Văn Hàm - Nguyên Hằng : Ván Cược Dưới Ánh Đèn Đỏ” (红灯下的赌局)
GTNV
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn (杨博文) – 30 tuổi
Chủ tịch tập đoàn WenHan (文涵集团), đồng thời là ông trùm đứng sau chuỗi casino ngầm lớn nhất Ma Cao.
Vẻ ngoài lịch lãm, lạnh nhạt, ánh mắt sâu như vực thẳm khiến người khác vừa sợ vừa say.
Giới ngầm gọi anh là “Hoàng đế đêm Ma Cao”.
Một người đàn ông sống bằng lý trí, tin vào quyền lực hơn cảm xúc — cho đến khi gặp Tả Kỳ Hàm, người duy nhất dám nhìn thẳng vào mắt anh mà không run sợ.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm (左奇函) – 23 tuổi
Sinh viên học viện nghệ thuật Thượng Hải, vô tình vướng vào món nợ khổng lồ của WenHan.
Mang vẻ yếu đuối, tinh tế nhưng nội tâm lại cứng cỏi và quật cường đến ngông nghênh.
Trong thế giới tăm tối của Dương Bác Văn, Kỳ Hàm như một vệt sáng khiến anh lần đầu dao động — và cũng là người duy nhất khiến anh mất kiểm soát.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng (陈奕恒) – 26 tuổi
Cố vấn tài chính của WenHan, từng có mối quan hệ mập mờ với Dương Bác Văn.
Lý trí, khôn ngoan, nhưng lòng dạ khó dò.
Sự xuất hiện của Kỳ Hàm khiến anh bắt đầu so đo, ganh đua, thậm chí muốn kéo cả hai vào vòng xoáy không lối thoát.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên (张桂源) – 28 tuổi
Trợ lý thân cận và người quản lý mọi giao dịch ngầm của WenHan.
Ít nói, lạnh lùng, luôn đứng trong bóng tối.
Tưởng như trung thành tuyệt đối, nhưng thật ra đang giấu một âm mưu âm thầm – thứ có thể khiến đế chế WenHan sụp đổ chỉ trong một đêm.
✨ Tổng vibe:
Ma Cao về đêm — ánh đèn đỏ, tiếng bài bạc, và những linh hồn lạc lối.
Tình cảm giữa Bác Văn và Kỳ Hàm không phải dịu dàng, mà là một cuộc đấu giữa quyền lực, chiếm hữu và cảm xúc thật.
Trong thành phố không bao giờ ngủ, nơi ánh đèn đỏ soi lên từng ván bài máu lửa,
họ gặp nhau — một người nắm quyền sinh sát, một người bị số phận kéo vào trò chơi không lối thoát.
Là tình yêu, hay chỉ là một ván cược… mà cả hai đều thua?
Tên truyện: Ván Cược Dưới Ánh Đèn Đỏ (红灯下的赌局)
• Thể loại: Boylove – Tổng tài – Mafia – Tâm lý – Kịch tính – Quyền lực
• Phong cách: đậm tính điện ảnh, sang tối, có cảm xúc ràng buộc nhưng không miêu tả gợi dục hay bạo lực thô.
• Cách viết: dạng mô tả đăng NovelToon, như “giới thiệu truyện dài + tóm tắt chi tiết tuyến nhân vật + mô tả không khí + gợi mở nội dung chương đầu”.
Ông cụ tổ t/g
T/g viết bộ truyện này lần thứ mấy r kh bt nữa kh có nhớ
Ông cụ tổ t/g
Đêm nay debut truyện luôn nhee
Ông cụ tổ t/g
Tối thức khuya vt truyện cho mấy bồ đọc
Ông cụ tổ t/g
Dạ baibai mọi người ạ
Chap 1: Ván bài định mệnh
Trương Quế Nguyên
//gõ phím// Dương Tổng, The Crown Casino vừa có người gây rối. Cậu trai tên Tả Kỳ Hàm, 23 tuổi. Nợ hơn 2 triệu tệ, lại còn đánh nhân viên bảo an.
Dương Bác Văn
//ngẩng đầu khỏi ly rượu đỏ, giọng trầm//Một sinh viên? Ở đâu ra?
Trương Quế Nguyên
Thượng Hải. Học viện Nghệ thuật. Hắn nói bị lừa vào bàn VIP.
Dương Bác Văn
//nhếch môi lạnh nhạt//Ai dám lừa người trong sòng của tôi?
Trần Dịch Hằng
//gửi file báo cáo//Không ai cả. Thằng bé tự chọn bàn. Có vẻ… tò mò hơn là ngu ngốc.
Dương Bác Văn
Tò mò là bản năng của kẻ muốn chết.
Đưa nó lên văn phòng tôi.
5 phút sau – camera an ninh gửi hình ảnh trực tiếp
Trần Dịch Hằng
//nhìn màn hình//Cậu ta… khá đặc biệt đấy. Không sợ, không van xin.Nhưng ánh mắt lại… trong quá mức cho nơi này.
Dương Bác Văn
//lạnh giọng// Mấy thứ trong suốt thường dễ vỡ.
Trần Dịch Hằng
Hay là anh lại thấy hứng thú rồi?
//cười nhạt, gõ nhanh dòng chữ//Không phải ai cũng khiến Dương Tổng mở miệng hỏi tên.
Dương Bác Văn
Đừng thách tôi, Dịch Hằng.
Cửa mở – Tả Kỳ Hàm được đưa vào
Tả Kỳ Hàm
//tay bị trói nhẹ, môi vẫn mím cười// Nếu muốn dọa, các người nên thử ánh sáng hơn là bóng tối.
Dương Bác Văn
//ngẩng đầu, ánh mắt sâu như vực//Cậu nợ WenHan hai triệu tệ. Tôi không thích người nợ mà còn dám cười.
Tả Kỳ Hàm
Tôi không cố ý. Chỉ là… vận may của anh tệ hơn tôi tưởng.
Trần Dịch Hằng
//nhướng mày//Láo ghê.
Dương Bác Văn
//bước tới, chạm nhẹ cằm Kỳ Hàm//Tên gì?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm. Anh là ai?
Dương Bác Văn
Người quyết định cậu sống hay chết.
im lặng vài giây, chỉ còn tiếng kim đồng hồ và hơi thở căng như dây đàn
Tả Kỳ Hàm
Nếu muốn tôi trả nợ, anh có thể thử cách khác… thay vì dọa giết.
Dương Bác Văn
//nụ cười khẽ, lạnh lùng mà cuốn hút//
Cậu nghĩ mình có gì để trả?
Tả Kỳ Hàm
//ánh mắt không né tránh//Tôi có… chính tôi.
Trần Dịch Hằng
//gõ tin nhắn riêng cho Quế Nguyên//Hết rồi. Dương Tổng sẽ không buông cậu ta đâu.
Trương Quế Nguyên
Tôi chỉ sợ… lần này người thua không phải là Kỳ Hàm.
Màn hình tắt. Trong căn phòng ngập mùi rượu và khói thuốc, Dương Bác Văn cúi đầu cười khẽ.
Một ván bài vừa bắt đầu — và không ai biết, thứ được đặt cược là trái tim của ai.
Chap 2: Trợ lý bất đắc dĩ
Phòng làm việc – tầng 49, WenHan Group
Tả Kỳ Hàm
//liếc quanh, khẽ nhíu mày//Đây là… văn phòng của anh à?
Không khí đặc quánh như sắp có người chết vậy.
Dương Bác Văn
//ngồi sau bàn, mắt không rời khỏi màn hình//Tôi không mời cậu đến để bình phẩm.
Từ hôm nay, cậu làm việc ở đây.
Tả Kỳ Hàm
Làm gì? Tôi đâu phải nhân viên của anh.
Dương Bác Văn
//ngẩng đầu, giọng trầm//
Trả nợ. WenHan không thích người trốn trách nhiệm.
Tả Kỳ Hàm
//cười nhạt//Và cách trả là… làm trợ lý riêng cho anh sao?
Trần Dịch Hằng
//đẩy cửa bước vào, tay cầm tập hồ sơ//Tốt hơn là cậu đồng ý, Kỳ Hàm.
Tôi từng thấy người không nghe lời Dương Tổng… kết cục chẳng vui vẻ đâu.
Tả Kỳ Hàm
//quay sang nhìn Dịch Hằng, ánh mắt thách thức//Anh ta đe dọa tôi bằng người khác à?
Dương Bác Văn
Không.Tôi chỉ cho cậu quyền lựa chọn.
Một là làm việc, hai là rời khỏi đây—
nhưng khoản nợ của cậu sẽ được “xử lý” theo cách khác.
căn phòng im phăng phắc. ánh đèn trắng phản chiếu trong mắt hai người như một ván cờ không ai chịu thua
Tả Kỳ Hàm
//thở dài, kéo ghế ngồi xuống//Được thôi. Tôi làm.Nhưng tôi không pha cà phê, không mang tài liệu, không cúi đầu
Dương Bác Văn
//nhếch môi, ánh nhìn thoáng qua vẻ thích thú//Tôi không cần một người biết cúi đầu.
Tôi cần người dám nhìn thẳng vào tôi mà vẫn sống sót.
Trần Dịch Hằng
//cười mỉm, rời khỏi phòng//Vậy là vui rồi, Dương Tổng.Lâu lắm mới thấy anh quan tâm đến một người.
Dương Bác Văn
Quan tâm?Không. Tôi chỉ đang quan sát.
Tả Kỳ Hàm
//gõ nhẹ tay xuống bàn//Thật sao?Người “chỉ quan sát” thường chẳng giữ ai lại trong phòng riêng thế này
Dương Bác Văn
//im lặng vài giây rồi nói nhỏ//Cậu nói đúng.Tôi giữ lại vì… chưa biết nên thả con mồi hay nuôi nó trong lồng.
gió thổi nhẹ qua rèm cửa, hồ sơ trên bàn khẽ xao động. ánh mắt Dương Bác Văn dừng trên gương mặt non trẻ của Kỳ Hàm — nửa lạnh, nửa như muốn đọc hết suy nghĩ đối phương
Tin nhắn nội bộ – Quế Nguyên ↔ Trần Dịch Hằng
Trương Quế Nguyên
Tôi vừa thấy Dương Tổng bật chế độ “quan sát đặc biệt”.
Trần Dịch Hằng
//cười lạnh//Ừ. Và tôi cá là lần này, người bị quan sát sẽ khiến anh ta mất thăng bằng.
Tả Kỳ Hàm
//đứng dậy, chỉnh lại cổ áo//Nếu anh muốn tôi làm việc thật sự, hãy nói rõ tôi phải làm gì.
Đừng nhìn tôi như món hàng.
Dương Bác Văn
//nhìn thẳng vào cậu, giọng trầm thấp//Cậu không phải món hàng.Nhưng nếu không cẩn thận… cậu sẽ trở thành một phần trong ván bài của tôi.
Tả Kỳ Hàm
//nheo mắt//Và tôi có thể thắng không?
Dương Bác Văn
//cười nhẹ, ánh mắt tối đi//Tùy xem cậu có đủ gan đặt cược hay không.
màn hình tối dần, chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ, và một khoảng lặng mỏng manh giữa quyền lực và trái tim đang dao động.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play