[KisaKijay] Tin Nhắn Lúc :13.
Chap 1: Tin nhắn lúc 0:13
"Có những tin nhắn không phải được gửi đến..."
"Mà là được gọi dậy từ kí ức."
Thành phố đêm phủ trong lớp sương mỏng, ánh đèn đường vàng nhạt trôi lơ lửng trên mặt đường đẫm nước.
Căn phòng trọ của Kisa yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ trôi qua từng giây.
Anh ngồi bất động bên bàn, ánh sáng từ màn hình laptop hắt lên gương mặt gầy, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ.
Hồ sơ vụ án “Căn nhà số 404” mở sẵn trước mặt.
Đó là vụ cháy năm năm trước cướp đi một mạng người.
Kisa
"Cái..!?"
//Sững người//
Kisa
"Tài khoản đó đã bị xóa sau khi Kijay..."
Ngón tay Kisa run lên, trượt qua màn hình. Tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Mọi thứ trong phòng vẫn yên, chỉ có ánh sáng xanh lạnh lẽo phản chiếu trên gương mặt anh.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Kisa
//Ngẩng đầu nhìn quanh//
Chỉ có bóng tối, và tiếng gió rít qua khe cửa sổ.
Kisa
//Bật dậy, hơi thở nặng nề.//
Anh nhớ rõ đêm ấy...khói, lửa, tiếng người la hét, và bàn tay của Kijay vươn ra giữa đám cháy.
Bàn tay ấy..anh dã không thể nắm lấy.
Một tiếng rầm vang lên từ cửa sổ, khiến Kisa giật mình.
Rèm cửa đập phần phật, gió rít qua như tiếng rên nghẹn.
Kijay
💬Đáng ra.. anh không nên bỏ em ở lại đó.
Dòng chữ hiện ra đỏ nhòe, như được viết bằng máu.
Điện thoại rơi khỏi tay, lăn trên sàn gỗ. Màn hình vẫn sáng, phát ra ánh sáng xanh yếu ớt.
Kisa
"Chuyện gì vậy chứ.."
//Tim đập nhanh.//
Ảnh đại diện của Kijay, khuôn mặt từng tươi cười.
Nhưng giờ đây biến dạng, cháy xém, méo mó.
Kijay
💬Em ở ngay sau anh mà.
Kisa
//Đứng chết lặng, tim đập nhanh đến mức nghẹt thở.//
Một hơi lạnh lướt qua cổ.
Và ngay sát tai anh..một giọng nói khàn đục, thân quen đến đau đớn thì thầm:
Chap 2: Căn phòng 404.
“Không phải mọi cánh cửa khép lại đều giữ được người đã đi.”
Ánh sáng ban mai len qua khung cửa sổ mờ bụi của trụ sở cảnh sát.
Kisa ngồi gục bên bàn, đôi mắt đỏ ngầu. Cốc cà phê nguội ngắt, vệt khói cuối cùng đã tắt từ lâu.
Trên màn hình điện thoại, khung chat trống trơn.
Tất cả tin nhắn từ "Kijay"..
Biến mất như chưa từng tồn tại.
White
Lại thức trắng à, trung úy Kisa?
Là White, người đồng nghiệp cùng tổ. Anh ta đặt tập hồ sơ dày lên bàn, giọng thản nhiên:
White
Hồ sơ cũ năm năm trước. Anh vẫn chưa bỏ sao
Kisa không đáp. Ánh mắt anh dừng lại trên bức ảnh cũ:
Một căn hộ cháy sém, thi thể co quắp cạnh giường.
Tên nạn nhân: Kijay.
Thời điểm tử vong: 0:13 sáng.
White
Haiz..
//Khẽ nhíu mày//
White rời đi, để lại mùi cà phê nguội lẫn khói thuốc lơ lửng trong không khí.
Tin nhắn chỉ có đúng năm chữ:
Không cần nhìn tên người gửi, tim Kisa cũng khựng lại.
Dòng chữ nhòe dần, rồi hiện thêm ký tự mới — như có ai đang gõ tiếp:
Ghế đổ ra sau, cốc cà phê vỡ tan.
Khu chung cư cũ nằm lọt giữa những dãy nhà bỏ hoang.
Căn hộ 404 bị niêm phong, tường bong tróc loang lổ như vết sẹo cháy.
Ổ khóa rỉ sét. Một mảnh niêm phong bị xé rách nửa chừng.
Kisa
"Cái này.."
//Tra chìa//
Kisa
"À không là cái này."
Cánh cửa mở ra, không khí ẩm và mùi sắt gỉ phả vào mặt.
Kisa
"Căn phòng này vẫn vậy."
Bàn ghế đổ nghiêng, rèm cháy dở, vết đen ám khói loang đầy tường.
Ở góc phòng, giữa đống tro tàn, một chiếc điện thoại cũ sáng màn hình, dù không hề cắm sạc.
Kisa
//Bước tới, cúi xuống.//
Màn hình hiện đoạn chat, mờ nhòe như dấu ký ức dở dang:
Kijay
💬Đừng để em đợi lâu.
Ngay lúc đó, màn hình chớp sáng. Một tin nhắn mới hiện ra, nét chữ giống hệt năm năm trước:
Kijay
💬Giờ thì anh đã về rồi..
Đèn trần lập lòe. Hơi lạnh len vào từng nhịp thở.
Trong tấm gương nứt cạnh tường, Kisa thấy chính mình.
Và phía sau lưng, một bóng người mờ nhòe đang khẽ nghiêng đầu, mỉm cười.
Mừng trở về..//Thì thào//
Chap 3: Giọng nói.
Không khí trong căn hộ 404 đặc quánh mùi khói cũ và sắt gỉ.
Kisa vẫn đứng đó, mắt dán vào tấm gương nứt.
Bóng người phía sau anh đã biến mất, chỉ còn lại một vệt sương mờ trên mặt kính, như dấu ngón tay ai đó vừa lướt qua.
Kisa
//Hít sâu, khàn giọng.//
Chỉ có âm thanh nhỏ của điện thoại cũ đang rung nhẹ trên sàn.
Căn phòng vốn im lặng, bỗng vang lên tiếng gió rít qua khe tường.
Không đều, như nhịp thở người sống.
Anh cúi xuống, định chạm vào màn hình…
Giọng nói ấy rất nhỏ, ở ngay sau lưng anh.
Lạnh lẽo nhưng dịu dàng đến lạ như từng nghe vô số lần, trong đêm khuya, khi người kia nằm cạnh anh thì thầm.
Chỉ có rèm cửa mỏng bay phấp phới
Không khí dường như đông lại.
Một tiếng cười khẽ vang lên, đứt quãng, méo mó như vang từ phía sau bức tường cháy sém.
Kijay
Chết… đâu có nghĩa là rời đi.
Tiếng gõ cửa vang lên ba nhịp.
Kisa
//Giật mình quay ra//
Tay anh run bần bật khi bấm mở.
Trong loa, tiếng thở yếu ớt vang lên, lẫn trong tiếng lửa cháy và kim loại va chạm:
Kijay
"Kisa… nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ ...”
Âm thanh dừng lại, nhưng màn hình chưa tắt.
Dòng chữ mới từ từ hiện lên, chậm rãi, như ai đó đang gõ bằng đôi tay cháy sém:
Kijay
💬Anh có nghe thấy em không?
Kisa thở mạnh, mắt dán vào chữ.Và rồi, giữa khoảng không im lặng đó..
Ai đó chạm nhẹ lên vai anh.
Anh quay lại căn phòng trống rỗng.
Nhưng giữa sàn, tro bụi dần tụ lại thành hình một bàn tay, rồi tan biến.
Kisa
//Lùi dần, lưng chạm tường.//
Điện thoại lại rung, lần này không hiện tin nhắn, mà là cuộc gọi đến.
Không tiếng nói, chỉ là tiếng gió rít… rồi một câu rất khẽ:
Kijay
📲Anh… quên cách về nhà rồi à?
Cùng lúc đó, đèn trần bật sáng loé, làm anh nheo mắt.
Và trong gương nứt, Kijay đang đứng ngay sau anh, mỉm cười, đôi mắt đỏ rực như than còn cháy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play