Tình Thân Đối Với Mấy Người Tôi Coi Là Cỏ Rác
ký ức trước khi nhắm mắt
tác giả
tui làm lại một câu chuyện mà tôi đã từng thấy cũng như từng làm
tác giả
nên mong mn ủng hộ tui
//abc// hành động
“abc” suy nghĩ
❄️:lạnh
*abc* nói thầm
💢:tức
💦:lúng túng + đổ mồ hôi
trong ngôi nhà sang trọng với ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ
bản chất của họ mới nói lên cho cậu hiểu năm qua mình sống ra sao
Thẩm Hạ Bạch
//tay đã đỏ máu//
Thẩm Hạ Bạch
//ngồi bệt xuống sàn tựa vào cửa//
cậu mang theo sự tuyệt vọng mà đau đớn cảm nhận từng tấc da bị thiêu đốt
tiếng chạy dồn dập kéo tới
Thẩm Hạ Bạch
//có tia hy vọng//
Trần Tư Thanh
mau lên tìm Thanh Lệ đi
Thẩm Hạ Bạch
C..các chị.....
Trần Tư Ý
cửa không mở được
Trần Thanh Lệ
các chị ơi mau cứu em
Trần Bạch Hà
//một cước đá bật cửa//
Trần Thanh Lệ
oa...chị hai giỏi quá
Trần Tư Ý
mau đi thôi sắp cháy hết rồi
Thẩm Hạ Bạch
C...cứu ..cứu
Thẩm Hạ Bạch
các...chị à...còn em nữa mà
Thẩm Hạ Bạch
liều mạng cứu tên đó như vậy thì đưa tôi về làm gì cơ chứ
ngọn lửa càng lúc càng mạnh hơn
những nơi nó đi qua đều biến thành đống tro tàn
giúp việc 2
tất cả ra hết rồi
quản gia
còn thiếu gia nữa
Thanh Lệ Khanh
đừng làm lớn chuyện
Thanh Lệ Khanh
nói với bên ngoài con của giúp việc chết trong đó
Trần Hạo Thạch
chyện ngày hôm này ai mà dám hé nửa lời thì đừng mong sống tại thành phố này
Thẩm Hạ Bạch
tôi hận các người....
ngọn lửa bao trùm lấy cậu
cậu nhắm mắt lại với cơn tuyệt vọng khi bị lửa thiêu đốt
Thẩm Hạ Bạch
//ảnh mắt nhìn qua cửa sổ//
khung cảnh cuối cùng cậu thấy là bộ mặt thản nhiên của đám người đóvà xe cứu hỏa tới
sống tiếp
đôi mắt cậu mệt mỏi nhấc lên
nhìn quanh phòng mà thấy ngỡ ngàng cậu đang ở căn phòng đó lành lặn không vết thương hay ngọn lửa nào
Thẩm Hạ Bạch
//nhéo mạnh chính mình một cái//
Thẩm Hạ Bạch
không phải mơ... là thật
Trần Tư Thanh
//đập cửa phòng cậu//
Trần Tư Thanh
Hạ Bạch mày cút ra đây
Trần Tư Thanh
có mỗi món đồ chơi rách nát thôi mày cũng tranh chấp với Thanh lệ hả
Thẩm Hạ Bạch
//nghe tiếng bên ngoài mà nhớ lại//
Thẩm Hạ Bạch
"chị ấy vẫn vậy"
Trần Tư Thanh
//giáng cho cậu một cái tát//
Trần Tư Thanh
em không thể hiểu chuyện chút sao
Trần Thanh Lệ
//níu tay Tư Thanh//
Thẩm Hạ Bạch
//lửa giận bốc lên//
Trần Tư Thanh
mày không biết nhường nhịn là gì à
Thẩm Hạ Bạch
gia tộc Trần nghèo tới nỗi không mua được cho nó món đồ chơi à
Thẩm Hạ Bạch
sao cứ nhất thiết là lấy của tôi mới chịu
Trần Tư Thanh
//ngỡ ngàng//
Trần Tư Thanh
Mày còn dám cãi à //giơ tay tát cậu thêm một cái mạnh//
Trần Thanh Lệ
//sốt ruột chắn cú tát thay cậu//
Trần Thanh Lệ
"ngu ngốc không biết tránh sao"
Trần Tư Thanh
Thanh Lệ em không sao chứ
Trần Tư Thanh
//đỡ Thanh Lệ đi//
Trần Tư Thanh
Mày coi chừng tao đấy Hạ Bạch
Thẩm Hạ Bạch
//không quan tâm mà quay vào phòng dọn đồ//
Thẩm Hạ Bạch
//xách đồ rời đi không ngoái nhìn//
Thẩm Hạ Bạch
//gọi điện thoại trong lúc ngồi trên taxi//
bên kia chuyền tới giọng nói lười biếng
Hồ Hạ Thu
đây là nhớ em rồi à
Thẩm Hạ Bạch
chợ lớn ổn không
Thẩm Hạ Bạch
anh mày sắp về rồi đây
Hồ Hạ Thu
//nhảy cẫng lên//
Hồ Hạ Thu
anh bình tĩnh đi thong thả em soạn đồ chút
Hồ Hạ Thu
trời ơi anh Thẩm
Hồ Hạ Thu
sao lại biết chọn lúc về thế không biết
Hồ Hạ Thu
//dẫm lên đám vừa bị xử phía dưới//
Hồ Hạ Thu
đại ca về rồi dọn mau
Hồ Hạ Thu
không mất hết hình tượng
đàn em
//lập tức phân phó người//
cả khu chợ như sắp có bão
bác tài
//đỗ xe lại bên đường//
Thẩm Hạ Bạch
cháu cảm ơn //đưa tiền rồi xuống xe//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play