RhyCap: Ánh Cười Trên Vệt Máu
1
Trong thế giới nơi ký ức có thể bị tái tạo và cảm xúc bị lập trình, tình yêu của họ khởi đầu từ một vụ án _ và kết thúc bằng chính sự thật về bản thân
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy một họa sĩ vẽ tranh, cậu dùng chính đôi tay mình để vẽ ra những tác phẩm ki điển . Và ánh mắt luôn là thứ cậu hướng tới, sự nhẹ nhàng và thanh tao của cậu là một vỏ bọc hoàn hảo cho sự thật kinh hoàng
Đặng Thành An
Đặng Thành An một người sử dụng chính con dao trong nghề để che dấu đi sự thật, một con người đứng giữa hai ranh giới. Là người biết tất cả bí mật của quỷ và cũng là người vén màn cho thiên thần
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh một người với trí thông minh nhanh nhẹn có thể tìm ra mọi sự thật nhưng anh lại bị ngăn chặn chính tình yêu. Quá khứ và hiện tại , tình yêu và sự nghiệp luôn là sự đối lập khiến chính bản thân anh cũng không thể giải quyết trọn vẹn
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng trợ thủ đắc lực, một con người khôi hài với quá khứ lưu mờ. Là người quay về thực tế giữa thế giới u ám. Tình yêu là thứ anh không quan tâm nhưng liệu mọi kết quả đều nằm trong dự tính
ThiênDiii
ừm ổn không trời:)))
Sáng sớm, sương mờ còn phủ kín con đường ven hồ, hơi lạnh luồn vào tận da thịt. Một cô gái mặc bộ đồ đỏ nằm gục trên vệ cỏ với đôi mắt trống rỗng, bị khoét sạch nhưng trên khuôn miệng vẫn còn nụ cười nhạt
Tiếng chụp ảnh liên tục vang lên, ánh đèn vàng phản chiếu trên vệt máu còn ướt
Lê Quang Hùng
Đây là vụ thứ 4 trong tháng rồi đó
Lê Quang Hùng
Cũng là cái kiểu khoét mắt và cùng nụ cười đó
Nguyễn Quang Anh
/ngồi xuống dò xét/không âu đả, không kháng cự, không vết xước
Lê Quang Hùng
ý cậu là cô ta biết về hung thủ?
Nguyễn Quang Anh
Hoặc tin hắn
Anh đứng lên, cởi găng tay mắt nhìn xuống mặt nước trong đang chiếu rọi lại ánh đèn báo cảnh sát, một miếng vải trắng trôi nổi được anh nhặt lên
Lê Quang Hùng
/ngó sang/Hửm...lại là chữ D cùng một hung thủ, hắn ta để lại kí hiệu chăng?
Nguyễn Quang Anh
Hoặc là chữ ký /thì thầm/
Ánh mắt anh lạnh lẽo, làn nước mờ chiếu rọi khuôn mặt anh và dường như cũng đang phản chiếu chính nạn nhân
4 vụ án, một kiểu gi.ết, không có dấu hiệu xô xát hay xâm hại đơn giản là lấy đi đôi mắt. Một kẻ gi.ết người có ám ảnh hoặc say mê những đôi mắt đó
Nguyễn Quang Anh
Không có nguyên nhân chắc có thể đơn giản hắn thích đôi mắt và đối với hắn đôi mắt là nghệ thuật
Lê Quang Hùng
/thở dài/mấy thằng biến thái này càng ngày càng triết lý quá rồi
Lê Quang Hùng
Nghệ thuật với chả nghệ sĩ
Nguyễn Quang Anh
Nếu là nghệ thuật thì hắn sẽ vẫn tiếp tục... vì một tác phẩm chưa hoàn hảo thì hắn chẳng bao giờ dừng lại
2
Chiều muộn anh lái xe về thì ghé vào một quán cafe nhỏ bên đường, không khí ngay đây ấm áp đến lạ thường khác hẳn hoàn toàn những gì anh vừa nhìn thấy vào sáng nay
Một giọng nói trong trẻo vang lên
Anh ngẩng lên một cậu thanh niên với mái tóc bạch kim, mang trên mình một chiếc áo sơ mi trắng cùng thêm đó có một ánh mắt trong trẻo như sương. Khiến người khác phải ngẩn người hồi lâu
Nguyễn Quang Anh
Cafe đen không đường
???
Nghe giống như một người có chuyện buồn
Nguyễn Quang Anh
Tôi là cảnh sát, chuyện buồn là nghề của tôi
???
/cười nhẹ/ nhưng em lại thích nụ cười của những viên cảnh sát hơn
Hoàng Đức Duy
Em là Đức Duy, một họa sĩ kèm tiệm cà phê
Hoàng Đức Duy
Em thích nụ cười nhưng có thứ em còn để ý hơn nữa cơ
Nguyễn Quang Anh
/hỏi/Thứ gì?
Hoàng Đức Duy
Là đôi mắt đó ạ/cười/
Nghe xong anh khẽ nhướng mày
Nguyễn Quang Anh
Tại sao là đôi mắt??
Hoàng Đức Duy
/vừa pha vừa nói/vì đôi mắt chẳng bao giờ biết nói dối, nó phản chiếu mọi sự thật
Hoàng Đức Duy
Nhưng đôi khi...sự thật đáng sợ lắm, nên em chỉ muốn xoá nó đi
Một thoáng im lặng, ánh sáng rọi trên gò má Duy , phản chiếu trong đôi mắt ấy là hình bóng của anh
Anh chợt cảm thấy ngực mình siết chặt, một điều gì đó vừa bí ẩn mà còn rất nguy hiểm
Khi uống xong thì anh đứng dậy rời quán, khi bước đi thì em chợt nói
Hoàng Đức Duy
Lần sau lại ghé nhé, đôi mắt anh đẹp lắm em muốn vẽ thử
Nguyễn Quang Anh
... tùy em
Trong căn phòng kín, Duy ngồi trong góc nhỏ trước khung vẽ , trên nền gạch trắng xoá một bức tranh về cô gái... không mắt
Bên cạnh đó là bức tranh vừa hoàn thành xong của cậu, một bức tranh khác biệt nhất nó chỉ là đôi mắt, một đôi mắt đẹp nhưng cũng rất đau
Hoàng Đức Duy
Xong rồi nè .... Đẹp lắm hihi
Vừa ngắt lời một người bước vào với áo Blouse trắng, tiến lại gần với khuôn mặt tái nhợt
Đặng Thành An
Mày lại làm à, Duy/cau mày/
Hoàng Đức Duy
/mỉm cười/Tớ đâu có giết, tớ chỉ vẽ thôi
Đặng Thành An
Tao không rảnh để đi theo sau dọn dẹp mãi đâu
Hoàng Đức Duy
Nhưng nếu không có tớ ... thì ai sẽ cho họ sự hoàn hảo cuối cùng ?
Một câu hỏi cũng khiến An không nào đáp lại
Ánh mắt Duy lóe sáng y như phản chiếu mặt hồ ban sáng, lạnh, sâu và không thấy đáy
3
Sáng hôm sau, bầu trời vẫn vậy phủ một lớp sương đặc quánh, những bức tranh, những tác phẩm kia khiến cả căn phòng như lạnh thêm vài độ
Buổi chiều anh ghé viện pháp y
Đặng Thành An
Anh lại tới à? Không phải tôi đã gửi báo cáo rồi sao
Nguyễn Quang Anh
Tôi muốn nghe từ chính miệng của cậu
Nguyễn Quang Anh
Vụ án về vết rạch quanh mắt... tất cả mọi chi tiết mà cậu biết
Đặng Thành An
/lưỡng lự/ Tinh tế, như người quen biết với phẫu thuật. Nhưng...
Nguyễn Quang Anh
/nhướng mày/Nhưng sao?
Đặng Thành An
Là một cảm giác nâng niu ... đơn giản giống như hắn chạm vào thứ mình rất yêu quý chứ không phải là thứ hắn muốn hủy hoại
Anh nhìn xuống đôi bàn tay An, đôi tay hơi run nhẹ rồi nhìn sang thi thể nạn nhân. Một chi tiết nhỏ, trên tay cô ta có một vệt sơn nhạt.Dù biết nhưng anh cũng chẳng hỏi gì thêm
Tối đến anh lại vào quán cafe cũ, cũng là ánh sáng vàng nhẹ từ bóng đèn, mùi hương caca thoang thoảng trong không khí
Đức Duy đang ngồi một mình, bên cạnh là một bức tranh với những đôi mắt vẽ đang còn dang dở, chỉ là những đường cong mờ
Nguyễn Quang Anh
Em vẽ đôi mắt à?
Hoàng Đức Duy
/ngẩn lên mỉm cười/Dạ vâng ạ
Hoàng Đức Duy
Anh vẫn còn nhớ?
Nguyễn Quang Anh
Khó quên lắm.Chúng....giống thật đến rợn người
Hoàng Đức Duy
/nhẹ giọng/vì em quan sát rất lâu trước khi vẽ
Nguyễn Quang Anh
Nhìn... vào ai?
Hoàng Đức Duy
Vào nỗi sợ của họ
Hoàng Đức Duy
Anh biết không, mỗi người đều có một biểu cảm riêng trước nỗi sợ của họ
Hoàng Đức Duy
Nó đẹp, thuần khiết vì nó chẳng bao giờ là giả
Câu nói khiến anh khẽ rùng mình, nhưng anh lại thấy tim mình đập nhanh đến kì lạ. Sự đối lập giữa gương mặt ngây thơ và lời nói ám ảnh ấy khiến anh không thể dứt ra được
Anh ngồi xuống giọng trầm thấp
Nguyễn Quang Anh
Em từng sợ chưa?
Hoàng Đức Duy
/cúi đầu xuống giọng nhỏ/có, khi thấy mình sắp mất thứ mình muốn giữ
Hoàng Đức Duy
Người mà em muốn giữ
Khoảng cách giữa họ rút ngắn lại, chỉ còn một hơi thở. Ánh mắt của anh trở nên sâu và tối như bị hút vào đôi mắt của em
Nguyễn Quang Anh
Giữ... giữ bằng cách nào?
Hoàng Đức Duy
Nếu họ muốn đi, em sẽ khiến họ không thể
Khi bước ra khỏi quán anh vẫn luôn quay đầu nhìn vào em, dáng người mải mê vẽ tranh ấy khiến anh cảm thấy là lạ
Anh bật điện thoại, xem lại bức ảnh ở hiện trường, vệt sơn trên cổ tay nạn nhân ... rồi nhìn xuống cổ tay mình, nơi Duy vô tình chạm vào bằng ngón tay dính sơn
Nguyễn Quang Anh
/thì thầm/ Đức Duy... rốt cuộc em là ai?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play