Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Otp Gấu [ Đường Hầm Đen × Quỷ Khóc × Quỷ Vực Sông Âm ] Ôm Em Giữa Bóng Quỷ

Chap 1. Xe buýt

t/g:)))
t/g:)))
Không biết tại sao t/g lại có thể nghĩ ra ý tưởng như này nữa:)))
t/g:)))
t/g:)))
Vì t/g không biết là cho thằng nào làm anh thằng nào làm em:))
t/g:)))
t/g:)))
Nên là...
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chơi kéo búa bao
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
:))
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Vô:))
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Kéo búa bao
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Kéo búa bao
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
🖐
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Dia, thằng nhóc
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
💔
t/g:)))
t/g:)))
:)))
___
Nhất Bạch: hắn Nhất Bạch: anh Tôn Sáng: cậu.
*...* Suy nghĩ //...// Hành động, biểu cảm •...• Thần giao cách cảm 📱: Nghe điện thoại 📳: Chuông điện thoại, thông báo, tin nhắn 💬: Tin nhắn 🎙: Tin nhắn thoại, ghi âm 🚪: Tiếng mở / đóng cửa.
___
Tôn Sáng.
Một chủ quán bar club ngầm.
Nổi tiếng với biệt danh.
“Quý công tử bóng đêm”.
.
.
.
Đêm muộn, club ngầm vẫn ồn ào tiếng nhạc, nhưng phòng VIP tầng trên lại yên tĩnh, khói thuốc vấn vít.
Bỗng nhiên có một người đàn ông áo vest đen đặt chiếc vali lên bàn.
Khách hàng 1
Khách hàng 1
Người này không ai dám động tới
Khách hàng 1
Khách hàng 1
Chúng tôi chỉ cần hắn biến mất
Khách hàng 1
Khách hàng 1
Và chỉ có anh mới có thể làm được
Đàn em
Đàn em
// Nhìn sang cậu //
Đàn em
Đàn em
Anh Sáng, nguy hiểm lắm
Đàn em
Đàn em
Đám bảo vệ của hắn nổi tiếng là không có sơ hở
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Ngồi dựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh như băng //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Châm thuốc, giọng trầm thấp //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Nguy hiểm mới có giá
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Đưa thông tin
Khách hàng 1
Khách hàng 1
// Đẩy tập hồ sơ lên bàn, tay run run //
Khách hàng 1
Khách hàng 1
Chúng tôi sẽ trả gấp đôi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Liếc sơ qua tài liệu, bật cười khẽ, không hẳn vui //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Gấp đôi? Với tôi, đó chỉ là phí cà phê thôi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Ngẩng đầu, mắt lạnh lùng //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ba ngày
Đàn em
Đàn em
Anh... anh tự ra tay thật sao?
Đàn em
Đàn em
Hay là để tụi em—
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Ngắt lời, giọng chắc nịch //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Có việc tụi bây làm được
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Nhưng việc này chỉ có tao làm được
Cậu dụi điếu thuốc, đứng dậy. Trong ánh đèn mờ, bóng lưng cao gầy của cậu phủ xuống như một lưỡi dao sắc bén. Cả căn phòng im bặt, chỉ còn tiếng nhạc đập xa xa vọng lại từ sàn nhảy bên dưới.
Khu Penthouse.
Tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, kính trong suốt bao quanh, nhìn ra cả thành phố về đêm với ánh đèn rực rỡ.
Cửa mở ra, cậu bước vào, giày vang tiếng lộp cộp trên nền gỗ đen bóng loáng. Cậu tháo găng tay, ném lên ghế da Ý, đặt tập hồ sơ xuống bàn trà làm bằng đá cẩm thạch.
Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng tương phản hoàn toàn với sự lạnh lẽo mà cậu vừa rời khỏi ở club ngầm.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Vừa rót rượu, vừa tự nói nhỏ //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ở ngoài là sói hoang
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Về đây mới thấy mình còn là con người
Cậu ngả người trên sofa rộng, đôi mắt hướng ra thành phố, ánh đèn hắt vào làm đường nét gương mặt thêm lạnh lùng.
Nhưng ngón tay khẽ chạm vào ly thủy tinh lại run nhẹ, như để lộ một góc mệt mỏi mà chẳng ai nhìn thấy.
.
.
.
Cậu im lặng xách hồ sơ lên lầu, đi thẳng về phòng. Cửa mở, căn phòng rộng lớn, tối giản nhưng sang trọng: tường kính nhìn xuống thành phố, giường king-size phủ ga trắng tinh, ánh đèn vàng dịu phủ lên không khí tĩnh lặng.
Cậu ném áo vest lên ghế, tháo khuy áo sơ mi, bước chậm về phía giường. Vừa ngồi xuống, đôi vai rộng thoáng trĩu xuống như mang cả gánh nặng cùng hồ sơ trên bàn.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Thở khẽ, tự lẩm bẩm //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Mệt rồi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Tháo nhẹ cà vạt ra //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nằm phịch xuống giường, ngủ thiếp đi //
Không khí trong phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ nhịp tim dồn dập sau một ngày dài, hòa lẫn tiếng thành phố vọng lại qua lớp kính dày.
.
Trên xe buýt.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Mơ màng tỉnh dậy //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn quanh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
???
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Chuyện gì vậy? *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Sao tôi lại ở trên xe buýt? *
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Tỉnh dậy //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn quanh //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
* Ơ...?*
Tôn Sáng
Tôn Sáng
* Sao tôi lại ở trên xe buýt? *
Tôn Sáng
Tôn Sáng
* Không được, tôi không thể mắc kẹt ở đây được *
Tôn Sáng
Tôn Sáng
* Mai tôi còn có 2 nhiệm vụ nữa *
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Thầm thở dài //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
* Thôi, cứ xem như nào đã *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Tỉnh dậy, nhìn quanh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhíu mày nhẹ //
Xe buýt cứ thế đưa bọn họ đến một khu biệt thự đơn độc giữa những khu rừng và làn sương mù.
NovelToon
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Bước xuống xe //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Bước xuống //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Bước xuống//
Bắc Đảo
Bắc Đảo
// Theo sau //
Tiểu Quý
Tiểu Quý
// Theo sau //
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Theo sau //
Á Mộc
Á Mộc
// Theo sau //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Quay đầu nhìn vào trong xe //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn thấy, nhìn theo //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn vào trong xe //
Khi mà cả ba quay lại nhìn vào trong xe, chỗ mà những tài xế xe buýt thường ngồi, giờ lại không thấy một có một bóng người.
Lúc này, anh, hắn và cậu đều có cùng một câu hỏi trong đầu.
* Chuyến xe nãy giờ mà mình đi *
* Vậy mà không có tài xế *
* Vậy là...*
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn biệt thự trước mắt //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn biệt thự //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn //
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Đi thôi
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Dường như chúng ta không còn lựa chọn nào khác
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Thật sự... thật sự phải đi vào trong à?
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Còn nếu bên trong không an toàn thì sao?
Ban đầu, họ nghĩ rằng đây là một trò đùa.
Hoặc là do một số người nào đó.
Cố ý mời họ đến làm chương trình.
Nhưng khi họ nhận ra.
Trên xe buýt hoàn toàn không có tài xế.
Tất cả đều rơi vào nỗi sợ hãi sâu sắc.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Vậy các người có ý định đi vào dãy sương mù đó à?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Không nhớ tên béo nhảy ra khỏi xe kia à?
Thời gian quay về 10 phút trước.
???
???
Chắc chắn là một trương trình truyền hình nào đó không có lương tâm
???
???
Muốn mời chúng ta đến để quay một show thực tế
???
???
Chắc chắn điện thoại của chúng ta đã bị tịch thu rồi
???
???
Các anh chị cứ ở lại chơi đi
???
???
Tôi đi đây
???
???
// Nhảy xuống xe //
Khi người đàn ông béo nhảy xuống xe.
Mọi thứ vẫn bình thường.
Tuy nhiên, sau khi mọi người đi tiếp được mười mấy phút.
Họ nhìn thấy xác anh chàng béo kia.
Treo trên hàng rào phía trước.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Vì không ai dám vào dải sương mù đó
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nên chúng ta chỉ có thể vào bên trong biệt thự này
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Vậy thì đứng ở đây làm gì nữa?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Mau vào thôi // nhìn sương mù //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Tôi cảm thấy cứ đứng ở đây không an toàn
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Chúng ta vào trong trước đi rồi tính
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Quay người, bước vào biệt thự //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Được, tôi đi theo cậu // đi theo cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Vậy tôi đi chung với hai người // đi theo //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Cái lá thư đó *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Họ muốn nói gì với tôi đây? *
Á Mộc
Á Mộc
Phải... phải vào trong đó sao?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Vừa đi vừa nói //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Nếu cậu muốn giống tên béo kia
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Thì cứ việc đi đi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ba người chúng tôi không cản
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Nghe thế, liền chạy theo //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Này, đợi tôi
Dưới sự dẫn đầu của ba người.
Mọi người đều bước vào vườn của biệt thự.
Xung quanh rất im lặng.
Im lặng đến đáng sợ.
Mọi người buộc phait dính sát vào nhau.
Cứ thế, họ đến tới cửa biệt thự.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Đút tay vào túi quần, đi lên //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cẩn thận
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cẩn thận
Đồng thanh.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn anh và hắn, gật đầu //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Quay lại, gõ cửa //
Cốc Cốc Cốc.
🚪: Két.
Điền Huân
Điền Huân
Vào đi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Thản nhiên bước vào //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Theo cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Theo hắn //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Đi theo phía sau //
Điền Huân
Điền Huân
Các cậu nhanh vào đi
Điền Huân
Điền Huân
Dãy sương mù bên ngoài rất nguy hiểm đấy
Mọi người nghe vậy.
Liền giật thót mình.
Tranh nhau chạy vào trong biệt thự.
Bên trong, có hai người đang ngồi quanh lò lửa.
Họ nhìn chằm chằm vào ngọn lửa.
Mắt đăm đăm.
Im lặng không nói gì.
Không khí trở nên lạnh giá trong sự im lặng đó.
Điền Huân
Điền Huân
// Đi về phía ghế, nhảy lên ngồi //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Xin hỏi đây là đâu?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tại sao chúng tôi lại ở đây?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Tiến lên một bước //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Dải sương mù và xe buýt đó là như thế nào?
Cuối cùng anh cũng đưa ra ba câu hỏi đó.
Nhưng ba người ngồi kế lò lửa kia.
Không thèm nhìn anh.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Tiến lên một bước //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Bộ các người câm hả?
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Không nghe chúng tôi hỏi sao?
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
// Ngẩng đầu lên nhìn //
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Tôi biết các anh có nhiều thắc mắc
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Nếu các anh thoát khỏi cánh cửa máu đầu tiên
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Tôi sẽ tiết lộ cho các anh những câu trả lời
Mọi người nghe vậy.
Lòng đầy linh cảm xấu.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Kỳ lạ thật, nó là cái gì?
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Ở tầng ba của biệt thự
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Thời gian của các anh không còn nhiều nữa
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Còn chưa tới năm phút nữa
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Cánh cửa máu sẽ mở ra
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Lúc đó
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Các anh sẽ bước vào thế giới kinh hoàng phía sau cánh cửa
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Để hoàn thành nhiệm vụ trên cánh cửa đó
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đó
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Xe buýt sẽ đến đón các anh
Á Mộc
Á Mộc
Nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ thế nào?
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Sẽ chết
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Và chết một cách kinh khủng
Nghe vậy, mọi người như đã rã rời hết.
Tiểu Quý
Tiểu Quý
// Hoảng sợ //
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Cái gì
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Có thể không đi được không?
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Được
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Nhưng sau này tốt nhất anh đừng nên ngủ nữa
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Tại sao vậy?
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Bởi vì nếu anh không hoàn thành nhiệm vụ
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Thì sẽ có thứ gì đó từ đằng sau cánh cửa truy đuổi anh
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Cho dù anh trốn đến đâu
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Nó cũng sẽ tìm thấy anh
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Rồi...
Người đàn ông không nói tiếp.
Nhưng mọi người đã biết kết cục rồi.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn lên tầng ba //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Đi về phía cầu thang //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi theo cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn hắn và cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Hai người khoan hẵng đi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Đặt tay lên tay vịn cầu thang, nhìn anh //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Hửm? Anh sao thế?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn anh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn Nghiêm Thúc //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Trước khi chúng tôi vào
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Các anh còn lời khuyên gì không?
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
// Nhếch mép //
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Lời khuyên à?
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Câu chuyện đằng sau cánh cửa máu rất nguy hiểm
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Nhưng luôn không chỉ có một lối thoát
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
// Vắt chéo chân, dựa vào ghế //
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Chỉ cần các anh tìm được lối thoát
Nghiêm Thúc
Nghiêm Thúc
Việc hoàn thành nhiệm vụ và sống sót không khó
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Gật đầu nhẹ //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cảm ơn
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi theo hắn và cậu //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Quay người, bước lên cầu thang //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi theo cậu //
Thấy anh, hắn với cậu quyết đoán như vậy.
Anh chàng râu ria Lưu Thiên Bang cũng cắn răng bước theo.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Chạy lên bậc thang //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Này
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Anh bạn
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Các anh gan thật đấy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Quay lại nhìn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn Lưu Thiên Bang //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Vẫn bước đi, chẳng thèm nhìn lại, nhưng lại cố gắng nghe cuộc nói chuyện //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Gan thì có được gì?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chẳng lẽ chúng ta còn lựa chọn nào khác?
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Trước đó thấy xác anh chàng béo
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Các anh nhìn mà chẳng hề chớp mắt lấy một cái
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Chắc trước đây các anh làm ghề gì ghê gớm lắm phải không?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nghề gì?
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Nói nhỏ để đủ ba người nghe //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Sát thủ?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Anh đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thực tế đâu có nhiều sát thủ đến thế
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Vậy anh là?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tôi là bác sĩ
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
À, pháp y à?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tương tự thế
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Còn hai người các anh? // nhìn hắn và cậu //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
À... tôi làm kinh doanh buôn bán đồ thôi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Còn tôi làm kiến trúc sư
Bốn người trò chuyện, đã đến tầng 3 của biệt thự.
Tầng 3 ngửi thấy mùi máu nồng nặc.
Cùng mùi gỗ mục nát.
Tầng 3 này chẳng có gì cả.
Chỉ có một cánh cửa gỗ thấm đẫm máu.
Trên cửa viết một dòng chữ.
" Chăm sóc bà lão bại liệt trên giường ".
" Có 5 ngày để chăm sóc bà lão ".
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Có lẽ đây là nhiệm vụ lần này của chúng ta
Những người khác cũng lần lượt đi lên tới tầng.
Thấy dòng chữ trên cửa đều giật mình.
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Chỉ về phía cửa //
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Chỉ đơn giản vậy thôi à?
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Làm tôi hoảng hốt quá
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Tưởng gì khó lắm chứ
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Cười nhạt //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Anh tưởng dễ dàng như vậy ư?
Bắc Đảo
Bắc Đảo
// Nhìn cậu //
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Ý anh là gì?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Không nhớ người đàn ông mặc vest nói gì à?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ông ta nói nếu chúng ta thoát khỏi cánh cửa máu đầu tiên
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Thì ông ta sẽ tiết lộ cho chúng ta câu trả lời
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ông ta đã nói vậy rồi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Anh thử nghĩ xem
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Thế giới sau cánh cửa máu này có đơn giản như chúng ta nghĩ không ?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tôi thấy cậu ấy nói đúng đấy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chúng ta đừng tưởng vì nhiệm vụ dễ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Mà hạ thấp cảnh giác
Khi mọi người đang xì xào bàn tán.
Đột nhiên ai cũng cảm thấy một điều gì đó.
Cùng nhìn về phía cánh cửa.
Rầm Rầm!!.
Cánh cửa được mở ra bởi một bàn tay nhợt nhạt.
.
.
.
Khi tỉnh dậy.
Mọi người đã bị chia tách ra trong một khu biệt thự ngoại ô.
Điều kỳ lạ là.
Nơi này được xây dựng rất tinh xảo.
Nhưng lại toát lên vẻ âm u.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn quanh //
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
// Đột nhiên xuất hiện //
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Chào ký chủ
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
// Luợn lờ giữa không trung //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Cậu là hệ thống sao?
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Đúng vậy, thưa ký chủ
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Thế sao cậu xuất hiện muộn vậy?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Bắt đầu đi vòng quanh //
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Tại em bị kẹt xe
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Dừng lại, nhìn hệ thống //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
...
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Thế bây giờ tôi nên làm gì đây?
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Ký chủ đi theo em
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Để đi gặp 2 nam chính
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Tận 2 nam chính?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Cậu nói xem ai là nam chính?
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Tiểu Nhất Bạch
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Thế người còn lại
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Cũng là Tiểu Nhất Bạch luôn đó
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Sao lại là Tiểu Nhất Bạch nữa?
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Một Tiểu Nhất Bạch của thế giới này
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Và một Tiểu Nhất Bạch ở thế giới khác
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ồ... vậy tôi có nhiệm vụ gì không
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Nghe nói hệ thống như các cậu
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Có cho nhiệm vụ để làm đúng không?
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Đúng vậy ạ
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Thế nhiệm vụ của tôi là gì? // cười nửa miệng //
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Sống sót—
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Tưởng gì, cái này dễ
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Em chưa nói hết mà
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Thế thì nói tiếp đi
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Và tăng độ hảo cảm cho 2 nam chính
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Tắt nụ cười //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Cái gì?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Tôi là con trai
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Em biết chứ
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Nhưng cái này do hệ thống cao cấp nhất ra nhiệm vụ
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Em không có khả năng để chống đối
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Nhưng bù lại
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Khi có nguy hiểm thì em có thể báo cho ký chủ trước
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Để tăng độ thiện cảm cho 2 nam chính
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Bây giờ ký chủ đi theo em
.
.
.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Xung quanh đây có phải không có người ở
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Hay là tất cả đi làm hết rồi?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Không đúng
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Những bụi cây này rõ ràng mới được cắt tỉa gần đây
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Vậy chắc chắn có người ở đây mới phải
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nhưng mọi người đã đi đâu rồi?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Bước đi //
Anh vẫn tiếp tục bước đi với chút hoài nghi.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Đi lại //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Này, đợi tôi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Là cậu sao?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi lại //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chào hai người
Cứ thế, ba người vừa trò chuyện vừa đi tìm biệt thự.
Rất nhanh, ba người tìm thấy ngôi biệt thự mà nhiệm vụ yêu cầu vào.
Không khó để nhận ra.
Chỉ có biệt thự này là có người đứng ở ngoài.
Nhưng không hiểu sao.
Khi ba người nhìn thấy nụ cười của người phụ nữ đó.
Dường như không phải để chào đón khách.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Đặt tay lên vai cậu //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Theo phản xạ, quay người lại, giơ chân lên //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Chạy lại, nắm chặt chân cậu //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Lùi lại //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Ối dồi ôi
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Làm bé sợ chết khiếp
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Cố gắng rút chân ra khỏi tay hắn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nắm chặt hơn //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Shh... này, anh nắm chân tôi đến khi nào nữa?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Vậy sao, tôi xin lỗi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Buông chân cậu ra //
Chân của cậu lúc nãy bị hắn nắm chặt đến mức, đã để lại một vết hằn đỏ nhạt in trên chân cậu.
Không hiểu vì sao, vết hằn trên chân của cậu, lại khiến hắn nhìn chằm chằm không rời mắt.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Nhìn vết hằn trên chân cậu ta *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Làm mình thật sự muốn chạm vào *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Muốn thử cảm giác mềm mại dưới tay sẽ ra sao *
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Anh sao thế?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
À... không có gì đâu // quay mặt đi //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Nhìn biệt thự //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Đây có phải là biệt thự trong nhiệm vụ của chúng ta không?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Ừ, có vẻ là đây
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Ngôi biệt thự kia chính là nơi chúng ta phải đến
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Giơ tay ra, bấm đốt tay tính toán //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Chết rồi
__HẾT CHAP 1__
t/g:)))
t/g:)))
NovelToon

Chap 2. Biệt thự

t/g:)))
t/g:)))
Chào các bảo bối
___
Nhất Bạch: hắn Nhất Bạch: anh Tôn Sáng: cậu.
*...* Suy nghĩ //...// Hành động, biểu cảm •...• Thần giao cách cảm 📱: Nghe điện thoại 📳: Chuông điện thoại, thông báo, tin nhắn 💬: Tin nhắn 🎙: Tin nhắn thoại, ghi âm 🚪: Tiếng mở / đóng cửa.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn Lưu Thiên Bang //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Anh biết xem bói à?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Không ngờ đấy, nhìn anh vậy mà biết xem bói
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Giọng đùa giỡn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thế phiền anh bói cho tôi một quẻ nhé
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Bên ngoài, tôi thật sự có xem bói cho mọi người
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Nhưng tôi vừa nhớ ra
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Thật ra tôi không biết xem bói
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Chỉ là mánh khóe thôi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
NovelToon
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Chỗ anh giỡn hả?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đỡ trán, lắc đầu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
...
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cái... // muốn chửi thề //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Tên này nói láo thật sự *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Nói láo đến mức tin vào lời nói dối của mình luôn *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chuyện này...
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Sao anh có thể nói một cách đắc ý như vậy?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thôi đi thôi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi về phía người phụ nữ //
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Xin hãy đợi, vẫn còn một vài y tá chưa đến
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Xin hỏi vài câu được không?
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Xin hãy đợi, vẫn còn một vài y tá chưa đến
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Rùng mình //
10 phút sau.
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Đi lại //
Á Mộc
Á Mộc
// Theo sau //
Tiểu Quý
Tiểu Quý
// Theo sau //
Bắc Đảo
Bắc Đảo
// Theo sau //
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Thật xin lỗi
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Đã làm phiền đến các anh tới chăm sóc mẹ tôi
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Chỉ là chồng tôi đi làm xa
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Tôi phải đưa con gái đi biển ăn sinh nhật
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Nhà không còn ai
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Và do tuổi cao sức yếu
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Mẹ tôi bị liệt giường
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Lại còn mất trí nặng
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Tôi lo hai đến ba y tá không thể chăm sóc kỹ
Tôn Sáng
Tôn Sáng
• Hệ thống, hệ thống, có đó không? •
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
// Xuất hiện //
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Em đây, ký chủ •
Tôn Sáng
Tôn Sáng
• Con ma trong nhiệm vụ này •
Tôn Sáng
Tôn Sáng
• Có phải người phụ nữ áo đỏ không? •
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Vâng, thưa ký chủ •
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhếch nhẹ khóe môi //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
• Được, tôi hiểu rồi •
Tôn Sáng
Tôn Sáng
• Đi đi •
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Vâng • // biến mất //
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Nên quyết định thuê tất cả các anh từ công ty tới đây
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Về tiền
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Các anh đừng lo
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Tôi không thiếu tiền đâu
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Nếu mẹ tôi được chăm sóc tốt
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Tôi sẽ trả thêm cho từng người
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Mọi người đi với tôi
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Để tôi giới thiệu các người với mẹ tôi
Người phụ nữ dẫn họ lên tầng 2.
Đi tới phòng mẹ của cô ta.
Phòng không được thoáng mát sạch sẽ cho lắm.
Bên trong phòng còn có một mùi rất khó chịu.
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
// Đi lại chỗ bà già //
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Mẹ ơi, con sẽ dẫn Đoàn Đoàn đi biển ăn sinh nhật
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Con đã thuê tám y tá tới chăm sóc mẹ đây
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
5 ngày này họ sẽ chăm sóc mẹ đó
Rồi người phụ nữ cúi xuống gần tai bà già.
Thì thầm to nhỏ gì đó.
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Mẹ tôi tuy bị liệt giường
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Và mất trí nhẹ
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Nhưng vẫn hiểu được mấy câu đơn giản
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Và tình trạng sức khỏe tổng thể khá tốt
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Không có bệnh khác
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Ăn uống ngon lành
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Đúng rồi, tôi chưa dẫn các anh xuống bếp
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Mọi người đi với tôi
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
// Bước đi //
Phòng bếp.
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Mùa hè sắp tới rồi đây
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Mùa mưa cũng sắp đến
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Mưa bão ở đây rất dữ dội
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Trong vòng 3 - 5 ngày tới sẽ mưa to gió lớn
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Lúc đó việc mua thức ăn rất khó khăn
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Nhưng các anh đừng lo
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
// Mở cửa tủ lạnh //
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Tôi đã chuẩn bị đủ
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Thực phẩm và nước
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Còn nữa, mẹ tôi không thích ăn rau
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Nên các anh cho nhiều thịt vào nhé
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Các anh còn thắc mắc gì nữa không?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Xin hỏi, khu biệt thự này không còn người khác ở sao?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
* Trong bụng con quỷ kia rồi còn đâu *
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
// Gật đầu //
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Đúng vậy, khu biệt thự này xây đã lâu
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Nhưng vì quá xa xôi
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Ngoài gia đình tôi ra
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Không có ai khác sống ở đây cả
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Thật ra nếu không phải vì lý do của mẹ tôi
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Thì chúng tôi cũng sẽ không sống ở đây
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Trong 5 ngày này
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Các bạn hãy tự xem mình là chủ nhân của biệt thự này nhé
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Phòng ở tầng 2
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Tôi đã dọn dẹp sạch sẽ cho các bạn rồi
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Đến lúc đó
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Các bạn tự chọn phòng mà mình thích nhé
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Nhưng phải lưu ý
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Mọi người nhé
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Các bạn tuyết đối không được vào tầng 3 của biệt thự
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Hiểu chưa?
Mọi người: // Gật đầu //
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Vì mọi người đã hiểu rồi
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Vậy thì mẹ tôi
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Sẽ nhờ cậy vào các bạn
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Xe sắp chạy rồi
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
Tôi phải đi với con gái trước đây
Quỷ áo đỏ
Quỷ áo đỏ
// Bước đi //
Anh cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Nên đi về phía cửa sổ.
Nhìn về hướng người phụ nữ đi.
Khi họ chuẩn bị lên xe.
Cô bé đang được người phụ nữ dắt tay bỗng nhiên quay đầu lại.
Nhìn thẳng vào anh đang đứng bên cửa sổ.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Cô bé đang sợ *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Sợ cái gì? *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Sợ ra biển? *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Sợ chính người mẹ của mình *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Hay sợ căn biệt thự này *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi lại, vỗ vai anh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Làm gì mà nhìn người ta thế?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Đã đi xa như vậy rồi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Hay là..
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Anh thích những người phụ nữ có chồng sao?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn anh //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Không ngờ đấy
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Nhìn cậu trẻ như vậy mà thích phụ nữ có chồng đấy
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Chà chà, không tồi, không tồi
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Triển vọng lắm đấy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Quay lại, nhìn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
NovelToon
Sau khi người phụ rời đi.
Mọi người quay trở lại phòng khách.
Á Mộc
Á Mộc
Này, các cậu đều lên xe buýt như thế nào vậy?
Á Mộc
Á Mộc
Tôi, tôi đang chơi điện thoại trên tàu cao tốc
Á Mộc
Á Mộc
Chơi mệt quá nên ngủ thiếp đi
Á Mộc
Á Mộc
Khi tỉnh dậy thì đã ở trên xe buýt rồi
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Tôi cũng đang làm thêm ở công ty
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Thì bỗng nhiên cảm thấy buồn ngủ
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Rồi tỉnh dậy trên xe buýt
Khi mọi người lên tiếng.
Và mọi người mới phát hiện ra rằng cách thức mọi người lên xe buýt.
Đều giống hệt nhau.
Điều kì lạ này.
Khiến trái tim đang hoảng loạn của họ càng trở nên hoảng loạn hơn.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Đệt mẹ, bị ma ám rồi
Á Mộc
Á Mộc
Các cậu nghĩ có phải đây là ekip chương trình truyền hình nào đó không?
Á Mộc
Á Mộc
Mời chúng ta tham gia show thực tế bằng cách này
Á Mộc
Á Mộc
Dù sao tôi cũng từng xem trên tv
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Chưa gì đã quên thằng mập trên xe rồi hả?
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Trên tv họ có thể giết người thật luôn à
Á Mộc
Á Mộc
Nhưng mà, nhưng mà
Á Mộc
Á Mộc
Có thể đó chỉ là đạo cụ thôi
Á Mộc
Á Mộc
Máu cũng có thể là đạo cụ mà
Á Mộc
Á Mộc
Ai mà biết được đúng không?
Á Mộc
Á Mộc
Máu gà máu chó ấy mà
Á Mộc
Á Mộc
Chứ không phải máu thú
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tôi từng là bác sĩ thú y đấy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nên rất nhạy cảm với mùi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Máu mèo, chó, lợn, cừu, bò, vịt, cá
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Mùi máu của chúng và mùi máu người có sự khác biệt rõ rệt
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Ví dụ máu cừu rất hôi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Trong khi máu người có mùi rỉ sét rất rõ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tôi có thể khẳng định rất rõ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Máu trên khung sắc đó 100% là máu người
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Và là máu người rất tươi
Á Mộc
Á Mộc
Đừng nói nữa, tôi xin cậu đấy
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Hay là chúng ta nghĩ cách vượt qua 5 ngày này đi
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Chúng ta có 9 người
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Nhiệm vụ lần này là chăm sóc bà cụ trên giường
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Vậy 5 ngày tới mọi người phân công như nào
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn mọi người //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thế này nhé
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
3 cô gái phụ trách nấu ăn và giặt đồ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chúng tôi 6 người đàn ông phụ trách chăm sóc bà cụ kia
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Phụ nữ à?
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Đứng dậy //
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Ý anh là phận sự của chúng tôi là phục vụ lũ đàn ông hôi thối này sao
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Đúng là chỉ biết ăn hại thật đấy
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Nghe bà chủ nói đấy
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Bà cụ trên giường không thể cử động được
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Nên các anh tự đề nghị chăm sóc bà ấy
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Các anh tưởng bọn tôi ngốc à?
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Nói là chăm sóc bà cụ đó
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Chắc chắn chẳng làm gì cả
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Chỉ ở đó lười biếng thôi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn Vương Vũ Ninh, thở dài //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Cô nghĩ chúng tôi chăm sóc bà cụ cũng dễ sao?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Chúng tôi lau rửa người cho bà cụ bị liệt
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Cô chỉ phải nấu một bữa cơm mà cũng than à?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ở đây không ai rảnh để phân biệt việc nhẹ hay nặng
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ai làm được thì làm
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Cô thấy bất công, vậy đổi đi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Cô vô phòng lau người cho bà cụ, tôi ra nấu
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Được chứ?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Không làm được thì đừng than
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Mệt người khác nghe
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Nãy giờ cứ nghe mùi rượu ở đâu đấy *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Tưởng nghe nhầm, thì ra là cậu ta *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Rượu tiêu chuẩn hay mạnh vậy? *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Mùi rượu hơi nồng đấy *
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Mày... mày dám // chỉ thẳng vào mặt cậu //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Con nhỏ này, miệng mép dơ bẩn quá đấy
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Sao toàn nói nhảm thế
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Mày chửi ai đấy?
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Mày đó đồ ngốc à
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Cau mày nhìn Vương Vũ Ninh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thôi được rồi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cô không muốn giặt đồ nấu cơm à?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nếu không muốn, thì chúng tôi đổi với cô
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cô đi chăm sóc bà cụ đi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn hắn, nhìn Vương Vũ Ninh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nếu cô muốn chăm sóc bà cụ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thì từ 9 giờ đến 10 giờ tối
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
10 giờ tối chắc trời cũng tối rồi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chúng ta cũng nên đi ngủ
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Vâng, cảm ơn anh nhiều lắm
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
À mà bây giờ cũng hơn 5 giờ rồi đấy
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Các anh không phải làm cơm sao?
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Làm đi chứ?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Các cậu có ai muốn đổi việc không đấy?
Nhan Hữu Bình
Nhan Hữu Bình
Tôi xin lỗi, tôi thực sự không biết nấu ăn
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thế còn ai biết nấu ăn không đấy?
Bắc Đảo
Bắc Đảo
// Cúi đầu xuống //
Tiểu Quý
Tiểu Quý
// Cúi đầu xuống //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Thôi thôi, tôi đi nấu ăn, giặt đồ với các anh
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Đúng là một lũ vô dụng
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Không biết nấu cơm, giặt đồ gì cả
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Anh để ý cách nói chuyện của mình đàng hoàng đi
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Nếu không phải tôi không đánh phụ nữ
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Thì hôm nay cô sẽ chết với tôi đấy
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Đứng dậy //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Đi về phía bếp //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đứng dậy //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đứng dậy //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Đứng dậy, hơi choáng nhẹ //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ặc..
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nghe tiếng, quay người lại, nhìn cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Quay lại nhìn cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cậu sao thế?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Lúc nãy tôi có uống chút rượu
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Nên giờ hơi choáng
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Vậy thì cậu ngồi ở đây đi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Để chúng tôi làm là được
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Cau mày, nhìn //
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Này, sao chúng tôi lại làm việc
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Còn cậu ta thì ở không vậy?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn anh, hắn, giọng hơi khàn //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Các anh kêu cô ta nhỏ giọng chút đi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ồn quá, tôi nhức đầu
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Chắn trước mặt cậu, nhìn Vương Vũ Ninh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nghe thấy cậu ấy nói gì không?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cô ồn quá, làm cậu ấy nhức đầu kìa
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Mở to mắt, trừng mắt nhìn hắn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Liếc nhìn Vương Vũ Ninh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Còn nhìn nữa?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Sao không lên lầu chăm sóc bà cụ đi?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Đòi đổi công việc mà bây giờ không chịu làm à?
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Tức đến run người //
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Các... các anh dám...
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Hừ
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Đi lên cầu thang //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Quay lại, nhìn cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Sao rồi, cậu đỡ hơn chưa?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Đỡ hơn chút rồi, hay là để tôi đi phụ các anh
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thôi khỏi đâu, cậu ngồi ở đây đi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Lát chúng tôi sẽ kiếm thử trong bếp
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Xem xem có gì để làm canh giải rượu cho cậu
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn anh, hắn, gật đầu nhẹ //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Được rồi, cảm ơn hai anh
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Cười khẽ, xoa nhẹ đầu cậu//
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cậu cứ ngồi ngả người ra ghế mà nghỉ ngơi đi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chừng nào xong, chúng tôi kêu cậu
Trong bếp.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Đệt mẹ nó, đệt mẹ nó
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Mở cửa tủ lạnh, quỳ một bên gối xuống //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thôi nào, ít chửi thề đi
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Nếu cậu chịu được cơn giận này thì tuyệt
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cậu thật sự nghĩ rằng
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Việc chăm sóc bà cụ là công việc dễ à
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Ý cậu là sao?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cậu có nhớ lời người đàn ông trong bộ vest
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Và lời của cậu trai ấy khi nãy truớc khi vào đây không?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Họ sẽ trả lời các câu hỏi của chúng ta
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Sau khi chúng ta còn sống sót quay lại từ cánh cửa máu
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Điều đó có nghĩa là
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thế giới bên cánh cửa máu chứa đầy những nguy hiểm khó tưởng tượng
Nhan Hữu Bình
Nhan Hữu Bình
// Lùi lại //
Nhan Hữu Bình
Nhan Hữu Bình
Nguy hiểm gì vậy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Khó nói lắm
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tuy đến bây giờ chúng ta chưa gặp bất kì nguy hiểm nào
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tôi sợ đêm nay sẽ xảy ra chuyện
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nhiệm vụ lần này là chăm sóc bà cụ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nên nguy hiểm chắc liên quan đến bà ta
Nghe lời căn dặn của anh và hắn.
Lưu Thiên Bang liếc mắt.
Rồi lén chớp chớp ngón tay.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Tôi cảm thấy anh nói có lý đấy
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Tôi sẽ đi cùng anh
Anh không nói gì thêm, quay đi tiếp tục chọn thực phẩm.
Nhưng anh không quên chọn những món để cậu ăn không bị khó chịu khi còn men rượu.
Còn hắn thì cũng không rảnh mấy.
Hắn đi vòng quanh trong bếp, kiếm xem có gừng, mật ong hoặc những thứ khác.
Để làm canh giải rượu cho cậu.
Khi mà anh đang chọn lựa thực phẩm.
Thì có một miếng thịt đen rơi ra từ góc tủ lạnh.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Sao thịt lại đen thế nhỉ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Không biết, có lẽ do đông lạnh quá lâu bị hỏng rồi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn cục thịt đen //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Bỏ miếng thịt đó đi, ăn vào kẻo đau bụng đấy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn hắn, gật đầu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Quăng miếng thịt vào thùng rác //
Giờ suy nghĩ lại.
Điều khiến anh và hắn bất ngờ là.
Lưu Thiên Bang, tên có vẻ ngoài côn đồ này.
Lại nấu ăn rất giỏi.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nhớ nấu thêm một bát cháo trắng nhé
Phòng khách.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Mệt mỏi, dựa người vào ghế //
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
// Xuất hiện //
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Kí chủ •
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn hệ thống //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Giọng lười nhác //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
• Sao vậy •
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Kí chủ làm thế nào •
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Mà độ hảo cảm của Tiểu Nhất Bạch tăng lên nhanh thế? •
Tôn Sáng
Tôn Sáng
• Tôi đâu có làm gì đâu •
Tôn Sáng
Tôn Sáng
• Chỉ là nói chuyện bình thường thôi •
Tôn Sáng
Tôn Sáng
• Rồi độ hảo cảm sao thế? •
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Độ hảo cảm của hai nam chính •
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Đã được 20% rồi •
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Hừm.. kí chủ có thể gọi em là Nguyệt Tâm á •
Tôn Sáng
Tôn Sáng
• Được rồi, Nguyệt Tâm •
Phòng bếp.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Đặt đồ ăn xuống //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Ăn cơm thôi
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Ngồi xuống ghế //
Nhan Hữu Bình
Nhan Hữu Bình
Không đợi họ à
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Đợi làm gì
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Ăn thôi
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Khoan tay, bước lại //
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Nhìn cái kiểu ăn kia kìa
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Y như người chết đói luân hồi vậy
Lưu Thiên Bang thì dường như hoàn toàn tập trung vào bữa ăn.
Hoàn toàn không nghe thấy lời chăm chọc.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn một lượt, đứng dậy //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Để tôi đi kêu cậu ấy vào ăn cơm
Phòng khách.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Lại gần chỗ cậu, lay nhẹ //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Này, dậy đi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Dậy ăn chút gì đi rồi ngủ tiếp
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Khẽ mở mắt, đứng dậy //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đỡ lấy cánh tay cậu, giữ cho khỏi ngã //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chậm thôi, cậu choáng mà
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Khẽ nhíu mày, một tay chống lên ghế, hơi lảo đảo //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Không sao, tôi ổn
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhún nhẹ vai, nhưng vẫn đỡ lấy vai cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Ổn kiểu này à?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn anh //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Tôi nói rồi, tôi ổn
Anh nhìn cậu không nói gì, nhưng chỉ nhìn cậu vài giây bằng ánh mắt khó đoán.
Rồi anh bất ngờ cúi xuống, vòng tay qua người cậu, bế bổng lên.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Hoảng hốt, tay vô thức bám vào vai anh //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Này... cậu làm gì vậy?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Giọng bình thản, bước đi chậm rãi //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tôi thấy cậu còn loạng choạng lắm
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Cười khẽ //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tôi bế cậu luôn cho lẹ
Phòng bếp.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đang ăn, nghe tiếng, quay đầu lại nhìn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chà, nhìn hai người các cậu giống phim tình cảm ấy nhỉ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Bế cậu qua ghế, để cậu ngồi kế hắn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Kéo ghế ra, ngồi xuống kế cậu, nhìn hắn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Phim tình cảm? Tôi thấy giống buổi hẹn hơn đó
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Đang múc cháo ăn, nhướn mày nhìn cả hai //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Hẹn... với ai cơ?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cậu nghĩ với ai?
Không khí im vài giây, ánh nhìn cả ba chạm nhau trong im lặng, hơi lúng túng mà lại không muốn dời đi.
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Phát hiện cảm xúc lạ của chủ nhân •
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Độ hạo cảm của hai nam chính +5 •
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Hơi cười, giọng nhỏ //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ổn thôi, tôi quen kiểu này rồi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nhanh vậy à, mới gặp mà đã quen rồi sao?
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Độ hảo cảm tăng nhẹ 12% •
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Xin kí chủ tiếp tục tương tác •
__HẾT CHAP 2__ 2688 chữ 400 ô thoại.

Chap 3. Trông cũng đáng yêu đấy chứ

t/g:)))
t/g:)))
Chào các bảo bối, không biết nay có ai chúc mừng sinh nhật t/g không:)))
t/g:)))
t/g:)))
NovelToon
t/g:)))
t/g:)))
T/g cảm ơn🙇🏻‍♂️
___
Nhất Bạch: hắn Nhất Bạch: anh Tôn Sáng: cậu.
*...* Suy nghĩ //...// Hành động, biểu cảm •...• Thần giao cách cảm 📱: Nghe điện thoại 📳: Chuông điện thoại, thông báo, tin nhắn 💬: Tin nhắn 🎙: Tin nhắn thoại, ghi âm 🚪: Tiếng mở / đóng cửa.
___
Nửa tiếng sau.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi về phía công tắc, bật đèn //
Tạch.
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Sao trời tối nhanh thế
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Mới có 6 giờ thôi mà
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Không nghe bà chủ nói à
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Mùa mưa sắp đến rồi
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Trời tối nhanh là bình thường mà
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Làm gì dữ vậy
Bắc Đảo
Bắc Đảo
// Dựa vào ghế //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Này, các người chăm sóc bà cụ kiểu đó à
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Ăn no rồi
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Để bà cụ bại liệt ở trên lầu chịu đói à
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Thế có được không
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Không ai thực sự nghĩ rằng
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Chăm sóc người già là không làm gì cả chứ
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Ngươi
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Thật là tỏm như con giòi vậy
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Nhìn cậu //
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Sao không ai kêu cậu ta làm hết vậy?
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Nãy giờ cậu ta có làm gì đâu?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Liếc nhìn Vương Vũ Ninh, giọng lạnh đi //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cô không thấy cậu ấy đang say hay sao?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Mà còn kêu cậu ấy làm?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cô đồi đổi việc thì làm cho nhiệt tình vào
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cô nói cậu ấy như vậy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Không biết lúc chăm bà cụ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cô có ở không để bọn họ làm không
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Hừ, lũ đàn ông các anh
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Sao không mặc váy luôn đi, như con đàn bà vậy
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Đứng dậy, cầm chén, đi lêm tầng 2 //
Mọi người nhìn bóng cô ta.
Biến mất trong hành lang tối om.
Lúc đó, tim ai nấy đều đập nhanh hơn.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn đám kia //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Các cậu có lên tầng 2 không?
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Có, chúng tôi đi khắp tầng 2 đấy
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Ngoài bà cụ liệt giường ra
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Không còn gì ở đó cả
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Có điều gì bất thường không?
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Có, điều bất thường duy nhất là
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Phòng của chúng tôi có mùi rất kỳ lạ
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Lâu lâu lại bóc ra một mùi nồng nặc
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Nhưng không biết từ đâu cả
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
7 phòng đều thế hả
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Đúng, tất cả đều có mùi đó
Á Mộc
Á Mộc
Còn một chuyện rất kì lạ nữa
Á Mộc
Á Mộc
Những căn phòng bà chủ dọn sẵn cho chúng ta
Á Mộc
Á Mộc
Đều có nhà vệ sinh riêng
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Có gì lạ đâu
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Người ta giàu mà
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Không muốn phải chạy qua chạy lại đi vệ sinh thôi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Không, thật sự rất lạ đấy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Căn biệt thự này rõ ràng chỉ có bà chủ và gia đình sinh sống
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cho dù có người chồng
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cũng chỉ tối đa 4 người
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Sao lại cần nhiều phòng ngủ và nhà vệ sinh thế
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Có gì đâu mà lạ
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Có lẽ họ rất hào phóng thôi
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Thường xuyên mời bạn bè đến nhà chơi
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Người giàu có không phải đều thích tổ chức tiệc sao
Có lẽ vì ngữ điệu hơi hoảng hốt.
Không ai tiếp lời anh ta cả.
Mọi người lại rơi vào im lặng kì lạ.
.
.
.
Áaaaaa.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Chuyện gì vậy?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Đi, chúng ta xem thử
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Để chúng tôi lên xem
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cậu ở phòng khách nghỉ ngơi đi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn hắn, định nói, thở dài //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Thôi được rồi, các anh cẩn thận
Câu nói của cậu vừa được thốt ra.
Anh và hắn đang bước lên cầu thang thì khựng lại.
Hai người không một động tác thừa.
Quay lại nhìn cậu, khẽ cười, gật đầu nhẹ.
Sau đó, quay người bước lên cầu thang.
Tầng 2.
Phòng bà cụ.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Mở cửa bước vào //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn Vương Vũ Ninh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chuyện gì xảy ra vậy?
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Run rẩy chỉ vào bà cụ //
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Bà ấy...bà ấy nói
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Nhìn Vương Vũ Ninh, cười lớn //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Tưởng là chuyện gì
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Cô không nghe chủ nhà nói sao?
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Mẹ của cô ấy chỉ bị liệt thôi
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Là liệt đó, liệt chứ không chứ phải thực vật
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Tưởng cô giỏi lắm chứ
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Một bà già liệt giường mà cũng làm cô sợ như vậy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn Lưu Thiên Bang //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Lưu Thiên Bang
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Anh đi dọn sàn nhà đi
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Cô ta tự làm đổ mà
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Lại bảo tôi giúp dọn
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Quay người bước ra khỏi phòng //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Chuyện gì thế này
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Liếc nhìn Vương Vũ Ninh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cô mau dậy đi
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Cầm ki, chổi quay lại //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Bắt đầu dọn dẹp //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn bà già //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Đi, chúng ta xuống
Phòng khách.
Không gian tầng một yên ắng, chỉ còn tiếng gió ngoài cửa sổ và tiếng bút xoay đều đều trong tay ai đó.
Cậu ngồi ở chiếc bàn lớn giữa phòng, nửa người bị tờ giấy sơ đồ biệt thự che khuất, trông chỉ thấy cậu cúi đầu chăm chú.
Cây bút xoay giữa những ngón tay cậu, từng vòng đều đặn, trông vừa tập trung, vừa… xa vời.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn sơ đồ, xoay xoay cây viết //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
* Cổng phụ nằm cách hàng rào tầm bảy mét *
Tôn Sáng
Tôn Sáng
* Từ đó đến lối vào chính có hai camera an ninh *
Tôn Sáng
Tôn Sáng
* Nếu muốn lén vào, chỗ đó chắc chắn không ổn *
Tôn Sáng
Tôn Sáng
* Nếu vào giết hắn trực tiếp không được *
Tôn Sáng
Tôn Sáng
* Thì chỉ đành sang tòa nhà đối diện thôi *
Tiếng bước chân vang đều trên cầu thang.
Khi còn một nửa đoạn.
Cả hai bất giác dừng lại cùng lúc, ánh mắt đều hướng về phía cậu đang ngồi trong phòng khách.
Ánh đèn trần phản chiếu trên mái tóc xám bạc của cậu, khiến cậu trông tĩnh lặng đến lạ. Cây viết xoay chậm giữa những ngón tay, ánh kim của nó khẽ lấp lánh — từng chuyển động nhỏ cũng đủ khiến người ta chú ý.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Này, hai anh sao đấy?
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Sao dừng lại rồi?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đưa tay ra hiệu im lặng //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nói chuyện nhỏ thôi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Đừng làm kinh động đến cậu ấy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn cậu, dựa lưng lang cang, cong môi lên //
Bắc Đảo
Bắc Đảo
// Nhìn anh và hắn //
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Này, rốt cuộc các anh có xuống không?
Dáng vẻ chăm chú suy nghĩ của cậu, bị Bắc Đảo làm vụt tắt hoàn toàn.
Cậu khẽ quay người lại, nhìn phía cầu thang.
Ánh nhìn cậu chạm thẳng vào họ — đôi mắt mang chút mệt mỏi, nhưng lại có gì đó khiến người khác khó rời đi.
Không ai nói gì, chỉ có ánh đèn vàng phủ xuống, khiến khoảng không giữa ba người như chậm lại.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Ơ.. ?
Cậu hơi nhướng mày, cây viết dừng lại giữa những ngón tay.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Cười khẽ, đáp nhỏ //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Không có gì, chỉ là thấy cậu chăm chú quá thôi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Giọng nhỏ đến mức gần như tan trong không khí //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Trông cũng đáng yêu đấy chứ
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Sững lại, quay người đi //
Còn hai anh và thì cùng nhìn nhau, chẳng ai nói thêm câu nào, nhưng trong lòng lại cùng xuất hiện một ý nghĩ mơ hồ.
Hệ thống - Nguyệt Tâm
Hệ thống - Nguyệt Tâm
• Độ hảo cảm +5 •
Rồi sau đó, mọi người cùng bước xuống cầu thang, đi lại chỗ ghế sofa và ngồi xuống.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhanh tay cất giấy viết vào //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn cậu, nhìn Vương Vũ Ninh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Được rồi, giờ cô có thể nói được rồi đấy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Lúc nãy bà ấy nói gì với cô vậy
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Lúc, lúc tôi đang đút cơm cho bà ấy ăn
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Bà ấy ăn một miếng thịt
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Rồi, rồi bỗng nhiên ói ra
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Bà nhìn tôi rồi ói
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Cơm tôi nấu dở đến vậy sao
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn Lưu Thiên Bang //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cậu cứ nghe cô ấy nói hết cái đã
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Tôi cứ tưởng do cơm quá nóng
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Nên tự ăn thử một miếng
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Nhưng cơm không hề nóng
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Nên là tôi đút bà ấy miếng thứ hai
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Kết quả là bà ấy vẫn ói ra
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Và lần này sau khi ói xong
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Bà quay đầu lại nhìn tồi và... và nói
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
// Cúi đầu //
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Bà ấy nói gì
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Nói đi chứ
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Bà ấy nói nhỏ lắm
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Tôi nghe không rõ
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Có vẻ như nói thịt không có vị
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Đúng rồi, bà ấy nói thịt không có vị
ẦM ẦM ẦM!!!
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đứng dậy, đi về phía cửa sổ //
Soạt... Soạt.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Trời mưa rồi *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Mưa bão, gió lớn, tất cả đều đang xảy ra *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
* Vậy lá thư không phải đùa cợt à *
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Trời ơi, sấm đánh làm tôi sợ chết khiếp
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Lại gần //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thôi được rồi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Bả không ăn kệ bả
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Trời cũng muộn rồi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chúng ta cũng nên ngủ sớm đi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Sáng mai dậy sớm
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nấu cháo thịt cho bà
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Các cậu chọn phòng chưa
Nhan Hữu Bình
Nhan Hữu Bình
Chúng ta thực sự phải ngủ riêng mỗi người một phòng à
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Chúng tôi đã xem qua
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Phòng rất rộng
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Phòng đôi sạch sẽ
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Hai người một phòng vừa đủ
Á Mộc
Á Mộc
Nhưng chúng em có ba nữ
Tiểu Quý
Tiểu Quý
// Thở dài //
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Phòng không nhỏ đâu
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Các bạn nữ thân hình nhỏ nhắn cả
Tiểu Quý
Tiểu Quý
Ép vào cũng được mà
Ba cô gái đều không lên tiếng.
Không ai thích ngủ chung giường với một người chẳng quen biết.
Nhưng ngôi biệt thự này không an toàn.
.
.
.
Tắt đèn xong, họ cùng lên tầng 2.
Sau khi bàn bạc qua loa xong.
Anh, hắn và cậu, còn cả Lưu Thiên Bang, bốn người ở chung một phòng.
Hai nam sinh chọn phòng kế bên anh.
Còn ba nữ chọn cuối hành lang.
Cách xa bà già họ phải chăm sóc nhất.
Lúc này Vương Vũ Ninh còn sốc vì chuyện vừa rồi.
Nên hành lang chỉ còn mình cô.
Vương Vũ Ninh quay đầu lại.
Thấy cửa sổ vẫn đang mở, cũng chẳng dám xuống tắt đèn.
Vội vàng chạy vào phòng cuối cùng.
.
.
.
Ào Ào Ào.
🚪: Cạch.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Bước ra từ phòng tắm //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Chà chà, không ngờ đấy
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Anh giấu khá kĩ đấy
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Với cả cơ bụng như thế này
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Lỡ ra ngoài đường
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Chắc mấy em gái thi nhau mời anh xơi đấy nhỉ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn hắn và cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Hai người các cậu đi tắm đi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn Lưu Thiên Bang //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Vậy tại sao anh cứ bám theo tôi thế?
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Anh bạn à, thật tế nhị
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Nhưng giờ tôi chưa có thể nói được đâu
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Đợi khi nào chúng ta sống sót ra khỏi cánh cửa máu này
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Tôi sẽ nói cho anh biết
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Bí mật hóa học ghê ha
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Liếc nhìn cậu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Này, cậu không định đi tắm sao?
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Đang ngồi suy nghĩ, ngước mắt lên nhìn hắn //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Anh đi tắm trước đi, tôi đi sau cũng được
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn cậu, gật đầu, đứng lên, đi vào nhà vệ sinh //
Ào Ào Ào.
Tiếng nước tắt. Cửa phòng tắm mở ra.
🚪: Cạch.
Hơi nước trắng loang nhẹ trong không khí. Hắn bước ra, lau tóc, khẽ liếc sang cậu.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tôi xong rồi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn hắn, gật đầu, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh //
🚪: Két.
Ào Ào Ào.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Nhìn hắn //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Chà, nhìn anh cũng không tồi đâu đấy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn Lưu Thiên Bang //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Ừ, cảm ơn
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Nhìn anh //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Anh có thấy bà già đó có vấn đề không?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Không chỉ là bà già không thôi đâu
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cả gia đình này, thậm chí là khu biệt này
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Đều có vấn đề cả
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Khu biệt thự này có vấn đề gì chứ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi về phía cửa sổ //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chủ nhà bảo là
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chỉ có gia đình bà ấy sống ở vùng này thôi mà
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nhưng thực ra tôi có đi ngang qua vài biệt thự
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Vẫn còn có dấu hiệu người ở
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Và đều là trong vòng 1 - 2 tháng thôi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chỉ riêng khu vực tôi thấy là vậy đó
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi về phía cửa sổ, nhìn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chưa kể những nơi tôi không thấy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Điều đó chứng tỏ
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Khu vực này cách đây không lâu vẫn có người sinh sống
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
* Nếu nhận xét của anh ta đúng *
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
* Thì những người đó hiện giờ ở đâu *
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Hơn nữa nếu ở một mình
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Thì thường không nên mua biệt thự lớn thế này
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Vậy nên những người vào đây
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Phần lớn đều có gia đình và bạn bè
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cho dù họ có đi làm
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nhà cũng không thể không có ai
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nhưng thực tế
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Khu biệt thự này có vẻ chỉ còn lại chúng ta
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Chỉ ra phía ngoài //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Nhìn theo //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Đệt, không thấy bóng đèn nào cả
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Sao lại như vậy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đóng cửa sổ lại //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra ở đây
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Những chuyện kinh hoàng
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Kéo rèm cửa sổ lại //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi về phía giường, ngồi xuống //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi về phía giường, ngồi xuống //
🚪: Cạch.
Cửa phòng tắm mở ra, hơi nước còn bám mờ trên gương.
Cậu bước ra, áo sơ mi trắng chưa cài hết nút trên, vạt áo hơi nhàu, khăn tắm trắng vắt hờ quanh cổ, quần tây đen buông thẳng đến mắt cá.
Tay cậu nắm lấy chiếc cà vạt đen, lười biếng quấn quanh ngón tay, động tác vừa chậm vừa vô thức.
Ánh đèn phòng hắt lên, khiến làn da cậu sáng hơn, ướt nhẹ như phủ sương.
Anh và hắn đều ngẩng mắt lên nhìn cậu, nói nhìn thì nhìn, chứ có nhìn mặt cậu đâu.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nhìn anh và hắn //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Này, sao hai người nhìn tôi dữ thế?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Giọng thấp, khẽ cười //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tại cậu... khác lắm
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Khác? ở đâu chứ?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Ánh mắt dừng lại trên cậu, giọng hơi khàn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Khác ở chỗ, bây giờ trong cậu mềm hơn
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Siết nhẹ cà vạt trên tay, bật cười khẽ //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Mềm? hai người khen kiểu gì nghe là lạ thế?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Mỉm cười, ánh mắt dịu lại //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Là khen thật lòng đấy, không phải đùa
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Ánh mắt hơi dao động, môi cong nhẹ //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Hai người cứ nói kiểu này...
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Tôi khó xử mất thôi
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Đi về phía giường, ngồi xuống kế hắn //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Khịt khịt //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Này, các anh có ngửi thấy mùi gì không?
Mùi không nồng, nhưng bủa vây khắp nơi.
Mãi không tan đi.
Cứ như thể có thứ gì đó đang mục rửa.
Sau khi tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng họ cũng tìm ra nguồn gốc.
NovelToon
Một chất lỏng nhớt trên trần nhà, như thể có gì đó thắm qua.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Trời ơi, đó là cái gì vậy?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Này, nghe tôi đi
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Đêm nay đừng ngủ nhé
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Đừng bật đèn nữa
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Dù nghe thấy gì
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cũng đừng để ý
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Anh, ý nói đêm nay sẽ có chuyện à?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Gật đầu, đi tắt đèn //
Tắt đèn xong, phòng chìm vào bóng tối yên ắng đáng sợ.
Lưu Thiên Bang nằm trên giường, muốn ngủ mà không dám ngủ.
Còn cậu thì đứng bên cửa sổ, dùng ánh trăng yếu ớt chíu qua rèm cửa, để xem lại sơ đồ biệt thự mà cậu đã vẽ lại.
Sau khi sửa lại sơ đồ biệt thự và xem đi xem lại nhiều lần, cậu mới dám chắc chắn mà cất vào.
Két...Két.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Anh, anh có ở đó không?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nói nhỏ //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Đừng nói gì cả
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Nghe tiếng, quay phắc về phía cửa //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Bước nhẹ nhàng về phía cửa //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn thấy, nắm tay cậu lại //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Quay lại, nhìn hắn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Lắc đầu nhẹ //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Hiểu ý, gật đầu //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Buông tay cậu ra //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi về phía giường, ngồi kế anh //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn cậu, nói nhỏ //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Qua đây
Cậu hơi ngại, nhưng rồi vẫn chậm rãi tiến đến. Áo sơ mi trắng của cậu cọ nhẹ vào tay của anh, mùi hương dịu thoảng qua.
Khi cậu vừa đến gần, anh bất ngờ kéo nhẹ, khiến cậu ngã ngồi vào lòng anh.
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Ngẩn người //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Ngồi yên đi, cậu mà động đậy
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Là tôi buông thật đó
Hắn khẽ dựa lưng vào thành giường, ánh mắt nhìn cả hai, nửa như cười, nửa như trêu.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Có vẻ cậu hợp với chỗ đó hơn tôi tưởng đấy
Tôn Sáng
Tôn Sáng
// Quay đầu, khẽ liếc qua, giọng lí nhí //
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Cả hai cậu đừng nói nữa
Tôn Sáng
Tôn Sáng
Tôi thật sự không biết phải làm sao
Hai ánh nhìn giao nhau trên đầu cậu — một ấm, một sắc — rồi cùng dịu lại.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Khẽ nói //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Không cần làm gì hết, chỉ cần ở đây là được
Cậu cúi đầu, ngón tay vô thức siết nhẹ vạt áo mình.
Anh và hắn nhìn nhau, chỉ một ánh mắt thôi mà như đã hiểu hết.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Hơi nghiêng đầu, giọng trầm mà nhẹ //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cậu chưa quen với tụi tôi, đúng không?
Cậu mấp máy môi, chưa kịp đáp, anh đã vươn tay, khẽ chỉnh lại chiếc cổ áo của cậu, động tác nhẹ đến mức gần như là vuốt ve.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Không sao đâu, rồi từ từ sẽ quen
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Ngước mắt lên nhìn cậu, cười nhẹ //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Với cả hai
Câu nói rơi xuống, mềm như đường tan trong ly cà phê nóng.
Cậu khẽ ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của họ — một bên dịu dàng như nắng sớm, một bên sâu như đêm khuya.
Khoảng khắc đó, trái tim cậu lỡ một nhịp.
Anh và hắn nhìn nhau, rồi khẽ mỉm cười.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Nhìn xuống khe cửa //
NovelToon
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Siết chặt tay //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
* Cái gì đang ở bên ngoài cửa vậy? *
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
* Nếu nó vào được thì sao? *
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
* Sẽ xảy ra chuyện gì? *
Két... Két.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Bước xuống giường, bước nhẹ nhàng về phía cửa //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Áp tai vào cửa, lắng nghe tiếng động //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Hơi căng thẳng, siết chặt cậu lại //
15 phút sau.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Đi về phía giường //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Cái gì ngoài đó vậy?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Không biết
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nhưng chắc chắn không phải người
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nó đi mà không có tiếng động gì cả
Một giọt chất lỏng rơi từ trần nhà xuống.
Tách.
Âm thanh nhỏ xíu, nhưng vang rõ giữa không gian tĩnh lặng.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Run rẩy chỉ xuống sàn nhà //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Cái... cái gì vậy?
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Quay người, định đi bật đèn //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
// Nhìn Lưu Thiên Bang //
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Đừng bật đèn
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nếu không muôn chết thì đừng bật
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
// Quay đầu nhìn anh //
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Tại sao vậy?
__HẾT CHAP 3__
t/g:)))
t/g:)))
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play