[One Piece] From The Bottom Of My Heart
Thuở đầu gặp gỡ
Mọi người sẽ quên những gì bạn nói. Mọi người sẽ quên những gì bạn làm. Nhưng mọi người sẽ không bao giờ quên cách bạn khiến họ cảm thấy.
Có những cuộc gặp gỡ chỉ là thoáng qua, nhưng cũng có những cuộc gặp sẽ mãi theo ta suốt phần đời còn lại.
Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên gặp Trafalgar Law. Năm ấy, anh vẫn còn là một đứa trẻ theo sau ông cụ Wolf tới phòng khám ở Swallow đầy tuyết.
Wolf
Bác sĩ! Anh có ở đây không?
Alan
/Vui vẻ/ Wolf! Lâu lắm rồi mới gặp.
Alan
Dạo này ông vẫn khỏe chứ?
Wolf
Đúng là bác sĩ, vừa gặp đã hỏi han sức khoẻ rồi.
Wolf
Ta rất ổn. Không đau ốm, bệnh tật gì.
Wolf
Anh lo lắng thừa rồi đấy!
Alan
Haha…Chịu thôi! Nghề của tôi mà.
Alan
Nếu không phải khám bệnh thì ngọn gió nào đưa ông tới đây thế?
Wolf
À, cũng không có gì to tát lắm.
Wolf
/Khẽ nhìn Law ở đằng sau/ Thằng nhóc ở nhờ nhà ta muốn làm ở chỗ cậu nên ta dẫn nó tới.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Vâng.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Từ từ bước ra từ sau lưng Wolf/
Wolf
Đừng căng thẳng, giới thiệu tên của mình đi.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Chào bác! Cháu là Trafalgar Law.
Alan
/Cúi xuống/ Law hả? Năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Cháu 13 tuổi.
Alan
/Khẽ lẩm bẩm/ 13 sao? Cũng gần ngang tuổi với con bé nhỉ?
Alan
Xem nào…Cháu muốn làm việc ở đây vậy trước đây cháu đã từng học qua y học chứ?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Cháu được cha mẹ chỉ dạy về phẫu thuật khi còn nhỏ.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Ngước lên nhìn bác sĩ/ Họ đều là những bác sĩ nhiều kinh nghiệm và kiến thức về giải phẫu.
Alan
Phẫu thuật à? Ấn tượng đấy!
Alan
Vậy là con nhà nòi rồi.
Wolf
Alan! Cậu có thể tin tưởng được giao việc cho thằng nhóc này.
Wolf
Nó sống chung với ta, tính cách thế nào ta hiểu rõ. Hoàn toàn không có ý đồ xấu.
Wolf
Chuyên môn công việc hoàn toàn phù hợp với yêu cầu nơi này.
Wolf
/Đưa tập giấy ra/ Đây là giấy tờ cần thiết ta chuẩn bị. Nếu có gì xảy ra, cậu có thể tìm đến.
Alan
/Đón lấy rồi cẩn thận xem xét/
Alan
/Quay sang nhìn Law/ Law! Từ ngày mai hãy có mặt ở đây lúc 8 giờ sáng nhé.
Alan
Có nhiều bệnh nhân cần chữa trị nên sẽ rất vất vả đấy.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Ánh mắt có chút vui mừng/ Vâng! Cảm ơn bác đã chiếu cố.
Cuộc trò chuyện diễn ra bên ngoài trong lúc tôi ở kho thuốc phía sau. Tôi hoàn toàn không biết gì mãi đến khi chế xong loại thuốc mới ở phía sau và đi ra ngoài. Bác Alan gọi tôi đến.
Alan
Lloyd! Đến đúng lúc lắm, lại đây nào.
Lloyd
“Có chuyện gì lại tụ tập ở đây vậy?”
Lloyd
/Lập tức chạy đến đứng bên cạnh bác sĩ/
Alan
Đây là Lloyd, điều dưỡng phòng khám này.
Alan
Còn đây là Law - phẫu thuật viên bác mới nhận, từ giờ cậu bé sẽ là đồng nghiệp của chúng ta.
Alan
Hãy cố gắng bảo nhau làm việc nhé.
Alan
Hai đứa gần lứa nên chắc sẽ dễ nói chuyện thôi.
Lloyd
/Gật đầu nhìn bác sĩ ra hiệu đã hiểu/
Alan
/Mỉm cười hiền từ/ Có gì không hiểu thì có thể hỏi Lloyd. Con bé làm ở đây được 2 tháng rồi.
Lloyd
/Đưa giấy đã viết ra/
Lloyd
🖋️Xin chào, chị là Lloyd. Rất vui khi gặp em. Mong được giúp đỡ!
Trafalgar Law (13 tuổi)
M-mong được giúp đỡ!
Một cậu bé gầy gò giấu ánh bối rối sau vành mũ đốm, gương mặt có chút già dặn trước tuổi cùng chiếc mũi thẳng tắp. Đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về Law.
Những ngày về sau, công việc của phòng khám sẽ được tôi và cậu phẫu thuật viên này đáng cáng. Thật mong chờ cậu sẽ thể hiện mình ra sao.
Miếng kẹo là chèo làm quen
Ngày mới bắt đầu trên Swallow khi nắng vàng đánh thức vạn vật đang say ngủ vì cơn bão tuyết đêm qua. Mới sáng sớm Law đã có mặt ở phòng khám với tâm thế sẵn sàng.
Lloyd
/Nhìn gương mặt xen lẫn hào hứng và hồi hộp của Law, khẽ mỉm cười/
Lloyd
“Giống như ngày đầu tiên mình đi làm vậy. Hoài niệm thật!”
Alan
Law! Từ hôm nay, cháu sẽ phụ trách giúp đỡ Lloyd ở kho dụng cụ và dọn dẹp nhé.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Vâng!
Vì mới vào làm nên Law được giao những công việc vặt trong phòng khám: vệ sinh và sắp xếp vật tư y tế.
Lloyd
“Không phải công việc chính nhưng sẽ tốn khá nhiều lớn năng lượng.”
Lloyd
“Mới đầu vào làm thì đơn giản vậy.”
Alan
Lloyd! Việc chỉ dẫn này trông cậy hết vào cháu.
Vì là người tới trước nên bác Alan giao tôi giúp Law làm quen với môi trường mới và cách vận hành của phòng khám.
Lloyd
/Gật đầu đầy nghiêm túc, đưa giấy viết ra/
Lloyd
🖋️ Cứ giao cho cháu!
Alan
/Vỗ vai/ Cố lên nhé! Ta tin ở cháu.
Là đàn chị, tôi nhận thức rất rõ trách nhiệm của mình đối với đàn em này. Law là người mới tới, còn nhiều bỡ ngỡ, lạ lẫm. Nếu không có người chỉ dẫn rất dễ bị rối. Nên dù bác Alan không nói, tôi cũng biết mình cần làm gì đó cho cậu nhóc này. Law rất gầy, trong chiếc áo blouse trắng rộng thùng thình, cậu lại càng nhỏ bé hơn. Bằng một cách nào đó, trong đôi mắt thâm quầng của Law, tôi thấy hình bóng chính mình của trước đây thoáng qua.
Lloyd
🖋️Law-kun, chúng ta đi thôi!
Lloyd
🖋️Chị sẽ dẫn em tới kho dụng cụ và giải thích những thứ em cần làm đó.
Tôi đưa Law ra phía sau phòng khám chính nơi có cánh cửa gỗ im lìm. Tôi đẩy cửa, bật điện bước vào, bên trong là một thế giới hoàn toàn khác biệt có ba kệ lớn sát tường với những loại dụng cụ chuyên dụng dành cho y tế.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Có chút ngỡ ngàng trước không gian rộng lớn ở trong/
Lloyd
/Rút ra tờ giấy trước mặt Law/
Lloyd
🖋️Đây là khu vực quan trọng của phòng khám.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Quay sang phía Lloyd/
Lloyd
🖋️Kim tiêm nguyên vỏ hay bông băng chưa được sử dụng đến phải mang đến nơi này bảo quản và cất giữ. Ngoài ra còn có dụng cụ y tế chuyên dụng khác.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Ngắm nghía xung quanh/
Lloyd
/Bước đến phía trước, vỗ lên mấy thùng giấy lớn/
Lloyd
🖋️ Bắt đầu với vật liệu tiêu hao dùng một lần trước.
Tôi để Law xếp kim tiêm và bông băng lên kệ trong lúc đó, tôi ra ngoài làm việc bác Alan giao cho. Cậu nhóc làm khá nhanh khi tôi quay lại mọi thứ đã hoàn tất.
Lloyd
/Nhìn qua một lượt/ “Không tệ. Sắp xếp rất ngay ngắn.”
Trafalgar Law (13 tuổi)
Vậy giờ tôi làm gì tiếp theo đây?
Lloyd
🖋️Tất nhiên là vệ sinh rồi.
Tôi tiếp tục giúp Law làm quen quy trình của phòng khám. Khi mọi thứ ổn thỏa, tôi mới quay lại công việc của mình. Guồng quay một ngày lại tiếp tục, ai cũng vùi đầu vào việc của mình mãi đến khi hoàng hôn buông xuống mới thôi.
Lloyd
/Kiểm tra một lượt trước khi ra về/ “Được. Mọi thứ đã đâu ra đấy rồi.”
Lloyd
🖋️ Law-kun! Em làm tốt lắm. Cứ tiếp tục phát huy thế này nhé.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Không quen được khen ngợi/ Tôi chỉ cố gắng làm việc của mình thôi. Đừng nói như thế.
Dù mới vào làm nhưng Law nhanh thích ứng với nơi đây, thế này cũng an tâm phần nào rồi.
Lloyd
/Bước đến chỗ bác sĩ, đặt giấy viết lên bàn/
Alan
/Đang viết bệnh án thì ngước lên/ Ồ, xong rồi hả?
Alan
Vậy hôm nay tới đây thôi. Mai chúng ta lại tiếp tục.
Alan
Hai đứa có thể về bây giờ.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Vâng!
Trafalgar Law (13 tuổi)
Bác sĩ, cháu về đây! Hẹn bác mai gặp lại.
Alan
Ừ, tạm biệt! Về cẩn thận nhé.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Bước ra cửa/
Lloyd
/Đặt tay lên vai Law/
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Quay lại/ Có chuyện gì vậy?
Lloyd
/Lấy ra từ túi áo nắm kẹo/
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Nhận lấy rồi nhìn Lloyd/ Đây là…
Lloyd
🖋️Quà chào mừng em đến phòng khám.
Lloyd
🖋️Hôm qua lúc em tới, chị không kịp chuẩn bị gì.
Lloyd
🖋️Hôm nay mới có cơ hội đàng hoàng.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Ra vậy!
Lloyd
🖋️Chị không biết em thích gì, đây là kẹo chị thường cho mấy đứa trẻ khi tới phòng khám ăn mong em không chê.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Vậy sao?
Lloyd
/Nhận ra Law im lặng, mặt không rõ cảm xúc nên vội vàng viết giấy/
Lloyd
🖋️Nhưng nếu em không muốn thì có thể cho người khác.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Vớ vẩn!
Trafalgar Law (13 tuổi)
Ai lại mang đồ được tặng cho người khác bao giờ?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Tôi giữ, không cho ai hết!
Trafalgar Law (13 tuổi)
Chị đã cho tôi thì nó là của tôi, không ai có quyền lấy thứ thuộc về tôi.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Cho kẹo vào túi áo/
Trafalgar Law (13 tuổi)
Chỗ kẹo này tôi xin nhận.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Cảm ơn chị vì ngày hôm nay và cả chỗ kẹo này nữa.
Nói rồi, Law kéo mũ trùm qua cả mắt, vội rời khỏi thềm cửa dưới bóng chiều tà. Nhưng chưa được nửa đoạn, cậu dừng bước, ngoái đầu ra sau.
Lloyd
/Có chút ngạc nhiên/
Trafalgar Law (13 tuổi)
Tạm biệt! Ngày mai gặp lại.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Vội vã chạy/
Lloyd
“Cũng là một cậu nhóc đáng yêu nhỉ?”
Trao đổi thức ăn
Tôi viết giấy hỏi trong một buổi trưa khi Law đang ngồi trong góc, cầm hộp cơm mới mua.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Ngẩng đầu lên/ Nhà điều dưỡng!
Lloyd
🖋️ Bác Alan bảo chúng ta tới kho dụng cụ sắp xếp. Có mấy thùng vật tư mới được chuyển tới. Khi nào ăn xong hãy đến đó nhé.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Tôi biết rồi!
Lloyd
🖋️Còn tận nửa tiếng nữa. Không cần vội.
Lloyd
/Chỉ tay về phía hộp cơm/ 🖋️Cứ thong thả ăn cơm đi.
Truyền lời xong, tôi không vội đi ngay mà đứng cách đó không xa quan sát.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Đảo đũa liên tục, mặt nhăn lại/
Bình thường đồ ăn mua về, cậu ngồi xuống ăn ngay. Nhưng hôm nay đã gần 20 phút trôi qua, Law mãi vẫn chưa xong bữa, chỉ gẩy thứ gì đó trong hộp, mặt đăm chiêu đầy khó khăn.
Lloyd
“Đúng là chuyện lạ.”
Lloyd
🖋️Sao em cứ thẫn thờ mãi không ăn thế? Không khoẻ ở đâu à?
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Giật mình vì bị gọi/ Tôi không sao! Tôi ăn ngay đây! Chị cũng đi ăn cơm mình đi.
Lloyd
🖋️Thật hả? Có chắc không?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Không thế thì là gì?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Chị lo chuyện bao đồng quá đấy!
Lloyd
Em không thích mơ muối, phải không?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Hả?!
Lloyd
Từ này tới giờ, em đảo qua đảo lại quả mơ trong hộp hơn chục lần rồi đấy.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Hơi khựng lại/ Tất nhiên không! Ai nói với chị thế?
Lloyd
🖋️Nếu không phải thế, em làm gì từ nãy đến giờ?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Tôi! Chẳng qua chỉ đang phân tích thức ăn này thôi.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Nồng độ axit citric cùng hàm lượng muối natri clorua cao không thích hợp để ăn riêng. Tôi tính lượng cơm cần thiết để trung hoà…
Từ lúc quen biết tới giờ, đây không phải lần đầu tiên Law dùng mấy thuật ngữ phức tạp này để lấp liếm suy nghĩ thật sự của mình. Người không biết nếu nghe qua có thể sẽ cảm thấy đao to búa lớn nhưng với người học y dược mấy thứ đó chẳng liên quan đến nhau. Trò này với tôi quá vụng về.
Lloyd
🖋️Thôi chống chế đi.
Lloyd
🖋️ Thích thì bảo thích, ghét thì bảo ghét. Làm thế không khiến em trưởng thành hơn đâu.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Chị!
Lloyd
🖋️Đừng nói dối! Chị biết hết đấy.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Hư…
Lloyd
/Mắt nhìn thẳng, không chút nao núng/
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Thở dài buông xuôi/ Thôi được rồi! Tôi thừa nhận.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Đúng là mơ muối không hợp với khẩu vị của tôi thật.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Nhưng đó là vì nó quá chua đã thế còn mặn. Vừa cho vào miệng, lưỡi đã rộp lên nên tôi không muốn ăn.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Lý do đó! Chị hài lòng chưa?
Biết ngay mà! Tôi đoán không sai.
Quen biết cậu nhóc này một thời gian, tôi nhận ra Law dù trưởng thành trước tuổi nhưng thực ra tâm trí vẫn là một đứa trẻ, sẽ xù lông để trông to lớn khi dẫm phải đuôi.
Xem ra Law kén ăn không khác gì mấy đứa trẻ ghét ăn rau nhỉ?
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Thẹn quá hóa giận/ Chị! Chị cười cái gì?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Có gì đáng cười chứ? Ai mà chả có thứ mình không thích!
Trafalgar Law (13 tuổi)
Chị còn dám cười nữa, tôi sẽ không nói chuyện với chị nữa.
Lloyd
/Chắp hai tay ra chiều biết lỗi/ “Xin lỗi! Chị không cố ý.”
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Khoanh tay, quay mặt ra chỗ khác/ Hứ!
Lloyd
🖋️ Ra là vì thế nên em mới không ăn hả?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Còn phải hỏi? Tôi ghét cay ghét đắng cái quả đó đấy!
Trafalgar Law (13 tuổi)
Sao người ta lại có thể nghĩ ra ý tưởng để cái thứ chua lè này làm thức ăn chứ?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Nhưng tôi cũng không muốn bỏ mứa hay vứt vào thùng rác. Thế là lãng phí!
Lloyd
🖋️Được rồi! Nếu đã vậy thì cũng không phải không có cách.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Khó hiểu/ Chị định làm gì?
Tôi quay lại chỗ bàn mình, giữa những ghi chép y học và bệnh án có một chiếc hộp giấy đen ở đó. Đó là thức ăn của tôi trưa nay. Tôi bước đến, đặt hộp cơm rồi mở nắp ra. Bên trong là cơm, rau củ luộc cùng cá biển kho nhưng nổi bật nhất là sắc vàng của ngô chiễm chệ một góc hộp.
Lloyd
🖋️Chị không thích ngô nhưng chị ăn được mơ muối. Chị có thể ăn hộ em, đổi lại…
Lloyd
/Chỉ tay vào ngô trong hộp rồi lại chỉ về phía Law/
Trafalgar Law (13 tuổi)
Tôi phải giúp chị ăn hết chỗ ngô đó?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Xem ra chị cũng kén ăn không kém gì tôi đấy nhỉ?
Lloyd
🖋️Nhưng cũng không tới mức khó tính không ăn nổi mà đảo qua đảo lại.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Trúng tim đen/ Hự!
Lloyd
🖋️Là tiền bối, chị cũng có trách nhiệm chăm sóc đàn em, Law. Không muốn hiệu suất làm việc phòng khám phải giảm vì ai đó bị bệnh hay ngất chỉ vì bỏ bê bản thân được.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Hừ! Lại còn thế nữa. Chị làm như tôi là cái kiểu bán mạng đó đấy.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Lý do lý trấu!
Lloyd
🖋️Thế nào, điều kiện không tồi chứ?
Trafalgar Law (13 tuổi)
Vì chị xử lý giúp tôi thứ mơ muối này nên tôi cũng có trách nhiệm giải quyết đống ngô này cho chị.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Được rồi! Chốt kèo.
Lloyd
/Múc ngô sang chỗ Law/
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Gắp mơ ngược lại qua chỗ Lloyd/
Lloyd
🖋️Nhanh ăn đi! Bác Alan mà không thấy chúng ta ở kho thế nào cũng khiển trách cho xem.
Trafalgar Law (13 tuổi)
Đừng ở đó mà lo thay tôi! Ăn hết hộp cơm của chị đi.
Tôi quay lại chỗ của mình, cho một miệng cơm kèm mơ muối vào miệng và bắt đầu nhai. Vị chua mặn đặc trưng của mơ hòa quyện cùng sự mềm dẻo của cơm lan khắp khoang miệng.
Trafalgar Law (13 tuổi)
/Lặng lẽ quan sát/ …
Download MangaToon APP on App Store and Google Play