Đoá Hoa Hồng Đỏ Thắm
#1 Mở đầu
_________________________
Nhiều khúc phổ nổi tiếng được bắt nguồn từ đây
âm nhạc của họ sâu lắng, nhiều cảm xúc
Nơi được coi là "cha đẻ của âm nhạc Nam Lâm"
Trên cánh đồng ngàn hương bát ngát lúa chín có một cặp trai trẻ
1 chàng trai trạc tuổi đôi mươi với nụ cười toả nắng
Hoàng Đức Duy
HOÀNG ĐỨC DUY
Cậu có mái tóc nâu pha vàng của ánh nắng, nụ cười có thể khiến người khác say mê, ánh mắt cậu như nói lên tất cả sự yêu thương và nhẹ nhàng trong con người cậu
Một chàng trai nhìn người mình yêu với ánh mắt tran hoà của tình yêu
Nguyễn Quang Anh
NGUYỄN QUANG ANH
Khuôn mặt anh sắc như dao, trầm lắng, nụ cười thân thiện, dễ gần vô cùng, tóc anh hơi xù nhẹ, bay bay theo từng làn gió, ánh mắt anh đầy trìu mến nhìn người mình thương
:Tình yêu này mới là tình yêu chứ
:nhìn họ mà tôi muốn ghen tị luôn á
Đó là những gì mọi người nói về tình yêu của anh và em
Thứ mà không ai muốn-chiến tranh đã đến
Cầm kì thi hoạ, mười phân vẹn mười, không một lời chê
đáng nhẽ ra em cần được yêu thương và chăm sóc nhưng...chiến tranh đã biến em thành một con người khác
Trầm tính, nỗi đau và nhiều hy vọng
Như con dao mài sắc đâm thẳng vào trái tim
Dù không biết anh đi rồi có còn trên dương gian này không
Vì tấm lòng sắt son với dân tộc
Những lời ca ngừng viết trên trang giấy
Trước ai cũng vui vẻ với nụ cười trên môi, tay chân ca hát nhảy múa
Giờ chỉ toàn bom đạn và những người lính dũng cảm, kiên cường
Cái tuổi đẹp nhất của đời người
Cái tuổi đang có khát khao, hào quang, hi vọng, niềm tin với ước mơ
Lại chở thành ác mộng lớn nhất
Trước đây còn là đất nước tung tăng với âm nhạc
Giờ thì không khác gì"địa ngục dương gian"
Nơi chỉ có cát bụi, khói đen
Người dân sợ hãi chạy khắp nơi
Nơi nào có sự sống-nơi đó có người
Con sông trong xanh giờ đã nhuộm đỏ
Hai thanh niên trẻ với tâm hồn của tuổi đôi mươi trong như suối
Giờ bị bôi nhọ bởi một thế lực khác
Phá hoại tâm hồn mong mang theo sự hồn nhiên kia
Cuộc đời còn nhiều bỡ ngỡ đã phải trải qua những chuyện này
Nguyễn Quang Anh
Và anh vẫn sẽ luôn yêu em, luôn thương em
Mặc kệ ngoài kia biển lớn đang âm u, bao mây đen🎤
Hoàng Đức Duy
Em vẫn sẽ chờ anh phía xa nơi này🎤
Hoàng Đức Duy
Cùng một ngàn vì sao vẫn đang ở đây🎤
Nguyễn Quang Anh
Và anh vẫn sẽ luôn yêu em, luôn thương em
Mặc cho màn đêm lạnh giá vẫn cứ thế đang vây quanh🎤
Hoàng Đức Duy
Em vẫn sẽ chờ anh phía xa nơi này🎤
Hoàng Đức Duy
Và dù cho là sớm muộn thì chúng mình về bên nhau🎤
Nguyễn Quang Anh
Và dù cho là sớm muộn thì chúng mình về bên nhau🎤
Nhưng liệu họ có về bên nhau
Tiếng đàn guitar vang lên trong gió
Và đau như tiếng đàn đôi ta
Sẽ thành tro tàn trong đống đổ nát
Nhìn người mình yêu ra đi mãi mãi
Người đã đi sao có thể trở về ?
Vì em đã khóc đến kiệt sức trước đó rồi
Chỉ có bông hồng trong lời hứa của anh
Được một binh lính khác mang đến
Em có thể mua bao nhiêu hoa hồng cũng được
Nhưng vẫn không thể đẹp bằng đoá hồng của anh
Và cả mùi chiến trường về nơi đây...
#2 Làng quê yên bình
Những ngôi nhà tranh vách đất nằm ẩn mình dưới rặng tre xanh ngát, bao quanh là những lũy tre làng vững chãi. Đường làng quanh co, nhỏ hẹp, hai bên là hàng rào dâm bụt đỏ rực hoặc bụi tre gai. Xa xa, mái đình cong vút cổ kính hiện lên dưới bóng đa cổ thụ, nơi chứng kiến bao thế hệ lớn lên.
Buổi sáng, khói bếp tỏa nhẹ trên các mái nhà tranh. Người nông dân ra đồng với nụ cười hiền hậu, tiếng nói cười râm ran. Chiều tà, tiếng trâu bò gọi nhau về chuồng, bóng hoàng hôn dần tắt trên mặt đê, mang lại cảm giác thanh bình, yên ả đến lạ lùng.
Trải dài là những cánh đồng lúa xanh mướt hoặc vàng óng, mùi lúa chín thoang thoảng trong gió. Con sông nhỏ hiền hòa chảy qua, bồi đắp phù sa, là nơi lũ trẻ thả diều, tắm sông, và người dân đánh bắt cá.
Nguyễn Quang Anh
//đánh guitar//
Hoàng Đức Duy
//đung đưa chân//
Hoàng Đức Duy
Hôm nay đẹp quá
Nguyễn Quang Anh
Đối với anh hôm nào cũng đẹp
Nguyễn Quang Anh
Miễn là có em//cười//
Hoàng Đức Duy
ông chỉ nịnh là giỏi thôi
Hoàng Đức Duy
//đánh yêu anh//
Không khí sáng sớm trong lành, mát mẻ, tiếng chim hót vang rộn ràng. Những con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo quanh co, hai bên là hàng tre xanh rì tỏa bóng mát rượi, che chở cho những ngôi nhà mái tranh vách đất.
Bến nước, sân đình, cây đa cổ thụ là hình ảnh đặc trưng, tạo nên vẻ an nhiên, tĩnh mịch. Dòng sông hiền hòa, trong xanh bồi đắp phù sa cho những cánh đồng, nơi người dân chăm chỉ cày cấy.
Người nông dân dù lam lũ nhưng vẫn toát lên vẻ lạc quan. Tiếng cười nói rộn ràng của đám trẻ chăn trâu trên triền đê, tiếng trâu bò nhai cỏ chậm rãi. Hoàng hôn buông xuống, khói bếp từ những mái nhà tranh bay lên, quyện vào không gian yên bình, ấm cúng.
Hoàng Đức Duy
//vẽ tranh//
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh//
Nguyễn Quang Anh
Chồng em đẹp zai chua
Hoàng Đức Duy
//phì cười//
Hoàng Đức Duy
Được rồi được rồi
Hoàng Đức Duy
đẹp nhất//cười//
Lũy tre làng lấp ló dưới ánh mặt trời, sương sớm đọng trên cỏ xanh, không khí mát dịu và trong lành.
Tiếng gà, tiếng vịt, tiếng trâu bò gọi nhau rộn rã, đánh thức cả không gian.
Khói bếp bốc lên từ những mái nhà tranh, quyện với mùi phù sa ngai ngái, nồng ấm từ sông thổi vào.
Con đường làng nhỏ hẹp, người dân bận rộn ra đồng hoặc đi chợ, tạo nên khung cảnh nhộn nhịp nhưng vẫn giữ được nét thanh bình, mộc mạc.
mang đậm vẻ đẹp chân chất, giản dị, là nơi lưu giữ những nét văn hóa truyền thống đặc sắc.
Tiếng võng tre đưa kẽo kẹt dưới hiên nhà, tiếng gánh hàng xáo nặng trĩu trên vai người đi chợ sớm, hay tiếng quay tơ hối hả.
Tiếng khua mái chèo nhè nhẹ trên dòng sông đầu làng, tiếng tát nước gàu sòng, gàu dai đổ vào ruộng lúa "tùm tụp" nhịp nhàng.
Tiếng sáo diều vi vút trên cánh đồng chiều, tiếng gió lùa qua rặng tre tạo nên âm thanh xào xạc như lời thì thầm.
Tiếng đọc bài ê a của các lớp Bình dân học vụ dưới ánh đèn dầu, vang lên từ đình làng hay gian nhà tranh.
Khung cảnh bình dị đến khó tin
Không chỉ có lúa, mà là sự đan xen của lũy tre gai bao bọc quanh làng, những rặng xoan nở hoa tím ngắt ven đường và những hàng rào râm bụt đỏ rực được cắt tỉa khéo léo.
Những nếp nhà thấp, lợp rơm vàng óng (nhà nào khá lắm mới có mái ngói âm dương rêu phong). Tường nhà thường trát bằng bùn trộn rơm, tạo nên một gam màu nâu đất ấm áp, hòa lẫn vào màu của gốc rễ.
Cây đa cổ thụ rễ rủ xum xuê ngay đầu làng, dưới gốc là quán nước chè xanh của bà cụ bán hàng. Bến nước sông quê với những bậc đá lên xuống bằng phẳng, nơi phụ nữ giặt giũ và trẻ con tắm mát.
Những con đường đất nhỏ, nhẵn thín dấu chân người và vết xe bò, hai bên vệ cỏ hoa xuyến chi mọc dại trắng xóa.
Con đường làng quanh co, hai bên trồng nhiều hoa dại rực rỡ, dẫn lối vào từng ngôi nhà nhỏ có vườn rau xanh tốt. Trên con đường ấy, các bác nông dân tay cầm cuốc, vai đeo thúng thong thả ra đồng, miệng trò chuyện rôm rả, tạo nên một bầu không khí lao động vui vẻ, thân thiện. Cánh đồng lúa trĩu nặng, ánh lên màu xanh pha vàng tươi sáng dưới ánh nắng mặt trời, hứa hẹn một vụ mùa bội thu.
Những thảm lúa xanh mướt hoặc chín vàng rực rỡ trải dài tận chân trời, tạo nên bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, đặc biệt là vào mùa gặt.
Cây đa cổ thụ, giếng nước trong vắt và mái đình cổ kính là một trong những biểu tượng của nơi đây
Những dải lúa vàng óng ả trải dài tít tắp đến tận chân trời, cùng mùi thơm của lúa mới trong mùa gặt.
Những con đường đất nhỏ, hai bên là hàng tre xanh rì rào hoặc những bức tường gạch rêu phong.
Tất cả tạo nên bức tranh của nhân loại
Mang một vẻ đẹp riêng biệt, đặc sắc, không đụng hàng với bất kì phong cảnh nào
Nhưng liệu bức tranh này có thể đẹp mãi được không
Có 2 trường hợp khi bức tranh hoà màu thời gian
1.bức tranh hoà vào thời gian tạo nên bức tranh cổ kính và hài hoà
2.màu thời gian phá hoại bức tranh, tạo nên một thảm hoạ
Liệu bức tranh này hãy này sẽ rơi vào phương án nào
Hãy để thời gian nói cho nghe nhé
#3 Những ngày hạnh phúc
Cuộc tình hạnh phúc cứ thế trôi trên dương gian tươi đẹp
Ngày nào cũng có những tiếng cười trên cánh đồng
Ngày nào cũng có hai giọng ca trẻ ngân nga trên những bãi cỏ
mọi người tập trung tại công viên, bờ hồ để chạy bộ, tập dưỡng sinh hay thực hiện các bài tập đơn giản.
mọi người ngồi nhâm nhi ly cà phê đen, cà phê sữa đá bên tờ báo giấy trong lúc đón những tia nắng đầu ngày.
Tiếng loa phường, xã vang lên mỗi sáng sớm với các chương trình tin tức, bài tập thể dục buổi sáng hoặc những bài hát về đất nước vang lên
Tiếng rao của những gánh xôi, bánh mì, hay tiếng lanh kảnh của xe kem tạo nên một không gian âm thanh rất riêng.
Những giai điệu trữ tình, nhạc vàng hay hòa tấu guitar phát ra từ những chiếc đài radio cũ hoặc máy cassette là "đặc sản" của các quán cà phê vỉa hè
Mọi thứ cứ thế diễn ra thong thả, người ta chào nhau bằng những nụ cười thật thà, tận hưởng trọn vẹn tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá trước khi bắt đầu một ngày làm việc tất bật. Đó là khoảng thời gian mà tâm hồn con người như được ướp trong sự bình yên, trong trẻo đến lạ lùng.
len lỏi qua những kẽ lá, rọi xuống con đường làng còn ướt đẫm sương đêm một thứ ánh sáng vàng nhạt, trong trẻo
Không gian buổi sáng bao trùm một mùi hương rất riêng: mùi khói bếp củi nồng nồng quyện với mùi sương sớm. Từ những nếp nhà mái ngói, từng sợi khói xanh lam nhàn nhạt bay lên, báo hiệu nồi cơm mới đang chín tới hoặc nồi khoai luộc thơm lừng. Phía đầu ngõ, tiếng chổi tre quét lá vàng kêu "sột soạt" của bà cụ hàng xóm nghe thật bình yên.
Nhịp sống lúc ấy chậm rãi đến lạ. Bên quán nước đầu đình, mấy bác trung niên ngồi nhâm nhi chén trà nóng, khói tỏa nghi ngút, cùng nhau bàn chuyện mùa màng hay đọc dở tờ báo giấy cũ. Những gánh hàng rong đi qua, tiếng rao "Xôi lạc, bánh khúc đây..." vang lên đều đặn, mộc mạc mà thân thương. Trẻ con í ới gọi nhau đi học, chiếc xe đạp cà tàng kêu lạch cạch trên con đường đất phẳng phiu.
Nguyễn Quang Anh
ăn xong chưa
Hoàng Đức Duy
Dạ em sắp xong rồi
Hoàng Đức Duy
Mình chuẩn bị ra đồng nha//cười//
Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương, cánh đồng bỗng bừng sáng. Màu xanh mướt mát của lúa trải dài tít tắp đến tận chân trời, xen kẽ là những con đường đất nhỏ chạy ngoằn ngoèo như những dải lụa. Tiếng chim chiền chiện hót líu lo vang dội cả không gian, đón chào một ngày mới đầy hy vọng.
Thấp thoáng trên đồng là bóng dáng của những bác nông dân ra thăm ruộng sớm. Tiếng cười nói hò hẹn, tiếng gọi nhau í ới tạo nên một khung cảnh lao động rộn ràng mà bình yên. Những chú trâu thong dong gặm cỏ bên bờ đê, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe tiếng sáo diều xa xăm. Tất cả tạo nên một chỉnh thể vừa tĩnh lặng, vừa sống động, in đậm vào ký ức về một thời hồn hậu, chân phương.
Duy và Quang Anh đi từ sớm
Dạo này nhà nhiều việc nên phải tranh thủ thời gian
Hoàng Đức Duy
Cuối cùng cũng xong rồi
Nguyễn Quang Anh
//đưa nước cho em//
Nguyễn Quang Anh
Em uống đi
Nguyễn Quang Anh
Gần trưa rồi
Nguyễn Quang Anh
Mình cũng chuẩn bị về thôi//xoa đầu em//
Nguyễn Quang Anh
Nay em bé giỏi quá!
Hoàng Đức Duy
Hì hì//cười//
Khi mặt trời lên cao nhất, dội những tia nắng vàng óng xuống mặt ruộng, cả biển lúa như rực sáng lên. Những giọt sương sớm đã tan biến, nhường chỗ cho cái không gian nồng nàn mùi lúa mới và mùi bùn đất ngai ngái bốc lên từ kẽ nẻ. Gió trưa thổi hiu hiu, làm những bông lúa nặng trĩu hạt khẽ đu đưa, va vào nhau tạo nên tiếng nhạc "xào xạc" đặc trưng của đồng quê.
Lúc này, vạn vật dường như rơi vào một giấc ngủ chập chờn. Tiếng ve sầu bắt đầu cất lên râm ran từ những rặng tre bao quanh xóm nhỏ, tạo thành một bản đồng ca đều đặn, đưa người ta vào giấc nồng. Dưới bóng mát của những cây đa cổ thụ đầu làng hay những mái chòi canh dưa tạm bợ, mấy bác nông dân ngả lưng trên chiếc chõng tre, tay phe phẩy chiếc quạt nan, thỉnh thoảng lại nhấp một bát nước chè xanh mát rượi.
Xa xa, những chú trâu cũng tìm đến bóng râm dưới gốc cây, lim dim đôi mắt nhai lại đám cỏ, thỉnh thoảng cái đuôi lại quất nhẹ đuổi ruồi. Trên bầu trời cao vời vợi, một vài cánh cò trắng lả lơi bay ngang, rồi mất hút vào khoảng không xanh ngắt.
Nguyễn Quang Anh
Em ăn đi//đưa đồ ăn cho em//
Nguyễn Quang Anh
Dạo này nhìn ốm quá đó
Khi nắng vàng bắt đầu nhạt màu, nhuộm một sắc hổ phách lên những mái ngói rêu phong và rặng tre đầu xóm, đó là lúc buổi chiều bắt đầu chuyển mình. Bầu trời cao rộng, không một gợn mây, chỉ có những dải lụa hồng, tím đan xen phía chân trời xa tắp. Không gian lúc này tĩnh lặng đến lạ kỳ, chỉ có tiếng gió xào xạc qua lá tre và tiếng chim bay về tổ gọi nhau ríu rít.
Đâu đó ngoài triền đê, đám trẻ con trong xóm đang mải mê thả diều. Tiếng sáo diều vi vu, trầm bổng giữa tầng không như mang theo bao ước mơ nhỏ bé bay cao. Tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới vang vọng khắp đường làng ngõ xóm, xua tan đi cái vẻ tĩnh mịch của hoàng hôn.
Dưới đồng, bóng những bác nông dân đổ dài trên luống cày. Đàn trâu thong dong bước đi, cổ đeo lục lạc kêu "lốc cốc" nhịp nhàng theo từng bước chân trên con đường đất đỏ mịn màng. Hình ảnh thân thuộc nhất có lẽ là những làn khói bếp trắng đục, mỏng manh bay lên từ gian bếp nhỏ của các bà, các mẹ. Khói quyện vào sương chiều, mang theo mùi thơm nồng nồng của rơm rạ, mùi ngai ngái của lá khô và vị ấm sực của bữa cơm chiều giản dị.
Hoàng Đức Duy
//hát trên cách đồng//
Nguyễn Quang Anh
//đánh guitar//
Nguyễn Quang Anh
Em bé hát hay quá//vỗ tay//
Hoàng Đức Duy
Anh bé quá khen ạaaaa
Khi bóng tối dần bao trùm lên những nếp nhà tranh, không gian trở nên tĩnh lặng và sâu thẳm. Điểm xuyết trong màn đêm ấy là những ánh sáng lung linh của đàn đom đóm lập lòe nơi bụi rậm hay ngoài bờ ao, tựa như những ngôi sao nhỏ đi lạc xuống trần gian. Trên cao, bầu trời trong vắt phô diễn cả một dải Ngân hà rực rỡ, nơi những chòm sao sáng rực mà ngày nay giữa phố thị ta khó lòng nhìn thấy được.
Dưới hiên nhà hay ngoài sân gạch, cả gia đình thường quây quần bên chiếc chõng tre. Các bà, các mẹ vừa đưa nhịp quạt nan thoang thoảng hương cau, vừa kể những câu chuyện cổ tích nhiệm màu. Âm thanh chủ đạo của đêm xưa là bản hòa tấu bất tận của tiếng ếch nhái uôm oam ngoài đồng xa, tiếng dế mèn gảy đàn trong kẽ cỏ và tiếng gió lùa qua kẽ lá xào xạc.
Thỉnh thoảng, ánh đèn dầu leo lét từ ô cửa sổ hắt ra, đủ để soi rõ những gương mặt hiền hậu và tiếng cười nói khẽ khàng của xóm giềng sang chơi nhà nhau. Cái tối của ngày xưa không đáng sợ, mà nó bao bọc, chở che cho những giấc ngủ sâu nồng, không vướng bận ồn ào.
Cặp đôi trẻ ngồi ngắm sao
Ngân nga câu hát dưới bầu trời hạnh phúc
Download MangaToon APP on App Store and Google Play