Trong một khu rừng âm u đầy tử khí, một thiếu niên nằm gục bên dòng suối.
Mắt thiếu niên hơi nhúc nhích một chút nhưng vẫn nhắm nghiền.
...
Sau mười phút, thiếu niên cuối cùng mở mắt, hắn nghi hoặc nhìn quanh một vòng rồi tự hỏi:
- Mình đang ở đâu?
Chợt hắn cảm đầu hơi đau nhức một chút, sau đó một cỗ ký ức như nước tràn bờ đê chảy qua tâm thức của hắn.
Thì ra hắn xuyên qua đến nhật bản năm 1905, tuy không nhớ là thời nào của nhật bản nhưng thông qua ký ức, hắn phát hiện bản thân vậy mà xuyên vào thân thể của một người nhật.
Người này tên Hikari Arata, con trai của một gia đình nông dân nghèo khó, nhưng bất hạnh ập đến khi cả nhà đa ngủ thì không biết từ đâu xông vào một sinh vật quái dị, thân thể hình người nhưng mắt đỏ chót, miệng đầy ranh nanh, mặt mũi vặn vẹo đầy u cục, nó sau khi xông vào liền giết chết cha mẹ tiền thân và ăn họ.
Tiền thân hoảng sợ bỏ chạy nhưng bị nó đuổi kịp.
Sau một thời gian dằn co, tiền thân lấy ngực cùng lưng bị cào thương tới mức lộ ra xương mới thoát thân.
Cũng may trời gần sáng nên con quỷ kia không đuổi theo.
Nhưng do bị thương nặng quá dẫn tới mất máu mà chết.
Nhờ vậy mới để hắn thuận lợi xuyên qua chiếm thân.
Mà hắn kiếp trước tên là Trần Minh Tuân là người Việt Nam, mồ côi khi lên 15 do đại dịch covid 19 từ đó được Bà Ngoại nuôi, nhưng khi lên 20 bà mất do bạo bệnh, sau đó bản thân hắn tự làm tự nuôi bản thân.
Song khi đang trên đường đi làm dừng đèn đỏ thì bị một nhím thanh niên đua xe ủi trúng và cán chết.
Thế là xuyên qua.
Hikari Arata nhớ tới đây không khỏi kinh ngạc, bởi vì bản thân hắn nhận ra sinh vật đuổi giết tiền thân có đặc tính khá giống bộ anime bản thân coi gần đây, sợ ánh mặt trời, ăn thịt người? Làm cho hắn không thể không rùng mình lẩm bẩm:
Này sao giống quỷ trong kimetsu no yaiba vậy? Xin nhờ, đừng cho qua thế giới này, quỷ trong này như bật hack vậy, đối với mình không hữu hảo chút nào.
Nói hắn định đứng lên nhưng phát hiện bản thân không đứng nổi, nhìn xuống thì thấy trên ngực có vết cào sâu tới xương, thông qua khe hở còn thấy lá phổi đang yếu ớt dập dìu.
Lập tức một cỗ suy yếu bất lực xông lên làm cho Hikari Arata không khỏi sợ hãi nói:
- Không được, thương nặng quá!! Ta phải chết mất!! Làm sao đây? Chẳng lẽ vừa xuyên qua liền phải chết!!
Sợ hãi, bất an, tuyệt vọng dần chiếm cứ đầu hắn, hắn không muốn bản thân vừa sống lại phải chết một lần nữa.
Đang lúc tuyệt vọng, một âm thanh băng lãnh lại có phần điện tử hoá vang lên:
- Đinh!! phát hiện sinh vật hấp hối!! phù hợp điều kiện khoá lại, tiến hành khoá lại!!
Nghe được âm thanh này, Arata như bắt được cây cỏ cứu mạng, bởi vì âm thanh này lúc nào cũng có trong các tiểu thuyết hắn đã đọc!! Hệ thống!!
May quá không cần phải chết!!
Sau một vài giây, âm thanh vang lên lần nữa:
- Đinh!! đã khoá lại thành công, Hệ thống vạn giới bất tử nhân đã load!!
- Đinh!! đã ban cho gói quà tân thủ, tự động sử dụng!!
Lập tức, Hikari Arata cảm thấy một cỗ cảm giác ấm áp trống rỗng xuất hiện trong thân thể và tiến hành chữa trị vết thương của hắn.
Ngực vết thương dữ tợn bắt đầu chậm chạp khép liền lại, lưng cũng cảm nhận được một chút ngứa ngáy.
Hikari Arata lại cảm thấy não hơi đứng máy.
Bởi vì hắn nghe tên hệ thống, thứ này liền nói lên công năng của nó rồi!!
Nhịn trong lòng cỗ kích động tưng bừng, Hikari Arata hỏi:
- Hệ thống, công năng của ngươi là gì?
Hệ thống lập tức trả lời:
- Đinh! Hệ thống là vạn giới bất tử nhân hệ thống!! Hệ thống có thể trợ giúp kí chủ đạt được bất tử và nâng cấp sự bất tử, ngoài ra khi mỗi thế giới cốt truyện chính hoàn thành hệ thống có thể chuyển kí chủ đi thế giới khác để trải nghiệm cốt truyện mới. Hệ thống cần điểm sinh mệnh làm đơn vị tiền tệ để nâng cấp bất tử hoặc sức mạnh của kí chủ.
Lập tức Hikari Arata hận không thể lập tức đứng lên nhảy dựng vì hệ thống này thật sự quá mạnh, bất tử!!
Biết bao thế hệ mong muốn đạt được nhưng đều thất bại, nhưng hắn lại dễ dàng như vậy đạt được, thật sự làm hắn vô cùng kích động!!
Hắn lại hỏi:
- Ta đang ở thế giới nào? làm sao để thu được điểm sinh mệnh?
Hệ thống đáp:
- Đinh! Hiện kí chủ đang ở thế giới Thanh Gươm Diệt Quỷ, để thu được điểm sinh mệnh, kí chủ có thể thông qua giết quỷ hoặc cứu giúp nhân vật trong cốt truyện để có được!!
Hikari Arata nghe vậy liền hiểu, lập tức trở nên hưng phấn hơn, dù sao tiền thân, cha mẹ tiền thân chết bởi quỷ, hắn chẳng phải có lý do gia nhập sát quỷ đoàn sao?
Nhưng bây giờ vấn đề tới, sát quỷ đoàn ở đâu?
Không có sát quỷ đoàn để có nhật luân đao thì rất khó giết quỷ mà!!
Suy nghĩ mãi không có cách, Hikari Arata đành phải quay về nhà.
Vừa đi, hắn vừa thử tương tác với hệ thống:
- Hệ thống bây giờ số liệu của ta là gì?
Hệ thống lập tức hiện một tấm bảng bán trong suốt cho hắn xem:
- Hikari Arata
Tuổi 14
Cấp độ bất tử: sơ cấp bậc 0
Sức lực: 5
Thể lực: 3
Thể chất: 4
Tinh thần:10
Điểm sinh mệnh: 0
Đánh giá: Là một người bất tử nhưng khả năng phục hồi chậm chạp, sức mạnh bình thường, yếu gà.
Hikari Arata vãi lúa, cái hệ thống này còn biết thọc đao?
Nhìn lấy cấp độ bất tử, Hikari Arata tự hỏi nó có ý nghĩa gì.
Lập tức hệ thống trả lời:
- Cấp độ bất tử đại diện cho khả năng phục hồi của kí chủ, sơ cấp có thể phục hồi chậm chạp, khôi phục chi đã mất nhưng có thể mất vài tháng, khi phục hồi cần tiêu hao thể nội năng lượng dự trữ, nếu hết năng lượng sẽ phục hồi cực chậm, mỗi lên cấp tốc độ phục hồi sẽ tăng cao, mỗi 5 cấp sẽ tự lĩnh ngộ kỹ năng bất tử.
Hikari Arata lập tức hiểu ra, mặc dù bản thân bây giờ là bất tử nhưng cấp độ quá yếu, chiến đấu sẽ không trợ giúp mấy, hắn cần mau chóng tăng cao cấp độ bất tử để có thể lĩnh ngộ kĩ năng cùng tăng tốc độ khôi phục bản thân.
Bỗng dưng hắn chợt nghĩ:
- Nếu bản thân bị bổ đôi từ đầu đến đuôi thì sao?
Hệ thống liền trả lời:
- Tùy vào mức độ bị bổ đôi, chủ yếu là đầu của kí chủ, nếu bên nào còn nhiều hơn sẽ phục hồi từ bên đó, nếu đầu bị chặt lìa mà còn nguyên vẹn thì kí chủ sẽ phục hồi từ đầu, nếu đầu bị đập nát thì kí chủ sẽ mọc lại từ thân, còn nếu toàn thân bị đập nát kí chủ đợi hai ba năm để hồi sinh. Tăng cao cấp độ bất tử có thể giảm thời gian hồi sinh.
....
Sau một lúc, Hikari Arata đã về tới nhà, Vừa tới cửa, một cỗ mùi tanh đập vào mặt.
Hikari Arata biết là cha mẹ của tiền thân bị con quỷ kia giết, hắn thở sâu một cái để bản thân bình tĩnh lại, sau đó mở cửa ra.
Đập vào mắt là hai cái xác đã nát tươm không còn nhân dạng, một cỗ cảm xúc phẫn nộ từ đáy lòng hắn dâng lên, một là của thân thể tiền thân khi thấy cha mẹ thảm trạng như vậy, một là của bản thân hắn khi thấy đã từng là đồng loại lại giết người một cách tàn nhẫn như vậy.
Cố gắng nén giận, Hikari Arata bắt đầu tìm vải bọc lấy hai cỗ thân thể tàn tạ kia và mang ra sau vườn.
Dùng cuốc đào đất lên và để hai người nằm xuống dưới.
Hikari Arata không biết lúc nào trên mặt hắn có hai hàng nước mắt chảy xuống, có lẽ là tiền thân đang khóc chăng?
Hắn dùng đất lắp lại, sau đó tìm kiếm hai khối đá ưng ý để khắc tên cha mẹ tiền thân lên.
Sau khi làm xong, hắn chắp tay nói:
- Mong hai người ra đi thanh thản, ta mặc dù không phải con thật của hai người, nhưng đã chiếm cỗ thân thể này thì ta chắc chắn sẽ hoàn thành tâm nguyện cho hắn, mong hai người thứ lỗi.
Bỗng dưng Hikari Arata cảm nhận được như có hai người đang đứng trước mặt hắn và để tay lên đầu hắn vậy.
Hắn chợt ngẩng đầu lên, nhưng trước mắt không có gì cả.
...
Sau khi an táng cha mẹ tiền thân, Hikari Arata bắt đầu dọn dẹp nhà, cửa chính đã bị phá tan, nên hắn dùng ván gỗ tạm vá lại, tường cùng sàn dính đầy máu toả ra mùi tanh nồng nặc, Thấy dọn không xong, hắn đành dỡ bỏ phần bị dính máu đi.
Cứ như thế ngôi nhà này tạm ở một thời gian.
Hikari Arata không định đi tìm sát quỷ đội ngay mà mai phục con quỷ hại chết cả nhà Tiền thân kia.
Hắn biết con quỷ kia kiểu gì cũng quay về để săn người trong làng.
Lúc đó Hikari Arata có thể triền đấu với nó đến trời sáng.
Dù sao không có đao thì chém đầu nó cũng vô dụng, chỉ có cố định nó tới sáng mới giết được.
Đi ra sau kho lục tìm, Hikari Arata tìm thấy hai cây ba chỉa cùng với một thanh dao bổ củi.
Hắn tìm sợi dây dặt hai cây ba chỉa sau lưng và tiến hành mài bén lại dao bổ củi.
Thấy đói bụng thì lục nhà bếp, lấy được ít gạo cùng cá khô.
Hikari Arata không chê mà nấu cơm hấp cá rồi ăn.
....
Đêm đến, cũng là lúc thợ săn thức tỉnh.
Tối đến, Hikari Arata đứng dậy, lúc này hắn cảm thấy tinh thần phấn chấn, không chút nào uể oải, có thể là vì thân thể bất tử nên không còn quá nhiều nhu cầu sinh lý cơ thể.
Hắn cầm dao dắt sang hông, dùng dây buộc một ít ván gỗ vào ngực cùng hai bên vai, mặc dù biết mấy thứ này không có tác dụng mấy, nhưng ít nhất cho hắn cảm thấy an tâm.
Đi ra ngoài, Hikari Arata trèo lên cây cao, nhìn sang nhà các thôn dân, trong lòng thầm nghĩ:
- Không biết đêm nay con quỷ kia có đến không? Mà nếu đến thì không biết ta có đánh lại không.
Hikari Arata cứ thế mà ngồi trên cây, nhìn chằm chằm phía thôn dân.
...
Hơn nữa đêm, Không có bất cứ tiếng động nào làm cho Hikari Arata nghĩ rằng con quỷ không tới.
Nhưng vừa suy nghĩ, bên tai lại vang lên âm thanh dữ tợn:
- Đang tìm ta?
Lập tức, lông tơ Hikari Arata nổ dựng lên, một cỗ cảm giác ớn lạnh chạy dọc khắp người.
Hắn lập tức nhảy xuống tránh đi.
Nhưng vì đang trên cây nên đạp hụt mà té xuống đập lưng xuống đất.
Cơn đau làm cho Hikari Arata không thở nổi, nhưng nhanh chóng dịu đi.
Nhìn về trên cây, không biết lúc nào con quỷ mà hắn đang tìm đang ngồi kiểu ếch trên đó, vẻ mặt trêu tức nhìn lấy hắn nói:
- Sâu kiến mà cũng dám tìm ta? Muốn trở thành món tráng miệng của ta như thế sao? Khư khư khư
Vừa nói, con quỷ còn cười lên một cách quái dị.
Hikari Arata hơi hồi hộp, bật dậy và rút ra dao bên hông chĩa về phía con quỷ nói:
- Hôm nay là ngày tàn của ngươi.
Nói xong, hắn liền lao lên vung dao chém về phía con quỷ.
Quỷ liền không né mặc cho dao đang tới gần.
~ xoạch!~
Tiếng dao vào thịt vang lên, Dao trong tay Hikari Arata đã chém vào chân của con quỷ.
Quỷ cười khằn khặc nắm chặt lấy tay cầm dao của Arata và dùng lực.
Rắc một cái, tay của Arata bị bẻ thành một góc chín mươi độ.
Cơn đau truyền tới làm cho Arata không khỏi hít một hơi sâu, miệng cắn chặt cố nén muốn la lên.
Tay phải bị con quỷ bẻ gãy, nhưng tay trái còn nắm chui dao.
Hikari Arata lập tức dùng lực quấy dao một cái quẹt trúng gân tay của con quỷ, Lập tức con quỷ buông tay.
Arata tận dụng thời cơ lui về.
Nhìn lấy tay đã bị gãy, Arata cố nén đau đưa nó về vị trí ban đầu.
Cơ thể bất tử mau chóng kích hoạt và tiến hành liền xương.
Con quỷ không biết chỉ cho là Arata đang cố nắn xương để không bị tật, nó cười lớn nói:
- Khư khư khư, với cánh tay bị gãy đó ngươi có thể làm gì ta?
Hikari Arata không để ý lời nói của nó mà dùng tay phải đã sơ bộ liền xương cầm lấy dao, tay trái rút ba chĩa sau lưng và hướng về quỷ tiến công.
Con quỷ thấy Arata tay phải cử động được khá bất ngờ, nhưng nỗi hưng phấn khi có thể hành hạ hắn làm cho nó hú lên quái dị và xông tới.
Arata chờ đúng thời cơ, giơ lên ba đầu nhọn cản ở trước người.
Con quỷ không quan tâm mà xông lên, mặc cho bị ba chĩa đâm xuyên.
Động năng lớn khiến cho ba chĩa tuột tay, cán đâm thẳng vào đùi trái của Arata.
Tuy vậy con quỷ cũng bị ba chĩa đỉnh trên đất, không tiến thêm được nữa.
Hikari Arata không bỏ lỡ cơ hội mà dao bổ củi bằng hai tay, dùng hết sức của bản thân chém về phái tay phải của con quỷ.
Nhờ buổi sáng mài lại, dao bổ củi đủ sắc để cắt đứt lìa tay phải của con quỷ.
Con quỷ giật mình định lui về sau nhưng bị Arata đỉnh lên gâm thẳng vào cây.
Nó giãy giụa mãnh liệt muốn tránh thoát Kiềm chế nhưng Arata giữ quá chặt, Chỗ bị ba chĩa đâm dần rách ra rồi lành lại.
Arata mặt không thay đổi giơ dao lên chặt đứt cánh tay còn lại của nó.
Nhưng dị biến nảy sinh, Tay phải của con quỷ bỗng chốc mọc lại, nó dũi thẳng cánh tay mọc ra móng vuốt sắc bén đâm xuyên tim của Arata.
Dị biến bất ngờ để Arata không kịp phản ứng.
Miệng hắn chảy máu, cảm giác bất lực dần lan toả toàn thân, nhưng Arata biết bản thân không thể buông bỏ, nếu không sẽ để xổng con quỷ này mất
Hắn liền dùng tay phải dùng sức chém đứt tay phải của con quỷ.
Con quỷ thấy vậy cười gằn nói:
- Hahaha ngươi sắp chết tới nơi rồi, dù sao nhân loại các ngươi chỉ cần tim bị thương sẽ chết, đâu như sinh vật hoàn mỹ như bọn ta, tim mất rồi cũng mọc lại được. Hahaha chỉ chờ ngươi chết rồi ta sẽ dần thưởng thức ngươi một cách chậm rãi khư khư khư.
Nhìn lấy con quỷ một mặt cười biến thái như vậy, Hikari Arata bình tĩnh dùng dao đẩy tay phải bị đứt của con quỷ ra, lộ ra một vết thương nhìn được sau lưng, Tim của hắn lúc này đã dừng đập vì bị rách một lỗ lớn.
Con quỷ thấy vậy tưởng Arata đã chết đi, liền cười càng lớn hơn định đẩy ba chĩa ra khỏi người.
Nhưng đẩy một cái, hắn nhận ra không đúng, Tại sao vẫn còn cảm giác bị ghìm chặt?
Ngẩng đầu nhìn Hikari Arata một cái, chỉ thấy thiếu niên ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, con mắt toả ra sát khí rét lạnh.
Lại nhìn ngực hắn.
Một màn làm con quỷ sợ hãi xuất hiện, viết thương trên ngực của hắn đang chậm rãi lành lại, từ. Vết rách trên tim đang chậm chạp, dần dần khép lại.
Sau đó xương sườn bị đâm thủng bắt đầu tự dài ra, nối liền lấy phần bị đứt gãy.
Sau đó thịt da cũng bắt đầu liền lại!!
Quá trình này tuy chậm chạp nhưng trong mắt con quỷ thì là một kiện làm cho người rợn cả người.
Nó trợn mắt nhìn lấy Arata gào lên hỏi:
- Ngươi cũng là quỷ?
Arata lạnh lùng dùng dao bổ củi đâm thủng đầu con quỷ và đinh thẳng trên cây, Lại rút ra một cây ba chĩa một đầu chống đất, một đầu đâm thẳng vào trước người con quỷ.
Con quỷ hoảng sợ gào thét:
- Không, ta và ngươi là đồng loại sao ngươi dám tấn công ta?
Arata bình tĩnh nhìn còn quỷ này nói:
- Ai nói ta là quỷ?
Con quỷ mặt vặn vẹo gầm lên:
- Không thể, nhân loại không thể hồi phục vết thương nhanh như vậy được, ngươi chắc chắn là quỷ!!
Hikari Arata mặt lạnh lấy, đưa hai ngón tay đâm thủng trong mắt nó, nhưng con quỷ lại giãy giụa kịch liệt hơn.
Tay phải vừa mới mọc lại cũng liên tiếp đánh vào người Arata.
Arata gồng người giữ chặt con quỷ trên cây, chịu đựng nó liên tục đánh vào người.
Con quỷ cảm thấy như thế không được liền buông tay trái giữ chặt cây ba chĩa đầu tiên và dùng hai tay tấn công Arata.
Nó đâm, chặt, cào cấu.
Mỗi đòn đều làm cơ thể Arata bị thương, gãy xương.
Nhưng Arata vẫn cắn răng chịu lấy.
Thỉnh thoảng còn chụp được tay của nó cố định một thời gian.
Cứ thế Arata cứ bị thương, hồi phục rồi lại bị thương.
Gốc cây con quỷ bị đinh liên tục run rẩy nhưng vẫn kiên cường đứng vững.
thời gian trong cảm nhận của Arata chậm chạp trôi qua.
Có lẽ là do oán khí của tiền thân chèo chống mà Arata có thể chịu đựng suốt đêm cho đến mặt trời mọc.
Con quỷ cảm nhận được nguy cơ giáng lâm, nó càng hoảng sợ gào thét:
- Không, ta không muốn chết, tha cho ta, buông tha ta ahhh!!
Vừa gào, nó vừa giãy dụa kịch liệt hơn.
Âm thanh gào quá lớn làm cho thôn dân tỉnh lại, họ vội vàng xông ra khỏi nhà để xem chuyện gì xảy ra.
Thấy Arata đang cùng một sinh vật xấu xí đáng sợ chống chọi.
Mọi người hô lên:
- Là thằng bé Arata!! Nó đang cùng quái vật chiến đấu, mau lên mau lại giúp Arata!!
Tuy họ không biết con quái vật xấu xí kia là gì, nhưng Arata là người mà ai trong làng cũng biết, nên Arata chiến đấu với thứ này chắc chắn có lý do, đàn ông trong làng mau chóng lấy ba chĩa ra chạy đến bên Arata.
Vừa chạy vừa la:
- Arata chống đỡ, bọn ta đến trợ giúp.
Hikari Arata nghe có người kêu giúp liền sáng mắt lên vội la lên:
- Mọi người cẩn thận, nó là quỷ chỉ cần mặt trời lên là chết, chỉ cần mọi người giúp cháu cố định nó tới mặt trời lên là chúng ta sống.
Nghe là quỷ, người dân trong làng hoảng sợ, nhưng nghe hắn nói như vậy cũng cắn răng mang lên ba chĩa đâm vào người còn quỷ càng đè chặt nó hơn.
Con quỷ bị cố định, giãy càng kịch liệt, một số người đàn ông còn xém bị quật bay đi.
Cả đám đàn ông trong làng nhao nhao hô:
- Mọi người cố lên, con quái vật này sức lực rất lớn, cẩn thận nó quật bay đi.
Mọi người đàn ông trong làng càng gồng mình đè chặt con quỷ vào cành cây.
Con quỷ gào thét giãy dụa nói:
- Không, không lũ sâu kiến các ngươi thân là đồ ăn mà dám tổn thương ta!! Ta sẽ giết chết các ngươi, giết các ngươi ahhh!!
Khoảng cách mặt trời mọc còn cần nữa tiếng nữa, nhưng thân là người thường, sức lực có hạn, chỉ 15 phút sau ai nấy đều mệt hết sức.
Có người còn nhìn Arata với ánh mắt kính sợ nghĩ:
- Con quái vật này này mạnh như vậy mà nhóc Arata chống chọi còn lâu hơn chúng ta!! Rốt cuộc thằng bé khoẻ cỡ nào mới có thể chống chịu đến giờ chứ!!
Các đàn ông trong làng tuy mệt nhưng không dám thong thả, họ gồng hết sức mình ghì chặt con quỷ, mặt cho nó kêu gào giãy dụa.
Cuối cùng, sau 15 phút mặt trời dần hiện ánh rạng đông.
Con quỷ bị những tia sáng chiếu vào liền bắt đầu phát ra tiếng xì xèo thiêu đốt da thịt, nó đau đớn giãy dụa muốn bẻ gãy gốc cây chạy thoát, nhưng gốc cây này quá to mà lại dẽo dai cho nên chỉ có rung lắc chứ không gãy.
Sau vài giây bị chiếu rọi, trước sự chứng kiến của mọi người, con quỷ không còn kêu gào nữa mà dần hoá thành tro tàn.
Đàn ông trong làng lúc này mới buông ba chĩa ra, ngồi bệt xuống đắt thở dốc, sắc mặt trắng xám, sợ hãi.
Họ không ngờ, truyền thuyết về quỷ là thật, thật có quỷ ăn thịt người, sợ ánh mặt trời!! Nếu không phải có Arata, sợ rằng người trong thôn gặp nguy hiểm rồi!!
Đúng còn Arata.
Lúc này mọi người mới để ý đến Arata, lúc này hắn đang rút cán ba chĩa từ đùi ra vứa sang một bên rồi thở dốc.
Mọi người mới thấy trên người hắn tràn đầy vết bầm tím cùng vết cào.
Sau khi ác quỷ bị tiêu diệt, các thôn nữ dẫn con nhỏ ra ngoài xum loại bàn tán.
Hikari Arata lúc này vết thương đã khôi phục một chút, kiểm tra xem giết chết ác quỷ này sẽ có bao nhiêu điểm sinh mệnh.
Hikari Arata
Tuổi 14
Cấp độ bất tử: sơ cấp bậc 0 +
Sức lực: 5 +
Thể lực: 3 +
Thể chất: 4 +
Tinh thần:10 +
Điểm sinh mệnh: 250.
Nhìn lấy 250 điểm sinh mệnh, Arata cảm thấy tối qua chịu đòn mà phẫn nộ tâm cũng dịu hơn một chút.
Thấy dân làng tụ tập lại càng nhiều Arata mau chóng quay người đi.
Thấy Arata đi, một người có vẻ như rất quen với gia đình Arata hô lên:
- Arata, cảm ơn cháu, nếu không có cháu, chúng ta đã nguy rồi.
Arata hơi dùng bước một chút, rồi đưa tay lên vãy vãy biểu đạt không có gì rồi đi.
Hắn sỡ dĩ đi vội như vậy là do hắn không muốn cho thôn dân nhìn thấy vết thương trên người hắn nhanh chóng khôi phục nhanh như vậy.
...
Về tới nhà, Arata đi đến bên một phần của gia đình tiền thân chấp tay vái lạy nói:
- Thù ta đã báo, người cũng đã đi, xin chúc các ngươi có thể an nhiên nghỉ ngơi.
Nói hắn hơi cúi người xuống lạy một cái rồi quay vào nhà.
Vừa quay đi, hắn cảm thấy cơ thể chợt nhẹ, hắn nhận ra đây là chấp niệm của cơ thể đã tiêu tan.
Hikari Arata không biết sau khi hắn rời đi, một bóng hình trong suốt từ người hắn thoát ra chạy về phía hai bóng người trong suốt trên mộ phần và ôm chặt lấy.
Sau đó cả ba đều dần trở nên tan rã và biến mất.
Vào nhà Arata bắt đầu suy nghĩ làm sao phân phối điểm sinh mệnh.
Thấy cấp độ bất tử phía sau có dấu cộng, hắn không do dự chọn lấy.
Sau khi xác nhận chọn lựa, nguyên bản 250 điểm sinh mệnh giảm đi 100 điểm.
Vết thương trên người hắn chợt lành lại nhanh hơn, Một cỗ cảm giác đói bụng bỗng dưng xuất hiện, khiến hắn không thể không tạm dừng phân phối mà nấu chút cơm ăn.
Sau khi cơm nấu xong, thương thế của Arata đã khỏi hẳn.
Sau khi cơm nước xong xui, Arata bắt đầu suy nghĩ làm sao phân phối tiếp số điểm còn lại.
Nhìn bảng thì thấy cấp độ bất tử phía sau đã mất đi dấu cộng, hắn chỉ có thể chuyển mục tiêu sang sức lực, thể lực, thể chất và tinh thần.
Sức lực theo hệ thống nói là liên quan đến khả năng bộc phát của cơ bắp, càng lên cao sức mạnh càng lớn.
Thể lực liền là khả năng chứa đựng năng lượng cùng khả năng vận hành cường độ cao của hắn.
Thể chất chủ yếu là khả năng chống chịu cùng tốc độ phản ứng thần kinh.
Tinh thần liền đại diện cho khả năng giảm miễn công kích tinh thần.
Nhìn nhìn bảng thuộc tính Arara cảm thấy bản thân cần nâng cao sức lực cùng thể lực hơn.
Còn tinh thần cùng thể chất thì tạm thời đủ dùng, bởi vì trong kimetsu kiếp trước hắn xem thì có rất ít ác quỷ có khả năng công kích tinh thần nên hắn đoán loại quỷ này rất hiếm.
Nên tinh thần ở thời điểm này đủ dùng.
Thể chất thì có bất tử lo, dù sao không chết được thì cứ chống chịu thôi.
Nói, hắn liền thử xác nhận tăng thêm thể lực.
Lập tức điểm sinh mệnh của hắn bị trừ 10, còn 140 điểm.
Thể lực tăng lên 4.
Lập tức, Arata cảm nhận được bản thân có thể chạy liêm tục trong vòng mười phút mới cần nghỉ ngơi.
Lại cộng thêm một điểm thể lực, điểm sinh mệnh vẫn trừ 10, Arata đoán có lẽ điểm sinh mệnh dùng để tăng lên thuộc tính cơ thể đều tiêu hao 10 điểm, còn tăng lên đẳng cấp bất tử thì tạm thời đoán là mỗi tăng lên một cấp thì điểm sinh mệnh cần thiết sẽ tăng lên có thể gấp đôi, vì lúc nãy còn lại 150 điểm cũng không đủ tăng cấp độ bất tử.
Sau khi thử nghiệm tăng lên, Arata mới chính thức phân phối điểm.
Đầu tiên là sức lực, Arata cộng thêm 10 điểm sức lực, hết 100 điểm sinh mệnh.
Lần này, hắn thoáng cảm thấy sức mạnh đột ngột tăng lên, có cảm giác như gặp lại con quỷ tối qua thì chỉ cần một quyền liền đo ván.
Thể lực thì được cộng thêm 3 điểm còn lại thành 8 điểm, lần này hắn cảm thấy bản thân có thể chạy liên tục trong vòng nữa tiếng còn khi chiến đấu có thể duy trì bao lâu thì không biết.
Vừa định đưa tay cầm lấy chén gỗ đi rửa thì vô tình bóp nứt ra.
Hikari Arata:....!! Sức lực lớn như thế sao?
Vì có kinh nghiệm, Arata bắt đầu khống chế sức lực cầm nắm lại.
Sau đó trải qua một hồi "nhẹ nhàng" rửa chén, rốt cuộc Arata mới khống chế được lực lượng của mình.
Sau đó, Arata bắt đầu sửa sang một chút vật dụng trong nhà, cũng tìm thấy mấy trăm đồng xu đồng cùng với mười ba đồng xu bạc.
Theo trí nhớ, tiền thời đại này tính theo sen là đống tiền đồng này cùng.
Mà đống tiền xu này tổng cũng chỉ 345 sen. Chưa được một yên.
Nhưng nhiêu đây đủ hắn sinh hoạt một thời gian rồi.
Dù sao thời này đồ cũng không đắt lắm.
Hắn sao khi dọn dẹp cũng định ở lại một hai hôm xem có sát quỷ đội đến không, bởi vì theo hắn biết nếu có quỷ xuất hiện thì sát quỷ đội rất nhanh nhận được tin tức mà phái người chạy đến.
....
Chiều hôm đó, một bóng người có vóc dáng xinh xắn với mái tóc đen nhánh, áo bào hình cánh bướm, trên tóc buộc hai chiếc nơ hình bướm đang nhanh chóng chạy tới làng của Arata.
Sau khi tới nơi, cô nhìn về phía con quạ đậu trên vai nhẹ nhàng hỏi:
- Em nói là ở đây đúng chứ?
Con quạ nghe vậy mắt sáng long lanh, cọ cọ mặt cô nói:
- Oa.. Đúng vậy, theo báo cáo thì ở đây có một con quỷ săn người, đã có hơn 5 người mất tích rồi..oa!!
( ở thời này thông tin liên lạc khá kém nên độ trễ có thể lên tới 4-5 hôm)
Cô gái dịu dàng xoa đầu con quạ rồi đi về phía làng.
Trên đường cô nhìn thấy người dân xôn xao bàn tán về cái gì đó.
Tập trung nghe thì biết họ đang bàn tán về quỷ.
Cô hơi dừng bước lắng nghe:
- Bà công nhận không, thằng bé Arata đó vừa mạnh vừa đẹp nữa.
Người thôn nữ khác gật đầu nói:
- Đâu chỉ vậy, chồng ta còn nói con quỷ đó giãy giụa mãnh liệt ghê gớm, nếu không phải còn có mấy người khác trong làng thì không cách nào giữ nó lại.
Thôn nữ kia nói tiếp:
- Đúng vậy, nhưng chồng ta nói thằng bé Arata đó chống chọi từ trước khi chúng ta tới nữa, mà lại còn chịu con quỷ kia tấn công nữa, không biết giờ sau rồi.
Thôn dân đối diện trả lời:
- Ta thấy thằng bé Arata lạ lắm, theo bình thường bị đánh như vậy sẽ đi đứng bất tiện, nhưng thằng bé sau khi giết chết con quỷ liền đứng dậy đi khoẻ re hà.
Lời vừa nói, hàng xóm xung quanh cũng như vừa tỉnh ngộ nhao nhao nói:
- Đúng vậy a!! Người thường sao có thể đi đứng bình thường sau khi bị đánh cơ chứ!! Chẳng lẽ thằng bé cũng là quỷ?
Lời vừa nói dân nữ này liền bị người đàn ông có vẻ rất quen với nhà Arata la rầy:
- Bà nói gì đó, không phải nhờ thằng bé cản con quỷ đến trời sáng thì cả làng chúng ta chết rồi.
Nghe vậy các thôn dân khác nhìn nhau nói:
- Nhưng thằng bé lại có thể đi đứng mà không có dấu hiệu đau hay khập khiễng.
Người đàn ông kia thốt lên:
- Đàn ông sẽ không hiện ra mặt yếu đuối trước người ngoài, thằng bé chống chọi bảo vệ mấy người đêm qua mà mấy người không những không cảm ơn mà còn nghi ngờ thằng bé?
Nghe vậy, dân nữ kia câm lặng không dám nói nữa.
Chợt có người thốt lên:
- Cha mẹ thằng bé đâu hôm qua ta không thấy họ ra ngoài!!
Nghe vậy, người đàn ông kia giật cả mình, chợt hiểu ra gì đó nói:
- Có vẻ như cha mẹ thằng bé bị con quỷ kia giết rồi nên thằng bé mới như thế.
Nghe vậy, người dân nữ kia càng cúi đầu thấp hơn.
Cô gái kia đứng ngoài nghe lấy thôn dân nói chuyện, mặc đâm chiêu đầy suy nghĩ.
Bỗng lúc này người đàn ông kia hướng về phía nhà Arata chạy đi nói:
- Ta phải đi xem nhà thằng bé sao rồi, nếu có chuyện thì ta sẽ ân hận cả đời mất.
Nói ông chạy đi, những người khác buổi sáng nay tham gia kiềm chế con quỷ đều đuổi theo.
Dù sao Arata một mình kiềm chế con quỷ kia suốt buổi tối cũng xem như bảo vệ gia đình của họ, như vậy họ nợ Arata một lời cảm ơn.
Nếu như nhà Arata xảy ra bất trắc, họ sẽ cảm thấy ấy náy không thôi.
Cô gái thấy những người kia đi về một hướng, liền lặng yên không tiếng động đuổi theo.
....
Quay về nhà Arata.
Hắn lúc này đang nấu cơm ăn tối, sau buổi sáng thêm điểm, hắn có hơi luyện tập một chút, và phát hiện sức lực bản thân tăng lớn dẫn đến các bài tập thông thường không có hiệu quả mấy, nên hắn tìm ít tảng đá nặng thử nghiệm mang trên người rồi tập luyện.
Lần này thì có hiệu quả, nhưng không nhiều.
Sau khi luyện nguyên buổi chiều, hắn đã luyện được kỹ thuật lao nhanh và vung đao chém.
Tuy biết đối phó với mấy con quỷ hơi không đủ, nhưng ít nhất sẽ phát huy tác dụng.
Ngoài ra, hắn còn thử nghiệm tốc độ khôi phục của bản thân, thì thấy khả năng tự lành của bản thân có một chút tăng lên, vết thương lành tuy vẫn tính chậm chạp nhưng vẫn có thể thấy nhanh hơn ban đầu.
Tay phải gãy xương đã lành từ lâu nhưng vẫn còn những cơn đau âm ỉ.
Này không phải là do khả năng tự lành kém, không hồi phục hoàn toàn, mà là do bản thân bị thương bị thần kinh nhớ mà liên tục phản hồi cho đại não làm đến cơ thể cứ nghĩ bản thân còn gãy xương.
Sau khi ăn cơm xong, Arata bắt lấy thanh dao bổ củi, định tiếp tục luyện tập.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play