Tương Tư
Chương 0 : giới thiệu nhân vật
Lâm Khuyết Nhi
LÂM KHUYẾT NHI
Giới tính: Nữ
Tuổi: 18
Thân phận: Nha hoàn thân cận của Tạ Du Linh, theo hầu từ nhỏ
Tính cách: Điềm đạm, tinh tế, giỏi quan sát, trung thành tuyệt đối với chủ nhân
Đặc điểm: Mái tóc đen dài thường búi gọn, y phục lam nhạt; đôi mắt sắc nhưng ẩn chứa sự hiền hòa
Vai trò: Nhân vật phụ – cận tỳ của Tạ Du Linh, là người chứng kiến nỗi cô độc của phu nhân và nhiều lần khuyên chủ nhân buông bỏ
Mâu thuẫn nội tâm: Biết rõ tiểu thư của mình đang đau khổ vì một tình yêu vô vọng, nhưng không thể làm gì ngoài lặng lẽ ở bên.
Triệu Vân Chiêu
TRIỆU VÂN CHIÊU
Giới tính: Nam
Tuổi: 27
Thân phận: Hoàng đế đương triều
Tính cách: Tàn nhẫn nhưng cô độc, bên ngoài lạnh lùng, trong lòng ngưỡng mộ tài sắc của Vân Tịch Dao
Đặc điểm: Mắt phượng sâu, khí thế đế vương, y bào đỏ thẫm tượng trưng cho quyền lực tối thượng
Vai trò: Nhân vật phụ – người gián tiếp gây ra cái chết của nữ chính
Mâu thuẫn nội tâm: Giữa trách nhiệm đế vương và tình cảm dành cho một người con gái ông không nên yêu.
Ngọc Nghi
A NGHI (Ngọc Nghi)
Giới tính: Nữ
Tuổi: 17
Thân phận: Tỳ nữ thân cận của Vân Tịch Dao
Tính cách: Trung thành, lanh lợi, gan dạ, đôi khi hơi cứng đầu
Đặc điểm: Tóc buộc cao, ánh mắt nhanh nhẹn, luôn mang khăn thêu hình sen do chủ nhân tặng
Vai trò: Nhân vật phụ – chứng nhân duy nhất của mối tình cấm kỵ
Mâu thuẫn nội tâm: Muốn cứu chủ nhân nhưng bất lực trước quyền thế, sống cả đời trong dằn vặt.
Phó Uyên
PHÓ UYÊN
Giới tính: Nam
Tuổi: 55
Thân phận: Thừa tướng đương triều, cha của Phó Trường An
Tính cách: Quyết đoán, quyền lực, xem trọng danh vọng hơn tình cảm
Đặc điểm: Ánh mắt sắc bén, luôn mặc quan phục đen thêu long vân
Vai trò: Nhân vật phản diện gián tiếp – người đẩy con trai và Vân Tịch Dao vào bi kịch
Mâu thuẫn nội tâm: Giữa lý trí của kẻ quyền cao và tình cảm của người cha.
Vân Dụ
VÂN DỤ
Giới tính: Nam
Tuổi: 46
Thân phận: Học sĩ nghèo, cha của Vân Tịch Dao
Tính cách: Chính trực, yêu con, trung nghĩa
Đặc điểm: Gương mặt khắc khổ, thường cầm bút nghiên và dạy học trò nghèo
Vai trò: Nhân vật phụ – người gieo nền tảng nhân cách và lòng tự trọng cho con gái
Mâu thuẫn nội tâm: Giữa việc giữ lẽ trung và cứu lấy con gái vô tội, cuối cùng chọn chết để bảo toàn danh tiết.
Lục Tĩnh Phong
LỤC TĨNH PHONG
Giới tính: Nam
Tuổi: 24
Thân phận: Tướng quân trẻ tuổi, bạn thân của Phó Trường An
Tính cách: Chính trực, hào sảng, trọng nghĩa khí, ngoài lạnh trong ấm
Đặc điểm: Thân hình cao lớn, sẹo nhỏ nơi vai trái do bảo vệ Vân Tịch Dao
Vai trò: Nam phụ – người âm thầm bảo vệ nữ chính, nhưng chưa từng được đáp lại
Mâu thuẫn nội tâm: Yêu một người vốn dĩ chỉ xem mình là tri kỷ.
Tạ Du Linh
TẠ DU LINH
Giới tính: Nữ
Tuổi: 20
Thân phận: Tiểu thư Tạ phủ, chính thê của Phó Trường An
Tính cách: Hiền hậu, bao dung, kiêu hãnh nhưng giàu lòng nhân ái
Đặc điểm: Mái tóc dài uốn nhẹ, giọng nói ấm áp; thường mang trâm ngọc hình hoa lê
Vai trò: Nữ phụ – người vợ danh nghĩa, cũng là người giúp nam chính tin vào luân hồi
Mâu thuẫn nội tâm: Biết người mình yêu không yêu mình, nhưng vẫn chọn ở lại vì thương và vì nghĩa.
Phó Trường An
PHÓ TRƯỜNG AN
Giới tính: Nam
Tuổi: 22
Thân phận: Thế tử phủ Thừa tướng, con trai duy nhất của Phó Uyên
Tính cách: Ôn nhu, điềm tĩnh, trọng chữ hiếu nhưng sâu trong lòng lại khao khát tự do
Đặc điểm: Mắt sâu, giọng trầm, ánh nhìn mang nỗi u sầu không dứt; thường mang ngọc bội khắc chữ “Dao” bên người
Vai trò: Nam chính – người yêu nàng nhưng bị ràng buộc bởi quyền lực
Mâu thuẫn nội tâm: Giằng xé giữa bổn phận và tình yêu, biết mất nàng là mất tất cả nhưng vẫn không thể phản kháng.
Vân Tịch Dao
VÂN TỊCH DAO
Giới tính: Nữ
Tuổi: 18
Thân phận: Con gái của một học sĩ nghèo; nữ tử tài hoa, dung mạo khuynh thành
Tính cách: Dịu dàng, nhân hậu, thông tuệ nhưng cứng rắn khi bảo vệ điều mình tin
Đặc điểm: Làn da trắng mịn, đôi mắt trong như nước mùa thu, thường mặc y phục trắng giản dị
Vai trò: Nữ chính – người khiến nam chính cả đời tương tư
Mâu thuẫn nội tâm: Giữa lý trí biết tình yêu này không thể và con tim không thể ngừng thương.
Có những người, chỉ gặp một lần đã khắc cốt ghi tâm.
Có những mối duyên, dù dang dở vẫn chẳng thể nào quên.
“Tương Tư” là câu chuyện về một tình yêu bị ngăn cách bởi thân phận và quyền lực — nơi trái tim không thể thắng nổi số phận.
Nàng là Vân Tịch Dao, một nữ tử bình phàm giữa chốn kinh thành hoa lệ.
Hắn là Phó Trường An, thế tử quyền quý, cả đời sống trong khuôn phép và trách nhiệm.
Giữa họ, chỉ cách nhau một bước... nhưng bước ấy lại là kiếp sinh ly.
Một kiếp – tình dang dở.
Hai kiếp – tương tư chẳng dứt.
— “Nếu có kiếp sau, ta vẫn nguyện tìm nàng giữa biển người mênh mông.”
Một câu chuyện buồn nhưng đẹp, nơi cái chết không kết thúc tình yêu – mà chỉ khiến nó hóa thành vĩnh cửu.
Gặp nhau bên hồ sen
“Trăng rơi xuống nước, người rơi vào lòng ta.”
Đêm rằm tháng sáu, hồ sen phủ Vân gia tĩnh lặng như một tấm gương trời.
Trăng soi bóng, gió thổi nhẹ, từng cánh sen khẽ nghiêng mình, rơi lả tả trên mặt nước loang ánh bạc.
Giữa cảnh ấy, một thiếu nữ vận y phục trắng ngồi bên bàn đá, tay khẽ viết những dòng thơ chưa kịp hoàn thành.
Vân Tịch Dao – con gái học sĩ nghèo, dáng người mảnh mai, làn da như sương sớm.
Nàng vốn chỉ muốn lặng yên trong cuộc sống bình dị, nhưng số phận lại chẳng cho phép.
Tối nay, phủ Thừa tướng mở yến mừng sinh thần, cha nàng – Vân Dụ – được mời đọc thơ chúc.
Nàng chỉ là người đi theo phụ thân, trốn ra sau vườn để tránh tiếng ồn ào của quyền quý.
> “Gió đêm nay lạ thật…”
“Sao lòng ta cứ bất an như có ai đang nhìn?”
Ánh trăng nghiêng, phản chiếu qua mặt hồ. Một bóng người nam xuất hiện, khoác áo gấm màu đen thêu chỉ bạc, ngọc bội bên hông khẽ ngân.
Hắn điềm tĩnh, ánh mắt sâu, giọng nói trầm ấm như sóng vỗ trong đêm.
Phó Trường An
Xin thứ lỗi, tại hạ lỡ bước nhầm vào khu vườn này.
Vân Tịch Dao
(đặt bút xuống, khẽ mỉm cười)
Vườn này chẳng phải nơi khách lạ có thể bước nhầm đâu, công tử.
Phó Trường An
Có lẽ là duyên.
Nếu là nhầm, thì để gặp được cô nương, ta nguyện nhầm thêm vài lần nữa.
Vân Tịch Dao
(cúi đầu, giọng nhỏ)
Công tử lời lẽ khéo quá. Ta chỉ là nữ nhi thường dân, chẳng đáng để công tử bận tâm.
Phó Trường An
Không khéo. Là thật lòng.
Cô nương có biết ánh trăng đang phản chiếu hình nàng dưới hồ không?
Ta sợ nếu cúi thêm chút, sẽ chẳng biết đâu là trăng, đâu là người.
Vân Tịch Dao
Nếu công tử biết ta là ai, e rằng sẽ không còn nói lời ấy.
Phó Trường An
Tên họ chẳng ngăn được ánh mắt.
Nếu trời cho ta biết tên nàng, ta nguyện khắc nó lên ngọc mà giữ suốt đời.
Vân Tịch Dao
Ngọc dễ vỡ, lòng người cũng vậy.
Phó Trường An
Ngọc có thể vỡ, nhưng tên nàng trong lòng ta thì không.
Ta là Phó Trường An – Thế tử phủ Thừa tướng.
Còn nàng?
Vân Tịch Dao
(ngập ngừng, rồi đáp khẽ)
Vân Tịch Dao.
Phó Trường An
“Dao” – tên thật đẹp.
(ánh mắt chàng dừng lại nơi bờ vai mảnh của nàng)
Cái tên ấy, ta sẽ không quên.
Vân Tịch Dao
Công tử đừng nhớ, vì người nhớ sẽ chịu khổ.
Phó Trường An
Nếu khổ là giá của việc được nhớ nàng, ta nguyện đau suốt kiếp.
Gió nổi lên, hương sen lan khắp mặt hồ. Nàng khẽ đưa tay đỡ một cánh hoa vừa rơi, lòng dậy lên cảm xúc lạ thường.
Phó Trường An nhìn nàng, trong khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh dường như ngừng lại — chỉ còn tiếng tim đập hòa vào tiếng nước gợn nhẹ.
“Trăng đêm nay sáng quá.”
“Phải chăng trời cũng muốn chứng kiến khắc đầu tiên của một mối tương tư?”
Khi chàng quay lưng rời đi, tiếng ngọc bội khẽ ngân, ánh bạc mờ ảo.
Vân Tịch Dao đứng nhìn theo, miệng vô thức gọi tên người vừa gặp, dù chính nàng cũng chẳng hiểu vì sao.
Vân Tịch Dao
(tự nhủ) Nếu sinh ra đã khác thân phận, liệu chàng còn dám yêu ta không?
Đêm ấy, nàng không ngủ.
Bên bàn gỗ, ngọn nến chập chờn, ánh lửa soi lên khuôn mặt mang nỗi bâng khuâng chưa từng có.
A Nghi – tỳ nữ thân cận – bước vào, hỏi khẽ:
Ngọc Nghi
Tiểu thư, người lại viết thơ sao?
Vân Tịch Dao
Ừ. Một bài thơ… cho người ta vừa mới gặp.
“Trăng tàn hoa rụng, hồ sâu chẳng đáy.
Gặp người trong mộng, lòng đã chẳng yên.”
Nàng gấp tờ giấy lại, giấu trong hộp gỗ, chẳng ngờ vài ngày sau, bức thư ấy lại rơi vào tay người kia.
Một mối duyên bắt đầu, nhẹ như gió, mà cũng định sẵn phải hóa thành đau.
“Khi định mệnh bắt đầu bằng một cái nhìn, tương tư cũng bắt đầu từ khoảnh khắc ấy.”
Một đêm trăng, hai trái tim — từ đó không còn bình yên.
Tương tư trong đêm sương
“Trăng nay vỡ nửa, sen tàn, lòng người chưa nguôi.”
[Tín thư của Vân Tịch Dao → Phó Trường An]
Vân Tịch Dao
Ta không biết vì sao lại cầm bút.
Chỉ là gió đêm nay qua cửa sổ, mang theo mùi hương sen đã tàn… lại khiến ta nhớ đến ngươi.
Ngươi bảo hoa tàn chẳng đáng thương, chỉ có người si là tự chuốc khổ — phải chăng ta chính là kẻ như thế?
[Hồi đáp – Phó Trường An]
Phó Trường An
Nếu là khổ, cớ sao vẫn viết thư?
Nếu là si, cớ sao vẫn nhớ người?
Có lẽ… tương tư vốn là chuyện chẳng cần lý lẽ.
Vân Tịch Dao
Ngươi từng nói: "Vân Môn có tuyết, ta có lòng."
Lúc ấy ta cười, ngươi cũng cười.
Giờ chỉ còn ta, và một tấm lòng chẳng biết gửi đâu.
Phó Trường An, ngươi đã từng nhớ đến ta chưa?
Phó Trường An
Ta từng nghĩ quên. Nhưng mỗi lần rót rượu, hình bóng người lại phản chiếu trong chén.
Tự hỏi, phải chăng rượu say hay lòng ta say?
Câu hỏi của nàng — ta chẳng dám trả lời, vì sợ lời nói dối cũng hóa thật.
Vân Tịch Dao
Ta ước mình đừng gặp ngươi.
Vì khi chưa gặp, ta chưa từng biết đến nỗi đau như thế này.
Ta từng tự nhủ, chỉ cần nhìn thấy ngươi cười là đủ… nhưng hóa ra, càng nhìn, càng thấy lòng mình tan nát.
Phó Trường An
Ta cũng từng mong, đừng gặp nàng.
Nhưng trời trêu lòng người — khiến hai kẻ vốn nên xa lạ lại cùng một khắc dừng chân bên hồ.
Nếu khi đó ta quay lưng, có lẽ giờ đây, cả hai đều yên bình.
Vân Tịch Dao
Bình yên… là thứ xa xỉ nhất, Trường An à.
Ta có thể chịu lạnh, chịu cô độc, chỉ không chịu nổi việc người ta thương… nay chẳng còn nữa.
Ngươi có thể quên, còn ta — cả khi ngủ, vẫn nhớ.
Phó Trường An
Nàng hỏi ta có nhớ chăng, vậy để ta trả lời thật:
Ta nhớ.
Nhưng ta không dám nhớ nhiều hơn.
Vì mỗi khi nhớ, là mỗi lần ta thấy mình kề dao vào lòng.
Người như ta — không xứng để nàng thương.
Vân Tịch Dao
Nếu nói đến xứng, thì thế gian này ai dám yêu ai?
Tình đâu đong bằng quyền quý, địa vị hay họ tộc?
Chỉ cần một cái nhìn, một lần rung động, là cả đời vướng vào chữ nghiệp duyên.
Ta không trách ngươi.
Chỉ trách ta, đã trót gặp.
Phó Trường An
Nếu kiếp này chẳng thể cùng nhau, ta nguyện ở một kiếp khác — nơi không có đế vương, không có gia môn ràng buộc — sẽ cùng nàng trồng sen, thả cá, viết thơ.
Nàng có đồng ý chăng?
Vân Tịch Dao
Nếu còn được gặp lại, ta sẽ không nói lời chia ly.
Ta sẽ nắm lấy tay ngươi, để ngươi không kịp quay lưng.
Nhưng Phó Trường An à… thế gian đâu có "nếu".
[Tín thư cuối – Vân Tịch Dao, không gửi đi]
Vân Tịch Dao
Đêm nay, gió ngừng.
Trăng cũng trốn sau mây.
Còn ta, vẫn ngồi đây, viết thêm một dòng chẳng ai đọc:
“Phó Trường An, ta thương ngươi.”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play