Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[All007n7/Forsaken] Sóng Biển Vùi Lấp Đi..

001. Giữa chốn nước non

I love Mizi
I love Mizi
Truyện này t làm chơi chơi thôi
I love Mizi
I love Mizi
Khi nào có ý tưởng thì viết
I love Mizi
I love Mizi
Yên tâm riêng bộ này t không xóa đâu =)))
. . .
NovelToon
💧 . 🌊 . 🐟
"Rì rào"...
Sóng thì thầm như lời kể cổ tích của biển khơi. "Nhẹ nhàng" và "êm ái", chỉ có thể miêu tả như một lời ru âm ỉ, day dứt...
Từng đợt, từng đợt đập vào làn cát vàng ươm như màu lúa chín, ánh nắng không quá gắt.. những tia hồng rực chiếu nhẹ khẽ lên bãi biển bao la.
Chúng như gợi về những tuổi thơ vốn đã phai nhạt đi đôi nửa, kí ức cỏn con ấy giờ chẳng còn nguyên vẹn.
Hình như chúng trôi dạt đi theo dòng biển mặn nồng, từ từ trôi đi mà chẳng quay lại đoái hoài.. rồi tan biến trong đại dương xa xôi.
Mấy ai còn nhớ một tấm người thương, một người lặng lẽ đứng vững giữa những hạt cát nhỏ bé, để mặc cho từng sóng biển ào ạt đổ về bờ.
Bàn tay nắm chặt một nhánh cành bị em bẻ, chiếc áo trắng rộng.. mềm mại bay trong cơn gió thổi vì vù. Từng đợt gió nhỏ vuốt nhẹ qua bên má phúng phính của em.
007n7
007n7
. . .
007n7
007n7
Biển hôm nay.. đẹp thật đấy.
007n7 cảm thán rồi khẽ nheo mắt lại.. nhắm dần, cảm nhận sự mát mẻ, trong lành chốn nơi đây.
Em vẫn đứng đó dù chỉ có mỗi bản thân mình, đứng đó hưởng thụ cái ánh dương nhỏ bé đang chiếu qua khuôn mặt em.
Thời khắc này, sóng biển vỗ bờ nhè nhẹ, biển trời.. như người mẹ hiền từ âu yếm ôm chọn con trong lòng.
Dịu dàng và nồng ấm đến mức em còn chẳng tin đây là hiện thực.. như một thế giới hoang tưởng khiến lòng người say đắm, mê muội.
Em mê man trong cái tà dương đã xế chiều, như nàng thơ bị lạc trong vệt nắng loang trên mặt sóng cô tịch, không một bóng người qua người lại.
Ôi, dẫu có đi xa nơi miền sóng gió, nơi chốn ta thuộc về.. hẳn ta cũng không thể quên được cái cảm giác nhẹ bâng này, một cảm giác êm ái....
Mà không một nơi nào khác..
. . .
𝓡𝓲𝓷𝓰 . 𝓻𝓲𝓷𝓰
Chiếc đồng hồ rung nhẹ, tiếng "ring rinh" khẽ khàng nhưng đủ để khiến em tỉnh giấc, mắt từ từ mở.. cơ thể khỏe mạnh như đón chào một ngày mới sắp bắt đầu.
Ánh nắng mềm mỏng loang ra khắp căn phòng, làn gió từ hư không thoảng qua cửa sổ đang mở.. thổi mát làn da em.
007n7
007n7
Ugh..
007n7
007n7
Ha.., dậy thôi.
𝓣𝓾𝓽...
007n7 tắt nguồn chiếc chuông báo thức, em từ tốn ngồi dậy. Kéo chiếc chăn đang đắp trên người em ra, bàn chân đặt nhẹ rồi nệm trên mặt sàn gỗ lim.
Em đứng dậy vươn vai, rồi sải bước vào nhà vệ sinh.
"Cạch.."
Gió thổi du dương như tiếng sáo diều, như một bản nhạc không lời, như một khúc hát ru êm.. đưa người về cõi biển rộng lớn - chốn miền thân thương.
Nơi hoài bão nhỏ nhen của em vốn dĩ đã được chôn cất cẩn thận. . .

002. Sóng lặng

I love Mizi
I love Mizi
NovelToon
I love Mizi
I love Mizi
Ê ai đánh giá truyện tuii vậy
I love Mizi
I love Mizi
Huhu tuii muốn nch với ng đó quá, nhm app lỗi nên tuii k đọc đc đánh giá của ng đó 😢
I love Mizi
I love Mizi
Dẫu sao thì cũng cảm ơn bạn đó rất nhiều vì đã đánh giá truyện tuii aa
. . .
NovelToon
💧 . 🌊 . 🐟
Tiếng gọi ai đó không ngừng hoang hoải trong hơi gió mong manh, ai đó gọi tên em.. nhẹ lắm.! chỉ thoáng qua tai như sóng biển thì thầm dai dẳng đâu đó quanh đây.
Em bâng quơ, dường như không chắc chắn rằng có một ai đang gọi mình.. lời mời gọi da diết ấy hẳn là một cậu trai trẻ nhất trong nhóm.
Noob..
Cậu réo nhỏ nhẹ tên em không dứt, hẳn chắc có chuyện gì đó khá quan trọng.. muốn gọi em xuống.
007n7 khựng người một lúc lâu rồi khẽ thở dài, em rời khỏi phòng, bóng lưng em khuất dần sau cánh cửa gỗ... để lại một khoảng trống im lặng.
Không gian bên trong căn phòng bấy giờ lặng thinh như sóng biển lắng xuống, cô đọng dạt dào..
Một mảng cảm xúc đã phai nhạt.
~
007n7 bước xuống tầng, nay sảnh lobby chính ồn ào hơn bình thường. Âm thanh nói cười, kêu gào.. chúng át đi tiếng bước chân của em.
Cảm giác như hiện tại em không muốn xuống dưới sảnh vậy, cảm giác như em không hòa hợp được với mọi người, cảm giác như bản thân không phù hợp với nơi này..
???
???
Ah.! anh Seven.
Em bất giác giật mình nhẹ, mắt hướng về phía người vừa phát ra tiếng nói. Khuôn mặt dịu đi đôi chút rồi từ từ đáp lại.:
007n7
007n7
Sao vậy, Noob.?
007n7
007n7
Có chuyện gì hả.?
Noob
Noob
Dạa.
Cậu chạy lon ton đến gần em, thanh âm nhỏ dần như đang thì thầm với em.. mang theo một chút thông báo nhỏ, cậu nói.:
Noob
Noob
Hôm nay có survivor mới đó anh.
Noob
Noob
Em nghe nói là một đứa con gái.
007n7
007n7
Huh..?
007n7
007n7
Hẳn là đứa con gái đầu tiên trong survivor nhỉ.?
Noob
Noob
Um.!
Noob
Noob
Đã thế còn là survivalist thứ 3 cùng chúng ta nữa anh.!
007n7
007n7
Hả.? thật hả.?
Noob
Noob
Dạa.
Em khẽ ngạc nhiên, cũng chẳng ngờ được rằng.. bên em lại có thêm một thành viên nữa cùng chung nhóm survivalist.
Cái nhóm chỉ biết ôm thân bảo vệ mình, đã không giúp cho đồng đội rồi mà còn kéo theo thêm phiền phức cho đồng đội.
Nên vốn là nhóm survivalist sẽ không được ưa chuộng như các nhóm survivor khác.. có lẽ là vậy.?
Em trầm ngâm giây lát, thở dài như thể đang mang trên vai cả một nỗi niềm không tên.
Noob lặng người khi nhìn em tiều tụy, mệt mỏi.. lòng cậu nặng nề.. tay nắn xoa nhau, cậu chẳng biết cậu đã nói điều gì sai trong lời đối thoại vừa rồi.
Noob
Noob
Có chuyện gì khiến anh bận lòng ạ.?
Giọng nói vang lên bên tai 007n7, Noob lo lắng nhìn em bằng ánh mắt long lanh có chút tủi lòng.
007n7 thấy vậy.. em gượng cười, bàn tay dịu dàng vuốt ve mái tóc cậu, trấn an nói.:
007n7
007n7
Không có đâu.
007n7
007n7
Em mau chuẩn bị cho trận tiếp theo đi.
Noob
Noob
Dạa.!
Noob chạy tung tăng vào phòng bếp, cậu từ từ lấy những lon blox đang được đặt gọn trong tủ lạnh.. y lục đi lục lại dường như đang tìm lon blox trước uống dở.
Em dõi theo bóng Noob khuất dần, một khắc khoải mơ hồ dâng lên trong lòng.. 007n7 lặng lẽ lắc đầu.
Rồi rảo bước hướng đến chiếc sofa cô quạnh chẳng còn ai ghé thăm.. cái khoảng trống ấy như đang im lìm chờ đợi một ai đó ngồi lại.
Và em, 007n7 ngồi xuống chiếc sofa trống trải.. mềm mỏng, lún nhẹ nơi em đang ngồi.. như phần cát vàng trên bãi biển sóng lặng.
Dẫu những ồn ã vẫn đang vọng lại trong sảnh chính đông nghẹt.. hẳn như những lần sóng biển đập dịu vào bên phiến đá - nơi mang dấu vết thời gian hằn sâu tựa những nếp nhăn của đất và trời.
Em ngồi và lắng nghe..

003. Mảnh buồm

I love Mizi
I love Mizi
Suy đi mấy cưng, suy cùng t
. . .
NovelToon
💧 . 🌊 . 🐟
Chiếc ghế sofa trơ trọi một người ngồi.. dòng người trong sảnh khẽ khàng giữa làn sương sớm, như bóng ký ức vừa tan.
Cảm xúc ấy lẩn khuất đâu đó trong lòng, âm thanh người nói người chăng lan dài khắp không gian ngột ngạt.. để lại một nỗi sầu uất tâm trí em.
Em như nghe, em tựa như thấy.. giữa biển khơi mênh mông, chỉ còn mảnh buồm chòng chành, đơn độc trong chính cuộc đời của mình.
Gió rít lên, lướt nhẹ qua chiếc cửa sổ lẻ loi.. bao phủ trong sảnh chính chật chội. Không ai cả, 007n7 chỉ biết lặng thinh khi cơn gió mơn man qua người em.
Bóng lưng ai đó nhẹ nhàng ôm chọn cơ thể 007n7, em ngước lên.. nhìn người đang đứng chắn trước mặt mình.
???
???
Ôi trời, The Spawn thấy anh cô đơn quá.!
???
???
The Spawn tự hỏi rằng, sao anh lại một mình ngồi đây chi.?
007n7
007n7
. . .
007n7
007n7
Tôi.. chỉ đợi thôi.
???
???
Đợi.?
???
???
Anh đợi trận đấu đang sắp diễn ra hả.?
007n7
007n7
Có lẽ,.. là vậy.
Giọng 007n7 khẽ dần rồi tan nhẹ trong sương gió thẳm, cơ thể im lìm trong cái sự tò mò của Two time.
Two time
Two time
Anh đặc biệt thật đấy, 007n7.!
Two time
Two time
Thật đáng để gia nhập giáo phái của tôi.
Two time không ngừng kiến nghị, anh ta mang theo một sự háo hức không thể chối bỏ, cái mong muốn.. được em gia nhập chung.
Em không trả lời ngay, chỉ mấp máy môi như đang thì thầm những từ ngữ mờ đục, không rõ.. để cảm xúc của Two time như trôi nổi trong các con sóng.
Một thanh âm vang lên, như sóng biển đập mạnh rồi trôi đi trong bãi cát. Ai đó, hẳn ai đó đang gọi Two time.
???
???
Này, Two time.!
???
???
Cậu không thể nào đứng im được à.?
Two time
Two time
Ối thế sao.?
???
???
Lần sau đừng có như vậy nữa.!
???
???
Thật chẳng ra dáng một sentinel gì cả.
Two time
Two time
Ôi dào Elliot, tôi biết rồi.!
Bấy giờ, Elliot mới chú ý đến 007n7.. em đang ngồi bẽn lẽn trên sofa như con sóng lạc bờ. Anh nheo mắt lại rồi khẽ thở dài.
Elliot
Elliot
Mau đi thôi, Two time.
Elliot
Elliot
Ở đây thật sự không nên ở lâu.
Two time
Two time
Này này, sao lại như vậy.?
Elliot
Elliot
Không nói nhiều.
Elliot kéo lấy cánh tay của Two time rất nhanh như thoáng qua, hai người chỉ trong phút chốc đã chẳng thấy bóng dáng.. như mảnh buồm trắng nhỏ dần giữa biển cả rồi khuất bóng.
Để lại một tấm thân hiu quạnh trong một mảng không gian chật hẹp..
Buồm lặng trong gió. . .
007n7 biết Elliot đang cố tránh xa em nhất có thể..., không một lời, chỉ là ánh nhìn trôi đi như sóng cũ.
Lời nói ấy như có phép màu vậy, đau đáu đâu đó trong vùng kí ức sâu thẳm.
Em lặng người, một mình ngồi bơ vơ như cánh buồm đơn độc trôi về phía xa mờ - mỏng manh giữa trời nước, giống hệt một trái tim đã thôi điểm tựa.
Thời gian trôi không nhanh cũng chẳng chậm.. tâm trạng em lửng lơ giữa hy vọng và tuyệt vọng.
"Tick..tack....tick."
Tiếng đồng hồ đếm ngược.. kỉ niệm vụt qua, nhẹ như tiếng thở dài của thời gian.
Em tựa lưng mình lên chiếc sofa, mắt nhắm lại.. từ từ chờ đợi khoảnh khắc sinh tử ấy. Mọi âm thanh lắng xuống, chỉ còn tiếng tim mình đập chậm rãi giữa khoảng không.
Một đại dương bao la và một chiếc thuyền nhỏ bé không lối về, gió thổi qua cánh buồm gầy.. cánh buồm trắng đó nhỏ dần, nhỏ dần như giấc mơ chưa kịp níu kéo.
Em lẳng lặng bước đi trong cái tâm trí rối bời.. tiếng bước chân tan trong tiếng sóng đập vào bờ.
Gió thổi ngược chiều, chẳng biết là biển đổi dạ hay lòng người đã thôi chờ...
I love Mizi
I love Mizi
Buổi sáng vui vẻ nha.!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play