[Kỳ Hâm] Viên Đạn Xuyên Tim
Chương 1
tác giả
đây là truyện ms mong mn ủng hộ👉👈
Trời đổ mưa từ rạng sáng, những giọt nước đập vào mái tôn của khu kho cũ nằm cuối đường Đông Thành, tạo nên âm thanh lộp bộp đều đặn — thứ âm thanh mà Mã Gia Kỳ ghét nhất. Nó khiến cậu nhớ đến đêm vụ nổ ba năm trước… đêm mà cậu mất đi toàn bộ đội của mình
Sĩ quan cảnh sát
5:Đội phó Mã, hiện trường đã được phong tỏa
Giọng của cấp dưới vang lên, kéo cậu ra khỏi dòng ký ức
Mã Gia Kỳ
//chỉnh lại áo khoác, giọng trầm thấp//Pháp y đâu?
Sĩ quan cảnh sát
5:Vừa đến ạ. Người mới từ Cục Trung ương chuyển về, tên là… Đinh Trình Hâm
Bàn tay đang đeo găng của Gia Kỳ khựng lại nửa giây. Cái tên đó — quen đến rợn người
Bên ngoài, một người đàn ông trẻ mặc áo blouse trắng bước vào. Gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng nhưng lạnh, như thể nhìn xuyên thấu mọi thứ. Anh khẽ gật đầu chào
Đinh Trình Hâm
Pháp y Đinh Trình Hâm. Rất hân hạnh được hợp tác, đội phó Mã
Gia Kỳ nhìn chằm chằm cậu vài giây, ánh mắt nặng nề như muốn xuyên qua lớp da thịt kia để xác nhận: có thật sự là người đó không?
Mã Gia Kỳ
Cậu là người mới? Tôi không thích những người chỉ biết lý thuyết
Đinh Trình Hâm nhếch môi, không chút sợ hãi
Đinh Trình Hâm
Tôi cũng không thích cảnh sát chỉ biết dùng nắm đấm để tìm công lý
Không khí đóng băng trong vài giây. Người trong đội lặng lẽ tránh sang bên — họ biết Mã Gia Kỳ ghét nhất kiểu pháp y ngạo mạn. Nhưng lạ thay, cậu không nổi giận
Mã Gia Kỳ
Được. Cứ làm việc đi, đừng để tôi phải nhắc
Giọng Gia Kỳ lạnh tanh, cậu quay đi, nhưng vẫn thấy ánh nhìn kia dõi theo mình — ánh nhìn như chứa cả một câu chuyện dài
Xác chết được tìm thấy trong tư thế ngồi dựa vào tường, hai tay bị trói bằng dây thừng, một viên đạn xuyên ngực trái.
Đinh Trình Hâm cúi xuống, nhẹ nhàng gỡ lớp áo dính máu, ánh mắt anh dừng lại nơi lỗ đạn.
Đinh Trình Hâm
Khoảng cách bắn… dưới một mét. Hung thủ đứng ngay trước mặt nạn nhân
Cậu nói nhỏ, giọng đều, không cảm xúc
Mã Gia Kỳ
Cậu chắc chứ?// Gia Kỳ khoanh tay, nheo mắt//
Đinh Trình Hâm
Tôi không đoán. Tôi xác định
cậu đáp, lạnh lùng như băng
Đinh Trình Hâm
Và đây là đạn loại K-12, chỉ được cấp cho lực lượng đặc nhiệm
Cả đội sững người. Một viên đạn đặc nhiệm… nghĩa là sao?
Mã Gia Kỳ
)/Gia Kỳ siết chặt nắm tay, cậu bước lên, giọng khàn khàn//Cậu nói rõ hơn đi
Đinh Trình Hâm
//cậu ngẩng đầu, mắt đối mắt với anh//Nghĩa là hung thủ… có thể từng là cảnh sát
Khoảnh khắc đó, trong đầu Mã Gia Kỳ vang lên tiếng nổ năm xưa.
Lại là súng K-12. Lại là mùi khói thuốc súng hòa với máu.
???
Không thể nào// Ai đó thì thầm//
Nhưng Đinh Trình Hâm chỉ im lặng, đưa tờ biên bản khám nghiệm
Đinh Trình Hâm
Còn một việc nữa. Nạn nhân từng là nhân chứng trong vụ án ma túy số 076 — ba năm trước
076 lại được nhắc đến một lần nữa.
Toàn thân Gia Kỳ như bị đóng băng. 076.
Ba năm trước. Chính là vụ nổ cướp đi sinh mạng đồng đội cậu
Mã Gia Kỳ
//Anh nhìn thẳng vào cậu, giọng trầm xuống//Cậu… là ai?
Đinh Trình Hâm
//cậu dừng động tác tháo găng tay, mỉm cười nhạt//Là người đến để tìm lại công lý cho anh trai mình
Ánh chớp lóe sáng, rọi vào đôi mắt ướt của cậu. Trong khoảnh khắc đó, Gia Kỳ nhận ra — anh trai mà cậu nói đến, chính là Dịch Dương Thiên Tỉ, đội trưởng đã hy sinh năm đó
Một cơn gió lạnh quét qua, thổi tung bức ảnh cũ rơi ra từ túi nạn nhân.
Trên ảnh là ba người đàn ông, và một trong số họ… là chính Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
//anh nắm chặt bức ảnh, giọng khàn đặc//Cậu đang điều tra vụ 076?
Đinh Trình Hâm
Không//cậu đáp, ánh mắt sâu như vực//Tôi đang điều tra ai đã giết anh tôi
Cả hai đứng nhìn nhau giữa căn nhà kho lạnh ngắt.
Một người mang theo tội lỗi, một người mang theo hận thù.
Và họ không biết — viên đạn xuyên tim đầu tiên, không phải đến từ kẻ thù… mà là từ ánh nhìn của đối phương
Chương 2: Hồ sơ 076 được mở lại
Trụ sở Cục cảnh sát thành phố Đông Thành – 9 giờ sáng.
Trên bàn họp, hồ sơ vụ án được xếp ngay ngắn. Mã Gia Kỳ ngồi ở đầu bàn, khuôn mặt lạnh lùng. Ánh sáng trắng phản chiếu lên gương mặt khiến cậu trông càng lạnh hơn thường ngày
Cửa mở, tiếng giày bước đều.
Đinh Trình Hâm xuất hiện, áo blouse trắng thay bằng sơ mi đen, cà vạt thắt lỏng. Anh đặt tập hồ sơ dày cộm xuống bàn, giọng nhẹ nhưng rõ ràng
Đinh Trình Hâm
Tôi đã hoàn tất bản giám định ban đầu. Cái chết xảy ra khoảng 36 tiếng trước khi được phát hiện. Viên đạn xuyên qua tim trái, góc bắn gần, loại K-12 như tôi đã nói hôm qua
Mã Gia Kỳ
//không ngẩng đầu, chỉ nói khẽ//Cậu có chắc viên đạn đó thuộc về lực lượng đặc nhiệm không?
Đinh Trình Hâm
//cậu đáp gọn//Có số khắc riêng trên đầu đạn. Và nó trùng khớp với lô vũ khí mà đội đặc nhiệm 076 từng sử dụng
Cả phòng họp im phăng phắc. Không ai dám lên tiếng. Cái tên “076” vẫn là nỗi ám ảnh chưa bao giờ nguôi trong cục
Sĩ quan cảnh sát
9:Nhưng đội 076 đã giải thể rồi mà. Tất cả… đều đã chết trong vụ nổ
Mã Gia Kỳ
// ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh//Không phải tất cả
Đinh Trình Hâm nhìn anh, không nói gì. Một giây sau, anh mở laptop, chiếu lên màn hình tấm ảnh nạn nhân – khuôn mặt bị biến dạng một phần nhưng vẫn nhận ra nét quen thuộc
Đinh Trình Hâm
Đây là Vương Dật – nhân chứng sống sót duy nhất của vụ án ma túy ba năm trước
Đinh Trình Hâm
Người đã biến mất sau khi được bảo vệ nhân chứng. Tôi tìm thấy dấu vân tay của anh ta trong kho
Mã Gia Kỳ
//cau mày//Vương Dật từng ở cùng chúng tôi trong căn cứ… Sao lại xuất hiện ở đây?
Đinh Trình Hâm
Câu hỏi đó, tôi nghĩ đội phó Mã nên trả lời thì hợp hơn
cậu nói, giọng nhẹ tênh mà chứa đầy châm chọc
Không khí lập tức căng như dây đàn.
Mã Gia Kỳ
//đập tay xuống bàn//Cậu đang ám chỉ gì?
Đinh Trình Hâm
Không ám chỉ. Tôi chỉ đang đặt câu hỏi thôi
Trình Hâm đáp, bình tĩnh đến đáng sợ
Đinh Trình Hâm
Anh là người duy nhất sống sót trong vụ nổ. Và bây giờ, một nhân chứng của vụ đó chết vì viên đạn đặc nhiệm. Trùng hợp vậy sao?
Mã Gia Kỳ
// nở nụ cười lạnh//Nếu cậu nghi ngờ tôi, cứ điều tra cho đến khi tìm được chứng cứ. Còn chưa có, thì đừng mang lý trí của pháp y ra phán xét cảnh sát
Đinh Trình Hâm
//Trình Hâm nhìn thẳng vào Mã Gia Kỳ, đôi mắt sáng mà sâu như vực//Yên tâm, tôi sẽ tìm được
Chiều hôm đó, trời lại mưa.
Gia Kỳ ngồi một mình trong phòng hồ sơ cũ. Ánh đèn vàng hắt xuống những chồng tài liệu dày cộp. Cậu lật từng trang hồ sơ 076 — từng cái tên, từng bức ảnh, từng báo cáo, tất cả vẫn còn nguyên mùi khói thuốc súng
Giọng nói từ phía sau vang lên
Đinh Trình Hâm
Anh vẫn giữ hồ sơ này à?
không cần quay lại cũng biết là ai
Mã Gia Kỳ
Cậu đến đây làm gì?
Đinh Trình Hâm
Lấy tài liệu. Và… muốn hỏi vài điều// cậu đi đến, giọng nhỏ dần//anh có bao giờ nghĩ, vụ nổ ba năm trước… không phải tai nạn?
Mã Gia Kỳ
)/Gia Kỳ dừng lại, ánh mắt tối sầm//Cậu biết gì mà nói?
Đinh Trình Hâm
Tôi biết… có người đã gài thuốc nổ từ bên trong//cậu hít sâu//Anh tôi không thể sơ suất như thế. Anh ấy từng gửi cho tôi một tin nhắn trước khi mất: ‘Nếu tôi không về, đừng tin ai trong cục.’
Mã Gia Kỳ
Cậu nghĩ tôi liên quan?
Gia Kỳ hỏi khẽ, giọng run nhẹ dù cố che giấu
Đinh Trình Hâm
Tôi chưa nghĩ vậy… nhưng anh là người cuối cùng gặp anh tôi
Mã Gia Kỳ
//siết chặt nắm tay, gân xanh nổi trên mu bàn tay//Cậu nghĩ tôi giết anh cậu à?
Đinh Trình Hâm
Không// cậu đáp, giọng khàn đi//Tôi chỉ muốn biết… tại sao anh lại sống sót
Lời nói đó như lưỡi dao xuyên qua lòng ngực Gia Kỳ.
Ang đứng dậy, tiến đến gần, từng bước nặng nề
Mã Gia Kỳ
Cậu muốn biết à? Tôi sống sót… vì đội trưởng Dịch đã đẩy tôi ra trước khi kho phát nổ! Vì anh cậu chết thay tôi!
Cả hai đứng đối mặt, chỉ cách nhau vài centimet.
Trình Hâm cắn môi, giọng run run
Đinh Trình Hâm
Vậy thì anh mang tội sống thay người khác sao, Mã Gia Kỳ?
Mã Gia Kỳ
//siết mạnh cổ tay cậu, kéo sát vào mình//Cậu nghĩ tôi muốn sống à? Tôi đã muốn chết cả trăm lần rồi! Nhưng tôi phải ở lại, để tìm ra kẻ giết anh cậu và giết cả đồng đội tôi!
Trình Hâm sững người.
Trong khoảnh khắc đó, lần đầu tiên anh thấy trong đôi mắt Gia Kỳ không phải sự lạnh lẽo, mà là một vết thương chưa từng lành
Hai người nhìn nhau thật lâu, cho đến khi giọng một cảnh sát trẻ vang lên ngoài cửa
Sĩ quan cảnh sát
Đội phó Mã! Cục trưởng gọi hai anh lên họp khẩn! Có tin về kho vũ khí cũ được khôi phục!
Mã Gia Kỳ
//buông tay, lùi lại//Đi thôi. Còn nhiều thứ cậu chưa biết đâu, Đinh pháp y
Trên đường ra khỏi phòng, Trình Hâm khẽ liếc nhìn hồ sơ trên bàn.
Một tấm ảnh thò ra giữa chồng tài liệu — hình Dịch Dương Thiên Tỉ cười, tay đặt lên vai Mã Gia Kỳ. Dưới tấm ảnh là dòng chữ nguệch ngoạc được viết bằng máu
“Tuyệt đối không để ai mở lại hồ sơ 076.”
Đinh Trình Hâm
//Ánh mắt cậu tối lại. Cậu khẽ thì thầm//Xin lỗi, anh hai… nhưng em phải mở nó, dù có đổi cả mạng này
Chương 3
Trụ sở Cục Cảnh sát, 10 giờ đêm.
Căn phòng họp tầng sáu im phăng phắc, chỉ có tiếng đồng hồ kêu tích tắc. Dưới ánh đèn trắng, Mã Gia Kỳ đứng dựa lưng vào tường, tay siết chặt hồ sơ đến nhăn mép
Mã Gia Kỳ
Xác nhận lại lần nữa//Cậu trầm giọng//Cậu nói có người thứ hai sống sót sau vụ nổ 076?
Người báo cáo run run gật đầu
Sĩ quan cảnh sát
Phải, thưa đội phó. Cục trưởng vừa nhận được bản tin tình báo. Có một người… trùng khớp với dấu vân tay cũ của đội 076. Nhưng hồ sơ đó bị xóa cách đây ba năm
Đinh Trình Hâm
// ngẩng lên//Ai?
Cậu cảnh sát trẻ nuốt nước bọt, giọng nhỏ lại
Sĩ quan cảnh sát
Thiếu úy… Nghiêm Hạo Tường
Không gian đông cứng trong vài giây
Gia Kỳ thả rơi tập hồ sơ khỏi tay, giấy bay tán loạn khắp sàn.
Còn Đinh Trình Hâm thì lùi lại nửa bước, đôi mắt mở to, môi run run
Đinh Trình Hâm
Anh… anh vừa nói gì?
Sĩ quan cảnh sát
Thiếu úy Nghiêm Hạo Tường
Sĩ quan cảnh sát
Anh ta vẫn còn sống, và hiện đang bị tình nghi liên quan đến đường dây vũ khí trái phép
Đinh Trình Hâm
Không thể nào… //cậu thì thầm, giọng khàn đặc//
Đinh Trình Hâm
Anh ba tôi… chết rồi. Tôi chính tay xem hồ sơ tử thi năm đó. Làm sao có thể—
Mã Gia Kỳ
Trừ khi cái xác đó… không phải anh cậu// nói khẽ, ánh mắt tối sầm//
Cả căn phòng chìm trong tiếng mưa rơi ngoài cửa kính.
Không ai lên tiếng nữa. Chỉ có tiếng tim đập gấp gáp của cậu hòa cùng tiếng sấm ngoài trời
Hai giờ sau.
Khu công nghiệp bỏ hoang phía Tây thành phố
Mã Gia Kỳ cùng đội đặc nhiệm tiến vào, tiếng giày dẫm lên vũng nước vang dội. Cậu ra hiệu cho đội tản ra kiểm tra từng nhà kho
Mã Gia Kỳ
Đinh Trình Hâm, cậu ở lại sau lưng tôi
Đinh Trình Hâm
Không cần. Tôi không yếu đến mức bị anh bảo vệ//cậu đáp, lạnh giọng//
Gia Kỳ ném cho cậu một ánh nhìn sắc bén
Mã Gia Kỳ
Đây là hiện trường nguy hiểm, không phải phòng giải phẫu
Đinh Trình Hâm
Còn anh…// cậu ngẩng đầu, mắt lóe sáng//...đừng nghĩ tôi sợ khi gặp người đã giấu tôi suốt ba năm qua
Gia Kỳ khựng lại, nhưng không nói gì. Họ đi tiếp trong im lặng
Kho chứa số 7 nằm ở cuối dãy, đèn chớp tắt loạn xạ.
Khi Gia Kỳ đẩy cửa vào, một bóng người bước ra từ bóng tối — dáng cao, khoác áo da đen, và đôi mắt lạnh đến rợn người
???
Không ngờ…//Giọng trầm khàn vang lên.//…người đầu tiên tìm đến lại là mấy đứa nhỏ năm đó
Trình Hâm đứng sững, toàn thân run rẩy
Đinh Trình Hâm
Anh… anh ba…
Người đàn ông ấy ngẩng đầu. Khuôn mặt hốc hác nhưng vẫn quen thuộc, vết sẹo dài kéo từ gò má xuống cổ
???
Trình Hâm//Anh khẽ cười//Lớn rồi nhỉ
Giọng nói đó khiến cậu bật khóc, nước mắt rơi không kiểm soát
Đinh Trình Hâm
Anh còn sống… ba năm, anh để tôi tin là anh chết rồi…
Mã Gia Kỳ
Cậu ấy không chết
Gia Kỳ chen vào, giọng trầm thấp
Mã Gia Kỳ
Nhưng anh ta cũng không còn là người của Cục nữa.
Ánh mắt Hạo Tường chuyển sang Gia Kỳ, lạnh lẽo như dao
Nghiêm Hạo Tường
Vẫn là cậu… Mã Gia Kỳ. Người duy nhất sống sót. Hay phải gọi là — kẻ phản bội?
Cả đội giật mình.
Gia Kỳ lùi nửa bước, bàn tay siết chặt khẩu súng bên hông
Nghiêm Hạo Tường
Cậu quên rồi sao?//cười nhạt//
Nghiêm Hạo Tường
Nếu không có người mở khóa kho chứa vũ khí hôm đó, vụ nổ sẽ không xảy ra. Và chỉ có một người sống sót… là cậu
Đinh Trình Hâm
//cậu sững người, quay sang nhìn anh//Anh ấy nói gì vậy? Mã Gia Kỳ, là thật sao?
Mã Gia Kỳ
//cắn môi, ánh mắt đầy đau đớn//Không phải tôi…
Nghiêm Hạo Tường
Vậy là ai?//hắn gầm lên//
Nghiêm Hạo Tường
Cậu nghĩ tôi ở dưới đống đổ nát ba năm chỉ để nghe một câu ‘không phải tôi’ à?
Đinh Trình Hâm
//cậu bước lên, giọng run//Anh ba… em cần biết sự thật. Nếu anh nghi ngờ Mã Gia Kỳ, em sẽ điều tra. Nhưng đừng gọi anh ấy là phản bội khi chưa có chứng cứ
Nghiêm Hạo Tường
Chứng cứ à?//hắn bật cười, ánh mắt đau đớn//
Nghiêm Hạo Tường
Anh cả của em… chết trước mắt tôi. Còn hắn thì biến mất. Đủ chưa?
Gia Kỳ hít một hơi sâu, chậm rãi giơ tay, ném khẩu súng xuống sàn
Mã Gia Kỳ
Nếu anh muốn bắt tôi, bắn đi. Nhưng trước khi anh bóp cò, hãy để tôi nói một câu: người phản bội đội 076… không phải tôi, mà là kẻ đang ở ngay trong Cục
Nghiêm Hạo Tường
Ý cậu là gì?// cau mày//
Mã Gia Kỳ
Người đã gài bom… là cấp trên của chúng ta// anh nói khẽ, giọng nghẹn lại//
Mã Gia Kỳ
Và tôi có chứng cứ
Hạo Tường im bặt, ánh mắt lay động.
Còn cậu thì sững sờ, không biết tin ai
Nghiêm Hạo Tường
Anh ấy đã chết vì bảo vệ cậu…//khàn giọng//
Nghiêm Hạo Tường
Cậu nói vậy để làm gì?
Mã Gia Kỳ
Vì tôi muốn anh biết — tôi sống sót không phải để trốn, mà để trả thù cho anh ấy. Giống như cậu em trai của anh đang làm bây giờ
Câu nói khiến Hạo Tường chững lại.
Còn cậu, lần đầu tiên, nhìn thấy cả hai người đàn ông trước mặt — một người là anh ruột, một người là cảnh sát đồng đội — đều mang trong mắt cùng một nỗi đau: sống sót là tội lỗi
Tiếng mưa dội xuống mái tôn.
Một tiếng súng vang lên — viên đạn sượt qua vai Gia Kỳ, ghim vào tường phía sau
Nghiêm Hạo Tường
Lần này, tôi tha cho cậu//hắn lạnh lùng quay đi//
Nghiêm Hạo Tường
Nếu cậu nói thật… tự mà chứng minh❄
hắn bước vào màn mưa, bóng lưng khuất dần
cậu lao lên, nhưng Gia Kỳ giữ lại
Mã Gia Kỳ
Đừng. Anh ta không muốn cậu thấy nơi anh ta đến.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play