Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Âm Thanh Giữa Hỗn Loạn[WilliamEst]

Chap 1: Khởi đầu trong mưa

Trong thế giới ngầm nơi ánh sáng chẳng bao giờ chạm tới, LYKN là tổ chức đặc vụ bí mật gồm sáu thành viên tinh anh: William, Est, Nut, Hong, Tui và Lego. Họ không chỉ chiến đấu với tội phạm mà còn với chính quá khứ của mình. William – kẻ mạnh nhất, lạnh lùng như thép. Est – tân binh mang bí mật không ai biết. Cả hai cùng đứng ở ranh giới giữa niềm tin và nghi ngờ, giữa nhiệm vụ và cảm xúc. Và khi những kẻ thù trong bóng tối trỗi dậy, mọi bí mật sẽ bắt đầu lộ sáng… từ chính hai người.
Trong phòng họp tầng hầm, không khí im lặng như bị nén lại. William ngồi ở đầu bàn, đôi mắt bạc ánh lên dưới ánh đèn trắng. Cậu lật tập hồ sơ mới được gửi đến – bên trong chỉ có vài dòng:
Tên: Est Tuổi: Không xác định Năng lực: Chưa rõ Tình trạng: Được đề cử bởi Cục trưởng
Nut Thanat
Nut Thanat
Người này là ai?
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Không rõ, nhưng cấp trên bảo anh ta sẽ tham gia nhiệm vụ đêm nay.
Cửa mở. Một người đàn ông bước vào – dáng cao, khoác áo đen thấm nước mưa, đôi mắt trầm lặng nhưng sắc lạnh như đã nhìn thấu cả thế giới này.
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Xin lỗi, tôi đến trễ!
Hong Pichetpong
Hong Pichetpong
Ồ… vậy đây là tân binh mới à? *Huýt sáo*
Est chỉ gật đầu, liếc qua từng gương mặt một lượt. Khi ánh mắt chạm đến William, anh dừng lại – một thoáng rất ngắn, nhưng đủ để William cảm nhận điều gì đó khác thường.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh là Est?
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Phải. Còn cậu… là đội trưởng?”
William khẽ gật, giọng bình thản:
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Tôi là William. Đêm nay, anh theo tôi.
Đêm đó, bầu trời bị nuốt trọn bởi mây đen. Cả đội LYKN di chuyển tới khu công nghiệp bỏ hoang – nơi tổ chức VOID được báo cáo đang thực hiện giao dịch năng lượng cấm.
William ra lệnh qua bộ đàm:
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Nut và Hong vòng phải. Lego, Tui – giữ hậu. Tôi và Est tiến thẳng vào trung tâm.
All: Rõ!!
William rút súng, ra hiệu cho Est theo sau. Cả hai di chuyển giữa những dãy thùng container lạnh ngắt. Est giữ khoảng cách vừa đủ, ánh mắt quét khắp bóng tối.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh từng tham gia chiến đấu chưa? *hỏi khẽ*
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Chưa nhiều. Nhưng tôi học khá nhanh.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Hy vọng vậy, vì VOID không phải hạng tầm thường.
Câu nói vừa dứt, một quả đạn năng lượng bay sượt qua. William phản xạ cực nhanh, kéo Est tránh sang bên – cả hai ngã vào một mảng tường ẩm ướt.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Ẩn nấp, đừng di chuyển!
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Tôi không phải lính mới đâu, đội trưởng *chọc ghẹo*
William liếc anh, ánh mắt sắc lạnh. Cậu phất tay ra hiệu. Trong tích tắc, cả hai đồng loạt phản công, William bắn hạ hai tên lính VOID trong bóng đêm. Nhưng ngay khi tưởng đã an toàn, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau – cánh cửa thép đổ sập, bụi khói tràn ngập.
William nhoài người ra, định đỡ Est thì một luồng chấn động nhẹ lan ra từ chỗ Est đứng, khiến bụi mịn bay ngược chiều gió. Cậu khựng lại, ánh mắt dõi theo luồng năng lượng ấy – yếu, mờ, nhưng… lạ.
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cậu sao thế?
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Không… không có gì. Mau rút thôi
Cả hai lao ra ngoài, băng qua cơn mưa nặng hạt. Tiếng bộ đàm vang lên lẫn trong tiếng sấm:
Nut Thanat
Nut Thanat
William! Khu phía tây bị bao vây! Rút lui về điểm B! *nói dồn dập*
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Rõ!
William trả lời, rồi quay sang Est.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh có thể chạy không?
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cậu nghĩ tôi già đến mức đó à? *Nhếch môi cười nhẹ*
William lắc đầu, nén một hơi cười ngắn – hiếm hoi. Cả hai phóng qua con hẻm tối, cuối cùng ẩn mình trong một căn nhà hoang bị bỏ lại từ thời chiến.
Mưa tạt qua khe tường, ánh chớp lóe sáng. William đứng dựa vào tường, mắt liếc sang Est đang lau máu ở cánh tay.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh ổn chứ?
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Chỉ là vết xước thôi.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Lần đầu tiên gặp nhau, tôi không muốn để mất đồng đội.
Est nhìn cậu, mỉm cười nhạt.
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cẩn trọng ghê ha, đội trưởng.
William không đáp. Cậu nhìn qua ô cửa, nơi sấm chớp phản chiếu lên bầu trời. Trong đầu vẫn văng vẳng cảm giác về luồng năng lượng vừa rồi.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
*Không thể nào… là trùng hợp được*
_End chap 1_
Tác giá đáng iu(cún)
Tác giá đáng iu(cún)
Đọc xong cho mình xin cảm nhận của mọi người nhaaa, iuu

Chap 2: Bóng mưa

Tiếng mưa rơi xuống mái tôn rỉ sét nghe như nhịp trống buồn đều đặn. Ánh lửa nhỏ lập lòe trong góc nhà hoang, chiếu lên gương mặt cả hai ướt, mệt nhưng vẫn còn ánh kiên định trong mắt.
William ngồi bên, đang băng lại vết thương cho Est.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Đưa tay cho tôi *giọng nhẹ nhàng*
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Không cần đâu, tôi tự làm được. *cười nhạt*
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh run tay rồi, để tôi.
Est nhìn cậu một thoáng, rồi ngoan ngoãn chìa tay ra.
Ngọn lửa hắt sáng lên khuôn mặt William – đôi mắt bạc phản chiếu ánh đỏ cam khiến Est thoáng mất tập trung. Cậu ta nhỏ hơn mình vài tuổi, nhưng tác phong, ánh nhìn, cách ra lệnh… đều mang khí chất của người từng trải.
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cậu làm vậy mãi thì sau này chẳng ai dám cãi lại đâu.
William khẽ mím môi, không đáp lại mà chỉ nói thầm trong đầu
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
*Tôi không cần họ nghe lời, chỉ cần họ sống sót.*
Một khoảng lặng trôi qua. Mưa ngoài kia vẫn nặng hạt, tiếng sấm vang rền, kéo theo cơn gió lùa qua khe tường làm ngọn lửa khẽ nghiêng.
Cậu hỏi anh:
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh vào LYKN… là tự nguyện à?
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Ừ. Có người bảo đây là nơi những kẻ không còn chỗ đi tìm lại chính mình
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Tôi nghĩ mình hợp với mô tả đó. *mỉm cười*
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh mất gì sao? *thắc mắc*
Est khựng một nhịp
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
…Một người.
William khựng lại. Cậu không hỏi thêm. Chỉ có tiếng mưa nối tiếp cuộc trò chuyện dang dở, lặng lẽ và nặng trĩu.
Ngọn lửa dần tàn. Est dựa lưng vào tường, mắt nhắm hờ. William vẫn thức, tay giữ khẩu súng bên hông.
Một tia sét chớp sáng qua khung cửa vỡ, soi rõ đôi mắt William – ánh nhìn ấy vẫn dán chặt vào Est. Khi ấy, cậu lại cảm thấy điều gì đó… rất lạ. Một dao động năng lượng mỏng trong không khí, chỉ thoáng qua như hơi thở.
Cậu khẽ cau mày:
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Không thể nào...*quay sang nhìn anh*
Ngay lúc ấy, Est mở mắt, giọng khàn nhẹ:
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cậu nhìn tôi như vậy, có gì đáng nghi sao?
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh tỏa ra một nguồn năng lượng mà tôi không xác định được. Tôi cảm nhận nó trong lúc chiến đấu, và vừa nãy nữa.
Est nhìn thẳng vào cậu, đôi mắt sâu thẳm như mặt nước không gợn:
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cậu nhạy thật đấy, đội trưởng. Nhưng có lẽ chỉ là ảo giác.
William vẫn im lặng, nhưng ánh nhìn không rời khỏi anh. Cậu cất lời sau một hồi lâu:
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Có thể. Nhưng nếu không phải, tôi hy vọng anh sẽ nói với tôi… trước khi nó trở thành mối nguy.
Est cười khẽ, giọng pha chút gì đó nửa thật nửa đùa:
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cậu nói nghe lạnh lùng nhỉ. Nhưng tôi hiểu. Tôi sẽ nhớ.
Một tiếng sấm nữa vang lên, mạnh đến mức làm khung cửa sắt rung lên bần bật. William ngẩng lên nhìn trần nhà rỉ nước, khẽ thở dài:
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh nghỉ chút đi. Trời sắp sáng rồi
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Còn cậu?
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Tôi canh chừng.
Est mỉm cười, khép mắt lại. Giọng anh khàn khàn trong tiếng mưa:
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cậu biết không, William… mưa đêm thế này khiến người ta dễ mơ về những điều đã mất.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Còn tôi thì chỉ thấy nó làm ướt lòng người...
Cả hai chìm vào im lặng. Ngọn lửa lụi dần, chỉ còn hơi ấm nhè nhẹ giữa hai người.
Sáng sớm hôm sau Mưa tạnh, ánh nắng đầu tiên rọi qua khung cửa sắt han gỉ. Est mở mắt, thấy William vẫn ngồi đó – mắt nhắm hờ, lưng tựa tường, tay vẫn đặt trên súng.
Anh đứng dậy, phủi áo, nói khẽ:
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cậu không cần gồng đến thế đâu.
William mở mắt, liếc nhìn anh.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Tôi không quen ngủ khi có người lạ trong cùng phòng.
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Thẳng thắn ghê. *cười nhẹ*
Bộ đàm reo:
Lego Rapeepong
Lego Rapeepong
"Đội trưởng, nhận được tín hiệu từ trụ sở, nhiệm vụ mới sẵn sàng"
William đứng dậy, tra súng vào bao, quay sang Est.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh còn sức chứ?
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Vừa đủ để theo kịp cậu
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Vậy thì đi thôi.
Cả hai rời căn nhà hoang, bước ra con hẻm ngập nước. Ánh sáng phản chiếu lên vai họ – một người trẻ, một người lớn tuổi hơn, cả hai cùng khoác trên vai bóng tối và bí mật riêng mình.
_End chap 2_

Chap 3: Nhiệm vụ tại cảng cũ

Bầu trời xám xịt như chưa kịp khô sau cơn mưa đêm. Chiếc xe đen của LYKN dừng lại bên mép cảng cũ – nơi từng là trung tâm giao thương lớn, giờ chỉ còn lại những container rỉ sét và tiếng sóng đập bờ đều đặn.
William bước xuống trước, áo khoác dài phấp phới trong gió. Est theo sau, mắt quét quanh khu vực.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Hmm...vẫn là cảnh cũ kỹ, nhưng mùi thuốc súng thì mới toanh.
William chạm nhẹ vào tai nghe
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Nut, báo cáo tình hình!
Nut Thanat
Nut Thanat
Tín hiệu nghi phạm di chuyển quanh khu vực kho số 7. Có khoảng 5 người canh gác. Khả năng có hàng cấm.
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Chúng ta chỉ có hai người mà muốn đột nhập sao?
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Chúng ta chỉ cần bắt một tên sống. Còn lại… tuỳ anh xử lí *nhìn Est*
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cậu tin tôi ghê ha *nhếch mép*
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Nếu không tin, tôi đã không chọn anh đi cùng.
Hai bóng người lẩn trong màn sương muối. Tiếng bước chân khẽ đến mức ngay cả gió cũng khó nhận ra.
Đến gần khu kho số 7, William ra hiệu dừng. Trước mặt họ là dãy container chồng lên nhau, giữa những khe hở là ánh sáng lập lòe và giọng nói của bọn buôn lậu.
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cậu định làm gì?
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh giữ bên phải, tôi đánh hướng chính
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Được, nhưng nếu có gì bất thường...
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Tôi sẽ lo. Anh chỉ cần sống *chen vô lời anh*
Câu nói ấy khiến Est khựng lại nửa giây. Cậu ta lúc nào cũng vậy, lạnh lùng nhưng lại quan tâm theo cách không ngờ được.
William rút dao găm, lao ra. Chỉ trong vài giây, hai tên gác ngã xuống – gọn, không tiếng động. Est nhân cơ hội áp sát, đánh hạ kẻ thứ ba bằng một cú xoay người và báng súng giáng thẳng vào gáy.
Tiếng súng nổ. Một viên đạn sượt qua vai Est, máu thấm ra trên áo.
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Aaa...
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Est!!! Má nó!!!
William xoay người, bắn hạ kẻ còn lại chỉ bằng một phát duy nhất. Cậu lao đến, kéo Est vào sau thùng hàng.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh ổn không???
Est cười gượng, tay vẫn giữ vết thương.
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Ổn… chỉ sượt thôi.
William xé tay áo mình, quấn vội quanh vai anh.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh liều quá
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Tôi tưởng cậu thích liều
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Không thích liều khi là người của tôi
Cả hai khựng lại. Khoảnh khắc ấy, tiếng sóng như biến mất, chỉ còn hơi thở gần kề. Est nhìn cậu, ánh mắt chùng xuống
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Cậu có bao giờ nói những câu khiến người ta khó thở như vậy không, William?
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Chưa. Anh là người đầu tiên *bình thản nói*
Một tiếng “click” vang lên – âm thanh kim loại nạp đạn. William lập tức kéo Est xuống, một viên đạn găm vào thùng container ngay chỗ họ vừa ngồi
Người của tổ chức Cipher
Người của tổ chức Cipher
Tụi nó ở gần đây thôi, tụi bây mau chia ra tìm.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Hành động thôi *Nói nhỏ với anh*
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
*Gật đáp lại*
Cả hai cùng rút súng, lao ra hai hướng. Khói súng tràn ngập kho hàng. Tiếng đạn, tiếng hô, tiếng người ngã xuống… xen lẫn tiếng gió biển thổi qua những khe hở của container.
William di chuyển như bóng ma, ra đòn chính xác đến lạnh người. Est tuy bị thương nhưng vẫn theo kịp, thân thủ linh hoạt – dứt khoát, không thừa động tác.
Chỉ còn một tên sống sót, run rẩy bị William dí súng vào đầu.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
AI THUÊ TỤI MÀY TỚI ĐÂY? NÓI!
Người của tổ chức Cipher
Người của tổ chức Cipher
Các người tưởng mình biết tất cả à? LYKN chỉ là con cờ thôi…. *Cười đểu*
William nheo mắt, định hỏi tiếp thì bất ngờ một ánh sáng xanh nhạt lóe lên từ cổ tay tên đó. Est nhận ra thứ đó đầu tiên.
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
William, LÙI LẠI MAUU!!!
Chưa kịp phản ứng, BOOM! – vụ nổ làm rung chuyển cả khu kho. William bị hất văng, Est lao tới chắn cho cậu theo phản xạ, cả hai cùng ngã xuống nền.
Khói bụi mù mịt. William mở mắt, ho khẽ, thấy Est nằm đè lên người mình – tay anh vẫn che ngực cậu, máu chảy rỉ ra từ vai.
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Anh...
Est khẽ cười, giọng khàn
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Bảo tôi sống, mà giờ lại khiến tôi suýt chết vì cậu..
William giữ lấy vai anh, mắt ánh lên giận dữ lẫn lo lắng:
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Tôi không cần anh làm vậy nữa
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Muộn rồi...*cười mỉm*
Est đáp, khẽ tựa trán vào vai cậu.
Cả hai im lặng. Giữa làn khói, chỉ còn hơi thở nặng nề và tiếng tim đập xen lẫn tiếng sóng vỗ xa xa.
Nut Thanat
Nut Thanat
"William, có nghe rõ không?! Báo cáo đi!"
Giọng Nut vang lên qua tai nghe
William bật dậy, đỡ Est lên
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Ổn. Nhưng mục tiêu tự kích nổ, có người đứng sau. Gửi đội yểm trợ ngay.
Nut Thanat
Nut Thanat
"Rõ, giữ vị trí, chúng tôi đến trong 5 phút"
Khi sóng gió tạm lắng, William nhìn Est – ánh nhìn trong khoảnh khắc ấy không còn của đội trưởng với cấp dưới nữa. Chỉ là một người đang sợ mất ai đó.
Est thấy rõ điều đó trong mắt cậu. Anh khẽ cười, giọng nhẹ như gió biển:
Est Supha(anh)
Est Supha(anh)
Lần sau tôi sẽ không liều nữa, được chưa? Thưa đội trưởng..
William Jakrapatr(cậu)
William Jakrapatr(cậu)
Không. Lần sau anh không được phép bị thương.
Trong làn khói mặn của biển, có thứ gì đó vừa thay đổi – không chỉ là nhiệm vụ, mà là cách họ nhìn nhau.
_End chap 3_
Tác giá đáng iu(cún)
Tác giá đáng iu(cún)
Chap về sau mình sẽ thiết lộ dần dần về nguồn gốc của tổ chức phản diện nhó
Tác giá đáng iu(cún)
Tác giá đáng iu(cún)
Pái paii

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play