[RhyCap] Bông Hồng Có Gai.
1.
Mưa rơi rả rích trên tấm bạt che hiện trường, hệt như khúc nhạc đệm cho một buổi hòa tấu tàn nhẫn của số phận. Đèn nhấp nháy xanh đỏ hắt lên gương mặt cậu trai trẻ đang ngồi xổm bên thi thể. Mái tóc đen của em ướt sũng, vài lọn dính chặt lên trán, đôi mắt thâm quầng, trầm lặng như nước sâu không đáy.
Đức Duy — pháp y của Cục điều tra hình sự, người ta gọi em là “bông hồng có gai” của viện. Không phải vì em đẹp, mà vì chẳng ai dám lại gần. Mỗi khi em đứng cạnh tử thi, cả không gian như bị đông cứng lại. Em luôn bình thản, vô cảm, đôi tay đeo găng trắng chạm vào da thịt lạnh ngắt mà không hề run.
Hoàng Đức Duy
Nạn nhân nữ, khoảng hai mươi lăm tuổi. Tử vong trong khoảng mười hai tiếng. Cổ bị siết, dấu vết dây vải mảnh. Có thể là...
Hoàng Đức Duy
Giết người có chủ đích, không phải là tai nạn.
Người cảnh sát ghi chép run nhẹ tay. Ai làm cùng Đức Duy lần đầu cũng thế — không phải vì cảnh máu me, mà vì sự lạnh lùng của em khiến người khác sợ hãi.
Cánh cửa phía xa bật mở. Một bóng người bước vào, mang theo hơi ấm lạ lùng. Quang Anh, đội trưởng đội trọng án, áo khoác dính mưa, mùi khói thuốc thoang thoảng.
Ánh nhìn đầu tiên giữa họ — một người lạnh như băng, một người mang ánh lửa.
Nguyễn Quang Anh
Pháp y mới à?
Quang Anh trầm giọng, hơi khàn.
Hoàng Đức Duy
Ba năm trong nghề rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nghe nói cậu là người giỏi nhất khu vực?
Hoàng Đức Duy
Tin đồn thường sai!
Hoàng Đức Duy
Nhưng lần này thì đúng.
Duy liếc nhìn anh một giây. Gương mặt người đàn ông ấy không hề có vẻ trêu đùa. Trong khoảnh khắc, đôi mắt Duy hơi sẫm lại — không phải cảm xúc, mà là phản ứng tự vệ. Người ta thường khen anh chỉ để dễ nói chuyện.
Nhưng ánh nhìn Quang Anh không phải thứ muốn mua chuộc — nó là ánh nhìn của người thật sự thấy được tổn thương phía sau vẻ mạnh mẽ.
Điều tra viên
Có cần thêm mẫu máu không?
Hoàng Đức Duy
Không, đủ rồi. Tôi sẽ về phòng pháp y xử lý.
Duy tháo găng tay, bỏ vào túi đựng rác sinh học, rồi đứng dậy. Quang Anh vô thức đưa tay ra — đỡ anh khỏi cúi thấp.
Nguyễn Quang Anh
Tôi không giúp cậu, chỉ là theo phép lịch sự.
Hoàng Đức Duy
Tôi không cần phép tắc.
Hoàng Đức Duy
Chỉ cần công việc.
Câu trả lời cộc lốc khiến không khí lặng đi. Quang Anh cười khẽ.
Nguyễn Quang Anh
Không hổ danh là bông hồng có gai của Cục điều tra hình sự.
Nguyễn Quang Anh
Cộc lốc nhưng thấm.
Buổi tối, phòng pháp y chìm trong ánh đèn vàng nhạt. Tiếng dao mổ chạm vào khay kim loại vang lên đều đặn. Duy cẩn thận tách từng lớp mô, đôi mắt không rời khỏi chi tiết. Cái cách em chạm vào cái chết như đang trò chuyện với nó — nhẹ, trân trọng, không bi thương.
Trên bàn, bản báo cáo hiện trường có vài vệt nước mưa loang. Em lấy khăn lau khô, lặng lẽ thở dài.
Bàn tay run lên, trong tích tắc em phải tự siết chặt ngón cái để kìm lại. Cơ thể mệt mỏi đến mức mắt nhòe đi, nhưng Đức Duy vẫn ép mình đứng thẳng. Em ghét sự yếu đuối — thứ từng khiến em đánh mất đi người thân trong quá khứ, trong một vụ án chưa có lời giải.
Nguyễn Quang Anh
Em làm việc cả đêm?
Nguyễn Quang Anh
Tôi mang cà phê đen cho cậu. /Đặt lên bàn/
Cốc cà phê đặt xuống bàn kim loại. Mùi đắng lan trong không khí.
Duy liếc qua, không nói gì, tiếp tục ghi chép.
Nguyễn Quang Anh
Em chưa ngủ à?
Hoàng Đức Duy
Công việc chưa xong.
Nguyễn Quang Anh
Có thật là như vậy?
Nguyễn Quang Anh
Hay là.. em đang trốn tránh giấc mơ nào đó?
Câu hỏi khiến Duy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng.
Hoàng Đức Duy
Anh hỏi vậy với tất cả pháp y sao?
Nguyễn Quang Anh
Không, chỉ với người có đôi mắt biết đau.
Không khí như ngưng lại. Mùi formalin nồng gắt, hòa cùng hương cà phê và hơi thở ngắn của cả hai. Quang Anh đứng yên, không tiến thêm, không lùi lại.
Hoàng Đức Duy
Anh không biết gì về tôi..
Nguyễn Quang Anh
Có thể.. Nhưng tôi muốn biết.
Một thoáng, Duy bật cười khẽ. Lần đầu trong suốt nhiều năm, khóe môi em cong lên.
Hoàng Đức Duy
Sợ anh biết lại hối hận thôi.
Nguyễn Quang Anh
Tôi thích mạo hiểm!
Tiếng chuông điện thoại vang lên, phá tan khoảng lặng.
📱: Đội trưởng, lại có vụ nữa. Xác nam, tại cầu vượt số tám.
Nguyễn Quang Anh
/Nhíu mày/
Nguyễn Quang Anh
Cậu có đi không?
Hoàng Đức Duy
Làm pháp y thì phải đi.
Mưa lại bắt đầu rơi. Hai bóng người bước ra khỏi phòng, ánh đèn đường loang loáng phản chiếu lên vũng nước.
Giữa dòng người vội vã, một người đi giữa ánh sáng, một người chìm trong bóng tối, nhưng cùng sải bước trên con đường nhuốm mùi máu và niềm tin chưa đặt tên.
Duy không biết rằng, khoảnh khắc ấy — khi em ngẩng lên nhìn bầu trời xám xịt, ánh mắt Quang Anh đã vô thức dừng lại nơi em. Một thứ gì đó âm ỉ bắt đầu, như gai hồng đâm xuyên qua tay người dám chạm vào nó.
Bản báo cáo vụ án cầu vượt được gửi về. Duy mở túi đựng chứng cứ, trong đó là một tấm ảnh… người con gái bị giết cách đây ba năm — vụ án chưa từng khép lại.
Trên mép ảnh, dòng chữ mờ nhòe.
Đôi tay Duy run lên.
Bên ngoài cửa kính, Quang Anh lặng lẽ nhìn vào — đôi mắt anh phản chiếu hình bóng người pháp y đang cố giữ mình không sụp đổ.
Và anh biết, từ khoảnh khắc này, mình sẽ không bao giờ rời khỏi thế giới đầy gai góc ấy nữa.
Và chào mừng bạn đã đến với..!
[RhyCap] Bông Hồng Có Gai.
❗Được sáng tác bởi Vy.
Cốt truyện được xây dựng dựa trên ý tưởng của Vy kết hợp với các tình tiết khám nghiệm của bạn thân. ❗
Author - Vy.
Ủng hộ bé con này nhé!
Bộ này tạo ra nhằm để tặng một bạn trên nền tảng TikTok.
2.
Đức Duy: (24 tuổi)
Là pháp y hình sự, thiên tài, trầm tính, có quá khứ mất người thân trong vụ án chưa phá (liên quan vụ án cũ 3 năm trước — cô gái trong ảnh cuối chương 1).
Vẻ ngoài lạnh, cứng rắn nhưng trong lòng đầy tổn thương, “bông hồng có gai” đúng nghĩa.
Ẩn một nỗi sợ: sợ gắn bó, sợ mất thêm ai nữa
Quang Anh: (25 tuổi)
Là đội trưởng đội trọng án, từng học cùng cấp hoặc có mối dây vô hình với quá khứ của Duy (nhưng Duy chưa biết).
Người duy nhất đủ kiên nhẫn để ở bên Duy, che chắn, bảo vệ.
Có trực giác cực tốt, đôi khi hành động vượt quy tắc để bảo vệ người mình tin.
__________________________
Gió thổi hun hút dưới chân cầu vượt số Tám. Trời vẫn chưa hết mưa, từng vệt nước rơi lộp độp xuống mặt đường loang lổ ánh đèn vàng.
Xe cứu thương, cảnh sát, bạt trắng, mùi ẩm mốc và sắt rỉ hòa vào nhau — thứ mùi chỉ có ở hiện trường tử thi.
Đức Duy bước xuống từ xe pháp y, áo blouse trắng phủ ngoài chiếc sơ mi đen. Em kéo găng tay, liếc nhìn người nằm bất động dưới lớp bạt mỏng.
Hoàng Đức Duy
Nam, khoảng ba mươi hai đến ba mươi lăm. Chết do mất máu cấp.
Nguyễn Quang Anh
Mất máu cấp sao? /Ghi chép lại/
Việc ghi chép là của cảnh sát khác nhưng Quang Anh muốn ghi chép lại để có thể điều tra phụ giúp em.
Hoàng Đức Duy
/Quan sát cổ tay nạn nhân, nơi có vết rạch gọn ghẽ/
Hoàng Đức Duy
Không phải tự sát. Dao rạch từ góc độ thấp lên trên. Hung thủ cao hơn nạn nhân.
Ánh đèn pha rọi vào đôi mắt em — trong veo, lạnh buốt. Quang Anh đứng cạnh, im lặng theo dõi và ghi chép. Mỗi khi Duy làm việc, em như một con người khác: cẩn trọng, tỉ mỉ, đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Vết rạch này.. Giống vụ của ba năm trước!
Không khí trở nên đặc quánh. Những người xung quanh dừng tay, nhìn về phía hai người.
Nguyễn Quang Anh
Cậu từng nói, nó chưa có kết luận?
Hoàng Đức Duy
Ừ.. nhưng hung thủ có vẻ đã quay lại..
Sau khi thu thập mẫu máu và dấu vết, Duy quay về xe. Em ngồi trong khoang sau, mở sổ ghi chép cũ — sổ đã ngả màu thời gian, trang cuối cùng vẫn còn dính vệt mực lem: “Cái chết thứ nhất, chỉ là khởi đầu.”
Bàn tay anh run nhẹ, ngón trỏ miết lên dòng chữ. Bỗng có tiếng gõ cửa xe.
Quang Anh đứng ngoài, áo khoác dính mưa, ánh mắt pha lẫn sự lo lắng.
Nguyễn Quang Anh
Duy, tôi chở cậu về nhé?
Nguyễn Quang Anh
Đi đêm một mình không tốt.
Hoàng Đức Duy
Tôi không sợ.
Nguyễn Quang Anh
Tôi biết.. Nhưng vẫn muốn đưa cậu về!
Duy nhìn anh vài giây. Một thoáng lạ lùng thoáng qua trong mắt — thứ cảm xúc anh không gọi tên được. Cuối cùng em gật nhẹ, ánh mắt lóe lên tia rầu rỉ.
Trên đường về, phố xá thưa thớt. Tiếng cần gạt nước lách tách theo nhịp, mùi cà phê nhạt phảng phất trong xe.
Quang Anh lái chậm, không nói gì. Anh biết Duy cần im lặng. Nhưng chính sự im lặng ấy khiến anh muốn nói nhiều hơn.
Nguyễn Quang Anh
Vụ án năm đó, có liên quan đến cậu sao?
Duy ngẩng đầu, đôi mắt phản chiếu ánh đèn mờ.
Hoàng Đức Duy
Nạn nhân là hôn thê tôi.
Câu nói bình thản đến tàn nhẫn. Nhưng Quang Anh cảm nhận được sự run rẩy ở đầu ngón tay anh — nhỏ thôi, như sóng ngầm dưới lớp băng.
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi.. tôi không biết.
Hoàng Đức Duy
Cô ấy chết trong tay tôi..
Hoàng Đức Duy
Hôm đó.. tôi đến muộn mười phút, là mười phút..
Nguyễn Quang Anh
"Mười phút sao?"
Giọng Duy khàn đi, nghẹn lại giữa không trung. Quang Anh mím môi, không hỏi nữa. Trong gương chiếu hậu, gương mặt người pháp y lạnh lùng ấy trông mệt mỏi và cô độc đến nao lòng.
Đêm đó, trời lại đổ mưa.
Quang Anh dừng xe trước căn hộ nhỏ nơi Duy ở. Anh định chào, nhưng Duy quay sang, giọng còn vương sự nghẹn ngào.
Hoàng Đức Duy
Anh có muốn vào nhà tôi? Có thể cần chút cà phê.
Quang Anh ngạc nhiên, nhưng không từ chối. Căn hộ Duy gọn gàng, ngăn nắp đến mức lạnh lẽo. Mùi thuốc sát trùng, mùi giấy cũ, mùi cà phê cháy khét — như phòng thí nghiệm thu nhỏ.
Nguyễn Quang Anh
Em không nên sống một mình như thế này.
Hoàng Đức Duy
Tôi quen rồi.
Nguyễn Quang Anh
Quen với sống cô độc?
Hoàng Đức Duy
Tôi quen từ khi người ấy rời đi..
Câu nói nhẹ tênh, mà rơi xuống lại nặng như đá. Quang Anh ngồi yên. Anh nhận ra, cậu trai trẻ này sống giữa cái chết hằng ngày, nên trái tim cũng dần chai cứng.
Nguyễn Quang Anh
/Nhấp ngụm nước/
Nguyễn Quang Anh
Nếu em cảm thấy mệt mỏi.. Thì cho tôi được ở bên em mỗi lần đó được không?
Nguyễn Quang Anh
Nếu em cảm thấy lạc lõng..
Hoàng Đức Duy
/Quay mặt đi/
Hoàng Đức Duy
Anh không hiểu đâu!
Nguyễn Quang Anh
Vậy thử xem?
Duy không đáp. Em cúi đầu, che đi ánh nhìn vừa thoáng qua — thứ ánh nhìn có gì đó rất con người, rất yếu mềm, mà anh không cho phép ai thấy.
Rạng sáng. Duy thiếp đi trên ghế sofa. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt xanh xao.
Quang Anh vẫn ngồi đó, yên lặng, nhìn em ngủ.
Trên bàn, tập hồ sơ vụ án cầu vượt mở ra — bức ảnh nạn nhân cũ đặt cạnh ảnh mới. Hai vết thương giống hệt nhau.
Anh chợt rùng mình. Một linh cảm mơ hồ len vào tim: Vụ án này… có thể không chỉ là giết người. Có ai đó đang cố lôi Duy trở lại hố sâu của ba năm trước.
Ngoài cửa sổ, trời mưa tạnh, sương giăng trắng xóa.
Quang Anh khẽ đắp tấm chăn mỏng lên vai Duy.
Nguyễn Quang Anh
Ngủ đi, tôi sẽ không để ai làm tổn thương em nữa!
Sáng hôm sau, Duy tỉnh giấc. Căn phòng im ắng, chỉ còn mùi cà phê mới pha. Trên bàn là mảnh giấy viết tay.
🗒: "Gọi tôi khi anh nhận được kết quả giám định.
Quang Anh."
Em chạm vào tờ giấy, chậm rãi mỉm cười — nụ cười đầu tiên không vì công việc, cũng không vì thói quen.
Nhưng khi mắt anh dừng ở phong bì nằm dưới cùng, tim bỗng thắt lại. Không ai biết phong bì ấy đến từ đâu, chỉ có dòng chữ nguệch ngoạc.
Nguyễn Quang Anh
: Mười phút của em, tôi sẽ lấy lại.
Một giọt nước cà phê rơi xuống mép phong bì, hòa vào mực loang thành vệt đen sẫm.
Duy siết chặt tờ giấy trong tay. Ánh mắt anh lạnh hơn, sâu hơn, nhưng đâu đó có một chút ấm áp chưa kịp tắt — ngọn lửa đang dần bùng cháy.
Author - Vy.
Phần về khám nghiệm tử thi hay gì gì đó thì Vy không viết, Vy nhờ bạn thân viết nha do không am hiểu nhiều về mấy cái này.
3.
Author - Vy.
Có thích đọc lời bộc bạch không? Để biết còn giảm ạ.
Phòng họp tối, chỉ có ánh sáng màn chiếu chiếu lên khuôn mặt Đức Duy — trắng, lạnh, mệt mỏi nhưng vẫn tập trung đến tàn nhẫn.
Trên màn hình, ảnh hiện trường vụ án cầu vượt.
Một thi thể, vết rạch song song, gọn và có chủ đích. Ở góc phải bức ảnh, Duy ghi chú bằng nét bút đen nghiêng: “Ký hiệu nhận dạng.”
Nguyễn Quang Anh
/Khoanh tay/ Cậu chắc chứ? Cùng một kẻ?
Hoàng Đức Duy
Tôi nhớ từng vết cắt. Tay hắn không run, nhưng góc lưỡi dao hơi lệch — chỉ có hắn làm được vậy.
Quang Anh nhìn Duy thật lâu. Cặp mắt sâu, điềm tĩnh, nhưng ẩn sau là lo lắng.
Nguyễn Quang Anh
Nếu hắn trở lại, nghĩa là hắn đang tìm em.
Nguyễn Quang Anh
Em lại định một mình đối mặt?
Hoàng Đức Duy
Anh không cần xen vào.
Câu nói sắc như dao. Nhưng Quang Anh chỉ khẽ nhếch môi.
Nguyễn Quang Anh
Tôi không xen. Tôi chỉ không muốn đi thu xác của anh thêm lần nữa.
Không khí nén chặt. Cả phòng im phăng phắc. Duy hơi khựng lại, ánh nhìn dao động. Quang Anh nói xong, bước ra khỏi phòng — giọng nói trầm lạnh vẫn còn vương lại trong không gian.
Hoàng Đức Duy
Nếu hắn muốn chơi trò cũ, tôi sẽ chơi cùng. Nhưng lần này, tôi là người ra luật.
Đêm. Phòng pháp y chỉ còn ánh đèn vàng mờ hắt xuống mặt bàn thép lạnh.
Duy lật hồ sơ, viết thêm ghi chú, ánh mắt dán vào hình ảnh những vết thương. Ngón tay anh hơi run khi chạm tới dòng chữ “nạn nhân thứ ba”.
Nguyễn Quang Anh
Em lại quên ăn?
Quang Anh bước vào, tay cầm hộp cơm, đặt xuống trước mặt Duy.
Duy không ngẩng lên.
Hoàng Đức Duy
Anh không có việc gì làm à?
Nguyễn Quang Anh
Việc của tôi là canh anh không gục giữa đống xác ngườ--
Hoàng Đức Duy
Tôi không yếu như anh tưởng!
Nguyễn Quang Anh
Tôi biết. Nhưng mạnh mẽ quá cũng là tự sát.
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ anh hiểu tôi chắc? /Quay sang/
Nguyễn Quang Anh
Không, nhưng tôi hiểu ánh mắt người từng chứng kiến quá nhiều cái chết.
Câu nói khiến Duy im.
Khoảng lặng kéo dài, chỉ còn tiếng bút rơi xuống bàn.
Quang Anh ngồi xuống đối diện, ánh mắt thẳng, giọng trầm và kiên định.
Nguyễn Quang Anh
Nghe này, Duy. Tôi không đến để dỗ em. Tôi đến vì tôi cần em còn sống. Và nếu muốn hắn ra mặt, chúng ta cùng kéo hắn ra.
Hoàng Đức Duy
/Khẽ cười/ Anh nghĩ tôi cần ai bảo vệ à?
Nguyễn Quang Anh
Không. Nhưng tôi muốn ở cạnh em, vì không ai đủ gan chịu đựng tính em ngoài tôi.
Lời nói thẳng đến mức Duy không phản ứng kịp. Anh quay đi, tránh ánh nhìn. Tim đập lệch một nhịp.
Quang Anh đứng lên, khoác áo khoác cho Duy — động tác dứt khoát, không hỏi, không xin phép.
Nguyễn Quang Anh
Ăn đi, em mà ngất, tôi lại phải bế.
Nguyễn Quang Anh
Đừng nói nữa, giữ sức. Hung thủ sẽ không dừng lại, và tôi không để hắn có cơ hội.
Giọng anh trầm, dứt khoát, mang theo thứ quyền lực khiến cả căn phòng bớt lạnh đi.
Author - Vy.
Tạm nhe, xíu ra 2 chương
Download MangaToon APP on App Store and Google Play