Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

CapRhy - Những Mẫu Chuyện Đau Thương.

Bỏ Lỡ.

Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Ai thích ngược bơi vô đây hết nhá.
___
Căn phòng trống trải,chỉ còn tiếng kim đồng hồ treo tường tích tắc vang lên giữa đêm.
Quang Anh mệt mỏi tựa lưng vào ghế sofa,hai mắt đỏ hoe.Lặng lẽ nhìn Đức Duy đang thu dọn vài món đồ cuối cùng cho vào Vali.
Không ai nói gì.Vì,mọi thứ,thật ra đã được nói ra từ rất lâu về trước rồi.
Ngày trước,họ từng hứa - dù có thế nào đi nữa cũng không được buông tay.
Nhưng rồi,giữa những bộn bề công việc,giữa dòng thời gian chảy xiết,giữa những bất đồng quan điểm,giữa những cuộc cãi vã không một lời giải thích,giữa những khoảnh khắc im lặng kéo dài sau những cuộc cãi vã vụn vặt...
Họ dần quên mất cảm giác được yêu,được quan tâm,được thấu hiểu.
Đức Duy mệt mỏi vì những gánh nặng trên vai,Quang Anh lại tổn thương vì cảm thấy mình bị bỏ lại.
Lời yêu thương mọi ngày chẳng còn.
Thay vào đó là..
“Anh bận.”
“Duy à,em cũng biết mệt.”
“Em bớt trẻ con lại chút đi.”
“Anh chưa từng hiểu cho em.”
“Em đừng làm phiền nữa,được không?Anh cũng biết mệt.”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy này..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trái tim anh,có còn thật sự thuộc về em không?
Anh im lặng hồi lâu,rồi lạnh lùng đáp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngủ đi,đừng hỏi linh tinh nữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh mệt rồi.
Quang Anh cứ ngỡ,câu trả lời của anh sẽ là sự cứu vớt cuối cùng cho mối quan hệ đã dần xa cách này.
Nhung lời nói anh vừa thốt ra,với em,đã là dấu chấm hết rồi.
Ngày Duy dọn đi,trời mưa lất phất.
Quang Anh nhìn bóng dáng anh khuất dần sau cánh cửa.
Trái tim đau nhói như có ai đó bóp nghẹt.
Em muốn chạy đến,muốn ôm lấy anh,muốn nói.
“Ở lại đi,đừng đi nữa,có được không?”
Nhưng rồi câu nói đó mãi mãi bị chôn vùi trong tiềm thức của em,chỉ vì em không có dũng khí nói ra.
Đến khi Đức Duy xoay người lại nhìn em lần cuối,hai ánh mắt chạm nhau.
Không còn đọng lại chút vệt ấm nào,chỉ lặng im và lạnh,lạnh đến muốn cười.
Như thể,chưa từng có vạn lời hẹn ước đã từng.
Nhiều năm sau đó,họ vẫn sống.
Chỉ là không còn cùng nhau.
Thỉnh thoảng,vào một một chiều mưa rơi bất chợt.
Đức Duy vẫn nghe văng vẳng đâu đó lời bài hát Quang Anh thích.
Lòng anh lại khẽ nhoi nhói.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giá như lúc đó,anh nghe em nói..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì có lẽ..mọi chuyện đã không thành ra như vậy..
Còn Quang Anh,mỗi khi đi qua quán trà sữa năm nào.
Vẫn sẽ hay mỉm cười buồn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu lúc đó,mình chịu lắng nghe nhau một chút..
Không ai sai,chỉ là họ vô tình quên mất cách yêu khi cuộc sống quá đỗi vội vàng.
Và đến khi nhận ra,người từng là cả thế giới - giờ chỉ còn là kỉ niệm thì đã quá muộn màng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chúng ta không chia tay vì hết yêu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là..không còn đủ sức để ở lại.
End.
Có những thứ tưởng chừng sẽ không thay đổi.
Tưởng chừng sẽ mãi giữ được nó.
Nhưng có đôi khi,chỉ vì một phút sai lầm,một phút mất kiên nhẫn.
Liền có thể đánh mất nó một cách chớp nhoáng.
Có những tình yêu ngỡ sâu đậm không thể tách rời.
Nhưng lại có thể dễ dàng vụt mất chỉ vì một chút lỗi sai ở cách yêu của mỗi cá nhân.
Có những cuộc chia tay không vì hết yêu,cũng không vì có kẻ thứ ba chen chân vào.
Chỉ đơn giản là mọi thứ dần thay đổi,nguội lạnh và mờ nhạt,khiến họ không còn sức để chịu nữa.
Để rồi,họ bỏ lỡ nhau trong một chiều mưa lạnh giá.
Trong nước mắt,trong đau lòng,trong mọi dồn nén chưa một lần thổ lộ ra,trong một khắc im lặng đến lạnh người.
Và cứ thế,ở kiếp này.
Họ bỏ lỡ nhau.
Mãi mãi.
___
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Không biết có đủ chạm chưa,nhưng đây là lần đầu tớ viết ngược kiểu này.
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Mong mọi người đọc và góp ý nhé.

Hoa Và Lửa.

Đức Duy và Quang Anh đã từng có một mối tình sâu đậm từ thuở thiếu thời.
Cả hai gặp nhau vào những năm cấp 3,khoảng thời gian đẹp nhất đời người.
Đức Duy nuôi ước mơ trở thành một lính cứu hoả.
Quang Anh lại muốn làm giáo viên dạy Văn.
Họ đều có ước mơ và đều cố gắng thực hiện nó.
Và kết quả không khiến họ thất vọng.
Đức Duy thành công trở thành một lính cứu hỏa thực thụ.
Quang Anh hiện cũng đang làm giáo viên dạy Văn công tác tại trường THPT ngày trước họ theo học.
Họ đều đang rất hạnh phúc với lựa chọn của mình.
Dù bận rộn cách mấy,họ vẫn luôn dành thời gian cho nhau.
Vẫn có những buổi hẹn hò lãng mạn như những cặp yêu nhau ngoài kia.
Thỉnh thoảng,lúc rảnh Đức Duy vẫn thường làm cơm trưa mang đến trường cho Quang Anh.Và hôm nay cũng vậy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Shipper đến rồi đây.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mời quý khách ra nhận hàng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phí là một nụ cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Cười//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay anh nấu gì đấy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôm qua có ai đó nói thèm thịt gà ấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nên anh dậy từ sớm làm gà hấp xã mang đến đây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Yêu thế.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Xoa đầu em//Ăn ngoan nhé,anh phải đi rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vâng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chiều nay,anh đến đón em đi chơi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ,anh đi cẩn thận.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh còn nợ em một buổi xem phim đấy nha,chiều nay còn cho em leo cây nữa là em giận 10 năm luôn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được rồi,anh biết rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con Mèo hung dữ này.
Cả hai bật cười rồi Đức Duy cũng rời đi.
Chiều hôm đó,khi Quang Anh đang gom đồ trên bàn lại chuẩn bị về nhà.
Thì vô tình nghe thấy tiếng đồng nghiệp bàn tán chuyện gì đó.
NVP Nam
NVP Nam
1 : Nghe đâu cái chung cư gì đó vừa cháy lớn thì phải.
NVP Nữ
NVP Nữ
1 : Ừm,hình như là có một lính cứu hỏa hy sinh đấy.
NVP Nữ
NVP Nữ
2 : Hình như gì nữa,thời sự đưa tin rồi mà.
NVP Nam
NVP Nam
1 : Nghe nói là chạy vào cứu một đứa bé hay sao đó,rồi bị tủ đè chết.
NVP Nữ
NVP Nữ
1 : Thương thật.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Tim hẫng đi một nhịp// “Làm ơn..đừng là anh ấy..”
NVP Nữ
NVP Nữ
2 : Ủa Quang Anh,em chưa về hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
À dạ..em đang chuẩn bị về đây.
NVP Nữ
NVP Nữ
2 : Em biết cái vụ cháy đó không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không biết,nhưng mà..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chị biết anh lính cứu hỏa nào hy sinh không ạ?
NVP Nữ
NVP Nữ
2 : Chị cũng chưa biết nữa,nghe nói xác vẫn còn mắc kẹt trong đó.
NVP Nữ
NVP Nữ
2 : Mà thôi,chị về trước nhé.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vâng ạ..
Quang Anh về nhà trong sự bất an.
Lòng thầm cầu nguyện đó đừng là Đức Duy.
Em Bột —> Anh Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh xong việc chưa ạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy ơi..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh vẫn còn bận hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đến tìm anh nha.
Chẳng có một dòng hồi đáp nào.
Điều đó làm em lo lắng hơn bao giờ hết.
Đột nhiên,điện thoại vang lên giữa bầu không khí tĩnh lặng.
Tim Quang Anh đập mạnh,tay run run cầm lấy điện thoại.
Là Đức Duy gọi.
Em vội bắt máy,nhưng có điều chất giọng phát ra không phải là chất giọng trầm ấm như mọi ngày của Đức Duy.
Mà là một giọng nói xa lạ.
NVP Nam
NVP Nam
Cho hỏi cậu có phải là người nhà của đồng chí Hoàng Đức Duy không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phải..có chuyện gì sao?
NVP Nam
NVP Nam
Trong lúc làm nhiệm vụ,cậu ấy đã không may hy sinh khi cứu một đứa bé còn đang bị mắc kẹt.
NVP Nam
NVP Nam
Chúng tôi đã cố gắng mang đồng chí đi cấp cứu,nhưng không kịp nữa..
NVP Nam
NVP Nam
Mong người nhà sớm đến nhận lại thi thể và tổ chức tang lễ cho đồng chí.
Từng lời nói như hàng ngàn vết dao găm sâu vào tim em.
Quang Anh không gào lên.
Em chỉ thấy đau,đau đến nghẹt thở.
Cả người như mềm nhũn,đầu gối rụng xuống.
Nước mắt không tự chủ được rơi xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải như vậy đâu mà..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hức..không phải..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta vừa mới gặp nhau mà..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh còn nợ em..một buổi xem phim mà..
Quang Anh đứng dậy,lau nước mắt.
Em khoác vội chiếc áo khoác mỏng rồi chạy nhanh ra ngoài.
Mưa cũng bắt đầu rơi hạt.
Rơi như tiếc cho một mối tình rất đẹp,nhưng lại phải tan vỡ theo cách đau đớn đến vậy.
Tại bệnh viện.
Quang Anh bước một bước nặng nề đến gần thi thể lạnh lẽo đã được đắp lên một tấm vải trắng buốt.
Vạt áo cứu hoả nhăn nhúm,loang lổ và cháy đen lộ ra.
Phần tay và khuỷu tay cháy sâu đến tận lớp da bên trong.
Đến gần hơn,liền có thể nhìn thấy phần cổ áo cháy xém,phần thịt bị nung đỏ,co quắp lại.
Phần xương quai hàm lộ ra,một bên mặt biến dạng,nhưng bên còn lại vẫn nguyên vẹn như ban đầu.
Cánh mũi cao,đường chân mày sắc,bờ môi lạnh ngắt này..
Là người mà Quang Anh xem là cả thế giới.
Đức Duy không cha,không mẹ,anh là trẻ mồ côi.
Từ nhỏ đã thiếu tình yêu thương,đối với Duy,Quang Anh là tia nắng cuối cùng còn sót lại trong đêm mưa tầm tã.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy..em đến,đưa anh về..
Đồng nghiệp của anh đứng đó cũng khóc nhưng không nói gì.Vì họ biết,một mối tình hạnh phúc vừa bị số phận tàn nhẫn dập tắt.
Không lâu sau đó,lễ tang diễn ra.Hôm đó,trời âm u.
Mưa rơi như trút nước,như muốn khóc thay cho kết cục trớ trêu này.
Từ ngày không có Duy bên cạnh,Quang Anh chẳng còn tâm trạng đi dạy nữa.
Em nghỉ việc.
Quay về căn trọ xưa — nơi cả hai từng cùng thức dậy trên giường,cùng ăn sáng,cùng xem phim,cùng cười,cùng hứa với nhau muôn điều.
Em vẫn thỉnh thoảng mang hoa hướng dương đến mộ anh.
Kèm theo đó là một nụ cười,tươi nhưng vô hồn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em biết anh không thích hoa cúc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nên đặc biệt mang hoa hướng dương đến.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Năm thứ ba anh không đón sinh nhật cùng em rồi nhỉ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lần này là lần cuối rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em mệt rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muốn tìm anh,muốn ôm anh..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đợi em một chút nhé..
Sau ngày hôm đó,cảnh sát phát hiện thi thể Quang Anh được xác định là đã tử vong tại nhà trọ.
Là thắt cổ tự tử.
Em mệt,không còn sức để gồng nữa rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy ơi..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lần này,để em tìm anh trước nhé.
“Em từng nghĩ..một ngày nào đó anh sẽ về. Nhưng giờ thì em biết rồi. Anh về trong gió,trong mưa. Nhưng chẳng bao giờ về lại bên em nữa.. Vậy thôi,để em đến tìm anh trước. Chỉ cần,anh luôn ở đó,chờ em đến.. Là đủ.”
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngốc của anh,chẳng phải đã nói em phải sống tốt sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn đến tìm anh làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nhớ Duy..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có anh,thế giới chẳng còn tốt nữa..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngoan,có anh ở đây rồi.Thế giới sẽ tốt mà..
Ở một nơi nào đó,có lẽ họ đã gặp lại nhau,đã thật sự hạnh phúc bên nhau rồi..
Ở khía cạnh này,cũng không hẳn là kết buồn đâu nhỉ?
End.
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Trộm vía đi học hụt live Rhyder😞😞
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Hộp thư góp ý 💌
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
NovelToon
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Đau mắt đấy-))

Anh có tiền rồi,em đâu..?

Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em thích nó lắm,đúng không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì phải ráng sống bên anh thật lâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cũng sẽ ráng,ráng kiếm nhiều tiền để mua nó cho em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy Duy ráng lên nhé,em đợi ngày chúng ta khoác hai chiếc áo vest đó bước đi trên lễ đường.
_____
Quang Anh và Đức Duy yêu nhau trong hoàn cảnh chẳng mấy giàu sang,thậm chí có khi còn không đủ sống.
Khó khăn là thế,nhưng tình cảm vẫn chẳng hề mai một đi ngày nào.
Ngày nhận tháng lương mới,Đức Duy vui vẻ gọi về dặn Quang Anh khỏi chuẩn bị bữa tối,họ sẽ cùng nhau ra ngoài ăn một bữa ngon.
Anh trở về,mặt sáng trưng,cười rạng rỡ.
Gạt chân chống xe xong liền chạy vội vào nhà.
Vừa bước vào đến cửa,nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh quen thuộc đang cặm cụi khâu lại chiếc áo nâu sờn,sứt chỉ.
Mọi mệt mỏi,áp lực ngày hôm nay đều được xua tan đi.
Anh bước tới,ôm chằm lấy em từ phía sau.
Gian nhà trọ vốn nhạt nhẽo,giờ lại tràn ngập dư vị tình yêu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh về rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngoan,vào tắm rửa thay đồ đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay,chồng em mệt rồi.
Giọng em dịu dàng,đặt kim chỉ xuống,khẽ xoa nhẹ lên bàn tay chai sạn của anh.
Anh không buông ra,ngược lại còn ôm chặt hơn như sợ em sẽ tan biến đi vậy.
Em mỉm cười,chậm rãi đẩy tay Duy ra.
Đặt lên cánh môi ướt mồ hôi của anh một cái hôn nhẹ.
Một cái hôn như đang tiếp thêm năng lượng cho anh sau ngày dài mỏi mệt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tuân lệnh vợ,anh đi ngay.
Quang Anh mỉm nhẹ — một nụ cười dịu dàng mà lại mang một nỗi chua xót khó mà giải bày.
____
Quần áo gọn gàng,tươm tất,hai người lại đèo nhau trên con xe cũ đi khắp phố,phường.
Không phải là địa điểm nào cao sang,lộng lẫy như nhà hàng.
Chỉ đơn giản là một quán hủ tiếu nhỏ ven đường.
Cũng là nơi đầu tiên họ gặp và yêu nhau.
Ngồi xuống ghế,Đức Duy lau sạch đũa muỗng,đưa nó sang cho em.
Duy luôn là người như vậy,luôn là người biết chăm sóc người mình thương.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi em..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giờ lương anh còn thấp,không thể cho em một bữa ăn sang như người ta.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà Quang Anh chờ nhé,anh nhất định sẽ kiếm tiền.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sẽ cho em nhiều hơn nữa..
Em gật đầu,ánh mắt chứa một tia hy vọng nhưng cũng mang chút xót xa chưa thấu tỏ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được,em chờ.
Cắt ngang bầu không khí ấy là mùi thơm và làm khói bay nghi ngút bốc ra từ hai bát hủ tiếu nóng hổi vừa được cô chủ quán bưng ra.
Đức Duy theo thói quen mà gắp hết thịt,tôm,bò viên sang bát của em.
Chỉ giữ lại phần hủ tiếu cùng nước súp trong leo lẻo với rau trôi lềnh bềnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gắp cho em hết rồi,anh ăn cái gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em ăn ngon là anh no rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mấy cái đó để phần em ăn là được rồi,ăn ngoan.
____
Ăn uống xong xuôi,cả hai lại chạy dọc theo con phố.
Tận hưởng tiếng xe cộ tấp nập ngoài đường hoà cùng mùi khói bánh bao thơm lừng,quen đến lạ.
“Bánh bao,bánh bao đây..”
Rồi Duy bỗng dừng xe lại khi thấy Quang Anh cứ ngoái đầu lại chăm chú nhìn vào tiệm đồ cưới.
Anh tấp xe vào lề để em có thể nhìn rõ hơn hai bộ vest lộng lẫy,trắng tinh trong tủ kính.
Thấy em mải mê như vậy,Duy lại có chút chạnh lòng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em thích nó lắm,đúng không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì phải ráng sống bên anh thật lâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cũng sẽ ráng,ráng kiếm nhiều tiền để mua nó cho em.
Sở dĩ Duy dùng từ “ráng sống” là vì Quang Anh đang mắc phải căn bệnh oái oăm — căn bệnh mà người đời gọi là cửa tử.
Quay lại hiện tại,Quang Anh khẽ mỉm cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy Duy ráng lên nhé,em đợi ngày chúng ta khoác hai chiếc áo vest đó bước đi trên lễ đường.
Đức Duy gật đầu chắc nịch,như đang khắc sâu trong tim một lời thề.
____
Năm năm sau,Duy trở nên có điều kiện hơn,giàu có hơn,cũng có thể nói là một doanh nhân thành đạt.
Hôm nay,khi đi gặp đối tác.
Anh vô tình..
Vô tình lướt ngang qua con phố năm nào,tiệm đồ cưới năm nào..
Anh khựng lại trước cửa tiệm.
Nhìn vào hai chiếc vest cưới vẫn trắng tinh khôi ngày ấy.
Nhìn bảng giá bên dưới,anh khẽ nhói.
Giá của chiếc vest đối với anh giờ đây chẳng đáng là bao,nhưng có điều..
Ai sẽ là người mặc nó cũng anh đây?
Quang Anh à?
Em đã hoá thành thiên thần rồi còn đâu.
Phải,căn bệnh đó đã cướp em đi mất rồi..
Ngày ấy,Duy suy sụp đến mức muốn chết đi cho xong.
Nhưng rồi nghĩ lại,anh phải sống.
Sống thay cho em..
Nên giờ đây mới có một Đức Duy thành đạt thế này đây.
Cơ mà trái tim đã nguội lạnh mất rồi còn đâu..
NovelToon
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Cre id: eris.
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Theo lời ai đó đòi ngược,nên tôi ra chap hai bên luôn.
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Giờ muốn rớt con mắt rồi nè.
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Cận mà hong dám nói với ba mẹ,sợ bị la ^^
NovelToon
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Like thì ít,bình luận thì một ề😞
Kd. aka Mell.
Kd. aka Mell.
Mng đánh giá ủng hộ Mell vớiii

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play