"FPE//--Em Trai...?"
Chương 1: Lối vào bụi bặm.
Học viện Paper-1 không phải là nơi người ta đến để tìm kiếm tri thức. Nó là nơi người ta đến để bị lãng quên, hoặc, tồi tệ hơn, để biến mất.
Andrew
*Mười sáu tuổi, bóp chặt quai cặp da đã sờn cũ, nuốt khan một cách khó nhọc. Mùi ẩm mốc và bụi cũ mòn xộc thẳng vào mũi, đánh thức ký ức đã ngủ yên tám năm. Ngay cả không khí nơi đây cũng mang một tầng nặng trịch, như thể nó đã hấp thụ quá nhiều nỗi sợ hãi và giữ kín chúng*
Cậu biết rõ lịch sử đen tối của Paper-1. Những tờ báo lá cải địa phương gọi nó là "Cái Lò Thiêu Của Tuổi Trẻ", nơi các học sinh lọt vào và không bao giờ bước ra.
Những tiếng thì thầm về các vụ mất tích bí ẩn không bao giờ được điều tra đến cùng, và một sự thật lạnh lẽo mà mọi người ở đây đều biết: Paper đang lặng lẽ đào thải những "sản phẩm lỗi" của nó. Giáo viên không đơn thuần là người chấm điểm; họ là những đao phủ âm thầm.
Vậy tại sao Andrew lại ở đây?
Cậu tự nhắc nhở bản thân, siết chặt tay đến mức móng tay ghim vào lòng bàn tay.
Alice, chị gái của cậu. Mười chín tuổi.
Sáu năm trước, cô đã trở thành một "thí nghiệm không đạt yêu cầu" của một nhà khoa học điên rồ trước khi người đó bị bắt giữ.
Thí nghiệm đó đã phá hủy Alice, biến cô từ một cô gái tràn đầy sức sống thành một bóng ma tâm lý.
Giờ đây, Alice bị cách ly trong một phòng kho cũ kỹ, nơi đã được dọn dẹp tạm bợ thành phòng riêng của cô trong khuôn viên trường.
Sau vụ thí nghiệm kinh hoàng, cơ thể cô đã biến đổi. Bất cứ ai chạm vào ranh giới an toàn của căn phòng đều phải đối mặt với một cảnh tượng kinh hoàng: xúc tu đen kịt mọc ra sau lưng, đôi mắt chuyển sang màu đỏ rực như than hồng, và sức mạnh đủ để giết chết bất kỳ kẻ xâm phạm nào.
Andrew chưa gặp lại chị mình suốt tám năm dài đằng đẵng, nhưng niềm tin của cậu chưa bao giờ tắt.
Cậu tin vào sức mạnh của sợi dây liên kết máu mủ, vào tình yêu thương mãnh liệt đã bị ngăn cách quá lâu. Cậu đến Paper-1 không phải để học, mà để cảm hóa chị gái mình, để kéo Alice trở về từ vực thẳm của sự điên loạn.
Khi cậu đặt chân qua ngưỡng cửa chính, một học sinh cùng khoá với vẻ mặt nhợt nhạt lướt qua cậu. Ánh mắt cô ta trống rỗng, nhưng rồi nó nán lại trên Andrew một giây, và cậu đọc được sự chấp nhận đáng sợ trong đó.
"Ngươi cũng là một con cừu non mới tới sao?Đã chấp nhận số phận của mình chưa?"
Andrew hít sâu. Câu chuyện của cậu đã bắt đầu. Ngôi trường này là một cạm bẫy, nhưng nếu nó là nơi duy nhất chứa đựng Alice, cậu thề sẽ đi qua nó, bất kể phải trả giá bằng máu và sinh mạng của chính mình.
Chương 2: Mắt xích căng thẳng.
Tiết Toán đầu tiên bắt đầu bằng một bài kiểm tra không báo trước.
Giáo viên phụ trách môn toán--Ms. Circle đặt xấp giấy lên bàn Andrew như thể đang ném đá xuống ao.
Cậu ngước nhìn cô, nhận thấy cái tên "Circle" (Vòng tròn) thật mỉa mai, vì ánh mắt cô dường như chỉ chứa đựng sự sắc nhọn và đường thẳng đầy phán xét.
May mắn thay, kiến thức Toán cấp tốc cậu học lỏm được từ trại trẻ mồ côi Danes, nơi luật lệ không hà khắc như ở đây, đã giúp cậu 1 vài bài cơ bản đủ để cho đi mà không phải nhận lại ánh mắt dò xét của giáo viên.
Dù chưa từng chính thức học ở Paper, Andrew vẫn có thể giải quyết các phương trình một cách tương đối dễ dàng.
Nhưng điều khiến cậu phân tâm không phải là những con số, mà là bầu không khí kỳ lạ trong lớp.
Nó đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.
Bên cạnh Andrew, Claire—cô gái có mái tóc ngắn ngang vai kiểu Dora , gương mặt lo lắng nhưng là một trong số ít học sinh không đánh mất sự rạng rỡ tuổi mười năm nhưng lại đang run rẩy cầm bút?
Mỗi lần cô Circle lướt qua, vai Claire lại giật nảy. Phía cuối lớp, Abbie, liên tục cắn chặt môi dưới, cố kìm nén tiếng nức nở. Cậu ta đã giải sai gần như mọi câu, và đôi mắt ngấn nước như thể cậu biết rõ hậu quả của những lỗi lầm đó.
Andrew muốn làm gì đó, muốn bắt chuyện với ai đó để hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Andrew
*Quay lên nhìn Engle--lớp trưởng bàn trên* 'Cậu ta là người duy nhất trông có vẻ bình tĩnh dù sự bình tĩnh đó chỉ là một lớp vỏ mỏng...'
Andrew
N-N--Này Engle..Sao mọi người trông căng thẳng quá vậy?
Andrew
Chỉ là 1 bài kiểm tra nhỏ lẻ đơn giản thôi mà...
Engle
*Không trả lời, đôi mắt cậu ta mở to hơn, hàm răng nghiến lại, vội vàng lắc đầu, ánh mắt lo lắng ra hiệu cho Andrew nhìn về phía bục giảng*
Ms. Circle không giảng bài hay tranh thủ soạn giáo án như bao giáo viên khác.Cô chỉ đứng đó, hai tay khoanh lại, và nhìn chằm chằm vào lớp. Đặc biệt là nhìn chằm chằm vào Andrew và Engle, như một con thú săn mồi đang nhắm mục tiêu.
Cái nhìn đó không chỉ đơn thuần là giám sát; nó chứa đựng một lời đe dọa không lời, một sự khinh miệt lạnh lùng, như thể cô muốn xé toạc cả hai ra bằng chính ánh mắt mình.
Andrew rụt người lại, sống lưng lạnh toát. Cậu hiểu ngay: ở Paper, bài kiểm tra này không phải để đánh giá học lực, mà là để sàng lọc.
Khi tiếng chuông kết thúc vang lên, sự vội vã trong lớp trở nên hỗn loạn. Tất cả học sinh đều nhào ra khỏi phòng như muốn chạy trốn khỏi một ngọn lửa áp lực học tập vô hình.
Giữa sự xô đẩy chen lấn trong hoảng loạn đó, Engle đột ngột quay lại, hành động nhanh đến mức Andrew suýt không nhận ra.
Cậu ta ấn một mẩu giấy gấp nhỏ vào tay Andrew, ánh mắt cầu xin khẩn thiết.
Xong việc, Engle lập tức hòa vào đám đông đang cuống cuồng tụ tập lại, dường như muốn trốn tránh điều gì đó đang đến.
Andrew đứng đó, ngơ ngác nhìn mẩu giấy nhàu nát trên tay và cánh cửa lớp học trống rỗng. Mảnh giấy là manh mối đầu tiên của cậu, nhưng sự sợ hãi tột độ của Engle lại là bằng chứng đầu tiên về sự thật khủng khiếp của Paper ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng.
Cậu lặng người 1 hồi lâu suy nghĩ 1 lúc rồi cẩn thận mở mảnh giấy nhàu nát bị gập làm 4 trong tay ra.
Chương 3: U lạnh..
Andrew cất mẩu giấy nhàu nát. Không phải là câu trả lời, mà là một bản đồ vẽ tay nguệch ngoạc, dẫn đến một con đường vòng vèo qua khuôn viên trường đến một khu nhà cũ.
Cậu đi theo chỉ dẫn, tim đập thình thịch với sự kết hợp của tò mò và lo sợ.
Khi vừa đến gần khu vực Thư viện trung tâm, một tiếng hét thất thanh xé toạc sự tĩnh lặng. Andrew ngước lên và chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: Claire—cô gái căng thẳng trong tiết Toán—đang bị một chiếc Drone cỡ lớn gắp lơ lửng giữa không trung, cách sàn nhà tầng hai cả chục mét. Cả Thư viện lập tức rơi vào hỗn loạn.
Phía dưới, ba kẻ bắt nạt đang cười đắc thắng: Oliver (kẻ đầu sỏ, gương mặt ngạo mạn), Zip (kẻ phụ họa, liên tục huýt sáo cổ vũ), và Edward (đồ đệ trung thành, đang điều khiển
Engle
THẢ CLAIRE XUỐNG!OLIVER!!
Đó là Engle. Lớp trưởng đã chạy theo hướng Andrew, giờ đây cậu ta lao vào, cố gắng giật lấy bộ điều khiển Drone từ tay Edward.
Cú giằng co diễn ra quá nhanh và quá vụng về. Engle không những không giành được thiết bị mà còn khiến con Drone bị mất kiểm soát nghiêm trọng.
Tiếng động cơ rú lên chói tai, và theo một tiếng "thịch" kinh hoàng, Claire bị chiếc Drone thả rơi khỏi gọng kìm điện tử.
Cô rơi thẳng xuống, hướng về cầu thang đá cẩm thạch từ tầng hai.Bản năng mách bảo, Andrew không hề suy nghĩ. Cậu lao tới, dùng toàn bộ sức lực của mình để đón lấy cú rơi của Claire.
Một tiếng động khô khốc vang lên khi cô gái va vào người cậu, cả hai ngã lăn xuống sàn. Cơn đau nhói qua vai Andrew, nhưng cậu biết mình đã đỡ được phần lớn lực va đập.
Andrew
N-Này cô gái..Còn thở chứ?
Andrew
Andrew nhìn xuống Claire đang thoi thóp, khuôn mặt trắng bệch vì sốc và đau đớn.
Oliver và đồng bọn chỉ cười khẩy rồi bỏ đi, coi đây như một trò đùa thất bại.
Andrew nhìn xung quanh. Hỗn loạn đã lắng xuống, nhưng mọi người lại trở về trạng thái sợ hãi ban đầu, tránh xa cậu và Claire như thể họ bị bệnh truyền nhiễm.
Andrew đưa mắt nhìn sang hướng Claire đang nhìn thì thấy Bubble, một người bạn cùng lớp khác, đứng gần đó với khuôn mặt đầy hoảng hốt.
Andrew
Bubble, giúp tôi! Chúng ta cần đưa cậu ấy đến phòng y tế ngay lập tức!
Bubble rụt cổ lại,nhắm kịt mắt lại.Cô lắc đầu liên tục, hai tay ôm chặt cặp sách như một tấm khiên bảo vệ. Sự sợ hãi rõ ràng đã đóng băng mọi hành động tử tế trong cô.
Bubble
T-Tớ không thể... không thể đâu...*Lùi lại 2 bước so với khoảng cách ban đầu*
Bubble
T-Tớ không thể giúp đỡ người khác. Đặc biệt là người bị... bị 'loại bỏ'..
Andrew hiểu. Sự thờ ơ và chấp nhận cái ác đã trở thành luật lệ bất thành văn ở Paper. Cậu chỉ có thể tự mình hành động.Cắn răng, nhẹ nhàng dìu Claire lên, hướng về phía phòng y tế theo bản đồ của Engle.
Câu trả lời cậu cần có lẽ đang chờ đợi cậu ở đó, cùng với một người chị gái đang tự giam cầm trong bóng tối.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play