Châu Kỷ nắm chặt tờ giấy xuất viện, ngón tay run rẩy. Những con số trên đó khiến cô như rơi vào tảng băng.
【tám triệu】 Đó là một con số khá cao đối với một người mẹ chăm con như cô.
Cô hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại ra, bấm số
Chồng cô - Tô Nghị Hùng
Điện thoại chỉ reo hai tiếng đã nhấc máy, từ đầu dây bên kia vang lên giọng một người phụ nữ.
“Chị dâu” - giọng nói đậm chất trà xanh - Hà Vũ Đồng.
Mỗi lần nghe thấy giọng cô ta, Châu Kỷ đều thấy buồn nôn.
“Hà Vũ Đồng” Châu Kỷ nhíu chặt mày
“Chồng tôi đâu?”
”Anh ấy đi mua đồ ăn sáng cho Bé Dũng rồi” giọng điệu đầu dây bên kia đầy khiêu chiến.
Mặt Châu Kỷ trắng bệch, Tô Nam Nam sốt cao co giật, mấy ngày nay nằm viện, Tô Nghị Hùng chẳng thèm ghé thăm bệnh một lần.
Hóa ra toàn bộ tâm trí đều dành cho "tiểu thanh mai" của anh ta và đứa con của người khác.
Cảnh tượng trong quán bar năm ngày trước lại hiện lên trước mắt, chồng cô nhân buổi họp lớp ôm Hà Vũ Đồng nhảy múa.
Lúc đó cô tìm tới, chứng kiến cảnh tượng ấy khiến cô vô cùng tức giận, cô tát Hà Vũ Đồng một cái.
Tô Nghị Hùng nổi trận lôi đình, bắt cô xin lỗi.
Cô không chịu cúi đầu, trên đường về nhà, cô nhận được điện thoại của mẹ chồng Trần Thục Phương, con trai cô Tô Nam Nam sốt cao co giật.
Châu Kỷ bế con chạy như điên đến bệnh viện.
Tô Nghị Hùng chỉ lạnh lùng nói: “Không xin lỗi, đừng hòng lấy một xu tiền viện phí”
Châu Kỷ phải dùng tiền tiết kiệm của mình gom góp mới đủ tiền đặt cọc.
Trần Thục Phương cho rằng trẻ con toàn bệnh vặt, không cần mua bảo hiểm, sốt thì uống thuốc hạ sốt là được, nên luôn ngăn cản Tô Nghị Hùng mua bảo hiểm cho con.
Tiền lương đi làm của cô hoàn toàn do Tô Nghị Hùng nắm giữ, chỉ cần có chút ý kiến đều bị nói là tính toán chi li.
Trái tim Châu Kỷ như rơi xuống vực sâu.
Năm năm làm vợ làm dâu, cắt đứt mọi nguồn thu nhập.
Mẹ chồng mới đến giữ con chưa đầy ba tháng, đồng lương của cô sớm đã dùng để trang trải gia đình.
Châu Kỷ nhớ lại thời đại học, khi đó cô trẻ trung xinh đẹp, mang thai ngoài ý muốn rồi quyết định nghỉ học, an tâm dưỡng thai.
Còn Tô Nghị Hùng hơn cô ba tuổi, lúc đó đã làm việc cho một công ty trang sức. Anh ta hứa hẹn sẽ nuôi cô, chăm sóc cô, thế là Châu Kỷ không chút do dự vì anh mà cam tâm làm một bà nội trợ.
Lúc này, túi cô trống rỗng , ngay cả viện phí cho con cũng không trả nổi.
Cảm giác tuyệt vọng bao vây lấy cô.
Cô ôm con bất lực ngồi trên ghế bệnh viện, đầu ngón tay lướt trên danh bạ điện thoại.
Những số máy xa lạ lướt qua, cô cố gắng tìm những người bạn trước đây để vay tiền, nhưng một người tiếp nối một người từ chối.
Trái tim cô ngày càng lạnh dần, nước mắt lăn dài trong khóe mắt, từng giọt, từng giọt rơi trên màn hình điện thoại.
Cuộc hôn nhân này, cô đã gánh chịu quá nhiều.
Cho đến khi điện thoại dừng lại ở một cái tên đã lãng quên, ánh mắt cô tối sầm lại, đó là bạn cấp ba 【Cố Tư Thần】
Người bạn lớn lên cùng cô trong khu nhà nghèo ở gốc thành phố, cũng là mối tình đầu của cô. Cả hai tuy ở gần nhau nhưng không hề nói chuyện với nhau, ra vào cũng chỉ gật nhẹ đầu xả giao. Đến cấp ba học chung với nhau, cô mới bắt đầu nói chuyện với cậu ấy.
Từ ngày Cố Tư Thân được cha nuôi nhặt về nuôi trong khu nhà từ thiện, cho đến năm mười tám tuổi anh nhận lại cha mẹ đẻ. Cố Tư Thần chỉ thân với cô ba năm ngắn ngủi , giờ đây... đã là tổng giám đốc một công ty trang sức, là cấp trên của Tô Nghị Hùng.
Năm năm rồi, kể từ khi kết hôn với Tô Nghị Hùng, cô đã cắt đứt liên lạc với Cố Tư Thần. Bây giờ vì tiền mà cầu cứu, lòng tự trọng của cô như bị đem ra chà xuống đất.
Nhưng vì con... cô không còn lựa chọn nào khác.
Đầu ngón tay run rẩy nhấn nút gọi, đầu dây vang lên vài tiếng “tút tút”.
Mỗi âm thanh như cây búa đập vào dây thần kinh của cô.
“Alo!” đầu dây vang lên giọng trầm ấm.
Cổ họng Châu Kỷ như bị nghẹn lại, giọng nói run rẩy : “Cố... Cố Tư Thần... là Châu Kỷ đây”
“Ừ, có chuyện gì thế?” Giọng cậu ấy điềm đạm, không lộ cảm xúc.
“Tôi hiện tại... đang ở bệnh viện”- Cô dùng sức cắn chặt môi, không để giọng nói run rẩy lộ ra: “ Con tôi bị bệnh... cần một khoản tiền viện phí... cậu... cậu có thể cho tôi mượn tám triệu được không?”
Đầu dây bên kia im lặng, sau đó hỏi: “Chồng cậu đâu?"
Châu Kỷ câm lặng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, tay cô bắt đầu run rẩy, cảm xúc bị đẩy đến bờ vực sụp đổ, nước mắt như những hạt ngọc trai bị đứt dây, nhỏ giọt từng giọt, từng giọt.
Cô không biết giải thích thế nào về năm năm hôn nhân của mình
“Tôi... gọi nhầm! Xin lỗi” Cô dùng hết sức nói .
Khi cô định cúp máy, giọng nói của Cố Tư Thần lại vang lên: “cậu đang ở đâu? Mình đến ngay”
Châu Kỷ sửng sốt, cô không dám tin vào tai mình.
Cô nói tên bệnh viện, cúp máy, cô ôm chặt Tô Nam Nam khóc nức nở.
Đôi tay run rẩy vì chấn động tinh thần và cũng vì đã nắm bắt được tia hy vọng duy nhất.
Ngay khi cô đang bồn chồn không yên, Tô Nghị Hùng lại gọi tới.
“Lúc nãy em tìm anh? Có việc gì thế?” Giọng điệu anh ta hờ hững.
“Nam Nam hôm nay xuất viện, viện phí tám triệu, định gọi điện bảo anh đến trả tiền" Giọng Châu Kỷ không cảm xúc
“Xin lỗi đi” Giọng điệu anh ta dứt khoát: “Em xin lỗi Vũ Đồng, chỉ cần em quay video xin lỗi, anh lập tức qua trả viện phí”
Nghe thấy lời này, tia hy vọng cuối cùng trong lòng Châu Kỷ dành cho người đàn ông này cũng tắt đi, người trước mắt... đã không còn là người đàn ông mà cô từng yêu.
“ Em không quay video cũng được, anh dẫn cô ấy đến. Em xin lỗi trực tiếp” Giọng Tô Nghị Hùng đầy tự tin, chắc chắn cô sẽ cúi đầu trước anh.
“Dẫn cô ấy tới đi” Cô bật cười
“Được, dẫn cô ấy tới đi, tôi tát thêm vài cái. Tát luôn cả anh”
Tô Nghị Hùng không ngờ cô lại nói vậy, giọng nói bắt đầu lắp bắp: “Em... em nói gì cơ?”
“Tôi nói, hai người cùng đến đi! Tôi đánh cùng một thể” Châu Kỷ nói rõ từng chữ:
“Chó, anh nghĩ rời xa anh, tôi không thể kiếm ra tám triệu sao?”
Đầu dây bên kia đã nổi điên: “Em gọi anh là gì? Quá đáng!” Tô Nghị Hùng bỗng cười chế giễu : “Được thôi, em cứ ở lại bệnh viện đi, anh xem nhà gái vô dụng của em có cách gì. Một kẻ bước ra từ đống rác, dám hung hăng trước mặt anh. Muốn xin tiền anh, em quỳ xuống cầu xin đi” Đầu dây bên kia vô tình cúp máy.
Châu Kỷ nở nụ cười vô cảm, đau lắm, nước mắt lăn dài trên má, đúng vậy, năm năm nay.
Anh ta không phải lúc nào cũng nhìn cô như vậy sao? Từ ngày đầu gặp anh, cô không muốn giấu giếm, kể hết mọi chuyện về gia đình mình.
Anh ta miệng nói không quan tâm, sau khi kết hôn, mẹ chồng cô - Trần Thục Phương bắt đầu dùng giọng điệu đó nói chuyện với cô. Và người “chồng tốt” của cô, không những không giúp cô ngăn cản sự sỉ nhục của Trần Thục Phương mà còn hùa theo.
Cùng Trần Thục Phương không ngừng áp chế, không ngừng hạ thấp cô.
Cha của Châu Kỷ qua đời vì tai nạn giao thông khi cô sáu tuổi, khiến gia đình vốn không khá giả càng thêm khó khăn.
Mẹ cô Dương Tây Mai phải làm nhiều việc cùng lúc, làm việc quần quật ngày đêm, mới nuôi được cô và chị gái Châu Ly lớn lên. Chị gái sớm bỏ học đi làm, dùng đôi vai gầy gò gánh vác gia đình, cho cô ăn học đến tận đại học.
Vậy mà cô lại không phụ lòng họ, lao đầu vào mamaboy Tô Nghị Hùng.
Hai mẹ con anh ta lúc nào cũng nhắc nhở cô, cô là kẻ trèo cao. Cô lấy anh ta khi anh ta không có gì, không xe, không nhà, không tiền tiết kiệm. Cho đến khi hai người mua được nhà, anh ta liền cảm thấy Châu Kỷ không xứng với anh ta nữa.
Hành lang bệnh viện người qua lại tấp nập, Châu Kỷ sợ Cố Tư Thần đến phải xếp hàng, liên tục lấy số.
Số qua rồi lại lấy số mới, lặp đi lặp lại.
Một tiếng trôi qua, Cố Tư Thần vẫn chưa đến.
Sự chờ đợi trở nên vô cùng dài lâu.
Mọi hy vọng như tờ giấy trong tay, ngày càng nhàu nát. Hai tiếng trôi qua... Cố Tư Thần vẫn chưa xuất hiện.
Trái tim, từng chút, từng chút chìm xuống đáy biển.
Đúng rồi nhỉ, năm năm không nói một lời, không liên lạc, không hỏi thăm. Mới liên lạc đã vay tiền, có lẽ... hắn chỉ đồng ý miệng thôi , chỉ để tránh cô quấy rầy thôi.
Một người như cô, dựa vào cái gì để yêu cầu người khác giúp mình.
“Mẹ ơi, đừng khóc” Một bàn tay nhỏ ấm áp vuốt lên mặt cô, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đang rơi.
Châu Kỷ cúi xuống, nhìn vào đôi mắt trong veo của con trai, giọng cô nghẹn ngào: “Nam Nam ơi, về nhà ngoại sống với mẹ nhé?”
“Dạ” Cậu bé gật đầu : “Mẹ đi đâu, Nam Nam đi đó”
“Mẹ hứa với con, dù khổ cực thế nào, mẹ cũng sẽ nuôi con khôn lớn” Châu Kỷ hôn nhẹ lên trán con.
Hi vọng của cô đã tắt, cô gần như muốn từ bỏ, khi cô nhìn tên trong danh bạ điện thoại, bấm nút gọi cuộc gọi cầu xin cuối cùng.
“Reng reng - reng reng”
Một hồi chuông điện thoại trong trẻo vang lên từ phía sau cô.
Trái tim Châu Kỷ đập mạnh một cái, cô quay đầu lại.
Một bóng hình cao lớn đi ngược ánh sáng, bộ vest đen cắt may tinh xảo, phác họa bờ vai rộng và eo thon. Cố Tư Thần có đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường nét quai hàm sắc sảo rõ ràng. Hắn đang cầm điện thoại để bên tai, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía cô.
“Cố Tư Thần” Châu Kỷ thốt lên, giọng nói run rẩy vì xúc động và biết ơn.
Trong dòng người tấp nập, Cố Tư Thần bước về phía cô, ánh mắt giao nhau.
Cảnh ồn ào của bệnh viện như bị nhấn nút dừng lại, một ánh mắt như kéo dài cả một thập kỷ, xuyên qua nghìn sao, kéo dài hơn cả trăm nghìn năm tập trung vào hình bóng của người đang đến gần.
Một ánh mắt nhớ vạn năm.
Nước mắt cô rơi xuống, hiện tại cô như đang đứng trên vũng bùn, cơ thể không ngừng bị kéo xuống, dù cô có phản kháng,gào thét, cầu cứu thế nào đi nữa thì chẳng ai cứu giúp… nhưng ánh mắt đó… cô biết… đã có người đưa tay kéo cô rời khỏi vũng bùn đó.
Nghe thấy tiếng gọi của Châu Kỷ.
Ánh mắt Cố Tư Thần sâu thẳm và dịu dàng.
Hắn bước nhanh đến trước mặt cô, nhìn thấy đôi mắt cô đỏ ửng, nụ cười trên khóe môi hắn dừng lại, ánh mắt thương xót nhìn cô.
Ánh mắt hắn chuyển sang Tô Nam Nam, Cố Tư Thần đưa tay xoa nhẹ lên tóc cậu bé, động tác thân thiện và ấm áp.
“Cố Tư Thần, cậu đến rồi sao…” Giọng Châu Kỷ hơi run.
“Ừm, lấy số chưa? Mình đi thanh toán” Cố Tư Thần cầm lấy hoá đơn xuất viện từ tay cô, giọng điệu điềm đạm.
Trước quầy đăng ký còn vài người đang xếp hàng, Cố Tư Thần đứng đó, lặng lẽ nhìn mấy tờ giấy hoá đơn, không nói gì thêm.
Châu Kỷ đứng một bên, cúi đầu không dám nhìn hắn, chỉ chăm chú nhìn vào mũi chân mình. Tô Nam Nam thì mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn Cố Tư Thần không chớp mắt.
“Cậu gầy rồi” Hắn bỗng lên tiếng.
Lòng Châu Kỷ thắt lại, không biết phải trả lời thế nào.
Họ đã không gặp nhau quá lâu, lâu đến mức ngay cả một lời quan tâm cũng trở nên xa lạ.
“Ừ” Cô gật nhẹ đầu, lén lút ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Cố Tư Thần thực sự thay đổi khá nhiều, ánh mắt cũng sâu lắng hơn trước rất nhiều.
“Ăn sáng chưa?” Cố Tư Thần hỏi
“Rồi.” Cô trả lời, thực ra chỉ ăn tạm một gói mì.
“Mẹ chỉ ăn mì tôm thôi!” Tô Nam Nam bên cạnh lanh lẹn chen vào, ngón tay nhỏ chỉ vào Châu Kỷ, khuôn mặt ngây thơ.
Ánh mắt Cố Tư Thần lại một lần nữa hướng về khuôn mặt Châu Kỷ.
Cô lập tức né tránh ánh nhìn của hắn.
Bao nhiêu năm trôi qua, họ gặp lại nhau lại vào lúc trắc trở thế này.
Cố Tư Thần cúi xuống nhìn Tô Nam Nam, khóe miệng nhếch lên: “Nam Nam ăn chưa?”
“Cháu ăn rồi! Mẹ mua cho cháu bánh cuốn và bánh bao, ngon lắm!”
Cố Tư Thần không nói gì thêm, quay người ra quầy thanh toán, sau đó đưa lại cho cô xấp giấy tờ.
Châu Kỷ đón lấy bằng cả hai tay, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
“Cảm ơn cậu… Tiền để sau khi mình đi làm rồi sẽ trả cậu, có thể… trả góp không?”
Vừa nói ra, mặt cô đã đỏ ửng.
Các ngón tay cô vô siết chặt giấy tờ.
Tám triệu không phải số nhỏ, vì con ốm không có ai chăm, cô xin nghỉ phép nhưng bị quản lý làm khó, trực tiếp sa thải cô.
Cô vừa mất việc, lại còn phải chăm con, thực sự không thể lấy ra toàn bộ số tiền.
Cố Tư Thần mỉm cười: “Không cần trả. Lúc Nam Nam ra đời mình đang ở nước ngoài, chưa tặng quà cho cháu, coi như là quà bù vậy” Vừa nói hắn vừa lại xoa nhẹ mái tóc cậu bé.
“Thôi… mình sẽ trả góp… sao có thể như thế được” " Châu Kỷ cảm thấy mặt nóng ran, như đang nhận sự bố thí vậy.
“ Có gì mà không được. Mình còn chưa ăn sáng, cùng đi không?” Cố Tư Thần nói xong đưa tay về phía Tô Nam Nam .
Cậu nhóc cũng rất thích hắn, cười toe toét lao vào lòng hắn.
Chưa kịp Châu Kỷ trả lời, Cố Tư Thần đã bế đứa trẻ bước ra ngoài. Cô đành kéo hành lý, lặng lẽ đi theo phía sau.
Hai người một trước một sau đi đến bãi đỗ xe, Cố Tư Thần hướng đến một chiếc Rolls-Royce màu đen. Châu Kỷ khựng lại bước chân, ánh mắt dán vào chiếc xe, bỗng nhận ra khoảng cách giữa họ.
Cố Tư Thần đã là tổng giám đốc một công ty trang sức, còn cô, chỉ là một bà nội trợ mặc chiếc áo thun mười mấy ngàn, mang dép tông lào.
Đang lúc cô tập trung suy nghĩ, Cố Tư Thần đã đưa Tô Nam Nam vào ghế sau, thắt dây an toàn, quay đầu nhìn cô:
“Vẫn không lên xe? Đứng đó làm gì?”
Châu Kỷ bừng tỉnh, chạy vội lên xe, ngồi bên cạnh hắn.
“Thiếu gia, đi đâu ạ?” Tài xế hỏi.
“ nhà hàng Phượng Hoàng”
“Đừng…” Châu Kỷ từ chối, ăn mặc thế này đi đến nhà hàng thật kỳ cục “mình hơi mệt, muốn về nhà trước.”
Cố Tư Thần nhìn cô một cái, không hỏi thêm: “Nói địa chỉ cho tài xế.”
Châu Kỷ báo địa chỉ nhà mẹ đẻ, trong xe lập tức chìm vào im lặng.
Tô Nam Nam vừa lên xe đã sờ sờ mó mó, cái gì cũng thấy tò mò. Châu Kỷ lo lắng ôm chặt con, sợ làm hỏng thứ gì trên xe.
Xét cho cùng, với hoàn cảnh hiện tại của cô, cô không thể chịu nổi bất kỳ khoản bồi thường nào.
Xe dừng lại trước một con hẻm nhỏ.
Châu Kỷ bế con xuống xe, Cố Tư Thần cũng bước xuống, thuận tay cầm hành lý của cô.
Cô vội vàng giật lấy.
“Hôm nay thực sự cảm ơn cậu, mình… mình tự về được rồi. Hôm nào kiếm được tiền.. mình mời cậu ăn cơm.” Cô sốt sắng muốn hắn rời đi.
Cô không muốn hắn chứng kiến cảnh tội nghiệp của mình khi về nhà mẹ đẻ, hôm nay đã đủ nhiều rồi, đã quá mất mặt đã quá khó xử rồi.
“Được, vậy hai người cẩn thận.” Cố Tư Thần không cố chấp, quay người lên xe.
Châu Kỷ dắt con đứng ở cửa hẻm, cho đến khi chiếc xe biến mất, mới quay người bước vào trong hẻm.
Tô Nam Nam nhảy nhót kéo tay cô về nhà.
Đi được nửa đường, Châu Kỷ nhìn thấy một bóng người quen thuộc phía trước, mẹ cô xách rau và hoa quả, đang đi về nhà.
“Mẹ…” Cô khẽ gọi.
—————
Cố Tư Thần tựa lưng vào ghế sau, châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu.
Trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh Châu Kỷ lúc nãy trên xe, thận trọng, e dè, lo lắng, hoàn toàn khác với cô gái hoạt bát hay cười trong ký ức của hắn.
Ngày trước, sau khi hắn nhận lại bố mẹ đẻ, mỗi ngày vẫn kiên trì đưa đón cô đi học. Cô ngồi xe hắn, suốt đường cứ ăn uống linh tinh, trà sữa đổ cũng không hề lo lắng, ngược lại còn cười toe toét nói:
“Dù sao cậu cũng sẽ rửa xe mà”
“Cậu sẽ không để bụng đúng không?”
Hắn miệng thì chê, nhưng chưa bao giờ ngăn cản. Hắn thích đôi mắt long lanh của cô, dáng vẻ ngây thơ trong sáng.
Đối với hắn, xe bẩn thì bẩn, nếu cô thích, đập nát cũng không sao, miễn là cô vui.
Nhưng cô bây giờ, từ lúc gặp lại vẫn luôn cúi đầu, trầm lặng ít nói, trong mắt không một chút ánh sáng.
Trên xe không dám động đậy, thậm chí sợ Tô Nam Nam làm hỏng đồ đạc trong xe.
Lúc nào cũng thận trọng, từng cử chỉ đều rụt rè.
Những năm qua, rốt cuộc cô đã trải qua những gì? Cô gái hắn nâng niu trong lòng bàn tay, mới mấy năm không gặp đã hoàn toàn thay đổi.
Từ khi cô và Tô Nghị Hùng đến với nhau, hắn đã chủ động rút khỏi thế giới của cô.
Hắn tưởng rằng kiếp này họ sẽ không còn gặp nhau nữa, cho đến hôm nay nhận được điện thoại của cô.
Hắn biết rõ cô đã là mẹ, vì vậy hắn tuyệt đối không thể vượt giới hạn.
Càng không thể có bất kỳ ý nghĩ nào, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Châu Kỷ bây giờ, hắn lại muốn bảo vệ.
Cố Tư Thần hít một hơi thuốc thật sâu, rồi từ từ thở ra, ánh mắt nhìn về bầu trời xa xăm, đôi mắt không cảm xúc.
“ Cuồng tâm đốn yết, yết tức bồ đề” Cố Tư Thần thầm đọc trong lòng.
Khi tâm cuồng dừng hẳn thì ngay lúc ấy là giác ngộ.
Có lẽ hắn chỉ có thể đứng ở một nơi nào đó, lặng lẽ làm một vệ sĩ. Chỉ có thể nhìn, không thể đến gần hơn.
【Thanh Tĩnh Kinh】: Phu nhân thần hiếu thanh, nhi tâm nhiễm chi. Nhân tâm hiếu tĩnh, nhi dục khiên chi. Thường năng khiển kỳ dục, nhi tâm tự tĩnh. Trừng kỳ tâm, nhi thần tự thanh. Tự nhiên lục dục bất sinh, tam độc tiêu diệt. Sở dĩ bất năng giả, vị tâm vị trừng, dục vị khiển dã. Năng khiển chi giả, nội quán kỳ tâm, tâm vô kỳ tâm; ngoại quán kỳ hình, hình vô kỳ hình; viễn quán kỳ vật, vật vô kỳ vật. Tam giả ký vô, duy kiến ư không.
Đuổi hết mọi dục vọng, tâm tự nhiên yên tĩnh, tâm một khi yên tĩnh, thần cũng có thể thanh thản.
Hắn phải thanh tâm quả dục, chỉ có như vậy, mới có đủ dũng khí và tự tin, đứng trước mặt Châu Kỷ tiếp tục với thân phận “bạn bè” ở lại trong cuộc đời cô.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play