Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Jandel X Sammy | Samdel >< Janmy ] Yêu Là Gì? Ta Chỉ Có Hận Và Sự Thỏa Mãn ...

tuyệt vọng

nhỏ tg
nhỏ tg
hé luuuu
nhỏ tg
nhỏ tg
và mình đã ra thêm 1 truyện nữa
nhỏ tg
nhỏ tg
agh..- mặc dù vẫn chưa làm xong đống truyện kia
nhỏ tg
nhỏ tg
nhưng kệ mình nhắm mắt viết tiếp luôn ><
nhỏ tg
nhỏ tg
nói trước là tg chỉ đủa điểm qua văn thôi
________________
Đêm muộn.
Ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của Sammy. Trong căn phòng chật hẹp đầy lon nước tăng lực, cậu ngồi cắm cúi trước Roblox Studio. Mấy dòng code cứ nằm im như chế giễu. Ý tưởng cho tựa game mới — thứ có thể khiến cậu bật lên, vượt qua cả những dev nổi tiếng — chẳng chịu lóe lên.
Sammy dựa ra ghế, đưa tay bóp trán. Trên mạng, hàng trăm dev khác mỗi ngày tung ra những trò mới, còn cậu thì chỉ biết ngồi nhìn. Cảm giác bế tắc nặng trĩu trong ngực, cho đến khi… ánh mắt cậu vô tình dừng lại trên tab “Popular Games”.
Một cái tên nổi bật ngay đầu danh sách
Grow a Garden — by Jandel.
sammy
sammy
“Trồng cây á? Cái gì mà đông người vậy trời…”//Cậu click vào.//
Ngay giây đầu tiên, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng vang lên, không gian xanh mướt mở ra. Những nhân vật nhỏ xíu đang vui vẻ nhảy múa giữa khu vườn, hạt giống nảy mầm trong ánh sáng, hoa nở rực rỡ từng tầng. Mọi thứ đều mượt mà, dễ chịu, đến mức khiến Sammy quên mất thời gian.
Cậu đi quanh một hồi, nhìn NPC bán hạt giống béo tròn cười toe toét, nhìn bảng nhiệm vụ rực rỡ sắc màu. Một người chơi gần đó hô lên:
someone?
someone?
“Ê, tui vừa trồng được đột biến rồi nèee!”
Cụm từ đó — “đột biến” — cứ vang lên trong đầu Sammy. Cậu mở menu, xem thử tính năng “Mutation System”. Mỗi khi người chơi trồng cây, xác suất nhỏ cho phép cây biến đổi thành loài đặc biệt — hiếm, mạnh, đẹp.
Sammy ngẩn người. Ý tưởng ấy quá hoàn hảo. Nếu thay “cây” bằng “brainrot”… thay “vườn” bằng “khu thí nghiệm”… và thêm chút âm thanh glitch rối loạn…
sammy
sammy
“Ừ. Sao lại không?” //cậu cười nhẹ.//
Suốt ba ngày sau đó, Sammy gần như không ngủ. Cậu copy từng chi tiết nhỏ: hiệu ứng ánh sáng, bảng nhiệm vụ, cơ chế đột biến. Chỉ cần thay tên, đổi vài texture — và voilà, một trò chơi “mới” ra đời.
Khi Steal a Brainrot được đăng tải, cộng đồng nổ tung.
“Game này hay y chang Grow a Garden luôn!”
“Sammy lấy cảm hứng từ Jandel hả?”
“Thôi kệ đi, gameplay vui mà!”
Sammy đọc những bình luận đó, miệng nở nụ cười. Trong lòng, một chút chột dạ lóe lên — rồi bị nuốt chửng bởi cảm giác tự hào.
_____________________
Nhưng thế giới mạng không bao giờ bỏ qua thứ “giống nhau quá mức”. Chỉ vài ngày sau, Jandel phát hiện ra.
Lúc đầu anh tưởng đó là game fanmade. Nhưng khi bước vào, nhìn từng góc, từng chi tiết quen thuộc bị biến dạng méo mó, trái tim anh lạnh đi. NPC từng chào bằng câu “Welcome back, gardener!” nay nói thành “Welcome back, rotter!” — như thể bị sao chép vụng về đến mức lố bịch.
Jandel im lặng, thoát game. Anh không đăng bài chỉ trích, cũng chẳng công khai tên Sammy. Anh chỉ mở lại Studio của mình, ngồi thật lâu nhìn bản đồ khu vườn yên tĩnh.
Đêm đó, anh thêm một bản cập nhật. Một bức tượng nhỏ, đặt ở giữa vườn, khắc dòng chữ:
jandel
jandel
“Ý tưởng không nảy mầm từ sự vay mượn. Nó chỉ lớn lên từ lòng kiên nhẫn.”
Người chơi xôn xao. Cộng đồng bắt đầu tự truy tìm “kẻ đạo nhái”. Và rồi, tất cả hướng về Sammy.
Trên mạng, hàng loạt bài đăng, meme, và bình luận tràn ngập.
“Sammy copy Grow a Garden!” “Đừng chơi đồ giả!” “Brainrot thật sự bắt đầu từ dev luôn đó.”
Sammy cố cười, nhưng mỗi lần nhìn vào con số người chơi đang giảm dần, cậu thấy nghẹn. Những bình luận tiêu cực kéo đến như lũ. Mỗi dòng chữ là một cú đâm.
Một buổi tối, cậu lặng lẽ quay lại Grow a Garden. Khu vườn vẫn đông người. Ở góc xa, bức tượng mới toanh tỏa sáng dưới ánh trăng. Cậu đứng đó, nhìn dòng chữ ấy thật lâu.
Khu vườn ảo vẫn sáng rực trên màn hình. Sammy nhìn hàng cây lay động, môi nhếch lên.
sammy
sammy
“Hay thật đấy…” //cậu khẽ cười khúc khích.//
Ý tưởng mới đang nhảy múa trong đầu: Hệ thống thời tiết động, nhiệm vụ theo mùa, đột biến ánh sáng — tất cả đều là bản cập nhật mà Grow a Garden vừa tung ra.
sammy
sammy
“Ừ, sao không thêm mấy thứ này vô luôn nhỉ?” //Sammy vừa nói vừa mở Roblox Studio, tay gõ liên tục. Chỉ vài giờ, cậu gần như sao chép nguyên phần update. Mọi hiệu ứng mưa rơi, lá rụng, ánh sáng lung linh đều xuất hiện trong Steal a Brainrot — nhưng với tông màu xám, tối, méo mó.//
Khi bản cập nhật của Sammy ra mắt, người chơi tràn vào. Một số khen, một số chê, nhưng hầu hết đều thốt lên:“Ủa, cái này y chang bản update mới của Jandel mà?”
Bên kia, Jandel đọc từng bình luận, ánh mắt không còn tức giận, mà chỉ còn lại nỗi mệt mỏi. Anh mở Studio, nhìn vào những bản ghi cũ, rồi thở dài.
jandel
jandel
“Cậu ta vẫn chưa hiểu…”
Thay vì tố cáo, Jandel làm điều khác. Anh âm thầm cập nhật Grow a Garden một lần nữa. Lần này, ở một góc khu vườn, người chơi phát hiện ra một bức thư ẩn — chỉ mở được khi hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ “Mutations”.
Trong đó viết: “Có kẻ đang gieo hạt của người khác mà quên rằng đất không thuộc về mình.” “Không có ý tưởng nào thực sự sống nếu nó không được nuôi bằng công sức chính bàn tay gieo trồng.”
Cộng đồng Grow a Garden xôn xao. Người chơi nhanh chóng kết nối mảnh ghép: ai cũng hiểu Jandel đang nói đến ai. Những video so sánh, những bài phân tích xuất hiện trên YouTube: ‘Steal a Brainrot = Copy a Garden?’
sammy
sammy
//Sammy xem hết-Cậu bật cười, nhưng trong nụ cười ấy có chút run.//“Tao đâu có làm gì sai... chỉ là… cảm hứng thôi mà.”
Nhưng rồi mỗi ngày trôi qua, càng ít người vào game của cậu. Họ quay lại Grow a Garden, nói về sự tinh tế, sự tôn trọng của Jandel dành cho ý tưởng. Còn Sammy, mỗi lần mở game mình, chỉ thấy một khu thí nghiệm lạnh ngắt, trơ trọi vài người chơi im lặng.
Cậu cố gượng cười, bật Roblox Studio lên, định làm thêm bản update nữa. Nhưng giữa màn hình, ánh sáng từ Grow a Garden — trò chơi đang mở ở tab bên cạnh — cứ phản chiếu lại, khiến mọi thứ mờ đi. Cậu nhìn thật lâu vào đó, rồi lại bật cười khúc khích, giọng khàn:
sammy
sammy
“Ờ… thôi kệ, cứ copy thêm tí nữa.”
______________________
Cả Roblox lại rộ lên tin đồn: Grow a Garden sắp ra bản update lớn nhất từ trước đến nay. “Season of Bloom” — mùa nở hoa. Người chơi háo hức, còn Sammy thì nheo mắt, mở game đó lên chỉ với một mục đích duy nhất: tìm thứ đáng để lấy.
Cậu lặng lẽ đi quanh khu vườn mới, ghi chú từng chi tiết: Cơ chế “nở hoa đồng bộ” khi người chơi cùng tưới nước. Hệ thống “Garden Spirit” — linh hồn vườn hoa xuất hiện khi người chơi giúp đỡ nhau. Giao diện mới, màu pastel, hiệu ứng sáng mờ.
sammy
sammy
//Sammy khúc khích cười.//“Lần này chắc chắn hot lắm đây.”
Đêm đó, trong căn phòng đầy dây sạc rối và ánh đèn xanh, cậu bắt đầu dựng lại tất cả — từng đường nét, từng dòng code. Chỉ khác là, trong Steal a Brainrot, linh hồn vườn hoa trở thành “Linh hồn thí nghiệm lỗi”, những đóa hoa bị thay bằng những cục brainrot tím sẫm.
Khi bản cập nhật lên sóng, người chơi lập tức nhận ra:"Ủa cái event này giống hệt bên Grow a Garden luôn mà!”;“Cả hiệu ứng, cả nhạc nền, copy trắng trợn quá!”
Và lần này, Jandel đọc thấy hết. Anh không im lặng nữa. Không còn thư ẩn, không còn ám chỉ.Tối hôm đó, Jandel đăng bài trên X (Twitter):
“Làm game là gieo hạt. Có người học hỏi, có người ăn cắp. Nhưng khi bạn tự tay phá nát mảnh đất của người khác chỉ để trồng cây giả — thì đừng ngạc nhiên khi cả khu vườn quay lưng lại với bạn.”
Cuối dòng là tấm ảnh chụp màn hình: hai game đặt cạnh nhau, giao diện gần như y hệt. Tag cuối: #StopStealing #GrowAGarden #Jandel
Mạng xã hội bùng nổ. Fan Jandel tràn vào bình luận, chia sẻ, tố cáo. “Sammy ăn cắp trắng trợn!” “Không thể tin nổi, từng chi tiết đều copy.”
Hashtag #SammyCopycat leo top. Còn Steal a Brainrot bị đánh giá 1 sao hàng loạt, đến mức Roblox phải tạm ẩn game để kiểm tra bản quyền.
Sammy nhìn dòng thông báo “Game Under Review” trên màn hình, bàn tay run nhẹ. Cậu mở điện thoại, thấy hàng nghìn bình luận, tin nhắn, và những meme chế tên mình. Môi cậu nhếch lên, nhưng không còn cười được nữa.
Căn phòng im phăng phắc. Ánh sáng màn hình Grow a Garden phản chiếu lại trong mắt Sammy — nơi từng tràn đầy sự phấn khích, giờ chỉ còn lại khoảng trống mênh mông.
____________________________
Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính vẫn mở. Hàng tá tab Roblox Studio, Discord, X — tất cả chồng chéo trên nhau như một mớ hỗn độn. Trên bàn, lon nước tăng lực vơi nửa, gói mì khô chưa kịp mở, mảnh giấy ghi chú đầy những dòng chữ nguệch ngoạc
“hiệu ứng mutation”, “animation của cây”, “event mới của Jandel – thêm bản copy”.
Giờ đây, những dòng chữ đó nhìn lại chỉ khiến Sammy thấy buồn nôn.
Màn hình vẫn hiện dòng thông báo đỏ
Game Under Review.
Cậu ngồi im, hai tay buông thõng, mắt dán vào dòng chữ đó như thể nó đang trừng phạt mình. Ánh sáng màn hình nhấp nháy phản chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt, mái tóc rối xù, quầng thâm đậm như mực.
Căn phòng nặng mùi cà phê nguội và dây điện cháy.
Trong đầu, những tiếng cười châm chọc trên mạng vang lên liên tục: “Copycat!” “Đồ ăn cắp ý tưởng!” “Sammy chẳng biết sáng tạo là gì!”
Cậu bịt tai lại, nhưng tiếng đó vẫn len lỏi vào từng góc nhỏ trong đầu.
sammy
sammy
//Một lúc sau, Sammy khẽ thở hắt ra, rồi cười yếu ớt.//“Chắc… mình thật sự đi xa quá rồi…”
Giọng cậu khàn, khô rát, nghe như thể chính hơi thở cũng mang mùi của sự mệt mỏi. Cậu gục đầu xuống bàn, nước mắt nhỏ từng giọt lên bàn phím. Ban đầu là lặng lẽ, rồi bật thành tiếng. Căn phòng chỉ còn tiếng khóc nhỏ, run rẩy, hòa cùng tiếng quạt máy quay chậm chạp.
Trên màn hình, cửa sổ của Grow a Garden vẫn mở ở tab bên cạnh. Khu vườn lung linh trong ánh trăng, bức tượng Jandel đặt ở giữa vẫn sáng rực — với dòng chữ mà cậu từng đọc, từng cười nhạo, giờ lại đâm thẳng vào tim:
“Ý tưởng không nảy mầm từ sự vay mượn.”
sammy
sammy
//Sammy nhìn chằm chằm vào dòng đó, rồi đưa tay run rẩy chạm lên màn hình, giọng nghẹn lại//“Ừ… biết rồi… xin lỗi…”
Cậu bật khóc, thật sự lần đầu tiên sau bao năm làm game. Không phải vì bị phốt, không phải vì mất người chơi — mà vì nhận ra thứ cậu từng gọi là “đam mê” giờ chỉ còn là cái bóng rỗng của lòng tham.
Căn phòng vẫn tối, đồng hồ trên tường chỉ 3:47 sáng. Không có tiếng tin nhắn, không có ai gõ cửa. Chỉ có một dev cô đơn ngồi giữa đống giấy tờ, màn hình nhấp nháy, và hạt giống hối hận vừa nảy mầm trong tim cậu.
_______________________
Căn phòng vẫn chìm trong bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình máy tính chập chờn phản chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của Sammy. Đống giấy tờ vương vãi khắp bàn, lon cà phê rỗng lăn lóc dưới sàn, dây sạc vắt chéo như mạng nhện. Tiếng quạt máy quay chậm, kêu rè rè, hòa vào hơi thở nặng nề của cậu.
Trên màn hình, dòng chữ “Game Under Review” vẫn sáng rực — lạnh lùng, trơ trẽn như một lời kết án. Sammy nhìn chằm chằm vào nó thật lâu, rồi đôi vai run lên. Lúc đầu, chỉ là một tiếng thở dài. Rồi một giọt nước mắt rơi xuống bàn phím. Rồi hai, ba, rồi hàng loạt. (bí nên lặp lại ><)
sammy
sammy
“Giá mà… mình đừng cố đến mức này…” //cậu khẽ thì thầm, giọng khàn đặc vì mệt.Nước mắt lăn dài, nhỏ xuống những phím bấm đã mòn, hòa vào ánh sáng từ màn hình đang dần mờ đi.//
Cậu không còn sức mà lau đi nữa. Mọi thứ quanh cậu nhòe dần — đống giấy, cốc cà phê, cả chiếc máy tính vẫn phát ra âm thanh yếu ớt. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ, Sammy vẫn nhìn thấy tab Grow a Garden mở ở bên cạnh — khu vườn ảo lung linh trong ánh trăng, yên bình đến đau lòng.
sammy
sammy
“Xin lỗi… Jandel…” //cậu khẽ nói, gần như không còn tiếng.//
Đầu cậu gục xuống bàn, mái tóc rối che đi đôi mắt sưng đỏ. Giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống, rồi tắt ngấm trong ánh sáng xanh nhạt. Căn phòng yên lặng hẳn. Chỉ còn tiếng gió đêm ngoài cửa sổ và một dev đã ngủ thiếp đi trong nỗi hối hận, giữa căn phòng ngập trong bóng tối và những ý tưởng đã chết cùng giấc mơ của chính mình.
______________________________
Sáng hôm sau, ánh nắng len qua khung cửa hẹp, chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của Sammy. Đôi mắt cậu còn sưng đỏ sau một đêm dài đầy nước mắt. Cậu ngáp dài, chẳng buồn soi gương, chỉ mặc chiếc áo hoodie nhàu nát rồi lảo đảo ra ngoài. Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: ăn một cái bánh tacos cho đỡ đói.
Quán tacos nằm ở góc phố, nơi Sammy từng ghé mỗi khi bận rộn đến quên cả thời gian. Người bán vẫn là ông chú quen thuộc, hỏi cậu bằng giọng thân thiện, nhưng Sammy chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt trống rỗng. Cậu đón lấy phần ăn, ngồi xuống chiếc bàn gần cửa, chậm rãi nhai từng miếng như một cái máy.
Bên ngoài, Jandel tình cờ đi ngang qua. Ánh mắt anh dừng lại khi thấy một bóng dáng quen thuộc — Sammy, trong chiếc áo hoodie cũ kỹ, đang ngồi gục trên bàn ăn tacos. Đôi vai cậu trĩu nặng, mái tóc rối bù, khuôn mặt thiếu ngủ đến mức tái nhợt.
jandel
jandel
//Nhưng thay vì thương hại, một làn sóng ghét bỏ và khinh bỉ dâng lên trong lòng Jandel.// “Nhìn xem… cũng chỉ đến mức này thôi sao?” //anh lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai. Không có chút hoài niệm nào, chỉ là niềm thỏa mãn cay độc khi chứng kiến người từng dám sao chép ý tưởng của mình đang rơi xuống đáy.//
Sammy đứng dậy, bước loạng choạng ra khỏi quán. Jandel lập tức rời khỏi chỗ, giữ khoảng cách vài mét, âm thầm bám theo. Đôi mắt anh lạnh lẽo, không còn chút cảm xúc người quen — chỉ là ánh nhìn của kẻ săn đang theo dõi con mồi của mình.
Khi Sammy mở cửa căn hộ, Jandel dừng lại ở hành lang, nấp sau vách tường. Cánh cửa hé mở đủ để anh thấy rõ cảnh tượng bên trong — một căn phòng bừa bộn, ánh sáng mờ nhạt, những bản vẽ bị vò nát và laptop vẫn còn mở dang dở. Sammy vứt túi bánh xuống, chẳng buồn ăn, rồi đổ người xuống bàn, ngủ thiếp đi trong mệt mỏi.
Cánh cửa khẽ kêu “cạch” một tiếng khi Jandel đẩy bước vào. Ánh sáng từ hành lang hắt vào căn phòng tối mờ, chiếu lên khuôn mặt Sammy đang gục trên bàn, đôi vai khẽ run vì hơi lạnh.
Jandel đứng đó một lúc, ánh mắt sâu hun hút, không rõ là lạnh lùng hay khinh bỉ. Rồi anh bật cười — trầm, chậm và đầy chua cay. Tiếng cười vang vọng trong căn phòng nhỏ, nghe như tiếng dao cắt qua không khí.
jandel
jandel
"pff.--"
Anh tiến lại gần, bước chân gần như không phát ra tiếng. Khi đến nơi, Jandel đặt tay lên ghế của Sammy, nhẹ nhàng xoay lại. Cậu vẫn còn ngủ, đầu nghiêng về một bên, gương mặt mệt mỏi hằn rõ quầng thâm. Một thoáng, Jandel đưa tay đỡ cằm Sammy, ngăn không cho cậu ngã người xuống. Đôi tay anh lạnh buốt, chạm vào da cậu khiến Sammy khẽ nhăn mặt trong giấc ngủ.
jandel
jandel
“Ngủ ngon nhỉ…” //Jandel thì thầm, giọng lạnh như sắt.//
Anh buông tay ra, rồi nắm lấy cổ tay Sammy. Ngón tay siết lại, từng chút, từng chút một. Tiếng khớp tay kêu khẽ. Da cậu trắng bệch, rồi đỏ lên vì áp lực.
Anh buông tay ra, rồi nắm lấy cổ tay Sammy. Ngón tay siết lại, từng chút, từng chút một. Tiếng khớp tay kêu khẽ. Da cậu trắng bệch, rồi đỏ lên vì áp lực.
sammy
sammy
//Sammy giật mình, hơi thở đứt quãng.// “Đ–đau…” // giọng cậu nghẹn lại, đôi mắt mở dần ra, còn mơ hồ.//
Andel đứng ngay trước mặt Sammy — gần đến mức cậu có thể nghe thấy tiếng thở chậm và đều của anh. Ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt Jandel, chiếu rõ từng đường nét sắc lạnh, đôi mắt ánh lên thứ gì đó không còn là tức giận đơn thuần nữa… mà là một thứ cay độc pha lẫn sự thỏa mãn.
sammy
sammy
//Sammy ngẩng đầu lên, tim đập dồn dập.// “J–Jandel…” //giọng cậu run run, lạc đi giữa không gian im ắng.//
Jandel không đáp. Anh cúi thấp người xuống, đủ để ánh nhìn của hai người chạm nhau. Không cần lời nào, chỉ ánh mắt thôi cũng khiến Sammy đứng dậy rồi lùi lại vô thức, ghế kêu ken két trên nền nhà.
jandel
jandel
“Trông cậu tệ thật đấy.” //Jandel nói, giọng mỉa mai, trơn tru như thể đang nhận xét về thời tiết.//
jandel
jandel
“Cái người từng tuyên bố ‘tôi sẽ làm game hay hơn Grow a Garden’... giờ đến cả bản cập nhật của chính mình còn chẳng dám nhìn thẳng.”
sammy
sammy
//Sammy mím môi, đôi tay khẽ run. //“Tôi… không cố ý…”
jandel
jandel
//Jandel bật cười, lạnh lẽo. //“Không cố ý à? Cậu nghĩ tôi ngu đến mức tin sao?”
Không khí nặng đến mức có thể cắt ra được. Sammy cúi đầu, đôi vai run khẽ — nhưng không dám phản kháng. Còn Jandel vẫn đứng đó, cao hơn, lạnh hơn, và quá rõ ràng rằng anh đang nắm quyền kiểm soát.
Sammy khẽ nghiêng đầu, định tránh đi ánh nhìn của Jandel — nhưng chỉ trong chớp mắt, Jandel đã tiến lại gần hơn. Khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp đến mức hơi thở hòa vào nhau, khiến không khí trong phòng đặc quánh lại.
jandel
jandel
“Tránh tôi sao?” // Jandel nói khẽ, giọng trầm thấp, đầy mỉa mai.//
Sammy không đáp, chỉ siết chặt bàn tay lại trong vô thức. Cậu cảm nhận rõ từng nhịp tim mình đập loạn, vừa sợ hãi vừa xấu hổ.
Jandel cúi đầu xuống, dừng lại ngay bên cổ Sammy. Anh không chạm vào, nhưng luồng hơi lạnh phả lên da cậu khiến cả người như đông cứng.
jandel
jandel
“Đừng quên, Sammy…” //anh nói, giọng gần như thì thầm // “mọi thứ cậu đang có đều từ ý tưởng của tôi mà ra.”
Câu nói ấy như một nhát dao, khiến Sammy nín thở. Cậu muốn phản ứng, muốn cãi lại, nhưng cổ họng nghẹn cứng.
jandel
jandel
"Sợ rồi sao? Tốt. Cứ nhớ cảm giác đó — vì nó sẽ còn theo cậu lâu nữa.”
Sammy khẽ mở môi, định nói điều gì đó — một lời xin lỗi, hay chỉ đơn giản là một hơi thở đứt quãng — nhưng không thể. Mọi âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng.
Đôi môi cậu run run, nhưng chỉ có sự im lặng đáp lại. Ánh mắt trống rỗng, hoang mang, nhìn lên Jandel như thể vẫn chưa tin rằng người trước mặt thật sự đang đứng đó — lạnh lùng đến mức không còn chút cảm xúc nào.
Một giọt nước mắt rơi xuống, chạm lên mu bàn tay cậu. Rồi giọt thứ hai. Không phải khóc nức nở, mà là nước mắt sinh lý, thứ trào ra khi cảm xúc đã vượt quá giới hạn chịu đựng.
Sammy cúi đầu, vai khẽ run, hơi thở lạc đi. Không khí trong phòng nặng như chì, chỉ còn tiếng thở của cậu hòa lẫn với sự im lặng đáng sợ giữa hai người.
Jandel đứng đó, nhìn cậu thật lâu — ánh mắt khó đoán, không rõ là giận, thương hại, hay chỉ là trống rỗng. Một thoáng, dường như môi anh khẽ nhếch, nhưng chẳng nói gì.
Jandel cúi người xuống, mặt đối mặt với Sammy. Khoảng cách gần đến mức hơi thở của cả hai gần như hòa vào nhau.Hai tay anh đút trong túi quần, dáng đứng bình thản đến lạ giữa căn phòng nặng nề mùi thức đêm và mỏi mệt.
Anh nhìn Sammy — đôi mắt sưng đỏ, làn da tái nhợt, môi khẽ run vì mệt. Cảnh tượng ấy đáng ra phải gợi lên chút thương cảm, nhưng trên môi Jandel lại chỉ là một nụ cười nhạt.
jandel
jandel
“Trông cậu thảm thật đấy,” //anh nói khẽ, giọng nhẹ như gió thoảng nhưng chứa đầy mỉa mai.// “Tôi tưởng cậu sẽ khá hơn sau khi đánh cắp nửa thế giới của tôi.”
Sammy cúi đầu, không dám nhìn lại, hàng mi ướt run khẽ. Jandel nghiêng đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào cậu — lạnh, sâu, và đầy ý trêu ngươi.
jandel
jandel
“Cậu không cần phải giả vờ đáng thương đâu,” //anh nói, khẽ nhún vai.// “Tôi chỉ muốn nhìn xem, kẻ từng nghĩ mình ‘có thể vượt qua tôi’… bây giờ trông ra sao thôi.”
Anh đứng thẳng lại, nụ cười vẫn còn đó — nụ cười của một kẻ đã thắng, nhưng trong đáy mắt lại có thứ gì đó tối tăm, nặng nề hơn cả sự hận thù.
sammy
sammy
//Sammy khẽ run, môi mấp máy nhưng mãi mới thốt ra được vài âm ngắt quãng.//“T–Tôi… xin lỗi…” //giọng cậu khàn đi, nhỏ đến mức gần như chỉ là tiếng thở.//
Jandel không đáp ngay. Anh vẫn đứng đó, hai tay vẫn đút túi quần, ánh mắt dõi xuống người trước mặt mình.
Sammy cúi gằm đầu, đôi vai co lại như thể chỉ cần một lời nói nữa thôi, cậu sẽ vỡ vụn hoàn toàn.
Nước mắt vẫn chảy — không ồn ào, không nức nở, chỉ là những giọt lặng lẽ trượt dài xuống cằm rồi rơi xuống tay cậu. Mỗi giọt rơi vang lên khẽ khàng giữa căn phòng tĩnh mịch, nghe rõ đến đau lòng.
sammy
sammy
“Tôi… thật sự… không muốn như thế…”// Sammy nói tiếp, giọng đứt quãng, hơi thở gấp gáp vì kìm nén//.
Jandel nhìn cậu một lúc lâu. Ánh nhìn anh không còn hoàn toàn lạnh lẽo nữa, nhưng cũng chẳng ấm áp. Chỉ là sự im lặng lạ lùng — pha giữa thất vọng, cay đắng, và một điều gì đó khó gọi tên.
jandel
jandel
“Xin lỗi à…” //Jandel nói khẽ, giọng thấp đến mức gần như thì thầm//. “Đôi khi, nó đến muộn quá rồi, Sammy.”
Sammy khẽ nấc lên, bàn tay siết chặt lấy mép bàn, còn nước mắt thì vẫn không ngừng rơi — như thể tất cả những gì cậu từng cố kìm lại, giờ đây đều tràn ra cùng hai chữ “xin lỗi” ấy.
Jandel bước sát lại, gần đến mức Sammy phải ngửa đầu lên mới dám nhìn thẳng vào mắt anh. Không cần động chạm, chỉ riêng sự hiện diện của Jandel cũng đủ khiến không khí trong căn phòng đặc lại, như thể mọi âm thanh đều bị nuốt chửng.
jandel
jandel
//Ánh mắt anh khóa chặt lấy Sammy, sắc bén đến mức khiến cậu không dám cử động. Giọng Jandel vang lên trầm thấp, từng từ đều nặng như đè lên ngực cậu// “Cậu nghĩ có thể sao chép, rồi chỉ cần nói ‘xin lỗi’ là xong à?”
sammy
sammy
//Sammy lùi lại nửa bước, lưng gần như chạm tường, hơi thở rối loạn.// “Tôi… tôi không—”
jandel
jandel
“Không cố ý?” //Jandel cắt ngang, giọng gằn xuống. //“Mỗi lần cậu nói như vậy, là một ý tưởng khác của tôi biến mất. Là công sức của tôi bị chà đạp.”
jandel
jandel
//Anh cúi thấp hơn, hơi thở lạnh phả lên tai cậu, nhưng không hề chạm vào.//“Nghe cho rõ đây, Sammy,” //giọng anh trầm, rắn chắc như thép //“Lần tới nếu tôi thấy cậu sao chép thêm bất cứ thứ gì… tôi sẽ không chỉ im lặng đâu.”
jandel
jandel
//Anh đứng thẳng dậy, ánh mắt liếc qua cậu một lần cuối, lạnh lẽo như cơn gió đêm.//“Coi như đây là lời cảnh báo cuối cùng.”
Sammy đứng bất động, tim đập loạn, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ lẫn hối hận. Còn Jandel — anh quay đi, bước ra khỏi căn phòng, để lại sau lưng không gian nặng trĩu đến mức tưởng như chẳng thể thở nổi.
______________________________
nhỏ tg
nhỏ tg
xong rùii đó
nhỏ tg
nhỏ tg
4338 chữ ><

gi@m c@m

Một tháng trôi qua.
Khoảng thời gian ấy, Sammy gần như ẩn mình hoàn toàn — không livestream, không đăng gì lên trang devlog, cũng chẳng dám nhắc tới tên Jandel nữa. Cậu chỉ im lặng làm việc, sửa lại những phần code cũ, cố gắng tìm hướng đi mới cho game của mình.
Nhưng càng cố, đầu óc càng rối. Ý tưởng trống rỗng, bàn tay run lên mỗi khi nhìn vào màn hình trống. Cốc cà phê nguội dần, ngày nối ngày, Sammy chỉ biết nhìn dòng chữ “No inspiration yet” ghi trên bảng kế hoạch.
Áp lực từ người chơi, từ đội tester, từ chính bản thân — tất cả đè nặng lên cậu. Cậu nhớ lại lời Jandel hôm đó. Câu đe dọa vẫn vang trong đầu như một vết khắc sâu:“Lần tới nếu tôi thấy cậu sao chép thêm bất cứ thứ gì… tôi sẽ không im lặng đâu.”
Và rồi, một buổi tối muộn, khi cậu mở Roblox Studio để xem vài game trending… cái tên “Grow a Garden” lại hiện lên đầu danh sách. Sammy nhìn màn hình thật lâu. Tim đập nhanh hơn.
Không… không được… mình đã hứa…
Nhưng rồi con trỏ chuột vẫn di chuyển, nhấp vào. Cậu chỉ định “tham khảo chút” — nhưng từng chi tiết, từng bản vẽ, từng cách vận hành update mới của Jandel… tất cả cuốn cậu đi.
Một tab mới mở lên. File project của Sammy vẫn còn trống. Ngón tay cậu lặng lẽ gõ những dòng đầu tiên — không phải ý tưởng mới, mà là bản sao hoàn hảo của thứ thuộc về Jandel.
sammy
sammy
//Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt cậu, nhợt nhạt, lo lắng, nhưng không dừng lại.// “Chỉ lần này thôi…” //Sammy thì thầm, gần như cầu xin chính mình.Nhưng sâu trong lòng, cậu biết rõ — một khi đã sao chép lại, mọi thứ sẽ chẳng còn quay lại được nữa.//
__________
Tối hôm đó, Jandel đang ngồi trong studio của mình, lướt qua bảng cập nhật game Roblox như thói quen. Một tựa đề quen thuộc đập vào mắt anh — “New Update – Farming Expansion!” từ chính game của Sammy.
Thoạt đầu, anh chỉ liếc qua. Nhưng rồi, khi trailer tự động phát, ánh mắt Jandel khựng lại. Những mô hình cây trồng, hoạt ảnh tưới nước, hiệu ứng nắng rọi qua tán lá… Từng khung cảnh một — giống hệt Grow a Garden. Không sai một chi tiết.
jandel
jandel
//Jandel tựa người ra sau ghế, nụ cười lạnh dần hiện lên.//“Lại nữa sao, Sammy…?”
Anh mở phần code rò rỉ của update, đối chiếu với bản mình đang làm — gần như trùng khớp. Không còn nghi ngờ gì nữa. Bàn tay anh siết chặt chuột đến mức khớp tay trắng bệch.
Trong khi đó, Sammy vẫn chưa biết chuyện gì đang sắp đến. Cậu đang đọc bình luận dưới bài đăng của mình, nửa hồi hộp, nửa hy vọng. Lượt xem tăng chóng mặt, người chơi khen ngợi đồ họa, hệ thống trồng cây, ánh sáng mới. Nhưng xen giữa những lời khen là vài bình luận lạ:
“Ủa… sao y chang Grow a Garden của Jandel thế?” “Không phải đây là copy à?” “Jandel chắc tức lắm 😭”
//Tay Sammy khựng lại trên bàn phím. Tim cậu chùng xuống.//*Không thể nào… nhanh vậy sao…?*
Thông báo bật sáng góc màn hình. Một tin nhắn từ Jandel: “Tôi đã cho cậu cơ hội. Cậu tự tay ném nó đi rồi, Sammy.”
Màn hình như tối sầm lại trước mắt. Sammy chỉ ngồi đó, nhìn dòng tin nhắn ngắn gọn nhưng nặng trĩu như bản án.
____________
Sammy trằn trọc mãi không ngủ được. Trong đầu cậu rối tung lên — vừa sợ, vừa xấu hổ, vừa không biết phải bắt đầu giải thích từ đâu. Cậu chỉ biết cuộn mình trong chăn, ánh mắt mệt mỏi nhìn trần nhà, cố dỗ giấc ngủ mong manh giữa nỗi lo chồng chất.
Ngoài trời, gió thổi khẽ qua cửa sổ khép hờ. Một tiếng “cạch” rất nhẹ vang lên.
Gương mặt ấy — dẫu khiến anh tức giận vì dối trá — vẫn nhỏ bé, dễ vỡ đến kỳ lạ trong giấc ngủ. Một thoáng, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt Jandel tan biến, thay vào đó là sự trầm mặc pha chút bất lực.
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng bế Sammy lên. Sammy khẽ cựa mình, môi mấp máy gọi một cái tên mơ hồ trong cơn mộng, nhưng vẫn không tỉnh lại.
Jandel siết nhẹ lại, bước ra ngoài. Gió đêm luồn qua tóc anh, ánh trăng bạc phủ lên hai người như một lớp sương mỏng.
Không nói một lời, Jandel bế Sammy về nhà mình — nơi ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ, yên tĩnh và lạnh lẽo như chính tâm trạng anh. Cánh cửa khép lại sau lưng họ, chỉ còn lại khoảng trời im lìm bên ngoài, như đang giữ kín một bí mật chẳng ai được phép biết.
____________
Ánh sáng mờ nhạt từ khe cửa sổ rọi vào căn phòng tĩnh lặng. Không khí có chút lạnh, mang theo mùi bạc hà
Cậu khẽ cựa mình, đôi hàng mi run nhẹ. Khi mở mắt ra, thứ đầu tiên Sammy thấy là trần nhà xa lạ, những tông màu đen-xám lạnh lẽo, gọn gàng đến mức không còn một chút hơi ấm của con người.
Sammy ngồi bật dậy, đầu vẫn còn choáng váng. Cậu nhìn quanh — chiếc ghế da, bàn làm việc với máy tính vẫn còn sáng đèn, vài bản vẽ dang dở đặt cạnh. Tất cả đều quen thuộc… vì đó là phòng của Jandel.
Tim Sammy chợt đập mạnh. Cậu vội chạy đến cửa, tay nắm lấy tay cầm rồi xoay thử — khóa chặt. Âm thanh "cạch cạch" vang lên giữa không gian im ắng khiến cổ họng cậu nghẹn lại.
sammy
sammy
//Cậu lùi lại vài bước, bàn tay run lên.//“J–Jandel…?” //giọng cậu khàn khàn, nhỏ đến mức gần như hòa tan trong không khí.//
Một tiếng động khẽ vang lên từ phía sau. Cánh cửa phụ nối liền phòng tắm bật mở, và Jandel xuất hiện, mái tóc ướt vẫn còn nhỏ giọt xuống cổ áo. Anh không tỏ ra ngạc nhiên, chỉ liếc nhìn Sammy một cái, ánh mắt lạnh và sâu như vực thẳm.
Jandel ném chiếc khăn lên bàn, chậm rãi bước tới, từng bước dồn Sammy lùi lại sát tường. Khoảng cách giữa họ ngày càng thu hẹp, cho đến khi hơi thở của anh phả lên gò má cậu.
Jandel đứng im trong giây lát, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt mệt mỏi của Sammy — đôi mắt sưng vì thiếu ngủ, tóc rối bời, môi khô nứt. Một nụ cười nhạt thoáng qua nơi khóe môi anh, chẳng rõ là thương hại hay khinh thường.
jandel
jandel
//Anh tiến lại gần hơn, bóng anh phủ trùm lấy Sammy, khiến cậu phải lùi dần cho đến khi lưng chạm vào tường.Jandel cúi thấp đầu, giọng anh khẽ vang lên, trầm và nặng//“Thật buồn cười. Sau từng ấy chuyện, cậu vẫn nghĩ có thể trốn được tôi à?”
Sammy mím môi, không nói gì. Cậu không dám nhìn vào mắt Jandel — đôi mắt ấy lạnh lẽo, xa lạ và đầy đe dọa. Đây không phải là người mà cậu từng nói chuyện, thậm chí cũng chẳng phải ai cậu quen biết; chỉ là một cái tên nổi tiếng trong giới phát triển game mà cậu vô tình chọc giận.
Jandel vẫn im lặng, bước lại gần hơn. Ánh nhìn của anh khiến cả người Sammy như bị ghim chặt xuống nền.
Ánh sáng trong phòng hắt xuống khuôn mặt Jandel, nửa sáng nửa tối — lạnh đến mức khiến Sammy không dám thở mạnh. Jandel im lặng một lúc, rồi quay người về phía bàn làm việc. Anh mở ngăn kéo, kéo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, đặt “cạch” lên mặt bàn.
Âm thanh vang lên rõ ràng trong không gian yên ắng khiến Sammy giật mình. Jandel mở nắp hộp, bên trong là một chiếc vòng cổ bằng kim loại đen, bề mặt khắc những ký tự nhỏ như mạch điện, ở giữa là viên đá sáng nhạt nhấp nháy ánh đỏ.
sammy
sammy
“Cái gì… vậy?” //Sammy khẽ hỏi, giọng run run.//
Jandel không trả lời. Anh bước tới, từng bước chậm mà nặng, cho đến khi đứng sát trước mặt Sammy. Một tay anh nắm lấy cằm cậu, buộc cậu phải ngẩng đầu lên. Tay còn lại, anh nâng chiếc vòng cổ, giọng nói vang lên trầm và đều
jandel
jandel
“Thứ này… sẽ giúp tôi đảm bảo rằng cậu không làm điều ngu ngốc nữa.”
sammy
sammy
“Khoan đã—”
Trước khi Sammy kịp phản ứng, “click” — chiếc vòng được cài gọn quanh cổ cậu, phát ra tiếng khóa nhẹ. Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng Sammy, khiến cậu khẽ rùng mình.
jandel
jandel
//Cậu đưa tay lên chạm thử, nhưng Jandel nhanh hơn, giữ chặt cổ tay cậu.//“Đừng tháo,” anh nói nhỏ, gần như thì thầm bên tai, “nó sẽ biết nếu cậu thử.”
sammy
sammy
//Sammy nhìn thẳng vào anh, ánh mắt đầy sợ hãi.//“Anh… anh định làm gì tôi?”
jandel
jandel
//Jandel nghiêng đầu, ánh nhìn hờ hững như thể đang quan sát một món đồ vừa được sắp đặt đúng chỗ.//“Không gì cả,” //anh đáp,// “chỉ là giữ lại một chút... đảm bảo. Đừng khiến tôi phải thất vọng thêm nữa.”
Anh buông tay ra, lùi lại, và ánh sáng đỏ trên vòng cổ nhấp nháy một lần — rồi yên lặng như chính căn phòng bị khóa kín.
Khi cánh cửa khép lại, âm thanh bước chân của Jandel dần xa, căn phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Sammy ngồi yên một lúc lâu, tim vẫn đập loạn. Ánh đèn phản chiếu lên chiếc vòng kim loại lạnh buốt trên cổ cậu. Cảm giác nó nặng nề như đang siết lấy hơi thở.
sammy
sammy
//Cậu đưa tay chạm nhẹ vào, đầu ngón tay run rẩy.//*Chắc chỉ là đồ dọa thôi…* //đâu có thật, cậu nghĩ, cố nuốt nước bọt khi hơi thở dồn dập.//
Ngón tay vừa chạm vào phần khóa, ánh sáng đỏ nhấp nháy mạnh lên, phát ra âm thanh trầm khẽ “bíp”. Một luồng tê rát lan khắp cổ , giật tê từng mảng khiến cậu giật mình quỳ xuống , nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống - cơn đau rát như bị đ!ện gi@t ấy khiến Sammy giật mình rụt tay lại.
sammy
sammy
“Cái… quái gì vậy chứ…” //cậu thì thầm, bàn tay vẫn run.//
Cùng lúc đó, ở phòng khách, Jandel đang ngồi tựa lưng vào ghế sofa, tay cầm cốc cà phê. Trên cổ tay anh, chiếc vòng bạc phát ra ánh sáng đỏ mờ ảo — tín hiệu quen thuộc.
jandel
jandel
//Anh khẽ thở dài, mắt khép hờ.//“Biết ngay mà,” //anh lẩm bẩm, đặt cốc xuống bàn.//“Cậu đúng là không thể kiềm được bản tính tò mò của mình, Sammy.”
Anh nghiêng đầu nhìn ra hướng hành lang dẫn đến căn phòng bị khóa, môi nhếch nhẹ, nửa như mỉm cười, nửa như chán ngán. Rồi ánh sáng trên vòng tay tắt dần, căn nhà lại chìm vào im lặng.
______________________
Căn phòng lại chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng thở đứt quãng của Sammy vang lên trong khoảng không nặng nề. Cậu ngồi thụp xuống sàn, hai tay nắm chặt lấy mép áo, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh sáng trên chiếc vòng cổ vẫn còn lập lòe, như một lời cảnh cáo.
Cậu cố hít sâu, mồ hôi thấm đầy trán. Mọi thứ trong đầu rối tung — nỗi sợ, sự xấu hổ, và cả cảm giác bị giam giữ thực sự. Sammy nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở cửa sổ duy nhất trong phòng, rồi lại nhìn xuống vòng cổ. Không có cách nào thoát.
Ở phòng khách, Jandel vẫn ngồi lặng, ánh sáng đỏ vừa lóe lên ở cổ tay anh dần tắt. Anh khẽ nghiêng người, đặt điện thoại xuống bàn, thở dài. Ánh mắt anh hướng về cánh cửa phòng đã khóa — chẳng cần nhìn cũng biết chuyện gì vừa xảy ra.
jandel
jandel
“Bướng thật,” //anh nói khẽ, giọng pha chút mỉa mai lẫn mệt mỏi.Rồi anh đứng dậy, chậm rãi bước đến gần cánh cửa ấy.Tiếng bước chân vang đều, cho đến khi dừng lại ngay bên ngoài.//
Jandel đứng trước cửa phòng, bàn tay vẫn đặt trên tay nắm lạnh buốt. Anh im lặng một lúc lâu, ánh mắt nặng nề như đang cân nhắc điều gì đó. Sau cùng, anh khẽ gõ vào cánh cửa hai tiếng, nhưng không nhận được hồi đáp nào từ bên trong.
Không có tiếng động, không có lời xin lỗi hay phản kháng. Chỉ là sự im lặng đặc quánh. Jandel nghiêng đầu, nhìn vào khe sáng lọt ra từ dưới cửa — yếu ớt, mờ nhạt như người ở trong kia. Anh khẽ thở ra một tiếng, rồi lùi lại một bước.
jandel
jandel
“Cậu vẫn chưa hiểu đâu, Sammy.” //Giọng anh trầm, lạnh và đều, vang lên khẽ đến mức như chỉ nói cho chính mình nghe.// “Cái giá của việc lấy đi công sức của người khác… không chỉ là vài lời xin lỗi.”
Anh xoay người, bước đi chậm rãi về phía cầu thang. Mỗi bước chân vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh, cho đến khi chỉ còn lại tiếng đồng hồ treo tường đếm nhịp chậm chạp.
Bên trong căn phòng, Sammy nằm cuộn tròn dưới ánh sáng mờ. Cậu vẫn còn chưa hết sợ, hơi thở yếu ớt, trong lòng chỉ toàn một mớ rối bời — không biết Jandel sẽ làm gì tiếp theo, và cũng chẳng biết chuyện này sẽ dừng lại ở đâu.
Bên ngoài, Jandel dừng lại trước cửa sổ lớn, nhìn xuống khu phố đang yên ắng dưới ánh đèn vàng. Ánh mắt anh sắc lại, rồi chậm rãi lấy điện thoại ra, mở danh sách liên lạc.
jandel
jandel
//Ngón tay anh dừng lại ở một cái tên. Một nụ cười mỏng hiện trên môi.//“Đã đến lúc để bắt đầu rồi,”// anh khẽ nói.Và chỉ sau đó vài giây, một tin nhắn được gửi đi.//
Tin nhắn vừa được gửi đi, màn hình điện thoại sáng lên vài giây rồi tắt, phản chiếu ánh sáng lên khuôn mặt Jandel. Anh vẫn đứng đó, đôi mắt lạnh lẽo như đang nhìn xuyên qua màn đêm. Ngoài kia, phố xá chìm trong tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió luồn qua khe cửa.
Một tiếng ting vang lên — phản hồi đến nhanh hơn anh tưởng. Anh mở ra xem, môi khẽ nhếch.
“Xong hết rồi. Bên cậu chỉ cần ‘giữ người’ lại thôi.”
Jandel gập điện thoại lại, nhét vào túi, rồi quay người bước đi. Ánh đèn từ phòng khách hắt lên cầu thang, kéo dài cái bóng của anh trên tường.
Anh dừng lại một chút trước cửa phòng Sammy, ánh nhìn thoáng qua khe cửa — nơi cậu vẫn đang nằm yên, cuộn người như sợ bị chạm vào thế giới này thêm lần nữa.
jandel
jandel
“Đừng khiến tôi phải làm điều tệ hơn, Sammy.” //Giọng Jandel khẽ vang, nhưng chỉ như một hơi gió thoảng.//
Anh quay đi, đóng hết đèn tầng dưới, rồi bước vào phòng làm việc của mình. Bàn tay anh lướt qua bàn phím, hàng loạt dòng lệnh hiện ra trên màn hình — những tệp dữ liệu, bản thiết kế, code, và cả bản phác thảo game mới nhất của anh. Ngay giữa màn hình, một dòng chữ hiện lên:
PROJECT: REVISION Access: Restricted. Authorized by Jandel.
jandel
jandel
//Jandel tựa lưng ra ghế, ngửa đầu nhìn trần nhà, ngón tay gõ nhẹ theo nhịp thói quen.// “Chúng ta cùng xem,” //anh nói nhỏ,// “cậu sẽ làm được gì khi không còn tự do.”
_________________________________
nhỏ tg
nhỏ tg
AGH-... i'm so f-ck!ng t!red!
nhỏ tg
nhỏ tg
mà các bn mún biết cái ng mà jandel gọi k >< ?
nhỏ tg
nhỏ tg
là khứa này nè
Dj thai
Dj thai
lô mấy cưng :P
Dj thai
Dj thai
thg jandel gọi để giao cho nó cái-
Dj thai
Dj thai
//bị bịt mồm//
nhỏ tg
nhỏ tg
nào! lòi thông tin cốt truyện giờ đó thg kia!! đẹp trai cx k đc tha >:(
nhỏ tg
nhỏ tg
v cho m lm bot h đó
Dj thai
Dj thai
ái ịt on ẹ m >:(!!
2716 chữ
viết lúc 6:18 ngày 15/10/2025

'chơi'?

Jandel ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng từ chiếc màn hình hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị của anh. Ngón tay nhanh nhẹn gõ trên bàn phím, từng dòng code hiện lên theo nhịp của ý tưởng đang dồn nén trong đầu anh. Những hình ảnh, mô hình cây trồng, hệ thống tương tác, và các chi tiết nhỏ trong game Grow a Garden được anh phác thảo lại, điều chỉnh, kết hợp với các ý tưởng mới mà chỉ anh mới nghĩ ra.
Bốn tiếng trôi qua trong yên lặng. Bên ngoài căn phòng khóa kín vẫn là ánh sáng yếu, nhưng bên trong phòng làm việc, Jandel hoàn toàn chìm vào thế giới riêng của mình. Mỗi khi anh nảy ra một ý tưởng hay, tay anh gõ phím mạnh hơn, đôi mắt ánh lên sự hài lòng hiếm thấy. Mọi thứ anh tạo ra đều hoàn hảo trong trí tưởng tượng, từng chi tiết đều được cân nhắc kỹ lưỡng, từng hiệu ứng đều phải chuẩn xác, không một sai sót.
Sau khi kiểm tra xong toàn bộ mô hình và bản thử nghiệm, Jandel thở dài, đứng dậy khỏi ghế. Anh kéo vai áo, vươn vai cho bớt mỏi, rồi bước đi chậm rãi về phía phòng Sammy. Cánh cửa phòng vẫn đóng im lìm, chiếc bóng đổ dài trên sàn gỗ sáng bóng. Anh định sẽ tiến lại gần, nửa là để kiểm tra, nửa là để “chơi” Sammy theo cách anh đã định — nhưng bỗng có một tiếng gõ cửa vọng vào từ ngoài sân làm anh giật mình.
Jandel nhíu mày, quay lại nhìn ra cửa sổ. Không có ai ngoài sân cả, nhưng tiếng gõ vẫn vang đều đặn, dứt khoát. Anh thở dài, bước đi với thái độ vừa bực bội vừa tò mò. Bước chân anh vang nhẹ trên nền gỗ, tiếng bước chân dồn thêm sự nặng nề cho bầu không khí vốn đã căng thẳng.
Dj thai
Dj thai
“Anh mang đến đây theo lời anh nói,” //DJ Thai nói, giọng chắc nịch.// “Cái này cậu yêu cầu.”
Jandel nhìn thẳng vào thùng cát tông, mắt sáng lên một chút, nhưng vẫn giữ sự nghiêm nghị. Anh thở dài, đôi môi mấp máy khẽ mỉm cười — nụ cười vừa hài lòng vừa chút gì đó khó chịu vì bị gián đoạn. Anh đặt tay lên thùng, kiểm tra bề ngoài, xoay qua xoay lại, lắc lư thử cảm giác nặng nhẹ.
jandel
jandel
"ừ ... được đó , đến như đúng hẹn"
Dj thai
Dj thai
//DJ Thai nhướng mày, đôi môi hơi nhếch lên// “Anh định xử lý nó thế nào?”
jandel
jandel
//Jandel đặt tay lên cửa thùng, ánh mắt nhìn xa xăm như đang tính toán. //“Đầu tiên… phải xem cậu bên trong có còn nguyên vẹn không. Nếu ổn, sẽ tính bước tiếp theo. Không được phép sai lần này.”
Dj thai
Dj thai
//DJ Thai gật đầu, nhưng vẫn tỏ ra hơi bồn chồn. //“Anh chắc chắn chứ? Nếu cậu ấy phản ứng…”
jandel
jandel
“Phản ứng hay không không quan trọng,” //Jandel cắt ngang, giọng lạnh lùng.// “Cậu ta chỉ là một phần của trò chơi, DJ Thai. Chỉ cần làm đúng theo tôi nói, mọi thứ sẽ ổn. Không cần quan tâm cảm xúc hay phản ứng của cậu ta.”
DJ Thai thở ra nhẹ nhõm, nhấc thùng cát tông lên một chút, chuẩn bị đưa vào trong. Jandel ra hiệu, và anh nhanh chóng dẫn DJ Thai vào bên trong. Bước chân hai người vang lên nhịp nhàng trong căn nhà tĩnh lặng.
jandel
jandel
//Khi đã vào phòng làm việc, Jandel đặt thùng cát tông xuống bàn cạnh máy tính. Anh nhìn thẳng vào DJ Thai// “Đặt nó đây. Tôi sẽ xử lý sau. Cậu ở ngoài sân mà nhìn, không được phép đến gần phòng Sammy.”
DJ Thai gật đầu, lùi ra vài bước rồi đứng lại, mắt vẫn dõi theo cử chỉ của Jandel. Anh ta cảm nhận được áp lực, sự tập trung và cả sự lạnh lùng tột cùng từ Jandel — một người không phải bạn, cũng chẳng phải đồng minh thân thiết, chỉ là đối tượng quyền lực và quyết đoán nhất mà DJ Thai từng tiếp xúc.
Jandel quay sang nhìn thùng cát tông, ánh mắt trở nên nghiêm trọng. Anh đặt tay lên nắp, xoay nhẹ để kiểm tra. Mọi thứ vẫn im lìm, không động tĩnh. Anh nhấc thùng lên, đặt lên ghế phụ để tiện xử lý.
jandel
jandel
“Được rồi… bắt đầu thôi”
Jandel đứng trước cửa, ánh mắt dừng lại trên thùng cát tông trong tay DJ Thai. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi anh bất ngờ nhíu mày và nói:
jandel
jandel
“Được rồi, đi về đi. Tôi tự lo được.”
DJ Thai hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng gật đầu, quay người ra sân và biến mất trong bóng đêm . Tiếng bước chân anh vang dần rồi khuất hẳn.
Jandel đứng yên một chút, nhìn thẳng thùng cát tông. Anh cúi xuống, nắm chặt tay cầm và nâng thùng lên, đi chậm rãi vào phòng Sammy. Bước chân anh nặng trĩu, nhưng đều đặn, không vội vàng. Ánh sáng yếu từ cửa sổ chiếu lên thùng cát tông, tạo ra những bóng dài quằn quại trên sàn.
Khi đến giữa phòng, Jandel đặt thùng cát tông xuống ghế phụ cạnh Sammy. Cậu vẫn đang nằm yên, mắt nhắm nghiền, cơ thể mệt mỏi và run rẩy. Anh cúi người, mở nắp thùng, để ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào bên trong.
Bên trong, các món đồ chơi 'tinh duc' và 'giam cam' được xếp ngăn nắp, nhiều món nhỏ, nhiều màu sắc khác nhau, ánh kim loại và nhựa phản chiếu ánh sáng mờ ảo trong phòng. Jandel nhướng một bên lông mày, ánh mắt lạnh lùng nhưng tò mò. Anh ngồi xuống, quan sát từng món một, vuốt nhẹ qua bề mặt, lướt tay trên những chi tiết tinh xảo.
Cậu ý nghĩ hiện lên trong đầu Jandel: đây sẽ là công cụ để cậu ta “học bài học” mà không cần phải trực tiếp can thiệp quá mức. Anh nheo mắt, dừng lại một chút, rồi mở rộng nắp thùng ra thêm, để các món đồ chơi hiện ra đầy đủ trước tầm mắt.
sammy
sammy
//Sammy khẽ cựa mình, chậm rãi mở mắt, ánh nhìn mơ hồ dừng lại ở thùng cát tông. Cậu lắp bắp// “Đ… đây là gì…?”
jandel
jandel
//Jandel không trả lời ngay. Anh ngồi đối diện, tay vẫn để trên nắp thùng, ánh mắt dán chặt vào từng món đồ bên trong. Giọng anh trầm và đều, như đang nói với chính mình//"Xem cậu sẽ phản ứng thế nào…”
Sammy co rúm người, lưng áp sát tường, ánh mắt hoảng hốt nhìn thẳng Jandel. Cậu cảm thấy tim đập nhanh, không hiểu điều gì sắp xảy ra. Chiếc vòng cổ vẫn im lặng quanh cổ cậu, ánh sáng đã tắt, nhưng cảm giác bị kiểm soát vẫn còn nguyên vẹn.
Jandel ngồi yên, thỉnh thoảng nhấc một món đồ chơi ra, xoay xoay trong tay, nghiên cứu kỹ lưỡng. Mỗi động tác đều chậm rãi, đầy toan tính. Anh quan sát phản ứng của Sammy một cách tỉ mỉ, như đang theo dõi từng nhịp thở, từng biểu hiện nhỏ nhất.
Anh đặt từng món đồ chơi trở lại thùng cát tông, mở nắp ra một lần nữa, ánh mắt vẫn không rời Sammy. Mọi thứ đã sẵn sàng, và giờ đây, chỉ còn chờ phản ứng của cậu — phản ứng mà Jandel đã tính toán từ trước, từng chi tiết, từng cử chỉ, để đảm bảo rằng mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch. (kế hoạch đc du sammy ^^ )
Sammy, vẫn áp sát tường, lặng lẽ nuốt nước bọt, nhận ra rằng cậu đang đứng giữa một tình huống mà bản thân không thể kiểm soát. Không có lối thoát, không có ai để cầu cứu, chỉ có Jandel và thùng cát tông chứa những món đồ chơi mà cậu chưa từng thấy trước đây.
Ánh sáng trong phòng nhấp nháy nhẹ, phản chiếu lên khuôn mặt Jandel — lạnh lùng, sắc bén, nhưng đầy tò mò. Cậu update mới mà Sammy đã từng tham khảo, giờ đây, được chuyển hóa thành một trò chơi hoàn toàn khác. Và cậu… là người bị đặt vào giữa mọi thứ đó.
jandel
jandel
//Căn phòng trở nên ngột ngạt, tĩnh lặng, mỗi tiếng thở của Sammy vang lên trong khoảng không như một nhịp đếm chậm rãi. Jandel nghiêng người, nắm lấy mép thùng cát tông, ánh mắt dán chặt vào Sammy, và thầm nghĩ//“Cậu sẽ học được điều gì… thì giờ là lúc để bắt đầu.”
Jandel biết, mọi bước đi tiếp theo sẽ quyết định mức độ mà cậu sẽ chịu “học bài học”. Anh cầm một món đồ chơi lên, xoay xoay, nghiên cứu kỹ lưỡng, ánh mắt lóe lên tia hứng thú và tò mò. Sammy không dám thở mạnh, trái tim đập loạn nhịp trong ngực, nhận ra rằng cậu hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của Jandel.
________________________________
Sammy khẽ run rẩy, từng giọt nước mắt lăn dài trên má. Cậu lắp bắp, cố nói nhưng giọng khàn và yếu ớt
sammy
sammy
“Anh… anh muốn… làm gì… với… tôi…”
Mắt cậu lia nhanh giữa các món đồ chơi trong thùng cát tông và Jandel, không dám rời xa ánh mắt lạnh lùng của anh. Mỗi món đồ đều như nhắc nhở cậu rằng mình hoàn toàn bị kiểm soát, hoàn toàn không có quyền tự quyết.
Jandel chậm rãi tiến từng bước về phía Sammy, từng bước một, bàn chân vang nhẹ trên sàn gỗ. Ánh mắt anh không hề rời cậu, ánh sáng từ cửa sổ hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc lạnh như muốn đọc hết mọi suy nghĩ bên trong đầu cậu.
Sammy co rúm người sát tường, tim đập dồn dập, không biết nên né tránh hay cầu xin. Cậu nhìn vào Jandel, ánh mắt đầy sợ hãi nhưng cũng lóe lên chút tò mò sợ hãi pha lẫn bối rối.
Mỗi bước tiến của Jandel khiến cậu run lên dữ dội, đôi tay nắm chặt mép áo, như muốn bám víu một điều gì đó để cảm thấy an toàn. Nhưng chẳng có gì cả — chỉ còn ánh mắt Jandel, chiếc vòng cổ trên cổ và thùng cát tông chứa những món đồ chơi tinh xảo mà cậu không dám chạm vào.
Cảm giác bị giam cầm, kết hợp với sự tò mò không thể kiểm soát, khiến Sammy hít sâu, từng hơi thở gấp gáp vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Anh càng tiến gần, không gian dường như thu hẹp lại, mỗi nhịp tim cậu đập mạnh như vọng vào tai mình, khiến sợ hãi và nhạy cảm hòa lẫn.
Jandel dừng lại chỉ cách cậu vài bước, ánh mắt quan sát từng phản ứng, từng cử động run rẩy. Một nụ cười mỏng thoáng qua khóe môi, không tỏ rõ cảm xúc, chỉ đủ để khiến Sammy cảm nhận được sự thống trị tuyệt đối mà Jandel đang giữ trong tay.
Sammy nhìn quanh, ánh mắt lia nhanh qua các món đồ chơi, chiếc vòng cổ, và lại dán vào Jandel. Mọi thứ dồn nén, từng giọt nước mắt vẫn rơi, tim cậu đập thình thịch — không còn đường lùi, chỉ còn đối diện với người đang kiểm soát mọi thứ trong căn phòng này.
Không gian tĩnh lặng, chỉ còn hơi thở và ánh mắt Jandel dán chặt vào Sammy, tạo nên một bầu không khí vừa ngột ngạt vừa đầy áp lực, nơi mà cậu nhận ra rằng mọi lựa chọn đều nằm trong tay anh.
______________________________
nhỏ tg
nhỏ tg
để chap sau nha :D
nhỏ tg
nhỏ tg
vì mình ngại viết H á >< (thật dối lòng :) thực ra t k có ngại vt H kiểu bị nghiện viết H á nhưng mà sợ nếu viết nhiều thì bị bảo là lạm dùng H :( )
______________________
trong lúc căn phòng khóa kín, không khí căng thẳng giữa Jandel và Sammy dần bùng nổ, bên ngoài mạng xã hội lại nóng lên với những cuộc tranh cãi không hồi kết. Các fan của hai trò chơi — Grow a Garden và fan của Sammy — liên tục đấu khẩu nhau trên các diễn đàn, livestream, và các nhóm chat.
Một số người hâm mộ Sammy bắt đầu nghi ngờ, họ nhắc đi nhắc lại rằng cứ mỗi 3 tiếng, Sammy thường có một dự kiến update mới cho trò chơi. Nhưng giờ đây, sau nhiều giờ im lặng, cậu vẫn chưa đưa ra bất kỳ thông báo nào. Những bình luận kiểu:
“Sammy đâu rồi? Update mới đâu?” “Mấy giờ rồi mà vẫn chưa thấy thông tin sự kiện mới, cậu ta đang làm gì vậy?”
Xuất hiện khắp nơi, kéo theo hàng loạt fan khác vào tranh luận. Một số bênh vực Sammy:“Chắc cậu ấy bận thôi, đừng áp lực nữa.”
Trong khi đó, fan của Grow a Garden lại chế giễu, nhắc đi nhắc lại rằng:
GAG
GAG's fan
“Xem nào, Sammy cứ trễ update là đủ thấy không chuyên nghiệp bằng Jandel rồi!”
GAG
GAG's fan
“Haha, cậu ta tưởng mình nổi tiếng là đủ à? Cứ để Jandel làm sẽ biết thế nào là game đúng chuẩn.”
Một số fan trung lập quan sát sự việc cũng bắt đầu đặt câu hỏi về việc quản lý thời gian và ý tưởng update của Sammy. Họ nhận ra một điều bất thường: kể từ khi Jandel xuất hiện, mọi hoạt động của Sammy dường như bị trì hoãn một cách lạ thường, khiến sự kiện, update, và thông báo đều chậm lại, mặc dù trước đây cậu luôn rất đều đặn.
Các luồng ý kiến liên tục va chạm, tạo ra một không khí “chiến tranh” giữa cộng đồng fan của hai trò chơi, khiến các admin diễn đàn phải can thiệp vài lần để hạ nhiệt. Nhưng càng can thiệp, các fan lại càng hăng hái hơn trong việc tìm bằng chứng, bình luận, và so sánh.
Bên ngoài, diễn đàn và mạng xã hội của hai trò chơi lại nóng lên từng phút. Các fan Grow a Garden và fan của Sammy không ngừng “đấu khẩu”, mỗi luồng bình luận đều cố gắng chứng minh trò chơi của mình mới là tốt hơn.
SAB
SAB's fan
“Sammy làm gì mà cứ trễ update liên tục vậy?”
Một fan Grow a Garden châm chọc
GAG
GAG's fan
“Jandel thì update đều, game rõ ràng chất lượng hơn hẳn!”
Một fan trung thành của Sammy ngay lập tức phản pháo
SAB
SAB's fan
“Cậu ta bận à! Chẳng lẽ các cậu không biết Sammy luôn đảm bảo update đúng hẹn à? Một vài giờ trễ không phải thảm họa đâu!”
GAG
GAG's fan
“Trễ hay không, vẫn là không chuyên nghiệp,”
GAG
GAG's fan
“Cứ nhìn Jandel, mỗi update đều hoàn hảo, đâu có lộn xộn như cậu ta!”
Các fan Sammy bắt đầu tập trung phản biện, dẫn bằng chứng các update trước đây, liệt kê thời gian dự kiến update, nhấn mạnh rằng việc trì hoãn hiện tại là bất thường
SAB
SAB's fan
“Đừng áp đặt tiêu chuẩn của Jandel cho Sammy! Cậu ta vẫn là người sáng tạo, và cậu ta sẽ ra update khi cần!”
Cuộc tranh luận ngày càng gay gắt. Một số người đưa ra bình luận châm biếm cả hai: “Cả hai cậu đều nổi tiếng, nhưng xem ra fan của mỗi bên đều muốn bảo vệ ‘thương hiệu’ của mình đến cùng, chẳng ai chịu nhường ai.”
Một fan khác của Sammy thốt lên
SAB
SAB's fan
“Cậu ấy chưa thông báo gì, nhưng không phải vì lười đâu. Chắc chắn có chuyện gì đó đang diễn ra, và chúng ta không biết hết thôi!”
Những câu bình luận liên tục nhảy lên theo thời gian thực, tranh luận trở nên căng thẳng và rối rắm. Một số fan trung lập thì cố can thiệp
“Thôi nào, đừng căng thẳng quá. Mỗi bên đều có lý lẽ riêng mà.”
Nhưng cả hai phe đều không chịu nhường, mỗi câu nói, mỗi dẫn chứng đưa ra đều như thêm dầu vào lửa. Các bài viết trên diễn đàn, các comment trên livestream, và các thread trong nhóm chat liên tục xuất hiện những lời châm chọc, bảo vệ, và chế giễu lẫn nhau.
Một số fan Grow a Garden thậm chí còn tạo meme chế giễu Sammy, so sánh tốc độ update chậm chạp của cậu với sự hoàn hảo của Jandel, trong khi fan Sammy đáp trả bằng các gif, ảnh, và dẫn chứng lịch sử update trước đây của cậu.
Cuộc đấu khẩu ngày càng trở nên náo nhiệt, âm thanh bàn phím gõ rộn ràng từ mọi phía, ảnh chế, meme, bình luận và dẫn chứng cứ thế dồn dập. Trong lúc này, bên trong căn phòng khóa, Sammy vẫn không biết gì về áp lực đang dồn vào tên mình từ thế giới bên ngoài, chỉ cảm nhận được sự im lặng và kiểm soát tuyệt đối của Jandel, khiến mọi thứ càng trở nên nghẹt thở.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play