Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tiểu Ngốc. (Văn Hàm/ABO)

04

Nhận được điện thoại của Tả Kiến Thúc, Tả Kỳ Hàm nghĩ rằng chú chó Sài Sài đã khỏi bệnh, liền vui mừng chạy đi mở cửa.
Tả Kiến Thúc nói: "Ta đang ở dưới lầu nhà con, mau ra mở cửa."
Tả Kỳ Hàm không kìm được sự phấn khích.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ba ba, Sài Sài khỏi bệnh rồi sao? Có mang theo nó đến không?
Giọng Tả Kiến Thúc lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
"Được rồi, mau ra mở cửa."
Vừa nghe thấy ba mang Sài Sài đến, Tả Kỳ Hàm mừng rỡ đến mức quên cả mang giày, chân trần chạy ào ra mở cổng biệt thự.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ba ba, chú Lý ạ.
Tả Kiến Thúc để ý thấy Tả Kỳ Hàm chân trần, cau mày rất nhẹ, gần như không nhận ra, nhưng trong lòng thì lại càng thêm ghét bỏ đứa con ngốc này. Ông nghiêm mặt dạy dỗ.
"Ta đã dạy con thế nào rồi? Bây giờ con là con trai nhà họ Dương. lúc nào cũng phải chú ý đến hình tượng của mình."
Tả Kỳ Hàm chắp hai tay ra sau lưng, cúi đầu nhìn xuống chân mình, xấu hổ co đầu ngón chân lại.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Con xin lỗi ba, con quên mất.
Nói xong liền nhìn ra phía sau Tả Kiến Thúc, thấy vị thư ký đang xách một chiếc lồng hàng không.
Sài Sài nhận ra chủ, phấn khích sủa hai tiếng.
Tả Kỳ Hàm định chạy lại lấy lồng, nhưng bị Tả Kiến Thúc ngăn lại.
"Đợi chút, ba còn chuyện muốn nói với con."
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ba ba! Trong lồng chật lắm, Sài Sài sẽ thấy khó chịu!
Tả Kiến Thúc vẫn không cho. Ông hỏi.
"Ta hỏi con, tối qua Dương Bác Văn có về không?"
Nghe ba nhắc tới Tả Kiến Thúc, Tả Kỳ Hàm lập tức nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua, gương mặt trắng trẻo thoáng chốc đỏ ửng như quả táo chín. Cậu cúi đầu, ngón tay theo phản xạ vân vê góc áo, giọng nhỏ như muỗi kêu.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Chồng con... tối qua có về ạ.
Tả Kỳ Hàm cúi đầu, đúng lúc đó Tả Kiến Thúc nhìn thấy dấu răng trên gáy cậu, trong lòng liền hiểu ngay, lập tức dặn dò đầy ẩn ý.
"Ừ, biết rồi. Nhớ kỹ lời ba nói. Nếu có ai hỏi con bất cứ chuyện gì, con đều phải nói là bị thương ở đầu nên không nhớ gì cả, nghe rõ chưa?"
Tả Kỳ Hàm vốn đơn thuần, suy nghĩ của ba trái với nhận thức của cậu, liền phản bác.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nhưng con không bị thương, ba ba, dạy con nói dối là không đúng!
Thấy con mình ngu ngốc đến mức không biết đúng sai, Tả Kiến Thúc tức muốn lật mắt.
Ông đâu có muốn đưa thằng ngốc này về nhà họ Tả để kết thân với nhà họ Dương đâu. Chẳng qua vì nó là anh em sinh đôi với Tả, mà Tả gia lại gặp chuyện chẳng lành, sống chết không rõ, nên ông mới buộc phải để đứa con đầu óc chậm chạp này thay thế.
Đúng là xui xẻo!
Bên ngoài, ông tuyên bố rằng Tả Nhiệt bị tai nạn xe dẫn đến chấn thương đầu và trí tuệ giảm sút. Người biết rõ sự thật chỉ có nhà họ Dương và Dương Bác Văn. Việc hai nhà kết hôn vốn là để đôi bên cùng có lợi, nên khi ông quyết định dùng Tả Kỳ Hàm thay thế Tả Nhiệt, lão gia nhà họ Dương cũng đồng ý.
Lười giải thích với một đứa ngốc, Tả Kiến Thúc trực tiếp lấy chó ra để uy hiếp Tả Kỳ Hàm.
"Nhớ kỹ lời ta nói, bằng không ta sẽ ném con chó này đi!"
Tả Kỳ Hàm chưa từng nói dối bao giờ. Tuy không muốn, nhưng bị ba uy hiếp, cậu đành vội vàng níu tay áo ông.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Con nhớ rồi ba, ba đừng ném Sài Sài đi.

05

Lúc này Tả Kiến Thúc mới hài lòng giao lại chó cho cậu, còn giả vờ dịu dàng vỗ đầu con.
"Nhớ kỹ là được, không được gây chuyện cho ta."
Chó mới vừa trả lại chưa được bao lâu, Tả Kiến Thúc liền cùng thư ký rời đi. Lồng sắt nhốt Sài Sài quá nhỏ, không có không gian cho nó cử động. Tả Kỳ Hàm vội vàng mở lồng thả nó ra, vuốt ve đầu nó đầy xót xa dỗ dành.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Sài Sài, bác sĩ có chữa khỏi bệnh cho mày không? Tao nhớ mày lắm đó Sài Sài.
Sài Sài rúc vào người Tả Kỳ Hàm rên ư ử như đáp lại tình cảm của cậu.
Dì giúp việc không hiểu sao đến giờ vẫn chưa quay lại, Tả Kỳ Hàm cũng không nghĩ nhiều, đi vào phòng chứa đồ tìm thức ăn khô và đồ ăn vặt cho Sài Sài.
Sài Sài ăn uống no nê, Tả Kỳ Hàm lại lấy quần áo cũ của mình trải ở ban công làm ổ tạm cho nó. Trước đây Sài Sài luôn ngủ cùng cậu trong một phòng, nhưng bây giờ cậu ngủ chung với Dương Bác Văn, theo bản năng cảm thấy anh ấy chắc không thích chó. Cậu không dám tùy tiện đưa Sài Sài vào phòng ngủ, dù sao ban công cũng không lạnh, nhà của Dương Bác Văn lại rộng rãi, tốt hơn rất nhiều so với chỗ ở trước kia của cậu.
Tả Kỳ Hàm đặt con chó ra ban công, bất đắc dĩ nói với Sài Sài.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nghe lời nha Sài Sài, nếu chồng không ghét mày thì mày có thể vào nhà.
Đóng cửa ban công lại, Sài Sài không vui dùng móng cào lên cửa kính.
Tả Kỳ Hàm xoa sống lưng, phồng má lên chỉ vào nó mà nghiêm mặt nói.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Sài Sài! Không được gãi cửa!
Nói rồi liền cố tình quay mặt đi, không nhìn nó nữa.
Sài Sài cào một lúc, thấy Tả Kỳ Hàm không để ý đến mình thì bực bội chui vào ổ nằm.
Dì giúp việc vẫn chưa quay lại, Tả Kỳ Hàm cũng đói bụng, cậu vào bếp mở tủ lạnh định tìm chút gì đó ăn, kết quả tủ lạnh trống trơn, dì đã vứt hết đồ tươi đi rồi.
Cậu đành dùng mấy quả trứng còn sót lại tự mình nấu một tô mì.
Trước đây Tả Kỳ Hàm không biết nấu ăn, lúc đó vẫn luôn có bà quản gia chăm sóc. Từ khi bà ấy rời đi, cậu chỉ còn biết dựa vào bản thân, bị bỏng nhiều lần, đứt tay không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng học được cách tự nấu ăn để no bụng.
Uống cạn giọt nước mì cuối cùng, Tả Kỳ Hàm híp mắt, thoả mãn xoa cái bụng tròn, rồi đem chén đũa rửa sạch sẽ, đặt lại vị trí cũ, sau đó trở lại phòng khách ngồi trên sofa đợi Dương Bác Văn.
Điện thoại cậu là kiểu cũ lắm rồi, mở một ứng dụng cũng phải chờ rất lâu.
Chiếc điện thoại ấy vốn là do một người bán đồ cũ lừa cậu mua, thấy cậu ngốc nên lừa dễ. Lúc đó đang thịnh hành QQ và WeChat, người kia giả vờ tốt bụng dạy cậu cách dùng, Tả Kỳ Hàm ngốc nghếch tin thật, còn nhiều lần bị dụ mất tiền.
Đến giờ cậu cũng chỉ mới học được chút ít cách dùng WeChat.

06

Cậu rất muốn gọi điện hỏi thử Dương Bác Văn đã về chưa, nhưng lại không có số điện thoại của anh ấy.
Đã mười giờ tối rồi mà Dương Bác Văn vẫn chưa về nhà. Tả Kỳ Hàm nhớ lại khi còn làm thuê ở quán cơm, cậu cũng từng phải rửa bát đến tận chín giờ tối mới được về. Có khi còn làm đến tận mười một giờ. Cậu nghĩ chắc công việc của Dương Bác Văn còn vất vả hơn cậu, nên mới phải làm đến muộn như vậy.
Không biết anh ấy đã ăn tối chưa, mà nếu dì vẫn chưa về thì cậu sẽ nấu một bát mì trứng cho Dương Bác Văn ăn.
Cậu nấu mì là ngon nhất đó, trước đây mấy đứa trẻ hàng xóm còn khen nữa mà.
Tả Kỳ Hàm trông ngóng dán mắt vào cánh cửa, chỉ mong Dương Bác Văn có thể bước vào trước mắt mình ngay giây tiếp theo.
Chờ mãi, từ mười giờ đến mười một rưỡi, đôi mắt cậu đỏ lên như mắt thỏ, sau cùng không chịu nổi nữa, cứ ngáp liên tục, mệt quá liền cuộn người lại ngủ luôn trên ghế sofa.
Đến một giờ sáng, Dì trần trở về. Bà thấy trong phòng tối om, tưởng Tả Kỳ Hàm đã vào phòng ngủ rồi nên không bật đèn phòng khách.
Bà nhẹ nhàng đặt nguyên liệu nấu ăn mới mua vào tủ lạnh, sau đó trở về phòng ngủ ở cuối hành lang.
Một giờ rưỡi, Dương Bác Văn từ công ty về nhà. Dù hôm nay công ty không bận lắm, nhưng hắn vẫn không muốn về cái nơi có Tả Kỳ Hàm ở. Tuy vậy, hôm nay mới vừa cưới, đêm tân hôn mà không về nhà ngủ thì cũng khó tránh khỏi bị người khác bắt lỗi, làm to chuyện.
Những tin đồn vớ vẫn ấy có thể mang đến cho hắn vô số phiền toái.
Vừa bật đèn phòng khách, ánh sáng bừng lên, Dương Bác Văn liền nhìn thấy Tả Kỳ Hàm đang cuộn tròn ngủ khờ khạo trên ghế sofa.
Tả Kỳ Hàm ôm gối dựa trên sofa ngủ say, trên người mặc một chiếc áo ngủ rộng thùng thình, lộn xộn. Vạt áo bị kéo lên một góc, để lộ vòng eo trắng gầy. Có lẽ vì lạnh nên hai bàn chân nhỏ vô thức cuộn vào nhau. Đèn đột ngột bật sáng khiến người đang ngủ say khẽ rên hai tiếng trong vô thức, nhưng vẫn chưa tỉnh dậy. Khuôn mặt nhỏ bị đè ép lên gối trông hơi biến dạng, còn có một chút nước miếng ở khoé môi.
Dương Bác Văn nhíu mày, thu ánh mắt đầy chán ghét, chẳng buồn quan tâm đến Tả Kỳ Hàm đang ngủ trên sofa, lạnh lùng bước thẳng vào phòng ngủ. Nhưng ngay sau khi bước vào, hắn lập tức nổi giận, quát lớn.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Trời mẹ!
Tiếng quát lạnh lẽo khiến Tả Kỳ Hàm giật mình tỉnh dậy, vẫn chưa hoàn hồn thì đã thấy dì Trần từ phòng chạy vội ra đến phòng ngủ của Dương Bác Văn.
Tả Kỳ Hàm cũng nhanh chóng mang dép rồi đi theo. Vừa vào đến nơi, thì thấy Sài Sài – không biết bằng cách nào đã mở được cửa ban công – lúc này đang ngậm chiếc quần lót có logo nổi bật của Dương Bác Văn trên giường mà vẫy đuôi vui vẻ.
Tả Kỳ Hàm tròn mắt kinh ngạc, vội quay đầu chạy ra phòng khách nhìn lại cửa ban công – thì ra Sài Sài đã tự mở được cửa!
Cậu quên khoá cửa rồi!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play