Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Chaennie | Futa) Pink Venom

Gặp gỡ

WARNING: Truyện có nhiều tình tiết bạo lực, ngôn từ gây hấn, các hành vi sai trái, vì đây là thể loại mafia 🔞
Cân nhắc kĩ trước khi đọc. VÀ HÃY NHỚ: mọi chi tiết là hư cấu, không liên quan đến người thật ‼️
*****
Tiếng bước chân hỗn loạn ngày càng gần, xem ra vẫn còn nhiều người phía sau.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nhai kẹo cao su/
Kim Trân Ni vào khu phức hợp nhiều loại hình giải trí, thong thả rảo bước trên hành lang, đi ngang chỗ rẽ liền dùng khăn giấy bọc lấy bả kẹo ném vào thùng rác.
Trước mắt là người phụ nữ phía đứng dựa tường hút thuốc, sương khói lượn lờ không rõ khuôn mặt, chỉ thấy vóc dáng cao ráo.
Kim Trân Ni nương theo chút ánh sáng mờ ảo, vươn tay nắm cổ áo cô ta, kéo vào phòng.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tiểu thư, mượn cô một chút
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/áp sát, trao nụ hôn/
Sát thủ đuổi tới hung hăng đá văng cửa.
Âm thanh ám muội liền phát ra.
Đèn phòng bật sáng, chỉ thấy một người phụ nữ ngồi trên đùi một người phụ nữ, quần áo hai người hỗn loạn.
Một hồi lâu, bọn chúng mới rời khỏi.
Âm thanh tức giận của tên thủ lĩnh vang lên.
sát thủ (nhiều)
sát thủ (nhiều)
Sao con nhỏ đó chạy nhanh vậy được!
sát thủ (nhiều)
sát thủ (nhiều)
Tụi mày qua kia xem thử đi
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/bình tĩnh chỉnh lại hàng cúc áo/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/lấy thẻ công tác, giơ lên/
Trên thẻ là một khuôn mặt xinh đẹp động lòng người, bên cạnh là dòng chữ kích cỡ văn phòng: Kiểm sát trưởng, Kim Trân Ni.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi là kiểm sát trưởng, đang tra án thì bị truy sát
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cất thẻ, rời khỏi người Thái Anh/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Nếu không chê, tôi mời cô một bữa cơm thay lời xin lỗi nhé
Đầu tóc Phác Thái Anh bị Kim Trân Ni dày vò, dấu hôn thì rải đầy từ khuôn mặt soái tỷ đến chiếc áo sơ mi trắng, cà vạt bị kéo lỏng, có thể thấy xương quai xanh bên trong.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/vắt chéo chân, nheo mắt nhìn người trước mặt/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/khóe miệng mang theo nụ cười nguy hiểm/ Lại đây
Cùng lúc đó, giọng điệu cao chót vót của Liễu Trí Mẫn vang bên ngoài.
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Điên thật sự, có người dám mưu sát kiểm sát trưởng!
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Kiện hắn! Không quan tâm là ai! Phải Kiện!
Hồi nãy là tình huống khẩn cấp, 3 người rẽ 3 ngã.
Cửa vừa cửa ra, hai vị trợ lý đắc lực của Kim Trân Ni là Kim Mẫn Đình và Liễu Trí Mẫn bị màn trước mắt dọa cho ngây người.
Một đám người mặc đồ đen, chạy tới phía sau. Trên cánh tay trái đều xăm hình hoa hồng đỏ rực giữa ngọn lửa.
Họ không hẹn mà nhìn nhau.
An Hữu Trân
An Hữu Trân
Chẳng lẽ đây là chị dâu?
Kim Trân Ni nhướng mày, xem ra chuyện này không đơn giản, nàng chui nhầm hang sói rồi.
Người phụ nữ mặc kệ trang phục xộc xệch của bản thân, thản nhiên đốt điếu thuốc, lẳng lặng đánh giá cô gái trước mặt, càng nhìn càng thấy thú vị.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Đừng sợ, lại đây
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/lấy ra thỏi son, viết lên tấm giấy một chuỗi số, sau đó ịn môi lên/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nhét vào túi áo của cô, cười mị hoặc/ Call me
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
....
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/dứt khoát quay lưng rời khỏi/ Đi thôi
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/theo sau/
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/theo sau/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/nhìn theo bóng lưng ấy tới khi biến mất/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/cầm tờ giấy, sắc mặt trầm xuống/
Khi ba người yên vị trong xe.
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Người lúc nãy là ai?
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Thuộc bang phái nào?
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Hai người đã xảy ra chuyện gì?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nhìn gương chiếu hậu/
Đám người áo đen đuổi theo.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Lái nhanh!
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/đạp ga, đánh lái/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/đứng trên cao, nhìn qua khung cửa sổ thấy chiếc xe hiên ngang rời đi/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/vò nát tờ giấy, ném xuống đất/
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Chị thật sự cho cô ta số điện thoại?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Đúng
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/mang kính râm, tựa đầu ra sau/ Tới thì kêu tôi
Hai ngày trước, Kim Trân Ni nhận một vụ báo án tử, nạn nhân là nữ sinh cao trung bị xâm hại ở quán bar, hiện tại đã biến mất ba ngày ba đêm.
Hiềm nghi lớn nhất là người thừa kế tập đoàn Lưu Thần, Lưu Hồng Bách. Bất quá nhà hắn có quyền thế, đội ngũ luật sư giỏi giúp hắn trắng án.
Kiểm sát trưởng từng phụ trách vụ án cũng ngại thân phận của đối phương, không dám điều tra kĩ càng.
Vụ án được chuyển tới tay Kim Trân Ni, đối phương quả nhiên đứng ngồi không yên. Vì nàng kiểm sát trưởng này nổi tiếng là liều lĩnh bảo vệ công lý.
Đối phương có lẽ sợ lộ manh mối, mới táo bạo thuê sát thủ diệt khẩu.
Họ nhịn cười nhìn cục giấy nằm lăn lóc, làm gì có số điện thoại nào, chỉ có 6 con số ngẫu nhiên.
Họ nắm kha khá sự tình, ra là kiểm sát trưởng kia vì muốn thoát khỏi bọn sát thủ, nên mượn lão đại một chút.
Nghe nói vị kia lúc phá án vẫn hay mượn xe, nhưng mượn người là lần đầu.
Thật ra, khu này là địa bàn của bang Rosso Nero, mọi người định uống rượu cho khuây khoả. Được hôm Phác Thái Anh đến sớm, ai ngờ bị cưỡng hôn, xong còn lừa một vố.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
/đặt tư liệu lên bàn/ Đã tra xong thưa lão đại
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/nghiêm túc lật xem/
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Kim Trân Ni đã nhiều lần thắng kiện, gần như là bất bại trong ngành
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Hành xử quái đản, tác phong kiêu ngạo, nghe đồn cô ta còn trực tiếp đánh thủ phạm tới ngất xỉu
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Quả là cọp cái
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
....
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/hất mặt/
Họ hiểu ý nối đuôi nhau ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại kèm theo tiếng ly vỡ nát.
Góc hành lang
An Hữu Trân
An Hữu Trân
Em cược một ngàn, lão đại nhất định truy sát cô ta
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Tôi cược hai ngàn, lão đại thế nào cũng xé nát cô ta
Kim Trí Tú
Kim Trí Tú
Tôi không cược nhưng cá chắc tâm can lão đại đã nhộn nhạo
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
An tuê
Họ chưa từng chứng kiến lão đạo hứng thú với bất kì người phụ nữ nào. Nói đúng hơn, nhiều người phụ nữ tự nguyện dâng hiến, nhưng nửa cái liếc mắt lão đại cũng không ban.
đàn em (nhiều)
đàn em (nhiều)
/bàn luận hăng say/
Bỗng, giọng nói ồm ồm cất lên.
nam phụ (nhiều)
nam phụ (nhiều)
Xin hỏi
nam phụ (nhiều)
nam phụ (nhiều)
Đây là bang Rosso Nero đúng không?
Họ quay sang liền thấy một ông lão chống gậy.
Kim Trí Tú
Kim Trí Tú
/gõ cửa hai cái, rồi mở ra/ Lão đại, có khách tìm
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/gật đầu/
Kim Trí Tú
Kim Trí Tú
Mời ông
Kim Trí Tú
Kim Trí Tú
Lão đại của chúng tôi đang bên trong
nam phụ (nhiều)
nam phụ (nhiều)
Đa tạ /bước vào/
An Hữu Trân
An Hữu Trân
/theo sau, đóng cửa/
An Hữu Trân
An Hữu Trân
Mời ông ngồi
An Hữu Trân
An Hữu Trân
/rót nước trà, sau đó lui ra sau ghế/
nam phụ (nhiều)
nam phụ (nhiều)
/thở dài/ Lão là Hàn kiều, trước giờ sống bên Trung quốc không đụng chạm ai, nhưng con gái lại bị một tên khốn tàn nhẫn sát hại, rồi lẫn trốn
nam phụ (nhiều)
nam phụ (nhiều)
Lão lặn lội xa xôi vì muốn hắn đền mạng cho con gái
nam phụ (nhiều)
nam phụ (nhiều)
Nghe nói hắn lại tiếp tục hại đời nữ sinh khác, cảnh sát đang vào cuộc điều tra, tuy nhiên lão không tin họ cho lắm
nam phụ (nhiều)
nam phụ (nhiều)
Nghe tiếng tăm bang Rosso Nero đã lâu, cầu xin các vị giúp lão!
nam phụ (nhiều)
nam phụ (nhiều)
/đặt tấm ảnh lên bàn/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/liếc mắt/
An Hữu Trân
An Hữu Trân
/thì thầm/ Là người thừa kế tập đoàn Lưu Thần, Lưu Hồng Bách
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Vụ này bang tôi nhận
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/chuẩn bị tan làm/
Kim Mẫn Đình gọi đến.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/bắt máy/
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
📞Chị, tìm được thi thể rồi, giấu trong rừng cây ở vùng ngoại ô
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
📞Em tới đón chị nha?
Cảnh sát đã giăng dây xung quanh hiện trường vụ án, thi thể được đắp một tấm vải trắng.
Chiếc xe đỗ chính xác vào chỗ.
Nhanh như chớp, cửa xe mở ra, đôi chân vững vàng giẫm trên mặt đất.
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Ây dô, cuối cùng sếp cũng tới
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/tháo kính râm, quẳng cho Trí Mẫn/
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/chụp lấy một cách quen thuộc/
Cảnh sát phụ trách vụ án tới chào hỏi.
Trần Minh Nghĩa
Trần Minh Nghĩa
Kiểm sát trưởng phải không, tôi là Trần Minh Nghĩa
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/đút hai tay vào túi áo khoác/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/không cảm xúc nhìn anh ta/ Ừm, Kim Trân Ni
Trần Minh Nghĩa
Trần Minh Nghĩa
/gượng cười/ Kim kiểm sát trưởng vào xem đi
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/vén tấm vải/
Tình trạng thật thảm, cơ thể không chỉ trần trụi mà còn chi chít vết thương.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cau mày, nghiêm túc kiểm tra/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Phát hiện khi nào?
Trần Minh Nghĩa
Trần Minh Nghĩa
Một giờ trước
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Mất bao lâu rồi?
Trần Minh Nghĩa
Trần Minh Nghĩa
Không rõ lắm, phải chờ pháp y giám định
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Liên lạc với người nhà nạn nhân đi
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/đắp lại tấm vải/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Phiền cảnh sát Trần giải quyết triệt để vụ này, cho người lục soát thật kĩ xung quanh, xem có thêm manh mối gì không
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi về viện kiểm sát chuẩn bị tài liệu khởi tố
Trần Minh Nghĩa
Trần Minh Nghĩa
/say mê ngắm Trân Ni/
Khuôn mặt Kim Trân Ni trời sinh phong tình vạn chủng, mắt mèo khi nheo lại mang theo chút cảm giác quyến rũ lẫn lười biếng.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/búng tay một cái/ Cảnh sát Trần, chính sự quan trọng
Trần Minh Nghĩa
Trần Minh Nghĩa
À..ờ..vậy..cứ theo ý cô
Phía xa
Chiếc xế hộp lẳng lặng trong rừng cây.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/nhìn Trân Ni qua ống nhòm/
Họ nhận ra Kim Trân Ni, nên nãy giờ hào hứng quan sát sắc mặt của lão đại. Tiếc là Phác Thái Anh mang kính râm, không thấy biểu cảm.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/ngắm súng tỉa/
Tuy nhiên, người mà nòng súng nhắm vào không phải Kim Trân Ni, mà là tên đang núp phía rừng cây đối diện.
An Hữu Trân
An Hữu Trân
Lão đại, Lưu Hồng Bách hình như đang theo dõi chị dâu
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/liếc sang, trầm giọng/ Ai là chị dâu của mày
Thì ra lão đại không có tình ý với Kim Trân Ni!?
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/buông vũ khí, lên xe/
Kim Trí Tú
Kim Trí Tú
Không khử hắn sao lão đại?
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Xem trò hay
Phác Thái Anh muốn biết Kim Trân Ni sẽ đối phó với Lưu Hồng Bách thế nào.
Nửa đêm
Viện kiểm soát
Kim Mẫn Đình và Liễu Trí Mẫn dựa vào nhau ngủ say.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cạn lời, gõ lên bàn/ Về thôi
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/mở mắt, cười hì hì/ Xong rồi hả sếp
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Đỉnh quá dạ
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nhướng mày/ Khắc chế chút đi
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/quay sang Mẫn Đình/ Vợ ơi, chị ấy khi dễ tớ kìa
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/xoa đầu Trí Mẫn/
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Tại tụi mình ngủ quên mà
Họ là một cặp trời sinh đấy, một người hướng nội, một người hướng tùm lum, bù trừ cho nhau.
Cổng viện kiểm soát
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Chị không về chung với bọn em thật ạ?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Nhường đôi uyên ương không gian riêng
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/mỉm cười/ Mai gặp lại ạ
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/vẫy tay/
Chiếc xe lăn bánh.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/vừa hít thở không khí, vừa tản bộ về nhà/
Nhà của Kim Trân Ni chỉ cách mười mấy phút đi bộ.
nam phụ (nhiều)
nam phụ (nhiều)
/bám theo/

Đòi lại

Đột nhiên Kim Trân Ni chạy vào hẻm, Lưu Hồng Bách nhanh chóng đuổi theo.
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/hoang mang nhìn xung quanh/ Đâu rồi?
Trong góc tối, một cái chân duỗi ra.
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/không hề phòng bị, ngã xuống/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/đứng trên giày cao gót, nhìn xuống hắn/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/cười khẩy, chống tay đứng dậy/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/thẳng chân đạp vào hạ bộ của hắn/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/đau đớn cuộn người trên mặt đất/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Lưu thiếu gia không cẩn thận gì hết
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/săm soi cây gậy vừa nhặt được/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/cắn răng/ Mẹ kiếp
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cười khẩy/ Xem ra Lưu thiếu gia rất tự tin nha, đi một mình luôn
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/giáng đòn xuống eo hắn/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Aaaaa
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Con khốn! Mày dám đánh tao!!
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Thì?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Lẽ nào tao phải coi giờ lành tháng tốt để đánh mày sao?
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Con điên
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/la hét/ Người đâu! Cứu mạng!
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Mày kêu nát cổ họng cũng chẳng ai cứu
Kim Trân Ni từ sáng sớm đã phát hiện Lưu Hồng Bách theo dõi mình, vì vậy cố ý dẫn hắn tới đây. Bây giờ còn là nửa đêm, la hét cỡ nào cũng không ai hay.
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/cố lết tới chỗ chiếc điện thoại bị rơi/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/thong thả đi theo, mỗi bước đính kèm một lần vung gậy/
Đằng xa, có nhóm người đang há hốc. Ai nói người phụ nữ này là cọp cái, phù thuỷ hắc ám mới đúng.
Cuộc đời của Lưu Hồng Bách chưa bao giờ trải qua điều tương tự. Nàng đánh chưa đã cái nư, hắn đã bất tỉnh.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/đá vào hông hắn một cái nữa/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/gọi điện báo nguy/
Trần Minh Nghĩa
Trần Minh Nghĩa
/kinh ngạc nhìn Trân Ni/ Kim kiểm sát trưởng, chuyện là sao vậy?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cười vô hại/ Hắn muốn hại tôi, tôi chỉ phòng vệ chính đáng
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Làm phiền cảnh sát Trần tăng ca rồi
Trần Minh Nghĩa
Trần Minh Nghĩa
/gật đầu/ Hôm nay tôi trực đêm
Trần Minh Nghĩa
Trần Minh Nghĩa
Nhưng cô có sao không?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi ổn
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Cảnh sát Trần làm việc tốt nhé, tôi đi trước
Kim Trân Ni đang tìm chìa khóa trong túi xách, thì cơ thể đột nhiên bị ôm từ đằng sau.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/tròn mắt/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/xoay người Trân Ni lại, lập tức khoá môi/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/chống cự/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/một tay giữ gáy, một tay giữ eo, hung hăng gặm nhấm/
Sau khi nụ hôn kết thúc, Phác Thái Anh kề sát tai Kim Trân Ni.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Kiểm sát trưởng, mượn cô một chút
Đêm khuya an tĩnh, ánh đèn đường mờ nhạt.
Cuối thu nên không khí đã chuyển lạnh, nhưng vòng tay của người này lại ấm áp lạ thường.
Ở cự li gần, còn có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/ngước lên/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tiểu thư, chúng ta xem như huề nhau
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Huề nhau?
Bàn tay đặt sẵn trên hông của Kim Trân Ni khẽ siết chặt.
Dưới ánh nhìn chằm chằm của Phác Thái Anh, Kim Trân Ni không khỏi cảm giác bản thân như con mồi, có thể bị săn bất cứ lúc nào.
Kim Trân Ni không rõ xuất thân của Phác Thái Anh, chỉ dựa vào phong cách của đối phương. Màu đen từ trên xuống dưới, mang đôi găng tay bằng da, khoác áo măng tô cùng chất liệu.
Nhìn là biết dạng người không dễ chọc.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/thầm thở dài/
Nếu biết trước phiền toái như vậy, Kim Trân Ni đã không lẩn trốn vào bar.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/đứng sang một bên, mở bật lửa châm thuốc/
Không khí tràn ngập nicotin, đến mức Kim Trân Ni ho khan mấy tiếng.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/cười khẽ/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tiểu thư, là tôi sai, gây phiền toái cho ngài
Kim Trân Ni cảm thấy cụm từ *Biết tiến biết thoái* là giành cho mình.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cười công nghiệp/ Ngài yên tâm, về sau tôi nhất định không làm phiền ngài!
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
....
Trong xế hộp
An Hữu Trân
An Hữu Trân
/giọng buồn chán/ Không phải chứ
An Hữu Trân
An Hữu Trân
Cô ta mới thế đã sợ?
Kim Trí Tú
Kim Trí Tú
Cô ta rõ là hiểu đạo lý
Kim Trí Tú
Kim Trí Tú
Kẻ thức thời trang tuấn kiệt
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Chuẩn
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Nếu cô ta cả gan so đo với lão đại, thì xác con mẹ nó định
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/bóp nát điếu thuốc cháy dở, ném vào thùng rác/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/mặt đối mặt/ Sợ tôi?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cười giả lả/ Ngài nghĩ nhiều rồi
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/không nói gì, đút tay vào túi áo khoác/
Kim Trân Ni cho rằng Phác Thái Anh đang lấy vũ khí.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/âm thầm đưa tay vào túi xách/
Ngay lúc Phác Thái Anh lấy ra tờ danh thiếp, Kim Trân Ni cũng giơ cây búa lên.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/nhướng mày/ Làm gì?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Không có gì
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/tỉnh bơ bỏ lại vào túi xách/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Sáng nay dùng nó gõ hạch đào, để nhầm, tôi định lục chìa khóa
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/không thèm vạch trần/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/đưa tấm danh thiếp, trầm giọng bên tai Trân Ni/ Gọi cho tôi
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nhìn sơ qua tờ danh thiếp tối giản/
Chỉ có họ tên và một dãy số. Mà khoan, cái tên Phác Thái Anh có chút quen thuộc, Kim Trân Ni đã mơ hồ nghe thấy.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Mỗi ngày đều phải gọi cho tôi
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Hả!?
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Không muốn?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/rủa thầm/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/gượng cười/ Tôi gọi là được chứ gì
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/cong môi/ Không gọi tôi sẽ tức giận
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Biết rồi
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nhanh chóng chuồn/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/nhìn cánh cửa đóng lại trước mặt, cau mày/
Hai người cách nhau bởi cánh cửa, Kim Trân Ni tự cho rằng đủ an toàn, dỡ xuống lớp phòng bị, ngữ khí nói chuyện cũng lạnh nhạt hơn.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Phác tiểu thư về đi, tôi lên phòng đây
Mãi đến khi trên lầu sáng đèn, Phác Thái Anh vẫn đứng bất động.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Tụi mày nói xem trong đầu lão đại đang suy tính gì vậy?
An Hữu Trân
An Hữu Trân
Theo em thấy nha, cây đại thụ ngàn năm cuối cùng nở hoa
Kim Trí Tú
Kim Trí Tú
Chồi khô héo gặp được mùa xuân đầu tiên
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
/vui vẻ/ Thế là tao ăn kha khá tiền cược với đám đàn em rồi
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/mở cửa, ngồi vào/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Lái đi!
Sáng hôm sau
Kim Mẫn Đình cùng Liễu Trí Mẫn đến đón Kim Trân Ni.
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Người đánh Lưu Hồng Bách đêm qua là chị à?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/tập trung xem tư liệu/ Đúng
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Tên đó muốn khởi kiện chị với lý do là kiểm sát viên mà tác động vật lý công dân
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Thằng nhãi la làng bị áp bức, rồi yêu cầu viện kiểm sát phái người bảo vệ hắn
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cười lạnh/ Thái độ của ngài Tổng kiểm sát trưởng thế nào?
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Ngài ấy không đồng ý
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Hiện tại hắn là nghi phạm chứ chưa định tội, nên có thể xin bảo hộ từ phía cảnh sát
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Em nghĩ hắn đang viện cớ để xin bảo hộ thì có
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Hửm?
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Lúc em từ phòng thẩm vấn lấy tư liệu trở về, vô tình nghe được đoạn đối thoại giữa Lưu Hồng Bách và bố hắn
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Thì ra lúc trước hắn còn sát hại một cô gái bên Trung
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Đối phương có địa vị không nhỏ, nên phải trốn về Hàn
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Đoán chừng Lưu Hồng Bách sợ họ thuê người ám sát
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/đóng sấp tư liệu/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Hắn đang ở đâu?
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Đang dưỡng thương ở bệnh viện
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Nói muốn lấy lời khai thì chúng ta phải tự tới đấy
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Không khác gì ông hoàng
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Vậy à, đừng tưởng ở bệnh viện thì tôi không dám động
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Đừng gấp
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/lấy gương ra, dặm lại son/
Viện kiểm sát nhân dân cấp thành phố
Văn phòng Kiểm sát trưởng
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/gõ cửa/
Mấy giây sau, âm thanh truyền ra.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Mời vào
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/bước vào, đóng cửa/
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Có đồng chí mới chuyển đến đơn vị chúng ta để nhậm chức Phó kiểm sát trưởng
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Tổng kiểm sát trưởng đặc biệt gửi gắm ạ
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/đặt hồ sơ lên bàn/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/mở hồ sơ/
Khuôn mặt tuấn tú, cao to, thoạt nhìn rất nghiêm túc, tên là Úy Tây Châu.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/ghi nhớ đại khái tờ lý lịch/
Bỗng tiếng gõ cửa vang lên.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/phất tay/
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/hiểu ý rời khỏi/
Kim Mẫn Đình chạm mặt Uý Tây Châu thì lịch sự gật đầu chào hỏi.
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/ngó lơ/
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/bước vào phòng/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/đọc tư liệu/
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
Chào Kiểm sát trưởng
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/ngước lên/
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
Tôi là Uý Tây Châu
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Ừm, tôi là Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Đồng chí đã thăm quan trụ sở hay chưa?
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
Tôi chưa
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
Nhờ Kiểm sát trưởng dẫn dắt
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Trụ sở chia làm 9 khu vực chủ yếu
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Văn phòng
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Ban Chính trị
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Phòng Kiểm sát
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Phòng Công tố
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Phòng Giám sát điều tra
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Phòng Kiểm sát thi hành án hình sự
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Phòng Kiểm sát dân sự
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Phòng Quản lý án vụ
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Phòng kỹ thuật điều tra
Phía trước Kim Trân Ni chỉ dẫn tường tận, Uý Tây Châu theo sau. Trên đường đi, nhiều đồng nghiệp chào hỏi.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Ở thành phố này, số lượng tội phạm là nhiều nhất, số lượng tử vong cũng không kém
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Mỗi ngày đồng chí sẽ đối mặt với đủ loại án kiện
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Yêu cầu đồng chí luôn giữ đầu óc minh mẫn một trăm phần trăm
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Trách nhiệm của chúng ta là đem lại công lý, tìm ra kẻ phạm tội, cho người mất cái gọi là công đạo, giữ gìn bản sắc của luật pháp
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/gật đầu/
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/đặt ấm trà Kỷ Tử và chiếc ly lên bàn/
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Mời sếp
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/ngồi trên sofa, nhìn Trân Ni/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/thầm thở dài/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Trợ lý chờ sẵn bên trong văn phòng của đồng chí Uý đấy
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/đứng dậy/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Thắc mắc điều gì phiền Phó kiểm sát trưởng liên lạc qua hai đồng chí này
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Xin chào, tôi là Liễu Trí Mẫn, trợ lý của Kim kiểm sát trưởng
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình, đồng trợ lý của Kim kiểm sát trưởng, hân hạnh
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/bỏ ra ngoài/
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Wow
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Thái độ gì vậy
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Chỉ là một phú nhị đại, kiêu kiêu thấy ghét
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/mỉm cười/ Sao Mẫn biết tên đó là phú nhị đại?
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Người ta truyền miệng á
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Mẹ nó chứ
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Úi bình tĩnh
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/không thèm chấp/
Tính cách cao ngạo của Uý Tây Châu sớm muộn gì chẳng bị quật.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Các chị em
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tới chơi đùa với Lưu thiếu gia nào
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/bất lực nhìn Trân Ni/
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/háo hức hưởng ứng/ Let's go
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Không nghiêm chỉnh
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/bỏ đi trước/
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Ơ?
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Rõ ràng sếp xưng các chị em trước
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/vuốt lưng Trí Mẫn/ Một điều nhịn chín điều không bị chuyển công tác
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Đình doạ Mẫn!
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/dậm chân bỏ đi/
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/mỉm cười, theo sau/
Ba người hừng hực khí thế bước ra chiếc xe công vụ đã đậu sẵn. Họ đều mang kính râm, tay ôm tư liệu, mái tóc tung bay trong gió, trông cực kỳ hút mắt.
Bỗng Uý Tây Châu xuất hiện, cùng với trợ lý.
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
Cấp trên nói tôi chưa quen với đơn vị, phải đi theo Kiểm sát trưởng học hỏi
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/lạnh nhạt đáp/ Theo đuôi xe chúng tôi
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/gãi đầu/ Sáng nay tài xế đưa tôi đến, tôi không có xe
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/phất tay/ Vậy lên đi
Đơn nhiên, Kiểm sát trưởng ngồi kế Phó kiểm sát trưởng trên chiếc xe công vụ.
Suốt đoạn đường, Úy Tây Châu quan sát Kim Trân Ni. Bộ quân phục thập phần phù hợp với khí chất. Ẩn sau chiếc mắt kính cỡ to là ngũ quan xinh đẹp, xương hàm tinh xảo và chiếc cổ thon dài.
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/không tự chủ liếm môi/
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/hắng giọng/ Tuy mặt dày hữu ích trong một số tình huống
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Phó kiểm sát trưởng có thể tém chút không?
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/xua tay/ Đồng chí hiểu lầm rồi
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Chỗ quen biết, tôi nói thật
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Người theo đuổi Kiểm sát trưởng của chúng tôi đếm không xuể, đồng chí muốn hàng ưu tiên còn phải cố nhiều lắm
Bệnh viện
Quầy hướng dẫn
nữ phụ (nhiều)
nữ phụ (nhiều)
Xin thứ lỗi, không thể để lộ thông tin của bệnh nhân
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/đưa thẻ công tác/
nữ phụ (nhiều)
nữ phụ (nhiều)
Kiểm sát trưởng, mời theo tôi
nữ phụ (nhiều)
nữ phụ (nhiều)
/dẫn đến trước cửa phòng bệnh cao cấp/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Cảm ơn
nữ phụ (nhiều)
nữ phụ (nhiều)
Vâng /rời khỏi/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/mở tung cửa/
Cảnh sát được phái tới bảo vệ Lưu Hồng Bách trực trong phòng.
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/thấy Trân Ni, kêu oai oái/ Đau quá
Trần Minh Nghĩa
Trần Minh Nghĩa
/nhanh chóng chào hỏi/ Kiểm sát trưởng
Trần Minh Nghĩa
Trần Minh Nghĩa
Chúng ta lại gặp nhau
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/gật đầu/ Cảnh sát Trần
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/ngồi xuống sofa, đặt tư liệu lên bàn/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/gỡ kính râm, quăng cho Trí Mẫn/
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/chụp lấy/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/điềm nhiên rót trà, uống một ngụm/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/dè chừng nhìn Trân Ni/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Trước khi tới đây, tôi nghe bảo Lưu thiếu gia ổn rồi
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Không nghĩ anh còn đau như vậy
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/la thảm thiết/
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/nghiến răng/
Rõ ràng hắn cố tình làm loạn để khỏi lấy lời khai.

Đòn hiểm

Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/đứng dậy, bắt đầu giãn gân cốt/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Cô định làm gì?
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/cảnh giác nhìn Trân Ni/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Lần trước vì phòng vệ đánh anh một trận, mà tôi phải chịu trách phạt
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/tiến tới giường bệnh/ Trong lòng cũng áy náy, nên giờ tôi mát xa cho anh nhé
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/rụt người về sau/ Này! Cấm cô đến đây!
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/nhìn mấy cảnh sát đứng xung quanh/ Các người không thấy cô ta muốn mưu sát tôi hả?
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Còn không mau ngăn lại!
Nhóm cảnh sát ngó lơ, xoay chỗ khác. Mỗi ngày bị hắn sai vặt đủ điều, sớm đã không vừa mắt.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/vòng ra phía sau hắn, nắm lấy bả vai, bẻ ngược/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Á, đau đau
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi khuyên anh nên thành thật khai báo
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Nếu không..
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nhéo mạnh/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/nhăn mặt chịu đựng/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi sẽ xin phía cảnh sát hủy bỏ lệnh bảo hộ
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Lão Hoa kiều kia nhất định tìm khử anh đấy
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cười nguy hiểm/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/đổ mồ hôi lạnh/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/quay về sofa, ngồi xuống, rút khăn ướt lau tay/
Kim Trân Ni lau đi lau lại nhiều lần, thẳng thừng biểu lộ sự ghét bỏ.
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/trừng mắt/
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/bố trí máy ảnh và máy ghi âm/
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/mở cuốn sổ, chuẩn bị viết/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/đưa ảnh chụp hiện trường/ Ngày 5 tháng 10 anh ở đâu?
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/nhắm mắt, bộ dạng như muốn nghỉ ngơi/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Tôi ở nhà
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/lật tiếp ảnh khác/ Ngày 25 tháng 10 anh ở đâu?
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/giọng lười biếng/ Tôi ở nhà
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Từ ngày 5 tháng 10 đến ngày 25 tháng 10 anh đều ở nhà?
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Đúng
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi có hình ảnh của nạn nhân, Lưu thiếu gia muốn xem chút không?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/rút ra mấy tấm nữa/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Không cần /xoay chỗ khác/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Thế tôi mô tả cho anh nghe
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/giọng đều đều/ Nạn nhân tên là Ninh Hi, chụp khi xác nhận đã tử vong
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Đôi mắt em ấy mở to, trông rất thống khổ
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Bị đánh gãy mấy chiếc răng, xương cằm bị bóp đến trật khớp
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Những vết thương lớn nhỏ chi chít, máu loang khắp cơ thể
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
CÂM MIỆNG
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cuộn chặt tay, nén cơn tức/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Ngực bị chém một nhát sâu, có thể thấy xương bên trong
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Khoang bụng thủng hai lỗ lớn, cẳng chân dập nát
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/điên tiết/ Tôi nói cô câm miệng!!
Mọi người xung quanh sởn hết tóc gáy, ngoại trừ bộ phận pháp y, ai lại can đảm xem xét thi thể cẩn thận như vậy?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/dí tấm ảnh vào mặt hắn/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/lập tức nhắm mắt/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Cô cút ra ngoài cho tôi!
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cười lạnh/ Đừng tưởng cứ nhắm mắt không biết là có thể trốn tránh việc sai trái bản thân đã phạm
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi đặc biệt mang cho anh đấy, xem nhiều lần vào!
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/hùng hỗ xé nát chúng/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/ra hiệu/
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/mang tập văn kiện tới/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Anh xé một tấm, tôi đưa anh hai tấm
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Anh xé hai tấm, tôi đưa anh bốn tấm
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Cứ vậy mà tính
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/nghiến răng/ Đồ thần kinh
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Nghe kĩ, từ nay trở đi, kể cả lúc ngủ, anh đều thấy thanh âm tuyệt vọng và khuôn mặt hoảng sợ của các nạn nhân
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Câm miệng lại đi!
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/vươn tay bóp cổ Trân Ni/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nhanh chóng lùi lại/
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/thẳng chân đạp hắn/
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
Shibal
Nhóm cảnh sát chắn giữa hắn và nhóm kiểm sát.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Wow
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Khuynh hướng bạo lực của Lưu thiếu gia không thể coi nhẹ
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Xem ra tôi mới là người cần xin bảo hộ
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/nghiến răng nghiến lợi/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/lấy sấp ảnh từ tay Trí Mẫn, thẳng tay ném vào mặt hắn/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Các em ấy đang kêu tên anh đó
Lưu Hồng Bách không dám mở mắt, ngồi bó gối ôm lấy bản thân. Dù mắt nhắm tịt, nhưng những lời Kim Trân Ni nói lúc nãy vang vẳng bên tai.
Lưu Hồng Bách
Lưu Hồng Bách
/ra sức lắc đầu/
•••••
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
Vì sao Kiểm sát trưởng làm như vậy?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/lạnh nhạt đáp/ Bố của Lưu Hồng Bách nhất định mời đội ngũ luật sư tốt nhất để bào chữa hắn vô tội
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tuy nhiên, bàn tay ai dính máu mà không thấy ám ảnh?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Trong sâu thẳm, tâm ma vẫn tồn tại
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Phá hỏng phòng tuyến tâm lí của hắn, mọi việc sẽ thuận lợi hơn nhiều
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
Như thế quá đê tiện
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/dừng bước, xoay người nhìn Úy Tây Châu/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/lạnh giọng/ Vừa bảo gì?
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
Không phải chúng ta nên tìm chứng cứ buộc tội à?
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
Sao phải dùng cách hèn hạ vậy?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Đồng chí Uý xin đổi đơn vị đi ❄️❄️
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/không cam tâm/ Dựa vào đâu?
Úy Tây Châu ngậm thìa vàng từ khi sinh ra, nhưng tới đơn vị này, ba người trước mặt cơ bản không đem cậu ta đặt vào mắt.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nhún vai/ Để thiếu gia quý giá như cậu khỏi bị vấy bẩn bởi phong cách làm việc của chúng tôi
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Mau về cái tổ êm ấm đi
Trần Minh Nghĩa chạy đến gọi Kim Trân Ni qua một góc nói chuyện.
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Uý phó, sao lại nói thế
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Cậu không tận mắt chứng kiến thi thể của các nạn nhân, đâu biết thê thảm thế nào?
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Nếu chúng ta không dùng chút thủ đoạn tâm lý đặc thù, đối tượng lại tiếp tục nhởn nhơ
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Tôi tự hỏi cậu làm sao thông qua Khảo thí tư pháp vậy?
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/cười khẩy/ Hay công đạo chỉ giành cho tầng lớp giàu có?
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
Kiểm sát trưởng bảo chí phải, cậu nên chuyển đơn vị
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
....
Úy Tây Châu cuộn chặt tay, không nói một lời. Cậu ta không hề hứng thú với lần chuyển công tác này, chỉ làm theo lời người nhà.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/bước lại/ Đi thôi
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/quay sang Tây Châu/ Tôi biết cậu không thích tác phong hành sự của chúng tôi
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Thú thật, tôi cũng không thích kiểu người như cậu
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Bất đồng khó lòng hợp tác, chúng tôi còn việc cần làm
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Cậu cũng không cần miễn cưỡng đi theo
Dứt lời, Kim Trân Ni đeo kính râm, bước lên xe. Kim Mẫn Đình và Lưu Trí Mẫn cũng theo sau.
Chiếc xe công vụ lăn bánh.
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/bất động/
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/nhớ lại lời cha dặn dò/
👨🏻: Quan hệ nhà ta với Viện trưởng viện kiểm sát không tồi
👨🏻: Viện trưởng cũng có ý cho con và Trân Ni tiếp xúc nhiều hơn
👨🏻: Con phải để lại ấn tượng tốt với con bé đó
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/xoa thái dương/
Hai kiểm sát viên phía sau nhịn không được, nhỏ giọng tán gẫu.
nữ phụ (nhiều)
nữ phụ (nhiều)
Do kiểm sát trưởng cũ không chịu quyết liệt, tên tội phạm Lưu Hồng Bách mới năm lần bảy lượt thoát khỏi vòng pháp luật
Úy Tây Châu
Úy Tây Châu
/sắc mặt trầm xuống/ Tôi nghe đó nha
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/tập trung lái theo lộ trình Trân Ni đưa/ Chỗ nào vậy sếp?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Cảnh sát Trần nói có nhóm người sắp sửa ám sát Lưu Hồng Bách
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi cũng mong Lưu Hồng Bách tự tìm chỗ chôn
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Nhưng hắn chưa nhận tội và bị định tội, không thể ch𝖊̂́t dễ dàng
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Chúng ta đành đi một chuyến
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/tròn mắt/ Nhóm người nào ạ?
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
Đừng nói là xã hội đen nha?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/thầm thở dài/ Không khác lắm
Vừa rồi, Trần Minh Nghĩa nói với Kim Trân Ni, nhóm người kia gọi là Rosso Nero, hắc bạch lưỡng đạo đều nuốt trọn, miễn là tiền, gì cũng làm. Bọn họ từng giúp cảnh sát tra án cũng từng thanh toán vô số người.
Mà lão đại của bang chính là Phác Thái Anh.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nhìn tấm danh thiếp, cười khổ/
Đúng là *Chạy trời không khỏi nắng*
Bảo sao lần trước Kim Trân Ni nghe tên Phác Thái Anh thấy quen quen. Bang Rosso Nero thì rất nổi danh trong vùng, mà kẻ đứng đầu lại thần bí vô cùng.
••••
Nhìn từ xa quả đồi Jeonghwa chỉ là mảng tối mờ giữa màn sương thành phố, nhưng đây là vùng cấm địa ở Seoul.
Con đường dẫn lên đồi lát bằng đá basalt đen bóng, hai bên là hàng cây tùng được cắt tỉa hoàn hảo. Không treo bảng tên, nhưng ngầm hiểu rằng đại bản doanh của bang Rosso Nero ở phía trước.
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/dừng ngay cổng/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/xuống xe/
đàn em (nhiều)
đàn em (nhiều)
/canh gác/ Kiếm ai?
An Hữu Trân
An Hữu Trân
/đi tới, táng đầu hắn/
đàn em (nhiều)
đàn em (nhiều)
Úi, An tỷ
An Hữu Trân
An Hữu Trân
/liếc hắn/
đàn em (nhiều)
đàn em (nhiều)
/lui ra/
An Hữu Trân
An Hữu Trân
Ỏ, chị dâu tìm lão đại nè
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi muốn tìm Ngài Phác bàn công việc
An Hữu Trân
An Hữu Trân
Ồ? /hụt hẫng/
An Hữu Trân
An Hữu Trân
/ra lệnh/ Mở cửa đi
Không khí nồng nặc mùi khói thuốc. Bên trong các phòng đủ thú ăn chơi, uống rượu, đánh bạc, hát hò,....rất náo nhiệt
Đến cuối hành lang, An Hữu Trân dừng bước.
An Hữu Trân
An Hữu Trân
/gõ cửa hai cái/ Lão đại, cô Kim tìm
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Mời vào
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/lười biếng ngồi trên sofa, hút thuốc/
Có vẻ Phác Thái Anh mới tỉnh ngủ.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/mỉm cười đi lại/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi có việc nhờ Ngài
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/chống cằm nhìn Trân Ni/
Cô gái trước mặt quả là có nét đẹp động lòng người. Ngũ quan cuốn hút, thân hình cũng quyến rũ không kém.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/phất tay/
đàn em (nhiều)
đàn em (nhiều)
/hiểu ý rời khỏi/
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
/tự nhiên khoác vai Mẫn Đình và Trí Mẫn, lôi kéo/ Chúng ta chờ ở ngoài
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Cho lão đại và chị dâu không gian riêng
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Hai người muốn uống gì?
Kim Mẫn Đình
Kim Mẫn Đình
/nhìn Trí Mẫn/
Liễu Trí Mẫn
Liễu Trí Mẫn
/nhìn Mẫn Đình/
Họ đồng thanh buông lời từ chối.
Bỗng đám người ùa ra, đếm sơ sơ hơn 30 tên.
đàn em (nhiều)
đàn em (nhiều)
(1) Lạp tỷ, chị dâu đấy ạ?
đàn em (nhiều)
đàn em (nhiều)
(2) Đệch, quá xinh
đàn em (nhiều)
đàn em (nhiều)
(3) Mày khen thừa, không phải rất xứng với lão đại sao!
đàn em (nhiều)
đàn em (nhiều)
(4) Đẹp đôi vãi
Kim Trí Tú
Kim Trí Tú
/nhướng mày/ Dư thời gian hả?!
đàn em (nhiều)
đàn em (nhiều)
Không ạ
Đám đàn em liền tản ra, ai làm việc nấy.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/ép Trân Ni sát tường/ Tại sao không gọi cho tôi?
Phác Thái Anh còn để bụng chuyện đó à?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cười công nghiệp/ Sim điện thoại tôi bị khoá
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/lấy điện thoại, bấm một dãy số/
Trong chốc lát, điện thoại của Kim Trân Ni reo.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/cúi sát, đôi mắt nguy hiểm nhìn Trân Ni/ Không phải vẫn liên lạc được à?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/thầm thở dài/ Tôi bận
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Bận?
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/sắc mặt trở nên u ám/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nhận ra/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/đánh trống lãng/ Tôi không gọi cho ngài, chẳng phải ngài cũng không gọi tôi sao?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/bĩu môi/ Rõ ràng ngài có số tôi mà, tuy không biết bằng cách nào
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/cong môi/
Khuôn mặt lãnh khốc mang chút vẻ nhu hòa.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Quay sang trách tôi?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Không phải, không trách
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/nắm lấy góc áo cô, giọng mềm mại/ Đừng dùng ánh mắt này, tôi sợ
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/ngẫn người/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/trầm giọng/ Vậy tôi nên đối với em thế nào?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Ngài phải ôn nhu một chút
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi cũng không phải địch thủ của ngài, bày ra bộ dạng ăn tươi nuốt sống làm gì
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi là phụ nữ mà
Dù không tin Kim Trân Ni thật sự sợ, Phác Thái Anh vẫn thu liễm vài phần.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/chậm rãi ôm lấy eo Trân Ni/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
‘’Đây là có tình ý với mình à?‘’
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
‘’Càng tốt, càng dễ thoả thuận‘’
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/thuận theo, tựa vào lồng ngực của Thái Anh/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Ngài đừng giết Lưu Hồng Bách được không?
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/cúi đầu, nhìn hàng mi cong của Trân Ni/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Kiểm sát trưởng, em đang dụ dỗ tôi hả?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/mắng thầm/
Người này đúng là không dễ gạt, chiêu mỹ nhân kế của Kim Trân Ni trước nay chưa thất bại bao giờ.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/ngầng đầu, chớp mắt/ Thật vậy thì sao?
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Tôi thích
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/nâng cằm Trân Ni, dứt khoát hôn xuống/
Nụ hôn của Phác Thái Anh luôn kiêu ngạo như thế, môi lưỡi dây dưa, một dòng điện xoẹt qua tâm trí của Kim Trân Ni, toàn thân có chút tê dại.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/không cách nào giãy giụa/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/tăng lực đạo cái ôm, tăng nhịp độ nụ hôn/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/hô hấp trở nên dồn dập/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/vỗ vai Thái Anh/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/tạm dừng/ Sao vậy?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Ngài nhẹ chút, cắn tôi đau
Giọng của Kim Trân Ni mềm mại, xen lẫn nức nở. Qua tai Phác Thái Anh thật ái muội, bụng dưới liền nóng lên.
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
‘’Mẹ kiếp!‘’
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/đứng sang một bên, châm một điếu thuốc/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/lùi mấy bước/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/thả khói, trầm giọng/ Không phải thích hôn à?
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Hả?
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/đứng đối diện Trân Ni, đáy mắt đen láy khó lường/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Về sau tôi thấy em một lần thì hôn một lần
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/cười tinh nghịch/ Không tốt lắm đâu, lỡ khiến ngài thích tôi thì sao?
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Thích? /giọng giễu cợt/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/đi tới sofa, ngồi xuống, đôi chân dài đặt hẳn trên bàn/
Căn phòng chỉ hai màu trắng và đen. Nội thất đa số màu đen, trừ đầu con bạch hổ treo trên tường và chiếc ghế quyền lực.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/không muốn lãng phí thời gian, ngồi xuống đối diện, nói thẳng/ Tôi biết ngài đã nhận vụ của tên Lưu Hồng Bách
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Tôi cũng không ngang ngược ngăn ngài kiếm tiền, chỉ mong ngài khựng một nhịp
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Nếu tôi không thể lấy án tử cho Lưu Hồng Bách, thì ngài cứ chém cứ chặt hắn tùy ý
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/dụi điếu thuốc, hứng thú nhìn Trân Ni/ Chém chặt tuỳ ý?
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Lời này không giống từ miệng một kiểm sát trưởng
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Nếu pháp luật không thể trừng phạt tội phạm thích đáng, thì người khác muốn trả thù cách nào, không liên quan tới tôi
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Cho nên, hy vọng ngài Phác cho tôi thư thả một khoảng thời gian
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Sau khi Lưu Hồng Bách bị định tội, ngài không mất sức, cũng không tính là tổn thất, nghe khá tốt mà?
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Bọn họ sẽ nói Phác Thái Anh tôi dựa vào phụ nữ để kiếm cơm
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
....
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Kiểm sát trưởng, tôi là dân kinh doanh, bàn chuyện hợp tác yêu cầu thành ý
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
‘’Dân kinh doanh cái gì?‘’
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
‘’Dân xã hội đen mới đúng‘’
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/mỉm cười/ Ngài muốn thành ý như nào?
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Em
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
....
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
/quét mắt đánh giá Trân Ni từ trên xuống dưới, sau đó gật đầu hài lòng/
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
Tôi thấy em rất không tồi, ít nhất xứng đôi với tôi
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/kinh ngạc, thầm chửi/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
‘’Ham mê tửu sắc‘’
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Ngại quá, ngài không xứng với tôi
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
....
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
/đứng dậy, lấy trong túi xách ra tấm danh thiếp quảng cáo, đặt lên bàn/
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Ngài Phác muốn làm ăn có thể tìm đối tác này, chỉ cần gọi là họ sẽ giao hàng tận nơi, đảm bảo khiến ngài hài lòng
Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
....
Trước khi đóng cửa, Kim Trân Ni còn nghiêng đầu nhìn Phác Thái Anh với ánh mắt câu nhân.
Kim Trân Ni
Kim Trân Ni
Quên nữa, kỹ thuật hôn của Ngài thật sự chẳng ra gì, lần sau gặp nên nói chuyện thôi

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play