Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[DN Cardcaptor Sakura] Ánh Sáng - Hikari!

Chap 1

Lưu ý : - OOC, buff. - Thế giới độc lập. - Có thể hình tượng Hikari Không Hợp Gu bạn. - Một số bối cảnh, tình tiết đều là Thiết Lập Hư Cấu của tớ để phục vụ cho fic, ko phải thật. - Những hình ảnh trong fic đều chỉ mang tính chất Minh Họa. - Truyện có thể nhàm chán với bạn. ~: Không phải dẹo -《...》: Lời nói trong mơ
___________
【 Sơ lược 】
Tháng Giêng năm ấy, vùng ngoại ô Tomoeda bước vào một mùa đông khắc nghiệt hiếm thấy. Tuyết không chỉ rơi dày đặc hơn mọi năm mà còn kéo dài suốt nhiều ngày liền, phủ trắng cả núi rừng và những con đường nhỏ. Nhiệt độ giảm xuống chỉ còn vài độ C, gió lạnh thổi hun hút qua từng mái nhà, mang theo cảm giác giá buốt tưởng như có thể đóng băng mọi sự sống.
Sáng ngày 2 tháng 1, khi bầu trời vẫn còn chìm trong màn tuyết trắng xóa, một người phụ nữ đang cùng gia đình nghỉ dưỡng gần khu rừng phía bắc Tomoeda bỗng nghe thấy tiếng khóc trẻ sơ sinh rất khẽ vọng theo chiều gió.
Âm thanh mong manh đến mức tưởng như chỉ là ảo giác. Nhưng bà vẫn bước theo. Giữa khoảng đất phủ đầy tuyết, dưới tán cây cổ thụ khổng lồ, một chiếc nôi nhỏ lặng lẽ nằm đó.
Bên trong... Là một bé gái sơ sinh.
Thân hình bé nhỏ gần như cứng đờ vì lạnh. Làn da trắng tái đến mức trong suốt. Đôi môi tím nhạt. Mái tóc bạc như tuyết.
Nhưng khi người phụ nữ cúi xuống bế em lên, đôi mắt màu hồng nhạt khẽ hé mở. Yếu ớt. Mỏng manh. Tựa như một đốm lửa nhỏ vẫn cố chấp cháy lên giữa mùa đông lạnh giá.
Bà vội ôm chặt đứa bé vào lòng, dùng chiếc khăn len đang quàng trên cổ quấn kín cơ thể nhỏ bé ấy rồi chạy thẳng về căn nhà gỗ của gia đình.
.
Sau khi được sưởi ấm và chăm sóc, hơi thở của đứa trẻ dần ổn định. Tiếng khóc cũng nhỏ đi. Chỉ còn lại từng nhịp thở yếu ớt như sợi khói mỏng.
Trong lúc thay quần áo cho cô bé, mọi người phát hiện dưới đáy chiếc nôi có vài tờ giấy đã bị nước tuyết làm nhòe gần hết. Nét chữ mềm mại nhưng run rẩy. Giống như được viết trong những giây phút cuối cùng của tuyệt vọng.
"Xin hãy tha thứ cho tôi — người mẹ bất lực này. Tôi mắc căn bệnh không thể chữa khỏi, không còn đủ thời gian để nuôi con bé lớn lên. Nếu ai đó tìm thấy con, xin hãy cho con một mái nhà... một cái tên... và tình yêu mà tôi không kịp dành cho con. Con bé có lẽ sẽ hơi khác biệt... Nhưng xin hãy tin... Dù mùa đông có lạnh đến đâu... Con bé vẫn sẽ sống ...và rồi sẽ nở hoa."
Căn phòng chìm vào im lặng. Người phụ nữ lặng lẽ siết chặt lá thư trong tay, đôi mắt cay xè.
.
Kết quả kiểm tra sức khỏe nhanh chóng khiến cả gia đình không khỏi xót xa.
Đứa bé đã trải qua tình trạng hạ thân nhiệt nghiêm trọng. Phổi bị tổn thương nhẹ. Tuy giữ được tính mạng, nhưng cơ thể em từ đó sẽ yếu hơn những đứa trẻ bình thường. Dễ nhiễm lạnh. Tuần hoàn kém. Và có thể mang theo nỗi sợ vô thức đối với mùa đông.
Người phụ nữ chỉ nhẹ nhàng vuốt mái tóc bạc mềm mại của đứa bé. Khẽ mỉm cười.
"Không sao đâu... Con là phép màu mà mùa đông đã gửi đến."
.
Ít lâu sau, đứa bé chính thức được gia đình Kinomoto nhận nuôi.
Người cha hiền hậu đặt cho em một cái tên. Kinomoto Hikari. Hikari (光). Ánh sáng.
Một cái tên như lời chúc phúc. Rằng... Dẫu sinh ra giữa mùa đông lạnh giá nhất. Em vẫn sẽ trở thành ánh sáng sưởi ấm những người mình yêu thương.
Ba tháng sau. Ngày 1 tháng 4. Mùa xuân gõ cửa Tomoeda. Khắp thành phố ngập tràn sắc hồng của hoa anh đào.
Trong ngày ấy, một bé gái khác cất tiếng khóc chào đời.
Kinomoto Sakura.
Nếu Hikari là ánh sáng xuất hiện giữa mùa đông tuyết trắng... Thì Sakura chính là đóa anh đào đầu tiên của mùa xuân.
Một người đến từ tuyết. Một người đến từ hoa. Hai sinh mệnh nhỏ bé tưởng như hoàn toàn đối lập, nhưng lại được số phận sắp đặt để gặp gỡ. Và rồi... trở thành ánh sáng của nhau.
__________
Haru
Haru
Xin chào cả nhà.
Haru
Haru
Rất mong nhận được sự yêu thích của mọi người dù có lẽ nó sẽ không được hay hoặc dễ bị chán, vì tớ bám cốt truyện để đi.
Haru
Haru
Có gì các bạn cứ góp ý cho tui nha.

Chap 2

Lưu ý : - OOC, buff. - Thế giới độc lập. - Có thể hình tượng Hikari Không Hợp Gu bạn. - Một số bối cảnh, tình tiết đều là Thiết Lập Hư Cấu của tớ để phục vụ cho fic, ko phải thật. - Những hình ảnh trong fic đều chỉ mang tính chất Minh Họa. - Truyện có thể nhàm chán với bạn. ~: Không phải dẹo -《...》: Lời nói trong mơ
__________
【 Rời đi 】
Thời gian lặng lẽ trôi đi. Hikari và Sakura lớn lên dưới cùng một mái nhà, cùng nắm tay nhau bước qua những năm tháng tuổi thơ. Dù chỉ cách nhau ba tháng tuổi, tính cách của hai chị em lại hoàn toàn trái ngược.
Sakura giống như ánh mặt trời. Hoạt bát. Năng động. Lúc nào cũng chạy nhảy khắp sân vườn với nụ cười rạng rỡ.
Trong khi đó...
Hikari lại giống ánh trăng. Điềm tĩnh. Hiền hòa. Thích ngồi cạnh cửa sổ đọc sách hơn là chạy chơi ngoài sân. Những ngày trời trở lạnh, em thường ôm một tách trà nóng trong lòng bàn tay nhỏ bé, lặng lẽ nhìn từng cánh hoa anh đào lay động ngoài hiên.
Nhưng... Dù khác biệt đến vậy, hai chị em lại vô cùng gắn bó.
Chỉ cần Sakura cười. Hikari cũng sẽ mỉm cười theo. Chỉ cần Hikari ngồi lặng yên quá lâu. Sakura sẽ lập tức chạy đến, kéo tay chị cùng đi chơi.
Đối với Sakura... Chị hai luôn là người chị dịu dàng nhất trên thế giới.
.
Thế nhưng, mùa thu năm ấy. Gia đình Kinomoto mất đi người quan trọng nhất. Kinomoto Nadeshiko. Người mẹ hiền dịu của họ qua đời sau một cơn bạo bệnh.
Ngôi nhà vốn tràn ngập tiếng cười bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Fujitaka cố gắng mạnh mẽ. Touya lặng lẽ trưởng thành. Sakura còn quá nhỏ để hiểu cái gọi là "mãi mãi".
Nhưng Hikari... Lại hiểu. Có lẽ bởi em từng đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết ngay từ khi vừa chào đời. Có lẽ bởi trái tim em nhạy cảm hơn những đứa trẻ khác. Em biết... Mẹ sẽ không trở về nữa.
Từ ngày ấy... Hikari dần ít cười hơn. Em vẫn đọc sách. Vẫn chăm sóc Sakura. Vẫn ngoan ngoãn như mọi khi. Nhưng ánh mắt hồng nhạt ngày càng chất chứa nhiều khoảng lặng.
Có những buổi chiều... Em chỉ ngồi dưới gốc cây anh đào nơi mẹ từng ngồi. Nhìn cánh hoa rơi. Không nói một lời.
.
Nhưng nỗi buồn của Hikari... Không chỉ đến từ sự mất mát. Bởi ngoại hình khác biệt của mình, đôi lúc em vô tình nghe được những lời bàn tán từ người lớn và những đứa trẻ xung quanh.
"Con bé tóc trắng kìa..." "Trông cứ như búp bê." "Đôi mắt ấy... kỳ lạ thật." "Có chút đáng sợ..."
Những lời nói ấy. Người nói có lẽ chẳng hề để tâm. Nhưng với một đứa trẻ ba tuổi... Chúng giống như từng mũi kim nhỏ. Lặng lẽ ghim vào trái tim.
.
Từ đó... Hikari dần thu mình hơn. Em không còn thích soi gương. Không thích bị nhiều người nhìn. Cũng không còn chủ động bắt chuyện với người lạ. Chỉ cần ở bên gia đình. Chỉ cần ở cạnh Sakura.
Như vậy là đủ.
.
Thể trạng vốn yếu từ nhỏ của Hikari cũng ngày một rõ rệt. Khi mùa đông đến, chỉ cần một cơn gió lạnh thoảng qua. Em cũng dễ dàng bị cảm sốt. Đôi bàn tay lúc nào cũng lạnh. Sắc mặt nhợt nhạt. Có đôi lần... Hikari còn bất ngờ ngất xỉu mà không rõ nguyên nhân. Điều ấy khiến cả gia đình Kinomoto vô cùng lo lắng.
Tin tức ấy cuối cùng cũng truyền đến tai ông cố Amamiya. Sau nhiều lần trao đổi với bác sĩ. Một quyết định được đưa ra. Để Hikari sang Anh điều dưỡng trong một thời gian.
Môi trường sống mới. Khí hậu ổn định hơn. Cùng nền y học tiên tiến. Có lẽ sẽ giúp cơ thể em khỏe mạnh hơn.
Đồng thời... Cũng giúp trái tim nhỏ bé ấy có thêm thời gian chữa lành sau mất mát.
.
Ngày lên đường.
Sakura ôm chặt lấy chị hai. Đôi mắt đỏ hoe.
"Chị hai... Chị sẽ về chứ?"
Hikari nhẹ nhàng ôm lấy em gái. Khẽ mỉm cười.
"Ừ. Chị sẽ về."
Đó là lời hứa đầu tiên. Và cũng là lời hứa quan trọng nhất trong tuổi thơ của hai chị em.
.
Chiếc máy bay dần khuất sau tầng mây. Mang theo cô bé tóc bạc rời khỏi Tomoeda. Để lại phía sau... Một cô bé tóc nâu vẫn đứng mãi ở sân bay. Không ngừng vẫy tay. Cho đến khi chẳng còn nhìn thấy gì nữa.
Không ai biết. Chuyến đi ấy. Sẽ trở thành bước ngoặt thay đổi toàn bộ số phận của Hikari.
Bởi tại nước Anh xa xôi. Có những cuộc gặp gỡ. Có những bí mật. Và có một định mệnh... Đang lặng lẽ chờ em.
.
Haru
Haru
Thấy nó cứ sao sao ấy nhỉ...? (xoa cằm)

Chap 3

Lưu ý : - OOC. - Có thể hình tượng Hikari không hợp gu bạn. - Một số bối cảnh, tình tiết đều là thiết lập hư cấu của tớ để phục vụ cho fic, ko phải thật. - Những hình ảnh trong fic đều chỉ mang tính chất MINH HỌA. - Truyện có thể nhàm chán với bạn. ~: KHÔNG phải dẹo -《...》: Lời nói trong mơ - ...
__________
【 Buổi sáng 】
NovelToon
Cánh hồ điệp mỏng manh bay lên — chập chờn như những mảnh ký ức vỡ vụn. Làn gió ấm thoảng qua, mang theo hương hoa dịu nhẹ khiến Hikari vô thức bước theo, từng dấu chân nhỏ in xuống thảm cỏ ướt sương.
Khung cảnh mở ra — một khu vườn ngập tràn sắc hoa. Dưới tán cây lớn, bộ bàn ghế trắng vẫn ở đó, cùng những gương mặt thân quen: ba đang mỉm cười, mẹ Nadeshiko ngồi kế bên, anh Touya và Sakura nhỏ đang vẫy tay gọi cô.
NovelToon
Hikari khẽ cười, niềm vui hiếm hoi ánh lên trong mắt. Cô bé chạy đến, váy ngủ khẽ lay theo từng bước nhỏ. Nhưng vừa chạm tới ánh nắng len qua tán lá, hình ảnh mẹ đã bắt đầu nhòe đi.
Nadeshiko khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dịu như ánh trăng. “Hikari…” Tiếng gọi tan vào gió, cùng hình bóng mẹ hòa vào sắc hoa phai — chỉ còn lại hơi ấm nhè nhẹ trên tay cô bé.
.
Reng... reng... reng...
Trên chiếc giường nhỏ, cô gái với mái tóc trắng khẽ trở mình, bị tiếng báo thức kéo khỏi giấc mơ. Cô trở mình, giọng ngái ngủ:
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
Hừm... //Chùm chăn ngủ tiếp//
Yuki
Yuki
//Chống hông nhìn// Hậu quả của việc thức khuya là đây chứ đâu
Cạch! Yuki bay lại tắt đồng hồ báo thức, thở dài.
Yuki – một tinh linh tuyết chỉ nhỏ bằng bàn tay, đã thức tỉnh và gặp Hikari trong thời gian cô ở Anh. Hiện tại, chỉ có Hikari, Sakura và Tomoyo biết sự tồn tại của Yuki… dù thật ra anh Touya cũng đã nhận ra rồi.
Yuki
Yuki
Hikari, nay chị phải đi học đấy
Yuki
Yuki
//Vỗ nhẹ má Hikari mấy cái//
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
Đừng... mẹ...
Giọng khàn khàn, nghẹn lại giữa hơi thở mơ hồ. Yuki khựng lại giữa không trung, đôi cánh nhỏ khẽ run.
Yuki
Yuki
... //Im lặng//
Từ dưới nhà vang lên tiếng gọi quen thuộc: - Hikari, Sakura, xuống ăn sáng đi nào! - Dạ!
Cốc... cốc...
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Hikari, chị dậy chưa?
Yuki
Yuki
//Bay ra mở cửa//
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
//Giật mình// Yu- Yuki...
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Chị chưa dậy hả
Yuki
Yuki
//Lắc đầu//
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Em xin phép //Bước vào//
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
"Phòng chị ấy lúc nào cũng tối thui hết..."
NovelToon
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
//Mơ màng ngồi dậy//
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
Sakura...
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Qua chị lại thức khuya đúng không?
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
//Nhặt mấy cuốn sách trên giường xếp gọn lên kệ//
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
...
Yuki
Yuki
//Đẩy Hikari// Đi rửa mặt thôi
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
Ừm
.
- Phòng bếp -
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Bọn con xuống rồi ạ
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
Chào buổi sáng ạ
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Con gái con đứa gì mà sáng nào cũng chạy rầm rầm vậy, Sakura.
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
( ಠ ಠ )
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Em đâu có chạy rầm rầm
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
//Treo cặp lên ghế//
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Vậy mà nãy giờ anh tưởng là có động đất chứ
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Em đi như vậy là nhẹ nhàng lắm rồi đó!
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Như vậy mà là nhẹ nhàng hở
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Anh nghĩ chân em phải bự gấp mấy lần chân voi đấy
Yuki
Yuki
"Hai anh em này sáng nào cũng thế" (¬_¬)
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
//Treo cặp lên ghế rồi vào bếp//
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
Ba ơi...
Kinomoto Fujitaka
Kinomoto Fujitaka
Sao vậy con gái?
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
//Vân vê gấu áo// Con... hôm qua ngủ quên... rồi đè lên kính... nên... nó gãy rồi ạ...
...
Không khí trong bếp chững lại. Sakura và Touya đồng loạt quay đầu.
Kinomoto Fujitaka
Kinomoto Fujitaka
//Cười bất lực//
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
//Bất lực theo//
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Lại nữa hả? Anh nói bao nhiêu lần rồi, đừng thức khuya! Sức khỏe em yếu mà.
Hikari cúi mặt xuống, những ngón tay vò nhẹ mép áo, giọng lí nhí:
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
Em xin lỗi...
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
... “Xin lỗi mà không sửa thì đừng nói nữa.”
Kinomoto Fujitaka
Kinomoto Fujitaka
//Xoa đầu Hikari// Thôi được rồi, chiều nay ba về sớm, đưa con đi cắt cái mới nhé.
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
Vâng...
Yuki
Yuki
//Thở dài// "Cái thứ ba trong tháng rồi đó"
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
//Vò đầu Hikari// Em đấy
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
//Ôm đầu né tránh// Hừm!
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
//Lấy cặp// Con đi đây
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Ủa sao anh đi sớm vậy
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Anh hẹn với mấy người bạn bữa nay đi đá banh.
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Ơ từ anh chờ em với!
Kinomoto Fujitaka
Kinomoto Fujitaka
Con cũng đi luôn hả? //Nhìn Hikari//
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
//Gật đầu//
.
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Chắc phải tăng tốc mới đuổi kịp ảnh quá!
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Ổn không chị hai?
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
Ừm, ổn cả.
Hai cô bé mang giày patin, lướt song song trên con đường hoa anh đào. Cánh hoa rơi nhẹ, bám lên mái tóc trắng và nâu nhạt. Sakura cười rạng rỡ dưới nắng, còn Hikari — trong phút chốc — cũng mỉm cười theo. Giống như ánh trăng khẽ chạm vào mặt trời, tan ra trong một buổi sáng bình yên.
Sakura vừa trượt vừa ngó nghiêng quanh mình.
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
A ảnh kìa!
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Anh Touyaaa!!
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
//Quay lại, nhướng mày// Sao em cứ phải đi học chung với anh cho bằng được thế hả?
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Ơ... tại vì... ///
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
//Che miệng cười//
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Em cũng đuổi kịp tốc độ của Sakura cơ à?
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
Đuổi nhiều thì quen ạ
Yuki
Yuki
"Ê! Có công của tui nữa à nha!"
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
À Yukito!
NovelToon
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
!
Tsukishiro Yukito
Tsukishiro Yukito
Tới rồi hả
Tsukishiro Yukito
Tsukishiro Yukito
NovelToon
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
(❤ω❤)
Yuki
Yuki
Đồ mê trai //Nói nhỏ//
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
//Cười//
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Chào.
Tsukishiro Yukito
Tsukishiro Yukito
Chào Touya.
Hikari + Sakura: Em chào anh Yukito!
Tsukishiro Yukito
Tsukishiro Yukito
Chào hai em nha.
Tsukishiro Yukito
Tsukishiro Yukito
Nay Sakura dậy sớm đúng không?
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
Dạ!
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Mười năm mới có một đấy.
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
💢
Kinomoto Sakura
Kinomoto Sakura
//Đá chân Touya//
NovelToon
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Hự-!
Tsukishiro Yukito
Tsukishiro Yukito
//Cười//
Tsukishiro Yukito
Tsukishiro Yukito
Hikari nay không đeo kính hả em?
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
//Đảo mắt// Ờm em vô tình làm hỏng rồi ạ.
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Vô tình ngủ đè lên ha
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
(▰˘︹˘▰)
Kinomoto Hikari
Kinomoto Hikari
//Nhéo eo Touya//
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
Shh---
Kinomoto Touya
Kinomoto Touya
"Hai cái đứa này!"
Gió khẽ thổi qua, cánh hoa anh đào rơi phủ lối đi. Trong nắng sớm, tiếng cười hòa vào sắc hồng của mùa xuân — một buổi sáng bình thường, nhưng ấm áp đến lạ.
.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play