Góc Nhỏ Thanh Xuân Của Chúng Ta
Giới thiệu nhân vật
Trần Hạ An
Trần Hạ An. 17 tuổi.
Cô nàng cá tính, rất tinh tế.
Hay lo cho người khác mà quên bản thân. Thích viết nhật ký, nghe nhạc
Là “mặt trời nhỏ” khiến ai ở gần cũng thấy ấm áp.
Lê Khánh Linh
Lê Khánh Linh. 17 tuổi
• Năng động, thẳng tính, “nữ chiến thần” chính hiệu.
• Dễ nổi nóng nhưng cực kỳ tốt bụng.
• Hay cãi nhau với Gia Huy, nhưng luôn lo cho cậu ấy ngầm.
• Ngoài mạnh mẽ, trong lại mềm yếu.
Ngô Vy Lam
Ngô Vy Lam. 17 tuổi
• Vui vẻ, hoạt bát, dễ gần.
• Thích pha trò, thích ăn vặt và mùa thu.
• Hơi hậu đậu nhưng rất thật lòng.
• Là kiểu người khiến ngày ai đó tươi sáng chỉ bằng nụ cười.
Phan Ngọc Diệp
Phan Ngọc Diệp. 17 tuổi
• Dịu dàng, nữ tính, luôn mỉm cười.
• Có phần vô tư, không nhận ra ai đó đang vì mình mà thay đổi.
• Thích hoa baby trắng và những ngày mưa nhỏ.
• Khi yêu rồi, lại rất chân thành và sâu sắc.
Đinh Bảo Ngọc
Đinh Bảo Ngọc. 17 tuổi
• Dễ thương, ngây thơ, có chút hậu đậu.
• Hay viết thư tay, thích lưu giữ kỷ niệm.
• Từng nghĩ Hoàng Nam chỉ là bạn thân, đến khi sắp xa mới hiểu lòng mình.
• Tình cảm sâu nhưng không giỏi nói ra.
Nguyễn Minh Khang
Nguyễn Minh Khang . 17 tuổi
• Lớp trưởng điềm tĩnh, trưởng thành, luôn biết lắng nghe.
• Giúp đỡ mọi người âm thầm, nói ít làm nhiều.
• Khi cười trông hiền, nhưng khi nghiêm túc lại rất “soái”.
• Âm thầm quan tâm Hạ An từng chút một.
Và là 1 Bad Boy chính hiệu
Phạm Gia Huy
Phạm Gia Huy . 17 tuổi
• Tự tin, hơi kiêu, miệng dẻo — thích trêu người khác.
• Học giỏi, chơi thể thao tốt, đặc biệt là bóng rổ.
• Hay cười, đôi khi lại cực ấm áp.
gút boi chính hiệu
Đỗ Tuấn Phong
Đỗ Tuấn Phong . 17 tuổi
• Lầy lội, hâm hấp, tốt bụng, luôn biết cách khiến người khác vui.
• Thích chụp ảnh, sống chậm, yêu cái đẹp giản dị.
• Hay đùa nhưng cũng biết lắng nghe.
Vũ Thiên Bảo
Vũ Thiên Bảo . 17 tuổi
• Ít nói, lạnh lùng bên ngoài, sâu sắc bên trong.
• Giỏi học, luôn đứng đầu lớp, không thích ồn ào.
• Khi thích ai, chỉ dám quan tâm trong im lặng.
Trịnh Hoàng Nam
Trịnh Hoàng Nam . 17 tuổi
• Trưởng thành, chín chắn, sống tình cảm.
• Là người luôn ở bên bảo vệ Bảo Ngọc từ nhỏ.
• Từng đi du học, mang theo lời chưa nói.
eiu t/giả ạa
lần đầu em viết chuyện nên
eiu t/giả ạa
mọi người hoan hỉ cho em với ạ
eiu t/giả ạa
bái bai mọi ngừi nhoaa
TᖇᗩIᒪEᖇ ᑕᕼᑌYỆᑎ
eiu t/giả ạa
chap này dài lúm á ai lười đọc thì bỏ qua đi nhaa
“Tuổi 17 ấy, chúng ta từng thích một người đến mức chỉ cần họ cười thôi là cả ngày cũng thấy vui.
Từng giận, từng khóc, từng bỏ lỡ… nhưng rồi vẫn chẳng thể ngừng nhớ về nhau.”
Thanh xuân — là khi trái tim biết rung động vì một ánh nhìn thoáng qua.
Là khi ta lỡ cười vì một câu nói vu vơ, rồi lại trằn trọc cả đêm vì một dòng tin nhắn cụt ngủn.
Là những buổi sáng muộn chạy vội đến lớp, áo sơ mi chưa kịp cài hết cúc, và nụ cười của ai đó vụt qua khung cửa sổ, khiến tim mình lỡ một nhịp.
Trong ngôi trường nhỏ nằm giữa lòng thành phố, năm câu chuyện – năm cung bậc cảm xúc – đan xen tạo thành bức tranh rực rỡ nhất của tuổi học trò.
Cô gái nhỏ luôn cười nhẹ, nói khẽ. Cậu lớp trưởng điềm tĩnh, chẳng bao giờ nổi nóng với ai.
Tình cảm giữa họ không ồn ào, chẳng cần lời tỏ tình hoa mỹ, chỉ là mỗi sáng đều cùng nhau đi học, mỗi chiều tan trường cùng về, và trong lòng cả hai đều biết — người kia chính là nơi mình muốn dừng lại.
“Ê đồ lắm chuyện, mày có thôi cà khịa tao không?”
“Không, cà khịa mày là niềm vui mỗi ngày của tao.”
Cứ tưởng suốt đời sẽ chỉ biết đấu khẩu, ai ngờ có ngày Gia Huy lại lúng túng khi thấy Khánh Linh cười.
Hóa ra, thứ khiến người ta sợ mất nhất… chính là người mình từng xem như kẻ thù không đội trời chung.
Cô nàng hay quên, chàng trai hay trêu. Một đôi chuyên tạo drama nhỏ nhưng khiến cả lớp cười nghiêng ngả.
Giữa những ngày bình thường nhất, họ lặng lẽ tìm thấy niềm vui trong từng khoảnh khắc.
Không cần hoa hồng, không cần lời tỏ tình, chỉ cần nụ cười của cậu ấy là Vy Lam đã thấy thế giới này đáng yêu hơn rồi.
Cậu im lặng, ít nói, luôn đứng phía sau nhìn cô cười.
Cô vô tư, rạng rỡ như ánh nắng đầu hè, chẳng hay biết có người đang dõi theo từng bước chân mình.
Tình yêu của họ chẳng ồn ào, chẳng ai hay, chỉ là mỗi khi cô buồn, một bàn tay lạ lẫm nào đó lặng lẽ để chiếc ô trước cửa.
Có lẽ, đôi khi tình yêu không cần lời… chỉ cần người vẫn ở đó, trong âm thầm.
Hai đứa lớn lên cùng nhau, từ chơi bi, ăn kem, đến học cùng trường.
Ai cũng bảo họ là “đôi bạn thân không thể tách rời”, nhưng chỉ có họ biết, tim mình đã rung lên từ lâu.
Cho đến một ngày Nam nhận học bổng du học, lúc chia tay, Ngọc mới bật khóc.
“Đi rồi… còn nhớ tao không?”
Nam cười, chạm nhẹ lên mái tóc cô: “Quên sao nổi, mày là thanh xuân của tao mà.”
Năm câu chuyện, năm màu sắc khác nhau — có giận, có thương, có cười ra nước mắt.
Tất cả đều khắc hoạ một điều giản dị:
Dù sau này mỗi người một hướng, thì thanh xuân ấy – vẫn là khoảnh khắc đẹp nhất, ấm nhất, chẳng ai muốn quên.
Góc Nhỏ Thanh Xuân Của Chúng Ta — nơi bắt đầu của những rung động đầu đời, nơi kết thúc bằng những nụ cười, và nơi ta có thể gọi tên: “Tuổi trẻ của chúng ta...”
NHƯNG
Chẳng có tình yêu nào đẹp đến mức chưa từng có những lần cãi vã, những lần bốc đồng cả...
‘’Khi Thanh Xuân Không Còn Nhỏ Nữa’’
Cũng sẽ là 1 khởi đầu mới...
để cho cả hai hiểu nhau hơn..cũng như giúp cả 2 trưởng thành hơn trong mối quan hệ ấy...
Trần Hạ An
Tại sao mày không bao giờ nói với tao bất cứ chuyện gì hết thế
Nguyễn Minh Khang
Vì tao sợ…
Nguyễn Minh Khang
chỉ cần nói sai 1 câu thì…
Nguyễn Minh Khang
mày sẽ bỏ tao mà rời đi
Trần Hạ An
nhưng im lặng cũng sẽ là 1 cách để tao có thể rời xa mày mà đi đấy, Khang à…
Trần Hạ An
mày có thể chọn cách mà khiến tao tổn thương sâu sắc mà không nói 1 lời sao?
Nguyễn Minh Khang
tao cũng chỉ muốn giữ mày lại bên tao thôi mà…
Nguyễn Minh Khang
nhưng..lại chẳng biết phải làm sao cho đúng
Trần Hạ An
tao cũng cần được tự do mà…
Trần Hạ An
thôi mày không cần phải giải thích đâu
Trần Hạ An
đi ra khỏi đây nhanh đi
Trần Hạ An
tao không muốn…
Trần Hạ An
nhìn mặt mày thêm 1 giây 1 phút nào nữa biến đi
Nguyễn Minh Khang
cho tao giải thích đi được không?
Nguyễn Minh Khang
xin mày đấy 1 lần này thôi…
Trần Hạ An
/vừa nói vừa đẩy Minh Khang ra ngoài/
_________________________
“Hai năm không dài… nhưng cũng đủ để thay đổi mọi thứ.
Mái tóc, nụ cười, giọng nói — đều khác đi.
Chỉ có một điều vẫn như cũ…
Là trong tim, vẫn còn một người.”
Hạ An vẫn vậy — tóc buộc cao, ánh mắt sáng, nụ cười khiến không khí như ấm hơn. Nhưng chỉ có Minh Khang nhìn thấy, trong nụ cười ấy có cả chút ngập ngừng. Anh đứng cách cô vài bước, tay cầm ly cà phê nguội, chỉ khẽ nói:
Nguyễn Minh Khang
mày vẫn thích nghe nhạc mỗi khi buồn à?
Trần Hạ An
haha, còn mày vẫn lạnh lùng như xưa nhờ
Giữa họ, có cả nghìn lời chưa kịp nói… nhưng ánh nhìn đủ để nhận ra — người từng là “mặt trời nhỏ” trong tim anh, chưa bao giờ vụt tắt.
“Tuổi trẻ của chúng mình có thể vụn vỡ, có thể điên cuồng,
nhưng điều đẹp nhất là — sau tất cả, chúng ta vẫn chọn quay lại bên nhau.”
Không hoàn hảo, nhưng là thanh xuân — và là mãi mãi.
eiu t/giả ạa
bái bai các voo nhoo
eiu t/giả ạa
chúc các voo 1 buổi tối đầy sự bốc đầu
eiu t/giả ạa
cháy hơn cả chuỗi tiktok nhoaa
1.HỌC SINH MỚI
Lê Khánh Linh
/vò đầu bứt tóc/
Đinh Bảo Ngọc
Gì vậy má nội?/ đầu đầy dấu chấm hỏi/
Ngô Vy Lam
Chắc mẻ này nhớ chồng mẻ quá nên vậy á.
Phan Ngọc Diệp
Chắc là thế thật rồi=)) im ỉm nãy giờ nà. Bình thường nghe thế là phải nhảy cẫng lên rồi
Lê Khánh Linh
Này nhá! Mày không phải-/ bị ngắt lời/
Phạm Gia Huy
Hê lô mấy con vợ nhá! Nói chuyện gì mà vui thế?
Lê Khánh Linh
Bọn tao đang nói xấu mày đấy!/lườm GIA HUY/
Vũ Thiên Bảo
Gớm! 2 đứa như chó với mèo/ nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ/
Đỗ Tuấn Phong
Hahahaha, lêu lêu thằng sợ vợ hahaha/ cười kiểu hâm hấp /
Trịnh Hoàng Nam
Thôi! Nói lắm bộ không biết mỏi mồm à? Đi lên lớp sắp trống rồi!
medusa
Ê! Chúng mày ơi! Biết quả tin nóng hổi vừa thổi vừa ăn chưaa?
nhiều nv
Không nói sao biết trời????
nv phụ
nay lớp có họt sin mớ á
/cùng lúc đó nhóm MINH KHANG đi vào/
Lê Khánh Linh
Uar mìn tưởn là ai cũn biết chứ tar
Mìn tưởn là ai cũn biết giốn như mìn chớ tar
Phạm Gia Huy
bày đặt giọng mèn mén đồ
Nguyễn Minh Khang
Nào ! thôi vào lớp đi trống rồi
giáo viên
Nào thôi im lặng nào! Như cái loa phát thanh lớp mình nói rồi! Nay lớp chúng ta có học sinh mới em vào đi!
hỏi chấmk????
/bước vào lớp/
giáo viên
Em có thể giới thiệu 1 chút về bản thân được không?
giáo viên
à/ cười ngượng/
Được rồi, Hạ An, em ngồi xuống bàn trống cạnh Minh Khang nhé.
Trần Hạ An
/khẽ gật đầu, bước xuống chỗ ngồi – ánh mắt lạnh, không cười, không nói một lời/
nhiều nv
/Cả lớp bắt đầu xì xào/
nhiều nv
Ê tụi bây, Hạ An ngồi cạnh trai hot nhất lớp kìa
Ngô Vy Lam
Ghê nha, mới vô đã hốt chỗ VIP rồi á =)))
/Hạ An bước tới, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Minh Khang, không thèm liếc sang/
Nguyễn Minh Khang
/tỉnh dậy/ học sinh mới à?
/Không khí im phăng phắc. Khang nhìn qua – Hạ An vẫn cắm cúi ghi chép, nét mặt lạnh tanh, chẳng buồn ngẩng lên./
Lê Khánh Linh
/thì thầm với GIA HUY/
Ê, lạnh cỡ này chắc Khang cũng rén luôn á =)))
Phạm Gia Huy
Công nhận, tao thấy lần đầu tiên có người làm thằng Khang im miệng luôn
giáo viên
/phi phất vào bàn Gia Linh ( gộp tên 2 người lại á nho)/
giáo viên
anh chị gắn cái mô tơ vào mồm à?
Hội của anh bắt đầu tụ họp lại về bàn của anh và cô
Đỗ Tuấn Phong
ê thằng nhỏ lớp trưởng
Trịnh Hoàng Nam
canteen không chồng?
Đinh Bảo Ngọc
chúng mày gay lọ à?
Vũ Thiên Bảo
thôi!/ giọng tổng tài quán cafe/
Phạm Gia Huy
thế có đi không đây
Download MangaToon APP on App Store and Google Play