Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Attack On Titan- Shingeki No Kyojin] Quỷ Dữ

chương 1

Năm nay là năm bao nhiêu rồi nhỉ?
Ai mà biết được, hoàn cảnh hiện tại không thể cho tôi dính dáng đến cuộc sống an lành dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua.
Đợi khi nào tôi có thể rời khỏi chiến trường thì mới có thể quay lại ngày đó, quay lại ngôi nhà gỗ mục nát vẫn đang cầm cự lay lắt qua mùa đông đêm nay. Dù sao cũng chính tôi lựa chọn con đường này, hiện tại hối hận cũng đã muộn màng.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
Tôi đã kiểm tra hết ngôi làng này, tất cả bọn chúng đều chết do cuộc càn quét của chúng ta.
Nhưng đã đi vào rừng rồi, đi sâu quá thì sẽ chẳng còn đường ra.
Chỉ là, nếu nói không tiếc tuổi đôi mươi là nói dối.
"Tốt, dưới sức mạnh của Titan thì chắc chắn lũ Marley sẽ phải đầu hàng trước chúng ta thôi"
Asta Wolfram
Asta Wolfram
Đúng vậy thưa ngài, sớm thôi người Eldia chúng ta sẽ đi đến vinh quang
Chỉ khi...
Tôi khẽ liếc mắt nhìn cái xác trần trụi dưới chân mình, có lẽ là chết chưa được bao lâu nên máu vẫn còn đang loang ra khắp nền tuyết trắng xoá.
Một người phụ nữ Marley, có lẽ là bị hiếp trước khi chết. Mọi nơi trên người cô ta đều có máu, từ hóc mắt sâu hoắm đến phần ngực đã bị cắt lìa; phần dưới rách toát ra như thể đã bị xé như giấy, máu loang lổ khắp bắp chân tím tái co quắp lại vì bị bẻ gãy.
Phần bụng cô ta hơi tròn, không phải do béo hay bị nhét thứ gì vào ruột qua đường âm đạo.
"Cô chú ý đến ả ta sao? ả khi chết còn la hét cầu xin ta đừng giết con ả. Nhưng ả đâu có biết, một bà mẹ bầu chính là mục tiêu chúng ta phải giết hàng đầu"
Cả chì lẫn chài, đỡ gây hậu họa mai sau.
Tôi khép hờ mắt, bất giác xoa phần bụng phẳng lì của mình.Chẳng có một nhịp đập nào trong đó cả.
Đó là lí do tôi chẳng có tí tiếc thương gì với cái xác dưới chân mình, bởi lẽ tôi chưa bao giờ phải trải qua cảm giác quỷ dị đó. Điều người Eldia phải nhớ, không cần phải đồng cảm với kẻ thù.
Tôi gật đầu với chỉ huy, xin phép rời đi trước khi gió rét hơn. Chân tôi chầm chậm đi trên tuyết, không cố gắng tránh né những phần thịt nát bấy hay tứ tri văng tung tóe khắp nơi. Dù sao thì tôi cũng chính là 1 phần trong những người làm ra việc này, cũng là người đã phanh thây bọn họ bằng con dao rỉ sét khi họ vẫn còn đang giữ ý thức.
Tra tấn là sở thích sung sướng nhất của tôi và tôi không có quyền tránh né hậu quả mình đã gây ra, tôi thích chiêm ngưỡng máu bọn họ thấm vào áo và quần mình như một loại chiến tích kì quặc của những người lính.
Nghĩ đến những tiếng hét của bọn họ, từ trẻ con đến người trưởng thành, kể cả người già. Tôi không khỏi cảm thấy phía dưới mình âm ỉ.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
có lẽ lần sau mình sẽ lóc da một anh chàng đẹp trai nào đó để làm áo.
-Còn gì tuyệt hơn những chàng trai mạnh mẽ khóc lóc dưới chân mình-
Từ tầm nhìn mờ ảo của tôi qua mưa tuyết, khói bóc lên cách đó không xa xuất phát từ 1 trong nhiều ngôi nhà chúng tôi chiếm đóng.
Tôi khẽ ngân nga khi cảm nhận cơn đói bắt đầu xâm chiếm lấy lí trí. không kiềm được hít vào mũi mùi hương thức ăn phản phất, nhàn nhạt và gần như vô vị.
Cửa gỗ cũ kĩ mở ra, mùi thức ăn ập vào khoang mũi khiến tâm trạng tôi phấn khích vô cùng. Ý thức cũng lâng lâng khi nghĩ đến bữa ăn hôm nay.
Nhưng khi nhìn thấy một cái chân người nằm trơ trội giữa căn phòng đầy ắp tiếng la hét khiến tâm trạng tôi như đi vào hư vô, mọi biểu hiện trước đó đều biến mất. Cảm giác như sắp có một án mạng ẩm thực trước mắt mình.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
"thật ghê tởm"
Đám đàn ông trong đó dường như chẳng chú ý chút gì đến nguyên liệu, bọn chúng la hét ầm ĩ với những người phụ trách nấu hôm nay làm nhanh lên, rằng họ đang rất đói sau một ngày hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, và thứ bọn họ cần hiện tại là một bữa ăn ngon lành nhất sau nhiều ngày qua.
Dù không hề có thiện cảm với mấy tên đàn ông thô lỗ chẳng biết gì về phép lịch sự với một cô gái kia. Nhưng khi nhìn những người đồng đội của mình vui vẻ la hét với tông giọng vượt qua giới hạn của con người, tôi không thể không nở nụ cười khi biết rằng bạn mình vẫn ổn.
Tôi bước vào căn phòng, hân hoan đi lại kể với những người đồng đội về chiến tích huy hoàng của tôi hôm nay.
Ánh trăng lấp lóa sau tấm màn che cửa sổ, tia sáng mờ ảo chiếu lên mái tóc vàng bết dính cùng bộ giáp nhỏ giọt máu cùng thịt vụn.
Tôi vô thức mỉm cười khi nghĩ đến chuyện đã xảy ra.
Chỉ khi từ ban đầu tôi không quyết định đi theo con đường giết chóc, tôi đã không bị lún sâu vào sự hoang dã của việc tra tấn thể xác và tinh thần kẻ thù.
Chỉ khi bọn họ không phản kháng, tôi sẽ không phải giết bọn họ thật chậm rãi dưới tay mình chỉ để họ cảm thấy hối hận với sự kiên định trước đó của bản thân.
Chỉ khi mọi chuyện diễn ra thật nhanh, thoáng chớp mắt một cái đã thống trị tất cả thì tôi đã không phải làm những chuyện như này để thúc đẩy chiến thắng.
Chỉ cần những việc đó xảy ra, thì tôi đã có thể giữ nguyên hình hài lẫn tấm trí thơ mộng tuổi đôi mươi trở về với mẹ. Gặp mẹ với một thân thể trong trắng, tinh khôi như ngày phấn khởi rời đi khỏi quê nhà.
Chỉ khi Eldia chiếm được tất cả vùng đất trên thế giới, san bằng nó thành bình địa thì hòa bình mới được lập ra. Người Eldia sẽ sung sướng sống trong cuộc sống nhung lụa giàu sang, ngày ngày hoan lạc thơ ca chẳng phải màng đến những chuyện sâu xa về chính trị. Còn tôi thì sẽ không lún sâu vào vũng bùn dơ dáy của con người, không trở thành một giống loài tàn ác chỉ cảm thấy thỏa mãn khi máu thấm đẫm gót chân.
Giống như một hoa sen trong bùn lầy vẫn giữ bản chất của bản thân mà không bị tha hóa, dù cho đến chết vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.
Tiếc ghê, tôi đã trở nên nhầy nhụa rồi.
Tôi đã chẳng còn quyền để làm người nữa, có lẽ quỷ còn phải kính sợ tôi vài phần.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
"Than thở và đổ lỗi thì cũng đủ rồi, giờ chỉ còn cố gắng sống để gây dựng chiến thắng và trở về gặp mẹ thôi"
Asta Wolfram
Asta Wolfram
"dù biết mình chẳng còn tư cách"
Tư cách làm người còn chẳng có, lấy đâu ra tư cách hạnh phúc.
Giờ chỉ biết đợi lệnh vua thôi.
___________________
thanh giáo lao thẳng qua tim tôi, một ý chí mạnh mẽ lao thẳng vào linh hồn tôi, nó cuốn bay đi ý thức và sự khoái lạc tôi đang có. Hiện tại, tất cả như bản nhạc dài tua chậm lại tí tách trong đêm mưa rào, bủa vây khắp đại não một sự nhòe nhoẹt như bị nhiễm mạch.
chân tôi hụt bước, cả cơ thể nghiên về phía trước, thuận thế lao vào xác chết trước mặt. Một tiếng va đập lớn làm ù tai tôi, máu chảy qua mắt, chảy qua mũi, qua miệng và sau đó dọc qua xương hàm.
thật chua xót.
nhìn xác chết trước mặt mà tim tôi đau nhói, con mắt sâu hoắm kia làm sao mà tôi quên được. Vị đội trưởng của tôi ơi, hãy gắng lên nào, gắng lên vì vinh quang cho chúng ta, cho lũ Eldia vất vưởng này có thể trở về quê nhà an nghỉ.
tôi thì thào, thỏ thẻ, có lẽ khi dừng chân trước cánh cổng địa đàng ông vẫn có thể nghe thấy lời tôi.
xin ông hãy thay người lính quèn này khẩn cầu với chúa trời khi có dịp diện kiến
Hỡi ngài Ymir cao quý, ngày có xót thương cho thần dân của ngài lụi bại trước thế gian?
tôi khọt khẹt, khó thở, dường như linh hồn đang dần ghét cơ thể đen đúa này. Nếu không thì sao tôi chẳng nhìn thấy gì nữa, chẳng thể ngắm nhìn gương mặt hốc hác của ông mà lẩm bẩm lời hoa mĩ như khi sinh linh nhà ông lìa đời khỏi thế gian.
ôi thôi tôi lại lỡ lời lần nữa, lại nhắc chuyện buồn của ông mà chẳng hay. Thôi thì cứ trách vận may, gian truân rẽ lối thì sao mà đành.
chẳng phải ông thích giết trẻ con sao? còn hơn cả tôi nữa.
cứ coi như quả báo giết chết cả tôn ti nhà ông đi
tôi chới với, tự hỏi vì sao mình có thể bền bỉ tới vậy. dù tai đã điếc, mắt đã mù, cả cơ thể dường như co rút lại đau điếng nhưng tôi vẫn còn tồn tại
thật may quá
có lẽ đó là phước lành cuối cùng mà tôi có, sau khi giết quá nhiều người.
Ymir từ trên cao đã nhìn xuống nơi này, nơi bóng đêm đang ngự trị trong tâm hồn thánh thiện.
có lẽ đó là sự trả ơn của đồng đội với tôi, họ đã tự tay tiễn đưa tôi đi đến nơi cuối cùng mà không cần hồi đáp. Qua bao nhiêu năm đồng hành, cuối cùng ta có thể cùng nhau nằm chung một nắm mồ tập thể rồi nhỉ?.
mũi tôi nghẹt rồi, chỉ có thể tiếp sự sống qua cái miệng đượm mùi gỉ sét.
chắc tôi sắp chết rồi, vì thế tôi dành những lời cuối cùng này cho mẹ.
gửi mẹ trân quý của con. có lẽ nơi địa đàng sẽ từ chối con mẹ ạ, nhưng mẹ đừng lo, nơi nào thì con cũng có thể an giấc vì mẹ đã từng dặn dò con như vậy trước khi đi. Đây chỉ là bức thư tâm hồn con gửi mẹ nên mẹ sẽ chẳng biết đâu, chỉ có một mình con biết mà thôi. Hoặc, có thể mẹ sẽ biết khi trở thành thiên thần bên bờ biển. Lời của con cuốn trôi theo làn nước gửi tới mẹ, bởi con đang trôi dạt ở nơi này. Biển xanh là nơi con đi ngủ, nên mẹ sẽ không kêu con dậy được đâu nhé!. Trước khi chìm vào sắc xanh biêng biếc, thì con chỉ có một điều muốn nói mà thôi. mẹ yêu dấu của con, hãy để con ngủ thật lâu. Ngọt ngào của cuộc đời, gửi điều quan trọng nhất.
đây là lần đầu tiên tôi dừng lại để nhìn ngắm thiên nhiên.
cũng là lần cuối cùng.
tôi chết đây.
à thì, mũi giáo đâm vào tim tôi là do vị đồng đội yêu dấu đã tặng.
hãy cảm ơn cậu ấy.

chương 2

bầu trời hoen úa một màu đen u ám, gió hú rền vang dồn dập vào cõi người. Đám mây xám xịt chớm nhòe tia sáng, bao tố lung lây sức tuổi đôi mươi.
dường như là sự trừng phạt của trời dành cho những con người tội lỗi, lạc hương phải ở chốn xa lạ bạc tình. Ác nhân bủa vây khắp nơi đây, hướng ác ý về một dân tộc sớm đã điêu tàn theo năm tháng
dân ca Marley có câu
"Nghìn năm gìn giữ đất quê hương, dẫu chốn phong ba khắp nẻo đường. Giặc tà gian ác Eldia, đến đây gieo rắc mộng đau thương"
hận ý in sâu trong trang sử máu, cay đắng vì sự tang thương suốt 1 phần lịch sử không phai nhòa.
sâu trong những con người đã từng trải qua khoảng thời gian loạn lạc kia, hiểu rõ chốn hỗn mang khi ấy thế nào. Một dân tộc an bình và lạc hậu đã bị tấn công bởi quân ác bá hùng mạnh,phần thú tính man rợ của một con quái vật gian ác đã nhuốm Marley thành một cõi hoang tàn trị vì. Bi thương lưu dấu, máu chảy chan cơm suốt hàng thế kỉ.
khắc sâu trong máu sự đắng cay, mãi mãi không quên trang sách sử.
dù hiện tại đã dẹp tan tác những bóng thù hắc ám, đem lại hòa bình cho toàn thể nhân dân Marley, nhưng hận vẫn mãi là hận, vẫn không thể nào quên được nỗi đau trong nhưng năm tháng xưa cũ.
họ dạy cho con cháu mình cái hận thù trước lũ ác quỷ, lũ gian dân đã từng đọa đày ta như thế nào. Họ khơi gợi lòng hận thù ác ý, mãi mãi in hằng một mối thù xương máu.
rồi tự hào trước những con người yêu nước, những con người đoàn kết cùng nhau lưu giữ quá khứ vĩnh hằng.
hãy ca ngợi một Marley đã thành công thế nào trong việc tẩy não người dân
họ đã thành công gieo rắc sự đau khổ cho con cháu của lũ quỷ.
cũng thành công tẩy não chúng quên đi quá khứ vinh quang của mình.
một đất nước mưu mô
Asta Wolfram
Asta Wolfram
tao ghét điều đó...
máu chảy thấm ướt lòng bàn tay làm cô nhận ra rằng mình đang nắm chặt một lưỡi dao rỉ sét. Nhưng cô còn gì tâm trạng để chú tâm đến nó khi sự giận dữ đang dần lấn át phần nhân của mình.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
một dân tộc thất bại, Eldia quả là một dân tộc thất bại
Asta Wolfram
Asta Wolfram
lũ người hèn nhát chà đạp đến sự hi sinh của các chiến binh đã tử trận nơi đất khách này!
Asta Wolfram
Asta Wolfram
xác thịt thối rửa của họ sẽ đeo chân bọn bây trên chuyến tàu chạy trốn
bên ngoài ù ù gió bão, mưa đáp mạnh lên tấm kính làm nhòe đi quang cảnh hỗn loạn ngoài kia. Cơn gió dữ cuốn bay đi tất cả, tiếng la hét của mọi người đang cố níu giữ lại những thứ quan trọng đang chới với giữa không trung
lòng cô cũng đang giăng bão tố.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
tụi bây đã không nghĩ đến việc tụi tao đang bị hành hạ thế nào ở nơi đây. Lũ Marley đang chà đạp lên niềm kiêu hãnh của một người Eldia
Asta Wolfram
Asta Wolfram
tụi bây thậm chí còn bỏ rơi những người thuộc dòng dõi hoàng gia...
Asta Wolfram
Asta Wolfram
khốn khổ
Asta Wolfram
Asta Wolfram
lũ người man rợ chúng bây!
cô điên tiết đá mạnh lên bức tường gỗ, mắt giăng tơ đỏ chằn chịt, gân xanh trên trán nổi lên bị che khuất bởi lớp mái bù xù
cú đá dường như đã giải tỏa hết tất cả sự bực bội trước đó, cô bình tĩnh ngồi xuống giường, mắt khép hờ lại yên tĩnh.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
mẹ ơi...
từng giọt rồi lại từng giọt, nước mắt lăn dài trên má, kéo xuống tận hàm rồi tự do rơi. Sự chua chát nghiệt ngã khiến tâm hồn người lính của cô như vụn vỡ, bao nhiêu cố gắng hòa vào thành một vị mặn đăng đắng cõi lòng.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
đây là sự trả thù của chúa dành cho tôi.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
tôi đã phạm quá nhiều tội lỗi, và giờ nó đang trút lên tôi mỗi phút giây còn tồn tại.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
biển đã từ chối tôi...
lẩm nhẩm trên môi những câu vô vị tự đổ lỗi, người có tự cảm thấy buồn cười không?
cô nghĩ lại khoảng thời gian hấp hối chuẩn bị rời khỏi trần thế, cả cơ thể dập dìu như đang trôi dạt trên những làn sóng vỗ.
tay cô đan chặt tay vị đội trưởng dấu yêu của mình, mỉm cười chào đón cuộc đời mới.
nhưng rồi thứ đón nhận cô không phải là một vòng tay ấm áp, một trí óc sơ sinh mà lại là một thực tại nghiệt ngã.
cô chỉ là một đứa trẻ cha mẹ vừa mới chết mất xác trên chiến trường, sống đơn độc trong một căn nhà chông chênh giữa mưa bão. Đứa trẻ chưa đầy 8 tuổi đã phải tự nuôi bản thân, học cách bảo vệ và sống sót trước những con mắt thèm khát của lũ thú nhân.
rồi đau đớn nhận ra rằng dân tộc mình từng tự hào đã gục ngã trên ngai vương, bỏ rơi con dân mà tháo chạy đến nơi khác. Những người từng kiêu hãnh giờ đây lại bị nuôi nhốt và canh gác trong một cái lồng như lũ thú hoang, không còn tí tự do nào của con người.
băng tay vàng chóe chói mắt được đặt ngay ngắn lên bàn, ngôi sao năm cánh tựa như biểu tượng của sự sỉ nhục.
chết đi
cô đạp tung cánh cửa lỏng lẻo, chạy bay qua màn mưa đang vơi bớt hạt. Sương mù che khuất lối làm cô cứ thế đâm đầu chạy mà không thèm nhìn, mặc kệ việc mình đã va vào nhiều thứ như thế nào trên đường đi.
đến khi dừng chân, thứ cô nhìn thấy chỉ là một bức tường cao mười mấy mét đóng rong rêu, trên cao sáng chói ánh đèn từ tháp canh gác không một bóng người.
cô bật nhảy bám lên tường như loài bò sát từ từ mà leo lên mặt kệ cơn mưa và rong rêu đang cản trở thế nào.
Eldia là một chú chim bồ câu trắng, dành cả cuộc đời để thoát khỏi sự tù túng và kiếm tìm tự do
vì thế cuộc sống trong tù giam này không khác gì một hình phạt
đến khi đứng trên cao bức tường cả người cô đờ đễnh chẳng còn chút sức lực, hệt con rối đứt dây ngã quỵ xuống sân khấu của mình.
qua màn mưa là những ánh sáng vàng vọt từ các ngôi nhà ấm áp, kề sát nhau rọi lên mặt đường tối một sự yên bình diệu kì. Dường như cơn bão vừa qua chẳng là gì với họ, căn nhà của họ chắc chắn và đẹp đẽ, được xây lên từ những viên gạch bền bỉ và kín đáo. Còn căn nhà của lũ ác nhân được ghép lại từ những mảnh gỗ mục rửa, dòi bọ côn trùng có thể dễ dàng chui vào qua khe hở, lung lay trước cơn gió thu tưởng như nhẹ nhàng.
cô thở hổn hển, mí mắt nặng trĩu ngắm nhìn hồi lâu. Nước mắt hòa vào cơn mưa chua chát, máu đã sớm tan thành sương khói bị quên lãng.
vốn là người thông minh và biến thái nhất đội quân khi đó, giờ lại chẳng khác nào mấy đứa trẻ gào khóc vì thấy cha mẹ chết trước mặt mình.
cô đơn, hận thù và tuổi nhục.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
ừm... chẳng phải đúng sao
Asta Wolfram
Asta Wolfram
mẹ tôi chết mấy kiếp rồi còn đâu
người mang lại sức sống và ý chí cho tôi đã chết mấy trăm năm rồi, chết cô đơn mà không có tôi bên cạnh, chết trong sự thất bại của dân tộc mình.
đứa con bất hiếu như tôi đã mất đi niềm hi vọng sống từ lâu rồi.
giận dữ như cơn lửa dễ dàng bùng cháy vì gió thổi, cũng dễ dàng dập tắt vì một cơn mưa rào. Chỉ để lại chút tro bụi lắng động xuống rồi cũng bay đi.
Asta cảm thấy đây là khoảng khắc yên bình nhất của mình sau tất cả.
tâm trí phát họa lại một bức chân dung về người đàn bà đã ngoài 50, vẫn ngày ngày đun nóng bếp lửa rồi ngồi trước hiên chờ đứa con gái ngỗ nghịch trở về.
tuyết trắng xóa rơi lộp bộp lên mái lá xập xệ, phủ kín một mảng sân vườn nhưng bà ta vẫn ngồi đó.
cố chấp đến kì lạ
để rồi chết cống dưới tuyết, hoặc chết đứng dưới lời nói của kẻ truyền tin rằng con bà đã kiêu hãnh tử trận trên chiến trường.
bà ta vốn chẳng cần một người lính mạnh mẽ xông pha vì dân tộc, bà chỉ cần đứa con gái của bà thôi-đứa con gái vẫn ngày ngày cùng bà nhuốm lửa, đầu chẳng phải nón sắt mà chỉ là chiếc mũ rơm được đan qua loa trong chuồng ngựa, môi lúc nào cũng mỉm cười với đôi mắt trong veo như mặt hồ.
chẳng phải là tên lính khát máu và biến thái, nắm trên tay hàng loạt sinh mạng vô tội.
Asta Wolfram
Asta Wolfram
phải rồi nhỉ...
cô chợt nhận ra mẹ chẳng cần cô làm một người lính.
mẹ chỉ cần Asta thôi
vậy cớ sao cô lại phải tức giận vì việc dân tộc cô thất bại chứ?
chẳng phải chỉ cần cô còn sống là được sao? dù là chung dân tộc thì họ cũng chả là gì với cô cả...
phải rồi nhỉ... tức giận làm gì
chỉ cần sống là được mà, bọn chúng chết thì liên quan gì tới cô.
mưa tạnh vào đêm khuya, ánh đèn vàng cũng đã tắt khiến hai bên bức tường đều hòa vào thanh âm lặng lẽ. Cô ngôi vắt vẻo trên cao, ngắm nhìn vì sao sáng đang lấp lánh trên trời cao có sắc tím huyền ảo.
mỉm cười

chương 3

bóng mát rượi làu làu gió lộng mênh mông, nắng chập chờn bên thềm đồi diên vĩ
mang theo hương đất sau mưa hoà cùng mùi sách cũ ẩm ướt
mái tóc vàng hoe gối đầu lên vai gầy của cô nàng e thẹn
Asta Wolfram
Asta Wolfram
nhàm chán
Pieck Finger
Pieck Finger
nếu cậu không chịu học thì còn lâu mới có thể vượt qua kì thi được
cô khó chịu tặc lưỡi, mặt mày nhăn nhó như thể mới nghe thấy một thứ quái dị
Asta Wolfram
Asta Wolfram
chiến binh còn cần phải hoa mĩ như mấy văn giả dối trá sao? chỉ cần giỏi chiến đấu là được trọng dụng mà
Pieck Finger
Pieck Finger
vậy thì cậu nên biết rằng
Pieck Finger
Pieck Finger
Marley không chỉ đào tạo hung tàn mà còn dẫn lối cho đức tin
Asta Wolfram
Asta Wolfram
nói thẳng ra là muốn chúng ta trở thành trở thành một con chiên ngoan đạo để lũ khốn đó dễ sai khiến
Pieck chớp mắt, thở dài như thể đã quen với sự ngông nghênh của kẻ đang treo cuốn sách quý giá của mình vắt vẻo trên ngón tay
Pieck Finger
Pieck Finger
quyển này tốn nhiều tiền lắm tớ mới mua được đấy, cậu chẳng trân trọng chút nào cả
Asta Wolfram
Asta Wolfram
đừng có mà trốn tránh, cậu biết chúng ta đang nói gì mà
hai bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau được giơ cao lên như thể đang minh chứng cho một điều gì đó trân quý như ngọc
Asta Wolfram
Asta Wolfram
cậu cũng chẳng hề tin nơi này chút nào
Pieck Finger
Pieck Finger
sao cậu lại nghĩ thế?
Asta Wolfram
Asta Wolfram
cậu đang ngồi cạnh tôi, kẻ đang có tư tưởng phản quốc
Asta Wolfram
Asta Wolfram
một con chiên sẽ không làm vậy đâu nhỉ?
Asta dí sát mặt mình vào gương mặt Pieck, mỗi lời thì thầm đều như đang xăm lên da cô nàng một lời buộc tội
Asta Wolfram
Asta Wolfram
chúng ta giống nhau
Pieck mỉm cười thư thái, chẳng mấy quan tâm mà choàng lấy ôm Asta ngã xuống đệm cỏ xanh rờn, lăn vài vòng mới dừng lại
cô nàng đè lên người Asta cười khúc khích,nhưng đôi mắt lại sáng lóa tinh tường
Pieck Finger
Pieck Finger
yên tâm đi tớ chưa hề có tư tưởng phản nghịch giống cậu
Pieck Finger
Pieck Finger
tớ không tin Marley, nhưng tớ tin những con người ở bên cạnh tớ
Pieck Finger
Pieck Finger
vì thế tớ sẽ cống hiến mạng mình cho Marley để họ được an nhiên
Asta Wolfram
Asta Wolfram
thật anh hùng
cô nhếch mép cười mỉa mai như thể vừa nghe thấy cái gì đó chói tai quá mức
.
Asta dẫu có khác người tới đâu thì vẫn chỉ là một đứa trẻ miệng còn hôi sữa, và cũng là một nhân loại bằng xương bằng thịt
thế nên cô cũng cần thức ăn để duy trì sự sống
vì hiện tại đang trong hoàn cảnh nghiệt ngã cha chết mẹ chết, xác ly tan trong mồ chôn tập thể nên cô phải tự thân vận động lo cho bản thân mỗi bữa ăn giấc ngủ
tiền là từ trợ cấp của chính phủ, nhưng người Eldia vốn chẳng được coi trọng nên số tiền đó còn không đủ để ăn trong nửa tháng
việc thiếu thốn như vậy làm cô phải chắt chiu từng đồng
nhưng sống chỉ bằng nước và bánh mì cứng cầm hơi thì chẳng ổn chút nào, nhất là khi cô đang có ý định trở thành một chiến binh
ăn như vậy có ngày thành que củi người ta bẻ là chết
Asta Wolfram
Asta Wolfram
Pieck à, tôi nghĩ tôi cần một công việc
Pieck Finger
Pieck Finger
tớ có một người cô đang bán tạp hóa ở gần trung tâm Liberio, nếu cậu cần tớ có thể giới thiệu cậu cho cô ấy
Asta Wolfram
Asta Wolfram
ồ, vậy thì tốt quá
thế là cô đã có công việc đủ để cho mình có 2 bữa cơm đàng hoàng qua ngày
tạp hóa của cô Pieck cũng gọi là khá lớn ở khu tập trung nhỏ như hang kiến này, nên lượng khách mỗi ngày cũng khá đông
nhiệm vụ của Asta là bán đồ cho khách ở tiệm, còn cô của Pieck thì nấu cơm cho những người trong công trường vào mỗi trưa và chiều
phải nói là cô vô cùng hài lòng với công việc này vì không chỉ có tiền mà cô còn được bao ăn và uống
chỉ là Asta hơi hoài nghi khi bà chủ cửa hàng này thật sự cho cô quản lí tiền của tiệm, thật sự không sợ cô túng thiếu quá mót vài tờ sao
nhẹ dạ ghê
mà vậy chẳng phải là quá thuận tiện cho cô sao?
Asta Wolfram
Asta Wolfram
cuộc chiến thành công tốt đẹp...
cô lẩm bẩm nội dung của quyển sách Pieck đặc biệt tặng cho mình, lắc lư trên bàn nhưng cố giữ tỉnh táo
mùa hè hoen ố làm căn phòng nồng đượm mùi oi bức, khiến cả người cô phủ một tầng mô hồi ẩm ướt và bết dính
tiếng ve sầu kêu râm ran như là một cuộc khủng hoảng màn nhĩ, chúng đung đưa qua đầu cô như một hồi chuông thiên đường tra tấn kẻ mang tội
lúc cô đang chới với giữa việc gục ngã hay gắng gượng dậy thì bên tai lại vang dội lên tiếng bước chân nhỏ nhẹ
cô dụi mắt, chỉnh lại phần tóc mái đang lòa xòa rũ rượi xuống mặt mình cho chỉnh tề rồi ngồi thẳng dậy
Asta Wolfram
Asta Wolfram
ồ, là cậu à Marcel
Asta Wolfram
Asta Wolfram
xin lỗi vì sự bừa bộn này nhé
cô mỉm cười với đôi mắt mơ màng dường như vẫn còn lạc ở những tầng mây mềm mại trên bầu trời
Marcel Galliard
Marcel Galliard
có lẽ tôi đã phá giấc ngủ của cậu nhỉ
Asta Wolfram
Asta Wolfram
ồ không đâu, tôi chỉ đang gửi hồn theo mây và gió thôi
Marcel mỉm cười, đưa tay vuốt lại mái tóc của mình như một thói quen thường nhật
Marcel Galliard
Marcel Galliard
quả thật thời tiết hôm nay đúng là rất dễ khiến người ta mê man
Marcel Galliard
Marcel Galliard
Porco sáng giờ vẫn vòi tôi mua cho nó một cây kem vì nó đã dùng hết tiền tiêu vặt trong tuần
Asta Wolfram
Asta Wolfram
làm một người anh tốt mệt thật nhỉ?
Marcel Galliard
Marcel Galliard
đúng là rất mệt khi có đứa em hay khó chịu
cô nhìn thấy nụ cười nở trên môi Marcel vừa bất lực lại dịu dàng
Asta Wolfram
Asta Wolfram
"thật sự muốn có một người anh trai"
mấy tên trong đội lúc trước đều toàn đóng vai em trai bắt cô chiều chuộng, nghĩ lại thì cô thấy hành động khi đó của mình thật dị hợm
Asta thò tay vào tủ đông lấy vài cây kem mà Marcel muốn mua, lơ đễnh tán gẫu cùng cậu bạn tạm gọi là trạc tuổi mình mấy câu
Asta Wolfram
Asta Wolfram
Porco vậy mà thích kem dâu nhỉ, đúng là một đứa trẻ ngọt ngào
Marcel Galliard
Marcel Galliard
dù thằng bé hay cáu bẳn nhưng thật ra là một người rất ấm áp đấy, có lẽ cậu sẽ sớm nhận ra thôi
Asta Wolfram
Asta Wolfram
bao giờ tôi mới có dịp thấy sự ấm áp từ thằng nhóc đó như cậu nói đây?
Asta thật sự không tin lời Marcel nói
Porco vốn luôn là một đứa nít quỷ đích thực
ấm áp hay rực lửa thì cũng tùy người cảm nhận, nhưng mà quả thật phải nói rằng Marcel chịu đau quá dữ
Asta Wolfram
Asta Wolfram
Gửi lời chào của tôi đến Porco nhé
Asta Wolfram
Asta Wolfram
tôi thật sự mong chờ sự trở lại mạnh mẽ của em trai cậu
Marcel Galliard
Marcel Galliard
Porco khi nghe lời chào của cậu chắc chắn sẽ tức điên lên mà la ó thêm lần nữa
Marcel nghĩ ngợi rồi bỗng bật cười
Marcel Galliard
Marcel Galliard
nhưng ngày hôm ấy đúng là kỉ niệm khó quên nhỉ
Asta Wolfram
Asta Wolfram
nhất là với Porco
Marcel mỉm cười, nói tiếp
Marcel Galliard
Marcel Galliard
thật mong sao chúng ta đều có thể cùng nhau trở thành một chiến binh
Marcel Galliard
Marcel Galliard
cậu rất mạnh đấy Asta
Marcel Galliard
Marcel Galliard
tôi sợ rằng bản thân sẽ bị cậu đánh bại
Asta Wolfram
Asta Wolfram
nếu có thì là do cậu yếu kém thôi
Asta Wolfram
Asta Wolfram
về mà luyện tập để đánh bại tôi đi
cô nhếch mép đắc thắng khi vẫy tay tạm biệt Marcel, rồi nhanh chóng thu liệm lại nụ cười trở về một oan hồn vô cảm
nói chuyện với mấy đứa nít ranh làm hao tổn sức lực của cô rất nhiều
thật may là Marcel và Pieck đều trưởng thành hơn mấy đứa bằng tuổi
cô thở dài, lại gục mặt xuống bàn để cơn ngột ngạt của ngày đầu hạ đưa suy nghĩ mình bay vật vờ nơi đại não
thật là một ngày buồn chán thê lương
làm cô lại nhớ mẹ mình rồi
bụng cô cồn cào vì đói, chẳng hiểu sao sáng nay cô lại từ chối bữa sáng thơm lừng của Bà Mary hàng xóm mang cho mình
có lẽ là do cô không hề tin tưởng bà ta
ai mà biết được có thứ gì ở trong dĩa đồ ăn đầy ắp đó chứ
sự đa nghi được rèn dũa hiện giờ đang làm cô hối hận không thôi
hôm nay bà chủ cửa hàng không có ở nhà, nên sẽ không có bữa trưa nào dành cho cô cả
cô có thể lấy số tiền mình kiếm được được để mua một cái bánh mì ngọt lót dạ, nhưng lại không muốn chi tiêu hoang phí như vậy
cô cần số tiền đó cho tương lai
a...
có lẽ cô nên mua nó
tờ tiền mỏng trên tay nặng trĩu như cục tạ ngàn cân
lần đầu có cảm giác nghèo hèn như vậy
Asta cạ mạnh cánh tay mình vào mặt bàn gỗ, vết thương vì thế mà lại toét ra thấm đẫm máu lên lớp băng và tay áo trắng. Mùi hoen ố lơ lửng khắp căn phòng ngột ngạt chất đầy những thứ đồ lớn nhỏ
chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy hưng phấn khi nhìn thấy máu nhỏ giọt tí tách trên cánh tay, va đập xuống bàn gỗ
dường như vừa mới tìm ra một điều rất hay trong vô thức
cơn đau sẽ xóa nhòa cơn đói
cô cất tờ tiền nhăn nhúm vào lại túi áo, đi lại tủ lấy một cuộn băng trắng quấn chồng lên lớp băng cũ để ngăn máu chảy ra ngoài
ngân nga một giai điệu tự do chờ khách đến
Asta là một người chi li điên rồ, thà để tiền chất đống khắp nhà chứ không dùng nó cho bản thân nếu không có lí do vô cùng quan trọng
Asta Wolfram
Asta Wolfram
"dù sao thì chiều mình cũng có đồ ăn"

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play