Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Duy Ngọc X Khoi Vu] Nhớ Ra Tên Tôi Chưa?

01

Cốc cốc
Khôi Vũ nắm chặt một xấp vở, ngón tay hơi run rẩy.
Còn mười phút nữa là hết giờ tự học. Trong thời gian đó, cậu phải phát hết đống tập vở này đi.
Lớp học này có ba mươi người - trừ chính mình ra thì cậu chỉ phải phát hai mươi chín quyển nữa thôi, cũng không khó lắm... Từng phút một trôi qua, trán Khôi Vũ đã lấm tấm mồ hôi, không ngừng tự nhủ - không khó, không khó mà. Cậu đã chuyển trường được hơn một tháng, đã nhớ được tên rất nhiều bạn cùng lớp như bạn cùng bàn Quang Huy hay bạn ngồi đằng sau Thanh Bảo chẳng hạn... Trừ họ đi, thì chỉ còn có hai mươi bảy người nữa thôi😌.
Tim cậu đập thình thịch, dường như không thể nhìn rõ chữ được nữa. Thật chỉ muốn bảo cô chủ nhiệm rằng cậu không làm được...
Nhưng chắc chắn cô sẽ rất thất vọng nếu cậu làm thế. Cô chủ nhiệm đã đối tốt với cậu như vậy, cậu không thể phụ lòng cô. Mặt khác, cậu cũng muốn được như cô nói đó - từ từ giao lưu với người khác cũng là một trong những cách trị liệu.
Phải, Khôi Vũ có bệnh. Là bệnh ngại giao tiếp.
Hay còn gọi là chứng sợ xã giao.
Đương nhiên đây không phải là bệnh bẩm sinh. Tuy trời sinh cậu hướng nội và hay thẹn thùng thật, nhưng chưa đến mức không thể giao tiếp bình thường với mọi người. Căn bệnh này xuất hiện được tròn một năm phải chịu chiến tranh lạnh thời cấp hai.
Floraa🌷
Floraa🌷
Hơi dài á, ráng đọc nha mí pồ💙
Thực ra nguyên nhân gốc gác lại rất vặt vãnh.
Lần đó, học sinh luôn dẫn đầu Khôi Vũ lại điền sai tờ khoanh trắc nghiệm, dẫn đến việc bài thi Tiếng Anh của cậu chỉ được có ba mươi mấy điểm, làm sụt giảm nghiêm trọng thành tích trung bình của lớp.
Đó là đợt thi cuối kì, quan trọng thế nào thì khỏi cần bàn. Với học sinh thì thành tích có liên quan đến rất nhiều chuyện. Hơn nữa, lớp của Khôi Vũ lúc ấy còn được xưng là "lớp chọn". Giáo viên chủ nhiệm lúc đó cực kì tức giận với Khôi Vũ, xúi cả lớp trách mắng cậu rất lâu, liên tục một tuần còn cường điệu lên là - tại cậu mà lần này cố gắng của cả một tập thể người đều ra công cốc hết, còn vu cho cậu cái chức "kẻ có tội của cả lớp".
Giáo viên tức đến thế là vì - tiền lương của cô có liên quan trực tiếp đến thành tích của lớp cô làm chủ nhiệm. Nhưng những học sinh ngây thơ lại không biết được nhiều thế, chỉ là hùa theo cô, bắt đầu cô lập Khôi Vũ.
Khi bắt đầu là - không có ai chịu ngồi với cậu, không ai muốn nói chuyện với cậu, vào giờ thể dục được hoạt động tự do, sẽ chỉ có một mình cậu đứng trên bãi tập đó.
Kiểu chiến tranh lạnh này không có một cơ sở lý lẽ nào cả, nhưng lực sát thương của nó thì tuyệt đối không thể coi thường. Đến lúc đỉnh điểm nhất, mọi người thấy cậu là tránh còn không kịp, sách vở bài tập của cậu bị ném hết sang một bên, mọi người không cho cậu được dùng bình nước công cộng, thậm chí mỗi khi đi qua chỗ cậu ngồi là sẽ cố đi nhanh hết mức có thể.
Lúc đầu, Khôi Vũ nghĩ tình trạng này sẽ kết thúc ngay thôi, rồi lại nghĩ đến việc nói cho mẹ biết. Nhưng nhìn cảnh mẹ bận rộn tối ngày, cậu lại sợ làm mẹ buồn, cộng với việc tuổi dậy thì khó mở miệng tâm sự với người lớn... Cứ dần dần như thế, tạo nên hậu quả là - cậu không muốn tiếp xúc với mọi người nữa.
Giáo viên khinh thường, bạn bè cô lập làm thành tích của cậu xuống dốc không phanh. Ở cuộc thi kế tiếp, Khôi Vũ không điền sai tờ trắc nghiệm nữa, nhưng vẫn thấp hơn lần trước 100 điểm.
Làm giáo viên càng thêm tức giận.
Trong buổi họp lớp, giáo viên lại công khai phê bình cậu lần thứ hai, ngôn từ cực kì mỉa mai, châm chọc, lời cuối cùng còn ám chỉ cười nhạo rằng - có phải vì cậu sống với một bà mẹ đơn thân nên mới chẳng ra gì như thế không?
Đứa trẻ vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời như Khôi Vũ, vào ngày hôm đó, đã nhấc ghế lên phang thẳng vào đầu giáo viên👏.
Không biết có phải trong hoạ có phúc không mà lần đó cậu bị gọi lên văn phòng trường, trường gọi cho người lớn, nên mẹ cậu mới biết - suốt một năm qua con mình đã phải chịu đựng bạo lực học đường trong câm lặng như thế nào. Người phụ nữ kiên cường ấy lập tức làm thủ tục chuyển trường cho con. Trước khi đi còn không quên đến phòng làm việc của người giáo viên đó để bồi thường tiền thuốc men, đồng thời ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông nhà cổ🙂.
Sau khi chuyển trường, cuộc sống của Khôi Vũ khấm khá hơn nhiều. Lúc đầu mọi người còn có hứng thú với học sinh chuyển trường này, sau thấy cậu chẳng nói gì nên cũng không để ý nữa. Cậu cứ thế mà an toàn đi hết thời cấp hai và lên lớp 10. Trong khoảng thời gian đó, mẹ cũng dẫn cậu đến bác sĩ tâm lý vài lần, cũng tiến hành vài cuộc trị liệu, nhưng cũng chẳng có hiệu quả mấy.
Khi cậu cấp ba thì mẹ cậu cũng chuyển nơi công tác. Bà sợ để con lại quê một mình, liền mặc kệ lời người khuyên nhủ, quyết mang con trai đã lên lớp 12 đến thành phố nơi mình sẽ tiếp tục công việc.
Rồi cậu chuyển vào lớp học này. Đã sắp tròn một tháng.
Chủ nhiệm lần này của Khôi Vũ là một cô giáo trung niên gần bốn mươi tuổi - cũng là người đã phá vỡ cái định nghĩa cô giáo chẳng tốt đẹp gì lắm trong lòng cậu.
Cô rất nghiêm khắc, bình thường chẳng mấy khi cười. Lúc đầu cậu sợ cô lắm, nhưng sau khi cô biết được tình trạng đặc biệt của cậu, còn xem qua hồ sơ phết đỏ mấy chữ CÓ HÀNH VI CHỐNG ĐỐI, ĐÁNH GIÁO VIÊN đó, phản xạ của cô không phải là giật mình kinh sợ hay là gọi đến trường trước hỏi han, mà là gọi cậu vào phòng làm việc của mình, cẩn thận hỏi về bệnh tình của cậu.
Giáo viên
Giáo viên
//nghe cậu khó khăn giải thích, suy nghĩ một lúc rồi bảo// Cô sẽ không ép em phải tiếp nhận mọi người ngay lập tức, nhưng nói thế nào thì em cũng phải thử tiếp xúc với thế giới một lần nữa thôi. Không phải ai cũng hư hỏng như những người đó, đúng chứ? Em có đồng ý với cô vài chuyện không?
Cảm nhận được thiện ý của cô, Khôi Vũ gật đầu. Khuôn mặt luôn nghiêm túc của cô nở một nụ cười dịu dàng, đoạn đưa cho cậu xấp bài thi
Giáo viên
Giáo viên
Nhờ em trả hộ cô chỗ vở này. Lớp chúng ta sĩ số cũng ít, có ba mươi người thôi, cô tin là em sẽ làm được. Nếu có ai không nhớ nổi... thì cứ hỏi các bạn khác xem nhé?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Dạ..
Bản năng của cậu muốn cự tuyệt, nhưng lại lỡ đáp ứng mất rồi😭.
Còn ba phút nữa là hết giờ tự học. Sau đó là giờ của cô chủ nhiệm - giờ Đại số, nhất định là cần dùng đến chỗ vở này... Ngón tay cậu nắm chặt, môi cắn cắn, nom như sắp lâm phải dịch bệnh đến nơi.
Chuông hết tiết tự học vang lên. Trong nháy mắt, lớp như đàn ong vỡ tổ. Khôi Vũ lấy khăn giấy ra lau tay - tay cậu chảy nhiều mồ hôi, chỉ sợ sẽ làm bẩn vở bạn.
Cậu hít một hơi thật sâu, đứng dậy. Đầu tiên là đặt vở mình lên bàn trước, rồi mới đến bạn bên cạnh và sau lưng. Ngực cậu thoải mái hơn một chút, không ngừng tự nhủ - hai mươi tám quyển nữa, chỉ còn hai mươi tám quyển nữa thôi.
Trí nhớ của cậu vốn tốt, thậm chí còn tốt hơn phần đa người thường. Người được thầy cô gọi lên bảng cậu đã nhớ, người hay đi qua chỗ cậu cậu cũng nhớ, mà may là đang giờ ra chơi nên mọi người ra ngoài gần hết, thành ra công việc của cậu đơn giản hơn nhiều. Hai mươi bảy quyển, hai mươi lăm quyển, hai mươi ba quyển...
Đột nhiên cậu thấy, hoá ra chuyện này cũng không khó khăn lắm. Phát đến quyển thứ mười lăm, bạn nữ được phát còn không ngại ngẩng lên mà nói cảm ơn cậu một cái, nhưng sững lại không bao lâu, cậu nhỏ giọng đáp lại
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không có gì.
Tuy giọng cậu rất nhỏ, có khi chẳng ai nghe thấy, nhưng cậu vẫn thấy rằng... cảm giác khi giao lưu với bạn học này, thực sự là thoải mái lắm.
Mọi việc càng lúc càng trơn tru. Mười hai, mười một, mười, chín...
Khoé môi cậu hơi cong lên, cảm nhận được cảm giác thành tựu đã biến mất từ lâu.
Đứng ở cuối lớp, cầm hai quyển vở cuối cùng, cậu lại bắt đầu căng thẳng.
Hai quyển cuối cùng này... cậu không biết là của ai.
Khôi Vũ nhớ những vị trí mà mình đã đi qua, giờ chỉ còn lại bàn thứ hai ngược từ dưới lên gần cửa sổ và bàn trung tâm. Một người thì đang ngủ, một người thì đã ra ngoài, trên bàn không có thứ gì ghi tên; vậy phải hỏi, phải hỏi một chút sao?
Tâm lý cậu phản kháng mãnh liệt, hai cậu trai này đều cao lớn lắm. Trong vô thức, cậu không muốn quá thân cận ai.
Chuông vào học vang lên làm cậu tỉnh lại từ dòng suy nghĩ. Cậu cắn cắn môi, đoán bừa mà đặt hai quyển vở xuống, rồi chạy nhanh về chỗ của mình - cậu sợ bị gọi lại, cũng sợ mình ăn nói không rõ ràng lại làm người ta cười chê.
Cô chủ nhiệm bước vào lớp học, quét một vòng quanh lớp, rồi nhìn về phía Khôi Vũ. Thấy gương mặt cậu đỏ ửng, trong mắt là niềm hưng phấn, lòng cô cũng vui thay, tán thưởng nhìn cậu rồi lại lập tức nghiêm nghị, như thường ngày hỏi mấy câu trong giờ tự học tối qua rồi giảng bài trong sách.
Cảm nhận được sự công nhận của cô, cậu cũng rất vui vẻ. Cậu không dám quay lại nhìn, nhưng nãy giờ không ai có ý kiến, nghĩa là... cậu đoán đúng rồi, đúng không?
Cậu thầm thấy mình thật may mắn, rồi yên tâm tập trung nghe giảng.
____________________
Ở vị trí thứ hai từ dưới lên cạnh cửa sổ.
Duy Ngọc lười biếng ngồi dậy, xoa xoa mắt rồi cầm lấy quyển vở, cau mày
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY?
Nhìn quyển vở đầy những nét chữ xiên xiên xẹo xẹo, đúng là thảm đến không nỡ nhìn, hắn lại nhìn lên nhãn vở, quay sang cười nhạo với bạn cùng bàn
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cái thằng Nam Sơn này, học hành kiểu gì mà nhầm vở còn không biết.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//phi thẳng quyển vở vào người tên Nam Sơn kia//
Người kia vốn đang đầu óc trên mây, bị đập thế thì giật nảy người, vừa xấu hổ vừa bực mình mà nhe răng làm mặt quỷ với Duy Ngọc, đoạn ném trả lại vở cho hắn. Hắn nhanh tay bắt lấy rồi quay sang hỏi bạn cùng bàn
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Vừa nãy là ai phát vở thế?
Minh Huy cũng không để ý lắm, bèn trả lời đại
Lê Minh Huy
Lê Minh Huy
À, hình như là bạn mới tới đấy, tên là Khôi Vũ.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//nhướng mày// Để hết giờ tôi lên hỏi xem, trông tôi giống cái thằng Nam Sơn ngu ngốc kia lắm hả?
End
Floraa🌷
Floraa🌷
Chánh thất của Khôi Vũ xin chào mọi ngườiii=))💙
Floraa🌷
Floraa🌷
Floraa come back để ồn hơn về OTP này đó ạ.
Floraa🌷
Floraa🌷
Floraa còn nhiều điểm chưa hoàn thiện lắm, mong mọi người góp ý và ủng hộ nhaaa, luv u💙🌷

02

Nhưng đã một tháng rồi, chẳng lẽ đến tên của hắn còn không nhớ được ư?
Thân là hotboy kiêm thành viên chủ lực của đội bóng rổ, Duy Ngọc khá tự tin rằng người khác sẽ rất ấn tượng về tên hắn đấy. Nên chắc bạn học này không là ngoại lệ đâu nhỉ...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Tôi đang hỏi cậu đấy! Sao lại phát vở tôi cho đứa khác? Tôi với Nam Sơn giống nhau ở đâu hả?
Cơ bản là cậu không nghe rõ hắn đang nói gì, chỉ vô thức gật đầu theo.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//bật cười// Tôi giống Nam Sơn ấy hả?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//nhìn sang thằng bạn với khuôn mặt đại chúng ở đằng sau, không cam lòng thừa nhận// ...Cậu thực sự không nhớ tên tôi à?
Khôi Vũ vốn có chứng ngại giao tiếp xã hội, nay lại bị một cậu trai cao lớn xa lạ ép cung, nên đã sớm rơi mất năng lực ngôn ngữ rồi. Mấu chốt là cậu còn chẳng nghe được hắn đang hỏi gì, chỉ bất an gật gù theo. Duy Ngọc hoàn toàn hết cách, cười cười tiến lại gần, làm sắc mặt cậu càng thêm trắng bệch.
Hắn mỉm cười, khom lưng, rút cây bút trong tay cậu ra, tiện thể mở vở cậu, nét chữ rồng bay phượng múa hoạ xuống một cái tên, ngón tay thon dài chỉ chỉ lên đó
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Thấy rõ chưa, Duy Ngọc, tên tôi là Duy Ngọc. Viết chính tả mười lần lại cho tôi, sau này đừng có nhầm nữa.
Chuông vào tiết chợt vang lên, Duy Ngọc ấn lại cây bút vào tay Khôi Vũ, thấy đối phương đang đờ ra thì lại muốn trêu nữa, liền búng nhẹ lên trán cậu
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Lần sau gặp tôi sẽ hỏi cậu đấy. Lúc đấy mà còn quên nữa xem!
Chờ hắn thong dong đi về chỗ một lúc rồi, cậu mới từ từ tỉnh ra. Vội mở vở, đầu óc cậu chợt trống rỗng - thế này là sao? Nam sinh đó... chỉ để lại tên hắn thôi à?
Muộn màng thở dài một hơi, cậu đã phát nhầm vở cho hắn, thế mà người ta... chỉ nói có vài câu thôi à... A, hình như còn động thủ nữa. Cậu sờ sờ lên chỗ bị búng trên trán.
Khôi Vũ loáng thoáng nhớ người này từng đánh nhau với học sinh ban khác trong giờ thể dục. Trong ấn tượng mơ hồ của cậu... người nọ không phải kiểu tốt tính gì.
Nhưng may là cũng không xấu tính.
Cậu không ghét hắn, nhưng nhớ lại dáng vẻ cúi xuống của hắn vẫn làm cậu sợ. Cậu... vẫn không quen tiếp xúc gần với người lạ như thế.
Khôi Vũ lắc đầu thật mạnh, cố gắng đá văng chuyện vừa nãy đi, tập trung nghe giảng.
____________________
Sau hai tiết học là một giờ thể dục chung. Tốp năm tốp ba học sinh cùng nhau đi xuống sân tập, còn Khôi Vũ thì thở phào nhẹ nhõm - đây là thời gian cậu thích nhất trong ngày, vì cậu không phải học giờ thể dục. Mỗi ngày sẽ có một khoảng thời gian thế này, chỉ mình cậu trong phòng học, rất là thoải mái.
Từ khi cậu nhập học, mẹ cậu đã nói với cô chủ nhiệm rằng cậu không tiện ở nơi có nhiều người. Tuy lúc đó cô không hiểu lắm, nhưng vẫn đồng ý.
Khôi Vũ lau bảng hộ trực nhật, tưới nước cho bồn hoa bên cửa sổ, rồi quay về chỗ của mình.
Còn nửa tiếng nửa là hết giờ thể dục, đủ thời gian để cậu làm một trong hai bài - xác suất hoặc hình học không gian. Cậu lẩm bẩm nhìn vở, đang nghĩ không biết nên làm bài nào thì chợt nghe tiếng cười sau lưng
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu không phải đi học thể dục à?
Cậu sợ đến suýt nữa nhảy dựng lên. Vội quay đầu thì kinh ngạc thấy - người này đến đây từ bao giờ?
Duy Ngọc đang ngồi sau cậu, lười biếng nói
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Hôm qua tôi chơi bóng bị bong gân, nên không đi được. Cậu thì sao? Sao cậu không xuống?
Khôi Vũ cố nén tiếng tim đập thình thịch, mím mím môi, cố gắng nói tự nhiên nhất có thể
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tớ... tớ không phải đi học.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//nhíu mày, tiến lại gần cậu// Cậu vừa nói gì cơ? Sao nói nhỏ thế?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//cố gắng nói to lên// Tớ không phải, không phải đi học!
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//nhướng mày// Sướng thế? Cô chủ nhiệm đồng ý rồi à?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//gật gật đầu//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//than thở// Ài, còn thế được cơ đấy... Đãi ngộ đặc biệt cho học sinh giỏi đấy hả?
Cậu không muốn nói thêm nữa, nhưng sợ cô giáo bị hiểu nhầm, nên lại khó khăn nói tiếp
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không, không phải. Là tớ có, có lý do đặc biệt...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//ngẩn ra, đoạn bật cười, liếc nhìn cậu từ trên xuống dưới// Một thằng con trai còn có lý do đặc biệt nào được? Cũng giỏi thật đấy!
*Con gái và lý do đặc biệt mỗi tháng một lần - hoặc là lý do trốn thể dục kinh điển.
Khuôn mặt Duy Ngọc vốn cực kỳ anh tuấn, nhưng thường ngày luôn tỏ ra lạnh lùng, nay lại đột nhiên cười lên, nom như ánh nắng lấp lánh sau mưa vậy. Khôi Vũ nhìn đến váng cả mắt, cộng với cậu thực sự không hiểu hắn đang nói gì, nên im im không đáp. Còn người ta nhìn cậu thì lại càng muốn trêu, lại hỏi
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu ở lại lớp làm gì? Chỉ để ngồi đây thôi á?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ừ. Làm bài nữa.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//trợn mắt, bất đắc dĩ thốt lên// Đúng là chăm thật.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//nhẹ giọng đáp// Thì lớp 12 rồi...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//bật cười// Cậu cũng biết là lớp 12 rồi cơ đấy? Đã thế sao còn chuyển trường?
Đồng tử trong mắt cậu đột nhiên co lại, nhẹ giọng đáp
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tớ...
Chuyện này nói ra thì rất dài, cậu lại không nói rõ ràng được, nên hơi đỏ mặt lên.
Vẻ ngoài của cậu vốn thiên về hướng thanh tú sạch sẽ, mặt đỏ lên nom lại càng đáng yêu😚. Duy Ngọc thấy thế mà tay chân ngứa ngáy, không nhịn được vuốt nhẹ lên đầu cậu. Cậu thụt cổ về phía sau, nhưng lại không trốn thoát, làm ngực hắn lại càng ngứa tợn. Tiếc là lớp thể dục đã tan rồi, học sinh đang ùa lên phòng học nên hắn đành phải đứng dậy về chỗ. Vừa xoay người, hắn lại nhớ ra chuyện gì đó, quay lại hỏi cậu
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Này, tên tôi là gì?
Khôi Vũ vẫn chưa định thần lại được sau vụ bị phát hiện - trừ mẹ ra, đã lâu lắm rồi cậu chưa tiếp xúc gần với người nào như thế này. Cảm giác xa lạ đó làm cậu sợ run lên, vội vàng chui đầu vào đống bài tập. Duy Ngọc trông mà chán hẳn
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Thực sự không nhớ nổi tên tôi sao?
Giáo viên sắp lên lớp rồi, nên hắn không đứng đó được nữa, đàn dứ dứ tay về phía cậu rồi chở về chỗ ngồi.
Khôi Vũ vẫn còn hơi sợ, mở phần bài sai ra định sửa tiếp. Bạn cùng bàn Quang Huy quan tâm
Lê Quang Huy
Lê Quang Huy
Cậu sao thế? Mặt đỏ hết lên rồi kìa.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//sờ lên mặt, gượng cười// Không có gì.
Sao lại không có gì được.
Mắt cậu xoay mòng mòng, trong đầu toàn là vẻ mặt "chế nhạo" của Duy Ngọc khi nhìn mặt mình.
Giáo viên
Giáo viên
Mở sách trang chín mươi bảy ra, đầu tiên, chúng ta ôn lại phần bài đã nói hôm qua trước...
Chưa có chuông vào lớp mà cô giap Anh đã bắt đầu giảng bài. Cậu cố gắng tập trung định thần lại, chuyên tâm nghe giảng.
Chẳng mấy chốc mà đã đến trưa. Khi chuông tiết cuối vang lên, mọi người đứng dậy thu dọn đồ đạc, ai về nhà thì về, ai ở lại thì lấy cà mèn ra.
Floraa🌷
Floraa🌷
Cà mèn là hộp đựng đồ ăn á mấy bà=))
Trường Khôi Vũ học thuộc vùng tiếp giáp với đại học trong tỉnh, dân cư xung quanh không nhiều. Có mấy bạn ở rất xa trường, nên toàn mang cơm trưa từ nhà đi - cậu chính là một trong số đó.
Cuối phòng học có một hộp giữ nhiệt. Cậu chờ bạn cùng lớp lấy hết rồi mới ra lấy - cà mèn của cậu rất kín, nên lúc lấy ra vẫn còn âm ấm bốc hơi.
Trường cho phép học sinh ăn trong lớp, nhưng chẳng mấy ai thích ngồi ngốc trong lớp lúc này - và cậu cũng thế. Cậu mang cà mèn và bình giữ nhiệt theo, xuống cầu thang, đi về phía cánh rừng ở cạnh sân tập.
Vào giờ ăn trưa, phần lớn mọi người đều thích lên sân thượng hoặc sân vận động, nên nơi này rất là yên tĩnh. Cậu mở túi đồ ra, bắt đầu hưởng thụ thời gian ăn trưa an tĩnh của mình.
Vừa học thuộc từ mới vừa ăn trưa xong, cậu gói kĩ cà mèn bằng một miếng vải trải bàn có hoa văn ô vuông, rồi cầm theo sách Tiếng Anh đứng dậy quay về lớp học.
Buổi trưa ở trường vừa yên tĩnh vừa ấm áp, Khôi Vũ thích nhất là không gian thế này, cậu đi rất chậm, vừa bước ra khỏi rừng thì chợt nghe tiếng ồn ào phía trước. Ngẩng lên thì thấy - là Duy Ngọc và mấy chủ lực của đội bóng rổ đang đi ra từ sân vận động.
Khôi Vũ lại bắt đầu căng thẳng, theo bản năng muốn trốn khỏi họ. Nhưng cậu chưa kịp lẩn vào cầu thang thì Duy Ngọc đã tinh mắt nhìn thấy, lập tức dẫn đầu bảy tám nam sinh cao to tiến đến. Tim cậu đập mạnh đến độ sắp rơi ra ngoài, sắc mặt trắng bệch, run rẩy đứng im nơi đó, tựa như con mồi nhỏ bị đám thợ săn bao quanh.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//nhíu mày// Cậu...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//nhận ra cậu không ổn liền đi đến, vươn tay sờ trấn cậu, rồi lại sờ trán mình, hoang mang// Không nóng mà... Cậu sao thế? Ăn gì chưa? Tuột huyết áp à?
Mặt cậu tái nhợt, lắc lắc đầu, cố gắng điều chỉnh tâm lý theo cách bác sĩ đã dạy.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//thấp giọng đáp// Không có gì... Tôi đi trước đây.
Cậu giật về sau hai bước, rồi nhảy tót lên cầu thang.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//hoang mang, nhìn sang đồng đội// Cậu ấy...
NVP(nam)
NVP(nam)
//nhún nhún vai// Sao mà tôi biết được?
Qua cửa sổ sát đất trong phòng làm việc ở tầng ba, Đặng Bảo Thanh - chủ nhiệm mới của Khôi Vũ đã thấy trọn vẹn cảnh tượng này. Cô nhíu nhíu mày, nói với Quang Huy đang sắp xếp lại bài thi
Giáo viên
Giáo viên
Chiều nay em bảo Duy Ngọc đến phòng làm việc của tôi nhé.
___________________
Lê Quang Huy
Lê Quang Huy
Này, trưa nay...
Lê Quang Huy
Lê Quang Huy
//tỏ vẻ muốn nói nhưng lại thôi// Đã xảy ra chuyện gì đó phải không?
Khi đó là giờ ra chơi sau tiết một buổi chiều. Trong phòng học rất ồn, Khôi Vũ không nghe rõ đối phương nói gì.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//hỏi lại// Cái gì trưa cơ?
Quang Huy nuốt nước bọt - cậu không biết bệnh tình của Khôi Vũ, chỉ là thấy người bạn cùng bàn này hướng nội quá đỗi. Trưa nay trong lúc đang giúp cô giáo, qua cửa sổ, cậu cũng thấy loáng thoáng được là Khôi Vũ bị vài người trong đội bóng rổ vây quanh, không biết là đang nói gì. Tính tình cậu cũng thật thà, hạ giọng nói
Lê Quang Huy
Lê Quang Huy
Mấy người trong đội bóng rổ đó vẫn nổi danh là chuyên chế, tốt nhất là không nên chọc vào làm gì. Nhưng nếu cậu bị bắt nạt thì cũng đừng sợ, cô chủ nhiệm lớp ta chưa bao giờ kiêng dè họ đâu, dù là họ có ai chống lưng cũng thế. Cậu đừng có chịu đựng trong lòng nhé, may là lần này đúng lúc cô thấy được, nếu không thì cậu định chịu thiệt sao?
Khôi Vũ vẫn mơ màng không hiểu.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//nhẹ giọng// Đội bóng rổ trường mình... thì sao?
Quang Huy lại nghĩ là cậu ngại, sốt ruột ghé vào thầm thì
Lê Quang Huy
Lê Quang Huy
Thì trưa nay lúc người ta ngăn cậu lại ấy. Tớ với cô chủ nhiệm thấy hết rồi, vừa nãy cô còn gọi Duy Ngọc đi, chắc là vì chuyện này thôi. Cậu cứ yên tâm, nhất định cô sẽ...
Trong chớp mắt Khôi Vũ đã hiểu, gấp gáp nói
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Cô Thanh... thấy bọn họ vây bắt tớ á?
Lê Quang Huy
Lê Quang Huy
//gật đầu// Ừ, lúc đấy tớ đang xếp bài thi trong phòng cô nên cũng thấy. Gọi đi thì có sao? Chắc là mắng vài câu thôi, bảo cậu ta đừng...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//ngắt lời, mắt đỏ rần lên// Không phải. Cậu ấy không... không phải..
Nỗi lo lắng làm cậu nói chẳng ra lời nữa.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//đứng bật dậy// Cô chủ nhiệm hiểu lầm rồi, cậu ấy...
Quang Huy ngớ người ra, thấy cậu như thế cũng hoảng theo.
Lê Quang Huy
Lê Quang Huy
Sao vậy sao vậy? Cậu đừng sợ chứ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không phải đâu.
Cậu cau mày, chần chừ một lúc rồi bước nhanh ra khỏi phòng học.
Chắc chắn là cô đã hiểu lầm rồi - cậu lại bước nhanh hơn, cậu phải đến phòng của cô để ngăn cô lại, rồi nói rõ ràng với cô rằng, Duy Ngọc không hề bắt nạt cậu!
Khôi Vũ chạy nhanh như bay lên tầng ba, phi đến phòng làm việc của cô Thanh, gõ đại vài tiếng rồi mở cửa - quả nhiên, Duy Ngọc đang đứng trước bàn làm việc của cô.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Cô ơi, cậu ấy...
Miệng cậu chợt cứng lại, cậu lại quên người ta tên gì rồi!
Mặt Khôi Vũ lập tức đỏ ửng, cậu tiến lên hai bước, lắp bắp nói
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Cậu ấy không bắt nạt em.. Hồi trưa, bọn em gặp nhau, cậu ấy nghĩ là em tuột huyết áp, nên mới... nên mới làm như thế. Em...
Cả căn phòng lập tức im bặt.
Cô Thanh mặt không biểu cảm nhìn Khôi Vũ một chốc, đoạn nhì sang Duy Ngọc nói tiếp lời đang dở vừa nãy
Giáo viên
Giáo viên
Tóm lại là, bây giờ chuyện học hành vẫn là quan trọng nhất. Em đã từ chối lời mời tuyển sinh đặc biệt của trường đại học chuyên thể dục thể thao kia mấy lần rồi, nghĩa là giờ em phải thực suu học văn hoá đi. Đã hiểu ý cô chưa?
Từ khi Khôi Vũ chạy ào vào phòng đến giờ, hắn vẫn chưa từng rời mắt khỏi cậu.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//nhìn cậu, khoé môi khẽ cong lên, gật đầu cười nói// Rồi ạ.
Giáo viên
Giáo viên
Em là người có chủ kiến, cô tin em đã có con đường riêng cho mình. Cứ vậy đi.
Giáo viên
Giáo viên
//nhìn về phía cậu// Khôi Vũ hả em? Có chuyện gì thế?
Hai má cậu đỏ bừng, xấu hổ đến mức muốn đâm đầu vào đậu hũ cho xong.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//xin lỗi luôn miệng, suy sụp không chịu nổi// Không... không có gì ạ, vậy em xin phép...
End
Floraa🌷
Floraa🌷
Cuối cùng cũng xong=))
Floraa🌷
Floraa🌷
Nay Floraa đi cổ vũ kéo co, xong về bị cảm luôn😇
Floraa🌷
Floraa🌷
Truyện mới đăng mà được nhiều sự quan tâm của mọi người, Floraa vui lắm. Hy vọng mọi người sẽ tìm đến một Floraa nhưng ở nhiều phiên bản khác nhau ạ. Luv u💙🌷

03

Nhìn bóng lưng Khôi Vũ hốt hoảng chạy đi, nét cười bên khoé môi Duy Ngọc lại càng đậm.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//thờ ơ// Vậy em cũng xin phép về phòng học đây.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
*tiện thể đuổi theo bạn nhỏ đó nữa.
Đột nhiên hắn thấy... thằng nhóc Khôi Vũ này cũng thú vị thật.
Giáo viên
Giáo viên
//thả cây bút trên tay xuống, nghiêm mặt// Chờ đã.
Giáo viên
Giáo viên
Cô còn có chuyện muốn nói với em.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//lơ đãng gật đầu// Cô cứ nói đi.
Giáo viên
Giáo viên
//ngẫm nghĩ một lúc// Là về Khôi Vũ...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//giật mình, quay lại nhìn cô// Cậu ấy làm sao ạ?
Giáo viên
Giáo viên
//do dự, nhưng vẫn nói//
Giáo viên
Giáo viên
Nói thật là, vừa nãy em ấy chạy đến đây làm cô ngạc nhiên lắm... Đây là lần đầu tiên em ấy chủ động đến gặp cô, hay phải nói, là lần đầu tiên chủ động nói chuyện với người khác trong một quãng thời gian rất dài.
Chính cô cũng không chắc rằng mình có nên nói cho Duy Ngọc biết về tình trạng của Khôi Vũ hay không, nhưng chuyện vừa rồi đúng là làm cô hơi sốc thật.
Giáo viên
Giáo viên
//im lặng một hồi lâu rồi nói// Về chuyện cô sắp nói đây, mong em đừng kể cho người khác...
____________________
Khi Duy Ngọc ra khỏi văn phòng của cô Thanh thì tiết hai đã bắt đầu được mười mấy phút. Đầu óc hắn ngổn ngang suy nghĩ, gõ cửa xin vào, thầy giáo khoát khoát tay đồng ý - vì không muốn làm gián đoạn bài giảng. Hắn đi về chỗ của mình, rồi lại ngẩn người nhìn ra cửa sổ.
Một lúc sau...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//lấy điện thoại ra, mở google gõ "chứng sợ giao tiếp xã hội"//
Nửa giờ trước, trong văn phòng của cô Thanh...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Sợ... cái gì cơ?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//tưởng mình nghe nhầm, cau mày hỏi// Hay là... cậu ấy sợ ai?
Giáo viên
Giáo viên
//lắc đầu// Không phải là sợ một người cụ thể nào cả, mà là một loại bệnh tâm lý.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//cau mày chặt lại// Cô cứ nói tình hình thực tế với em đi. Em sẽ không kể cho người khác biết.
Giáo viên
Giáo viên
//thở dài, xoa nắn trán// Thật là mà nói thì trước khi em ấy đến, cô cũng không biết gì nhiều về loại bệnh này. Nên có vài chuyện cô chưa chắc chắn lắm, nhưng 100% là loại bệnh này có thể chữa trị, hơn nữa, thời gian mắc bệnh càng ngắn thì khả năng điều trị dứt hoàn toàn lại càng cao. Chỉ cần tiến hành đúng cách trị liệu trong một khoảng thời gian nhất định... thì sẽ ổn thôi.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Vậy cậu ấy mắc bệnh từ bao giờ?
Giáo viên
Giáo viên
Cô nghĩ phải đến ba, bốn năm đấy.
Hồ sơ của Khôi Vũ ghi cậu có tội vào năm lớp 7 - cô không biết lúc đó cậu đã bệnh chưa.
Giáo viên
Giáo viên
Cô không biết là em ấy đã tiến hành điều trị hệ thống bao giờ chưa - có lẽ là có, nhưng hiệu quả không lớn. Rất nhiều người không coi bệnh tâm lý ra gì, ví dụ như chứng trầm cảm chẳng hạn, phần lớn mọi người chỉ nghĩ, người bệnh mở lòng ra là xong... Thực tế không phải thế.
Giáo viên
Giáo viên
//đau đầu// Hơn nữa, Khôi Vũ em ấy... Nhìn thoáng qua thì rất nghe lời, nhưng thực chất lại rất chống cự việc trị liệu. Qua nói chuyện với em ấy thì cô nhận ra - trong lòng Khôi Vũ có mâu thuẫn rất lớn với việc giao tiếp xã hội, đây cũng là một biểu hiện của bệnh... Em ấy chỉ một lòng muốn sinh hoạt trong vòng an toàn của mình, nghĩ rằng sẽ cứ thế mãi, nhưng rồi em ấy cũng phải lớn lên, sẽ tiếp xúc với thế giới bên ngoài.
Giáo viên
Giáo viên
//nhìn hắn// Nhưng vừa rồi... thật bất ngờ, em ấy lại chủ động nói chuyện với cô đấy.
Chỉ vì không muốn cô hiểu lầm Duy Ngọc.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//hiểu ra gì đó, gật gật đầu// Em hiểu rồi.
Giáo viên
Giáo viên
//giải thích// Không phải là cô bắt em phải giúp em ấy cái gì... Nhưng cô hy vọng, thỉnh thoảng em có thể trò chuyện giao lưu với em ấy một chút, không nhiều lắm đâu. Em hiểu ý cô chứ?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//gật đầu// Vâng.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//xoay người ra ngoài, ra đến cửa chợt quay lại// Cô vừa nói... Khôi Vũ học cấp hai ở đâu cơ?
Giáo viên
Giáo viên
//nhíu mày// Em hỏi chuyện đó làm gì?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//thản nhiên// Thì em tò mò thôi.
Giáo viên
Giáo viên
//cúi đầu, tiếp tục chấm bài// Là trường cấp hai HCM.
Floraa🌷
Floraa🌷
Truyện lấy bối cảnh ở Trung Quốc nên HCM ở đây không phải là Hồ Chí Minh đâu ạ. À mà Floraa mới viết thêm chap 2, ai chưa đọc thì vô đọc tiếp để hiểu rõ cốt truyện hơn ạ.
Nghe được câu trả lời rồi, hắn mới đi hẳn.
Cô nhìn theo bóng hắn đi, lòng hờ hững - cô nhớ là hắn có người nhà làm ở Sở Giáo dục, nghe nói chức vị còn không thấp.
Cô nở một nụ cười nhạt, đoạn cúi đầu, tiếp tục làm việc đang dở.
____________________
Ở tầng hai, trong lớp 12-7.
Duy Ngọc cất di động vào túi, tựa vào ghế dựa, bắt đầu nhìn Khôi Vũ.
Sau khi tìm hiểu về chứng bệnh của cậu, hắn mới biết... chẳng dễ dàng gì để cậu có được dũng khí đi giải thích cho hắn như vừa nãy.
Hắn thay đổi tư thế, nhưng vẫn nhìn cậu chằm chằm. Nói thế nào thì hắn cũng không tưởng tượng nổi - một cậu bé thoạt nhìn ngoan ngoãn nghe lời như thế, thế mà lại đập ghế vào đầu giáo viên ấy hả?
Hình như là giáo viên đó ăn nói xúc phạm đến mẹ cậu ấy... Duy Ngọc nhướng mày, kể cũng phải - nếu có người nói xấu mẹ hắn, chắc hắn cũng sẽ đập vỡ đầu người ta thôi.
Hắn không phải kiểu người thích xía mũi vào chuyện người khác, nhưng hắn cũng muốn làm như lời cô chủ nhiệm nói - thử trò chuyện với cậu xem sao.
Nhìn bóng lưng hơi cúi xuống của cậu, hắn nở nụ cười - nếu không xảy ra chuyện này, thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ chơi đùa với cậu nhóc đáng yêu này thôi😚.
___________________
Hết giờ học, Duy Ngọc liền ra ngoài, tìm một chỗ vắng người rồi gọi cho người họ hàng đang làm ở Sở Giáo dục tỉnh kia.
Cúp máy xong thì hắn đi vệ sinh, khi đi ra lại đụng trúng Khôi Vũ đang chuẩn bị bước vào.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//mắt lập tức phát sáng, đi nhanh đến trước mặt cậu, nhếch môi cười// Khôi Vũ, vừa rồi cậu đến văn phòng cô chủ nhiệm làm gì thế?
Cậu đang cúi đầu bước đi, đột nhiên thấy hắn xuất hiện thì sợ run.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//lắp bắp// Không... Không có chuyện gì cả...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Không có gì thì cậu lên đấy làm gì?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//chặn đường, nghiêng đầu nhìn cậu, nụ cười ẩn chứa toan tính xấu xa// Cậu đi tìm tôi à?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//run sợ lùi về sau hai bước, nhỏ giọng// Không có gì cả... Cậu, cậu tránh ra đi... Tớ muốn...
Cậu chưa lùi xong thì hắn đã tiến tới.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu muốn làm gì?
Cả người cậu lập tức cứng lại - vóc dáng của hắn rất cao, một cơ thể 1m86 đứng trước cậu 1m68 chẳng cần làm gì cũng đã tạo đủ uy hiếp, chứ đừng nói là ở khoảng cách gần thế này. Thậm chí cậu còn cảm nhận được sự phập phồng của lồng ngực hắn khi nói chuyện!
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//sắc mặt càng thêm tái nhợt, cố gắng hết sức nói rõ ràng// Tớ, muốn đi vệ sinh...
Floraa🌷
Floraa🌷
Khôi Vũ ngại, Floraa ngại nốt=))
Thấy mặt cậu biến sắc thì hắn cũng đã hối hận rồi, liền lui về sau, khoanh tay đứng tựa vào bồn rửa mặt, gật gù
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu đi đi.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//mím môi, nhỏ giọng// Cậu, cậu không đi à...
Duy Ngọc sắp không nhịn cười nổi nữa rồi=)).
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Đây là nhà vệ sinh nam đấy. Tôi không đứng đây được à?
Đương nhiên ý cậu không phải vậy - cậu chỉ sợ lúc mình đi ra thì hắn vẫn đứng đó. Hết cách rồi, cậu đành phải bước vào một gian, trong lòng vẫn thấp thỏm lo sợ.
Trong lòng hắn cười thầm - rõ ràng là cậu đang rất sợ, nhưng lại tỏ ra rất bình tĩnh. Nhớ lại những tư liệu vừa biết được nhờ google kia, hắn không khỏi bội phục cậu - cậu là một người rất có tự tôn. Cậu không muốn người khác nhận ra mình khác người, nên vẫn cố khống chế những biểu hiện của bệnh. Trên mạng nói, những người mắc chứng này sẽ hay bị choáng váng, nôn mửa, tay chân run rẩy,... - chắc hẳn là cậu cũng bị thế, nhưng vẫn cố gắng che giấu - hẳn là cậu đã làm chuyện này rất tốt.
Khôi Vũ không muốn trở thành trò hề trước mặt mọi người.
Khi Duy Ngọc đang đắn đo suy tính thì Khôi Vũ đã ra rồi. Thấy hắn đúng là vẫn đang đứng đó, vẻ mặt cậu thoắt cái trở nên mất tự nhiên, do dự không dám tới. Thấy cậu như thế, hắn hơi không đành lòng, nhưng phần đa lại thấy thật thú vị - rõ ràng là cậu muốn đi rửa tay, nhưng lại không muốn đến gần hắn.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//bất đắc dĩ dịch người ra// Cậu cứ rửa tay đi... Là tôi không đúng.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//chợt nhớ ra// Này, sao vừa nãy cậu không gọi tên tôi? Tên tôi là gì?
Trái tim Khôi Vũ lộp bộp một cái, sắc mặt thoắt cái trắng bệch.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//chán nản// Cậu!
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//lùi về sau hai bước, hơi sợ hãi nhìn hắn//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Được rồi được rồi, cậu...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//trong đầu nảy ra ý tưởng, không tức giận mà cười cười// Cậu cứ rửa tay đi, rửa cho thật sạch vào.
Đợi hắn ra khỏi nhà vệ sinh rồi, cậu mới bình tĩnh lại, đến trước bồn rửa tay.
Trước khi đi, Duy Ngọc quay lại liếc cậu một cái, lòng cười thầm - hắn vừa thấy cậu thở phào đúng không? Không muốn đến gần hắn đến thế hả?
Trong mắt hắn lại nổi lên ý cười xấu xa, không quay về lớp mà bước thẳng lên tầng bốn.
____________________
Sau khi rửa tay thật sạch xong, tâm trạng Khôi Vũ đã sáng sủa lên nhiều. Tuy có xảy ra vài chuyện ngoài ý muốn, nhưng nói chung thì hôm nay vẫn tốt... Cậu buồn bực, chút nữa phải nhớ kĩ tên người đó mới được.
Về phòng học rồi, cậu lau khô tay rồi lấy vở bài tập hôm trước ra
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
*thì ra người đó là Duy Ngọc.
Cậu chăm chú viết chính tả hai chữ này mười lần, thật nắn nót thật ngay ngắn, đoạn chắc mẩm - được rồi, lần này nhất định cậu sẽ nhớ.
Khi Duy Ngọc trở về phòng học thì thấy ngay cảnh này đây - Khôi Vũ đang cúi đầu ngồi trên bàn, viết tên hắn thật cẩn thận.
Trái tim hắn đột nhiên trở nên mềm mại.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//đến trước mặt cậu, nở nụ cười// Này!
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//ngẩng lên, vô thức che đi tờ giấy nọ//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//chế nhạo// Thôi che làm gì nữa, tôi thấy hết rồi. Là viết tên tôi đúng không?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//ngượng ngùng, khẽ gật gật//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//giọng vô thức dịu xuống// Nghe tôi bảo này...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//ngẩng lên, thành thật lắng nghe//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//mắt phát sáng// Tôi vừa bảo với cô Thanh là muốn được ngồi với cậu. Cô đồng ý rồi, nên đứng lên đi, để tôi dọn bàn cho...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//mắt lập tức trừng lớn// ...Hả?
End
Floraa🌷
Floraa🌷
Quá đau lưng rồi=))
Floraa🌷
Floraa🌷
Ngồi nghe nhạc Khôi Vũ mà cười cười như con điên á, ổng viết lyrics soft lắm luôn🥺
Floraa🌷
Floraa🌷
Gợi ý cho các pồ nghe bài BMAGER, siêuuu hayy
Floraa🌷
Floraa🌷
Thôi Floraa đau lưng quá, lặn đây, iu cả nhà💙🌷

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play