Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[LingOrm-Futa]-Vợ Cũ

1.

Orm Kornnaphat 18 tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn bà đáng sợ như LingLingkwong lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc...
Cả người Orm Kornnaphat vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí:
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Dì.…
Keylly Pat lạnh lùng nhìn cô một cái:
Keylly Pat
Keylly Pat
Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.
Phá sản? Cho người ta? Có ý gì?
Orm Kornnaphat từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quy ở trên giường.
Keylly Pat
Keylly Pat
Quả nhiên là tuyệt sắc. Cho dù LingLingkwong là có gồng đi chăng nữa, cũng nhất định không chịu được hấp dẫn này đâu.
Keylly Pat nhìn cả người Orm Kornnaphat bị vùi vào trong chăn mền màu xanh mà có chút ghen ty. Orm Kornnaphat có khờ dại thế nào cũng có thể đoán được mẹ kế muốn làm cái gì, cô vùng vẫy nhớ tới, lại nhận ra tay chân mình mất hết sức lực:
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Dì, vì sao?
Keylly Pat
Keylly Pat
Hiện giờ chỉ có cô có thể cứu ba cô. Chỉ cần đêm nay LingLingkwong muốn cô, cô ta liền không thể động thủ với ba của cô.
Keylly Pat nói xong, liền đi ra cửa:
Keylly Pat
Keylly Pat
Hầu hạ cô ta cho tốt, cũng đừng khiến tôi phải tiền mất tật mang.
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Không cần! Dì, nếu ba biết bà thiết kế như thế để hãm hại tôi, nhất định sẽ không tha thứ cho bà!
Orm Kornnaphat nóng nảy, ba yêu thương cô như thế, chắc chắn sẽ không cho phép dì làm thương tổn cô.
Keylly Pat
Keylly Pat
Orm Kornnaphat, cô sai rồi. Đây là chủ ý của ba cô.
Keylly Pat để lại mấy lời này, rồi đi ra khỏi phòng. Orm Kornnaphat kinh ngạc trừng to mắt, không thể tin được lời mẹ kế vừa nói. Người ba hiền lành yêu thương cô hết mực trong trí nhớ thực ra lại là chủ mưu của sự việc đêm nay. Cô như thế nào cũng không thể tin được sự thật này.
Nếu cô biết là sẽ như thế này, cô nhất định sẽ không mặc kệ đống bài tập vẫn chưa làm xong, sau đó đi cùng mẹ kế đến tham gia yến hội.
Cô là bị người thân của mình bán đứng. Hàng hàng nước chua xót chảy ra từ trong hốc mắt của cô, như mưa đêm đầu đông, băng giá làm đau đớn cõi lòng của cô. Thời gian từng giây từng phút qua đi, cô giống như một người tử tù đang chờ được hành hình, tràn ngập tuyệt vọng.
Khi cửa phòng được mở ra khi đó, trái tim của cô lập tức buộc chặt lại. Là người tên là LingLingkwong sao?
LingLingkwong
LingLingkwong
Việc chúng ta hợp tác với Kornnaphat còn cần suy xét. Cậu đi tìm người điều tra tình hình kinh doanh của bọn họ một chút.
Một âm thanh tràn đầy từ tính từ phòng khách truyền đến.
Soo
Soo
Được.
Một giọng nói cẩn thận đáp lại.
LingLingkwong
LingLingkwong
Bảo Lynda đặt vé máy bay cho tôi đi Newyork vào ngày mai. Đúng rồi, để tôi chăm chú theo dõi ông Kornnaphat, con người mà nóng nảy thì chuyện gì cũng làm ra được.
Người đàn bà lạnh lùng hừ một tiếng.
Soo
Soo
Vâng.
Hai người nói chuyện với nhau rõ ràng truyền vào trong tai của Orm Kornnaphat. Khi cô nghe được tên của ba mình, trái tim lại càng lạnh thêm.
Người đàn bà bên ngoài kia là người sẽ ra tay với ba mình theo như lời mẹ kế nói - LingLingkwong.
Cô khẩn trương cắn môi, thật muốn níu lấy ga trải giường quấn chặt người mình lại. Sau khi tiếng đóng cửa vang lên, Orm Kornnaphat liền nghe được một tràng những tiếng bước chân không nhanh không chậm ngày càng gần, trái tim của cô nhảy lên càng nhanh, có một cảm giác như sắp ngập đầu trong tuyệt vọng.
Không cần đi vào!
Cô nhắm mắt lại, không ngừng cầu nguyện. Nhưng là rõ ràng thượng đế không nghe được âm thanh của cô. Một người đàn bà cao lớn mà anh tuấn xuất hiện ở cửa.
Khi LingLingkwong nhìn thấy thân thể của thiếu nữ vừa mới thành thục kia nằm trên giường mình, hai mắt sắc bén liền nheo lại trong phút chốc, trên mặt hiện lên một tia tức giận:
LingLingkwong
LingLingkwong
CÚT

2.

Chị bảo cô cút? Orm Kornnaphat lập tức mở to mắt. LingLingkwong vốn không có hứng thú với Cô?
Thật tốt quá!
Cô vừa định cầu xin chị thả cho mình ra ngoài, chỉ thấy LingLingkwong ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn cô lấy một cái mà đi vào trong phòng tắm.
Orm Kornnaphat không chịu nổi nằm ở trên giường, không biết làm thế nào mới tốt. 10 phút sau đó, LingLingkwong chỉ quấn một chiếc khăn tắm ở bên ngoài đi tới. Khi chị thấy người ở trên giường vẫn còn chưa biến mất, lập tức vặn vẹo mày kiếm:
LingLingkwong
LingLingkwong
Cho cô một phút đồng hồ! Lập tức biến mất trước mắt tôi!
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Xin chị... giúp tôi...
Orm Kornnaphat không dám nhìn vào mắt của LingLingkwong, quay đầu xấu hổ cầu xin.
LingLingkwong không hờn giận đi lên phía trước, khom lưng nắm lấy cằm của Orm Kornnaphat:
LingLingkwong
LingLingkwong
Cô nghĩ cứ như vậy mà lên được giường của tôi?
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Không phải... tôi...
Orm Kornnaphat vừa định giải thích, LingLingkwong đã thấy rõ ràng khuôn mặt tuyệt mỹ của cô. Chị đột nhiên cúi đầu, nheo mắt lại nói:
LingLingkwong
LingLingkwong
Quả nhiên người bị dồn vào đường cùng thì chuyện gì cũng làm được. Cả con gái của chính mình cũng có thể hy sinh...
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Xin chị thả tôi, tôi... tôi còn vị thành niên.
Orm Kornnaphat run rẩy, sợ hãi trốn tránh khỏi tay của LingLingkwong.
LingLingkwong
LingLingkwong
Theo tôi được biết, qua đêm nay là cô vừa đủ 18 tuổi rồi.
LingLingkwong dùng ngón tay cái vuốt ve đôi môi mềm mại như quả anh đào của Orm Kornnaphat, âm thanh khàn khàn nói.
Orm Kornnaphat kinh ngạc nhìn về phía chị. Làm sao mà chị biết mai là sinh nhật của cô?
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Đối với chị mà nói, cháu cũng là trẻ con...
Orm Kornnaphat ra vẻ kiên cường nhìn LingLingkwong, hi vọng chị giơ cao đánh khẽ mà thả cô ra...
LingLingkwong
LingLingkwong
Vốn dĩ tôi không muốn đụng chạm cô. Nhưng là Orm Kornnaphat, cô đã khơi dậy hứng thú của tôi rồi!
LingLingkwong áp người lên người Orm Kornnaphat, tràn ngập nguy hiểm cười lạnh.
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chị à, phụ nữ của chị nhất định... nhất định rất nhiều, không thiếu ai...
Orm Kornnaphat luống cuống. Tuy cô từng gặp qua không nhiều người phụ nữ, nhưng cũng biết người đàn bà này ở bên ngoài được cho là cực phẩm. Tiểu thuyết ngôn tình không phải đã viết những tổng giám đốc vàng đều có rất nhiều tình nhân sao?
LingLingkwong nhíu mày:
LingLingkwong
LingLingkwong
Nhiều thêm một người như cô nữa cũng không tính là nhiều. Nếu ông Kornnaphat đưa cô cho tôi, tại sao tôi phải từ chối?
Nói xong, LingLingkwong thả khăn tắm ở bên hông xuống, cuồng bạo hôn lên cánh môi mê người của Orm Kornnaphat.
Tự nhiên bị ma quỷ thương tổn, Orm Kornnaphat chỉ còn lại có đau đớn. Cô đau đớn không chỉ là thân thể, mà còn là vết thương chồng chất trong tim.
Đặt tình thân và danh lợi ở trước mặt, ba đã lựa chọn danh lợi. Cô không rõ làm sao ba có thể hy sinh sự trong sạch của cô.
Đặt tình thân và danh lợi ở trước mặt, ba đã lựa chọn danh lợi. Cô không rõ làm sao ba có thể hy sinh sự trong sạch của cô. Ông yêu thương cô như thế, coi cô như hòn ngọc quý trên tay. Kết quả ngọc quý cũng thành ngọc nát.
Cô vùi mặt vào trong gối, dùng lực cắn môi. Cho dù đau đớn cô cũng không cần khóc. Cô không muốn để cho LingLingkwong nhìn thấy sự yếu ớt của mình.
LingLingkwong
LingLingkwong
Không thể nghĩ được cô gầy như vậy mà cũng có chút da thịt.
Giọng nói của chị tràn ngập trào phúng truyền vào trong tai của Orm Kornnaphat, khiến cô xấu hổ đến mức đỏ bừng mặt, không chịu nổi khốn khổ mà vặn vẹo thân thể.
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chị cũng làm nhanh lên!
Cô căm tức quát. Nếu chạy không thoát, cô chỉ có thể cầu nguyện cho nó nhanh chóng kết thúc.
LingLingkwong
LingLingkwong
Khiến cô thất vọng.
LingLingkwong dùng cả đêm triền miên để nói cho cô biết, chị có bao nhiêu mạnh mẽ.
Ngày hôm sau, Orm Kornnaphat ở trong lòng LingLingkwong đã tỉnh lại, còn chưa kịp thương tiếc cho bản thân vì mất đi trong sạch, liền nghe thấy cửa phòng bị người ta phá ra.
Cô kinh ngạc nhìn thấy một đám phóng viên cầm camera đi từ đằng sau Keylly Pat xông tới. Đèn flash không ngừng lóe sáng trong không trung, chỉ nghe thấy tiếng chất vấn bi thương của Keylly Pat.
Keylly Pat
Keylly Pat
Kwong tổng, Orm Kornnaphat nhà chúng tôi vẫn là đứa bé. Tôi không nghĩ tới chị là đàn bà như vậy mà lại bắt buộc một thiếu nữ chưa trưởng thành. Có phải là chị nên cho tôi một câu trả lời thỏa đáng không?
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Aaa
Orm Kornnaphat bất giác thét chói tai vùi vào trong lòng LingLingkwong.
Không biết dáng vẻ cô không mặc quần áo có bị những người đàn bà này nhìn thấy hay không.
Cô trốn vào trong lồng ngực rộng lớn của LingLingkwong, oán hận nhìn Keylly Pat đứng ở cửa.
Mẹ kế quả lại ngoan độc! Chính tay đưa cô vào hang cọp rồi lại chạy tới bới móc. Thật sự là trăm phương ngàn kế!
LingLingkwong lấy chăn che lên người Orm Kornnaphat ở trong lòng, chỉ để lộ mỗi cái đầu, sau đó nhàn nhã ngồi dậy, không gợn sóng nhìn về phía Keylly Pat:
LingLingkwong
LingLingkwong
Tiếu phu nhân, tôi và Orm Kornnphat lưỡng tình tương duyệt, chúng tôi quan hệ yêu đương là phạm pháp sao? Cho dù bà là mẹ kế, cũng không quản được chuyện yêu đương của cô ấy!
Yêu đương?
Trước đêm qua, ngay cả mặt của chị cô còn chưa thấy qua, như thế nào đã biến thành yêu đương rồi hả?
Orm Kornnaphat vừa định phản bác, bên hông đã bị tay của chị dùng lực ngăn lại. Cảm nhận được sự uy hiếp của chị, cô đành phải ngậm miệng.

3.

Keylly Pat
Keylly Pat
Nói chuyện...Yêu đương?
Keylly Pat liền bị nghẹn họng. Đúng lúc này, một người đàn ông mặc tây trang chen vào trong phòng, lạnh mặt ra mệnh lệnh cho cánh phóng viên:
Trịnh Húc
Trịnh Húc
Người nào dám chụp! Đưa phim ảnh của các người ra đây!
LingLingkwong vung tay lên, nói với người đàn ông vừa xông tới:
LingLingkwong
LingLingkwong
Trịnh Húc, không sao. Nếu tất cả mọi người ở đây, vừa lúc tôi muốn tuyên bố hôn sự của tôi và Orm Kornnaphat.
Những lời này của LingLingkwong nói ra, người kinh ngạc không chỉ có Orm Kornnaphat và Trịnh Húc, mà còn có Keylly Pat và cánh phóng viên.
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Không cần!
Orm Kornnaphat nhỏ giọng kháng nghị.
Tuy cô thất thân, nhưng không tính toán ngay cả tự do cũng muốn mất. Cô cũng không muốn gả cho một người mà cô không thích!
Bên hông lại truyền đến một trận đau đớn dữ dội. LingLingkwong nheo mắt lại, đến gần bên cạnh tai cô, giống như hôn lên lỗ tai của cô, thực ra là đang uy hiếp cô:
LingLingkwong
LingLingkwong
Không muốn ngày mai tin tức của cô chiếu trên tivi thì ngoan ngoãn câm miệng cho tôi!
Orm Kornnaphat lập tức phối hợp ngậm miệng lại. Cô biết uy hiếp của chị là có đạo lý. Nếu hai người bọn họ là quan hệ yêu đương, chuyện hôm nay cũng chỉ là một chút phong hoa tuyết nguyệt đệm thêm vào thôi.
LingLingkwong
LingLingkwong
Nói cô yêu tôi!
LingLingkwong ra lệnh tràn đầy uy hiếp, tay đặt trên eo của cô càng tăng thêm lực, đau đớn khiến cô nhẹ nhàng run rẩy.
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Dì.dì...con.con yêu LingLingkwong.
Orm Kornnaphat lo lắng nói với Keylly Pat. Trước ngày hôm qua, cô vẫn cực kỳ kính trọng người mẹ kế này, nhưng sau khi bị đối phương bán đứng, cô chỉ còn lại có oán hận. Mẹ kế đưa cô lên giường của LingLingkwong vậy mà vẫn còn dẫn người đến bắt gian. Đối phương đã nhanh chóng như vậy muốn hủy đi bản thân mình?
Người con gái riêng của chồng bà ta như cô lại chướng mắt như vậy? Nếu như vậy, thì tại sao cô lại để cho mẹ kế được như ý nguyện? Phối hợp với LingLingkwong là lựa chọn sáng suốt nhất của cô.
Keylly Pat
Keylly Pat
Con yêu…LingLingkwong?
Keylly Pat không tin chỉ vào LingLingkwong:
Keylly Pat
Keylly Pat
LingLingkwong, nhất định là cô gạt người khác, nhưng không lừa được tôi. Vốn dĩ Orm Kornnaphat không hề biết cô! Tôi nhất định phải tố cáo cô đã cưỡng bức con gái vị thành niên! Orm Kornnaphat, đến đây với mẹ, mẹ làm chủ cho con!
Mẹ?
Nghe được Keylly Pat nói, Orm Kornnaphat ghê tởm đến nỗi muốn phun ra. Nếu trước đây cô từng có chút kích thích khi kêu Keylly Pat là mẹ, sau chuyện tối hôm qua đã không còn chút nào rôi.
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Dì, chúng con yêu nhau một năm rồi!
Orm Kornnaphat nhìn thoáng qua LingLingkwong, sau đó kiên định nhìn về phía mọi người.
Cô đỏ mặt, kiềm chế nói:
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Tối hôm qua... con là...cam tâm tình nguyện.
LingLingkwong
LingLingkwong
Cảm ơn mọi người đã quan tâm chuyện tình cảm của chúng tôi như thế. Tôi và Orm Kornnaphat sẽ cử hành hôn lễ sau một tháng nữa, mong rằng các vị sẽ đến, rất vui lòng được đón tiếp. Nhưng là...
LingLingkwong xoay chuyển lời nói, vẻ mặt trở nên lạnh trong phút chốc:
LingLingkwong
LingLingkwong
Các người dọa đến cô dâu nhỏ của tôi, muốn đền tội như thế nào đây?
Mấy phóng viên phản ứng nhanh lập tức xóa ảnh chụp trong camera đi, những người khác nhìn thấy cũng làm theo.
Tuy năm ấy LingLingkwong mới 30 tuổi, nhưng lại nắm giữ tất cả mạch máu kinh tế của thành phố A, ai cũng không dám chọc giận chị. Nếu biết người đàn bà trong nhà này là LingLingkwong, có chết bọn họ cũng không dám tới vuốt râu hùm.
Trịnh Húc
Trịnh Húc
Báo chí ngày mai chỉ cho phép công bố thời gian hôn lễ. Chỉ cần có một tấm hình truyền ra ngoài, tòa soạn của các người cứ chờ mà đóng cửa đi!
Trịnh Húc vô tình nói với một đống phóng viên.
Những phóng viên này đã theo nghề nhiều năm như vậy, có ai là người ngốc chứ? Sau khi nghe thấy uy hiếp của Trịnh Húc, đều xám xịt mặt mày mà đi ra ngoài.
Keylly Pat
Keylly Pat
LingLingkwong, xem như cô lợi hại!
Keylly Pat oán hận nói, trong mắt tràn ngập không cam lòng.
Sau khi một nhà đầy người biến mất, trái tim của Orm Kornnaphat tràn ngập đề phòng mới nới lỏng đi xuống. Chờ cô ý thức được mình vẫn đang không mảnh vải che thân ngồi trong lòng LingLingkwong, lập tức cách ха...
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Hôn ước vừa rồi chỉ là vì ứng phó với cánh phóng viên, không phải là thật.
Cô thấy trong ánh mắt của LingLingkwong có chút ý hận. Nếu không có sự phối hợp của chị, ngay cả cơ hội để mẹ kế diễn trò cũng không có.
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Qua vài ngày nữa chúng ta sẽ nói tính cách không hợp nên chia tay.
LingLingkwong
LingLingkwong
Sau đó dư luận xôn xao, nói LingLingkwong tôi cưỡng ép con gái vị thành niên, sau đó uy hiếp cô nói dối?
LingLingkwong không hờn giận nhìn Orm Kornnaphat.
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chẳng lẽ không đúng?
Orm Kornnaphat bất mãn trừng mắt nhìn LingLingkwong. Người đàn bà này, cô biết không thể trêu vào, nhưng không có nghĩa là cô sẽ ngoan ngoãn để chị nắm mũi dẫn đi.
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Tôi không lấy người chồng là tội phạm cưỡng dâm.
LingLingkwong
LingLingkwong
Nói lại lần nữa xem!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play