[TF Gia Tộc F4] Trang Trại Máu Đen
[ 1 ]
Trùng Khánh, Ẩn sâu trong Vườn Quốc gia Wulong
Chiếc xe tải cũ kĩ dừng lại trước một hàng rào thép gai cao hơn ba mét, bao quanh một khu đất rộng lớn bị che khuất bởi rừng cây rậm rạp.
Sương mù dày đặc bao phủ, nuốt chửng cả ánh sáng chiều tà.
Không khí lạnh ẩm và nặng mùi ẩm mốc, mục nát.
Chín chàng trai trẻ, tất cả đều là sinh viên năm cuối, bước xuống xe.
Họ đến đây không phải để nghỉ dưỡng, mà để thực hiện một dự án khảo cổ bí mật: tìm kiếm di vật của một bộ tộc bị thất lạc.
Trần Tuấn Minh
Đây là cái mà các cậu gọi là 'trang trại' sao?
Trần Tuấn Minh rùng mình, kéo khóa áo khoác lên.
Cậu vô thức bước gần lại Trần Dịch Hằng, ánh mắt quét nhanh qua Trần Tư Hãn đang ngắm nhìn hàng rào gai.
Nhiếp Vĩ Thần
Chủ nhân khu đất nói đây là Trang trại Thâm Huyết.
Nhiếp Vĩ Thần trả lời, tay cậu cầm bản đồ cũ kỹ.
Vĩ Thần nhìn Tư Hãn, rồi nhanh chóng chuyển sự chú ý sang Dương Bác Văn, người đang loay hoay với balô của mình.
Nhiếp Vĩ Thần
Mọi thứ ở đây đều bị cắt đứt. Không sóng điện thoại, không có đường ra ngoài dễ dàng. Đúng như chúng ta cần.
Tả Kỳ Hàm bước tới, dùng đèn pin rọi vào hàng rào gai.
Cậu mặc một chiếc áo ba lỗ, để lộ cơ bắp săn chắc, mặc dù thời tiết khá lạnh.
Kỳ Hàm thích nghi nhanh chóng với môi trường và dường như không sợ hãi.
Tả Kỳ Hàm
Hàng rào này không phải để ngăn người ngoài vào. Là để ngăn thứ gì đó bên trong ra.
Ánh mắt cậu lướt qua Bác Văn.
Bác Văn gật đầu, môi mím chặt.
Cậu nhìn Kỳ Hàm, rồi quay đi, quan sát Trương Quế Nguyên đang cởi áo khoác ngoài.
Dưới lớp áo mỏng, đường nét cơ thể săn chắc của Quế Nguyên hiện rõ.
Dương Bác Văn
Tụi mình phải mở cái cổng này thôi. Sương mù dày đặc quá, không thấy gì hết.
Trương Hàm Thụy cầm theo một dụng cụ cắt thép.
Trương Hàm Thụy
Chủ trang trại không cung cấp chìa khóa. Phải cắt.
Hàm Thụy nói, giọng điềm tĩnh, nhưng ánh mắt cậu lại luôn tìm kiếm sự chấp thuận từ Vương Lỗ Kiệt.
Lỗ Kiệt không quan tâm đến cánh cổng.
Mắt cậu dán chặt vào Dịch Hằng, người đang đứng dựa vào thân cây gần đó.
Lỗ Kiệt bước tới, kéo Dịch Hằng ra khỏi gốc cây.
Vương Lỗ Kiệt
Cẩn thận, Dịch Hằng. Mày đừng đứng sát vào những chỗ tối thế. Tao cảm thấy không an toàn.
Lỗ Kiệt nói, hành động mạnh mẽ, gần như độc chiếm.
Trần Dịch Hằng
Tao ổn, Lỗ Kiệt. Tao có cảm giác... có ai đang nhìn mình từ trong rừng.
Dịch Hằng nhíu mày, ánh mắt lại quay về phía Kỳ Hàm, người đang chuẩn bị cắt hàng rào.
Trần Tư Hãn bỗng nhiên ôm lấy Vĩ Thần từ phía sau, rúc đầu vào lưng Vĩ Thần.
Trần Tư Hãn
Vĩ Thần, tao lạnh quá. Hay là mình quay về đi. Tao có cảm giác không tốt.
Vĩ Thần quay lại, tay đặt lên tóc Tư Hãn.
Nhiếp Vĩ Thần
Đừng lo, Tư Hãn. Tụi mình chỉ ở đây ba ngày thôi. Mày có tao ở đây mà.
Tuy nhiên, Vĩ Thần vẫn lo lắng, ánh mắt nó lại hướng về phía Bác Văn.
Hàm Thụy dùng dụng cụ cắt thép.
Từng đoạn dây gai rơi xuống, tạo ra những âm thanh khô khốc.
Mùi gỉ sét và sắt lạnh lẽo lan tỏa.
Trương Hàm Thụy
Xong rồi.
Cánh cổng thép nghiêng ngả mở ra.
Bên trong là một con đường đất tối đen, dẫn vào một khu rừng rậm rạp hơn.
Họ đi theo con đường này khoảng mười phút.
Đột nhiên, Quế Nguyên đứng sững lại.
Cậu giơ tay, ra hiệu cho tất cả dừng.
Trương Quế Nguyên
Mùi gì vậy?
Quế Nguyên hít một hơi, khuôn mặt lộ vẻ khó chịu tột độ.
Trương Quế Nguyên
Mùi này... không phải mùi ẩm mốc. Giống như... thịt cháy.
Cả nhóm dừng lại, cố gắng cảm nhận.
Đúng là có một mùi tanh, ngọt, và khét lẹt len lỏi trong không khí.
Dịch Hằng đột ngột chỉ vào một cái cây gần đó.
Trên thân cây, một biểu tượng kỳ lạ được khắc sâu vào vỏ cây.
Đó là hình một cái lưỡi bị cắt, máu nhỏ xuống một con mắt.
Trần Tư Hãn
Nó là gì vậy?
Tư Hãn sợ hãi rúc sâu vào người Vĩ Thần.
Tả Kỳ Hàm
Một loại bùa chú cổ xưa. Dùng để trấn yểm hoặc cảnh báo.
Kỳ Hàm nói, giọng cậu căng thẳng.
Cậu tiến lại gần, chạm vào biểu tượng.
Ngay khi tay Kỳ Hàm chạm vào biểu tượng, một cành cây khô rơi xuống, đập mạnh vào vai Bác Văn.
Bác Văn hét lên một tiếng đau đớn.
Trương Quế Nguyên
Bác Văn!
Quế Nguyên nhanh chóng lao tới, đỡ lấy Bác Văn, tay cậu ôm lấy vai Bác Văn.
Dương Bác Văn
Tao không sao. Chỉ là hơi đau...
Bác Văn nói, mặt cậu tái mét, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào hơi thở gần gũi của Quế Nguyên.
Lúc này, Tuấn Minh bỗng nhiên dừng lại.
Mắt cậu nhìn chằm chằm vào một cái bẫy thú nằm khuất trong bụi rậm.
Bẫy thú đó không phải là bẫy bình thường.
Nó là một chiếc còng tay sắt lớn, với những chiếc răng cưa sắc nhọn, và bên trong... có một đoạn xương trắng.
Trần Tuấn Minh
Mọi người…. Nhìn cái này đi...
Tuấn Minh run rẩy chỉ vào cái còng tay.
Trương Hàm Thụy
…Nó là xương người.
Hàm Thụy khẳng định, vẻ mặt trầm trọng.
Đột nhiên, tiếng thì thầm vang lên.
Không phải từ một hướng cố định, mà từ khắp xung quanh.
Hàng nghìn giọng nói nhỏ bé, nghe không rõ, như tiếng kiến bò.
"Chạy đi. Đừng ở lại đây."
Vĩ Thần siết chặt tay Tư Hãn.
Nhiếp Vĩ Thần
Không! Đây là một trò lừa bịp tâm lý tập thể!
Trương Quế Nguyên
Không phải trò lừa bịp đâu, Vĩ Thần.
Cậu thả Bác Văn ra, ánh mắt nhìn thẳng vào Vĩ Thần, nhưng giọng nói lại hướng về phía Hàm Thụy.
Trương Quế Nguyên
Chúng ta đang bị theo dõi.
Từ trong sương mù, hàng rào gai mà họ vừa cắt, bắt đầu rùng mình.
Những dây thép gai như có sinh mệnh, từ từ khép lại.
Vương Lỗ Kiệt
Mẹ kiếp! Chạy!
Họ đã bị nhốt trong khu rừng tối.
Và từ sương mù phía trước, một căn nhà gỗ cũ kĩ, với một ánh đèn đỏ le lói trong cửa sổ tầng hai, từ từ hiện ra.
[ 2 ]
Hàng rào gai đã đóng lại, kiên cố và rùng rợn hơn trước.
Căn nhà gỗ hai tầng, với ánh đèn đỏ kỳ quái ở tầng trên, hiện ra như một dấu chấm than giữa màn sương mù dày đặc.
Mùi thịt cháy và máu tanh càng lúc càng nồng nặc.
Vương Lỗ Kiệt
Chúng ta bị nhốt rồi!!
Vương Lỗ Kiệt hét lên, cậu vội vã chạy lại cánh cổng thép gai, cố gắng mở nó ra.
Nhưng cổng đã khóa cứng, và những dây thép gai lại bắt đầu quấn vào nhau.
Trần Dịch Hằng
Đừng chạm vào nó, Lỗ Kiệt!!
Trần Dịch Hằng nói, giọng cậu căng thẳng.
Dịch Hằng liếc nhìn Tả Kỳ Hàm, người đang dùng ánh đèn pin chiếu thẳng vào căn nhà gỗ, vẻ mặt vừa tò mò vừa cảnh giác.
Trần Tuấn Minh
Cái mùi này...
Cậu lấy điện thoại ra, mặc dù biết không có sóng.
Trần Tuấn Minh
Mọi thứ ở đây đều sai. Chúng ta phải tìm đường vào căn nhà đó. Đó là nơi duy nhất có thể có sự sống.
Tuấn Minh vô thức nhìn Dịch Hằng.
Nhiếp Vĩ Thần gật đầu, cố gắng giữ bình tĩnh.
Nhiếp Vĩ Thần
Tuấn Minh nói đúng. Đây là một loại cạm bẫy tâm lý. Chúng ta phải đối mặt với nỗi sợ hãi.
Vĩ Thần ôm nhẹ vai Trần Tư Hãn đang run rẩy, rồi ánh mắt lại tìm kiếm Dương Bác Văn.
Quế Nguyên đứng sát Vĩ Thần.
Cậu nhìn chằm chằm vào ánh đèn đỏ trên lầu.
Trương Quế Nguyên
Không phải là cạm bẫy tâm lý, Vĩ Thần. Mắt tao... tao thấy cái gì đó đang nhìn chúng ta từ cửa sổ đó.
Quế Nguyên cảm thấy sự hiện diện vô hình đang bao bọc họ.
Cậu siết chặt tay Trương Hàm Thụy.
Hàm Thụy nhìn Quế Nguyên, rồi nhìn ánh đèn đỏ.
Trương Hàm Thụy
Chúng ta không còn lựa chọn. Đi thôi.
Họ bắt đầu đi theo lối mòn đất ẩm ướt dẫn đến căn nhà.
Càng lại gần, mùi khét lẹt càng rõ ràng.
Căn nhà gỗ cũ kỹ, mái nhà gần như sập xệ, được bao phủ bởi những dây leo khô héo.
Không có cửa sổ nào lành lặn.
Ánh đèn đỏ trên lầu như một con mắt độc ác đang mở to.
Kỳ Hàm đẩy mạnh cánh cửa chính.
Cánh cửa mở ra, phát ra tiếng rít ghê rợn.
Bên trong là một căn phòng khách nhỏ, tối om.
Đồ đạc bị bao phủ bởi vải trắng, tạo thành những hình thù ma quái.
Không khí bên trong khô hơn, và mùi thịt cháy trở nên khủng khiếp.
Dương Bác Văn
Có một lò sưởi ở đây. Có thể chúng ta có thể làm ấm cơ thể.
Bác Văn nói, cậu lấy đèn pin chiếu vào góc phòng.
Dương Bác Văn
Nhưng... tại sao lại có mùi như vậy?
Cậu nhìn vào lớp vải trắng phủ trên ghế sofa.
Trần Dịch Hằng
Dưới lớp vải... có cái gì đó cứng. Như là... xương.
Dịch Hằng cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Tư Hãn đột nhiên gào lên.
Trần Tư Hãn
Mọi người! Nhìn cái này!
Tư Hãn chỉ vào một tấm gương lớn bị nứt vỡ, treo trên tường.
Gương rất cũ, nhưng không hoàn toàn phản chiếu.
Nó chỉ phản chiếu được sáu người.
Nhiếp Vĩ Thần
Bảy người! Chúng ta có bảy người!
Vĩ Thần, Tư Hãn, Tuấn Minh, Kỳ Hàm, Quế Nguyên, Hàm Thụy, Lỗ Kiệt, Dịch Hằng, Bác Văn.
Vương Lỗ Kiệt
Chín người! Nhưng trong gương chỉ có sáu!
Lỗ Kiệt hét lên, cậu nhìn vào gương.
Hàm Thụy bước tới, đưa tay lên sờ tấm gương.
Trương Hàm Thụy
Gương này cũ rồi. Nó chỉ là một hiệu ứng quang học.
Nhưng khi Hàm Thụy vừa đưa tay chạm vào gương, hình ảnh trong gương biến mất.
Một giọt chất lỏng màu đỏ, đậm đặc, rơi xuống từ trần nhà, ngay giữa nhóm.
Cậu ngay lập tức dùng tay che chắn cho Dịch Hằng, kéo Dịch Hằng lùi lại.
Giọt máu rơi xuống sàn gỗ, bắt đầu bốc hơi, tạo thành một làn khói đỏ mỏng.
Kỳ Hàm nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Tả Kỳ Hàm
Không có lỗ hở. Máu từ đâu ra?
Kỳ Hàm quay lại nhìn Bác Văn.
Cậu thấy khuôn mặt Bác Văn trắng bệch, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi tột độ.
Tả Kỳ Hàm
Bác Văn, mày sao vậy?
Kỳ Hàm hỏi, bước gần lại.
Dương Bác Văn
Quế Nguyên... tóc của mày...
Bác Văn run rẩy chỉ vào tóc của Quế Nguyên.
Quế Nguyên đưa tay lên sờ.
Mái tóc đen của cậu đã bị cắt một cách thô bạo, một lọn tóc khá dài rơi xuống sàn.
Trương Quế Nguyên
Ai... đã làm vậy?
Cậu cảm nhận một luồng gió lạnh lẽo lướt qua gáy, nhưng không thấy ai phía sau.
Nhiếp Vĩ Thần
Không phải ai đó ở đây.
Vĩ Thần nói, giọng cậu run rẩy.
Nhiếp Vĩ Thần
Đây là cái mà các nhà nghiên cứu gọi là sự hiện diện không gian.
Đột nhiên, cánh cửa tầng trên bật mở.
Ánh đèn đỏ từ tầng hai rọi thẳng xuống cầu thang.
Một giọng nói nhỏ bé, the thé vang lên, như tiếng một đứa trẻ đang cười khúc khích.
"Món quà của mẹ... đã bắt đầu rồi."
Cùng lúc đó, Vĩ Thần và Quế Nguyên cảm thấy một luồng năng lượng nóng rực.
Họ nhìn nhau, cả hai đều có cùng một cảm giác.
Vĩ Thần quay lại nhìn Tư Hãn.
Tư Hãn đang nhìn cậu, đôi mắt long lanh vì sợ hãi, nhưng lại có một vẻ gợi cảm và mời gọi kỳ lạ.
Trần Tư Hãn
Vĩ Thần... lên đó đi. Em cảm thấy có gì đó... đang gọi mình.
Tư Hãn thì thầm, giọng cậu mềm mại, quyến rũ.
Vĩ Thần cảm thấy tim mình đập nhanh.
Cậu nhìn Tư Hãn, rồi nhìn Bác Văn.
Giữa nỗi sợ hãi và sự thôi thúc.
Trần Dịch Hằng
Không! Đừng lên đó!
Dịch Hằng hét lên, cậu cảm thấy có gì đó nguy hiểm đang thu hút Vĩ Thần và Tư Hãn.
Nhưng Kỳ Hàm đã nhanh hơn.
Cậu không nói gì, chỉ lao thẳng lên cầu thang, tiến về phía ánh đèn đỏ.
Bác Văn nhìn theo Kỳ Hàm, ánh mắt đầy sự lo lắng, còn Quế Nguyên thì lập tức nắm lấy tay Hàm Thụy, ngăn không cho cậu bạn lao theo.
[ 3 ]
Tả Kỳ Hàm lao lên cầu thang, hành động dứt khoát đó như phá vỡ một lời nguyền đang đè nén cả nhóm.
Ánh đèn đỏ trên tầng hai rọi thẳng vào cậu, khiến cơ thể Kỳ Hàm như được bao bọc trong một vầng sáng ma quái.
Bác Văn nhìn theo, ánh mắt cậu chứa đựng sự lo lắng tột độ, nhưng lại bị kìm hãm bởi bàn tay của Quế Nguyên.
Trần Dịch Hằng
Kỳ Hàm! Đợi đã!
Trần Dịch Hằng gọi lớn, cậu cũng định chạy theo Kỳ Hàm, nhưng bị Vương Lỗ Kiệt kéo lại.
Vương Lỗ Kiệt
Đừng đi một mình! Mày làm gì vậy Dịch Hằng!?
Lỗ Kiệt nói, giọng cậu căng thẳng.
Hành động kéo Dịch Hằng lại vừa mang tính bảo vệ, vừa bộc lộ sự kiểm soát.
Dịch Hằng nhìn Lỗ Kiệt, rồi nhìn lên Kỳ Hàm.
Trần Dịch Hằng
Tao không thể để nó một mình! Có gì đó nguy hiểm trên đó!
Nhiếp Vĩ Thần là người lấy lại bình tĩnh nhanh nhất.
Nhiếp Vĩ Thần
Tụi mình phải lên đó. Chia ra sẽ chết. Nhưng không thể ở lại đây.
Vĩ Thần nắm tay Trần Tư Hãn, cảm nhận sự run rẩy của cậu bạn.
Trần Tư Hãn
Vĩ Thần... em thấy lạnh quá. Nhưng em cũng thấy... tò mò.
Vĩ Thần nhận ra ánh mắt Tư Hãn đang nhìn lên tầng trên, nơi Kỳ Hàm vừa biến mất.
Cậu ấy cảm nhận rõ sự hấp dẫn chết người từ nơi đó.
Trần Tuấn Minh
Mọi người, đi cùng nhau. Sát vào nhau!
Trần Tuấn Minh nói, cậu nhặt một thanh gỗ rơi trên sàn, sẵn sàng phòng thủ.
Cậu vẫn đứng gần Dịch Hằng nhất.
Họ bắt đầu leo lên cầu thang.
Những bậc gỗ kêu cót két dưới chân họ, tiếng động vang vọng trong sự tĩnh lặng ghê rợn.
Mùi thịt cháy, máu tanh và một mùi hương hoa lài kỳ lạ trở nên mạnh mẽ hơn khi họ lên cao.
Trương Quế Nguyên tiến sát vào Trương Hàm Thụy.
Trương Quế Nguyên
Mùi này... tao đã ngửi thấy nó trước đây, Hàm Thụy. Giống như... ở nhà xác cũ.
Hàm Thụy nhìn Quế Nguyên, ánh mắt cậu đầy tin tưởng.
Trương Hàm Thụy
Nếu có gì xảy ra, tao sẽ bảo vệ mày, Quế Nguyên.
Ánh đèn đỏ phát ra từ một căn phòng ở cuối hành lang.
Căn phòng đó có cánh cửa gỗ lớn, bị tróc sơn.
Trên tường, có những vệt chất lỏng sẫm màu, giống như máu khô, kéo dài từ trần nhà xuống sàn.
Dương Bác Văn
Kỳ Hàm đâu?
Bác Văn lên tiếng, giọng cậu đầy lo lắng.
Cậu nhìn quanh, tìm kiếm Kỳ Hàm.
Nhiếp Vĩ Thần
Nó ở trong phòng đó.
Vĩ Thần chỉ vào căn phòng có ánh đèn đỏ.
Đúng lúc đó, Tả Kỳ Hàm xuất hiện.
Cậu đứng ngay trước cánh cửa, quay lưng lại với họ.
Cơ thể Kỳ Hàm hơi lắc lư, như bị thôi miên.
Trần Dịch Hằng
Kỳ Hàm! Mày sao vậy?
Cậu chỉ từ từ đưa tay lên.
Đôi tay săn chắc của nó đang nhẹ nhàng cởi chiếc áo ba lỗ ra.
Ánh đèn đỏ rọi vào lưng Kỳ Hàm.
Mọi người kinh ngạc nhìn.
Vương Lỗ Kiệt
Nó... nó đang làm gì vậy?
Lỗ Kiệt lắp bắp, mắt cậu dán chặt vào Dịch Hằng, lo lắng Dịch Hằng sẽ bị thu hút.
Trần Tuấn Minh
Nó đang bị ảnh hưởng bởi yếu tố gợi dục của nỗi sợ hãi.
Tuấn Minh cố gắng giải thích bằng lý thuyết tâm lý, nhưng giọng nó lại không giấu được sự căng thẳng.
Chiếc áo ba lỗ rơi xuống sàn.
Trên lưng Kỳ Hàm, một biểu tượng tương tự như biểu tượng trên cây – cái lưỡi bị cắt và con mắt – đã được khắc bằng máu tươi, vẫn còn ướt và chảy xuống.
Đôi mắt cậu đỏ ngầu, không còn là ánh mắt của Kỳ Hàm nữa.
Cậu mỉm cười, một nụ cười ma quái và quyến rũ chết người.
Tả Kỳ Hàm
Món quà của mẹ... phải được đón nhận.
Giọng nói phát ra từ miệng Kỳ Hàm không phải giọng cậu, mà là giọng một người phụ nữ the thé, đầy dâm dục.
Nhiếp Vĩ Thần
Mày không phải Kỳ Hàm! Mày là ai!?
Tả Kỳ Hàm
Ta là Thần Tình Dục Của Sự Hủy Diệt ở nơi này.
Tả Kỳ Hàm
Và ta đã chọn ra vật chứa hoàn hảo. Cơ thể hắn... rất mạnh mẽ. Rất gợi cảm.
Nói xong, Kỳ Hàm lao tới.
Không phải tấn công, mà là vồ lấy Dương Bác Văn.
Trương Quế Nguyên
Bác Văn!
Quế Nguyên gào lên, cậu lao tới chắn trước Bác Văn.
Cậu đẩy mạnh Dịch Hằng sang một bên, rồi xông vào ôm chặt Kỳ Hàm từ phía sau.
Vương Lỗ Kiệt
Mày tránh xa Dịch Hằng ra!
Kỳ Hàm vật lộn, sức mạnh của cậu tăng lên gấp bội.
Lỗ Kiệt bị hất văng vào tường.
Tả Kỳ Hàm
Kẻ phản bội không được phép can thiệp!
Giọng nữ the thé vang lên.
Kỳ Hàm lại nhắm vào Bác Văn.
Nhưng Quế Nguyên đã đứng đó.
Trương Quế Nguyên
Mày muốn Bác Văn? Mày phải bước qua tao trước!
Quế Nguyên nói, ánh mắt cậu đầy lửa giận và quyết tâm bảo vệ bạn bè.
Kỳ Hàm dừng lại, nhìn chằm chằm vào Quế Nguyên.
Tả Kỳ Hàm
À... một tình yêu khác. Rất thú vị. Rất tươi.
Đúng lúc đó, Vĩ Thần nhận ra trên tay Kỳ Hàm, nó đang cầm một chiếc kim khâu dài, nhọn hoắt.
Nhiếp Vĩ Thần
Nó muốn vẽ bùa lên người khác!
Quế Nguyên không kịp phản ứng.
Chiếc kim khâu cắm thẳng vào vai Quế Nguyên.
Quế Nguyên hét lên, máu tươi nhỏ xuống sàn.
Kỳ Hàm rút kim ra, trên kim dính máu của Quế Nguyên.
Cậu quay lại, tiến về phía cánh cửa đỏ.
Tả Kỳ Hàm
Món quà đã được chạm rồi. Bây giờ, món quà sẽ được mở.
Nói xong, Kỳ Hàm bước vào căn phòng.
Cánh cửa đóng sập lại, và ánh đèn đỏ bỗng nhiên tắt phụt.
Bóng tối bao trùm hành lang.
Và từ trong bóng tối, một tiếng rên rỉ phát ra.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play