Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Duonggem×Doogem]Thế Thân Không Ngoan

1

Phòng bar "Nightshade" đang ở đỉnh điểm của sự náo nhiệt, ánh đèn neon mờ ảo nhuộm không gian bằng những gam màu mê hoặc.
Giữa những tiếng nhạc xập xình và làn khói thuốc lá phảng phất, Hoàng Hùng nổi bật như một đốm lửa cô đơn mà kiêu hãnh.
Mái tóc hồng phấn tinh nghịch dưới ánh đèn như một vầng hào quang lập dị, tương phản hoàn toàn với vẻ bất cần, hơi ngạo nghễ thường trực trên khuôn mặt.
Chiếc khuyên môi lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, nhấn mạnh cái nhếch môi khinh khỉnh đã thành thương hiệu.
Tay em thoăn thoắt lắc chiếc shaker, tiếng kim loại va chạm khô khốc, điệu nghệ, tạo ra một ly "Devil’s Kiss" hoàn hảo.
gã khách bụng bia
gã khách bụng bia
Ê, cái thằng phục vụ kia, sao ly của tao nhạt thế này?
Giọng nói cộc cằn, đỏng đảnh của gã khách bụng bia, mặt đỏ gay gắt vì men rượu vang lên, cắt ngang sự chuyên tâm của Hoàng Hùng.
Mọi sự chú ý như đổ dồn về phía quầy bar.
Em ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm, không chút cảm xúc quét qua gã đàn ông.
Em đặt chiếc khăn trắng xuống, thật chậm rãi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Uống không ra cái vị gì thì về mà uống nước lã ấy cha nội.
Giọng em lạnh tanh, nhưng vẫn mang cái chất "mỏ hỗn" không thể lẫn.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Rượu của quán tôi là loại ngon nhất khu này rồi, anh chê thì tự xem lại vị giác của mình đi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Hay là anh bị liệt lưỡi rồi?
Gã khách tím mặt, dường như sự sỉ nhục công khai này đã chạm đến lòng tự ái méo mó của gã.
Gã nghiến răng, định trèo qua quầy bar.
Đúng lúc đó, một cánh tay rắn chắc, được bọc trong lớp vải Armani đen tuyền, lịch lãm nhưng đầy áp chế, chặn đứng hành động nóng nảy của gã.
Hải Đăng bước vào, mang theo một luồng khí lạnh lẽo, cao ngạo lấn át cả không khí nồng nhiệt của quán bar.
Bộ vest cắt may hoàn hảo tôn lên dáng người cao lớn, uy quyền của anh.
Đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng như đại dương về đêm, ẩn chứa một sự nguy hiểm chết người.
Bên cạnh anh, Đăng Dương cũng toát ra vẻ quyền lực không kém, nhưng ánh mắt hắn ta lại lộ liễu sự sắc bén và bát nháo hơn, như một con mãnh thú sẵn sàng xé xác con mồi.
Hai người họ, như hai vị vua trong thế giới ngầm, khiến sự huyên náo xung quanh đột ngột dịu đi, chỉ còn lại những tiếng xì xào kính nể.
Hải Đăng không thèm liếc nhìn gã khách vừa bị chặn lại.
Tất cả sự tập trung của anh đổ dồn vào Hoàng Hùng.
Ánh mắt thăm dò, như một tia laser quét qua từng đường nét, từng chi tiết nhỏ nhất trên khuôn mặt cậu trai tóc hồng.
Cái nhếch môi, cái góc nghiêng...
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
"Quá giống"
Giống đến mức một tia đau đớn thoáng qua trong đôi mắt đen sâu thẳm, một vết thương cũ rỉ máu.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
"Thật quá giống cái thằng khốn đó"
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Mày, tên gì?
Giọng Hải Đăng trầm thấp, uy lực, như tiếng sấm nén lại, ép người nghe phải cúi đầu.
Hoàng Hùng không né tránh ánh mắt đó.
Em nhếch môi, lau tay bằng chiếc khăn trắng tinh, động tác điềm tĩnh, chuyên nghiệp.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tôi là Hoàng Hùng.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Có chuyện gì? Tổng giám đốc đây rảnh rỗi đến độ đi nghe chuyện mấy chai rượu nhạt nhẽo à?
Em cố tình nhấn mạnh ba chữ "Tổng giám đốc" bằng một giọng điệu mỉa mai, thách thức.
Đăng Dương tiến tới một bước, sự nóng nảy bùng lên trong ánh mắt sắc lẹm.
Hắn ta đưa tay ra, định tóm lấy cổ áo Hùng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ăn nói với Hải Đăng kiểu gì đấy hả thằng ranh con.
Cánh tay Đăng Dương lướt qua quầy bar, như một con rắn độc.
Hoàng Hùng nhanh như cắt nghiêng người, tránh né cái chạm thô bạo.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Này, cái tên nóng tính kia, bạn thân mà tính nết trái ngược nhau thế?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Anh kia thì nhìn như cái xác ướp di động còn mày thì như chó dại lên cơn.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đừng có động vào tao. Khách quen à?
Em đốp lại không chút sợ hãi, cái máu ngông cuồng không cho phép em cúi đầu.
Bất chợt, Hải Đăng bật cười.
Một nụ cười nhạt nhẽo, không chạm đến mắt, nhưng có một sự hứng thú kì lạ, như một thợ săn vừa tìm thấy một con mồi không dễ xơi
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Thú vị.
Anh nói, và sự nguy hiểm trong giọng nói càng tăng lên.
Anh thò tay vào túi áo, lấy ra một tấm danh thiếp đen tuyền, bóng loáng, rồi đẩy nhẹ qua quầy bar.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Bỏ việc đi. Đến chỗ tao làm.
Anh nhìn thẳng vào Hoàng Hùng, ánh mắt sâu hun hút như muốn rút cạn linh hồn em.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Lương gấp mười lần. Việc của mày, chỉ là...ở bên tao.
Đăng Dương cũng đứng đó, không ngăn cản.
Sự bực bội đã nhường chỗ cho một sự tò mò pha lẫn ám ảnh.
Hắn ta cũng nhận ra sự tương đồng không thể phủ nhận đó.
Em liếc nhìn tấm danh thiếp, cười khẩy.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
À, Tổng giám đốc tập đoàn H&D, vỏ bọc hào nhoáng của đại ca mafia khét tiếng đây mà.
Em nhếch môi, ánh mắt khiêu khích.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Muốn bao nuôi tôi à?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Hoàng Hùng tôi đây đắt lắm.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Vả lại anh nghĩ tôi là ai?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tôi không bán mình đâu.
Đăng Dương, sau khi lời từ chối thẳng thừng của Hùng vừa dứt, bước thêm một bước, chống tay lên quầy bar, nghiêng người về phía Hùng.
Hành động này rất lộ liễu, mang tính đe dọa nhưng đồng thời lại đầy cám dỗ.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày không bán mình nhưng mày cần tiền.

2

Giọng Đăng Dương khàn đi, ánh mắt hắn ta đã chuyển hẳn sang một sự chiếm hữu rõ ràng.
Hắn ta đưa ngón cái lên, vuốt nhẹ, cực kỳ chậm rãi trên vành khuyên môi lấp lánh của Hùng, cảm nhận lớp da non mềm mại dưới lớp kim loại lạnh lẽo.
Cái chạm đó kéo dài chỉ vài giây, nhưng đủ để Hùng cảm thấy hơi thở bị nén lại.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao thấy mày ở đây mỗi đêm.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trả lời đi. Bao nhiêu?
Hải Đăng im lặng theo dõi, nhưng ánh mắt anh lại nóng hơn bất lúc nào.
Anh không động chạm, nhưng cả người anh toát ra một thứ áp lực vô hình, mạnh mẽ hơn cả cái chạm của Đăng Dương.
Anh lẳng lặng thò tay qua quầy, nhặt chiếc khăn trắng Hùng vừa vứt, rồi tỉ mỉ, chậm rãi gấp lại, như thể đang sắp xếp một cuộc đời.
Lại đặt nó ngay ngắn trở lại vị trí cũ, sau đó dùng hai ngón tay chạm nhẹ vào mu bàn tay của Hùng.
Một cái chạm trấn an nhưng cũng đầy tính tuyên bố.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Mọi cái giá không phải là vấn đề.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Điều quan trọng là mày có dám đánh cược với cuộc đời mình không?
Hoàng Hùng im lặng một lát, hít lấy một hơi thật sâu.
Em biết họ đang nhìn thấy Hoàng trong em.
Em hiểu được cái nhìn kì quái, sự ám ảnh và cả sự ghen tuông ngầm giữa hai người họ.
Là thế thân.
Em không có ngu.
Nhưng cái tên Hoàng, và sự đau đớn thoáng qua trong mắt Hải Đăng, khiến em đưa ra một quyết định liều lĩnh.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Một năm, mười tỷ.
Hoàng Hùng đưa ra một con số trên trời, thách thức cả sự giàu có và quyền lực của họ.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Ngoài ra, tôi không làm bất cứ điều gì mà tôi không muốn làm.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Hợp đồng phải thật rõ ràng.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Không chơi trò tình cảm rẻ mạt.
Hải Đăng gật đầu không do dự, như thể mười tỷ cũng chỉ là một con số.
Một nụ cười mang hàm ý hài lòng, nhưng lạnh lùng, cuối cùng cũng nở trên môi.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Được. Bắt đầu từ ngày mai.
Mặt Đăng Dương giãn ra, một nụ cười ranh mãnh, đầy khiêu khích nở rộ.
Hắn ta rút tay khỏi quầy bar, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt lên Hoàng Hùng, như một con đại bàng đã khóa chặt con mồi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mười tỷ cho một năm làm...cảnh đẹp.
Đăng Dương nhếch môi, lặp lại.
Hắn liếc xéo sang Hải Đăng, một tia ghen tị không thể che giấu lướt qua.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nghe cũng béo bở đấy, nhưng thằng ranh, mày nên nhớ, hợp đồng không ngăn cản được sự hứng thú ngoài lề đâu.
Nói đoạn, hắn nghiêng hẳn người, đưa môi lại gần tai Hùng, đủ gần để em ngửi thấy mùi gỗ đàn hương nồng ấm, nguy hiểm từ bộ vest đắt tiền, và thầm thì bằng giọng khàn đặc, đầy hứa hẹn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao sẽ đợi đến ngày mày tự nguyện phá bỏ điều khoản đó.
Hoàng Hùng khẽ rùng mình, không phải vì sợ, mà vì cái hơi thở nóng ấm áp lên vành tai quá gần gũi, quá xâm phạm.
Em đẩy mạnh vai Đăng Dương, làm hắn ta loạng choạng lùi lại một bước.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tao đã bảo rồi, cút ra.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Mày có tiền thì nên đi mua cho mình một chai khử mùi xịt vào đi, nhìn mày bốc mùi quá rồi đấy.
Hoàng Hùng đốp lại không chút nể nang, dùng tay áo lau đi nơi vừa bị Đăng Dương thở vào.
Hải Đăng vẫn đứng đó, như một bức tượng đài uy quyền.
Hành động của Đăng Dương không làm anh ta mất bình tĩnh, nhưng đôi mắt anh ta lại lạnh hơn một chút, một sự kiểm soát vô hình lan tỏa.
Anh rút điện thoại ra, gõ lên đó vài cú.
Mười tỷ chỉ là một con số, nhưng sự chiếm hữu thì không thể chia sẻ.
Anh nhìn thẳng vào Hoàng Hùng, đôi mắt đen sâu thăm thẳm như hứa hẹn một sự giam cầm ngọt ngào.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Hợp đồng sẽ được soạn ngay lập tức.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tiền sẽ vào tài khoản cậu trước 8 giờ sáng mai.
Giọng anh trầm ổn, nhưng lại mang tính ép buộc tuyệt đối.
Anh không quan tâm đến những lời chửi bới của Hoàng Hùng.
Cái anh quan tâm là sự tương đồng đến đau lòng và sự ngông cuồng mới lạ này.
Sau đó, Hải Đăng cúi xuống, hành động hoàn toàn bất ngờ.
Anh luồn một bàn tay, vẫn mang lớp vải Armani lịch lãm, xuống dưới quầy bar.
Thay vì chạm vào Hoàng Hùng, anh chạm vào cổ chân của em.
Bàn tay to lớn, ấm nóng, siết nhẹ một cái, đủ để truyền đi một dòng điện giật mình.
Cái chạm đó mang tính chất ra lệnh, không phải tán tỉnh, một cái chạm nhắc nhở về sự ràng buộc sắp tới.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Giờ làm việc của cậu sắp kết thúc.
Hải Đăng nói, ánh mắt khóa chặt lấy Hoàng Hùng.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi sẽ cho người đến đón cậu. Nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Hả? Anh bị điên à?*sửng sốt*
Em vừa đồng ý một hợp đồng, chứ không phải một cuộc bắt cóc trắng trợn.
Em giật mạnh chân ra, cảm giác bị xâm phạm quá đà.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tôi không đi đâu cả.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Hợp đồng chưa kí, tôi vẫn là nhân viên của Nightshade. Anh định giở trò gì?
Đăng Dương cười lớn, một tràng cười đầy thỏa mãn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thấy chưa Hải Đăng, tao đã bảo rồi, con mèo hoang này không dễ thuần phục đâu.
Hắn ta lại tiến lên, muốn chạm vào Hoàng Hùng một lần nữa.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng tao lại thích những con mèo hoang, vì khi bị nhốt, chúng sẽ biết cách cầu xin.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Mày câm ngay đi thằng kia.
Hoàng Hùng gầm lên, sẵn sàng cầm cái shaker ném thẳng vào mặt Đăng Dương.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Hai thằng điên chúng mày nên nhớ, tao là Hoàng Hùng, không phải là con chó của chúng mày.

3

Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đến cái cổng biệt thự của chúng mày, tao cũng chưa thèm đặt chân vào đâu.
Hải Đăng lại làm một hành động rất dứt khoát.
Anh lấy điện thoại ra, gọi một cuộc gọi ngắn gọn.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
📞Đem xe đến cửa sau Nightshade.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
📞Mang theo túi đồ.
Anh ngắt máy, rồi dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua cả gã khách bụng bia vẫn đang đứng ngây người bên cạnh, và cả Hùng.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Việc của cậu ở đây đã chấm dứt.
Anh nói, giọng không cho phép bất cứ sự phản kháng nào.
Rồi lại đưa tay qua quầy, không chạm vào Hoàng Hùng, mà chạm vào tấm danh thiếp của mình, rồi đẩy nhẹ nó về phía em, như một sự đảm bảo không thể chối cãi.
Đăng Dương thấy Hải Đăng quyết đoán như vậy, hắn cũng không muốn thua kém tí nào.
Hắn tháo chiếc đồng hồ Patek Philippe bạc tỷ trên tay ra, hành động cực kỳ khoa trương, rồi đặt nó ngay bên cạnh tấm danh thiếp.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cái này là tiền đặt cọc cho sự phục tùng tạm thời của mày.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Bán thân cho bọn tao, mày sẽ không phải làm bất cứ thứ gì tầm thường nữa.
Hoàng Hùng nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ, rồi liếc sang chiếc danh thiếp.
Hai người đàn ông này, một người dùng quyền lực tuyệt đối để áp chế, một người dùng sự cám dỗ trần trụi để làm suy đồi.
Em hít một hơi, nén sự tức giận và cảm giác bất lực khi bị dồn vào chân tường.
Em lùi lại, đưa tay gỡ chiếc khuyên môi lấp lánh ra, rồi vứt thẳng vào chiếc đồng hồ bạc tỷ của Đăng Dương.
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đồ rẻ tiền của bọn mày, tao không cần.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Mang cái xác ướp di động và con chó dại của mày cút khỏi đây.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tao đi thì tao sẽ đi bằng cửa chính, tự bước chân ra ngoài, chứ không phải bị lôi đi như một món hàng.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Lái xe đến địa chỉ này đón tao.
Hoàng Hùng nhanh chóng viết địa chỉ căn hộ tồi tàn của mình lên một mảnh giấy, ném về phía Hải Đăng.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Và nếu một trong hai chúng mày dám giở trò bẩn thỉu gì...
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tao sẽ phanh phui hết tất cả các tội ác của tập đoàn H&D trên mọi mặt báo.
Em tuyên bố, ánh mắt sắc bén, không chút sợ hãi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đừng nghĩ có tiền là mua được tất cả.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Kẻ không còn gì để mất, chính là kẻ nguy hiểm nhất.
Hải Đăng nhìn tờ giấy với đầy vẻ hứng thú.
Anh cất nó vào túi áo một cách trân trọng, như thể đó là một lời thách đấu tuyệt vời.
Đăng Dương thì bật cười sảng khoái, không giấu nổi sự ngưỡng mộ pha lẫn điên cuồng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tuyệt vời, đúng là hàng hiếm.
Đăng Dương đưa tay ra, lần này chạm vào tóc Hoàng Hùng.
Hắn vuốt ve lọn tóc hồng phấn tinh nghịch một cách nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại như một ngọn lửa tham lam.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao sẽ mong chờ đến ngày được thấy mày.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cầu xin.
Hoàng Hùng đẩy tay Đăng Dương ra, không nói thêm lời nào.
Em quay lưng lại, bắt đầu thu dọn đồ nghề.
Hải Đăng và Đăng Dương, hai kẻ thống trị thế giới ngầm, nhìn theo bóng lưng Hùng, sự khác biệt trong ánh mắt họ rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hải Đăng nhìn Hoàng yvới sự day dứt của quá khứ, pha lẫn sự chiếm hữu đầy ám ảnh.
Đăng Dương nhìn Hoàng Hùng với dục vọng trần trụi và sự thách thức về quyền lực.
Hai người không rời đi ngay.
Họ đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi, như thể đang thưởng thức màn trình diễn cuối cùng của con mồi trước khi nó chính thức rơi vào chiếc lồng vàng do họ tạo ra.
Họ biết, bắt đầu từ ngày mai, trò chơi sẽ chính thức bắt đầu, và kẻ thua cuộc sẽ là người biết yêu.
...
Sau tuyên bố đầy thách thức của Hoàng Hùng, không khí trong quầy bar như đặc quánh lại.
Cả gian phòng chìm trong thứ tĩnh lặng lạ lùng thứ tĩnh lặng báo hiệu cho một cơn bão sắp đến.
Tiếng đá lạnh tan chảy trong ly thủy tinh nghe rõ ràng đến mức rợn người.
Dưới ánh đèn vàng mờ ấm, từng đường nét trên khuôn mặt Hoàng Hùng nổi bật lên.
Sống mũi cao thẳng, ánh mắt sắc lẹm, và bờ môi vừa mới tháo khuyên vẫn còn ánh lên chút ánh bạc, phản chiếu sự ngang tàng khó tả.
Hai người đàn ông vẫn đứng đó, ánh mắt bám lấy từng cử động của em.
Hai thế lực, hai hướng nhìn, một mục tiêu duy nhất.
Hoàng Hùng vẫn giữ nguyên dáng vẻ bất cần.
Em thu dọn đồ nghề như thể không có chuyện gì xảy ra.
Từng động tác đều chậm rãi, gọn gàng, nhưng lại mang theo một luồng khí lạnh lẽo khó hiểu.
Em cởi tạp dề da màu nâu, gấp lại chỉn chu, đặt sang một bên.
Đôi tay quen thuộc lướt qua những chiếc ly pha lê, từng tiếng “leng keng” vang lên sắc bén giữa không gian lặng thinh.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*khẽ nhếch môi*
Cái dáng điềm nhiên ấy như thể em chẳng hề coi họ ra gì khiến hắn nổi cơn kích động.
Hắn nhún vai, rồi tựa hẳn người lên mặt quầy bar, rút ngắn khoảng cách giữa cả hai.
Trong đôi mắt hắn, ánh sáng rượu phản chiếu như đang bốc cháy.
Hắn bất ngờ đưa tay ra, nhanh như một nhát cắt, nhặt lại chiếc khuyên môi lấp lánh mà Hoàng Hùng vừa ném vào cạnh đồng hồ.
Ánh kim loại lạnh chạm vào lòng bàn tay, rồi biến mất trong túi áo vest đen.
Một động tác nhẹ nhàng, nhưng lại mang ý nghĩa chiếm hữu trắng trợn.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play