Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Đn DIABOLIK LOVERS] SWEET FRUITS

1

...
Học viện Ryoutei vào ban đêm luôn khoác lên mình một vẻ âm u, huyền bí đầy ma mị
Ánh trăng bàng bạc xuyên qua những tán cây cổ thụ, hắt những vệt sáng loang lổ xuống dãy hành lang vắng lặng của ngôi trường chuyên biệt dành cho giới thượng lưu này
Kazuma Shion đứng dưới gốc cây phong lớn ở góc sân trường, ngơ ngác nhìn bản thân đang khoác trên mình bộ đồng nghiệp dạ phục màu đen viền đỏ đặc trưng
Cậu chớp mắt, ký ức cuối cùng chỉ là bản thân đang nằm cuộn tròn trong chăn ấm ở nhà, vậy mà chớp mắt một cái đã đứng ở cái nơi quỷ quái này
Shin [Hệ thống 007]
Shin [Hệ thống 007]
​【 Tinh! Phát hiện ký chủ đã tỉnh táo. Hệ thống 007 xin tự chào mừng! 】
Shion giật mình cúi đầu, liền thấy từ trong bụi hoa cẩm tú cầu gần đó, một cục bông nhỏ màu xanh dương đang lựng chựng bò ra
Đó là một chú cáo mini chỉ bằng nắm tay, cái đuôi xù bông vung vẩy, đôi mắt đen láy như hai hạt đậu đang ngước lên nhìn cậu đầy vẻ vô tội
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Cái gì thế này... Thú cưng đột biến gen à? / Lầm bầm, không nhịn được mà ngồi xổm xuống, chọc chọc vào cái bụng mềm mại của nó /
Shin [Hệ thống 007]
Shin [Hệ thống 007]
​【 Ký chủ, ta là hệ thống hướng dẫn của cậu! Tên ta là Shin 】/ Chu mỏ phản đối, dùng hai chân trước ôm lấy ngón tay cậu /
Shin [Hệ thống 007]
Shin [Hệ thống 007]
【 Hiện tại cậu đã xuyên vào thế giới Diabolik Lovers 】
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Diabolik... cái gì cơ? Trò chơi ma cà rồng hút máu kinh dị đó á? Tôi chỉ là một nam sinh bình thường, sao lại xui xẻo thế này!
Shin [Hệ thống 007]
Shin [Hệ thống 007]
​【 Khụ, bình tĩnh nào ký chủ. 】/ Dùng hai chân trước ôm lấy cái đầu tròn vo của mình, giải thích /
Shin [Hệ thống 007]
Shin [Hệ thống 007]
【 Nhiệm vụ của cậu ở thế giới này là phải thu phục được trái tim của những nhân vật chỉ định 】
Shin [Hệ thống 007]
Shin [Hệ thống 007]
【 Mỗi giai đoạn, hệ thống sẽ mở khóa một mục tiêu 】
Shin [Hệ thống 007]
Shin [Hệ thống 007]
【 Khi thanh độ hảo cảm của mục tiêu đó lấp đầy, cậu mới có thể tiến hành bước tiếp theo 】
Kazuma Shion
Kazuma Shion
/ Thở dài một tiếng, nhìn cục bông di động trước mặt /
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Vậy mục tiêu đầu tiên là ai?
Shin [Hệ thống 007]
Shin [Hệ thống 007]
【 Hiện tại, đối tượng đầu tiên đang ở rất gần đây. Gợi ý: Sân thượng, âm nhạc và sự lười biếng 】
Nói xong, chú cáo nhỏ liền hóa thành một đốm sáng rồi biến mất vào không gian, để lại Shion một mình đối diện với màn đêm tịch mịch
Kazuma Shion
Kazuma Shion
/ Thở dài, chấp nhận số phận một cách nhanh chóng /
Tính cách của cậu vốn dĩ vô lo vô nghĩ, thay vì ngồi một chỗ hoảng loạn, cậu quyết định đi khám phá nơi làm nhiệm vụ xem thế nào
Theo lời chỉ dẫn của Shin, cậu men theo lối cầu thang thoát hiểm phía sau khu nhà học chính, từng bước tiến lên sân thượng
Cạch!
Cánh cửa sắt rỉ sét khẽ động. Gió đêm trên cao lồng lộng thổi qua, làm tung bay mái tóc của Shion
Khác với sự tù túng phía dưới, không gian nơi đây vô cùng rộng lớn. Và ở ngay góc khuất sau bồn nước lớn, có một bóng người đang nằm dài trên băng ghế dài bằng gỗ cũ kỹ
Thiếu niên đó gác một chân lên thành ghế, mái tóc màu vàng nhạt hơi rối tung bay trong gió. Làn da anh ta trắng bệch dưới ánh trăng, đôi mắt nhắm nghiền, dường như đang chìm đắm vào thế giới riêng. Trên tai anh ta là chiếc tai nghe MP3 quen thuộc, sợi dây màu đen rủ hờ hững trên chiếc cổ thanh tú
Kazuma Shion
Kazuma Shion
" Trưởng nam nhà Sakamaki, Shu Sakamaki "
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
...
Kazuma Shion
Kazuma Shion
" Vậy là người mình công lược đầu tiên chắc là tên ma cà rồng lười biếng đó nhỉ? "
Shion không chọn cách lao đến làm quen một cách vụng về, cũng chẳng thèm lên tiếng phá hỏng không gian yên tĩnh
Cậu nhìn quanh một lượt, phát hiện cách chỗ Shu không xa có một cây đàn violin cũ đặt trong hộp da, có vẻ như ai đó đã bỏ quên hoặc chính người kia mang lên đây rồi vứt xó
Vốn là một người có chút năng khiếu về nhạc cụ, Shion khẽ mỉm cười
Kazuma Shion
Kazuma Shion
/ Bước tới, nhẹ nhàng nhấc cây đàn lên, cân chỉnh lại dây một chút /
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
...
Thay vì dùng những lời chào hỏi sáo rỗng để tiếp cận một kẻ chán ghét sự phiền phức như Shu, cậu quyết định dùng cách khác
Tiếng vĩ kéo lướt trên dây đàn, một giai điệu êm dịu, mang chút trầm buồn nhưng lại vô cùng thư thái vang lên, hòa vào tiếng gió đêm
Đó không phải là một bản cổ điển học thuật, mà là một khúc nhạc ngẫu hứng, nhẹ nhàng như một lời ru
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
... / Hàng mi dài khẽ động, chầm chậm mở mắt /
Đôi mắt màu xanh biển sâu thẳm, lười biếng liếc nhìn về phía bóng dáng thanh mảnh đang đứng dưới ánh trăng. Anh không tháo tai nghe ra, nhưng bàn tay đang gõ nhịp theo thói quen bỗng chốc dừng lại
Bản nhạc kết thúc bằng một nốt ngân dài dư vị. Shion hạ đàn xuống, quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt nhưng đầy chăm chú của đối phương
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
Sai rồi / Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Shu vang lên giữa không gian vắng lặng /
Kazuma Shion
Kazuma Shion
/ Chớp mắt, không hề sợ hãi mà ngược lại còn tò mò tiến lại gần hai bước /
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Hửm? Sai chỗ nào sao?
Shu không trả lời thẳng, anh lười biếng ngồi dậy, thân hình cao lớn khẽ vươn vai. Gió thổi mạnh làm chiếc áo khoác đồng phục của anh bay nhẹ. Anh đưa tay lên, bất ngờ nắm lấy cổ tay của Shion, kéo mạnh một cái về phía mình
​Shion bất ngờ mất thăng bằng, cả người đổ rạp xuống băng ghế, suýt chút nữa là đè thẳng lên người anh. Khứu giác của cậu lập tức tràn ngập một mùi hương vừa thanh mát lại vừa có chút nguy hiểm bủa vây
Gương mặt hai người sát nhau trong gang tấc
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
Nhịp điệu quá nhanh... Thật ồn ào
Anh ghé sát vào vành tai đang ửng đỏ của Shion, ngửi lấy mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ cơ thể cậu, trong mắt lóe lên một tia sáng chiếm hữu chưa từng có
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
Nhưng... thứ âm thanh này nghe cũng không tệ
Cảm giác tê dại từ lòng bàn tay lạnh lẽo của anh truyền qua da thịt khiến Shion khẽ run lên, tim đập chệch đi một nhịp giữa đêm hoang vắng
...

2

...
Khoảng cách quá gần khiến Shion có thể nhìn rõ từng sợi lông mi dài của người đối diện
Hơi thở lạnh lẽo mang theo hương gỗ đậm đà kết hợp với một chút hương cay nồng nhẹ của Shu Sakamaki cứ thế phả vào gò má cậu, mang theo một áp lực vô hình khiến lồng ngực Shion thắt lại
​Cánh tay đang giữ sau gáy cậu không hề dùng lực quá mạnh, nhưng lại giống như một gông cùm kiên cố, khóa chặt mọi đường lui
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Này... anh gì ơi, như thế này có phải là hơi quá mức thân mật rồi không
Shion cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, hai tay chống lên bả vai của Shu để tạo ra một khoảng trống nhỏ, thanh âm có chút dở khóc dở cười
Cậu không hề tỏ ra hoảng loạn hay sợ hãi, ánh mắt trong trẻo ngược lại còn nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biển sâu thẳm kia
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
" Kẻ này thật kỳ lạ " / Hơi nheo mắt /
Bình thường những kẻ tiếp cận anh nếu không phải là sợ hãi đến mức run rẩy, thì cũng là những kẻ có mục đích tiếp cận đầy giả tạo
Nhưng thiếu niên này thì khác, trong mắt cậu ta chỉ có sự bỡ ngỡ thuần túy và cả một chút tò mò bướng bỉnh
Đặc biệt hơn cả, mùi hương tỏa ra từ mạch máu nơi cổ cậu ta ngọt ngào một cách kỳ lạ, giống như một loại độc dược được ủ lâu năm, không ngừng mời gọi chiếc răng nanh của anh cắm vào
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
Thân mật? / Khẽ hừ một tiếng từ lồng ngực, âm điệu kéo dài đầy lười biếng /
Anh không buông cậu ra, trái lại còn dùng ngón tay cái khẽ ve vuốt vùng da mềm mại sau gáy Shion, khiến cơ thể cậu bất giác run lên một cái vì ngứa ngáy
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
Là cậu tự ý bước vào lãnh địa của tôi, dùng thứ âm nhạc ồn ào đó đánh thức tôi... Giờ lại muốn bỏ đi sao?
Tinh!
Shin [Hệ thống 007]
Shin [Hệ thống 007]
​【 Tinh! Mục tiêu Shu Sakamaki gia tăng 5% độ hảo cảm, hiện tại: 5%. Ký chủ làm tốt lắm, xin hãy tiếp tục phát huy phong độ mưa dầm thấm lâu này! 】
Giọng nói cổ vũ của cáo nhỏ Shin chợt lóe rồi tắt, làm Shion suýt chút nữa bật cười thành tiếng
Kazuma Shion
Kazuma Shion
" Xem ra tên ma cà rồng lười biếng này tuy mở miệng ra là chê bai, nhưng thâm tâm lại có vẻ khá tận hưởng bản nhạc vừa rồi "
​Biết được điểm này, sự tự tin của Shion lại tăng lên một bậc. Cậu không giãy giụa nữa, thả lỏng cơ thể đang căng cứng, hơi nghiêng đầu dựa gần hơn vào bàn tay lạnh giá của Shu, nhẹ giọng thương lượng
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Nếu anh chê giai điệu vừa rồi quá nhanh, lần sau tôi sẽ kéo một bản chậm hơn cho anh ngủ, được không?
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Còn bây giờ... buông tôi ra trước đã, tư thế này mỏi chết đi được
Ánh trăng phía sau lưng Shion hắt xuống, bao bọc lấy dáng người gầy gò của cậu bằng một vầng sáng nhu hòa. Gương mặt thanh tú hiện lên nét cam chịu đầy dung túng, hoàn toàn không có một chút phòng bị nào đối với một kẻ săn mồi nguy hiểm như anh
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
... / Ánh mắt tối sầm lại /
Bản năng của một loài hút máu thuần chủng trỗi dậy, thúc giục anh cắn đứt chiếc cổ thon gọn kia, nuốt chửng thứ chất lỏng ngọt ngào đang không ngừng luân chuyển dưới làn da mỏng manh ấy
Anh chầm chậm cúi đầu xuống, đôi môi mỏng khẽ quẹt qua làn da cổ của Shion, dừng lại ngay sát động mạch chủ
Cảm giác nhột nhạt và cái lạnh thấu xương truyền đến từ da thịt khiến Shion nín thở, hai tay bấu chặt lấy bạt áo khoác của Shu
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Đừng... / Nấc nhẹ một tiếng, thanh âm mang theo chút run rẩy mềm mại khó tự chủ /
​Shu dừng động tác lại, răng nanh sắc nhọn đã chạm nhẹ vào bề mặt da, nhưng cuối cùng anh lại không dùng lực. Anh hé mắt nhìn biểu cảm của cậu, thấy hàng mi dài của Shion đang run rẩy kịch liệt, đôi gò má đã sớm nhuộm một tầng hồng rực rỡ vì xấu hổ
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
Phiền phức thật
Sau một hồi giằng co im lặng
Shu bất ngờ buông lỏng tay. Anh nằm vật trở lại băng ghế gỗ, một tay gác lên trán che đi đôi mắt, quay trở về dáng vẻ lười nhác như ban đầu, cứ như kẻ vừa có hành vi mờ ám vừa rồi không phải là mình
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
Cầm lấy cây đàn của cậu, rồi biến đi / Ra lệnh, giọng nói lại khôi phục vẻ lạnh lùng thờ ơ /
Shion ngồi dậy, vội vàng chỉnh sửa lại cổ áo xốc xếch của mình, lồng ngực vẫn còn phập phồng lên xuống vì dư âm của sự kích thích vừa rồi. Cậu nhìn sang kẻ đang giả vờ ngủ trên ghế, khóe môi khẽ cong lên một biên độ nhỏ
Cậu thu dọn cây đàn violin vào hộp, ôm vào lòng rồi đứng dậy. Trước khi rời khỏi sân thượng, Shion còn cố tình để lại một câu
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Tôi tên là Kazuma Shion. Ngày mai tôi lại đến kéo đàn cho anh nghe nhé, bạn học Sakamaki
Bước chân của cậu xa dần, tiếng cửa sắt khép lại vang lên một tiếng khô khốc
Trên băng ghế dài, Shu Sakamaki chậm rãi bỏ tay ra khỏi trán. Anh nhìn chăm chằm vào khoảng không gian trống trải trước mặt, nơi dường như vẫn còn vương vấn hơi ấm và mùi hương ngọt ngào ban nãy. Ngón tay anh khẽ chạm lên đôi môi mình, một nụ cười nhạt nhòa, không rõ ý tứ hiện lên rồi biến mất trong bóng đêm
...

3

...
Ánh nắng ban ngày của Học viện Ryoutei dường như luôn bị che phủ bởi một lớp sương mờ nhạt, khiến bầu không khí lúc nào cũng mang vẻ uể oải
Đối với một nam sinh bình thường như Kazuma Shion, việc phải thích nghi với múi giờ sinh hoạt đảo lộn của ngôi trường này quả thực là một thử thách không nhỏ
Giữa giờ nghỉ trưa, Shion ôm một hộp bento nhỏ đi dạo quanh khuôn viên phía sau học viện
Cậu không muốn đến nhà ăn ồn ào, nơi những tiểu thư và công tử quý tộc luôn bày ra những quy tắc lễ nghi phiền phức
Shin [Hệ thống 007]
Shin [Hệ thống 007]
​【 Ký chủ, rẽ phải, đi thẳng ba mươi mét nữa 】
Shion liếc mắt nhìn xuống bồn hoa bên cạnh, quả nhiên thấy một cái đuôi cáo màu xanh dương đang lấp ló sau những tán lá bụi hồng gai. Chú cáo nhỏ lén lút thò cái đầu tròn vo ra, dùng đôi mắt hạt đậu nháy nháy với cậu ra hiệu
Shion hiểu ý, bước chân chuyển hướng dẫm lên những thảm cỏ mềm mại, tiến sâu vào khu vườn thực vật bỏ hoang ở phía sau trường
Nơi đây trồng rất nhiều cây đại thụ cổ thụ, những tán lá đan xen vào nhau dày đặc đến mức che khuất phần lớn ánh mặt trời, tạo nên một không gian râm mát và yên tĩnh tuyệt đối
​Và ở ngay bên dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất, Shion bắt gặp một bóng dáng quen thuộc
​Shu Sakamaki đang nằm nghiêng trên thảm cỏ, một tay kê dưới đầu làm gối, đôi chân dài tùy ý gác lên một rễ cây trồi lên khỏi mặt đất
Chiếc áo khoác đồng phục của anh vứt bừa bãi một bên, chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi mỏng manh mở phanh hai cúc trên cùng
Chiếc máy nghe nhạc MP3 vẫn chễm chệ trên túi áo, sợi dây tai nghe màu đen quấn quanh những ngón tay thon dài của anh
Shion nhẹ nhàng bước tới, không hề có ý định che giấu tiếng bước chân của mình. Cậu chọn một vị trí cách anh khoảng một mét, thong thả ngồi xuống, lưng tựa vào thân cây xù xì
Shu không mở mắt, nhưng hàng lông mày thanh tú hơi nhíu lại, thanh âm lười nhác cất lên
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
Lại là cậu... Thật phiền phức
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Trường học là nơi công cộng mà, bạn học Sakamaki / Vừa nói vừa mở nắp hộp bento ra /
Mùi thơm ngào ngạt của trứng cuộn tamagoyaki và thịt viên sốt chua ngọt lập tức lan tỏa trong không khí, phá vỡ mùi vị ẩm ướt của đất sỏi ban trưa
Cậu gắp một miếng trứng cuộn cho vào miệng, nhai một cách ngon lành, hai má phúng phính khẽ động đậy
Shu Sakamaki vốn dĩ không có hứng thú với thức ăn của con người. Đối với ma cà rồng, những thứ này chẳng khác gì sáp nến vô vị
Thế nhưng, tiếng nhai nuốt nhỏ nhẹ cùng với hơi thở mang theo sự thỏa mãn thuần túy của thiếu niên bên cạnh cứ thế lọt vào tai anh, tạo nên một loại tiết tấu đặc biệt sinh động
Một lát sau
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
/ Chầm chậm mở một bên mắt ra /
Ánh mắt xanh biếc khóa chặt vào sườn mặt đang tràn ngập tia nắng tinh nghịch của Shion
Nhìn thấy đối phương đang nhìn mình, Shion không hề keo kiệt mà dịch chuyển hộp bento về phía anh, hàng mi cong vút chớp chớp
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Anh muốn thử không? Tôi tự làm đấy, ngon lắm
Shu nhìn chằm chằm vào miếng thịt viên được xiên gọn gàng trên chiếc tăm tre nhỏ mà cậu đang đưa tới trước mặt mình. Anh không cử động tay, chỉ nhìn lướt từ món ăn lên đến đôi môi đỏ hồng của Shion
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
Tôi không ăn những thứ rác rưởi đó / Lạnh lùng cất tiếng, nhưng anh lại bất ngờ ngồi dậy, thu hẹp khoảng cách giữa hai người /
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Òh, vậy thì tôi ăn hết /Vẫn vô tư, định thu tay lại ăn miếng thịt viên /
Trước khi Shion kịp thu tay lại, Shu đã cúi đầu, nhưng mục tiêu của anh không phải là hộp bento, mà là ngón tay đang cầm xiên thức ăn của Shion
Anh ngậm lấy đầu ngón tay thon dài của cậu, đầu lưỡi ấm áp nhưng mang theo cái lạnh kỳ lạ khẽ liếm qua phần nước sốt vô tình dính trên da thịt cậu
Sakamaki Shu
Sakamaki Shu
Một chút... cũng không ngon / Buông tay cậu ra, khẽ liếm môi, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm /
Thứ anh nếm được hoàn toàn không phải vị sốt, mà là dư vị ngọt ngào từ huyết quản của cậu
Shion đứng hình mất vài giây, cảm giác tê dại từ đầu ngón tay như có một luồng điện chạy thẳng về tim. Cậu vội vàng rụt tay về, mặt đỏ bừng lên vì hành động đột ngột này
Kazuma Shion
Kazuma Shion
Anh... không ăn thì thôi, sao lại làm thế!
Shin [Hệ thống 007]
Shin [Hệ thống 007]
​【 Tinh! Mục tiêu Shu Sakamaki gia tăng 7% độ hảo cảm, hiện tại: 12%. Ký chủ quả là cao tay, tiếp tục duy trì! 】
Nghe tiếng thông báo của hệ thống, Shion chỉ biết khóc không ra nước mắt
Kazuma Shion
Kazuma Shion
" Tên ma cà rồng này rốt cuộc là có tính cách gì vậy? "
Kazuma Shion
Kazuma Shion
" Rõ ràng miệng thì chê bai, nhưng hành động thì lại lưu manh đến mức khiến người ta đỡ không kịp "
​Cậu cúi đầu tiếp tục ăn phần cơm của mình để che giấu sự bối rối. Trong khi đó, Shu lại nằm xuống lần nữa, nhưng lần này, anh chọn vị trí sát gần bên chân Shion, đầu hơi nghiêng về phía cậu, như thể đã ngầm cho phép sự hiện diện của cậu trong không gian của mình
...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play