« 文轩 » ʙᴀ̉ɴ ᴛʜᴇ̂̉ ᴛʜứ ʙᴀ ᴄᴜ̉ᴀ ᴇᴍ
一
Người ta gọi đó là gắn bó… vì chẳng ai đủ rảnh để rời đi.
Sắc xanh mướt mải của tán lá đổ tràn lên thềm hành lang cũ, nhuộm thắm những mảng tường vẩn bụi thời gian và khiến từng ô gạch năm nào bỗng chốc bừng sáng lên màu của ký ức.
Dưới mái trường Đại học cũ.
Nơi Lưu Diệu Văn và Hoài Thư Ý đã từng... mỗi người đeo một bên tai nghe, cùng nghe một bản nhạc.
Hoài Thư Ý
Diệu Văn, anh biết không?
Hoài Thư Ý
Em chưa bao giờ gặp ai hoàn hảo như anh. Có anh bên đời, em thật hạnh phúc.
Hoài Thư Ý
//dựa đầu vào vai anh//
Hoài Thư Ý
Người ta nói, cuộc đời em chỉ cần có anh là đủ.
Hoài Thư Ý
Anh có muốn được cả thế giới công nhận anh là số 1 không?
Lưu Diệu Văn «»
Anh không cần là số 1 trong mắt cả thế giới...
Lưu Diệu Văn «»
Anh chỉ cần là duy nhất trong mắt em là đủ rồi.
Hoài Thư Ý
//ôm lấy cánh tay anh//
Hoài Thư Ý
Chẳng muốn anh làm "nam thần" của công chúng đâu.
Hoài Thư Ý
Làm người đàn ông của riêng em thôi có được không?
Lưu Diệu Văn khi ấy còn là một chàng trai năng động, đã mỉm cười, ánh mắt tràn ngập tia nắng.
Anh tin, anh đặt trọn trái tim vừa chớm nở vào cô. Anh đã nghĩ, cuối cùng thì niềm tin cũng tìm thấy bến đỗ.
Cho đến một đêm, bên ngoài cánh cửa phòng trọ, anh nghe thấy giọng cô:
Hoài Thư Ý
Anh ta? À, chỉ là một cái cây ATM di động thôi.
Hoài Thư Ý
Mặt mũi thì đẹp đấy, nhưng yêu đương thật lòng thì nực cười quá!
Hoài Thư Ý
Chuyện tài sản, danh vị, tôi sắp nắm chắc trong tay rồi, không cần lo.
Tiếng cười sắc lạnh của Thư Ý vang lên. Nó không chỉ cắt đứt tình yêu, mà còn bóp nát từng hạt niềm tin cuối cùng trong lồng ngực anh.
Lưu Diệu Văn «»
//quay lưng//
Lưu Diệu Văn «»
Cô nói cô yêu tôi... Tất cả chỉ để lợi dụng sao?
Anh cố ngăn những mảnh ký ức đẹp đẽ nhưng giả dối kia lọt vào đầu.
Lưu Diệu Văn «»
Mọi thứ bất chấp xây lên bấy lâu nay... đều là cát. Cô chỉ đến để cướp đi, sau đó phá hủy tất cả.
Lưu Diệu Văn «»
Cuộc đời này, niềm tin này... anh còn có thể tin vào cái gì nữa..?
Kể từ khoảnh khắc đó, ánh mắt anh nhợt hẳn đi.
Anh nhìn thế giới, nhìn những lời thề thốt, bằng đôi mắt của một người đã bị tước đoạt tất cả sự ngây thơ.
Anh không phải mất một người mình yêu. Anh mất niềm tin vào chính bản thân mình.
二
Thời sinh viên giờ đây...
Tống Á Hiên lại đắm chìm mình vào trong đống tài liệu chất chồng cao ngất ngưởng.
Đèn màn hình máy tính chiếu thẳng vào đôi mắt đang mang đầy sự mệt mỏi.
Không gian yên tĩnh bỗng vang lên bởi tiếng gõ lạch cạch của bàn phím.
Tiếng chuông điện thoại và hàng tá deadline sắp nổ tung.
Hôm nay nhiều người trong công ty nghỉ, công việc lại dồn hết vào cậu.
Nhân viên
📱: Thư ký Tống, bản kế hoạch marketing cho giờ sau cần ký gấp.
Không chờ câu trả lời đã tắt bụp.
Chưa nhấc được cái bút, điện thoại lại réo.
Quản lý
📱: Đối tác bên đang đợi phản hồi về mức chiết khấu. Họ yêu cầu chốt ngay trong 5 phút nữa!
Tống Á Hiên «»
Tôi..! tôi nghe rồi–
Cậu vừa phải xử lý nhanh email từ nhiều chi nhánh, vừa phải dùng máy tính bảng xem lại báo cáo mới nhất.
Chỉ trong một khắc, hai cuộc khủng hoảng đã được giải quyết xong.
Nhưng rồi, chiếc điện thoại riêng trong gầm bàn vang lên...
Tống Á Hiên «»
//thở dài//
Biết rằng cuộc gọi này không thể trì hoãn.
Tống Á Hiên «»
//nhấc máy//
Tống Á Hiên «»
Con nghe, cha.
Tống Thượng Huy
Ừm. Tình hình công ty ổn cả chứ? Cha gọi không phải chuyện công việc.
Tống Thượng Huy
Hôm nay con thu xếp về nhà sớm một chút. Có chuyện quan trọng.
Tống Á Hiên «»
Chuyện gì mà vội vậy cha?
Tống Thượng Huy
Ừm... Là chuyện hôn nhân.
Stress công việc bỗng chốc ngày càng tăng, sự nóng máu trong tôi bừng lên.
Tống Thượng Huy
Cha đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, tuần sau hai đứa chính thức gặp mặt.
Tống Thượng Huy
Con yên tâm, chuyện này tốt cho cả sự nghiệp của con và tập đoàn.
Tống Thượng Huy
Sẽ không phải vất vả công việc như này nữa.
Tống Thượng Huy
Tốt cho tập đoàn, luôn luôn là tập đoàn.
Tống Thượng Huy
Được rồi, về nghỉ ngơi đi.
Tống Á Hiên «»
//tắt máy//
Tống Á Hiên «»
// nhắm nghiền mắt lại//
Cống hiến mọi thứ cho cái gọi là "sự nghiệp" này. Giờ đây, ngay cả cuộc hôn nhân cũng là một phần của giao dịch.
Hôm nào cũng vậy, mãi đến tận lúc kim đồng hồ chỉ gần sang ngày mới, chiếc xe của cậu mới trở bánh về căn hộ cao cấp.
Tống Á Hiên «»
//Đứng trước cửa nhà//
Tống Á Hiên «»
// Giật phăng chiếc thẻ trước ngực//
Tống Á Hiên «»
//Thả xuống sàn//
Cậu biết, ngày mai, chiếc thẻ này sẽ lại được đeo lên, và cuộc sống của một "cỗ máy" sẽ lại tiếp tục.
Nhưng đêm nay, cậu chỉ muốn là chính mình, một người thất bại và kiệt sức trước sự sắp đặt của số phận.
三
Căn penthouse trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, nơi Diệu Văn ngự trị.
Tên anh đi trước anh một bước, chẳng cần phải đứng ra thanh minh, vì vị trí của anh vốn đã là câu trả lời.
Chuyện anh hôn nhân hợp đồng đã chấn động cả thành phố.
Hôm nay là ngày ký kết. Tống Á Hiên, người sẽ trở thành "vợ hợp pháp" của Lưu Diệu Văn trong ba năm tới.
Cậu đứng im lìm giữa phòng khách rộng lớn.
Á Hiên không phải là người anh yêu. Cậu đến vì sự ràng buộc của hai tập đoàn, vì trách nhiệm, và vì một thứ tình cảm thầm lặng đã chôn chặt từ lâu.
Lưu Diệu Văn bước vào, một lời chào cũng không.
Tống Á Hiên «»
*Chào cái cũng không, thật vô tâm.*
Lưu Diệu Văn «»
//Đặt bản hợp đồng xuống mặt bàn kính//
Dư âm thanh vọng tồn tại đơn độc, thuần khiết trong sự vô cảm, không lưu giữ lấy một chút tình người.
Lưu Diệu Văn «»
Tống Á Hiên? Cậu hiểu rõ điều khoản chứ? Đây là giao dịch, không phải hôn nhân.
Lưu Diệu Văn «»
//ngả lưng ra ghế//
Lưu Diệu Văn «»
Tôi không cần một người vợ, tôi cần một người cộng sự trên giấy tờ.
Lưu Diệu Văn «»
Đừng bao giờ lầm tưởng. Đừng cố gắng diễn vai ''người yêu'' trong căn nhà này.
Tống Á Hiên «»
//Nhẹ nhàng cầm bút lên//
Tống Á Hiên «»
Tôi hiểu, Diệu Văn.
Tống Á Hiên «»
// khẽ cắn môi, đặt bút xuống sau chữ ký của mình//
Tống Á Hiên «»
Tôi sẽ không làm phiền anh.
Thanh âm tưởng chừng dễ vỡ ấy vậy mà lại cất giấu một quyết tâm gượng gạo.
Vẫn ghì chặt một sức chịu đựng bướng bỉnh, bám víu đến tận cùng tuyệt vọng.
Tống Á Hiên «»
Nhưng...Diệu Văn...
Lưu Diệu Văn «»
//hơi nhướng mày, hờ hững//
Tống Á Hiên «»
Anh có thể... đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó không?
Lưu Diệu Văn «»
//cười nhạt//
Nụ cười liền méo mó không mang chút vui vẻ nào.
Lưu Diệu Văn «»
//chậm rãi đứng dậy//
Lưu Diệu Văn «»
//Cúi xuống//
Tống Á Hiên «»
//quay mặt ra hướng khác//
Lưu Diệu Văn «»
Cậu muốn tôi nhìn cậu bằng ánh mắt nào đây, Á Hiên?
Lưu Diệu Văn «»
Ánh mắt của một kẻ ngu ngốc từng bị giày vò?
Tống Á Hiên «»
//lắc đầu//
Lưu Diệu Văn «»
Tôi đã từng đặt trọn niềm tin vào tình yêu, nhưng kết cục là gì? Chỉ có sự khinh miệt và những lời nói dối bẩn thỉu.
Lưu Diệu Văn «»
Á Hiên, tôi không tin cậu.
Lưu Diệu Văn «»
Tôi không tin bất kỳ ai nữa. Và tôi thà nhìn cậu như một công cụ giao dịch, còn hơn là nhìn cậu như một người tôi có thể... yêu.
Lưu Diệu Văn «»
//thẳng lưng//
Lưu Diệu Văn «»
//lùi lại//
Sự hờ hững của anh chẳng khác nào một bức tường sắt sụp xuống, chôn vùi tất cả hy vọng mong manh của cậu.
Tống Á Hiên «»
//nhắm mắt lại//
Cậu biết, cuộc hôn nhân này sẽ là địa ngục. Nhưng ít ra, được ở gần anh, dù chỉ là với danh nghĩa hợp đồng...
Giá như anh biết, anh đã mất niềm tin vì một người, nhưng lại gieo nỗi đau cho một người khác... người chưa từng có ý định lừa dối anh.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play