Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[NaLu] Chuyện Cổ Tích Của Đôi Ta

Cô bé quàng khăn đỏ

Ngày xưa, trong khu rừng rộng lớn, có một cô gái tên Lucy, sống cùng mẹ ở rìa làng. Mái tóc vàng óng như nắng sớm, và trên vai cô luôn choàng một chiếc khăn đỏ rực rỡ – món quà duy nhất mẹ tặng trước khi người cha mất tích trong chiến tranh.
Người trong làng thường bảo:
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Đừng đi sâu vào rừng, nơi đó có một con sói biết nói tiếng người.
Nhưng Lucy chẳng bao giờ sợ. Đối với cô, khu rừng là nơi đẹp nhất trần đời — với hoa dại, dòng suối nhỏ, và những ánh đom đóm lung linh như sao rơi.
Một ngày nọ, mẹ Lucy nhờ cô mang bánh và mật ong đến cho bà ngoại ở bên kia khu rừng. Lucy gật đầu, khoác chiếc khăn đỏ lên vai và bước đi.
Thế rồi, giữa làn sương sớm, một giọng nói khàn trầm vang lên:
Natsu
Natsu
Cô bé, đi đâu mà sớm thế?
Lucy quay lại. Đứng trước mặt cô là một chàng trai có mái tóc hồng lộn xộn, đôi mắt màu ngọc rực sáng, và chiếc áo choàng đen phủ mùi rừng hoang. Nhưng đằng sau anh… ẩn hiện chiếc đuôi sói.
Cô giật mình:
Lucy
Lucy
A… anh là… sói?
Anh cười, để lộ răng nanh trắng:
Natsu
Natsu
Tên ta là Natsu. Sói, có lẽ đúng… nhưng ta chưa từng cắn ai.
Lucy lùi lại một bước, nhưng trong mắt Natsu không có vẻ dữ tợn. Ngược lại, ánh nhìn của anh mang một thứ gì đó ấm áp – như lửa nhỏ trong đêm đông.
Cô khẽ hỏi:
Lucy
Lucy
Anh sống một mình trong rừng à?
Natsu
Natsu
Ừ. Loài người sợ ta, nên ta tránh họ. Nhưng mùi của cô… khác lắm. Giống hương của ánh mặt trời.
Lucy đỏ mặt, né tránh ánh nhìn ấy.
Lucy
Lucy
Tôi chỉ đi thăm bà thôi.
Natsu
Natsu
Ta biết đường ngắn hơn.
Anh cúi xuống, đưa tay ra.
Natsu
Natsu
Muốn ta dẫn đi không, cô bé quàng khăn đỏ?
Lucy do dự, rồi đặt bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay ấm nóng của anh.
Họ bước đi bên nhau, xuyên qua khu rừng ngập nắng.
Natsu kể cô nghe về những ngày cô độc, về cách anh học nói tiếng người, và cách anh từng cứu những con thú nhỏ khỏi bẫy thợ săn. Lucy lắng nghe, đôi khi bật cười, đôi khi ánh mắt cô dịu lại — như thể giữa họ chưa từng có ranh giới giữa người và sói.
Nhưng ở sâu trong rừng… một bóng đen khác đang dõi theo.
Một con sói thật, dữ tợn, đôi mắt đỏ rực.
Nó gầm khẽ:
???
???
Tên lai phản bội… Natsu. Mày dám dẫn con người vào lãnh thổ của bọn ta ư?
Cơn gió lạnh thổi qua, chiếc khăn đỏ bay lượn giữa không trung.

Bóng đen trong rừng

Gió rừng bắt đầu đổi hướng.
Bầu trời vốn trong xanh dần ngả sang xám bạc. Từng tán lá khẽ run lên như thì thầm điều gì đó chẳng lành.
Lucy siết chặt giỏ bánh trong tay, khẽ ngẩng đầu:
Lucy
Lucy
Natsu… anh có nghe gì không?
Chàng sói dừng bước. Đôi tai nhọn khẽ giật lên, ánh mắt anh chuyển sang sắc vàng sáng rực.
Natsu
Natsu
Đi sau ta.
Giọng anh thấp, trầm và nghiêm.
Lucy không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng khi nhìn thấy chiếc đuôi sói của Natsu dựng thẳng, cô cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần.
Từ trong bóng rừng, một tiếng gầm xé gió vang lên. Rồi hàng chục cặp mắt đỏ rực xuất hiện giữa màn sương.
Lucy lùi lại, tim đập loạn.
Lucy
Lucy
Những con sói khác…
Natsu chắn trước mặt cô, giọng anh gằn lại, mang chút khàn khàn của dã thú:
Natsu
Natsu
Đừng động đến cô ấy.
Một con sói to lớn, lông đen như đêm, bước ra. Giọng nó khàn đục:
???
???
Tên lai phản bội… mày đã chọn đứng về phía con người? Chúng ta làm thịt mày, Natsu!
Lucy tròn mắt.
Lucy
Lucy
Tên lai… nghĩa là sao?
Natsu im lặng, móng vuốt hiện ra, hơi thở anh nóng hổi như lửa.
Natsu
Natsu
Lucy, lùi ra sau. Ta sẽ giải thích sau.
Cô định phản đối, nhưng vừa lúc đó, con sói đen lao tới! Một luồng gió mạnh xé ngang không khí, cành cây gãy rạp.
Natsu gầm lên — tiếng gầm không còn là của con người, mà là của rồng lửa trong lốt sói. Ngọn lửa đỏ rực bùng lên quanh anh, vẽ thành vòng tròn bảo vệ Lucy.
Natsu
Natsu
Dragon Fang – Hỏa Lang Trảo! 🔥
Một cú vung tay, lửa quét qua, hất tung những con sói khác ra xa. Nhưng lũ sói không sợ. Chúng bao vây, từng đôi mắt như ngọn đuốc trong đêm.
Lucy run rẩy nhìn cảnh tượng trước mặt.
Cô nhận ra: Natsu không chỉ là sói… mà là nửa người nửa rồng, kẻ bị cả hai thế giới ruồng bỏ.
Lucy
Lucy
Tại sao anh không nói với tôi?
Giọng cô run run.
Giữa hơi thở gấp gáp, Natsu quay lại, ánh mắt anh vẫn ấm áp dù lửa rực quanh thân.
Natsu
Natsu
Vì ta không muốn cô sợ.
Một con sói lao tới từ phía sau. Lucy hét lên:
Lucy
Lucy
Natsu!
Không do dự, anh xoay người chắn cho cô. Móng vuốt đâm sâu vào vai anh, máu nóng bắn ra. Nhưng Natsu vẫn giữ chặt con sói kia, ánh mắt bừng sáng dữ dội.
Natsu
Natsu
Ngươi không được chạm vào cô ấy!
Lửa bùng lên, nuốt trọn kẻ thù.
Khi tiếng gầm cuối cùng tan biến, khu rừng chìm vào im lặng.
Lucy chạy đến, ôm lấy anh.
Lucy
Lucy
Anh bị thương rồi… sao anh lại liều như thế?
Natsu nở nụ cười yếu ớt, hơi thở anh phả ra khói trắng.
Natsu
Natsu
Vì lần đầu tiên… ta có lý do để bảo vệ ai đó.
Chiếc khăn đỏ trên vai Lucy bị cháy xém một góc, nhưng cô không để tâm. Cô chỉ nhìn vào đôi mắt màu ngọc đang dần yếu đi của Natsu.
Lucy
Lucy
Đừng ngủ… anh còn phải dẫn tôi đến nhà bà mà.
Natsu
Natsu
Ừ… chỉ nghỉ chút thôi.
Anh mỉm cười, rồi ngất đi.
Lucy ôm lấy anh, nước mắt rơi trên làn da nóng hổi. Phía xa, tiếng chuông gió vang lên từ ngôi nhà nhỏ giữa rừng — nhà của bà ngoại.
Nhưng Lucy không biết rằng, ở đó… đang chờ một điều còn đáng sợ hơn cả bầy sói.

Ngôi nhà của bà ngoại

Ánh chiều dần tắt. Bầu trời đỏ rực như máu loang trên nền mây. Lucy dìu Natsu, cơ thể anh nặng trĩu và nóng như một khối lửa đang yếu dần.
Họ đi qua những hàng cây uốn cong như đang thì thầm, đến trước ngôi nhà nhỏ ẩn sâu giữa rừng – nơi bà ngoại cô sống.
Lucy
Lucy
Đến rồi… bà ngoại tôi ở đây.
Lucy khẽ nói, giọng run run.
Natsu mở mắt, cố nở một nụ cười.
Natsu
Natsu
Cẩn thận… có thứ gì đó không ổn.
Lucy gõ cửa. Không có tiếng trả lời. Cô đẩy nhẹ – cánh cửa mở ra, kẽo kẹt.
Bên trong, ánh đèn leo lét, mùi hương thảo mộc phảng phất. Trên giường, một bóng dáng già nua nằm im, khuôn mặt khuất trong chiếc mũ trùm.
Lucy mừng rỡ:
Lucy
Lucy
Bà ơi, cháu mang bánh và mật ong đến nè!
Giọng nói khàn khàn vang lên:
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Đặt… đặt trên bàn đi, cháu ngoan.
Lucy khựng lại. Giọng ấy… lạ. Không phải giọng của bà.
Natsu đứng ngoài, hơi thở dồn dập. Bản năng sói trong anh khiến tai anh nghe thấy nhịp tim lạ lùng — không phải nhịp tim con người.
Anh bước vào.
Natsu
Natsu
Lucy, lùi lại.
Cô quay sang, định hỏi thì “bà ngoại” đột nhiên ngẩng đầu đôi mắt đỏ như máu, hàm răng dài ngoằng nhe ra, làn da nứt nẻ biến dạng.
Lucy
Lucy
Bà ngoại…?
Lucy thốt lên, lùi lại.
Natsu
Natsu
Không phải!
Natsu gầm lên.
Natsu
Natsu
Đó là Sói chúa! Nó đã nuốt linh hồn bà cô rồi!
Tiếng cười khàn đục vang vọng khắp căn nhà.
???
???
Thật là thương tâm… con lai phản bội và con bé quàng khăn đỏ ngây thơ. Các ngươi nghĩ có thể thoát được à?
Không khí lạnh đến mức đèn tắt phụt. Sói chúa — con quái vật mang hình dạng người già — đứng dậy, đôi tay mọc đầy vuốt, bóng nó phủ kín căn phòng.
Lucy hoảng sợ, nhưng Natsu kéo cô ra sau lưng. Lửa bùng lên quanh người anh, đôi mắt sáng rực.
Natsu
Natsu
Ngươi đã từng là thủ lĩnh bầy sói của ta…
Natsu nói, giọng đầy nén giận.
Natsu
Natsu
Nhưng ta sẽ không để ngươi làm hại cô ấy. Không bao giờ!
Sói chúa gầm vang:
???
???
Ngươi không xứng là sói! Nửa bán trong ngươi khiến ngươi yếu mềm!
Cả căn nhà nổ tung trong cơn bão lửa và khói. Lucy bị hất văng ra ngoài, ngã xuống thảm cỏ. Cô nhìn thấy bên trong — lửa đỏ hòa với bóng đen, hai sinh vật lao vào nhau giữa tiếng gầm và ánh sáng.
Lucy
Lucy
Natsu!!!
Cô hét lên.
Một luồng lửa phun trào xuyên mái nhà, thắp sáng cả khu rừng. Lucy lao vào, bất chấp khói và nhiệt.
Trong đống đổ nát, cô thấy Natsu quỳ gục, máu chảy trên vai, còn Sói chúa bị lửa thiêu cháy một nửa thân, vẫn gào rú.
???
???
Chưa… xong đâu… Lucy Heartfilia… máu ngươi… sẽ là chìa khóa cho sức mạnh của ta…
Nó lao đến lần nữa.
Không suy nghĩ, Lucy rút chiếc khăn đỏ trên cổ, choàng lên tay Natsu. Khăn sáng rực — phát ra ánh sáng vàng như ánh mặt trời.
Lucy
Lucy
Natsu! Dùng nó đi! Khăn này là của mẹ tôi, nó bảo vệ người tôi yêu thương nhất!
Ngọn lửa trong Natsu đáp lại. Ánh sáng hòa cùng màu khăn, tạo nên hỏa diễm màu hồng ánh vàng.
Natsu
Natsu
Dragon Soul… Red Flame!🔥
Một cú đánh duy nhất. Sói chúa gào lên, rồi tan biến thành tro giữa biển lửa.
Căn nhà sụp xuống, nhưng cơn bão lửa dần tắt. Lucy ôm lấy Natsu, người anh run lên, hơi thở nặng nề.
Natsu
Natsu
Anh làm được rồi… anh thắng rồi…
Natsu
Natsu
Nhưng… ta đã dùng hết sức. Lucy… đừng khóc nhé.
Lucy
Lucy
Anh phải sống. Anh đã hứa dẫn tôi về nhà cơ mà…
Anh mỉm cười, bàn tay chạm vào má cô — ấm áp đến cùng cực.
Natsu
Natsu
Nếu ta biến mất… hãy nhớ rằng… lửa này… luôn dõi theo cô.
Nói rồi, ánh lửa trong tim anh tỏa sáng — lan vào chiếc khăn đỏ. Khăn bay lên, rực cháy như mặt trời, rồi hạ xuống vai Lucy — nguyên vẹn, nhưng giờ đây tỏa ra hơi ấm của anh.
Lucy ôm lấy chiếc khăn, gọi khẽ:
Lucy
Lucy
Natsu…
Gió rừng khẽ thổi qua, mang theo tiếng cười ấm áp như lửa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play