[Hyeri-Subin] [Hyebin] "Lặng"
_Hố Đen Ký Ức_
Tiếng mưa đập ràn rạt vào kính xe. Bên ngoài trời tối đen, con đường quốc lộ dẫn ra ngoại ô loang loáng nước như được dát một lớp gương mờ
Subin ngồi ghế sau, ánh mắt vô hồn dán vào màn hình điện thoại nhưng chẳng thực sự xem gì. Bên cạnh, Ba cô một người đàn ông từng trải với dáng vẻ uy nghiêm, vừa trò chuyện vừa chỉ cho con gái mình vài con số trong sổ tài chính
ba cô
Bin, rồi đây con phải quen với những con số này. Một ngày nào đó… con sẽ phải đứng ở vị trí của ba
ba cô
Một ngày nào đó...con sẽ đứng ở vị trí của ba
Câu nói dở dang bị nuốt chửng bởi tiếng phanh gấp. Toàn thân Subin chấn động, điện thoại tuột khỏi tay. Phía trước, đèn pha chiếu vào dòng nước xiết đang tràn ngang mặt đường. Người tài xế xoay vô lăng gấp, nhưng quá muộn
Chiếc xe mất lái, lao thẳng qua lan can, rơi nhào xuống dòng sông
Cả khoang xe ngập trong tiếng nước ù ù và tiếng hét bị nghẹn lại. Nước lạnh buốt tràn vào chỉ trong vài giây. Subin cố vùng vẫy, bàn tay cô đập vào cửa kính. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, cô thấy ba mình quay đầu lại, ánh mắt hốt hoảng nhưng vẫn cố đưa tay về phía mình
Tiếng nói bị nước nuốt chửng
Thế giới đảo lộn. Subin chỉ còn nhớ gương mặt ba mờ dần dưới làn nước, rồi một khoảng tối đặc sụp xuống
Khi Subin mở mắt ra lần nữa trước mắt cô mờ ảo. Hơi thở khó kiểm soát, phổi đau buốt như vẫn còn nước sông chặn lại. Cổ họng khàn đặc, bàn tay run rẩy bấu vào ga giường
Một bóng người cúi xuống, giọng khẽ thì thầm
Quản Gia Kim
Chung tiểu thư, thật lòng xin lỗi. Ông chủ đã không qua khỏi
Trái tim cô như bị ai bóp nghẹt. Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng máy theo dõi tim đập chậm rãi
Subin muốn hét lên nhưng cổ họng chỉ bật ra một âm thanh khản đặc, lạc lõng
Nước mắt hòa vào mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Trong khoảnh khắc ấy, cô biết, thế giới vừa sụp đổ
Chap 2
Ngày đưa tang, khuôn viên biệt thự nhà họ Chung phủ đầy khói nhang và mùi hoa ly nồng đến nghẹt thở
Subin đứng lặng trước di ảnh của Ba. Bức ảnh ông mỉm cười hiền từ, ánh mắt vẫn như đang dõi theo con gái. Nhưng càng nhìn, tim cô càng đau nhói
Tiếng người thân, tiếng nức nở, tiếng nhạc tang xa xăm hòa vào nhau như một thứ âm thanh méo mó. Mọi thứ quanh cô trở nên nhòe dần, chỉ còn những đốm sáng nhấp nháy như đèn xe phản chiếu lại dưới đáy sông đêm hôm đó
Mẹ cô
Bin, con phải cố gắng đứng vững. Chung gia chúng ta không được để lộ sự mềm yếu trước truyền thông
Mẹ cô
Con nên nhớ, con chính là người gánh vác gia tộc
Giọng người mẹ cô lạnh như thép vang lên sau lưng
Cô được người ta dìu ra, gượng gạo bước qua hàng phóng viên đang chĩa máy ảnh. Ai cũng muốn chụp hình “người thừa kế trẻ tuổi, bình tĩnh trước mất mát”
Chung Subin
"đúng là một màng kịch được dựng lên hoàn hảo"
Khi chiếc quan tài hạ xuống, đôi chân cô bỗng mềm nhũn. Mọi âm thanh bỗng biến mất, chỉ còn tiếng ù ù kéo dài trong tai thứ âm thanh hệt như khi nước tràn vào khoang xe hôm đó
Hơi thở cô nghẹn lại. Mắt cô mở to, run rẩy nhìn quanh
Không ai nghe thấy. Cô quỵ xuống, hai tay bịt tai, lẩm bẩm không ngừng
Một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy vai cô, kéo dậy. Tiếng mẹ cô rít lên khe khẽ
Mẹ cô
Bình tĩnh! Báo chí đang nhìn
Cô không nói gì, chỉ cười nhạt. Một nụ cười cứng đờ, không chút cảm xúc
Tối đó, cô không ngủ được. Trong phòng tối, tiếng mưa gõ đều như kim châm, Subin mở mắt nhìn lên trần, cảm giác không khí như đặc quánh lại. Mỗi lần chợp mắt, cô lại thấy ánh đèn xe hắt trên mặt nước, tiếng người ba gọi khản đặc
Cô bật dậy, mồ hôi ướt đẫm
Chiếc ly trên bàn rơi xuống sàn, vỡ tan. Âm thanh đó khiến cô run lên dữ dội
Từ sau tai nạn, cô sợ tiếng nước, sợ tiếng phanh xe, và sợ cả bóng tối
Mỗi đêm, cô điều thấy ba mình ngồi ở ghế bên giường khuôn mặt mờ nhòe, ướt đẫm nước
Sáng hôm sau, người giúp việc thấy cô ngồi im trong phòng, mắt vô hồn
Người Hầu
Tiểu thư, cô không ăn sáng sao?
Chung Subin
Ba tôi chưa ăn, tôi cũng không ăn
Một câu nói khiến người hầu rùng mình
Từ hôm đó, Cô bắt đầu khóa cửa phòng, không nói chuyện với ai, không chạm vào nước, không ra khỏi nhà
Chỉ khi đêm đến, cô mới bật hết đèn trong phòng, ngồi ôm đầu, cố không nghĩ đến dòng sông ấy
Nhưng tiếng nước vẫn chảy trong đầu cô, không bao giờ ngừng lại
Trên bàn, tờ báo cáo điều tra vẫn mở ra, dòng chữ viết tay của ba nhòe dần vì nước mắt: “Tin ai, cũng phải cẩn trọng.”
Chung Subin
Ba…con chẳng tin nổi chính mình nữa
Subin cười khẽ, giọng khàn đặc
Chap 3
Mùa mưa trôi qua, nhưng trong căn biệt thự lớn giữa lòng thành phố, tiếng mưa vẫn vang trong đầu Subin mỗi đêm
Sau tang lễ, cô gần như biến mất.
Không họp, không học, không tiếp ai. Mỗi buổi sáng, người giúp việc chỉ dám để khay đồ ăn trước cửa phòng, rồi rời đi. Mọi người đều biết cô tiểu thư nhà họ Chung đã không còn là “người thừa kế sáng giá” nữa
Bên trong căn phòng ấy, rèm luôn được kéo kín. Ánh sáng lọt vào chỉ là vài tia nhạt nhòa, phản chiếu trên làn khói thuốc mỏng
Cô ngồi bất động bên cửa sổ, mắt dõi theo những hạt bụi trôi lơ lửng trong không khí
Đã ba tháng kể từ hôm đó, nhưng cô vẫn chưa tắm trong nước lạnh, chỉ lau người bằng khăn ấm
Chung Subin
"Tôi không chịu được cảm giác nước chạm vào da. Nó như có ai đó đang kéo tôi xuống”
Đêm đến, cô thường mơ thấy mình ngồi trong xe. Cửa không mở được. Nước tràn vào, tiếng tim đập hỗn loạn
Trong mơ, cô không còn sợ hãi nữa chỉ thấy bình yên đến lạ
Chung Subin
Có lẽ chết cũng không tệ…
Cô từng nghĩ như thế, rồi giật mình tỉnh dậy, thở dốc
Ngày nối ngày, cô không còn cảm nhận được thời gian
Không vui, không buồn, không đói, không khát. Chỉ là…trống rỗng
Một chiều, người Mẹ bước vào gương mặt nghiêm khắc
Mẹ cô
Bin, con định sống thế này bao lâu nữa? Hội đồng quản trị đang bàn chuyện chuyển quyền tạm thời cho người khác
Mắt cô lặng như mặt hồ không gợn
Chung Subin
Họ có thể lấy hết, nếu họ muốn
Giọng cô khàn đặc, khô khốc
Mẹ cô
Con còn phải gánh vác gia tộc nên đừng lãng phí thời gian như thế!!
Mẹ cô nhìn một lúc, rồi cũng hạ giọng
Mẹ cô
Nếu con không hợp tác, ta buộc phải mời chuyên gia điều trị. Con cần gặp bác sĩ
Lần đầu tiên sau nhiều tuần, Khánh An cười. Một nụ cười mệt mỏi, chậm rãi
Chung Subin
Bác sĩ à? Ba con, ông ấy cũng từng nói thế
Rồi cô quay đi, mắt nhìn ra khoảng trời xám đục ngoài cửa. Từng hạt bụi bay lên, rơi xuống, lặng như chính hơi thở của cô
Đêm đó, khi mở cửa sổ, gió lạnh ùa vào. Cô chợt thấy bóng mình trong gương gầy gò, mắt thâm quầng, môi nhợt nhạt
Chợt một giọng nói vang lên trong đầu, rất nhỏ, rất thật
Chung Subin
"Nếu ba không chết, mọi chuyện đã khác…"
Cô cười khẽ. Nhưng trong tiếng cười, có thứ gì đó…vỡ vụn
Download MangaToon APP on App Store and Google Play