“Nếu không phải tại bọn ác độc các người, gia đình tôi đã không tan nát đến thế này."
Giọng nói thê lương ấy như hòa vào trong từng đợt gió biển lạnh ào ào thổi tạt vô bến cảng, sóng cao dần từ ngoài khơi xa dữ dội đánh thẳng vào bờ. Mây đen phủ kín phía chân trời xa đang lũ lượt kéo về và chỉ trong ít phút ngắn ngủi nó đã tràn đến nuốt chửng toàn bộ những tia nắng yếu ớt cuối ngày đang chiếu trên những mái lợp đơn sơ của làng chài cạnh biển. Trời tối sầm lại, sấm chớp nhá nhấp liên hồi trong biển mây đen phía trên cao như báo hiệu một trận bão lớn từ ngoài khơi xa đang gầm gừ chuẩn bị xông đến tàn phá làng mạc phía bờ.
Vọng Hải đêm nay đón bão.
Nhưng trái ngược với phần tối tăm của một chiều giông bão đang từ ngoài kia biển lạnh nương gió và sóng cao kéo vào. Bên trong một bến cảng nhỏ của Chợ Cá làng chài Vọng Hải, nơi chủ yếu cho tàu thuyền to nhỏ của làng neo đậu và đã được ràng néo kĩ càng vào những cột to nằm san sát cạnh nhau thì lại đầy những ngọn đèn, ngọn đuốc làm sáng rực cả một vùng bến chợ cảng vốn thường vắng lặng lúc về đêm.
Họ gọi nhau, kéo nhau ra đây vào lúc mưa bão như vầy, như thể sắp xem được một vở kịch hay đã hứa hẹn từ trước thì hiện tại đang trình diễn tại đây lúc này. Một vở hài kịch giúp họ mua vui, giúp họ cười cợt khi đã hết một ngày lao động vất vả, mặc dù chính họ vẫn biết rõ tất cả mọi việc đang diễn ở đây lúc này đều là sự thật. Nhưng quan trọng gì điều đó nữa chứ. Đối với bọn họ bây giờ thì một đoạn bi kịch này có thật hay không thì bọn họ cũng không hề quan tâm. Họ chỉ biết xem xong rồi về, ngủ một giấc mai sẽ quên hết tất cả mà thôi.
Thật vậy, họ chỉ đứng đó không ai nói với nhau lời nào, mắt nhìn, tai nghe tất cả mọi chuyện đang diễn ra nơi phía kia của cầu cảng.
Vở kịch đã bắt đầu.
Len lỏi trong bản trường ca dữ dội của sóng và gió là tiếng gào thét trách móc, là những lời than vãn nức nở của một chàng trai khi thì bùng nổ vì tức giận. Lúc lại đứt đoạn vì đau thương.
Gió lạnh mang theo mưa thổi đến làm ướt đẫm chiếc áo đỏ đã phai màu trên người chàng trai thêm đôi phần ướt sũng, nặng trĩu áp sát vào người làm hằn lên rõ ràng từng đường nét cơ thể tuyệt mỹ của anh trước ánh mắt diều, mắt quạ đầy thèm thuồng cuồng dục của bọn ác nhân trên cảng. Tay phải chàng vẫn ôm chặt chậu bỉ ngạn đã héo úa không buông. Tay kia chàng đặt giá nến lên cột neo thuyền bên cạnh rồi đưa tay chỉ thẳng về phía những người cầm đèn, cầm đuốc trên bờ cảng kia như đang vạch trần từng tội ác của bọn họ trước sự chứng kiến đầy giận dữ của trời và biển Vọng Hải lúc này:
"Lòng dạ các người còn đen tối hơn cả cái biển trời Vọng Hải lúc này. Hãy nhìn xem, gương mặt của các người dưới ngọn đèn, ngọn đuốc kia đi, xem nó còn là của các người hay không!?" - Anh chàng dừng lại một chốc rồi mang theo ý cười đầy khinh bỉ mà nói tiếp - "Hay là của một loài quỷ dữ!"
Mái tóc đen tuyền ướt đẫm mưa của chàng trai từng sợi một phất lên bay theo chiều gió bão. Gương mặt thanh tú xinh đẹp hơn cả tiên nữ cõi trời nhưng lại chất chứa nhiều nỗi bi thương khó tả kia. Giờ dưới ánh lửa leo lét màu xanh đầy ma mị của ngọn nến sắp tàn sự tuyệt mỹ đó lại làm cho ai nấy nhìn qua đều mê mẩn đến mức giống như mất đi hồn phách.
Mưa nặng hạt dần mang theo gió lạnh từng cơn thổi đến làm làn da vốn đã trắng như tuyết đầu đông của chàng giờ lại thêm phần nhợt nhạt hơn. Còn đôi mắt đen huyền buồn sâu lắng của chàng trước kia vốn dĩ đã vô cùng đẹp đẽ như hai viên ngọc trai cực phẩm quý hiếm nhất dưới đáy Vọng Hải, thì giờ đây khi nhìn vào đó ta chỉ thấy được lòng căm hờn sự oán trách. Và cả cái màu mắt đen huyền tuyệt đẹp của ngày trước kia giờ đây cũng đã bị vẩn đục bởi những nỗi bi thương tột cùng mà cuộc đời đã mang đến tặng cho chàng. Đôi môi mỏng như cánh đào lúc nào cũng đỏ tươi vô cùng quyến rũ kia của chàng giờ đã có chút tái màu dần đi , nó không còn tươi cười vui vẻ hay nói năng từ tốn như hàng ngày nữa. Mà bây giờ đã thay bằng những lời trách móc, những lời than vãn vang vọng trong gió mưa đêm thổi tạt vào bờ:
"Thấy rồi đúng không!? Đúng, bản thân các người là quỷ đấy! Và tôi cũng vậy, cũng sắp thành ác quỷ như mấy người mong muốn rồi đây này. Các người thấy vui rồi! Đúng không!?”
Một tràng cười thật to, thật dài và vang vọng trong gió bão của chàng làm ai nấy cũng đều nổi hết da gà. Chàng đưa đôi mắt đượm buồn nhìn mọi người ở phía bến cảng một lần cuối cùng rồi vươn mặt lên. Mắt hướng về phía bầu trời cao tối đen đầy gió bão của biển Vọng Hải, chàng quát to:
"Đến bước đường này tôi không còn gì để hối hận nữa. Nếu trời cao kia có mắt, nếu biển Vọng Hải kia có linh thiêng thật sự thì xin hãy cho mưa thật to ! Gọi gió kia thật mạnh! Dựng sóng biển thật cao để nhấn chìm hết những kẻ ích kỷ, những người ác độc giả nhân giả nghĩa nơi này!"
Mưa trắng trời gọi sóng cao mấy trượng ngoài kia ập đến làm úp ngược hàng loạt tàu thuyền to nhỏ neo đậu nơi đây. Một trận cuồng phong kéo ào ào tới xé toạc vài cánh buồm thô cũ cuốn hết vào phía bến cảng làm người ở đây ai nấy cũng run lên sợ sệt.
Họ vì chứng kiến được sự giận dữ hãi hùng này của bão biển.
Còn bên kia phía cầu cảng, Bỉ Ngạn chậm bước rồi dừng lại trên những nhịp cuối cùng của cầu. Chàng quay người nhìn về phía bọn họ ở kia thêm một lần nữa. Những con người ác ôn đang ra vẻ sợ sệt ở trên bến cảng mà phá lên cười to rất mãn nguyện. Tiếp đó, kèm thêm một giọng nói đầy ma mị lồng lộng vào trong gió bão thổi tạt vào bờ:
"Các người sợ rồi à!? Mấy người cũng biết sợ là gì sao!? Sau khi làm vô số chuyện ác rồi sợ báo ứng đến vậy sao!? Thật nực cười! Đúng là thật nực cười mà!"
Tiếng nói của Bỉ Ngạn vọng đến càng lúc càng dữ dội hơn, càng ác liệt và u ám hơn:
"Rồi các người sẽ sớm gặp báo ứng thôi, ai cũng có phần cả! Đừng lo thiếu phần mình! Tôi đây ở dưới âm tào địa phủ sẽ đợi các người đến, sẽ đứng đó xem các người sẽ bị ác báo ra sao ."
Nói xong, chàng trai cầm chiếc giá nến đã cạn tim lửa tắt lên quay đầu hướng về phía biển Vọng Hải mà đi. Lúc này, chàng thì thầm trong lòng một lời cầu nguyện cuối cùng dành riêng cho bản thân trước lúc kết thúc một cuộc đời đầy đau thương, gian khổ này :
"Nếu chết đi! Thân xác này dù có bị vùi thây dưới đáy biển lạnh vạn niên hay bị cá dữ cắn xé gặm rỉa rã thây trong giây lát thì … Tôi chỉ xin một điều cho hồn mình, là được hóa thành một đóa bỉ ngạn đỏ thắm nhỏ bé ở chốn u minh diêm phù. Vạn kiếp không siêu sanh cũng được! Kiếp này làm người như vầy là quá đủ rồi! Là quá đủ với tôi rồi."
Bỗng trong đám người ở trên bến cảng xuất hiện một bóng người cao to vạm vỡ, ngũ quan sáng sủa anh tuấn vô ngần tựa như tượng tạc. Bên ngoài khoác một chiếc áo choàng nâu to rộng sờn cũ đang hốt hoảng chạy thật nhanh đến, hét to
"Đừng! Đừng dại dột như thế, Bỉ Ngạn! Anh xin em đấy! Hãy dừng lại đừng bước nữa. Anh xin em đấy! Bỉ Ngạn!"
Không giấu được sự kinh ngạc của mình, cước bộ chàng trai tên Bỉ Ngạn kia có chút ngập ngừng rồi dừng bước hẳn. Anh quay đầu nhìn lại, trong lòng anh ta vô cùng bàng hoàng lẫn xúc động trước sự có mặt của chàng trai ấy lúc này. Bỉ Ngạn đau đớn nghĩ thầm - "Đáng lẽ, anh ấy không nên xuất hiện ở đây mới đúng! Điều gì đã xảy ra với anh ấy!? Anh ấy đến đây để gặp mình sao!? Nhưng cũng đã quá muộn để ngăn cản hay níu kéo chi nữa rồi vì lòng mình đã quyết. Nguồn sống trong bản thân đã cạn không ngăn lại được nữa rồi."
Chàng nghẹn ngào nói:
"Muộn rồi, Khẩu Thiện à! Muộn thật rồi! Giờ tôi như đèn đã cạn dầu, sống tiếp còn nghĩa lý gì với tôi nữa đâu. Chết đi là điều sớm muộn mà thôi. Cuộc đời này của tôi cứ như một giấc mộng si vậy. Bản thân tôi luôn luôn tự nhủ với lòng mình rằng là cứ cố gắng cười thật nhiều, cười thật tươi rồi mọi chuyện không may sẽ qua hết mà thôi. Mọi chuyện buồn đau rồi sẽ có ngày …Dừng lại. Nhưng!”
Bỉ Ngạn thở một cái rõ dài rồi bặm môi nói trong nghẹn ngào:
"Nhưng cuối cùng khi tỉnh giấc. Sau một giấc mộng dài tự trào rồi bản thân mình mới hiểu được. Thực tại chẳng có gì còn cho tôi cả. Ngoài chữ " Hận "."
Nói xong, Bỉ Ngạn đặt giá nến tàn xuống. Tay nhẹ nhàng gạt đi nước mắt và những dòng nước mưa đang lăn dài trên chiếc má xinh đẹp kia. Từ trên gương mặt bi ai đầy khổ sở cố gắng tạo một nụ cười thật tươi nhất có thể rồi quỳ gối xuống lạy Khẩu Thiện một cái. Trân trọng nói lời vĩnh biệt cuối cùng:
"Khẩu Thiện! Tạ ơn anh vì mọi thứ. Và! Xin lỗi anh vì tất cả! Hãy quên tôi đi, Bỉ Ngạn tôi sẽ quên anh nhanh thôi. Tôi hứa với anh đây. Khẩu Thiện."
Dứt lời Bỉ Ngạn quay đầu phía biển rồi nhảy ầm xuống làn nước tối đen của Vọng Hải. Bỏ lại sau lưng sự ngờ vực của những người ở bến cảng và sự hụt hẫng đến tuyệt vọng của Khẩu Thiện lúc này.
Vở kịch kết thúc.
Mọi người bắt đầu bàn tán ầm lên trên bến cảng về cái chết của Bỉ Ngạn và những thành viên trong gia đình anh ta. Có người nói rằng, có lẽ Bỉ Ngạn và cả thành viên nhà đó đều là quỷ đói La Hầu đội lốt người trong truyền thuyết đô thị của làng chài. Bọn ác quỷ này cứ giả sống vài chục năm để lên kế hoạch hắc ám rồi vờ chết đi. Sau đó vài năm lại tìm cách sống lại cứ như một vòng tuần hoàn liên tục như thế mà tồn tại rất lâu về trước rồi. Đợi đến ngày chó trắng đi hai chân, đội mũ rộng vành hát xẩm giữa đêm thì sẽ hiện hình hóa quỷ rồi hại chết hết dân chúng làng này. Người khác thì lại bảo Bỉ Ngạn chỉ trong vòng chưa đầy một tháng mà anh ta mất hết người thân. Và đã vậy mất luôn cả tài sản sau cơn hỏa hoạn cách đây ba ngày nên giờ thần trí bất ổn, hóa điên, hóa dại rồi đi tự vẫn để chấm dứt cuộc đời mình thôi. Mà người điên chết đi thì rất thiêng, nhất là vào đêm mưa bão như thế này thì càng đáng sợ hơn gấp bội. Chỉ sợ anh ta chết trong lúc lòng đang đầy tràn oán hờn như vầy, thì thế nào cũng không chịu siêu thoát rồi lại quay về phá hoại cái làng chài này không có một ngày nào sống yên. Trăm chuyện ác khẩu dưới cái miệng của dân làng Chợ Cá này thêu dệt đến khó mà tưởng tượng được. Nếu như có người ở vùng khác đến mà nghe qua chắc cũng lắc đầu ngao ngán rồi tin rằng: gia đình Bỉ Ngạn là tay sai của quỷ dữ là thật.
Gió biển càng lúc càng to hơn, mưa bão nổi dậy dựng những cột sóng cao hãi hùng ập mạnh vào bến cảng đánh tan sự bàn tán không đâu của họ. Nước sóng biển làm tắt lịm mấy chiếc đèn đuốc họ mang theo làm bến cảng tối dần lại. Sự lạnh lẽo của nơi này bắt đầu lan rộng ra làm mọi người, ai ai cũng run lên vì thấm lạnh. Họ sợ hãi trước sự tức giận của biển Vọng Hải sắp tràn về nhưng họ lại dửng dưng trước cái chết của Bỉ Ngạn mới vừa xảy ra trước mắt họ.
Thật vô cảm đến mức tàn nhẫn mà!
Một người trong đám lật đật bước về trên tay là một chiếc đèn gió đã tắt. Đi được một khoảng xa thì quay buông thả những lời cực khó nghe vọng đến:
"A Lũy! Xem kịch xong rồi, sao chưa chịu về nữa!? Kệ bọn họ đi. Về nhanh! Mưa to, gió lớn vầy mà còn kéo ra đây đóng kịch. Vớ vẩn hết sức. Tự vẫn thì tự vẫn đi ai cấm cản gì đâu mà quay lại trách cứ người khác! Đúng là bệnh hoạn hết sức! Thứ như vậy chết hết đi cho làng xóm này đỡ chuyện thị phi."
Thằng nhóc đang say mê nghe kể chuyện nãy giờ quên cả giờ về nên khi bị ông ta gọi dồn lại nên cũng lật đật đi theo. Mọi người thấy vậy, trong lòng phân vân nửa muốn về, nửa lại muốn ở lại buôn chuyện tiếp nhưng bão biển đã giục họ phải về và rỉ rả vào tai họ rằng bão qua hẳn đi rồi hãy tính tiếp.
Ánh sáng trên bến cảng thưa dần rồi mất hút, trả lại bến cảng về với bóng tối vốn có của nó. Chỉ còn một mình Khẩu Thiện vẫn còn đứng chôn chân ở đó. Mắt vẫn hướng về phía xa ngoài kia nơi cầu cảng. Cái nơi mà lúc nãy Bỉ Ngạn vẫn còn đó đứng đó nhưng giờ đã mất hút trong màn lệ lạnh của trời biển Vọng Hải. Gương mặt anh tú của chàng bắt đầu biến sắc, môi tái nhợt dần hiện lên những tia máu đỏ đang hòa với giọt nước mưa lạnh chua xót lăn dài rồi rơi xuống đầy thương tâm bên cạnh anh là một chiếc đèn đã tắt lịm từ lâu.
Bão biển ngoài kia gào thét lớn dần làm sóng bạc đầu vươn cao. Gió khơi xa thổi mạnh vào rít qua những tán liễu già ở ven bờ điên cuồng vùng vẫy, lá xa cành nương vào gió bay loạn cuốn đi. Gần bờ biển những mái ngói cũ kêu leng két lên theo từng đợt gió biển như run rẩy sợ hãi sẽ bị đổ, kéo sập khi gió bão mạnh dần lên, khi mưa nặng hạt rơi xuống.
Sáng hôm sau, nhận được lệnh từ bà cả giao phó xuống, một gia đinh trong nhà Khẩu Thiện vô cùng khiếp sợ mà ba chân bốn cẳng vội vã không quản ngại trời đang bão giông mà chạy một mạch đến Chợ Cảng Cá tìm Khẩu Thiện.
Khi thấy anh ta đang nằm hôn mê trên nền cát lạnh cạnh cầu cảng còn chiếc đèn gió mà lúc tối anh ta mang theo thì cũng đã tắt lịm nằm lăn lóc cách đó không xa. Thấy khuôn mặt Khẩu Thiện trắng bệch, môi tím tái vì lạnh thì anh chàng gia đinh kia tỏ ra vô cùng hốt hoảng rồi chạy nhanh đến tay xoa xoa mặt chàng, miệng la inh ỏi giục Khẩu Thiện tỉnh dậy nhưng Khẩu Thiện vẫn thế, vẫn nằm yên ở đây như một cái xác đã không còn hồn, nhưng may mắn thay Khẩu Thiện vẫn còn sống, anh vẫn còn thở nhè nhẹ và vẫn còn giữ lại cho bản thân mình một nửa linh hồn để tiếp tục sống một cuộc đời héo hon này, chứ không tắt lịm như chiếc đèn gió kia.
Tuy rằng từ lúc ra khỏi Vân Gia Trang vội đến Chợ Cá anh gia đinh chỉ chú tâm tìm người thôi, ít để ý cảnh quan xung quanh nhưng anh cũng thấy được cảnh tượng quá đỗi điêu tàn đến mức gợn người của Ngư Hải Trấn sau một đêm giông bão giày xéo mà không giấu được sự kinh ngạc của bản thân. Đi lướt nhanh trên con đường chợ hoa giấy ngày thường vốn tấp nập người buôn kẻ bán ồn ào náo nhiệt nhưng sao hôm nay chỉ sau một đêm vật vã với bão tố lại tiêu điều đến khó tả như thế này, nhà cửa ở đây chỗ thì xiêu vẹo nghiêng ngả, bên nọ lại chuẩn bị đổ sập tan hoang, có chỗ qua một đêm như chỉ còn là một phế tích. Còn về phần cây cối trên đường thì khỏi bàn đến, dù lớn dù nhỏ đều bị những cánh tay to lực vô hình của thần bão tố càn qua bứng gốc chặt cành mà đồng loạt gãy đổ, nhưng ngoại lệ chỉ còn hàng dương liễu già ngàn năm tuổi gốc rễ to bằng ba bốn sải tay người ôm, thân cao tán rộng rũ xanh mướt lá mọc ven bờ biển mới có đủ sinh khí ung dung trụ vững trước từng đợt bão táp ầm ầm kéo vào bờ mà thôi.
Mưa gió dần to hơn hôm qua, cây cối gạch đá ngã đổ theo dòng nước mưa tạo cơn lũ trôi dạt chắn ngang giữa lối, nhà cửa tường vách sập xệ, bàn ghế chén đũa tất cả mọi thứ bên trong lũ lượt nổi bềnh bồng tràn thẳng ra đường đi. Tất cả những thứ đó trong mắt anh gia đinh kia đều không là gì gọi là thử thách khó nhằn từ lúc ra khỏi cửa Vân Gia Trang cả, tuy rằng đôi lúc phải vượt tường băng rào né cái này tránh cái kia làm anh ta hơi chật vật tí nhưng vẫn còn quá đơn giản với khả năng của anh. Nhưng đối với anh hiện giờ trên đường tìm về lại gia trang mà phải mang thêm một người to cao gần bằng mình trên lưng trở về đó mà không có vấn đề gì xảy ra mới đúng là thử thách lớn với anh. Tuy rằng anh chàng gia đinh có một thân hình to cao cường tráng hơn cả người khác rất nhiều lần nhưng phải vác thêm một người cao to như Khẩu Thiện trên lưng và phải đi ngược chiều gió bão như lúc này thì như một cực hình.
Những giọt mưa hôm nay nương vào gió bão thổi ngược nên khi rơi xuống va chạm vào da thịt của cả hai nghe vô cùng buốt rát, với mức sát lực không hề nhỏ những giọt mưa này như có vạn bàn tay lạnh lẽo ghim từng mũi lại từng mũi kim vào họ rồi biến mất cứ như thế mà xuyên xỏ suốt đoạn đường về nhà rất đau đớn.
Vân gia trang cách Chợ Cá bến cảng không xa bình thường chỉ cần băng qua chợ cá kia không quá năm phút là đến nhưng hôm nay dù những bước chân vội vàng như thế nào thì cũng bị những vũng nước đọng đầy bùn sình to đùng kia rải đầy trên đường bịn rịn lại làm cho đường về gia trang càng trở nên trắc trở gấp bội và đôi chân to cao của anh chàng gia đinh kia đôi lúc phải trì trệ ít phút mới có thể vất vả chậm chạp bước đi.
Bộ trang phục Vân gia trang hậu cận bậc thượng đẳng màu tím than với những đường chỉ thêu cực kì tinh xảo một cành hoa sen vàng ở ngực áo trên người chàng gia đinh đã ướt sũng bó sát vào người làm hằn lên những múi cơ vạm vỡ mê hồn, trái với sự mạnh mẽ đó thì tay chân anh ta bắt đầu run rẩy lên vì gió lạnh, mưa thấm vào người làm những tràng hắt hơi nhiều hơn hẳn ngày thường.
Ngược chiều màn mưa bão đầy vất vả, anh chàng gia đinh cũng đưa cậu hai Khẩu Thiện của Vân gia trang về đến trước cổng nhà, anh ta gọi to một tiếng vọng vào kêu mọi người ra giúp đỡ Khẩu Thiện vào trong rồi ngồi vật vã mà thở hổn hển như vừa mới vượt qua những cuộc đua đầy gian khổ trở về.
Bà cả Thiểu Mại, mẹ của Khẩu Thiện đang đứng ngồi không yên trong sảnh chính thì nghe được tiếng gọi vào của anh gia đinh mà hối hả chạy ra cổng nhà xem người con trai quý tử của bà ra sao sau một đêm dội mưa đội bão như thế.
Thấy Khẩu Thiện mặt trắng bệch, tóc tai quần áo đều ướt sũng, đầu đặt trên ngực của anh chàng gia đinh kia như xác chết mất hồn thì dù bà cả có ngũ quan sắc sảo, mắt phụng, mũi công, môi hồng quyến rũ cỡ nào đi chăng nữa thì vào lúc này nhìn thấy con trai yêu quý của mình bị mưa giông hành hạ thể xác như thế thì cũng phải lo lắng mà hét toáng lên đầy hốt hoảng:
"Khẩu Thiện, con bị sao thế này!? A Lạc nó bị sao thế!?"
Anh chàng gia đinh vốn dĩ rất sợ bà cả lúc tức giận thì chính hoàn cảnh như thế này thì càng lo sợ hơn đến nỗi trả lời cũng trở nên cà lăm luôn:
"Dạ, dạ…! Cậu..! Dầm mưa hứng bão cả đêm ngoài cảng đó… Bà cả ạ! Lúc con…! Con ra đó tìm, thì thấy cậu ấy đã nằm bất động, mình mẩy đầu tóc đều ướt sũng còn mặt mày thì tái mét rồi bà cả ạ!"
A Lạc nuốt nước bọt một cái để nói chuyện không cà bập nữa và cũng như lấy thêm một ít can đảm mà nói tiếp:
"Dạ, con thấy vậy quýnh quáng chỉ biết bế cậu Khẩu Thiện mà!"
Nói đến đây A Lạc ngừng lại suy nghĩ gì đó trong đầu rồi đưa ánh mắt mệt mỏi nhìn bà cả đang đứng đó vẻ mặt rất lo lắng nhìn Khẩu Thiện như không quan tâm những gì xung quanh nữa, thấy vậy anh ấp úng nói tiếp:
"Mà lạ lắm! Bà cả biết không, trên đường về đây con thấy làng mạc điêu tàn đến mức khiếp hãi mà người trong làng chẳng thấy một ai! Thật kì lạ, cứ như thể họ cố tình trốn tránh để khỏi giúp bọn con vậy bà cả ạ. Con thấy hình như họ đang muốn né tránh điều gì đó thì phải. Không lẽ!"
Bắt gặp ánh mắt sắc bén như dao mới mài của bà cả Thiểu Mại liếc nhìn mình đầy sát khí thì A Lạc hoảng lên thấy rõ, miệng anh ngậm thật chặt lại vì biết mình mới vừa vô tình vạ miệng đôi câu gợi lại chuyện không nên nhắc đến ở cái gia trang giàu có này.
Nghe đến đây, bà cả Thiểu Mại thì đùng đùng tức giận, mắt vẫn sắc lẻm, miệng lúc này đang lẩm bẩm như quở trách, như nguyền rủa điều gì một lúc mới ra lệnh thúc giục những gia đinh nhanh nhảu nhất trong nhà ra theo A Lạc bế Khẩu Thiện vào phòng riêng của anh ấy chăm sóc hết sức kĩ càng rồi quay ra gọi Lý Ma Ma cầm chiếc dù hoa theo bà đi một mạch ra ngoài màn mưa bão mà không nói gì thêm.
Vân gia trang nổi tiếng lắm tiền tài nhiều của cải giàu có bậc nhất không thua kém gì phủ đô hầu ở Vọng Hải này, nhà họ có cửa rộng tám người qua cũng lọt được chạm trổ tứ linh uyển chuyển như thật, có cột cao 12 thước khắc rồng khắc lân uy nghi sinh động vô cùng, công phu khảm vàng ròng sáng bóng. Gia trang nhà họ có đủ nội thất mắc tiền và hiếm thấy nhất cũng đều có ở Vân gia trang này, có nhiều loại chỉ có một hai cái thôi, thuộc dạng quý giá nhất nhì ở Vọng Hải này. Không có một thứ nào có giá thấp hơn năm thửa ruộng cả cộng lại rồi, tất cả đều được bày trí cực trang nhã và sang trọng đến lạ kỳ. Chỉ một chiếc cốc thưởng trà Ô long của bà cả dùng thường ngày cũng có giá bằng ngang ngửa mười thửa ruộng cộng với hai mươi gốc đào sai quả rồi. Hay là ba chiếc đĩa hình tứ linh được trưng bày ngay ngắn trên tường chính điện của sảnh lớn cũng có giá hơn năm mươi mấy kí vàng ròng vô cùng quý hiếm. Nhưng quý giá hiếm thấy đến đâu thì trong mắt những người ở cái gia trang này những thứ quý giá đó không khác gì một vật dùng để trang trí. Khi muốn dùng thì lấy ra khi không dùng nữa thì vứt bỏ không thương tiếc.
Đặc biệt, khi lướt trên dải hành lang uốn khúc và dài gần như vô tận để vào hoa viên rộng lớn của Vân gia trang là một bức bình phong khổng lồ bằng cẩm thạch đỏ thẫm tựa huyết tuyệt đẹp chắn ngang ngay lối, khi bước qua đó ta như lạc vào cõi mộng vậy, tất cả những gì Vọng Hải rộng lớn ngoài kia có như đều được thu nhỏ gom lại sắp xếp từng cái một ở nơi này. Ở đây có núi cao rừng phong lá đỏ ở Tây viện, hồ sâu nước trong sóng rợn lớn ở Nam viện, có ao sen liễu rủ ven bờ ở Bắc viện và rừng trúc bạt ngàn ở Đông viện, tất cả những nơi này đều được bố trí rất nhiều gia đinh to cao, khỏe mạnh ở đây ngoài việc phục vụ gia chủ ra thì còn là túc trực canh giữ những nơi huyền bí nhưng cũng đầy thơ mộng này của Vân gia trang và đặc biệt quan trọng hơn là không được cho người ngoài tìm đến vì các nơi này cất giấu không ít các bí ẩn tâm linh kì dị nhất thế gian này.
Khi gần 3 tiếng để lướt qua một dải hành lang dài vô tận của hoa viên hướng về đông viện phía trước cổng vào rừng trúc quanh năm xanh lá và nép dưới một gốc anh đào cổ thụ to tán cành rộng lớn là căn phòng riêng của Khẩu Thiện.
Vừa đến A Lạc một tay giữ cậu thiếu gia mình trên lưng một tay mở vội cánh cửa bằng gỗ liễu được chạm trổ những cánh hoa đào sinh động ra rồi bước nhanh vào mang Khẩu Thiện đặt lên chiếc giường to và ủ chăn ấm một cách cẩn thận.
Quan sát lại mọi thứ trong phòng này một lúc A Lạc nhận thấy được bày trí trong phòng vẫn y như hàng ngày rất đơn giản không quá bừa bộn và cũng không có gì khác lạ để mà quá quan tâm đến, chỉ có một bộ bình cốc trà đã lạnh và vài cuốn sách đang nằm ngổn ngang trên chiếc bàn gỗ liễu giữa phòng mà thôi. Nhìn qua A Lạc đã biết có vẻ ai kia đã vội vã cỡ nào khi biết một số chuyện, vội đến mức sách đang đọc dở dang cũng bị bỏ lại mà trốn đi.
Bỗng thấy một tờ giấy bị ướt nhòe mực trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ hướng ra cây anh đào to kia làm cho A Lạc để ý đến, anh ta tò mò bước đến cầm lên xem viết gì thì chỉ thấy ngoài những vết mực loang lổ thì không đọc được gì cả.
Thấy được sự kì lạ A Lạc thầm nghĩ trong lúc bị bà cả Thiểu Mại cấm túc không cho ra ngoài thì Khẩu Thiện nhận được lá thư này sao? Vậy chỉ có thể là người trong cái gia trang này mới có thể đến đây đưa thư cho Khẩu Thiện được? Mà là ai nhỉ? Không lẽ cả lá thư này, người gửi thư đó và cả Khẩu Thiện đều có liên quan đến cái chết của Bỉ Ngạn, cậu ấy biết điều gì sao.
Nghĩ đến đây A Lạc quay lại nhìn chằm chằm Khẩu Thiện gương mặt anh tuấn ngũ quan sáng hơn ánh dương lúc giữa trưa chiếu rọi của anh cũng không che giấu đi cái ánh mắt mang đầy sự ghen tức cả, người anh tỏ ra một luồng sát khí vô cùng kinh khủng, A Lạc lúc này giống như biến thành một con ác xà to lớn đang nhe những chiếc nanh sắc độc về phía Khẩu Thiện định ăn tươi nuốt sống anh ta ngay lúc này vậy, sau đó răng nghiến chặt vào nhau mà thầm thì:
"Không phải vì cái gia trang độc ác này thì gia đình của Bỉ Ngạn đã không bị bỏ mạng oan uổng rồi! Không vì cậu thì người mà Bỉ Ngạn sẽ yêu thương và gắn kết là tôi chứ không phải thằng thiếu gia vô tích sự như cậu đâu, Khẩu Thiện à"
Không kiềm được sự tức tối bên trong mình lúc này A Lạc càng hung hãn hơn tiến nhanh tới cạnh Khẩu Thiện còn đang hôn mê trên giường, một tay A Lạc đưa ra bóp thật mạnh rồi nâng cằm Khẩu Thiện lên đối diện sát với mặt mình, mắt anh trợn tròn lên, miệng vẫn còn nghiến ken két quát thầm nhưng từ ngữ bên trong lại mang đầy ác ý thâm sâu:
"Cậu có gì hơn tôi đâu, ngoại hình bên ngoài tôi cũng khôi ngô, anh tuấn, cao to, vạm vỡ hơn cậu, tiền đồ cũng hơn gấp bội cậu! Cậu hơn được tôi cái gì chứ, ngoài sự vinh hoa của cái Vân gia trang khốn khiếp này áo lên cậu ra thì cậu có gì hơn tôi. Tốt nhất cậu hôn mê suốt quãng đời còn lại luôn đi đừng tỉnh, chết luôn càng tốt coi như trả nợ ân tình cho Linh gia chúng tôi và cả những người đã bị cái gia trang này hãm hại chết oan uổng ngoài kia nữa!"
Nói đến đây giọng của A Lạc đanh thép hơn và vẻ cười kia cũng đầy nham hiểm hơn:
"Đúng! Tốt nhất cậu đừng tỉnh tiểu thiếu gia à, thất công tôi lại tìm cách khác đưa cậu xuống đáy mộ thêm một lần nữa. Cậu chết đi thì kế hoạch của tôi mới dễ dàng thực hiện hơn, dứt khoát hơn. Tôi sẽ thay cậu thâu tóm và đưa cái gia trang khốn kiếp này đây được xuống đâu đó dưới địa ngục tăm tối kia một lần và mãi mãi, cậu biết chứ! Cuối cùng cậu và tất cả những người kia, những người mà đã làm đau lòng và tổn thương Bỉ Ngạn trước đây đều phải trả giá, phải khổ sở ở cõi âm ti địa ngục kia, các người rồi sẽ được lãnh đủ quả báo mà các người đáng phải nhận ở cái kiếp sống khốn nạn này của các người."
A Lạc buông tay ra khỏi cằm Khẩu Thiện mắt liếc nhìn cái xác không hồn kia một cái đầy ác ý rồi quay đầu bước ra ngoài trên nét mặt vẫn còn dư âm sự tức giận và hung ác, A Lạc quát to:
"A Khái, A Tú đâu. Đến tiệm thuốc Trúc Lâm Trai rước đại phu Khảo Miên về đây, nói là cậu Khẩu Thiện dầm mưa từ tối đến giờ nên hôn mê chưa tỉnh, mời đại phu Khảo Miên đến chẩn bệnh bốc thuốc cho thiếu gia."
Nghe lời kêu thất thanh của A Lạc gọi mình, A Khái, A Tú vội vã chạy đến nhận nhiệm vụ và tức tốc lên chiếc xe ngựa đã được chuẩn bị trước cổng gia trang. Không chút kiêng dè gió mưa lúc này hai người một đường thẳng tiến phi ngựa ngược chiều bão tố đến Trúc Lâm Trai ở phía tây bìa rừng Đại Trúc đón Khảo Miên đại phu về chữa trị cho Khẩu Thiện thiếu gia.
Cỗ xe ngựa phóng như bay trong màn mưa trắng xóa. Lúc này, A Khái mới hiểu thấu được sự giận dữ của mưa và gió khi cộng hưởng vào nhau sẽ tạo ra sát thương xé da, xé thịt là như thế nào. Từng hạt mưa tát thẳng vào người A Khái giống như từng mũi kim khâu lạnh phi từ xa đến găm vào da thịt làm anh ta có đôi phần đau đớn, làn da rám nắng của A Khái lúc này cũng đã ửng đỏ lên vì mưa gió táp vào. A Tú lúc bên trong xe ngựa thấy bên ngoài A Khái đang lo mải miết cầm chắc dây cương phi ngựa mà không nói gì đâm ra cậu hơi lo lắng cho A Khái mà phá ra tìm cớ để bắt chuyện. Nhưng vì xe ngựa của họ đang phi ngược chiều gió bão nên những lời mà A Tú nói ra chưa đến tai của A Khái được nghe trọn vẹn thì tuyệt nhiên đều bị gió bão áp chế cuốn đi hết, chữ có chữ không nên đôi lúc anh ta không biết A Tú đang lẩm bẩm cái gì. Vì thế A Khái đành yên lặng không đáp lại những điều mà A Tú luyên thuyên từ lúc bắt đầu lên xe đến giờ.
Còn về phần A Tú, luyên thuyên một hồi lâu anh mới phát hiện từ nãy đến giờ mình đang nói chuyện với hai đầu gối của bản thân. Một câu hay một chữ anh nói ra A Khái chẳng thèm nghe đến làm tâm tính vốn sôi động, hoạt bát ,có đôi phần bộc trực của A Tú bị tổn thương nên đâm ra cáu gắt mà ngồi bên trong cỗ xe ngựa liền la to lên như quát:
"Nãy giờ tôi nói chuyện với anh đấy, không nghe hay không thích nghe anh cũng nói tôi một tiếng để tôi còn biết đường không làm phiền nữa. Đằng này anh im lặng, anh khinh thường tôi đó à"
Trái với tính sôi động hoạt náo của A Tú, A Khái lại là con người sống nội tâm cực ít nói, đôi lúc A Khái vì điểm này mà vô tình làm người xung quanh không thích anh và hạn chế tiếp xúc với anh. Vào thời điểm mưa bão to thế này càng làm cho A Khái kiệm lời hơn nữa. Sức lực anh đã dành hết vào việc chống chọi lại với gió bão và băng rừng leo núi đến Trúc Lâm Trai sớm hơn rồi. Giờ còn phải đáp lại những câu chuyện tào lao của A Tú lúc này càng làm anh thêm phần mệt mỏi.
Nhưng thấy tình cảnh lúc này không đáp lại cho anh chàng nóng tính kia hiểu chắc là không xong chuyện với anh ấy đâu. A Khái nói to trong màn mưa gào thét:
"Tôi đâu có khinh A Tú cậu, tại mưa to gió lớn làm tai tôi ù lên không nghe được A Tú nói gì cả, cậu biết rồi nghe không rõ khó mà trả lời đúng lắm"
Câu này A Tú nghe xong thật vừa ý mát lòng nên cậu không còn nổi cáu lên nữa mà luyên thuyên tiếp:
"A Khái, anh còn nhớ đường đến Trúc Lâm Trai không vậy, tôi chưa từng được đến đó lần nào nên không biết, nhưng tôi nghe nói đâu rõ xa đấy"
A Khái cười lạnh rồi nói:
"Cũng không xa lắm đâu, với tốc độ này thì chắc khoảng hai canh giờ nữa sẽ đến nơi nhưng với trời mưa bão thế này thì đường đến đó hơi khó khăn chút thôi"
A Tú chợt vén tấm màn cửa lên thò đầu ra ngoài mưa nhìn quanh thì thấy xe ngựa đang phi nhanh trên một con đường mòn nhỏ men theo bìa rừng Đại Trúc rồi.
Khi nhìn lại, A Khái cậu ta hơi trầm mặc một chút rồi buộc lòng quát to làm A Khái có đôi phần ngạc nhiên đang chăm chú lái cỗ xe ngựa buộc lòng mà ngoái lại nhìn:
"A Khái, anh vào đây đi để tôi thay anh lái xe ngựa, anh giờ cả người ướt mưa như thế này chưa kịp đến Trúc Lâm Trai anh đã kiệt sức rồi lăn đùng ra bệnh rồi đấy."
Nghe thế A Khái trong lòng có chút cảm động nhưng một tay giữ chắc dây cương ngựa, một tay kia của A Khái đẩy mạnh cái đầu kia đang thò ra ngoài mưa của A Tú vào lại bên trong cỗ xe ngựa, anh ta tươi cười nhưng vẫn quát to ngược lại:
"A Tú, cậu có biết đường đến Trúc Lâm Trai đâu mà đòi thay tôi."
Lời nói của A Khái lúc này làm cho A Tú thấy mình hơi bốc đồng thì phải. Nếu không biết đường mà lại đòi lái xe ngựa đi không khác nào tự tìm đường để đi lạc giữa rừng núi tre trúc bạt ngàn đầy hiểm trở này. A Tú im lặng một hồi lâu rồi cũng tươi cười đáp lại:
"A Khái, cho tôi xin lỗi, tôi quên mất là mình không biết đường, thấy A Khái như thế tôi cũng rất lo lắng. Thôi, khi nào tới chỗ rồi, tôi phải bắt buộc ông đại phu rừng trúc này khám rồi kê toa, rồi bốc thuốc cho anh trước rồi chuyện khác tính sau."
Những lời này của A Tú làm lòng của A Khái lúc này có chút ấm lên và rung động. Hóa ra, A Tú cũng có lúc lo lắng và quan tâm cho mình. Tuy lòng vui môi cười là vậy, nhưng A Khái cũng phải buộc lòng nói khác đi:
"Đến đó đưa ông đại phu về phủ chữa cho thiếu gia trước đã, đó là nhiệm vụ"
A Tú cười lạnh rồi đưa ánh mắt vô cảm nhìn thẳng vào trong khoảng không tối tăm bên trong cỗ xe ngựa, rồi nói ra những lời mang đầy sự giễu cợt và oán trách:
"A Khái, anh lo lắng có phần thừa rồi. Vốn dĩ, Vân Gia Trang chúng ta và cái Trúc Lâm Trai ở bìa tây của rừng trúc này đã có giao ước hôn phối rồi, giữa thiếu gia Khẩu Thiện với con gái rượu của ông đại phu rừng trúc này đấy. Hôm nay đến đó chỉ cần nói với ông đại phu ấy là thiếu gia nhà ta bị bệnh cần chữa gấp thì dù bận thế nào ông ta cũng ngoan ngoãn theo ta về Vân Gia Trang ngay. Bố vợ đến thăm bệnh con rể tương lai của mình là chuyện thường tình mà."
A Khái trầm ngâm trong lòng, lúc nãy lòng anh còn vui mừng giờ thì như bị gió mưa thấm vào mà lạnh buốt. Anh nhìn con đường mòn nhỏ men theo rừng trúc kia trong mù mưa trắng xóa mà thở dài mang đầy sự chịu đựng. A Khái u sầu nói:
"A Tú, cậu nói đúng, có lẽ tôi lo thừa rồi"
Nghe trong lời nói này của A Khái có mang nhiều nỗi niềm, A Tú bèn trầm mặc, giọng nói mang thêm nhiều oán tức hơn:
"Cũng tại thiếu gia nhà mình quá nghe vào sự sắp đặt của bà cả để rồi khổ hơn không. Chỉ tội Bỉ Ngạn của chúng ta phải chịu khổ rồi giờ thì"
"Cậu im ngay cho tôi! Im ngay đi! " - A Khái bỗng quát to đầy giận dữ. Cùng lúc đó, sau tiếng hí lên đầy đau đớn của con ngựa, cỗ xe đang phi nhanh trong mưa cũng rung lên một cái thật mạnh rồi đứng yên. Giờ chỉ còn tiếng gió thét gào, tiếng mưa đập mạnh lên cỗ xe ngựa hòa với những nhịp thở gấp đầy tức giận của A Khái. Cỗ xe ngựa dừng hẳn dưới mưa một lúc rõ lâu.
Như chịu không nổi làn sóng cảm xúc đang dâng trào lúc này, A Tú cũng đi hẳn ra ngoài mưa, một tay lực lưỡng của cậu ta nắm lấy cổ chiếc áo màu tím nhạt có cánh sen trước ngực của A Khái kéo mạnh từ yên ngựa té ầm xuống đất đầy nước lạnh. A Tú nghiến răng quát to vào mặt A Khái đầy hung hãn như muốn chính tay mình bóp chết A Khái ngay sau những lời cậu ta sắp nói:
"A Khái, bộ anh tưởng chỉ có anh mới yêu thương hết lòng với Bỉ Ngạn sao? Tôi nè! Tôi cũng thương yêu em ấy đôi lúc còn nhiều hơn anh rất nhiều, anh nên biết điều đó. Anh đừng tỏ ra thương hại em ấy trước mặt tôi lúc này, tôi nhìn rất chướng mắt. Muộn rồi."
Cơn điên tiết của A Tú càng lúc càng sôi sục dữ dội hơn, cậu nắm mạnh cổ anh A Khái mà xốc mạnh mấy cái cho anh ta ngước mặt lên đối diện với sự giận dữ của mình lúc này:
"Cũng tại anh, tối hôm Bỉ Ngạn tự vẫn ngoài cảng Chợ Cá chuốc say tôi, không thôi tôi đã có mặt ở đó, dù có liều mạng mình tôi cũng cứu cho bằng được em ấy rồi. Tại anh, tất cả là lỗi của anh." - Tay kia của A Tú bóp cổ A Khái đè mạnh xuống đất, cậu quát thật to - "Sẽ có một ngày tôi sẽ bắt anh trả giá! Anh đợi đi!"
Nói xong câu đấy, như được giải tỏa hết sự bức bối của mình từ hôm qua đến giờ. A Tú cũng từ từ nguôi đi cơn tức giận của bản thân rồi nén dần dần nó nhỏ lại, để lấy lại được sự bình tĩnh mà thả lỏng cơ tay của mình đang bóp chặt cổ A Khái ra rồi cũng từ từ buông tay tha mạng cho anh ấy. A Tú bước từng bước nặng trĩu vào bên trong cỗ xe. Trong lúc bước lên, cậu cũng không quên ném cho A Khái vẫn còn đang nằm yên bất động trên nền đất ấy một cái nhìn đầy ác ý.
Còn về phần A Khái, sau khi nằm trong màn mưa lạnh một lúc cũng lòm khòm đứng dậy, chỉnh sửa lại trang phục trên người đang lấm lem bùn đất nước mưa . Rồi bước lại lên yên ngựa chậm rãi phi ngựa một đường đến Trúc Lâm Trai mà không nói gì thêm.
Cỗ xe ngựa bắt đầu phi nhanh như bay trong màn mưa lạnh. Tiếng gió gào thay cho sự im lặng trong tiếc nuối lúc bấy giờ của cả hai chàng trai đã mang hết lòng mình để yêu thương một người đã khuất. Trong lòng của A Khái lúc này luôn âm ỉ đau qua từng lời từng câu mà A Tú lúc nãy nói, những lời đó như những vết dao khứa vào tim gan anh:
"Anh sẽ có ngày trả giá!"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play