Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Halloween "Vui Vẻ"

Bí ngô

Ở ngôi làng nhỏ bên rừng sồi, mỗi dịp Halloween, trẻ con thường khắc bí ngô để treo trước cửa.
Người lớn thường bảo
???
???
Đèn bí ngô là để xua tà, không để ma quỷ lạc vào nhà.
Nhưng hai thằng nhóc nghịch ngợm tên Lân và Tín, bọn chúng tất nhiên không tin vào điều đó
Năm ấy, đêm Halloween đến cùng với đêm trăng máu
Ánh trăng chiếu xuống sương mù đêm, như những làn hơi máu phảng phất khắp nơi
Mọi căn nhà đều khép kín cửa, không ai dám bước ra ngoài đường
Chỉ có Tín là bạo gan, chui qua lỗ chó sau nhà, kéo Lân ra ngoài chơi
Tín
Tín
Tao nghe nói nếu khắc bí vào đêm trăng đỏ, thổi hồn vào nến, Jack sẽ tỉnh dậy.
Lân
Lân
Jack nào?
Tín
Tín
Jack O’Lantern – con ma bị nhốt trong quả bí. Ai gọi được hắn sẽ được kẹo không bao giờ hết.
Thế là chúng mang bí ra ngoài vườn , hì hục khắc mặt cười nhăn nhở
Lân
Lân
Được chưa?
Tín
Tín
Chờ đã. Phải nói câu chú
Tín lấy dao rạch nhẹ lên vỏ bí, lẩm nhẩm
Tín
Tín
Hỡi linh hồn của đêm Halloween, hãy tỉnh dậy mà cười cùng ta.
Nến vừa châm, ngọn lửa xanh lè bùng lên.
Ánh sáng hắt lên tường, rồi… quả bí rung nhẹ, cái miệng cười nhăn nhở động đậy.
Đèn bí ngô
Đèn bí ngô
Ha ha ha… cảm ơn vì đã gọi ta dậy.
Hai đứa sững người.
Tín
Tín
Mày nghe gì không, Lân?
Lân
Lân
Nghe… mà như từ trong đèn.
Giọng cười khàn khàn lần nữa vang lên
Đèn bí ngô
Đèn bí ngô
Ta ở đây.
Đèn bí ngô
Đèn bí ngô
Lâu lắm rồi không ai dám chơi với ta.
Tín run nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản
Tín
Tín
Jack thật à? Cho bọn tao kẹo đi.
Đèn bí ngô
Đèn bí ngô
Có chứ. Nhưng phải cười cùng ta đến khi trời sáng. Ai ngừng cười, ta sẽ giữ lại tiếng cười của kẻ ấy mãi mãi.
Lân sợ tái mặt
Lân
Lân
Thôi đừng đùa nữa, Tín. Tắt đèn đi.
Tín
Tín
Không sao đâu
Tín cố gượng cười
Tín
Tín
Ha ha… thấy chưa, có gì đâu.
Nhưng tiếng cười của cậu kéo dài, chát chúa, rồi vỡ ra thành tiếng khàn rít.
Lân
Lân
Tín! Mày làm sao thế?!
Cậu bé vẫn cười, đôi mắt trợn trừng. Miệng nứt ra đến tận mang tai, máu thấm ướt cằm.
Ngọn nến vụt tắt, bóng đêm nuốt lấy tất cả.
Sáng hôm sau, dân làng thấy hai đứa trẻ ngồi im bên bậc cửa, tay ôm giỏ kẹo cam óng ánh.
Chúng mỉm cười, nhưng nụ cười cứng đờ, đông lại như khắc trên mặt gỗ.
Từ đó, mỗi mùa trăng đỏ, ai đi qua sân sau nhà Tín đều nghe tiếng cười nhỏ, lẫn trong tiếng gió
Tín
Tín
Cười đi nào, cho đến bình minh…
Đèn bí ngô
Đèn bí ngô
Hahahahahaha

Chiếc gương

Ngân là một cô bé ngoan, sống cùng mẹ trong ngôi nhà gỗ cũ bên sườn đồi. Một buổi sáng, cô run rẩy nói:
Ngân
Ngân
Mẹ ơi… con soi gương không thấy mình nữa.
???
???
Mẹ: Làm gì có chuyện đó. Đừng bày trò dọa mẹ.
Nhưng đêm đến, khi mẹ ngủ say, chiếc gương tự xoay mặt ra.
Trong gương có một cô bé khác, giống hệt Ngân, chỉ khác là đôi mắt sâu hoắm và nụ cười khẽ nhếch
Ngân
Ngân
Ngươi là ai?
???
???
Là ngươi… nhưng sớm hơn mười năm.
Ngân
Ngân
Con mới tám tuổi mà!
???
???
Ta cũng từng như thế. Cho đến khi mẹ ta ném ta xuống giếng.
Ngân
Ngân
Mẹ… mẹ không thể làm thế!
???
???
Không phải mẹ ngươi. Mẹ ta. Nhưng giờ, bà ấy vẫn ở đây, dưới căn nhà này.
Ngân lùi lại, toát mồ hôi.
Ngân
Ngân
Ngươi nói dối. Ta không tin.
???
???
Không tin cũng được. Nhưng sao ngươi nghĩ mẹ mình sợ gương?
Ngân
Ngân
Bà ấy bảo ánh gương dễ khiến người yếu bóng vía.
???
???
Không. Vì trong gương, bà thấy ta.
Mảnh gương rạn nứt, một bàn tay trắng bệch vươn ra, nắm lấy cổ tay Ngân.
???
???
Trả lại thân xác này cho ta. Ngươi đã lấy chỗ của ta quá lâu rồi.
Ngân hét lên, nhưng tiếng bị nuốt chửng trong gió.
Sáng hôm sau, mẹ cô nghe tiếng con cười, bước vào thì thấy con gái đang soi gương, gương mặt rạng rỡ lạ thường.
???
???
Mẹ: Con hết sợ gương rồi à?
Ngân
Ngân
Dạ. Giờ con thấy mình thật rõ, mẹ ạ.
Người mẹ mỉm cười, không biết rằng trong gương, hình phản chiếu của “Ngân” không hề chớp mắt
Đôi mắt nó đen như giếng sâu, và ở tận đáy, có bóng một người phụ nữ đang chìm dần...
Đèn bí ngô
Đèn bí ngô
Hí hí hí
Đèn bí ngô
Đèn bí ngô
Ha lô quin, há lố quin, ha lố quin ề~

Ngọn nến

Từ ngày cha mất, Ly vẫn thường nghe bà kể:
???
???
Bà: Ngọn nến cúng là linh hồn người khuất. Khi nó cháy mãi, nghĩa là người ấy chưa đi được.
Một đêm rằm, bà trao cho cô cây nến nhỏ, ánh sáp mờ đục.
???
???
Bà: Thắp nó, con sẽ thấy cha.
Ly cắm nến giữa bàn thờ, thì thầm
Ly
Ly
Cha ơi, cha có ở đây không?
Lửa bùng lên. Trên tường, bóng một người đàn ông hiện ra, mờ mịt.
???
???
Con… là Ly của ta ư?
Ly
Ly
Cha!
???
???
Ta chỉ còn lại trong ánh sáng này. Khi lửa tắt, ta sẽ tan biến mãi mãi.
Ly
Ly
Vậy con sẽ không để nó tắt!
Cô giữ nến suốt đêm, mặc cho gió lạnh thổi buốt da.
Nhưng càng lâu, lửa càng xanh, bóng người sau cha càng nhiều.
Hàng chục khuôn mặt lặng lẽ hiện ra, đàn ông, đàn bà, trẻ con, tất cả nhìn cô.
Ly
Ly
Cha ơi… họ là ai?
???
???
Là những linh hồn chưa được siêu thoát. Họ đi theo ngọn nến này, mong có người nhớ đến.
Ly
Ly
Con sợ quá…
???
???
Nếu sợ, con phải để ngọn nến tắt.
Ly
Ly
Không, con muốn cha ở lại!
Gió bỗng thổi mạnh. Nến bập bùng rồi cháy sáng rực, hắt ánh cam khắp căn nhà.
Trong khoảnh khắc, Ly thấy cha mỉm cười, đưa tay vuốt tóc cô, giọng ấm như hơi thở:
???
???
Ta không đi đâu cả. Chỉ đổi chỗ, để nhìn con từ xa hơn thôi.
Sáng hôm sau, bà bước vào, thấy cô bé ngủ gục bên bàn thờ.
Nến đã tắt, tro rơi thành dòng chữ run rẩy:
???
???
Cảm ơn con. Ta đã yên lòng.
Từ đó, mỗi khi Ly thắp nến, ánh sáng trong phòng luôn lung linh kỳ lạ như có một bàn tay vô hình khẽ đặt lên vai cô, ấm, dịu, và buồn như nắng cuối thu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play