Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Giả Tướng Quân

Chap 1: Quyết tử

Năm 128, thành Ninh Châu
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Công chúa.... công chúa "gấp gáp"
Chi Viên thuật hạ thân cận, đã theo hầu hạ nàng từ lúc y mới có ý thức
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Có chuyện gì mà đệ gấp gáp vậy? *ngáp*
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Công chúa, thuật hạ nhận được tin cấp báo vừa truyền về. Quân Lương đang hung hãn tiến về thành Ninh Châu, hiện tại khoảng 3 canh giờ nữa chúng sẽ đưa quân đến nơi. chúng ta không còn nhiều thời gian để chuẩn bị. Trận này e là .. "ngập ngừng"
Chi viên gấp gáp báo lại tin tức đã biết cho nàng nghe, lời lẽ của y không nhanh cũng không chậm, chắc là đang cố tự giữ trấn tỉnh một cách vụng về.
Cũng phải thôi, chẳng ai lại dám tin, một nữ tử có thể làm xoay chuyển càng khôn, giữ nổi nơi cổng thành trọng điểm. Nếu lần này sơ suất thất bại, thì không chỉ là tất cả người dân vô tội trong thành đều phải nộp mạng vô ích. Mà ngay cả đại chu rộng lớn cũng sẽ gặp hoạ sát thân.
Có ai thắc mắc tại sao nàng lại có thể cầm được binh phù xuất chinh không. Vậy để tui kể cho mọi người nghe nhé!
Tiêu Ninh vốn là công chúa của Đại Chu, là lá ngọc cành vàng duy nhất. Mà hoàng thượng và tiên hoàng hậu, cầu ngày cầu đêm mới có được. Trên nàng còn có 10 vị hoàng tử, phụ hoàng rất phiền lòng, chỉ mong có được một tiểu công chúa để cân bằng âm dương. Không phụ sự kì vọng, vào lúc ngài 43 tuổi, không ngờ lại sinh ra một công chúa, hoàng hậu vì sinh đứa trẻ này. Mà băng huyết rất nhiều, nên cũng qua đời không lâu sau đó. Lúc nàng được sinh ra, tiên hoàng đế (tức là hoàng tổ phụ của nàng) là người đầu tiên bế nàng trên tay. Sinh thời, tiên hoàng đế rất thương tiểu nha đầu này, nên đích thân đặt tên cho nàng là Tiêu Ninh (còn hay được gọi là Chiêu Ninh, Hà Chiêu Ninh " họ của mẫu thân" *đây là đặt cách duy nhất mà công chúa hoặc hàng tử được ban theo họ mẹ, vị thế và đặc ân cao nên được ban thưởng*. Ngoài việc không có mẫu thân bên cạnh từ nhỏ, bù lại cuộc đời nàng rất thuận buồm, xuôi gió. Được Hoàng tổ phụ yêu thương, đích thân dạy dỗ từng li từng tí, là đứa trẻ duy nhất được bước ra từ diễn tâm điện ai lại dám có gan động vào. Ngày tháng trôi qua, nàng dần lớn lên dưới sự yêu thương, bảo bọc. Lên 8 tuổi, lúc người khác còn đang tranh nhau đòi ăn kẹo, thì nàng đã đeo màn che mặt, cùng phụ vương lên triều phò tá tiên hoàng, nàng rất thông minh, thành thạo văn võ song toàn. Từ khi khai thiên lập quốc đến nay, việc một nữ nhân xuất đầu lộ diện ra bên ngoài đã là một điều tối kị, nên khi nàng được ban lệnh bài vào triều phò tá. Đã có không ít quan đại thần bàn tán sau lưng, người biết thì nghĩ bọn họ muốn tốt cho đại cuộc, người không biết sẽ nghĩ họ muốn mưu quyền đoạt lợi.
Các ca ca ai nấy cũng đều nhìn nàng ngưỡng mộ, học hỏi. Nàng trên triều thể hiện rất tốt, đưa ra ý kiến lí luận sắc bén, chặt chẽ càng khiến tiên hoàng hài lòng. Số ít các quan đại thần liêm chính, cũng dần bị sự thông minh khéo léo ấy của nàng thuyết phục. Tiên hoàng sinh thời rất ưng ý đứa cháu này, còn thường hay trêu rằng. Nếu nàng sinh ra là một nam nhân, thì nhất định sẽ mài dũa nàng thành bật minh quân, kế thừa gian sơn xã tắt. Nhưng đáng tiếc dù yêu thương nàng hết mức, dạy dỗ nàng đủ điều, vẫn không thể bồi dưỡng nàng trở thành bật đế vương. Từ lúc Tiêu Ninh sinh ra, Hoàng Túc Vương (tức cha nàng) rất được tiên hoàng tin tưởng, giao nhiều trọng trách, vị thế ngày càng thăng hạng hơn so với các vương gia còn lại. Tuy là nữ nhi nhà đế vương, nhưng khi từ lúc nhỏ, nàng đã được làm quen với binh kiếm, thư ca. Phụ thân đã đích thân dạy võ, dạy kiếm còn hay rèn luyện trên yên ngựa, bắn cung đấu kiếm nàng đều thạo, chẳng thua nam nhân nào.
Năm nàng lên 12 tuổi được tiên hoàng sắc phong làm Định Quốc Trưởng Công Chúa. (Đinh Quốc: ổn định đất nước) Ngài đặt biệt hiệu này lại cho nàng, cũng như mong muốn rằng khi trưởng thành, nàng sẽ thông minh sáng suốt, phò tá thánh nhân vỗ yên đất nước. Giữ nguyên bờ cõi, tiếp nối hoà bình cho cả đại Chu. Như biết trước cơ thể đã hoàn toàn suy yếu, nên ngài quyết định nhường ngôi lại cho phụ vương nàng ( Hoàng Túc Vương ). Ngày 12 tháng 3 năm 116 phụ vương nàng chính thức lên ngôi vua, nắm giữ giang sơn xã tắc. Hôm đó, cũng là ngày nàng được chọn sắc phong lên ngôi vị trưởng công chúa Định Quốc, ban lệnh bài thượng triều "vẫn giữ bên, phò tá".
_______________________________
Ngày 4/4/128 Biên cương lại có biến, tất cả những tướng lĩnh, hoàng tử và thống soái đều được cử lên đường chi viện. Trong cung hiện giờ chỉ còn lại nàng, đại hoàng tử cùng một số quan văn trong triều
Như được sắp đặt từ trước, tin báo về bọn quân Lương Tống đã bắt tay nhau tiến đánh vào các thành, quân đội đều đã bị điều đi. Trong thành chỉ còn khoảng 10.000 quân Định quốc, do Nghiêm gia để lại. Lúc này, lại nhận thêm tin cấp báo thành Ninh Châu đang gặp nạn, quân Lương - Tống đang tiến đến, tướng quân giữ thành chỉ còn khoảng 3.000 quân, tất cả đã bị điều đi chi viện các nơi khác. Hiện giờ e là trụ không nổi, nên đã đề đơn xin chi viện. Tình hình rất gấp gáp, đêm đó tất cả quan trong thành đều bị triệu kiến, nhưng không một ai dám đảm bảo rằng với khoảng 10.000 quân có thể cầm cự nổi. Chiến sự đang căng thẳng, người trong triều cứ nháo nhào không yên, nhìn quanh chỉ toàn là quan văn không thể cầm kiếm. Thật sự cứ không thể trách cứ bọn họ được.
Chẳng ai dám lãnh trận này, nếu lúc này giữ thành thất thủ, người đứng đầu sẽ là tội nhân thiên cổ. Mối hoạ này chẳng ai dám gánh. Mọi người trong cung đều bàn tán rôm rả, hiện giờ tình thế lại gấp rút từng giây từng phút, nếu còn chậm trễ chỉ có con đừng chết. Duy chỉ có nàng đứng ra dám xin 7.000 quân đến ứng cứu, cố cầm cự đợi chi viện.
Phụ hoàng dù rất yêu thương nàng, nhưng tình thế cấp bách, nước không thể một ngày không vua, nếu đích thân người xuất chinh, lần này chắc chắn thiên hạ sẽ đại loạn. Đại hoàng tử đã định là thái tử tương lai, càng không thể xả thân lúc này. Giờ trong triều nhìn lại cũng chỉ có thể dùng đến nàng. Nàng đã tiếp xúc việc triều chính rất lâu, cũng rất am hiểu các trận địa, lần này e là phải để nàng thử một phen
Suy nghĩ xong xuôi, hoàng đế liền mài mực viết chỉ. Lệnh cho nàng dẫn 7.000 quân định quốc, lập tức lên đường ứng cứu.
___________________________
Thiên An Môn
Đây là cổng thành, nơi xuất chinh của khoảng 7.000 binh sĩ, họ đang xếp hàng chờ lệnh.
Tiêu Hoành ( đại hoàng tử )
Tiêu Hoành ( đại hoàng tử )
Thập Nhất, muội nhất định phải bình an trở về. Phụ hoàng không muốn đến tiễn muội, vì người sợ sẽ không nỡ để muội lao vào nguy hiểm... người liền kêu ca ca đến tiễn muội *hơi buồn*
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
Đại hoàng tử, có thần đi theo bảo vệ nhất định sẽ không để xảy ra chuyện gì, người và hoàng thượng cứ yên tâm! *tự tin*
Tiêu Hoành ( đại hoàng tử )
Tiêu Hoành ( đại hoàng tử )
Có ngươi ta mới không yên tâm, một quan văn lại ra sa trường, ngươi có gan ấy từ khi nào sao ta không biết. Đi theo nhớ bảo vệ mình, đừng có vướng chân muội muội ta "châm chọc"
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
Ngài được lắm, dù gì ta cũng biết y thuật. Là y thuật đó, rất cần thiết hiểu chưa *xì khói*
Tiêu Hoành nói xong, cả bọn lại phá lên cười nói rôm rả, chẳng ai biết được rằng hoàng thượng đã triệu kiến ngôn hàn, còn chỉ đích danh hắn theo để làm trâu làm ngựa cho nàng. Cười đùa vậy để tránh làm nản lòng quân, dù trong lòng mọi người cũng lo sợ, không biết được rằng lần đi này có trở về được nữa hay không. Tất cả đều nghe lệnh tập hợp lên đường gấp rút, đến việc từ biệt người nhà họ cũng chẳng có, nhưng toàn quân đều đã tình nguyện kí trước giấy báo tử sẵn sàng quyết chiến bất cứ lúc nào.
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Được rồi, hoàng huynh, huynh về đi. Bọn ta, đi rồi sẽ về mà. "cố cười"
Nói xong nàng ung dung nhảy lên yên ngựa, hô to, cố tỏ ra không chút lo lắng
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Tất cả chuẩn bị xong chưa! "nghiêm túc"
*tất cả: sẵn sàng
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Tốt
Nàng phẩy tay ra hiệu cho tất cả lên ngựa chờ lệnh xuất binh.
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
Nè đại hoàng tử, khi nào về. Ta sẽ đến tìm ngài uống rượu ngắm trăng. "cười"
Tiêu Hoành ( đại hoàng tử )
Tiêu Hoành ( đại hoàng tử )
Được thôi, bình an.
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Lần xuất chinh này, dù có chết cũng quyết giữ bằng được thành Ninh Châu, bảo vệ người dân ở phía sau chúng ta. Các tướng sĩ nghe lệnh, nếu chẳng may tử trận, người nhà các ngươi sẽ được hậu đãi 5 đời, nếu bình an trở về để lật lại công trạng. Thưởng chức quan, lần này đi theo ta, thiệt thòi cho các người rồi.
Tất cả: tất cả vì đại chu, xin nghe lệnh công chúa.
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Tốt, chuẩn bị
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Xuất binh
Hàng ngàn người trên ngựa lao vút về phía trước, phải... họ là đang tiến về phía trước để bảo vệ hậu phương phía sau lưng mình.
Quyết Tử

Chap 2: Tin tưởng

Ninh Châu đang lầm than, hiện giờ cổng thành đã khoá chặt như bưng. Người bên trong chẳng thể ra ngoài, người bên ngoài cũng chẳng vào được bên trong. Trong khói bụi mịt mù, tiếng vó ngựa thi nhau hò hét xé trời.
Quân định quốc đã đến nơi
Đội binh Định Quốc đã đến trước cổng thành Ninh Châu. Tướng quân giữ thành cùng dân khắp làng đang quỳ hành lễ, bọn họ chẳng biết được ai là người đến chi viện, nhưng vẫn cung kính khép nép
Huỳnh huyện lệnh ( tướng giữ thành )
Huỳnh huyện lệnh ( tướng giữ thành )
Tham kiến tướng quân *cuối đầu*
Tất cả: "quỳ sát đất*
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
Ngài nhầm rồi, ta không phải tướng quân ta chỉ là quan thượng thư thôi. Người cầm binh là... "'chưa dứt câu"
Tất cả: là tiểu cô nương sao, hoàng thượng đang coi thường sống chết của chúng ta sao, sao lại cử nữ tử đến chi viện "xù xầm"
Huỳnh huyện lệnh ( tướng giữ thành )
Huỳnh huyện lệnh ( tướng giữ thành )
Quan thượng thư, ngài... ngài nói xem có phải nhầm lẫn không. Đây là quân định quốc của Nghiêm gia, sao... sao lại để một nữ tử.. nữ tử cầm binh, nam nhân chúng ta vẫn chưa chết hết mà. Còn tưởng đề đơn lên sẽ được ứng cứu, e ra chuyến này tất cả đều cùng nhau nộp mạng rồi. "nản"
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
To gan
Huỳnh huyện lệnh ( tướng giữ thành )
Huỳnh huyện lệnh ( tướng giữ thành )
lại là ai đây? "nhìn, dò xét"
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Huyện lệnh nhỏ nhoi mà dám xúc phạm trưởng công chúa, ngươi muốn chết hay sao? "Liếc"
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Huyện lệnh đại nhân, ngài cũng quá cổ hủ rồi
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Người đâu, bắt tên huyện lệnh này lại với tội danh làm nản lòng quân. Đợi chiến sự đã thành lập tức đưa về kinh xét sử
Nói rồi, nàng dùng mắt ra hiệu cho binh sĩ dẫn tên huyện lệnh đi
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Còn tất cả các ngươi ai dám không phục, ta là Trưởng Công Chúa Định Quốc. An nguy của chúng ta giờ là một, nếu phụ hoàng ta không coi trọng thành Ninh Châu và sống chết tất cả dân trong thành sao có thể để ta đến đây? Nếu muốn chết bổn công chúa sẽ chuẩn cho các ngươi ngay bây giờ, nếu muốn sống thì phải nghe lệnh. Các ngươi chọn đi "răn đe"
tất cả: cũng đúng, đây là công chúa duy nhất của đại chu, nếu thánh nhân không coi trọng sống chết của chúng ta sao có thể để công chúa đến đây
tất cả: phải. Chúng ta nên nghe lệnh thì hơn
Tất cả lời bán tán xì xầm đều được nàng nghe được hết, lúc đầu là công kích. Đến khi nàng cất tiếng răn đe thì lại đổi hướng, đúng là lòng người người biển rộng, chẳng thể mò tìm
Tất cả: Chúng thần xin nghe lệnh
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Tốt, mở cửa vào thành
Cuối cùng cũng vào thành an toàn, nàng ra lệnh cho dân trong thành khoá cổng trừ quân chi viện ra sẽ không mở cho bất kì ai. Đi đoạn đường dài không nghỉ, đến nơi đã phải lao vào phân công nhiệm vụ
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Phó huyện lệnh đâu?
phó huyện lệnh: Có thần
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Thành Ninh Châu hiện đang còn bao nhiêu binh, chống đỡ nổi không?
Phó huyện lệnh: Dạ 3.000, nếu thủ thành thì chắc không thành vấn đề. Nếu xong pha, e là chúng ta cùng nộp mạng
Lần này khó cho nàng rồi, thành Ninh Châu từ trước đến nay không có chiến sự, chiến sĩ lúc nào cũng lơ là tắt trách, giờ coi như luyện binh lại từ đầu rồi.
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Chi Viên, ngươi nhanh chóng mang trẻ em từ 13 tuổi trở xuống và người già từ 55 đổ lên vào hầm trú
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Tuân lệnh "nghiêm túc"
Chi Viên nhận lệnh xong lập tức dẫn số người được yêu cầu đi trú ẩn
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Còn số người còn lại trẻ nhỏ từ 14 đến 17 đi nhặt thật nhiều củi và mang cát đến đây
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Nam nhân từ 18 đến 40 lập tức cùng luyện binh
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
nữ tử từ 18 đến 55 nhanh chóng mang thật nhiều nước đến đây, số binh sĩ còn lại mau mang vũ khí đến
Tất cả: Tuân lệnh
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
còn ta....
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
còn ta nè ninh ninh
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
huynh á, để ta nghĩ xem... hiện giờ chưa có ai bị thương vẫn chưa cần đến huynh. Hay là huynh đi luyện binh luôn đi
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
ta...ta thôi được
Phân công xong, nàng đi một vòng trong thành dò xét địa hình. Người trong thành đang rất bận rộng chuẩn bị chiến đấu, ai ai cũng phụ một tay một chân gấp gáp
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Bẩm công chúa, tất cả đã chuẩn bị xong
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Tốt
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Đưa người dân còn lại vào hầm đi
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Tuân Lệnh
________________
Dân trong thành đã được sơ tán, nếu hôm nay xảy ra bất trắc người trong thành chắc sẽ trụ được khi quân chi viện khác đến. Nàng đã lo xong cho dân chúng, hiện giờ trong thành chỉ còn binh sĩ, bọn họ đang đốc thúc nhau chuẩn bị sẵn sàng bắt cứ lúc nào.
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
Ninh Ninh, muội đói không??? "nhìn"
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Chi Viên, đưa Định Hầu đến hầm trú đi "nhìn"
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
Không được, ta phải bảo vệ muội "gấp gáp"
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Huynh không biết võ làm sao bảo vệ ta "cười nhẹ"
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
Ta... "suy nghĩ"
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Thôi đi đi, ngài ở đây lỡ bị bắt vướng tay vướng chân công chúa nữa "chăm chọc"
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
ngươi với cái tên Tiêu Hoành là huynh đệ à "giận"
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Huynh nghe lời bọn ta đi, mau đến đó chăm sóc mọi người thay ta, được không "mất kiên nhẫn"
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
Thôi được rồi, ta đi "buồn"
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
Muội phải tự bảo vệ biết chưa "lo lắng"
Hắn nói rồi liền lập tức rời đi, trong thành binh sĩ đều nghe lệnh nàng núp đi gần hết. Từ dưới nhìn lên chỉ có hai ngọn lửa sau lưng nàng vẫn còn bừng sáng, i như trong thành chỉ còn một mình nàng.
____________________
Rất lâu sau, khi pha đến ấm trà thứ 22 bọn chúng đã kéo đến chân thành
....
....
Nè, tiểu tử kia sao có mình ngươi ngồi trên thành vậy
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Tiểu tử??? bộ ta giống nam nhân đến vậy à?
....
....
hahahaa bọn đại chu các ngươi chỉ còn nữ nhân thôi sao "cười to"
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Vậy cũng phải thử xem, bổn tướng chờ ngươi lâu lắm rồi đó. "cười"
....
....
Còn già mồm, để ta bắt được ngươi sẽ không yên đâu
....
....
Quân đâu tiến lên
Lính: Tướng quân, lỡ như có bẫy thì sao. Không lẽ cả thành ninh châu rộng lớn, lại có mình cô ta
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Người của ngươi là đang sợ sao? "chăm chọc"
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
vậy thì để bổn tướng quân ra tay trước
Nói rồi nàng nhanh chóng đứng phắc dậy, nắm lấy mũi cung giương tên thẳng
NovelToon
mũi tên lao thẳng về phía ngựa của tên tướng cầm đầu khiến nó nháo nhào, phi thẳng mất kiểm soát
....
....
Quân đâu, lên
Sau tiếng nói của hắn, hàng trăm tốp quân tiến lên như đàn ong vỡ tổ. Quân ta đang phòng bị lập tức hướng cung bắn về phía bọn chúng
Bọn chúng công thành, phe ta dùng xích móc sang hướng khác
bọn chúng leo tường quân ta dùng lao đâm xuống
bọn chúng bắn cung chúng ta lấy khiên chống đỡ
họ leo lên, ta đun sôi nước đổ xuống
khiến quân địch khó tiếp cận được thành
bọn chúng bắn cung lửa vào thành gây cháy. Chúng ta đã chuẩn bị sẵn, liền dùng cát dập lửa
Đến khi bọn chúng mệt rã rời, nàng mới nhảy lên ngựa. Cổng thành dần hé mở, nàng dẫn đầu quân tiên phong phi ra ngoài ứng chiến.
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Lần này phải đánh cho hả hê, tiến lên. "lao về phía trước"
___________________________
phía Tây Châu
Đường Vệ ( thị vệ thân cận Hoài Bắc )
Đường Vệ ( thị vệ thân cận Hoài Bắc )
Tướng quân, chúng ta đã chờ một ngày một đêm rồi sao vẫn chưa có ai đến
Nghiêm Hoài Bắc
Nghiêm Hoài Bắc
"suy nghĩ"
Nghiêm Hoài Bắc
Nghiêm Hoài Bắc
Chết tiệt, chúng ta bị lừa rồi
Lính: cấp báo... cấp báo, quân Lương đang đánh nhau ở thành Ninh Châu.
Đường Vệ ( thị vệ thân cận Hoài Bắc )
Đường Vệ ( thị vệ thân cận Hoài Bắc )
Cái gì, đánh Ninh Châu sao? là vị tướng quân nào đang thủ thành
lính: là.... là công chúa
Nghiêm Hoài Bắc
Nghiêm Hoài Bắc
???
Nghiêm Hoài Bắc
Nghiêm Hoài Bắc
Ngươi ở đây bảo vệ thành, ta đến ứng cứu
Đường Vệ ( thị vệ thân cận Hoài Bắc )
Đường Vệ ( thị vệ thân cận Hoài Bắc )
______________________
Ninh Châu
Bên nàng đang rất thuận lợi, quân Định Quốc đang giữ thế thượng phong. Càng đánh càng hăng, cuộc chiến đã kéo dài khoảng 4 canh giờ mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Công... công chúa, bọn chúng... bọn chúng đến nữa rồi
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Đông... đông quá
Quân Định Quốc: Xông lên, giết
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Giết
Lúc đầu quân ta đang giữ ưu thế, bỗng dưng sau một tiếng còi hét lên hàng trăm ngàn quân thù tiến vào, nhìn đâu đâu cũng thấy người. Quân ta lẽ nào phải chịu bỏ mạng tại đây
Tất cả xông lên, hai bên đánh rất ác liệt. Máu chảy loang lổ khắp nơi trên chiến trường, sức người vốn đã không trụ nổi nữa.
Dân trong thành: Công chúa, người phải cố gắng lên.
Ở trong thành, từ già trẻ lớn bé đều đã quỳ sau cánh cửa. Bọn họ đã rời hầm trú, đang cầu nguyện cho quân định quốc sẽ chiến thắng. Ai cũng lo lắng sợ hãi, bọn họ quỳ trên đất, nước mắt đã lăn dài. Dù có không tin tưởng, vẫn phải phục nàng. Một người ra trận đã khó sống sót, còn là chủ tướng nếu sơ xuất sẽ thành tội đồ, đằng này nàng lại là một nữ tử chân yếu tay mềm. Cố trụ đến bây giờ, đã là một kì tích

Chap 3: Ứng cứu

Đã qua nửa canh giờ, chiến trường hiện giờ nhìn đâu cũng một màu đỏ thẳm, máu có ở khắp nơi, vốn đã hoà vào nhau hệt như đang nhuộm màu cho đất. Kẻ chết không nguyên vẹn, người sống sót cũng chẳng đủ bộ phận hoàn toàn, cho thấy chiến tranh tàn khóc đến mức nào. Dù quân ta có ý chí chiến đấu cao hơn nữa, nhưng nếu vẫn lấy 1 địch 100 vẫn phải lực bất tòng tâm. Nàng trên sa trường hiện giờ là một vị tướng quân thủ thành, mỗi lời nói hành động đều đại diện cho sống chết một phương. Nếu bây giờ rút quân, Ninh Châu sẽ sụp đổ, còn nếu quyết một trận sống còn, khả năng cao nơi này sẽ là mồ chôn của cả nàng và toán quân định quốc.
Giờ đây, muốn tiến lại không được lùi cũng chẳng xong. Cứ đánh mãi như thế, quân giặc ngày một đông hơn cả quân nguyên sức và người quân ta có hạn. Chỉ có thể cố chống cự đợi quân chi viện khác đến, đợi trong vô vọng chẳng biết đến khi nào.
Nếu trận này bại, nàng có chết bao nhiêu lần cũng không rửa sạch hết tội. Sử sách mai sau rồi sẽ lưu truyền về một nữ nhân trói gà không chặt, tham chiến không màn sống chết của quân đội mà xông lên. Rồi nàng sẽ được xếp vào danh sách một trong những tội nhân thiên cổ, lưu truyền ngàn đời.
Khi nàng nghĩ đến diễn biến tiếp theo mà mình sẽ phải gánh chịu, thì khí thế hừng hực trong người nàng cũng dần dần tan biến hết. Nàng nghĩ sẽ phải buông xuôi tất cả, nàng cũng nghĩ nơi này sẽ là nơi an táng cho nàng hoặc là nơi đen tối nhất trong lịch sử. Nữ nhân ra trận vốn đã rất thiệt thòi, thắng thì cũng chẳng vinh quang còn thua thì bị chỉ trích muôn đời
Và rồi nàng nhắm mắt lại, thanh kiếm trên tay nàng cũng đã dần hạ xuống. Chủ soái quân Lương - Tống thấy đây là thời cơ tốt, hắn đã giương cung thẳng về phía nàng. Và rồi nhắm bắn, cung tên mất kiểm soát dần nhanh chóng lao thẳng về phía một nữ nhân duy nhất trên sa trường, giờ đây trông nàng hết sức thê thảm. Mái tóc dài vốn đã buộc gọn gàng nay lại rối tung lên từng sợi, gương mặt thanh tú thoát tục nay lại hiện lên vẻ mệt mỏi, nhuốm bụi trần.
Choảng
Cung tên của tên chủ soái kia vừa bắn ra, chỉ còn cách nàng vài gang tấc thì đã bị một cung tên bay từ ngược lại chặn phắc đi. Mũi tên kia bị xé toạc thành hai mảnh vụn chứng tỏ người ngăn cung cứu nàng, đã dùng sức rất mạnh.
Nàng từ từ mở mắt ra, liền thấy được là quân chi viện đã đến, cũng thấy được người vừa ra tay cứu nàng cũng từ bao giờ đứng chắn trước mặt của nàng. Nàng nhanh chóng lấy lại tinh thần, nâng kiếm lên tiếp tục chiến đấu. Lần này, sức lực của nàng như được tăng lên gấp bội, sự mệt mỏi khi nãy thoáng chốc như gió thoảng qua. Nàng biết, nếu mình không tự cứu mình thì cũng chẳng thể bảo vệ cho người khác, huống hồ nàng đã đợi được quân chi viện đến, bây giờ dù có chết cũng an tâm nhắm mắt.
NovelToon
NovelToon
Nghiêm Hoài Bắc
Nghiêm Hoài Bắc
Cô muốn chết thì cũng nên dẹp loạn xong hẳn chết. "lạnh nhạt"
Hắn chắn trước mặt nàng, vừa muốn bảo vệ cho nàng cũng vừa buông lời trách móc. Ý hắn nói nàng đã chọn bước chân ra sa trường, cũng là một vị tướng lĩnh, đã chưa tới bước đường cùng lại muốn tự mình nhảy xuống vực, làm gì có lí lẽ đó. Làm tướng mà không ra dáng tướng.
Chấn chỉnh xong, không đợi nàng nói thêm lời nào. Hắn nhanh chóng rút kiếm phi nhanh, bỏ lại nàng với mớ hỗn độn. Khí thế của hắn đúng là bất phàm một lần ra kiếm có thể giết 3 4 tên lính đang xông lên. Đối với hắn, bọn chúng cũng như bọn tép rêu.
Trên sa trường đang căng thẳng bao nhiêu, thì nhìn lại trên thành cái tên ngôn hàn đang nhàn nhã uống trà, xem trò thư thả bấy nhiêu.
Hắn phấn khởi cổ vũ rôm rã, khi thấy quân nghiêm gia đến. Hắn nhanh chóng đứng phất dậy hò hét
Ngôn Hàn
Ngôn Hàn
Quân của nghiêm thế tử đến rồi, chi viện đến rồi. Mọi người mau đứng dậy đi, đứng dậy đi. "phấn khởi, tươi rói"
Hắn phấn khích kêu mọi người mau đứng dậy, ngay cả hắn cũng vui đến mức muốn nhảy thành. Giờ này hắn nhàn nhã cũng phải, cổng thành đang đón kín như bưng, chưa dừng trận làm gì có binh sĩ nào bị thương được đưa vào cho hắn chữa trị. Cố cho hắn thảnh thơi được giờ nào thì mặc kệ hắn, đến khi quân rút về thành. Hắn có bận rộn đến chết cũng không quan tâm, hiện giờ binh sĩ bị thương không thể tính bằng số lượng nữa, quân ra trận bao nhiêu thì bị bấy nhiêu. Ngay cả nàng, chân tay mỏi rã rời, trên mặt cũng bị một vết xướt do kiếm để lại. Ai cũng thê thảm vô cùng.
_____________________
Lát sau, quân lương thấy tình hình không ổn. Biết được chi viện đã đến, hắn liền cho quân rút đi, tạm thời hoãn chiến. Nếu đánh nữa e là quân của ta sẽ đến chi viện tiếp, vì hắn đoán được rằng âm mưu tung tin giả đã bị bại lộ, sẽ không lâu sau quân ta sẽ nhận ra và đến tiếp ứng. Đây không phải điều có lợi cho hắn.
______________________
Sau trận chiến, quân địch đã rút đi. Trời bắt đầu khóc thương cho số quân đã chết thảm, liền tuôn tràn một trận rất mưa to, như đang rửa sạch quân thù. Lần này, e là có gian tế đang âm thầm thông địch phản quốc, nếu không làm sao có thể dụ hết quân triều đình đi được, chuyện này e là không đơn giản.
Trận chiến đi qua, để lại biết bao xác người nằm kín cả một chân thành. Dù mưa có rất to đi nữa, mọi người vẫn cùng nhau dọn dẹp và chôn cất các binh sĩ cho tử tế, coi như là điều an ủi duy nhất tất cả có thể làm. Dân chúng mừng rỡ lập tức mở cửa thành đón đoàn binh trở về, ai ai cũng bận rộn dọn xác phụ quân định quốc, binh sĩ bị thương thì bị điều đi trị liệu. Ai biết y thì đi trị thương, ai có sức thì đi dọn xác, ai biết nấu ăn thì đi nấu nướng cho tất cả mọi người. Mỗi người một việc, không ai bảo ai câu nào. Thành ninh châu tạm thời đã yên ắng giờ chỉ còn nghe tiếng ai oán khắp trời.
_______________________
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Chi Viên ( thuật hạ thân cận )
Công chúa người không sao đó chứ? "chạy tới đỡ"
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Ta... không sao, mau phụ mọi người một tay đi. "cười tươi"
Chi Viên thấy nàng trên người toàn máu me, liền chạy đến đỡ lấy nàng, hỏi thăm rối rít. Nàng vội bật cười, rồi kêu y đến phụ tất cả mọi người. Lần ra trận này, tổn thất không hề ít, ai cũng mang thương trên người thương tật trở về, bọn họ chỉ có bị nặng hay nhẹ chứ không một ai là tránh khỏi đao kiếm vô tình.
Chi Viên vừa rời đi, nàng liền đảo mắt tìm bóng dáng vừa cứu nàng khi nãy, hắn giống như đã lôi nàng từ đại ngục trở về vậy, nếu không có vị thiếu niên đó, e là nàng không đủ mạng để trở về.
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Thấy rồi "hí hửng"
Nàng đảo mắt một lượt, cũng vừa vặn nhận ra chàng thiếu niên anh tuấn khi nãy. Nàng nhanh chóng chạy đến trước mặt hắn, còn cuối đầu cảm tạ bày tò thành ý
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Nè... đa tạ! "thành tâm"
Nghiêm Hoài Bắc
Nghiêm Hoài Bắc
Công chúa không phải đa tạ ta làm gì, cô làm rất tốt, chống cự đến giờ phút này đã rất giỏi. Khi nãy ta hơi quá lời.
Hắn bận rộn lau đi vết máu trên thanh kiếm, chiếc khăn tay màu hồng phấn giờ đây bị nhem nhuốc màu đỏ thẳm.
Tiêu Ninh
Tiêu Ninh
Tướng quân, ngài đã có ý trung nhân rồi sao? "hơi thất vọng"

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play