Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐM]Ràng Buộc

#1

Cậu sống trong sự yêu chiều của hắn
ngày ngày được hắn chở che
quan tâm
bảo vệ
lo lắng
cậu với hắn như hình với bóng
như thanh mai trúc mã
không thể tác rời
Cứ nghĩ như thế đã đủ hạnh phúc
gia đình đầy đủ
giàu có
ấm no
nhưng không...
có lẽ ông trời luôn trêu ngươi người tốt
gia đình hắn trong 1 vụ tai nạn đã mất m/a./n/g
Chỉ vì lúc đó cậu ở đó
Chỉ vì cậu đi cùng cha mẹ hắn ngày hôm đó
Chỉ vì người gây tai nạn nói rằng cậu là chủ mưu
Khiến hắn hận cậu
hận cậu thấu tâm can xương tủy
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
cmn
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
đáng lẽ ra lúc đó tôi không nên quen biết cậu
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
quen biết cậu là 1 điều tôi hối hận nhất trong cuộc đời này
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
sao cậu không c/h/ế/t quách đi cho xong
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
đồ vô dụng
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
cậu hại cha mẹ mình chưa đủ
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
sao lại muốn hại cha mẹ tôi
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
lúc đó coi như tôi mắt mù mới nhìn trúng cậu
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
đến giờ tôi vẫn cảm thấy g/h/ê t/ở/m
thiếu niên thoi thóp muốn nói nhưng lại chẳng có sức
vì sao ư...
có lẽ là do hắn chăng
vù hắn hiểu lầm cậu
muốn cậu chuộc tội với những gì mà bản thân gây ra
nhưng cậu đã làm gì
chính bản thân cậu cũng không biết rõ
Rõ ràng lúc trước còn hạnh phúc như thế
còn dịu sàng với cậu đến thế
Giờ hắn như biến thành người khác
cậu cũng chán ngán việc này lắm rồi
hình như là cậu g/i/ế/t c/h/ế/t cha mẹ hắn
cũng hình như không phải
đầu óc cậu rối tung không thể nghĩ được gì cả

#2

hình như cũng không nhất thiết lắm
mọi thứ như dần mờ ảo
cậu chẳng rõ đâu là mơ
và đâu là thực
nó như 1 giấc mơ
nhưng lại cũng như 1 sự thật phũ phàng
tại sao...
tại sao chứ
đến lúc cậu buông bỏ thì hắn lại cố níu kéo
rất mệt mỏi
chỉ muốn giải thoát 1 lần cho xong
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
Tôi xin em đó làm ơn.../nắm bàn tay Khánh /
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
tôi biết sai rồi
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
xin em.. hức
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
xin em tỉnh lại đi
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
đừng ngủ nữa mà bảo bối /gục đầu vào lòng bàn tay cậu khóc/
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
tôi sẽ không như thế nữa
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
tôi sẽ về sớm mà
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
sẽ không ép buộc em nữa
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
cũng sẽ không coi em là thế thân nữa
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
làm ơn
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
xin em tỉnh lại nhìn tôi dù chỉ 1 chút thôi
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
em ngủ lâu quá rồi
đáp lại hắn chỉ là tiếng máy móc
cũng sự tĩnh lặng của không gian
cũng do hắn đáng đời
đến khi mất đi mới biết thế nào là chân quý
thế nào là tình yêu
kể từ 2 năm trước
khi cậu tự gieo mình xuống vách đá đó
hắn dần nhận ra rằng...
hắn yêu cậu
hắn ngày đêm tình cậu
để rồi được kết quả gì cơ chứ
cậu nằm lạnh lẽo ở 1 vách đá
m.á.u chảy đầy đầu thấm đẫm cả vào quần áo
những con vật quanh đó thì trực chờ được săn mồi
hắn nhìn như thế lòng lại càng nhói đau
tất cả là do hắn mà
là do hắn bức cậu đến bước đường cùng
là do hắn c.ư.ớ.p đi tự do và hạnh phúc của cậu
nếu không phải năm xưa...
hắn dùng ánh mắt đó nhìn cậu thì có lẽ bây giờ cậu đã là 1 nghệ sĩ tỏa sáng trên sân khấu
với biết bao ước mơ và hi vọng
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
xin lỗi
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
là tôi h.ạ.i em
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
thành thật xin lỗi
Lưu Hoài Khánh
Lưu Hoài Khánh
...

#3

Mốc Tổng
Mốc Tổng
đừng hỏi why
Mốc Tổng
Mốc Tổng
tại sao thời gian nhảy hơn cóc nhảy
Mốc Tổng
Mốc Tổng
đơn giản vì cái đoạn thời gian bị cắt
Mốc Tổng
Mốc Tổng
tui không biết viết gì vô
Mốc Tổng
Mốc Tổng
mà muốn vô vô nhưng muốn cả viết tắt
Mốc Tổng
Mốc Tổng
mà viết tắt thì ad không cho
Mốc Tổng
Mốc Tổng
nên có sao viết thế
Mốc Tổng
Mốc Tổng
cấm càu nhàu
Mốc Tổng
Mốc Tổng
không bắt xem
Mốc Tổng
Mốc Tổng
truyện đăng vui vẻ hoan hỉ
...
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
bảo bối a/đưa thìa cơm đến miệng cậu/
đáp lại hắn là sự thờ ơ vô hồn trong đôi mắt của cậu
cũng phải thôi
cậu không tin điều này là sự thật
cậu chỉ nghĩ đây là mơ và muốn dẹp tan giấc mơ này đi
Lưu Hoài Khánh
Lưu Hoài Khánh
g/i/ế.t tôi đi /hờ hững/
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
/sững sờ/
hắn run rẩy đặt chiếc bát xuống bàn đầu giường
nắm chặt lấy bàn tay cậu như không tin vào những gì mình nghe thấy
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
/run rẩy/ em nói cái gì cơ...
Lưu Hoài Khánh
Lưu Hoài Khánh
g.iế.t tôi đi
Lưu Hoài Khánh
Lưu Hoài Khánh
đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa/vô hồn/
cậu lặp lại những gì bản thân đã nói
khiến hắn đơ người lại
đây không phải Lưu Hoài Khánh mà hắn quen biết
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
cậu không phải em ấy/liên tục lắc đầu/
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
em ấy rất sợ đau
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
rất sợ c.h.ớ.t
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
cậu không phải em ấy
Hoắc Dương Hoàng
Hoắc Dương Hoàng
không phải...
tại sao lại không phải cơ chứ
không phải do hắn sao
con người kia luôn ngây thơ hồn nhiên đôi lúc mạnh mẽ kiên cường
nhưng lại rất sợ tối và sợ đau
nhưng tại sao...
tại sao lại biến thành như thế
đó không phải là như hắn muốn sao
hắn thấy cậu phiền
cậu mít ướt
yếu đuối
bây giờ cậu cũng chẳng còn có thể theo hắn nữa
cũng chẳng hơi đâu mà khóc cho hắn xem
cậu đã khóc cạn nước mắt rồi
Lưu Hoài Khánh
Lưu Hoài Khánh
tôi mệt rồi anh buông tha cho tôi đi..

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play