Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

< Đn Wind Breaker /Nii Satoru > Ánh Dương Tàn

Chương.1

Ánh Dương Tàn
Chương.1
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
> “Khi tôi mở mắt ra, thế giới đã biến mất.”
Pov. Kirisaki Noa
Tôi tỉnh dậy trong căn phòng ngập ánh trắng.
Trần nhà phản chiếu ánh sáng từ cửa sổ, chia đôi không gian thành hai mảng sáng và tối.
Tôi không nhớ mình là ai, hay vì sao lại nằm đây.
Thứ duy nhất còn sót lại, là tiếng gió lướt qua tấm rèm mỏng — âm thanh nhẹ đến mức khiến tôi tưởng như nó đang thở.
Người ta bảo tôi vừa tỉnh sau một vụ tai nạn.
Sống sót, nhưng ký ức vỡ vụn.
Tôi không sợ, cũng không thấy đau.
Chỉ thấy trong đầu mình trống rỗng như mặt hồ không đáy.
Mọi thứ tôi nhìn thấy đều mờ đục, bị nuốt trọn trong hai gam sáng tối.
Không có màu, không có độ sâu.
Những khuôn mặt đến rồi đi chỉ như những vùng sáng đang chuyển động.
Chẳng ai giữ được hình dáng trong mắt tôi quá lâu.
> “Anh Kirisaki Noa, hôm nay có thấy đỡ hơn không?” Bác sĩ hỏi.
Tôi mất một lúc mới nhận ra cái tên đó là của mình.
Noa. Ngắn, mềm, lạnh như âm thanh tan giữa hơi thở.
Tôi gật đầu. Không biết phải đáp thế nào khác.
Cánh cửa phòng mở ra.
Tiếng bước chân quen đến lạ dừng lại ở ngưỡng cửa.
Có mùi gì đó rất nhẹ, như mùi mưa vừa tắt hòa cùng hương nắng nhạt.
> “Xin lỗi, tôi có thể vào được chứ?”
Giọng trầm, khẽ, mà ấm áp đến mức khiến tôi khựng lại.
Tôi ngẩng lên.
Trong ánh sáng chói lòa, chỉ có dáng người ấy hiện rõ — rõ đến mức những đường viền quanh anh khiến tôi nhói mắt.
Người đó bước lại gần, ngồi xuống bên giường.
Tôi nghe tiếng ghế kêu rất nhỏ, rồi giọng nói ấy lại vang lên, thấp như một lời thở dài:
> “Anh vẫn giống như trước... chỉ là, ánh mắt không còn như xưa.”
Tôi nhìn anh ta, không biết phải nói gì.
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
Trước kia?
— tôi hỏi lại, giọng mình khàn, lạc lõng.
Người đó khẽ cười.
Một nụ cười nhẹ đến mức nếu tôi chớp mắt, có lẽ sẽ biến mất cùng ánh sáng.
> “Ừ. Trước kia.”
Anh không nói thêm.
Chỉ im lặng, đưa tay chỉnh lại chăn cho tôi — động tác chậm và quen thuộc đến kỳ lạ.
Tôi nhìn bàn tay ấy, thấy chúng run rất nhẹ.
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
Anh là ai?
Tôi hỏi.
Một thoáng ngừng lại.
Rồi anh nói:
> "Umemiya Hajime."
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
Có lẽ... tôi từng là người đồng hành của anh.
Không hiểu sao, trái tim tôi thoáng nhói lên.
Không phải vì tôi nhớ ra điều gì — mà vì tôi không thể.
Khi anh đứng dậy, bóng anh đổ dài trên nền gạch, chia căn phòng thành hai nửa.
Sáng – tối. Và ở ranh giới ấy, lần đầu tiên tôi nhận ra: ánh sáng, đôi khi cũng có thể đau đến thế nào.
--- > “Có lẽ tôi từng là người đồng hành của anh.” Câu ấy cứ lặp lại trong đầu tôi suốt đêm. Như một tiếng vọng không chịu tan, lẩn khuất trong vùng sáng mờ nhòe mà tôi chẳng thể nào chạm tới. ---

Chương.2

Ánh Dương Tàn
Chương.2
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
> “Có những âm thanh không cần được nghe — chỉ cần cảm nhận.”
Pov. Kirisaki Noa
Tôi bắt đầu tập đi lại quanh phòng vào buổi sáng.
Bác sĩ bảo như thế tốt cho hồi phục, nhưng mỗi bước chân tôi đều mang cảm giác xa lạ, như đang bước trên nền đất của một thế giới không thuộc về mình.
Thứ duy nhất khiến tôi biết mình vẫn tồn tại, là âm thanh của đôi dép chạm nền gạch, và tiếng rèm cửa rung lên trong gió.
Ngày nào đó, anh lại đến.
Vẫn là giọng nói trầm quen thuộc ấy, chỉ cần vang lên thôi là tôi đã biết.
Không hiểu sao, giữa vô vàn giọng nói, tôi chỉ phân biệt được giọng anh.
Nó có nhịp riêng — chậm, trầm, và mềm như hơi ấm thấm qua lớp không khí.
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
Anh thấy hôm nay thế nào?
Tôi ngồi bên cửa sổ, ánh sáng rọi thẳng khiến mắt mình đau nhói.
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
Tốt hơn một chút
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
nhưng tôi vẫn không… thấy được.
Anh không hỏi “thấy gì”.
Không tỏ vẻ thương hại.
Chỉ im lặng một lúc, rồi nói:
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
Không sao. Anh vẫn đang nhìn, chỉ là theo cách khác thôi.
Tôi quay đầu lại.
Ánh sáng đổ xuống khuôn mặt anh thành một vùng sáng mờ, chỉ còn viền môi và đường nét cằm hiện lên.
Khi anh cười, tôi thấy khóe môi ấy chuyển động — không rõ, nhưng dịu dàng đến mức khiến tim tôi thoáng co lại.
Tôi không nhớ được anh là ai.
Không nhớ quá khứ, không nhớ lý do vì sao anh lại ở đây mỗi ngày.
Nhưng cơ thể tôi… dường như vẫn còn nhớ.
Nhớ cách anh pha trà cho tôi, đúng lượng đường khiến vị đắng vừa đủ tan.
Nhớ cách anh đặt tay lên vai tôi, không nặng, chỉ chạm.
Và cả cách anh ngồi im, không nói gì, nhưng khiến không gian trở nên ấm hơn hẳn.
Tôi hỏi:
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
Tại sao anh lại đến?
Anh đáp:
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
Vì tôi đã từng hứa rằng sẽ không để anh phải một mình.
Một câu nói đơn giản, nhưng khiến tôi im bặt.
Tôi không biết nên cảm ơn hay xin lỗi, nên giữ anh lại hay đuổi anh đi.
Chỉ biết, giữa ánh sáng trắng mờ ấy, tôi nghe tim mình đập — âm thanh thật đến mức khiến cổ họng nghẹn lại.
Chiều hôm đó, trời đổ mưa nhẹ.
Anh mang theo mùi gió và hơi ẩm của đất.
Khi anh đưa tay gạt tóc mái rơi xuống trán tôi, đầu ngón tay anh lạnh — nhưng tôi lại thấy như có một vệt sáng rất nhỏ vừa chạm vào tim.
Tôi hỏi khẽ:
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
Chúng ta… từng là gì của nhau?
Anh nhìn tôi, rất lâu, trước khi đáp:
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
Có lẽ… là hai người đã từng đi qua nhau, và chưa kịp quay lại.
Tôi mím môi, không biết vì sao cổ họng lại nghẹn.
Câu trả lời của anh trôi qua giữa hai người, như một cơn gió không tên.
Tôi không thấy được khuôn mặt anh trong ánh sáng nhòa kia, chỉ biết… mỗi khi anh đến gần, thế giới trong mắt tôi không còn quá lạnh.
--- > “Không sao. Anh vẫn đang nhìn, chỉ là theo cách khác thôi.” Câu nói ấy cứ vang lên mãi, như tiếng gió khe khẽ lướt qua lòng bàn tay — nơi tôi vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của anh. ---

Chương.3

Ánh Dương Tàn
Chương.3
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
> “Tôi không còn nhìn thấy màu sắc. Nhưng dường như, thế giới đang phát ra âm thanh của ánh sáng.”
Pov. Kirisaki Noa
Ngày thứ mười hai kể từ khi tôi tỉnh lại.
Bác sĩ nói tôi hồi phục tốt, nhưng tâm lý vẫn “mờ”, như thể tâm trí tôi còn đang ngủ quên đâu đó trong lớp sương dày.
Tôi không phản bác. Vì đúng là thế thật.
Tôi tỉnh dậy mỗi ngày, nhưng vẫn thấy mình sống trong khoảng giữa — không phải quá khứ, cũng chẳng phải hiện tại.
Hajime đến như thường lệ.
Tôi không cần nhìn cũng biết, vì bước chân của anh khác với tất cả mọi người.
Không nhanh, không chậm, mà đều đến mức khiến tim tôi tự điều chỉnh nhịp thở theo.
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
Hôm nay trời ấm hơn rồi
Anh nói, và khẽ hỏi:
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
Có muốn ra ngoài không?
Tôi im lặng. Mưa vẫn chưa dứt hẳn, chỉ còn rơi lác đác ngoài hiên.
Anh không đợi câu trả lời, chỉ kéo rèm, để ánh sáng mờ lọt vào căn phòng.
Tôi hơi nheo mắt, thứ ánh sáng ấy không làm đau như trước, có lẽ vì nó đi cùng mùi gió và tiếng anh khẽ cười.
Tôi bước ra cùng anh, dừng lại bên hành lang nơi dãy cây ngọc lan đang đọng nước.
Giọt mưa từ mái hiên rơi xuống, vỡ thành âm thanh trong trẻo.
Tôi nghe, rồi chợt nói:
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
Hóa ra, mưa cũng có hình.
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, hỏi khẽ:
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
Hình gì?
Tôi đáp, chậm rãi:
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
Tròn. Giống như… giọng nói của anh vậy.
Hajime khẽ bật cười. Một tiếng cười ngắn, nhẹ như luồng gió trượt qua vai tôi.
Cảm giác ấy khiến tim tôi thắt lại.
Tôi không biết vì sao — chỉ biết, từ rất lâu rồi, tôi chưa từng muốn ghi nhớ điều gì như thế.
Chúng tôi ngồi dưới mái hiên, cùng nghe mưa tan.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng tim, nhịp đôi, khe khẽ và thật.
Tôi đặt tay lên lan can, vô tình chạm vào ngón tay anh.
Da anh lạnh, nhưng mềm và tĩnh, như một vệt sáng đang khẽ trôi qua dưới đầu ngón tay tôi.
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
Xin lỗi.
Tôi nói, rụt tay lại.
Anh không rút ra, chỉ đáp nhỏ:
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
Không cần xin lỗi. Tôi đã quen với việc anh vô tình chạm vào mình rồi.
Tôi quay sang, dù chẳng thể thấy rõ gương mặt.
Kirisaki Noa
Kirisaki Noa
Vô tình?
Tôi hỏi.
Hajime khẽ cười.
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
Có lẽ không đâu.
Gió đổi hướng, mang theo mùi hoa ngọc lan mới nở.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ mình đã thấy — không phải bằng đôi mắt, mà bằng tim.
Một thứ ánh sáng dịu và tràn đầy đến mức khiến tôi sợ, rằng nếu chớp mắt, nó sẽ biến mất như giấc mơ.
--- > “Có lẽ không đâu.” Tôi nhớ mãi câu nói ấy, như một vệt sáng ngắn ngủi len vào vùng tối trong tâm trí. Từ hôm đó, mỗi khi nghe tiếng bước chân ấy ngoài hành lang, tôi biết — gió đã đến. Và gió, lần đầu tiên, có hình. ---

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play