Một tuần trôi qua kể từ ngày An gửi tờ giấy nhỏ ấy. Mỗi sáng đến lớp, Minh đều thấy cô ngồi cạnh cửa sổ, đọc sách hoặc viết gì đó trong cuốn sổ tay màu xanh nhạt. Cô ít nói, ít cười hơn hôm đầu, nhưng mỗi khi ai đó bắt chuyện, nụ cười ấy vẫn dịu dàng, như ánh nắng buổi sớm.
Minh thì khác. Cậu bắt đầu nhận ra mình hay nhìn về phía bàn An. Không phải vì tò mò, mà vì cảm giác thân quen lạ lẫm nào đó. Cứ như thể… họ đã gặp nhau từ trước, trong một ký ức nào đó mà cậu không nhớ nổi.
Chiều hôm đó, trời lại âm u. Cơn mưa lất phất bắt đầu rơi khi Minh rẽ qua hành lang phía sau trường — nơi có phòng nhạc bị bỏ trống lâu rồi. Cánh cửa khẽ hé, và từ bên trong vang lên tiếng đàn piano. Âm thanh ấy nhẹ nhàng, man mác buồn.
Cậu bước đến gần, ngó qua khe cửa. Bên trong, An đang ngồi trước cây dương cầm cũ, ngón tay lướt trên phím đàn. Mái tóc cô buông xõa, lay nhẹ theo từng giai điệu. Trong khoảnh khắc đó, Minh thấy cô thật khác — không còn là cô bạn mới rụt rè, mà là một người con gái đang kể câu chuyện của mình bằng âm nhạc.
Khi bản nhạc kết thúc, Minh vô tình làm rơi cuốn sổ trong tay. Tiếng động vang lên khiến An giật mình quay lại.
“Minh?”
“À… xin lỗi, mình không cố ý nghe lén đâu.”
“Không sao.” – cô cười nhẹ – “Mình cũng đâu phải đang giấu gì.”
Minh bước vào, nhìn quanh căn phòng bụi bặm, chỉ có ánh sáng mờ hắt qua cửa sổ.
“Cây đàn này cũ quá rồi, sao cậu vẫn chơi được nhỉ?”
“Ừ… nó là của mẹ mình. Hồi nhỏ, mình hay ngồi nghe mẹ đàn. Giờ mẹ không còn nữa…” – giọng cô chùng xuống.
Khoảnh khắc ấy, Minh im lặng. Cậu không biết nói gì ngoài việc ngồi xuống bên cạnh, lắng nghe tiếng mưa rơi bên ngoài hòa vào hơi thở của An.
“Xin lỗi.” – cậu nói khẽ.
“Không sao. Mưa mà… đôi khi lại khiến người ta nhớ nhiều thứ.”
An đặt tay lên phím đàn, chơi vài nốt nhạc mới — lần này nhẹ hơn, trong hơn. Cô quay sang Minh:
“Cậu có muốn thử không?”
“Ờ… mình không biết gì về đàn đâu.”
“Không sao, mình chỉ cần cậu nghe là được.”
Cả hai ngồi cạnh nhau, trong căn phòng nhỏ ngập hương bụi và tiếng mưa. Tiếng dương cầm vang lên lần nữa, hòa cùng âm thanh mưa rơi, như nối liền hai thế giới — một của kỷ niệm, một của hiện tại.
Sau khi bản nhạc dừng, An khẽ hỏi:
“Cậu có bao giờ sợ mất ai đó không?”
Minh nhìn ra cửa sổ, mưa vẫn rơi, lòng chợt nặng trĩu.
“Có. Nhưng mình nghĩ… người đó sẽ không thật sự mất đi, nếu mình còn nhớ.”
An im lặng. Trong mắt cô, một tia sáng lấp lánh — như nước mắt, nhưng cũng như niềm tin nhỏ nhoi còn sót lại.
“Cậu giống mẹ mình lắm.” – cô nói khẽ.
“Giống… mẹ cậu?”
“Ừ. Mẹ mình cũng từng nói y hệt như vậy.”
Cơn mưa ngoài trời dần tạnh. Ánh sáng yếu ớt lọt qua khung cửa, chiếu lên đôi tay An đang đặt trên phím đàn. Minh nhìn bàn tay đó — nhỏ nhắn, mảnh mai, nhưng chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm.
“An này…” – Minh ngập ngừng – “Nếu cậu muốn, mình sẽ nghe cậu chơi đàn mỗi khi mưa.”
An mỉm cười, nụ cười lần này không buồn nữa, mà thật sự ấm áp.
“Vậy thì, mỗi lần mưa, mình không còn thấy cô đơn nữa rồi.”
Bên ngoài, ánh hoàng hôn sau mưa đổ xuống mái trường, loang lổ trên mặt đất. Minh rời phòng nhạc cùng An, bước đi trên con đường ướt nước. Cậu không nói gì, chỉ nghe tiếng bước chân của cả hai hòa vào nhau — đều đặn, yên bình.
Trong lòng Minh, một điều gì đó đang khẽ đổi thay. Không phải chỉ là sự cảm mến. Đó là sự đồng cảm — hai tâm hồn từng cô đơn, giờ tìm thấy nhau qua tiếng đàn và cơn mưa. 🌧️🎹