Sáng hôm ấy, nắng đầu thu len qua khung cửa sổ, phủ lên bàn học của An một màu vàng ấm. Cô khẽ ngẩng đầu, nhìn những tia nắng chiếu trên trang vở, rồi khẽ thở dài. Mấy ngày nay, An và Minh ít nói chuyện hơn. Không phải vì giận dỗi, mà như thể cả hai đều đang chờ một điều gì đó — một lời nói, một bước tiến, hay một sự can đảm.
Minh vẫn ngồi ở bàn cuối, nơi anh có thể thấy An rõ nhất. Nhưng hôm nay, thay vì chọc ghẹo hay gửi mảnh giấy nhỏ, anh chỉ im lặng nhìn. Cô cười ít đi, nhưng vẫn dịu dàng như thế. Chỉ là, trong đôi mắt ấy, có chút gì đó buồn mà Minh chưa từng thấy.
Giờ ra chơi, cậu lấy hết dũng cảm, bước đến bàn An.
“Ê, dạo này… cậu ổn không?” — Minh hỏi, giọng nhẹ như sợ làm gãy không khí giữa hai người.
An ngẩng lên, thoáng ngạc nhiên, rồi mỉm cười gượng gạo. “Mình ổn. Chỉ là hơi mệt một chút.”
Minh ngồi xuống cạnh bàn cô, tay gãi đầu. “Hôm qua cậu về sớm, mình tưởng cậu giận mình chứ.”
“Không đâu,” cô cười, “Chỉ là… có việc ở nhà thôi.”
Câu trả lời đơn giản, nhưng ánh mắt của An lại khiến Minh thấy lòng cậu nhói lên. Có điều gì đó cô đang giấu.
Buổi chiều, sau khi tan học, Minh vô tình thấy An đứng ở sân trường, nói chuyện với một người đàn ông trung niên. Người ấy có vẻ nghiêm khắc, còn An thì cúi đầu lặng im. Minh đứng từ xa, nghe loáng thoáng vài từ: “Học bổng… mẹ con mình… không được bỏ dở.”
Tim Minh như thắt lại. Cậu hiểu, có lẽ đằng sau nụ cười của An là cả một gánh nặng mà cô chưa từng kể.
Tối hôm đó, Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh đèn đường vàng nhạt hắt qua tấm rèm. Điện thoại rung lên:
> An: “Cậu ngủ chưa?”
Minh: “Chưa. Cậu sao thế?”
An: “Chỉ muốn nói cảm ơn. Cảm ơn vì đã luôn để ý mình.”
Minh nhìn dòng tin nhắn, tim cậu đập nhanh. Tay run run gõ lại:
Minh: “Mình không biết có giúp được gì không, nhưng… nếu cậu cần, mình luôn ở đây.”
Phía bên kia, An nhìn màn hình, môi khẽ cong lên. Một nụ cười buồn. Cô đặt điện thoại xuống, ngước nhìn trần nhà. Có lẽ cô cũng muốn bước đến gần cậu hơn, nhưng lại sợ… sợ mình không xứng đáng.
Đêm ấy, cả hai cùng thao thức. Hai người ở hai nơi khác nhau, nhưng đều nghĩ về nhau — cùng một nỗi nhớ, cùng một khoảng cách.
Minh nhìn lên bầu trời ngoài cửa sổ, thầm nói trong lòng:
> “An à, dù cậu có chuyện gì, mình vẫn muốn đi cùng cậu, được không?”
Ở đầu bên kia thành phố, An cũng khẽ thì thầm:
> “Minh, nếu một ngày mình phải rời xa… cậu có buồn không?”
Câu hỏi ấy tan vào bóng đêm, không ai nghe thấy. Chỉ có ánh trăng ngoài kia chứng kiến hai trái tim đang lặng lẽ tìm nhau, nhưng chưa đủ dũng khí để chạm tớ