Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ ĐN HSR X JJK ] Tối

Chương 1: Decis

• Tối •
•••
Âm thanh kim loại va nhau chát chúa trong sân tập
Maki liên tục vung đao, lưỡi đao sắc lẹm và sáng bóng có thể thấy hình ảnh qua nó
Bên đây, Decis liên tục né tránh các đòn tấn công một cách nhẹ nhàng và trơn tru
Ở bên ngoài, có 3 tiếng xì xào không ngừng bàn luận
Okkotsu Yuuta
Okkotsu Yuuta
H-hai người họ đáng sợ thật!
Okkotsu Yuuta
Okkotsu Yuuta
Dùng cả đồ thật để tập luyện...
Okkotsu lên tiếng, giọng điệu lo lắng:
Panda
Panda
Ài... chuyện này bình thường lắm
Panda
Panda
Cậu nên làm quen dần đi!
Inumaki Toge
Inumaki Toge
Shake!
Okkotsu Yuuta
Okkotsu Yuuta
Nhưng mà...tớ thấy nãy giờ Decis-san chủ né thôi...
Panda
Panda
Là vì sợ chị đại Maki của chúng ta bị thương đó!
Panda hào hứng lên giọng cao
Okkotsu Yuuta
Okkotsu Yuuta
Ehh- vậy...vậy...-
Inumaki Toge
Inumaki Toge
Okaka okaka!
Panda
Panda
Không phải đâu, đàn anh Decis là người đã chỉ dẫn Maki tập luyện chú cụ đó
Panda
Panda
Nói không có tình cảm là nói dối, nhưng có tình cảm sâu đậm quá cũng không đúng
Panda
Panda
Nên là cứ coi như hai người họ là anh em đi ha!
Okkotsu Yuuta
Okkotsu Yuuta
Vâng-
Keng!
Zen
Zen'in Maki
Tch!
Cả ba quay lại nhìn thấy Maki đang ngồi bệt dưới đất, kính nát mất bị văng một bên,cây đao sắc lẹm kia cũng bị gãy làm hai
Okkotsu Yuuta
Okkotsu Yuuta
Nặng tay quá...!
Okkotsu lên tiếng cảm thán, người run lên
Panda
Panda
Không sao đâu, chuyện bình thường mà, Decis-senpai rất khắc khe trong việc luyện tập
Panda vỗ vai Okkotsu một cái rồi chạy ra chỗ Maki đỡ cô lên
Inumaki Toge
Inumaki Toge
Shake
Inumaki cũng chạy ra theo đến chỗ Maki
Zen
Zen'in Maki
Lần sau, tôi sẽ thắng anh
Maki được Panda đỡ lên, mắt vẫn chẳng rời đi mà nhìn chằm chằm Decis. Giọng kiên quyết:
Người kia không rảnh nhìn Maki thêm một cái, xoay người bỏ đi
Decis
Decis
Đợi khi mày sống thêm được trăm năm thì hẳn nói câu đó với tao
•••

Chương 2: Lời Hứa Ở Sân Tập

• Tối •
•••
Người kia không rảnh nhìn Maki thêm một cái, xoay người bỏ đi
Decis
Decis
Đợi khi mày sống thêm được trăm năm thì hẳn nói câu đó với tao
Cái xoay người ấy lạnh lùng đến nỗi, không thấy bàn tay của Maki đã nắm chặt, gương mặt trắng bệch
Câu ấy không nói dối, nó là một sự thật tuyệt đối. Maki quá yếu đuối, không chỉ ở cơ thể mà còn ở niềm tin của chính mình
Con đánh để được công nhận, để chứng minh mình mạnh mẽ, để trả thù
Nhưng chính điều đó đã trói buộc cô
...
Tiếng bước chân của Decis điều đặn và khô khốc
Nó bước đi trên hành lang phủ ánh nắng chiều
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tàn nhẫn dữ ha~
Decis
Decis
Tôi chỉ nói sự thật
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nói năng thế thì học sinh của học sẽ học theo cậu, làm tổn thương người khác bằng lời nói mất
Decis
Decis
Tôi không cần họ học theo tôi. Tôi chỉ muốn họ biết
Decis
Decis
Sức mạnh không đến từ lòng thương hại
Decis
Decis
Đừng lấy lí do để che lấp sự yếu kém của mình
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thật là...
Bây giờ, Gojo cũng bất lực với Decis người gì mà mở mõm câu nào là cứa tim câu đó
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thôi được rồi, cậu chuẩn bị đi làm nhiệm vụ đi
Decis
Decis
Không cần anh nhắc
Nói xong, nó bỏ đi một mạch về kí túc xá
...
Maki vẫn còn đứng giữa sân tập luyện
Toàn thân rã rời nhưng bây giờ trong đầu cô chỉ có một câu nói:
"Đợi khi mày sống thêm được trăm năm thì hẳn nói câu đó với tao"
Maki không nổi giận vì cô biết, Decis nói đúng
Cô còn quá non nớt, không chỉ về sức mạnh mà còn cách chiến đấu
Cô đánh để được công nhận, để chứng minh mình mạnh mẽ, để báo thù cái gia tộc chết dẫm đó
So cô với Decis , sự khác biệt quá rõ ràng
Maki thở dài một hơi, rồi ngước nhìn về phía Mặt Trời chiều
Zen
Zen'in Maki
Anh thật sự ở một đẳng cấm khác
Rồi ánh mắt cô kiên định
Zen
Zen'in Maki
Nhưng tôi cũng không chịu thua đâu!
•••

Chương 3: Đêm Tối

Ký túc xá yên tĩnh đến mức nghe được tiếng gió luồn qua khung cửa gỗ.Đèn tắt. Không ai đi qua hành lang.Chỉ có một căn phòng cuối dãy, xa tít khỏi ánh sáng phòng người khác
Decis nằm trên giường, lưng tựa vào tường, tay ôm lấy chiếc gối ôm dài
Ánh trăng từ cửa sổ rọi vào, vệt sáng bạc cắt ngang đôi mắt đang mổ.Nó không ngủ.Chẳng mấy khi ngủ được, từ rất lâu rồi
Ánh trăng làm nó nhớ đến thứ khác, ánh đèn neon lạnh lẽo nơi chiến trường xa xưa, tiếng kim loại chạm nhau, tiếng thét, mùi máu nóng đặc quánh trên tay.Những người từng đi cùng nó
Nó nhắm mắt,rồi mở ra.Lòng cứ phẳng lặng nhưng sâu như đáy nước chỗ mà chẳng ai nhìn thấy, cũng chẳng ai chạm tới
Hình ảnh Maki vụt qua trong suy nghĩ
Cô cúi đầu, không khóc, không gào
Chỉ lặng lẽ thừa nhận và đứng lên
Decis khẽ bật ra một hơi thở mỏng, như cười mỉa
Decis
Decis
Ít nhất... Vẫn chưa hoàn toàn vô dụng
Không phải lời khen.Chỉ là sự đánh giá đơn giản
Ánh trăng lạnh.Phòng lạnh.Tim nó thì quen lạnh từ lâu rồi
Nó kéo chiếc gối ôm sát hơn, mắt vẫn không rời vầng trăng ngoài kia
Decis
Decis
Mọi người...em nhớ nhà
Nó ngừng lại, tay siết chặt gối hơn
Decis
Decis
Nhưng em không nhớ đường về nữa...
'Mọi người' là ai
' Đường về nhà' ở đâu
' Nhớ' làm gì
•••
Châu
Châu
Hayy dô
Châu
Châu
Xin chào, tui là tác giả bộ này
Châu
Châu
Đây là lần đầu tui viết truyện nên mọi người hoan hỉ nha
Châu
Châu
Có sai sót hay vấn đề gì thì cứ nói với tui nha
Châu
Châu
Và mọi người cmt cho tui đi, tui thích đọc cmt của mọi người lắm á(⁠。⁠・⁠ω⁠・⁠。⁠)⁠ノ⁠♡

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play