Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[QuinnLy] Chuyện Tình Giữa Trời Nam

Chap 1: Bóng Người Trở Lại

Sáng sớm ở vùng Cần Thơ, sương còn giăng trắng trên mấy rặng dừa nước, con kênh nhỏ lượn quanh cánh đồng lúa vừa trổ đòng.
Tiếng gà gáy lẫn tiếng mái chèo khua nước, người trong xóm ai nấy đã dậy lo công chuyện đồng áng.
Cả làng Bàu Lộc mấy hôm nay rộ lên chuyện nhà Hội đồng Nguyễn – dòng họ giàu nứt đố đổ vách, ruộng gạo khắp ba tỉnh miền Tây – sắp đón cô Hai nhà ông từ bên Tây trở về. Ai nghe cũng xuýt xoa.
#nhanvatnutonghop
#nhanvatnutonghop
1: Trời đất ơi, con gái nhà giàu mà còn được đi Tây học, chắc giỏi lắm nghen!
#nhanvatnutonghop
#nhanvatnutonghop
2: Nghe đâu cô Hai học tới mấy năm, nói tiếng Tây như gió. Mà nghe đâu tánh tình cũng dữ lắm à nghen.
#nhanvatnutonghop
#nhanvatnutonghop
2: Bà nhớ vụ hồi xưa không, nhỏ người hầu làm bể cái ly, cô quăng nguyên chén cơm vô mặt đó!
Người kể thì thêm mắm dặm muối, người nghe lại háo hức tưởng tượng. Trong mấy ngày chờ, cả vùng không ai mà không nhắc tới Nguyễn Hiền Mai, cô Hai nhà Hội đồng Nguyễn.
.
Từ sáng sớm, cổng lớn nhà Hội đồng đã mở.
Căn nhà gỗ lim rộng rãi, mái ngói đỏ, cột chạm trổ rồng phượng, trước sân có cây me già rợp bóng. Người hầu kẻ làm tấp nập, ai nấy mặc áo bà ba mới, chờ đón cô chủ trở về.
Nguyễn Văn Trung - Ông Hội Đồng Nguyễn - nay đã ngoài năm mươi, bụng hơi phệ, râu chòm, ánh mắt nghiêm nghị nhưng chứa đầy niềm tự hào.
Nguyễn Ngọc Hà - Bà Hội Đồng Nguyễn - gốc người Gò Công, dáng phúc hậu, song có chút khắt khe. Từ ngày cô Hai đi Tây, bà ngày nào cũng thắp nhang bàn thờ tổ, mong con học thành tài.
Giờ đây, nghe tin con gái sắp về, bà mừng không tả nổi, miệng lẩm bẩm hoài.
#nguyenngocha - bahoidong
#nguyenngocha - bahoidong
Trời Phật phù hộ, con mình học hành đàng hoàng, không uổng công gửi đi tận bên Tây.
Tới gần trưa, một chiếc xe hơi màu đen bóng lộn từ hướng tỉnh lộ chạy vô cổng. Cả xóm ùa ra ngó.
Chiếc xe dừng lại, cửa mở, bước xuống là Hiền Mai – cô Hai nhà Hội đồng, nay đã thành người phụ nữ ba phần Tây học, bảy phần quyền quý.
Cô cao, dáng thẳng, làn da ngăm bóng khoẻ, đôi mắt đen sâu thẳm. Tóc cô búi gọn sau gáy, mặc áo dài lụa trắng tinh, tay mang găng, cổ đeo chuỗi ngọc trai. Chỉ một ánh nhìn đủ khiến đám người hầu cúi gằm mặt.
Hiền Mai cúi đầu chào cha mẹ, giọng nói trầm, pha chút âm hưởng lạ tai.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Con về rồi, thưa cha mẹ.
Ông Hội đồng nhìn con gái, ánh mắt thoáng tự hào.
#nguyenvantrung - onghoidong
#nguyenvantrung - onghoidong
Ừ, về là tốt rồi. Đường xa chắc mệt lắm. Thôi vô nghỉ đi con.
Bà Hội đồng nắm tay con, rưng rưng.
#nguyenngocha - bahoidong
#nguyenngocha - bahoidong
Con đi gần mười năm, má ngóng từng mùa gặt. Nay thấy con bình an là mừng rồi.
Hiền Mai mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn lạnh. Từ khi sang Pháp, cô đã quen với cách nói chuyện lý trí, gọn gàng, khác xa giọng ngọt mềm quê nhà. Người hầu trong nhà rì rầm.
#nhanvatnutonghop
#nhanvatnutonghop
Hầu: Thiệt hổng sai, cô Hai giờ nhìn như mấy bà đầm trên tờ báo. Mà tánh tình hổng biết có còn dữ hông ta...
.
Những ngày sau, Hiền Mai bắt tay vào việc quản lý xưởng gạo của nhà. Dù mới về nước, cô nắm sổ sách như nằm lòng, tính toán gọn ghẽ, ra lệnh dứt khoát.
Người làm chỉ cần trễ hẹn giao hàng một bữa, cô lập tức cho gọi lên nhà trên, giọng lạnh như thép.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Anh Ba, tôi nói ngày 28 giao cho lái buôn ở Sa Đéc, sao nay đã 29 còn nằm chình ình ngoài sân?
Anh Ba cúi đầu, giọng run.
#nhanvatnamtonghop
#nhanvatnamtonghop
Anh Ba: Dạ... tại ghe bị kẹt cạn, con hổng kịp—
Hiền Mai cắt ngang.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Tôi không cần biết lý do. Làm ăn mà để khách chờ, coi như mất chữ tín.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Từ mai anh xuống kho phụ, chờ lệnh mới.
Người trong xưởng nín thở. Ai nấy đồn rằng cô Hai không giống ai, nói năng như đàn ông, đã ra lệnh là không ai dám cãi.
Song, đằng sau vẻ lạnh lùng ấy, chỉ có Nguyễn Thanh Pháp – cậu út nhà Hội đồng – là hiểu rõ.
.
Một tối, cậu vừa ăn cơm vừa nói nửa đùa nửa thật.
#nguyenthanhphap
#nguyenthanhphap
Chị Hai à, chị về làm ai cũng sợ thấy mồ. Bộ chị tính cai quản cả xứ này luôn hả?
Hiền Mai khẽ cười, tiếng cười không hẳn vui.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Ở xứ này, ai mạnh thì sống, ai yếu thì bị dẫm. Chị không muốn bị dẫm, Pháp à.
Thanh Pháp cười xoà.
#nguyenthanhphap
#nguyenthanhphap
Nghe y như Tây nói vậy.
#nguyenthanhphap
#nguyenthanhphap
Nhưng mà... chị hai à, cha tính cho chị chuyện hôn ước hồi xưa đó, chị có hay chưa?
Nụ cười trên môi Hiền Mai vụt tắt.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Hôn ước gì?
#nguyenthanhphap
#nguyenthanhphap
Hôn ước với con gái nhà Phú hộ Trần bên Mỹ Tho đó.
#nguyenthanhphap
#nguyenthanhphap
Hồi hai nhà làm ăn, ông bà hứa gả chị với cô Linh chi đó. Giờ cha nói, tới lúc giữ lời rồi.
Không khí chợt trầm xuống. Tiếng dế ngoài sân kêu ran, ánh đèn dầu chập chờn.
Hiền Mai đặt chén xuống, giọng chậm mà chắc.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Chị vừa ở Tây về, còn chưa quen lại nếp sống ở đây.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Cha má muốn chị cưới... một cô gái à? Trò đùa đó hả?
Thanh Pháp ngẩn người, gãi đầu.
#nguyenthanhphap
#nguyenthanhphap
Em nói thiệt mà. Hai nhà kết tình lâu lắm rồi. Cha bảo: ‘Hứa là hứa, nói ra phải giữ lấy lời.’
Hiền Mai cười nhạt, nụ cười pha chút khinh bạc.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Luân thường ở xứ này thật lạ. Người ta cưới vợ để sinh con, chớ chị cưới con gái người ta về làm gì?
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Để thiên hạ cười vào mặt à?
Rồi cô đứng dậy, đi thẳng ra hiên, gió đêm lùa qua tóc, mắt nhìn xa xăm về phía ruộng lúa lấp lánh dưới trăng.
.
Ở nơi nào đó bên kia sông Tiền, có lẽ Trần Thảo Linh – cô gái nết na nhà Phú hộ Trần – cũng đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm cây đàn tỳ bà, lòng bâng khuâng chẳng hiểu vì sao cha mẹ bỗng gọi mình về, dặn phải chuẩn bị áo dài, trang sức...
.
Tối ấy, gió sông thổi nhẹ, trăng soi qua mái ngói cổ, phản chiếu lên bóng dáng người con gái vừa từ Tây trở lại.
Trong đôi mắt ấy, có một vệt sáng kỳ lạ — không phải của kiêu ngạo, cũng chẳng hẳn của thù ghét — mà là nỗi lạc lõng giữa hai thế giới: một bên là đất phù sa quê hương, một bên là những đường phố Paris xa xôi.
Hiền Mai không biết, chính cái hôn ước mà cô khinh thường ấy sẽ là sợi dây ràng buộc định mệnh, kéo cô đến gần người con gái kia — người sẽ khiến cả cuộc đời lạnh lùng của cô đổi khác.

Chap 2: Dáng Người Bên Sông Tiền

Trời vừa hửng sáng, sương còn đọng trên tàu lá chuối sau vườn, bầy chim sẻ ríu rít trên mái ngói đỏ tươi của ngôi nhà lớn ven sông Mỹ Tho.
Ngôi nhà ấy là dinh Phú hộ Trần, một trong những gia đình quyền thế nhất nhì vùng này.
Căn nhà gỗ lim ba gian, mái cong uốn lượn, phía sau là vườn cây trái sum suê, nào mận hồng đào, nào chôm chôm đỏ rực.
Mỗi khi gió sông thổi vào, hương hoa cau hòa lẫn mùi phù sa, tạo nên cái mùi hương rất riêng của đất Nam Kỳ.
Trên gác lầu nhà Phú hộ Trần, Trần Thảo Linh ngồi bên cửa sổ, tay khẽ gảy đàn tỳ bà, giọng hát nhẹ như khói sương.
Mỗi nốt nhạc rơi xuống, hòa vào tiếng sóng vỗ bờ. Ánh nắng cuối ngày chiếu lên tà áo dài trắng, khiến làn da nàng sáng như sương mai.
Cô gái ấy là niềm tự hào của cả vùng — nết na, học giỏi, biết cầm kỳ thi họa, lại nói năng dịu dàng, chưa từng làm phật lòng ai.
Người trong xóm hay nói: “Con gái nhà Phú hộ Trần đúng là bông hoa Mỹ Tho, nhìn một lần khó quên.”
.
Tiếng cửa phòng khẽ mở. Trần Đăng Dương, em trai Thảo Linh, bước vô. Chàng trai hai mươi lăm tuổi, cao ráo, gương mặt phơi phới sức sống, nhưng miệng lúc nào cũng cười nửa trêu nửa thật.
#trandangduong
#trandangduong
Chị Hai hát hoài hát mãi, coi chừng mai mốt ế à nghen!
Thảo Linh ngẩng đầu, cười hiền.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Ế thì ở vậy, có sao đâu. Ở nhà coi chừng cho cha, cho mẹ, chăm mấy thửa ruộng, cũng vui mà.
Dương bật cười, kéo ghế ngồi xuống đối diện, giọng hạ thấp.
#trandangduong
#trandangduong
Ờ… mà chị Hai , nói nghe chuyện này nè.
#trandangduong
#trandangduong
Hồi trưa cha có kêu em lên bàn chuyện, mà em nghe xong không biết nên nói chị vui hay buồn luôn.
Thảo Linh nghiêng đầu.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Chuyện gì mà giọng em nghiêm vậy?
Dương gãi đầu, cười trừ.
#trandangduong
#trandangduong
Thì… cha nói, nhà mình sắp có thông gia.
#trandangduong
#trandangduong
Mà… là với nhà Hội đồng Nguyễn bên Cần Thơ đó.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Nhà Hội đồng Nguyễn?
Linh khẽ nhíu mày, ngón tay ngừng lại trên dây đàn.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Là nhà có cô Hai đi Tây học về đó hả?
#trandangduong
#trandangduong
Ờ, đúng rồi. Cha nói hồi xưa hai nhà có hứa hôn, nay phải làm cho trọn lời.
#trandangduong
#trandangduong
Mà nghe đâu… cô Hai nhà Hội đồng dữ lắm nghen. Người hầu thấy bả là run như cầy sấy.
#trandangduong
#trandangduong
Dân trong vùng ai cũng nói bả không giống người mình, nói năng cứ như Tây, nhìn ai cũng chảnh chảnh sao đó.
Thảo Linh mím môi, cười nhẹ.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Em nghe người ta nói không à. Chưa gặp sao biết người ta dữ.
Dương nhún vai.
#trandangduong
#trandangduong
Thì sao em biết được. Nhưng mà… chị nghĩ sao? Cưới con gái người ta đó, chớ phải con trai đâu.
#trandangduong
#trandangduong
Cha nói để trọn lời hứa năm xưa, coi như giữ nghĩa đôi bên. Mà thời buổi này… chuyện đó nghe lạ lắm nghen.
Câu nói ấy khiến gian phòng chùng xuống.
Thảo Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt dõi theo con thuyền nhỏ lướt qua mặt sông đang loang ánh hoàng hôn. Một thoáng trầm tư hiện rõ trên gương mặt dịu dàng.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Nếu cha đã nói vậy, thì mình làm con… đâu dám cãi. Nhưng…
Nàng khẽ thở dài.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Cưới người mình chưa từng gặp, lại là một cô gái… chị không biết phải vui hay phải buồn nữa.
Dương im lặng, rồi cười khẽ, giọng pha chút thương chị.
#trandangduong
#trandangduong
Chị Hai hiền quá à, ai nói gì cũng nghe.
#trandangduong
#trandangduong
Mà thôi, em tin chị, dù có ra sao, chị cũng lo cho nhà mình được hết.
Thảo Linh cười, đưa tay khẽ gõ lên đầu em trai.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Miệng lưỡi gì mà ngọt dữ. Thôi, đi xuống phụ má sắp cơm đi. Chị xuống sau.
Dương đứng dậy, bước ra ngoài, nhưng trước khi đi còn quay lại.
#trandangduong
#trandangduong
Chị đừng buồn nghen. Biết đâu cô Hai đó không dữ như lời đồn, lỡ đâu bả thấy chị hiền, bả thương thì sao.
Thảo Linh bật cười, nhưng nụ cười ấy vương chút lo âu.
Tối đó, trong căn phòng lớn, đèn dầu sáng hắt lên khung ảnh gia tiên. Ông Trần Văn Dũng - Ông Phú Hộ và Bà Trần Ngọc Thảo - Bà Phú Hộ ngồi chờ sẵn. Khi Thảo Linh bước vào, cả hai nhìn con gái với ánh mắt vừa tự hào, vừa lưỡng lự.
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Con ngồi xuống đây đi, Linh.
Phú hộ Trần nói, giọng điềm tĩnh mà dứt khoát.
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Cha có chuyện muốn nói rõ với con.
Linh ngồi xuống, hai tay khẽ đặt lên gối, gật đầu.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Chuyện hôn ước phải không, thưa cha?
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Phải. Năm xưa khi con còn nhỏ, cha với ông Hội đồng Nguyễn kết nghĩa làm ăn, cùng nhau dựng xưởng gạo, cùng chia ruộng cấy.
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Khi ấy, hai bên hứa hẹn, nếu sau này con cái trưởng thành, sẽ nên duyên thông gia.
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Giờ nhà bên đó gởi thư qua, nói cô Hai nhà họ đã học ở Tây về, muốn bàn chuyện cưới hỏi.
Bà Phú hộ xen vào, giọng hiền hậu nhưng rõ ràng.
#tranngocthao - baphuho
#tranngocthao - baphuho
Con đừng sợ hay lo gì. Hai họ lớn, chuyện hôn nhân này là phước cho con, chớ đâu phải chuyện xấu.
#tranngocthao - baphuho
#tranngocthao - baphuho
Dẫu người ta là con gái, nhưng hôn ước đã lập, con nên nghe lời cha mẹ.
Thảo Linh ngẩng đầu, giọng nhẹ như hơi thở.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Dạ, con biết… chỉ là, chuyện này lạ quá.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Người ta là con gái… còn con cũng là con gái, thiên hạ ngoài kia họ nói sao?
Ông Phú hộ Trần trầm giọng.
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Thiên hạ nói gì kệ họ. Chữ tín của hai nhà mới là quan trọng. Con làm con, nghe lời cha mẹ là phải đạo.
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Nhà Hội đồng Nguyễn nay thế lực lắm, đất đai, xưởng gạo khắp ba tỉnh, cưới con về là danh thơm cho nhà ta.
Thảo Linh im lặng, tim đập chậm. Từng lời cha nói như những hòn sỏi rơi xuống lòng nước phẳng lặng của nàng.
Một mặt nàng hiểu đạo hiếu, mặt khác… lòng dậy lên cảm giác mơ hồ, như thể sắp bị đưa vào con đường chẳng ai từng đi qua.
Bà Phú hộ khẽ nắm tay con gái, giọng dịu dàng.
#tranngocthao - baphuho
#tranngocthao - baphuho
Má biết con lo. Nhưng con gái lớn, đâu thể cứ ở nhà hoài.
#tranngocthao - baphuho
#tranngocthao - baphuho
Người ta học bên Tây về, giỏi giang, lại là con nhà quyền quý, cưới về rồi con sẽ được yên ổn.
#tranngocthao - baphuho
#tranngocthao - baphuho
Má tin là con sống khéo, người ta cũng thương thôi.
Thảo Linh khẽ cúi đầu, nước mắt rưng rưng mà không rơi. Nàng đáp nhỏ.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Dạ, con hiểu. Con chỉ mong sau này…
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Người đó biết tôn trọng nhau, đừng để con thành trò cười.
Phú hộ Trần nhìn con, ánh mắt dịu lại, ông khẽ gật.
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Con gái cha, cha tin con làm được. Đám cưới này là vì nghĩa lớn, không chỉ riêng mình con đâu.
.
Đêm ấy, Thảo Linh về phòng, trăng ngoài song đã lên cao, soi sáng cả khoảng sân đầy hoa sứ. Nàng ngồi một mình bên đàn tỳ bà, tiếng dây bật lên run rẩy.
Từ ngoài sông, gió thổi về mang theo mùi bùn và mùi lúa chín. Nàng nhìn xa xăm, hình dung ra người con gái tên Nguyễn Hiền Mai – cô Hai nhà Hội đồng mà người đời đồn “mắt như dao, lời như gió lạnh”.
Không biết vì sao, giữa nỗi lo, trong lòng nàng lại thoáng một chút tò mò… và một điều gì đó khó gọi tên.

Chap 3: Ngày Gặp Gỡ

Buổi sáng hôm ấy, nắng vừa lên khỏi rặng tre, ánh sáng phản chiếu qua mặt sông lấp lánh. Gió sông Hậu thổi nhẹ, mang theo hơi nước mằn mặn và mùi lúa mới gặt.
Nhà Hội đồng Nguyễn rộn ràng khác hẳn mọi khi — người hầu quét dọn sân, mấy cô bếp sửa soạn bàn ăn lớn, ngoài cổng đã treo đèn lồng đỏ thắm.
Bà Hội đồng đứng chỉ tay, giọng nghiêm.
#nguyenngocha - bahoidong
#nguyenngocha - bahoidong
Mấy đứa lo dọn dẹp cho sạch. Nhà Phú hộ Trần sắp qua rồi đó, coi mà làm cho đàng hoàng.
#nguyenngocha - bahoidong
#nguyenngocha - bahoidong
Đừng để người ta chê nhà mình thất lễ nghe chưa.
Nghe nói phía Mỹ Tho, Phú hộ Trần cũng đang cho người sửa soạn lên đường. Hai nhà lớn hẹn nhau gặp mặt để bàn lại chuyện hôn ước năm xưa — một lời hứa tưởng đã chìm vào dĩ vãng, nay được khơi lại như một khúc sông xưa cạn nay đầy.
.
Đến gần trưa, đoàn xe nhà Phú hộ Trần tiến vào sân. Trước là xe của ông bà Phú hộ, sau là chiếc xe mui trần sơn màu ngà, chở Trần Thảo Linh.
Từ xa, người hầu nhà Hội đồng đã đứng chờ. Khi cửa xe mở ra, Hiền Mai cũng bước ra khỏi hiên, dáng cao, áo dài xanh sẫm, tóc búi cao, mắt hơi nheo lại vì nắng.
Hai đoàn gặp nhau giữa sân rộng. Ông Hội đồng Nguyễn bước ra trước, cười hào sảng.
#nguyenvantrung - onghoidong
#nguyenvantrung - onghoidong
Trời đất, lâu quá mới gặp lại anh Trần! Hơn mười năm rồi chớ ít gì.
#nguyenvantrung - onghoidong
#nguyenvantrung - onghoidong
Mời anh chị vô nhà, cho ấm trà mà hàn huyên.
Ông Phú hộ Trần đáp lại bằng nụ cười hiền.
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Tui với ông đúng là duyên bạn, duyên làm ăn, giờ tới duyên thông gia nữa rồi. Cũng mừng cho hai họ.
Hai người đàn ông bắt tay nhau, tiếng cười sang sảng vang khắp sân, nhưng ai tinh ý cũng nhận ra trong nụ cười ấy là bao nhiêu tính toán và tự tôn.
Bên trong nhà, trà thơm, bánh đậu xanh được dọn ra. Bà Hội đồng ngồi cạnh bà Phú hộ, hai người nói chuyện nhẹ nhàng, giọng nhỏ như tiếng quạt nan phe phẩy.
Còn Hiền Mai và Thảo Linh — hai người được định sẵn “duyên phận” — ngồi đối diện nhau, mỗi người một thái độ riêng.
Hiền Mai nâng chén trà, ánh mắt quan sát đối phương, vẻ mặt lạnh nhạt.
Thảo Linh thì nhẹ nhàng cúi đầu, đôi tay khép trước đùi, nét mặt bình thản nhưng ánh mắt thấp thoáng e dè.
Không khí giữa họ lặng như tờ.
Ông Phú hộ Trần cười, phá tan sự im lặng.
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Hai đứa nhỏ này coi bộ còn xa lạ. Thôi, để chúng nó ra ngoài vườn nói chuyện riêng, cho quen nhau trước đã.
Bà Hội đồng gật đầu đồng tình.
#nguyenngocha - bahoidong
#nguyenngocha - bahoidong
Phải đó. Người ta nói ‘gần nhau lâu mới nên duyên’.
#nguyenngocha - bahoidong
#nguyenngocha - bahoidong
Mấy đứa đi dạo chút đi, chớ ở đây toàn người lớn, ngồi im ri cũng kỳ.
Thảo Linh khẽ đứng dậy, cúi đầu chào rồi đi trước. Hiền Mai im lặng vài giây, rồi cũng bước theo.
.
Vườn nhà Hội đồng rộng, hai bên trồng toàn hoa sứ trắng và mấy cây khế ngọt. Phía sau là con kênh nhỏ chảy ngang, có chiếc cầu gỗ cong cong dẫn ra bờ ruộng. Gió thổi nhẹ, mùi hoa sứ thoang thoảng.
Hai người đi song song, không ai nói với ai.
Mãi một lúc, Thảo Linh mới cất giọng, nhẹ như gió.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Cô Hai chắc mới về nước không lâu?
Hiền Mai liếc nhìn nàng, đáp ngắn.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Mới mấy tuần.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Nghe nói cô Hai học bên Tây, chắc vui lắm hả?
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Vui hay không… tùy người thôi.
Thảo Linh cười nhỏ, tay vuốt nhẹ vạt áo.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Tôi chỉ từng nghe kể, chớ chưa thấy ai đi học xa về. Chắc cô Hai giỏi lắm.
Hiền Mai dừng lại, quay sang nhìn nàng. Đôi mắt sâu thẳm, lạnh nhưng sáng.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Giỏi thì cũng chẳng được gì nhiều.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Về đây, thiên hạ chỉ nhớ tôi là ‘con Hội đồng Nguyễn’, đâu ai hỏi tôi học được chi.
Câu nói ấy khiến Thảo Linh thoáng lặng. Nàng nhìn Hiền Mai kỹ hơn — thấy trong vẻ lạnh lùng kia có chút mỏi mệt, cô đơn.
Nàng dịu giọng.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Người ta nói sao kệ người ta. Mình biết lòng mình là đủ. Tôi cũng… hiểu phần nào.
Hiền Mai nhướng mày.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Cô hiểu gì?
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Hiểu cái cảm giác bị người ta nhìn như mình khác lạ.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Ở nhà tôi, ai cũng nghĩ tôi hiền quá, yếu quá, làm gì cũng sợ sai.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Nhưng thiệt ra… tôi chỉ muốn làm vừa lòng cha mẹ thôi.
Gió khẽ thổi, vạt áo hai người lật nhẹ. Hiền Mai nhìn nàng, lần đầu môi cong lên, nụ cười thoáng hiện — lạnh mà lạ lùng ấm.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Cô khác với lời đồn. Người ta nói cô ngoan như búp bê, ai nói sao nghe vậy.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Giờ tôi thấy, cô biết nghĩ nhiều hơn tôi tưởng.
Thảo Linh cúi đầu, má ửng nhẹ.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Người ta đồn thì nhiều lắm. Tôi cũng nghe họ nói cô Hai dữ như cọp, ai thấy cũng né.
Hiền Mai bật cười khẽ, giọng trầm mà vang.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Chắc đúng phần nào.
Hai người nhìn nhau, cùng cười. Cái cười nhẹ nhưng khiến khoảng cách ban đầu tan bớt.
.
Khi quay về nhà trên, trời đã ngả chiều. Bên trong, hai ông bà vẫn đang bàn chuyện lễ nghi, sính lễ, ngày lành tháng tốt.
Ông Hội đồng Nguyễn nói, giọng hùng hồn.
#nguyenvantrung - onghoidong
#nguyenvantrung - onghoidong
Tôi tính rồi, chuyện này làm to thì ồn ào, thiên hạ bàn tán không hay.
#nguyenvantrung - onghoidong
#nguyenvantrung - onghoidong
Thôi thì mình làm gọn, cúng gia tiên, hai họ chứng kiến là đủ.
Ông Phú Hộ Trần gật gù.
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Tôi cũng nghĩ vậy. Chuyện của con mình, người ngoài đâu cần biết nhiều.
#tranvandung - ongphuho
#tranvandung - ongphuho
Miễn giữ trọn lời hứa năm xưa, coi như danh thơm đôi bên.
Bà Hội đồng cười nhè nhẹ.
#nguyenngocha - bahoidong
#nguyenngocha - bahoidong
Miệng đời sao tránh. Nhưng mình làm đúng, có trời chứng giám.
Hiền Mai đứng sau lưng cha, nghe hết, nhưng lòng cô dậy sóng. Cô hiểu rõ: cái “duyên” này chẳng qua là món nợ của hai dòng họ. Và cô, dù đi Tây học về, cũng không thoát khỏi cái vòng chữ “hiếu”.
Trong khi đó, Thảo Linh ngồi yên lặng bên cạnh mẹ, mắt nhìn xuống chén trà. Nước trà phản chiếu khuôn mặt nàng — dịu dàng, nhưng thấp thoáng nét lo sợ.
.
Khi tiễn nhà Phú hộ ra cổng, Hiền Mai lặng lẽ đi cạnh Thảo Linh. Hai người dừng lại dưới bóng cây sứ.
Hiền Mai nói nhỏ, giọng khàn nhẹ.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Tôi không biết chuyện này sẽ ra sao. Tôi cũng không tin vào mấy thứ ‘duyên định’ người ta nói.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Nhưng nếu đã không tránh được, tôi chỉ mong… cô đừng ghét tôi.
Thảo Linh ngước lên, ánh mắt hiền, khẽ đáp.
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Tôi không ghét ai đâu. Chỉ mong sau này, mình đối xử với nhau bằng lòng thànnh
#tranthaolinh
#tranthaolinh
Dù là vợ chồng… hay là hai người bạn.
Hiền Mai nhìn nàng, mỉm cười nhẹ.
#nguyenhienmai
#nguyenhienmai
Bạn... cũng được.
Một cơn gió thổi qua, hoa sứ rơi lả tả, mùi hương phảng phất. Hai người đứng yên dưới gốc cây, giữa nắng chiều vàng rực, mà chẳng ai biết, đó chính là khoảnh khắc đầu tiên của một mối duyên dài — khởi đầu bằng ép buộc, nhưng sẽ hóa thành điều chẳng ai ngờ tới.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play