Tokyo Revengers: Beyond The Happy Ending – Eden Breaker
CHƯƠNG 1: KHỞI ĐẦU SAU DẤU CHẤM HẾT
📲 [Bối cảnh: Không gian vô cực trắng xóa - Không có trục tọa độ, không bờ tường, bề mặt dưới chân phẳng lỳ như mây nhưng cứng như bê tông]
Kobayashi Renji
(Mở mắt, ôm lấy trán nhăn nhó)
...Ư... Cái quái gì thế này? Đau đầu như thể ai vừa đem đống sách Toán Hình 12 nện thẳng vào giữa trán mình vậy...
Kobayashi Renji
(Từ từ ngồi dậy, chớp mắt nhìn quanh)
Không gian ba chiều bị triệt tiêu hết các trục tọa độ... Đừng nói là mình vừa bị ném vào cái phòng chụp ảnh quảng cáo sơn nước không bóng đổ đấy nhé?
Kobayashi Renji
(Đứng dậy phủi áo sơ mi, đảo mắt kiểm tra xung quanh thì thấy một bóng người)
...Hana?
Kobayashi Renji
(Lao nhanh tới, quỳ xuống lay mạnh vai Hana)
Hana! Watanabe Hana! Tỉnh lại xem nào! Tiết đầu tiên hôm nay là lớp 8A đấy, cậu mà vào trễ là ông Hiệu trưởng lại cằn nhằn cho xem!
Watanabe Hana
(Vẫn nằm nhắm mắt, nhịp thở đều đều)
...
Kobayashi Renji
(Ghé sát tai Hana, thì thầm bằng giọng vô cảm)
Hana. Nếu cậu không tỉnh dậy trong 3 giây nữa, tôi thề sẽ dọn sạch toàn bộ đĩa thịt bò trong nồi lẩu Sukiyaki tối nay. Không còn một miếng nào đâu.
Watanabe Hana
(Hàng mi giật phắt, đôi mắt mở bừng rực lửa)
CÁI GÌ?! ĐỨA NÀO CƯỚP THỊT BÒ?!
//Trán Hana va đập chan chát vào cằm Renji//
Watanabe Hana
A đau! Đáy sọ tôi như vừa bị nứt ra làm đôi ấy!
Kobayashi Renji
(Xoa cằm, mắt tràn ngập sự bất lực)
Cậu mới là kẻ vừa dùng đầu công phá cằm tôi đấy. Kỹ thuật thiết đầu công này học ở đâu ra thế?
Watanabe Hana
(Ngơ ngác ôm đầu nhìn quanh)
...Ủa? Đây là đâu vậy Renji? Chúng ta đang ở trong giấc mơ chung à?
Kobayashi Renji
Nếu tôi nói tôi cũng đang định hỏi cậu câu đó, thì cậu có tin không?
Watanabe Hana
(Chống tay xuống cằm, hoang mang)
Hay là chúng ta bị bắt cóc rồi? Loại tội phạm ngầm chuyên bắt cóc giáo viên để đòi tiền chuộc?
Kobayashi Renji
(Giọng điệu cợt nhã)
Bắt cóc mà chịu đầu tư xây dựng một không gian vô cực ảo diệu thế này thì bọn bắt cóc này chắc chắn giàu hơn cả Bộ Giáo dục.
Watanabe Hana
(Càng ghé sát lại, thì thầm)
Thế nếu là do người ngoài hành tinh bắt chúng ta lên đĩa bay để phẫu thuật khám phá não bộ con người thì sao?
Kobayashi Renji
(Thở dài, vỗ nhẹ đầu Hana)
Tôi xin cậu đấy Watanabe-sensei... Bớt xem mấy cái phim khoa học viễn tưởng chiếu lúc mười hai giờ đêm lại dùm tôi cái.
//Tiếng chuông thủy tinh vang lên//
//Một đốm sáng màu vàng kim mở rộng thành khối lập phương xoay tít giữa không trung//
Watanabe Hana
...Một cục Rubik biết phát sáng?
Kobayashi Renji
Thấy giống cái hộp quà Giáng sinh phiên bản đèn LED hơn đấy.
//Khối lập phương nhấp nháy liên tục như thể bị chập điện//
Hệ Thống
[...Xin phép hai vị nhân loại đính chính. Tôi là Hệ Thống Hỗ Trợ Cân Bằng Dòng Thời Gian, không phải đồ chơi Rubik hay hộp quà Noel.]
Watanabe Hana
(Giật mình thót tim, nhảy chồm lên đu chặt lấy người Renji như gấu Koala)
Ôi trời má ơi! Cục Rubik này biết nói tiếng người kìa!
Kobayashi Renji
(Gánh Hana cao 1m74 trên người nhưng vẫn đứng vững)
Nhưng nhìn từ góc độ hình học không gian thì trông giống hộp quà Noel thật mà.
Hệ Thống
(Im lặng vài giây rồi phát ra tiếng thở dài vi xử lý)
[...Thông báo chính thức: Kobayashi Renji và Watanabe Hana. Hai người đã tử vong ở thế giới thực.]
Kobayashi Renji
(Chớp mắt)
Xin lỗi... Khối hộp vuông kia, làm ơn nói lại lần nữa xem?
Hệ Thống
[Xác nhận: Hai người đã chết. Ký ức sinh học đã chấm dứt.]
Watanabe Hana
(Tụt xuống khỏi người Renji, cười gượng)
Ha ha... Trò đùa này không hài hước chút nào đâu nha. Hôm nay là ngày Cá tháng Tư đúng không? Hay là ban giám hiệu lập mưu troll tụi này?
Hệ Thống
[Phủ định: Không phải Cá tháng Tư.]
Kobayashi Renji
Vậy chắc chắn đây là một chương trình truyền hình thực tế quy mô lớn của đài truyền hình? Dùng công nghệ chiếu Hologram 3D đúng chứ?
Hệ Thống
[Phủ định: Không có ống kính camera nào ở đây cả.]
Kobayashi Renji
Nghe vô lý và thiếu tính thuyết phục khủng khiếp.
//KÍTTTTTTT—! RẦM!!!!!!//
//Khối lập phương bùng sáng, bắn thẳng luồng ký ức tai nạn vào đầu cả hai//
Kobayashi Renji
//Renji (Ký ức): (Lao tới đẩy Hana ra trên vạch kẻ đường)//
//Hana!!//
Watanabe Hana
//Hana (Ký ức)://
//Ren—//
//RẦM!!!!!! Lực va đập khủng khiếp, kính vỡ vụn, bóng tối bao trùm//
Watanabe Hana
(Sốc lại thực tại, ôm đầu thở dốc, mồ hôi rịn ra)
A!
Kobayashi Renji
(Siết chặt ngực áo sơ mi, thở gấp)
...Là thật...
//Cả hai đứng đối diện nhau, bầu không khí trầm xuống khi cả hai nhận ra họ đã thực sự qua đời ở tuổi 24//
Watanabe Hana
(Bĩu môi, giọng lí nhí)
...Vậy là... Chúng mình chết thật rồi hả Renji?
Hệ Thống
[Đúng vậy. Sự sống của hai người ở thế giới gốc đã hoàn toàn khép lại.]
Kobayashi Renji
(Nối gót thở dài rồi ngồi phịch xuống nền)
...Thế là tớ còn chưa kịp hoàn thành việc chấm đống bài kiểm tra một tiết môn Toán của khối 12.
Watanabe Hana
(Nhìn Renji bằng ánh mắt không thể tin nổi)
...Đó thật sự là điều đầu tiên xuất hiện trong cái đầu thiên tài của cậu khi biết mình đã chết đấy à?
Kobayashi Renji
(Nhún vai, cười giễu)
Chứ sao nữa. Thầy giáo chết đột ngột, đống bài kiểm tra bị hủy bỏ, tụi học sinh trường mình chắc đang mở tiệc ăn mừng rầm rộ lắm đấy.
Watanabe Hana
(Khựng lại vài giây rồi bật cười)
Cậu đúng là... vị giáo viên có tâm nhất cái nước Nhật này luôn đó.
Kobayashi Renji
Ừ... Tâm với nghề, hết lòng vì sự nghiệp giải phóng bài tập cho học sinh.
//Hana tiến lại gần, đấm nhẹ một cú vào khuỷu tay cậu bạn thân.//
//Ngay sau đó, cả hai cùng phá lên cười lớn.//
//Đó là một tràng cười vừa bất lực, vừa cợt nhã, nhưng mang đầy sự chấp nhận thản nhiên trước cái chết – thứ bản lĩnh của những con người đã luôn sống hết mình với thực tại.//
Hệ Thống
[Tuy nhiên, linh hồn và sóng nội của hai người có độ tương thích kỷ lục với nguồn năng lượng của Hệ Thống. Hai người đủ điều kiện để trở thành 'Người Chỉnh Sửa Dòng Thời Gian'.]
Renji & Hana
(Cùng ngẩng phắt đầu lên)
Người Chỉnh Sửa Dòng Thời Gian?!
//Màn hình gợn sóng năng lượng xanh lam bùng lên giữa không trung//
//[WORLD: TOKYO REVENGERS]//
Watanabe Hana
(Chỉ ngón tay)
Khoan đã! Cái này... Chẳng phải là cái bộ manga, anime đánh nhau đẫm máu của giới bất lương học sinh mà tụi học sinh trường mình hay chuyền tay nhau đọc dưới gầm bàn đó sao?
Kobayashi Renji
Cái bộ truyện có thằng nhóc nhân vật chính tóc vàng khóc nhè từ đầu đến cuối, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó vẫn kiên trì du hành thời gian để cứu cả thế giới ấy hả?
Hệ Thống
[Xác nhận chính xác.]
Watanabe Hana
Nhưng tôi nhớ không nhầm thì bộ đó đã kết thúc rồi mà? Cậu nhóc Takemichi với Mikey đã quay về quá khứ lúc tiểu học, cứu sống tất cả mọi người, tạo nên một Happy Ending trọn vẹn rồi cơ mà?
Hệ Thống
[Đúng vậy. Đó vốn dĩ là một cái kết hoàn hảo.]
Renji & Hana
(Đồng thanh)
Vậy thì cái chữ "ISEKAI PROJECT" là sao?! Tụi này còn phải xuyên qua đó để cứu cái quái gì nữa?!
//Màn hình chuyển sang giao diện u tối, hiển thị tổ chức mặc trang phục Gothic trắng mang mặt nạ//
Hệ Thống
[Một tổ chức phản diện mới mang tên Black Eden đã được thành lập bởi những kẻ xuyên không từ các thế giới khác.]
Hệ Thống
[Chúng nắm rõ cốt truyện nguyên tác, đang âm thầm thao túng, bóp méo lịch sử và từng bước hủy hoại tương lai viên mãn đó]
Hệ Thống
[Nhiệm vụ của hai người là bí mật tiến vào thế giới đó, ẩn mình dưới bóng tối để hỗ trợ phe chính diện, triệt hạ Black Eden và bảo vệ cái kết trọn vẹn của Tokyo Revengers.]
Watanabe Hana
(Nuốt nước bọt)
...Nghe... nghe coi bộ hơi nguy hiểm nhỉ.
//Bảng dữ liệu cá nhân bất ngờ nhảy ra trước mặt hai người//
Hệ Thống
[HỒ SƠ KÝ CHỦ HỆ THỐNG CUNG CẤP]
Hệ Thống
° Kobayashi Renji – 24 tuổi
° Nghề nghiệp: Giáo viên Toán học
° Kỹ năng võ thuật: Karate cổ truyền (Tam đẳng– Đạt đỉnh phong kỹ thuật)
° Sở thích: Lẩu Sukiyaki
° Thói quen ẩn: Thức khuya chấm bài, thường xuyên chọc ghẹo bạn thân bằng gương mặt vô cảm...
Kobayashi Renji
(Trợn mắt)
Ê! Khối vuông kia! Cái này là xâm phạm riêng tư cá nhân quá mức rồi đấy nhé!
Hệ Thống
° Watanabe Hana – 24 tuổi
° Nghề nghiệp: Giáo viên Tiếng Anh
° Trình độ võ thuật: Karate cổ truyền (Nhị đẳng. Thiên về Tốc độ & Phản xạ tối thượng)
° Sở thích: Lẩu Sukiyaki
° Lịch sử tìm kiếm Internet gần nhất: "Cách chữa bánh ngọt bị cháy đen mà trông vẫn ăn được"...
Watanabe Hana
(Mặt đỏ bừng bừng, lao tới lấy hai tay che màn hình)
ÁÁÁÁÁÁ! Khoan đã! Tại sao cả cái lịch sử tìm kiếm xấu hổ đó cũng bị đào lên thế này?!
Kobayashi Renji
(Ôm bụng cười nghiêng ngả)
Bảo sao cái bánh xốp hôm trước cậu mang đến trường đưa tôi ăn thử lại có vị đắng như than củi! Hóa ra là do cậu chữa cháy kiểu đó à?!
Watanabe Hana
(Gào lên)
CẬU IM ĐI CÁI TÊN THẦY GIÁO MẶT ĐỤT KIA! TÔI LÀM CHO CẬU ĂN MÀ CẬU CÒN DÁM MỈA MAI À?!
Hệ Thống
[Thủ tục xác minh nhân dạng và thiết lập hồ sơ hoàn tất.]
Watanabe Hana
(Cáu gắt)
Mấy người làm Hệ Thống mà không có chút khái niệm nào về quyền riêng tư của con người hả?!
Hệ Thống
[Phủ định: Không có.]
Kobayashi Renji
Công nhận... Trả lời phũ phàng và nhanh gọn thật đấy.
//Đột nhiên đất dưới chân nứt ra, mở ra hố xoáy không gian kéo tụt cả hai xuống.//
Hệ Thống
[CẢNH BÁO: CHUYỂN GIAO THẾ GIỚI. NHIỆM VỤ CHÍNH THỨC KHỞI ĐỘNG!]
Watanabe Hana
Hả?! Khoan đã!!!
Kobayashi Renji
Từ từ đã cái đồ Rubik chết dẫm kia!!!
Watanabe Hana
Cho tụi này ít nhất năm phút để chuẩn bị tinh thần chứ!!!
Kobayashi Renji
Không có khóa đào tạo kỹ năng tân binh hay video giới thiệu bối cảnh à?!!
Hệ Thống
[Phủ định: Không có thời gian cho việc đào tạo. Chúc hai vị may mắn.]
Renji & Hana
Hana & Renji: (Lao dốc xuống hố xoáy, hét thất thanh)
Kobayashi Renji
ĐỪNG CÓ CHÚC KIỂU NHƯ THẾ KHỐI LẬP PHƯƠNG CHẾT TIỆT!!! HÃY ĐỢI ĐẤYYYYYY—!
Watanabe Hana
ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!!!
//Xoẹt— Cánh cổng không gian khép lại//
Hệ Thống
[Khởi chạy tiến trình. Bắt đầu nhiệm vụ bảo vệ dòng thời gian số 001.]
Hệ Thống
[Chào mừng hai vị giáo viên đến với... thế giới Tokyo Revengers năm 2005]
//Trong nháy mắt, không gian vô cực trở về trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.//
//Còn ở một thế giới khác...//
//Hai "đặc vụ sửa cốt truyện bất đắc dĩ" dưới vỏ bọc hai giáo viên mới của trường Sơ trung Mizo chuẩn bị đặt chân vào một cuộc hành trình hoàn toàn mới //
//nơi những tiếng cười đời thường hài hước, những nồi lẩu Sukiyaki nghi ngút khói và những trận đấm đá nảy lửa của giới bất lương sẽ hòa quyện vào nhau dưới một bầu trời hòa bình đang đứng trước nguy cơ chao đảo//
CHƯƠNG 2: BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN VÀO TOKYO NĂM 2005
[Bối cảnh: Một con hẻm nhỏ u tối tại Tokyo - Đêm năm 2005]
//Cánh cổng không gian khép lại rụp một cái, ném thẳng hai thân ảnh từ độ cao ba mét xuống đống thùng carton cũ văng tung tóe, làm tróc một mảng sơn tường//
//Một con mèo hoang lông vàng giật bắn người, xù đuôi xòe như quạt rồi vèo một cái biến mất vào bóng tối//
Watanabe Hana
(Lảo đảo đứng dậy, nhăn nhó ôm lấy mông)
...Ui da da... Cái mông đáng thương của tôi...
Watanabe Hana
(Ngẩng phắt mặt lên bầu trời đêm, hai tay chống hông gầm lên)
Cái Hệ Thống đáng ghét kia! Bộ không thể lập trình một cái giao thức tiếp đất êm ái hơn được à?! Ít nhất cũng phải thả cái nệm hơi hay trải cái bạt cứu hộ bên dưới chứ!
Watanabe Hana
Tôi xin phép gửi khiếu nại lên ban quản lý! Đánh giá trải nghiệm khách hàng: Âm một trăm sao!
Kobayashi Renji
(Nằm ngửa trên đống thùng giấy nát, hai tay xoa xoa sau gáy, gương mặt điềm nhiên đến kỳ quặc)
...Đúng là bây giờ tôi mới thực sự hiểu ý nghĩa sâu xa của từ 'xuyên không' đấy.
Watanabe Hana
(Quay sang)
Ý cậu là sao?
Kobayashi Renji
(Chậm rãi ngồi dậy, phủi bụi bám trên tà áo khoác)
Là bị 'xuyên' thẳng từ trên trời đâm sầm xuống mặt đất.
Kobayashi Renji
(Ngẩng đầu lên không trung)
Oi, Hệ Thống! lần sau nếu có chuyển giao tọa độ, nhớ bổ sung thêm tùy chọn 'tiếp đất an toàn bằng dù'. Cảm ơn.
Hệ Thống
[Ý kiến đóng góp đã được ghi nhận vào cơ sở dữ liệu.]
Watanabe Hana
(Chớp mắt, tròn xoe đôi mắt nhìn Renji)
Ủa? Nó ghi nhận thật kìa!
Kobayashi Renji
(Nhếch môi)
Ghi nhận cho có thủ tục thôi, chứ lần sau chắc chắn nó vẫn thả rơi tự do tiếp.
Watanabe Hana
(Tặc lưỡi)
...Chuẩn không cần chỉnh.
//Cả hai nhìn nhau vài giây rồi cùng bật cười xòa, thổi bay những căng thẳng còn sót lại sau cái chết ở thế giới cũ//
Kobayashi Renji
(đưa mắt về phía đầu con hẻm)
Này. Ra ngoài xem thử thế giới mới thế nào đi.
Watanabe Hana
(Hít một hơi thật sâu, đôi mắt lấp lánh sự tò mò)
Đi thôi!
[Bối cảnh: Con phố trung tâm Tokyo - Ánh đèn neon rực rỡ phản chiếu trên mặt đường ẩm ướt, tiếng động cơ, tiếng bước chân sầm sập và nhạc J-Pop thập niên 2000 vang ra từ quán Ramen ven đường]
Kobayashi Renji
(Khẽ mỉm cười, đôi mắt lam nhạt ánh lên sự thích thú)
...Tokyo. Năm 2005 thật rồi.
Watanabe Hana
(Hít căng lồng ngực không khí rộn rã)
Đẹp thật đấy... Không khí ở đây cảm giác khác hẳn với thế giới của chúng mình.
Kobayashi Renji
(Gật đầu)
Nhưng lại sống động và chân thực đến mức ngỡ ngàng.
//Cả hai giơ tay đập mạnh vào nhau một cú giòn rã đầy ăn ý//
Watanabe Hana
Khởi động nhiệm vụ thôi!
Kobayashi Renji
Đi khám phá thế giới này nào!
[Bối cảnh: Giữa phố xá đông đúc]
Watanabe Hana
(Rút chiếc điện thoại Sony Xperia màu hồng màn hình cảm ứng đời mới ra từ túi xách)
Đây là khoảnh khắc lịch sử! Cần phải chụp một tấm hình làm kỷ niệm mới được!
//Lạch cạch! Lạch cạch!//
//Toàn bộ thân máy đột nhiên rung bần bật, quầng sáng méo mó bao phủ, bẻ cong không gian xung quanh điện thoại như hiện tượng ảo ảnh nhiệt//
Watanabe Hana
(Hốt hoảng)
Ủa? Ủa ê?! Cái gì thế này?!
//Ánh sáng tan biến, trên tay Hana xuất hiện một chiếc điện thoại nắp gập màu hồng phấn bóng bẩy kiểu năm 2005//
Watanabe Hana
(Ngơ ngác bật nắp)
...Tạch. (Đóng nắp)
...Tạch. (Mở ra đóng lại)
CÁI QUÁI GÌ ĐÂY TRỜI?!
Kobayashi Renji
(Tò mò rút chiếc smartphone màu đen của mình ra)
Để xem nào...
//Quầng sáng lại bùng lên//
//Chưa đầy ba giây sau, chiếc điện thoại cao cấp của Renji biến thành loại nắp gập vỏ kim loại màu bạc//
Kobayashi Renji
(Trầm ngâm nhìn hai cổ vật nắp gập trên tay)
Công nghệ... thoái hóa theo bước nhảy thời gian à?
Hệ Thống
[Thông báo kỹ thuật: Để tránh gây ra những biến động thời không và nguy cơ bóp méo lịch sử năm 2005, mọi thiết bị công nghệ vượt thời đại sẽ tự động kích hoạt giao thức ngụy trang sinh học.]
Hệ Thống
[Hình dáng bên ngoài sẽ biến đổi phù hợp với niên đại, nhưng toàn bộ chức năng xử lý bên trong vẫn được giữ nguyên.]
Watanabe Hana
(Lướt ngón tay lên màn hình nhỏ bé, thấy giao diện Android mượt mà hiển thị bên dưới lớp vỏ nắp gập)
...Công nghệ của Hệ Thống đúng là biết trêu ngươi người khác.
Kobayashi Renji
(Gấp nắp máy màu bạc kêu Tạch một tiếng gọn gàng)
Dù sao thì rượu cũ bình mới thế này vẫn dùng tốt. Ít nhất là chúng ta không bị biến thành mấy kẻ kỳ dị xài đồ lai ma thuật.
Watanabe Hana
(Ôm chiếc điện thoại nắp gập hồng)
Cũng đúng.
[Bối cảnh: Dòng người qua lại tấp nập - Người qua đường xung quanh bắt đầu thì thầm bàn tán về phong cách thời trang vượt thời đại của hai người]
Người qua đường 2
Ê, cậu nhìn hai người kia kìa... Đẹp đôi kinh khủng luôn ấy!
Người qua đường 2
Phong cách ăn mặc lạ quá nhỉ? Nhưng mà nhìn sang xịn thật ấy!
Người qua đường 3
Họ là người mẫu của tạp chí thời trang mới ra hả? Gu ăn mặc đỉnh thật sự!
Watanabe Hana
(Mải mê nhìn các bảng hiệu đèn LED, hoàn toàn không hay biết)
Woa, cái quán kia có bảng hiệu đẹp quá!
Kobayashi Renji
(Đang đứng nghiên cứu nguyên lý chiếc máy bán nước tự động đời cũ)
Máy bán nước này vẫn hoạt động theo cơ chế nhận tiền xu thuần túy...
//Họ hoàn toàn không hề hay biết mình vừa vô tình gieo mầm cho một xu hướng thời trang mới trong mắt giới trẻ Tokyo!//
//Tiếng pô xe mô tô gầm rú xé tan không khí náo nhiệt. Âm thanh uy lực khiến mặt đường nhựa rung chuyển nhẹ. Dòng người dạt sang hai bên//
[Đoàn xe bất lương hầm hố lao tới - Hàng chữ thêu chỉ vàng lấp lánh trên lưng áo khoác dài màu đen: TOKYO MANJI GANG]
//Dẫn đầu là Mikey "Vô Địch" ngồi trên chiếc CB250T huyền thoại với mái tóc vàng bạch kim tung bay.//
//Ngay phía sau là Hanagaki Takemichi với nụ cười rạng rỡ và đôi mắt kiên định//
Watanabe Hana
(Nín thở, đôi mắt mở to)
...
Kobayashi Renji
(Dừng hẳn thao tác, ánh mắt sâu thẫm)
...
//Đúng khoảnh khắc lướt qua lề đường, Takemichi và Mikey đồng loạt quay đầu lại.//
//Takemichi và Mikey đồng loạt quay đầu lại. Bốn ánh mắt giao nhau giữa không trung trong một khoảng khoảnh khắc ngưng đọng//
//VROOOOM! Đoàn xe vụt qua, để lại dư âm tiếng pô xe gầm rú và mùi xăng nồng nặc.//
Watanabe Hana
(Giọng run run)
...Vừa rồi... Có phải là...
Kobayashi Renji
(Gật đầu)
Ừ. Hanagaki Takemichi. Và Sano Manjiro.
//Chế độ thông báo của Hệ Thống lập tức vang lên rộn rã trong đầu hai người//
Hệ Thống
[Nhiệm vụ khởi động hoàn thành!]
Hệ Thống
[Nội dung: Xác nhận tọa độ và tiếp xúc thị giác với hai nhân vật trung tâm của dòng thời gian.]
Hệ Thống
[Mức độ hoàn thành: 100%.]
Hệ Thống
[Phần thưởng: Một Vé Phần Thưởng Điều Ước. Hạng Phổ Thông.]
Renji & Hana
(Đồng thanh) Hả?!
Watanabe Hana
(Chớp mắt liên tục)
Ủa? Cái nhiệm vụ này dễ ăn dữ vậy sao?!
Kobayashi Renji
Nhiệm vụ kiểu gì mà chỉ đứng lề đường nhìn người ta chạy xe qua cũng được tính 100% vậy?
Hệ Thống
[Giải thích: Đây là nhiệm vụ đồng bộ sóng não, nhằm xác nhận Người Chỉnh Sửa Dòng Thời Gian đã thực sự thiết lập liên kết với mạch truyện chính.]
//Một tấm vé vàng lấp lánh như kim tuyến tự động rơi xuống lòng bàn tay Renji//
Kobayashi Renji
(Xoay xoay tấm vé)
Hỏi chút... Tấm vé này có công dụng gì?
Hệ Thống
[Tấm vé cho phép hiện thực hóa một điều ước trong phạm vi năng lực của Hệ Thống.]
Hệ Thống
[Lưu ý: Không thể thay đổi quy luật sinh tử hoặc can thiệp trực tiếp vào số phận thế giới.]
Kobayashi Renji
Được đấy chứ. Để xem nào... Nên ước cái gì có lợi nhỉ...
Watanabe Hana
(Nhanh như chớp giơ hai tay chắp lại trước ngực, nhắm tịt mắt ước lớn)
ĐỂ TÔI! ĐỂ TÔI MỞ BÁT CHO!
Watanabe Hana
Tôi ước... Lấy lại toàn bộ thẻ ATM, ví tiền và số tiền tiết kiệm của hai đứa tôi ở thế giới cũ dưới dạng Yên Nhật!
Kobayashi Renji
Ủa. Ê. Khoan...
//Ánh sáng vàng kim bùng lên rồi tan biến//
Hệ Thống
[Điều ước hợp lệ. Đã chuyển đổi toàn bộ tài sản sang đơn vị Yen (JPY) năm 2005.]
Hệ Thống
[Mời mở túi xách kiểm tra vật phẩm.]
Watanabe Hana
(Run run mở túi xách, thấy chiếc ví cùng xấp tiền Yên dày cộp hoàn toàn mới)
ÁÁÁÁÁÁÁÁÁ! CÓ TIỀN RỒI!!
Kobayashi Renji
(Bị lắc đến hoa mắt nhưng khóe môi cong lên, giơ ngón tay cái)
Giỏi lắm. Một quyết định thực tế và sáng suốt nhất từ trước đến nay của cậu đấy.
Watanabe Hana
(Trở lại bình tĩnh)
À mà nãy cậu định ước cái gì thế?
Kobayashi Renji
(Đặt ngón tay trỏ lên môi Hana)
Suỵt. Bí mật quốc gia. Đừng hỏi.
//Thực ra... điều mà Renji định ước lúc nãy là: "Ước gì mỗi tuần được Hệ Thống cung cấp miễn phí một nồi lẩu Sukiyaki bò Wagyu cao cấp."//
//Nếu để Hana biết được suy nghĩ này, chắc chắn cô sẽ đem chuyện này ra mỉa mai anh đến hết năm mất!//
[Bối cảnh: Trường Sơ trung Mizo - Sáng hôm sau. Tiếng chuông Rengggggg! vang lên rộn rã]
[Lớp 2-A (Khối 8) - Phòng học môn Toán]
//Akkun đang gác chân lên bàn cười khoái trí, Takuya và Makoto tranh nhau cuốn manga mới, Yamagishi chém gió về các băng bất lương. //
//Takemichi ngồi góc lớp nhìn nhóm bạn bằng ánh mắt ấm áp//
//Cửa lớp mở ra. Kobayashi Renji bước vào với giáo án môn Toán, trang phục sơ mi trắng phẳng phiu, phong thái lạnh nhạt lịch lãm//
Kobayashi Renji
(Đặt cuốn giáo án môn Toán lên bục giảng, ánh mắt lướt qua một lượt toàn bộ học sinh trong lớp)
Chào các em. Thầy là Kobayashi Renji. Bắt đầu từ hôm nay, thầy sẽ phụ trách môn Toán của khối 8 và khối 9.
//Ngay lập tức, bên dưới lớp học bùng nổ những tiếng xì xào kinh ngạc//
Nữ sinh 1
Ôi trời ơi! Thầy giáo mới đẹp trai quá!
Nam sinh 1
Trẻ thật đấy! Nhìn thầy như sinh viên đại học mới tốt nghiệp ấy!
Nữ sinh 2
Môn Toán từ nay trở thành môn học yêu thích nhất của tớ rồi!
[Lớp học Tiếng Anh - Dãy nhà bên cạnh]
//Watanabe Hana bước vào, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hạ, diện áo len phối sơ mi trắng cùng chân váy dài dịu dàng//
Watanabe Hana
Xin chào cả lớp! Cô là Watanabe Hana. Từ hôm nay cô sẽ phụ trách môn Tiếng Anh của lớp chúng ta. Rất mong cô trò mình sẽ cùng nhau cố gắng trong thời gian tới nhé!
//Cả lớp học lập tức reo hò rộn rã//
Nam sinh 2
Cô giáo mới dễ thương quá đi!
Nữ sinh 3
Giọng cô nghe ngọt ngào thật đấy
Tachibana Hinata
(Ngồi ở hàng ghế giữa, đôi mắt trong trẻo nhìn Hana chăm chú.)
...
Watanabe Hana
(Hana nhận ra ánh mắt ấy, ngẩng lên trao cho Hinata một nụ cười ấm áp và cởi mở)
//Giữa không trung, một dải âm thanh điện tử nhẹ nhàng vang lên//
//Thứ âm thanh mà ngoài hai người họ ra, không một ai trong trường học này có thể nghe thấy//
Hệ Thống
[Nhiệm vụ chính thức đã được kích hoạt!]
Hệ Thống
[1. Bảo vệ dòng thời gian trọn vẹn.]
Hệ Thống
[2. Điều tra và bóc gỡ tổ chức xuyên không phản diện Black Eden.]
Hệ Thống
[3. Tuyệt đối không để bất kỳ nhân vật trọng yếu nào bị loại bỏ khỏi tương lai.]
Kobayashi Renji
(Trên bục giảng, khẽ siết nhẹ viên phấn trong tay, ánh mắt trở nên kiên định)
...
Watanabe Hana
(Nhìn những gương mặt ngây thơ của học sinh bên dưới, nụ cười thêm phần ấm áp)
...
//Bắt đầu từ ngày hôm nay, họ không còn đơn thuần là hai giáo viên bình thường nữa. Họ là những người canh giữ dòng thời gian, những bức tường thành thầm lặng bảo vệ thế giới này.//
//Dù phía trước có là những âm mưu đen tối của Black Eden, những trận chiến nảy lửa hay nguy hiểm trùng trùng... Hai vị giáo viên sẽ bước tiếp bằng tất cả sức mạnh và bản lĩnh của mình.//
//Để bảo vệ nụ cười của những đứa trẻ vốn chỉ tồn tại trên những trang sách, nhưng giờ đây đã trở thành những người học trò quý giá trong cuộc đời họ.
//
Chương 4: Bạn học mới
Giáo viên chủ nhiệm 1
Được rồi Renji. Em ngồi ở bàn trống cạnh bạn Takemichi nhé. Bạn có mái tóc vàng ấy.
/Chỉ tay về phía Takemichi/
//Renji nghe theo lời hướng dẫn của giáo viên chủ nhiệm, bước đi đầy vẻ tự tin//
//Cậu thả cặp xuống, ngồi phịch vào bàn, ngả lưng dựa vào ghế, rồi liếc nhìn Takemichi với một nụ cười khẩy khó đoán//
//Takemichi lúng túng cười thân thiện chào hỏi//
Takemichi Hanagaki
C-Chào cậu...
Renji
Yo. Chắc cậu là Takemichi Hanagaki mà mọi người ai cũng nhắc đến
Takemichi Hanagaki
A-Ai cũng nhắc đến...hả!?
/Cậu nhóc tóc vàng giật mình/
Renji
Đương nhiên là cả trường rồi.
/Thản nhiên/
Nhưng mà, đừng lo. Sẽ có nhiều chuyện thú vị hơn đến với cậu sớm thôi 😏
//Bên phía lớp học của Hinata//
Giáo viên chủ nhiệm 2
Hana. Em ngồi cạnh bạn Hinata nhé.
/Chỉ tay hướng dẫn dịu dàng//
Hana
Dạ Sensei~
/Vui vẻ bước đến ngồi cạnh Hinata, gương mặt rạng rỡ như ánh nắng mai/
Xin chào! Tớ là học sinh mới, nên còn nhiều bỡ ngỡ. Mong cậu giúp đỡ ❤️
Tachibana Hinata
Được chứ. Mình luôn sẵn lòng
/Vui vẻ đáp lại với nụ cười ấm áp/
Hana
Cậu thật tốt bụng, Hinata-chan.
/Nở nụ cười thật tươi/
Tachibana Hinata
Không có gì đâu! Mà tóc cậu trông đẹp ghê. Màu hồng rất hợp với đen đó
Hana
/Mắc cỡ, ngại ngùng, khẽ che miệng cười/
Ỏ, mắc cỡ quá. Cảm ơn cậu nhé. Lúc tớ nhuộm cũng đã đắn đo mãi, vui vì cậu thấy hợp 😚👉👈
//Hai cô gái cười đùa vui vẻ. Bầu không khí thân thiết lan tỏa giữa họ như đã quen nhau từ lâu//
//Tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao vang lên, xé tan sự tĩnh lặng. Trên hành lang lầu tập hợp học sinh, Hinata và Hana bước đi cùng nhau.//
//Mỗi học sinh đi ngang qua đều không kìm được mà ngoái nhìn, ánh mắt tò mò đổ dồn về phía nữ sinh mới//
//Vẻ ngoài nổi bật và phong thái đáng yêu cùng với chiều cao ấn tượng của Hana hoàn toàn khác biệt so với các nữ sinh khác của trường Sơ trung Mizo//
//Cùng lúc đó, trên hành lang hướng bên kia, Renji cũng đang dạo bước cùng Takemichi và nhóm bốn người bạn của cậu. Thật trùng hợp, họ lại chạm mặt nhau//
Renji
Ayo bạn thân tui ơi~
/Đi đến khoác vai Hana/
Tachibana Hinata
Takemichi - kun
/Vui vẻ đi đến chỗ Takemichi rồi giới thiệu Hana/
Tachibana Hinata
Đây là học sinh mới chuyển vào lớp tớ, tên là Hana Watanabe ☺️
Takemichi Hanagaki
/Hòa nhã chào hỏi/
C-Chào. Chào mừng cậu đến trường Sơ trung Mizo nhe
//Bốn người bạn phía sau Takemichi trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn nữ sinh mới//
Atsushi (Akkun)
L-Là một học sinh mới khác nữa sao...😯
Kazushi
/Lập tức tiến lên, mắt sáng rực/
Này, cô bạn tóc hồng! Cậu thật sự rất nổi bật đấy! Cậu có phong cách ăn mặc ấn tượng quá!
Takuya
/Mỉm cười nhẹ/
Chà, tôi hiểu rồi. Cậu ấy có một phong thái rất riêng biệt. Chào mừng đến với Mizo nhé!
Makoto
Đúng vậy! Rất cá tính!
/Giơ ngón cái/
Cậu thật ngầu!
Atsushi (Akkun)
/Khẽ lắc đầu, cười nhẹ/
Tụi bây này. Chào cậu, Hana-chan. Ý bọn tớ là... cậu thật sự rất xinh đẹp và có vẻ là một người bạn tốt. Tớ nghĩ ai cũng phải chú ý thôi.
Hana
Ôi trùi ui, cảm ơn các cậu. 🤭
/Mắc cỡ, xua xua tay cười khúc khích/
Tớ hơi bất ngờ một chút, nhưng tớ rất vui khi được mọi người chú ý và khen ngợi!
Hana
Mình từng suy nghĩ nhiều lắm mới cho ra kiểu tóc này đó! Tớ hy vọng chúng ta sẽ trở thành bạn tốt!
/Ngẩng cao đầu một chút, tự hào với mái tóc của mình/
Hana
Nhưng các cậu cũng thật là ngầu đó! Đặc biệt là cậu, tóc đỏ
/chỉ Akkun/
Và cậu đeo kính trông rất thông minh! 😊
/chỉ Kazushi/
Tất tất tất cả đều ngầu và thú vị hết
Atsushi (Akkun)
À... ừm... Cảm ơn cậu!
/Hơi bất ngờ và bối rối vì được khen/
Kazushi
Hừm. Rất vui vì cậu đánh giá cao sự thông minh của tớ.
/Chỉnh lại kính một cách tự mãn/
Makoto
Cậu khen bọn tớ ngầu sao? Ha ha, bọn tớ là Bộ Ngũ Sơ trung Mizo mà!
/Vỗ ngực tự hào/
Tachibana Hinata
/Mỉm cười, giải vây cho Hana/
Các cậu đừng làm Hana ngại nữa mà. Dù sao thì cậu ấy là bạn cùng bàn mới của mình.
Takemichi Hanagaki
Đúng đó, bình tĩnh nào! Hana, đây là bạn của tớ: Atsuki hay còn gọi là Akkun (tóc đỏ), Yamagishi (đeo kính), Takuya và Makoto.
Takemichi Hanagaki
/Chỉ tay vào bản thân/
Còn tớ tên là Takemichi Hanagaki. Bọn tớ rất vui vì cậu và Renji...
/dang tay về phía cả Hana và Renji/
Đã đến Mizo!
Hana
Cảm ơn cậu, Takemichi-kun, và cả Hinata-chan nữa!
/Cười rạng rỡ/
Tớ rất vui vì có hai người bạn mới tuyệt vời như vậy!
Takemichi Hanagaki
Tuyệt vời! Vậy thì, để tớ dẫn hai cậu đi tham quan trường nhé! Mizo tuy nhỏ nhưng có rất nhiều thứ hay ho đấy!
/Cười toe toét/
//Nhóm sáu người của Takemichi bắt đầu đi dọc hành lang dẫn hai học sinh mới tham quan ngôi trường Sơ trung này, không khí thân mật, tiếng cười đùa vang lên//
//Renji và Hana đi phía sau sáu người bọn họ, khẽ mỉm cười trước sự năng động tuổi trẻ sống động của các nhân vật//
//Ngay lúc này, tiếng hệ thống thông báo nhiệm vụ đã hoàn thành trong tâm trí của Renji và Hana//
Hệ thống
> "Tinh tinh. Chúc mừng kí chủ đã hoàn thành nhiệm vụ lần này. Xin hãy nhận phần thưởng *Thẻ Điều Ước*"
//Hai người Renji và Hana khẽ "Yeah" một tiếng và đập tay ăn mừng. Nhưng khi Hana muốn nói ra điều ước thì bị Renji bịt miệng lại//
Renji
/Khẽ nói/
...Tôi ước chúng tôi có một căn nhà gần nơi Takemichi sống...
Hệ thống
> “Xác nhận điều ước... Thực thi.”
> “Ước nguyện được chấp thuận.”
> "Một căn nhà cách nhà của nhân vật chính thế giới này 500m"
Renji
/Thở phào nhẹ nhõm/
..Hú hồn tưởng bị giật điều ước rồi chớ..
Hana
/Giật khỏi tay Renji, khẽ trách móc/
...Ước gì không ước ước nhà chi vậy cha...???
Renji
/Nói khẽ/
...Ngốc cũng vừa thôi cô nương... Ở gần nhà thì càng dễ tiếp cận...đúng chớ...
Hana
/Định cãi lại, nhưng suy nghĩ lại thấy hợp lý/
...Ờ... cũng đúng
//Vậy là đôi bạn thân lại một lần nữa hoàn thành nhiệm vụ và đã có bước nhảy vọt trong hành trình giải cứu Tokyo Revengers khỏi kẻ bí ẩn xuyên không đang lăm le gây mất trật tự thế giới này//
//Nhưng vẫn còn những thử thách lớn và nguy hiểm đang chờ đợi họ ở phía trước//
//Liệu họ sẽ thành công cứu rỗi thế giới này cùng những nhân vật đang sống trong nó khỏi bờ vực diệt vong?//
//Hay kẻ thù của họ sẽ đánh bại cả hai và xoá sổ tất cả?//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play