"Tôi không thương nhưng cũng không hờn, không giận.
Nhưng tôi không giận, nghĩa là tôi thương."
Đã biết bao lần tôi hét lên với bản thân mình rằng người chẳng xứng. Rằng tôi ghét người đến tận xương, tận tủy. Như cái kim vốn đã đâm sâu vào tim, rút ra chẳng được, đâm vào cũng không xong. Mà để đấy thì lâu lâu nó lại nhói lên, đau đến khiến tôi phải bật khóc khe khẽ trong căn phòng của chính mình. Vì ai? Vì người chứ ai. Ghét người lắm, nhưng tối đến là ôm cái ghét đó mà nhớ, mà lụy. Tôi yêu cái ghét của chính mình, chẳng thể dứt. Cây kim đang ghim trên con tim dần hợp nhất, trở thành một phần của trái tim vốn đã chẳng còn mới nguyên, nhưng cũng chẳng xanh xao và héo úa. Đương nhiên, nó sẽ không chết chỉ vì một chiếc kim tình cảm nhỏ bé vẫn còn ghim chặt vào nó. Nó chỉ quá sợ để rút cây kim ra. Cảm giác đau, mất mát vô hình khiến nó day dứt lắm, nó chẳng thể rút cây kim đã làm đau mình được, hay nói đúng hơn là không muốn. Nhưng điều đó không có nghĩa là nó thật sự chấp nhận sự đau đớn này. Nó không thể tự làm nên nó muốn nhờ ai đó giúp rút cây kim ra, nó muốn lắm. Nhưng lại không dám vì một sự sợ sệt không tên. Nó chẳng biết mình phải làm gì cho phải, nhưng nó cũng chẳng muốn tìm câu trả lời. Đôi lúc, nó mặc kệ cây kim kia ngày đêm hành xác nó. Đôi lúc lại khẽ ghét bỏ, nhưng cũng thầm chấp nhận.
"Người không thương, thì đừng có mà tỏ vẻ. Nhỡ người khác vướng vào như tôi. Lúc ấy, người là kẻ sai!"
Nhưng kể cả người là kẻ sai đi chăng nữa. Nó cũng thay đổi được gì chứ? Tôi có dám trách, dám tức giận trực tiếp với người đâu. Tất cả chỉ là sự dỗi hờn vu vơ, xong rồi tự nhiên nó hoá thành yêu, thành nhớ lúc nào chẳng hay. Lụy đến tột cùng, kéo dài cả tháng, cả năm. Nhưng rồi cũng chẳng làm gì được. Bất lực lắm người ơi, làm sao mà tôi chịu nổi hỡi người ơi? Tôi muốn nói với người, muốn la lên, muốn hét hết ra. Nhưng nó như ước mơ...chính xác là một ước mơ. Mãi mãi, tôi sẽ chẳng bao giờ có đủ can đảm để nói câu "Tôi yêu ông. Cút khỏi cuộc đời tôi đi!". Nhiều và rất nhiều lúc tôi thấy chuyện này thật trẻ con, chẳng đáng bận tâm chút nào. Vậy mà rốt cuộc vẫn cứ khư khư ôm nó trong người, thậm chí còn vô tình khiến nó thấm vào sâu hơn. Tê mỏi cả trí óc, tủi đến sau trong máu, trong mạch. Chắc là vì thế nên dù cố thế nào cũng chẳng quên được, phải không người nhỉ? Người thấy hậu quả chưa? Chỉ vì một vái ánh mắt, lời nói, một vài câu khen, một vài sự quan tâm hỏi han và... một cái chạm tay. Tất cả đã khiến con tim tôi chẳng thuộc về mình nữa. Tại người! Tại người hết đấy!! Bắt đền người đấy!!!
Vừa mong người biết tôi yêu người, lụy người. Nhưng cũng vừa không yên tâm để người biết tôi thật sự thích người đến thế. Cái thứ cảm xúc tình cảm đầu đời, nó bất chợt. Có chút thơ ngây, mới lạ. Nhưng cũng mơ hồ, chẳng sâu đậm. Tôi cũng từng tưởng thế, cũng từng nghĩ mình chỉ cảm nắng người mà thôi, rồi một ngày mai tôi sẽ quên, một ngày nào đó tôi sẽ chẳng nhớ đến thứ tình yêu ấy nữa. Chẳng biết 'ngày nào đó' ấy là ngày nào. Chỉ là tôi cảm nắng người được gần ba năm rồi đấy. Chắc là sắp chết cháy luôn rồi. 'Ngày nào đó' ấy khi nào mới đến nhỉ? Thú vị thật luôn, người ha? Thật nhớ cái ngày tôi với người cười đùa với nhau lần đầu tiên. Chỉ một khoảng khắc nhỏ, một câu đùa vu vơ của tôi, chẳng đáng được nhớ đến. Chính xác là thế vì giờ tôi cũng chẳng nhớ câu đùa đấy là gì, chỉ nhớ nó đã mang được nụ cười của người ra, lộ diện cho tôi xem, cho tôi ngắm. Thích lắm, nhưng chẳng thể nhảy dựng lên mà vui sướng được. Chỉ có thể ngồi đấy giả vờ cười nhẹ bình thường như các bạn khác mà thôi. Có lẽ người sẽ không nhớ đến nó đâu, vì khoảng khắc ấy trôi qua nhanh đến đáng thương. Nhưng không sao, mình tôi nhớ là đủ rồi.
Kể chuyện tốt nhiều rồi đấy. Chuyện xấu, chuyện tệ về người tôi cũng có này. Nào là cứ cười, cứ đùa, cứ đưa cái ánh mắt dịu hơn nắng sớm ra để cướp lấy con tim non nớt của bao bạn khác, trong đó có cả tôi. Xong lại ngây thơ, tỏ ra mình chả làm gì cả. Mình chẳng có lỗi, mình chẳng liên quan. Che ô cho người khác nè, giúp đỡ người khác nè. Nhiều, gì cũng có. Mà có bao giờ nhận là mình cướp mất trái tim của người khác đâu. Cay đắng hơn là người lại còn chẳng có tình cảm thuần túy gì với người ta, nhưng vẫn cố ân cần đến đáng ghét. Thật là chẳng thể nào ưa nổi. Mà không ưa cũng phải ưa thôi, có bỏ được đâu mà ghét.
Không ghét, nhưng cũng không thương. Rối nùi, chẳng biết đường đâu mà gỡ. Tôi biết nó khó giải mà, thôi cái nào khó quá mình bỏ qua đi. Kể cả khi nó trói lấy mình hằng đêm.
Ghét cũng đã nói đủ, thương cũng đã tuông hết. Suy cho cùng, chỉ có mình tôi đau, người may hơn, người chẳng dính vào. Cứ coi như tôi chịu đau đớn cho người vậy, chắc tôi cũng tự nguyện chấp nhận rồi. Nhưng tôi cũng không thật sự thương người đâu! Tôi ghét người lắm đấy!!