[Lyhansara]Gặp Nhau Vào 1 Ngày Khác….
Gặp nhau vào một ngày khác
Nhím không lông
Chào các bạn ạ
Nhím không lông
Đây là bộ truyện thứ 2 của tui
Nhím không lông
Bộ đầu tay cũm nổi đó chứ
Nhím không lông
Bộ này tui đã phải suy nghĩ rất lâu
Nhím không lông
Để xem có nên viết hay không và sẽ có mấy chap
Nhím không lông
Hiện tại điều này là bí mật nha
Nhím không lông
Có những người, dù chưa từng gặp, vẫn khiến tim mình khẽ dừng lại khi đọc một dòng tin nhắn.”
– Nhím Không Lông-
Họ không gặp nhau giữa phố đông, cũng chẳng vô tình va vào nhau dưới cơn mưa.
Không ánh mắt nào giao nhau, không nụ cười nào được trao.
Chỉ là… một ngày bình thường, giữa hàng nghìn người xa lạ, một dòng chữ “xin chào” xuất hiện trên màn hình — và từ đó, mọi thứ bắt đầu đổi thay
Han Sara
Han Sara – cô gái mang giọng hát trong trẻo, luôn tin rằng âm nhạc là nơi trú ẩn an toàn nhất. Cô sống giữa những giai điệu dịu dàng, đôi khi cô đơn, đôi khi rực rỡ như buổi sáng đầu mùa
Trần Thảo Linh
Lyhan – người con gái trầm lặng, yêu âm nhạc bằng cách không ai hiểu. Ẩn sau nụ cười điềm đạm là những đoạn nhạc chưa từng hoàn thành, như thể chị đang chờ ai đó viết nốt phần còn lại
Họ ở hai thế giới khác nhau.
Hai tâm hồn – một dịu dàng, một tĩnh lặng – không có lý do gì để chạm vào nhau…
Chỉ là một dự án nhỏ, một nhóm làm nhạc ảo, và một lời chào giản dị.
Nhưng từ tin nhắn đầu tiên đó, từng ngày trôi qua, họ bắt đầu bước vào cuộc đời của nhau — chậm rãi, tự nhiên, như cách ánh sáng len qua khe cửa buổi sớm
Không ai biết tương lai sẽ thế nào.
Chỉ biết rằng, nếu hôm ấy không nhắn tin, có lẽ họ đã mãi lướt qua nhau như hai người xa lạ
Gặp nhau vào một ngày khác…” – là câu chuyện của hai trái tim tưởng như lạc hướng, nhưng lại được âm nhạc dẫn đường để tìm thấy nhau, qua từng dòng chữ, từng nốt nhạc, và từng rung động không tên
📖 Thể loại: Tình cảm – Thanh xuân – Lãng mạn – Hiện đại
🎧 Nhân vật chính: Han Sara, Lyhan
💬 Phụ: Aza, Moon, Ngô Lan Hương, 52Hz, Muộii, Yeolan
Khi màn hình sáng lên
Buổi chiều tháng Sáu, trời không nắng cũng chẳng mưa.
Thành phố như đang ngáp dài trong hơi thở lười biếng của mùa hè.
Han Sara ngồi trong căn phòng nhỏ, bên cửa sổ là giàn hoa giấy đang rủ xuống, từng cánh hoa mỏng manh lay nhẹ trong gió
Trên bàn, laptop mở sẵn, ánh sáng phản chiếu lên đôi mắt cô – trong veo, nhưng có gì đó lẩn khuất.
Một đoạn nhạc dang dở nằm im trong phần mềm thu âm, như đang chờ được lấp đầy
Sara thở dài. Cô nhấn play, giọng hát của chính mình vang lên, nhẹ như hơi thở:
Han Sara
Nếu ngày mai, có ai hỏi rằng tôi đang chờ gì…
Han Sara
Tôi sẽ nói – chờ một điều chưa biết đến.
Giai điệu dừng lại ở đó, khẽ tan vào không khí.
Cô dựa lưng vào ghế, nhìn lên trần nhà, rồi mở khung chat với Aza
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬 Ê, chị xong bài hát chưa?
Han Sara
💬Chưa… chị thấy nó thiếu thiếu gì đó.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬 Thiếu cảm xúc á?
Han Sara
💬 Ừ, hoặc thiếu một người hiểu được cảm xúc đó.
Aza gửi lại một icon mặt cười, kèm dòng chữ:
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬 Thôi, đừng có mơ nhạc tình nữa. Ra ngoài đi dạo đi, ở lì trong phòng hoài rồi hóa đá đó nha.
Han Sara
💬ở ngoài có gì vui đâu//cười khẽ+gõ máy//
Cô không biết, ngoài kia thật ra đang có một người – cũng đang nhìn chằm chằm vào màn hình, với cùng một nỗi trống trải như thế
Ở một góc thành phố khác, Lyhan ngồi trong phòng thu nhỏ của mình.
Trên tường là những tờ giấy note viết lời nhạc, rải rác khắp nơi như những mảnh ký ức chưa hoàn thiện
Chị tháo tai nghe xuống, đôi mắt khẽ khép.
Tiếng nhạc vừa dừng lại vẫn còn ngân trong đầu – một bản demo êm đềm, nhưng thiếu thứ gì đó thật sống động
Trần Thị Phương Thảo
💬 Ê, Han, bài đó m chưa mix xong hả?
Trần Thảo Linh
💬 Chưa. Nghe ổn mà cứ thấy trống.
Trần Thị Phương Thảo
💬 Trống vì thiếu người song ca chứ gì~
Trần Thảo Linh
💬nói bậy//tủm tỉm+đeo lại tai nghe//
Lyhan và Sara cùng cười 1 thời điểm đó. Nhưng khi tiếng cười tắt đi, Lyhan lại lặng người.
Chị mở lại nhóm làm nhạc mà mình điều hành – Bluewave Project.
Một dự án nhỏ, nơi mọi người có thể gửi bài hát, chia sẻ cảm xúc, không cần gặp mặt
Thông báo nhỏ bật lên góc màn hình:
(Có một người dùng mới đăng ký tham gia nhóm: Han Sara)
Lyhan khẽ nghiêng đầu. Cái tên ấy lạ lẫm, nhưng dễ chịu
Chị nhấn vào hồ sơ: “Ca sĩ – sáng tác. Yêu âm nhạc, yêu sự chân thật.”
Trần Thảo Linh
💬 Chào mừng thành viên mới.
Tối muộn.
Sara vừa gửi đơn đăng ký vào Bluewave, chưa kịp tắt máy thì thấy dòng thông báo hiện lên:
(Chào mừng thành viên mới)
Cô nhìn màn hình, ngỡ ngàng.
Không biết người này là ai, chỉ biết tên ấy nghe… có gì đó rất ấm
Cô định trả lời, rồi lại thôi.
Ngón tay gõ lơ lửng trên bàn phím-“Cảm ơn chị ạ” rồi xoá đi
Sara tắt laptop, tựa đầu vào gối, mắt nhìn ra khung cửa.
Ngoài kia, đèn đường vàng vọt rơi lên những tán lá. Gió khẽ lay, hương đêm tràn vào
Cô không biết rằng, ở phía bên kia màn hình, người vừa gửi dòng “chào mừng” ấy cũng đang nhìn ra bầu trời đêm, cùng một góc tĩnh lặng, cùng một nhịp suy nghĩ:
Trần Thảo Linh
* Không biết, người mới đó… có yêu âm nhạc giống mình không nhỉ*
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa chiếu lên những mái nhà, một thông báo nhỏ lại xuất hiện
Han Sara
💬 Em cảm ơn chị ạ. Em rất mong được học hỏi thêm trong dự án này.
Và thế là, chỉ bằng một tin nhắn đơn giản, hai thế giới bắt đầu xoay lại gần nhau hơn một chút —
dù họ chưa biết rằng, từ đây, mọi thứ sẽ đổi thay
Một cuộc gặp không phải giữa hai ánh mắt, mà giữa hai dòng chữ.
Nhưng đôi khi, chỉ thế thôi… cũng đủ khiến tim người ta khẽ run lên.
Dòng chữ đầu tiên
Sáng hôm ấy, Han Sara tỉnh dậy trong ánh nắng nghiêng qua khung cửa.
Mùi bánh mì nướng và cà phê từ dưới bếp thoảng lên, cùng giọng mẹ cô vang đều đều:
Han Min-seo
Sara ơi, con dậy chưa? Mẹ pha sữa rồi nè//gõ cửa//
Han Sara
Dạ rồi mẹ ơi…//dụi mắt//
Cô bước xuống nhà, mái tóc nâu còn hơi rối.
Bố đang ngồi ở bàn ăn, đọc báo trên điện thoại, còn mẹ cười hiền khi thấy con gái ngồi xuống
Han Min-seo
Tối qua con lại thức khuya làm nhạc hả//bê đĩa bánh mì ra//
Han Sara
Dạ… con chỉ làm dở thôi. Con thấy chưa tìm được giai điệu đúng//ngồi xuống//
Ha-Yoon
Chậm mà chắc. Âm nhạc mà gấp thì chẳng còn là mình//giọng ấm áp+không rời mắt khỏi màn hình//
Sara ngẩng đầu, mỉm cười.
Ba cô ít nói, nhưng mỗi khi nói ra lại khiến cô cảm thấy ấm áp như vừa được gãi đúng chỗ ngứa trong tim
Han Min-seo
Hôm qua mẹ thấy con đăng ký tham gia dự án Bluewave gì đó hả?
Han Sara
Dạ, nhóm nhạc online á mẹ. Người ta gửi bài qua mạng, không gặp trực tiếp//ăn bánh//
Han Min-seo
Vậy cũng hay. Con sẽ học được cách hợp tác, dù chẳng biết nhau ngoài đời//ngồi xuống cạnh Sara//
Sara gật đầu, nhấp một ngụm sữa nóng.
Cô không nói, nhưng trong lòng lại thoáng qua một cái tên — Lyhan
Ở một nơi khác, buổi sáng của Lyhan lại bắt đầu trong mùi nhạc cụ và cà phê đen.
Tiếng guitar của ba vang lên từ phòng khách, lẫn vào tiếng radio cũ đang phát bản tình ca Pháp xưa
Bố cô
Con dậy rồi hả Han? Hôm nay phòng thu có ai đến không?
Trần Thảo Linh
Chắc chiều mới có người thu. Sáng con sửa bản nhạc hôm qua.
Bố cô
Bản có giai điệu nhẹ nhẹ hả? Ba nghe hơi giống con hồi mới bắt đầu viết nhạc.
Trần Thảo Linh
Con đâu còn viết kiểu đó nữa//lấy hộp sữa//
Trần Thảo Linh
Ba đặt điều khiển TV xuống, nhìn con gái bằng ánh mắt vừa tự hào vừa trầm lắng:
Bố cô
Đôi khi người ta chỉ cần viết lại điều mình từng tin, không cần tìm cái mới đâu.
Lyhan im lặng.
Có lẽ đúng. Nhưng chị vẫn đang tìm — một âm thanh, một cảm xúc, hoặc… một người hiểu điều đó
Buổi trưa, Han Sara mở laptop, đăng nhập vào nhóm Bluewave
Thông báo: (Trưởng nhóm: Lyhan đã cập nhật bài tập tuần)
(Đề bài viết bằng phông chữ đều đặn, giản dị)
(Viết một đoạn nhạc thể hiện cảm xúc đầu tiên khi nói chuyện với một người lạ.)
Sara đọc đi đọc lại, rồi bật cười nhỏ
Han Sara
Cảm xúc khi nói chuyện với người lạ à…
Cô mở khung chat riêng, do dự vài giây rồi nhắn:
Han Sara
💬 Chị ơi, em thấy đề bài thú vị quá ạ. Nhưng em chưa biết nên bắt đầu thế nào…
Bên kia, Lyhan đang ngồi bên cửa sổ, tay lướt qua bàn phím. Tin nhắn hiện lên, và chẳng hiểu sao, chị thấy môi mình khẽ cong
Trần Thảo Linh
💬 Em có thể bắt đầu từ chính cảm xúc của mình. Khi nói chuyện với chị, em thấy sao?
Sara khựng lại.
Một câu hỏi đơn giản, nhưng khiến lòng cô hơi xao động
Han Sara
💬 Dạ… chắc là hơi ngại, nhưng em thấy dễ chịu. Như thể mình đang nói chuyện với người quen cũ.
Trần Thảo Linh
💬Vậy là đủ. Cứ viết bằng cảm xúc đó.
Han Sara
💬 Chị hay nói chuyện kiểu này với mọi người lắm hả?
Trần Thảo Linh
💬 Không. Chị ít nói lắm. Nhưng với em thì… chị thấy dễ.
Sara nhìn dòng chữ cuối cùng, trái tim đập nhanh thêm nhịp.
Một chút ngạc nhiên. Một chút ấm áp. Và một điều gì đó chưa kịp gọi tên
Han Sara
💬 Vậy… em sẽ thử viết. Nếu được, em gửi chị nghe nha?
Trần Thảo Linh
💬 Ừ. Chị đợi.
Buổi tối, phòng của Sara sáng đèn.
Cô ngồi thu âm thử vài câu hát mới
Han Sara
🎶 Chúng ta chưa từng gặp nhau,
Nhưng có lẽ đã đi ngang tim nhau ở một nơi nào đó…
Bên kia, trong phòng thu của Lyhan, ánh đèn vàng phủ lên gương mặt nghiêng nghiêng.
Chị bật bản demo của Sara, tiếng hát vang lên qua tai nghe — mềm, trong và thật đến lạ
Chị khẽ cười, gõ một tin nhắn:
Trần Thảo Linh
💬 Hay lắm. Em biết không, cảm giác đầu tiên của chị khi nói chuyện với em… cũng là giai điệu này.
Sara đọc, rồi khẽ chạm tay lên bàn phím.
Cô không nhắn lại. Chỉ nhìn màn hình sáng rực trong đêm, và thấy lòng mình – ấm lên.
Và có lẽ, đôi khi một cuộc gặp gỡ không cần ánh mắt hay cái bắt tay.
Chỉ cần một dòng chữ, cũng đủ khiến hai thế giới bắt đầu xoay lại gần nhau
Download MangaToon APP on App Store and Google Play