Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Ghi Chép Từ Bóng Tối

MỘT NHÀNH HỒNG VÀ KÝ SINH

Hồi 1: Món quà muộn màng
Tiếng chuông gió leng keng Tiếng nhạc Lofi nhẹ nhàng phát ra từ quán cà phê góc phố
Hôm đó là lễ Tình nhân, nhưng đường phố dường như chật chội hơn thường lệ. Tử Thiên vội vã bước vào quán, hơi thở còn chút gấp gáp. Anh nhìn thấy Thiều Hoa đã ngồi đợi sẵn bên khung cửa sổ.
Tử Thiên
Tử Thiên
"Xin lỗi em, anh bận quá nên quên mất chuẩn bị quà..." Tử Thiên gãi đầu, vẻ mặt hối lỗi.
Dạ Thiều Hòa
Dạ Thiều Hòa
Thiều Hoa mỉm cười, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết "Chỉ cần anh đến là quà rồi mà."
Tử Thiên lấy từ sau lưng ra một nhành hoa hồng đỏ thắm, dù chỉ là một cành đơn độc nhưng cánh hoa vẫn còn đọng những giọt sương sớm
Tử Thiên
Tử Thiên
​"Tặng em."
Dạ Thiều Hòa
Dạ Thiều Hòa
​"Oa, đẹp quá!" Thiều Hoa reo lên, cô đón lấy nhành hoa rồi nhắm mắt, nhẹ nhàng đưa lên mũi hít một hơi thật sâu.
​[Sột soạt...]
Giữa những cánh hoa rực rỡ, một sinh vật nhỏ xíu, đen kịt và trơn nhẵn như một con sâu, đột ngột búng mình. Tử Thiên lặng người. Anh thề là mình đã thấy thứ đó chui tọt vào mũi của cô.
Tử Thiên
Tử Thiên
​"Khoan đã...Hoa Hoa! Đừng ngửi nữa!" Tử Thiên hốt hoảng gạt nhành hoa ra khỏi tay cô.
Dạ Thiều Hòa
Dạ Thiều Hòa
​"Hửm? Có chuyện gì sao anh? Hoa thơm lắm mà?" Thiều Hoa ngơ ngác nhìn bạn trai, môi vẫn nở nụ cười tươi tắn nhưng trong lòng anh, một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Hồi 2: Sự im lặng của y học
​[Tiếng còi xe cứu thương vang vọng xa xa] [Tiếng bước chân gấp gáp trên hành lang bệnh viện]
Tử Thiên không yên tâm, anh kéo tay Thiều Hoa đến thẳng phòng khám của bác sĩ Minh.
​"Này Minh, kiểm tra kỹ cho cô ấy đi. Tao thấy có thứ gì đó... chui vào mũi cô ấy."
Minh
Minh
Minh đẩy gọng kính, dùng đèn soi chuyên dụng kiểm tra khắp hốc mũi và cổ họng của Thiều Hoa. Khoảng mười phút sau, anh thở dài, vỗ vai bạn mình: "Chắc mày thức đêm làm dự án nhiều quá nên quáng gà rồi. Chẳng có gì cả, niêm mạc hoàn toàn bình thường."
Dạ Thiều Hòa
Dạ Thiều Hòa
Thiều Hoa nhìn Tử Thiên, khẽ trách yêu "Đấy thấy chưa, chỉ hơi khó chịu một xíu lúc đầu thôi, giờ hết rồi. Anh đừng làm quá lên thế, bác sĩ cũng cười cho kìa."
Tử Thiên
Tử Thiên
Tử Thiên nhìn nụ cười của bạn gái, rồi nhìn vào những tấm phim chụp tối đen. Anh tự nhủ "Chắc là mình nhìn nhầm thật."
Hồi 3: Cuộc hẹn định mệnh
​[Tiếng dế mèn kêu râm ran trong bụi cỏ] [Tiếng lướt màn hình điện thoại tạch tạch]
Vài tháng sau, câu chuyện về nhành hồng năm nào đã trôi vào dĩ vãng. Một buổi tối cuối tuần, Tử Thiên đang ngồi trên ghế đá trong công viên lướt điện thoại chờ Thiều Hoa đi mua
Dạ Thiều Hòa
Dạ Thiều Hòa
​"Thiên ơi! Em về rồi đây."
Tiếng gọi trong trẻo của Thiều Hoa vang lên. Tử Thiên cất điện thoại, nở một nụ cười định quay lại trêu chọc cô vì đi lâu. Nhưng khi anh vừa nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy... nụ cười trên môi anh bỗng đông cứng lại.
​[Rắc... rắc...]
Một tiếng động nhỏ như tiếng vỏ trứng vỡ vang lên từ phía Thiều Hoa.
Dạ Thiều Hòa
Dạ Thiều Hòa
​"Hửm? Có chuyện gì sao Tử Thiên?" Cô vẫn hỏi bằng giọng điệu ngọt ngào ấy, nhưng khuôn mặt cô bắt đầu biến dạng.
Dưới lớp da trắng ngần, những vật thể dài ngoằng bắt đầu luồn lách. Rồi, từ lỗ tai, khóe mắt, và cả những lỗ chân lông trên trán...
​[Sột soạt... sột soạt...]
Vô số những con sâu đen kịt, giống hệt thứ anh thấy ở nhành hồng năm đó, đang chen chúc chui ra. Chúng ngoe nguẩy, cắn xé làn da của cô từ bên trong. Thiều Hoa vẫn đứng đó, vẫn mỉm cười, nhưng đôi mắt cô giờ đây chỉ còn là hai hốc đen ngập đầy những sinh vật đang lúc nhúc.
Dạ Thiều Hòa
Dạ Thiều Hòa
​"Sao anh lại nhìn em như vậy? Em vẫn xinh mà... đúng không?"
Tử Thiên ngã quỵ xuống mặt đất, hơi thở nghẹn đặc ở cổ họng. Xung quanh anh, không gian bỗng chốc lặng thắt lại, chỉ còn tiếng hàng nghìn con sâu đang bò lổm ngổm trên nền đất, hướng về phía anh.
Đáng lẽ ra, anh không bao giờ nên mua nhành hồng đó.

ĐÊM TRẮNG Ở CHUNG CƯ LINH HOA

HỒI 1: TÍN HIỆU TỪ BÓNG TỐI
Tiếng mưa xối xả đập vào lớp kính cửa sổ cũ kỹ nghe rào rào như muốn vỡ vụn. Trong căn hộ 404, Kim ngồi bất động trên ghế sofa, ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt đầy lo âu. Kim liếc nhìn đồng hồ bây giờ đã 9 giờ tối.
Linh
Linh
​"Chết tiệt, sao giờ này mẹ vẫn chưa về nhỉ?" Kim lẩm bẩm, tay lướt nhanh trên bàn phím., cô đang gọi video với Nam thằng bạn thân sống ở tầng dưới
Linh
Linh
​"Ê Nam, mày có thấy mẹ tao dưới sân không? Nay bả tăng ca muộn quá, tao nấu cơm sẵn đợi phát ngán rồi đây."
Nam
Nam
Đầu dây bên kia, Nam mặt mũi tái mét, giọng run bần bật "Kim... mày đừng có đùa. Khu chung cư mình đang có chuyện gì kinh lắm. Bà Hoa ở phòng 102 đang gào thét ngoài sân kia kìa. Thằng Bi con bả mất tích từ chiều lúc dắt con Lu đi dạo rồi!"
Gừ... gừ... Tiếng gầm gừ phát ra từ phía sau lưng Nam làm Kim lạnh gáy
Linh
Linh
"Tiếng gì đấy Nam?"
Nam
Nam
​"Con Lu... nó vừa về. Nhưng nó lạ lắm Kim ạ. Nó không sủa, cứ nhìn tao trừng trừng... miệng nó... mẹ kiếp, toàn là máu!" Nam hét lên rồi cúp máy cái rụp
Kim bàng hoàng buông thõng điện thoại. Đúng lúc đó, RENG... RENG... RENG! Tiếng chuông cửa nhà Kim vang lên dồn dập, át cả tiếng mưa gào rú ngoài kia. Tim Kim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực
Cẩn thận theo thói quen, Kim ghé mắt vào lỗ mắt mèo. Qua thấu kính cong vút, cô thấy mẹ mình đứng đó. Bà Lan đứng im lìm, mái tóc bết lại vì nước mưa. Nhưng... có gì đó sai lắm. Mẹ không gọi tên cô, bà chỉ nhìn thẳng vào lỗ mắt mèo với đôi mắt mở to trừng trừng, không hề chớp lấy một cái. Nụ cười của bà cứng đờ, quái dị đến mức khiến Kim thấy gai ốc nổi lên rần rần dọc sống lưng
HỒI 2: BẢN NĂNG SĂN MỒI
Cùng lúc đó, dưới sân chung cư lầy lội, bà Hoa đang tuyệt vọng bám lấy vòng cổ con Lu
Bà Hoa
Bà Hoa
"Con ơi! Bi ơi! Mày dẫn mẹ đi tìm nó đi!"
Con chó cưng thường ngày hiền lành, nay bỗng dưng quắc mắt nhìn chủ. Nó không sủa, chỉ dùng răng cắn chặt vào gấu quần bà Hoa rồi giật mạnh một cái xoẹt. Nó lao đi như một mũi tên vào bụi rậm phía sau khu nhà kho, nơi ánh đèn đường không rọi tới được.
Bà Hoa
Bà Hoa
​"Bi! Con ở đâu?" Bà vừa khóc vừa chạy theo, chân vấp phải những rễ cây xù xì, tiếng bùn nhão vang lên bộp, bộp dưới gót chân.
Đột nhiên, con Lu dừng lại. Nó quay đầu nhìn bà Hoa, ánh mắt lộ vẻ tàn độc mà bà chưa từng thấy. Phía sau nó, từ trong bóng tối, hàng chục đôi mắt xanh loét khác bắt đầu hiện ra. Đó là lũ chó hoang trong vùng, tất cả chúng đều đang nhỏ dãi, miệng đầy máu tươi.
Bà Hoa nhìn xuống chân con Lu. Một mẩu áo phông màu vàng quen thuộc... là áo của thằng Bi. Tiếng nhai rắc, rắc vang lên từ bụi rậm. Kinh hoàng tột độ, bà thét lên một tiếng xé lòng
Bà Hoa
Bà Hoa
"KHÔNGGGG! CON TRAI TÔI!!!"
​Lũ chó không cho bà thời gian để đau khổ, chúng bắt đầu nhe răng, tiến lại gần bà với những tiếng gầm gừ đầy đói khát. Cảnh tượng ấy chỉ có thể mô tả bằng hai từ Địa ngục
​HỒI 3: PHÍA SAU LỚP CÁNH CỬA
Quay lại tầng 4, Kim vẫn đang đứng chết lặng trước cánh cửa
Linh
Linh
"Mẹ... mẹ sao thế? Sao mẹ không nói gì?"
Đúng lúc Kim định xoay chốt khóa thì RẦM! Cánh cửa gỗ bị một cú đạp nghìn cân giáng xuống, bật tung vào trong, đập mạnh vào tường nghe chát một tiếng chói tai. Kim bị hất văng ra sàn, đau đớn đến mức đồng tử co thắt lại. Một gã đàn ông cao lớn, khuôn mặt hốc hác đầy những vết sẹo bước vào. Trên tay hắn không phải là túi xách hay đồ ăn...
Hắn đang xách tóc một cái đầu người.
Gã đàn ông
Gã đàn ông
​"Mở cửa rồi à... con gái?" Gã đàn ông cười gằn, giọng khàn đặc như tiếng đá mài vào nhau.
Hắn ném cái đầu của mẹ Kim xuống sàn. Cái đầu lăn lông lốc, máu văng tung tóe lên đôi giày trắng của Kim trước khi dừng lại ngay sát chân cô. Đôi mắt ấy vẫn trừng trừng nhìn Kim, nụ cười quái dị lúc nãy vẫn còn nguyên vẹn.
Linh
Linh
​"Ông... ông là ai! Đồ khốn nạn!" Kim hét lên, tay quờ quạng vơ lấy chiếc đèn bàn để chống trả.
Gã đàn ông
Gã đàn ông
​"Tao là ai à? Tao là kẻ đã nếm trải hương vị của cái chết, và giờ đến lượt mẹ con mày." Gã đàn ông lao tới, túm lấy cổ áo Kim, nhấc bổng cô lên như một con búp bê vải.
Nam từ căn hộ phía dưới nghe thấy tiếng động, liều mình cầm cây gậy bóng chày chạy lên
Nam
Nam
"Kim! Tao tới đây!" Nam vừa gào vừa lao vào phòng, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cậu đứng hình. Máu lênh láng khắp sàn nhà, mùi tanh nồng nặc bốc lên.
Linh
Linh
​"Nam! Chạy đi!" Kim hét lên trong hơi thở đứt quãng.
Gã đàn ông quay sang nhìn Nam, nụ cười trên mặt hắn càng lúc càng rộng, hệt như biểu tượng -Smile.jpg- rùng rợn trên mạng. Hắn đóng sầm cửa lại bằng một cú đá. RẦM! Không gian bên trong chung cư Linh Hoa chìm vào những tiếng thét thảm thiết bị dập tắt giữa chừng. Một lúc sau, từ khe cửa nhà 404, một dòng máu đỏ thẫm, đặc quánh bắt đầu chảy ra hành lang, chậm rãi và tàn nhẫn lan rộng trên nền gạch lạnh lẽo. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, và tiếng chó tru vang lên từ phía nhà kho như một bản nhạc tiễn đưa những linh hồn khốn khổ.
Đêm nay, chẳng có ai được bình yên trở về nhà

TRÒ CHƠI SINH TỒN

HỒI 1: LỜI MỜI ĐẾN ĐỊA NGỤC
Ánh trăng nhợt nhạt bị xé toạc bởi những tán cây khô khốc của khu rừng già bao quanh dãy nhà hoang phía ngoại ô. Tiếng dế kêu râm ran bỗng im bặt, nhường chỗ cho tiếng bước chân dồn dập trên nền lá mục. Xào xạc... xào xạc...
Minh
Minh
​“Này, các cậu thực sự muốn vào đó chứ?”
Minh dừng lại, chiếc đèn pin trên tay anh quét một vòng qua gương mặt của bốn người bạn. Ánh sáng yếu ớt làm nổi bật vẻ phấn khích pha lẫn lo sợ của cả nhóm.
Linh
Linh
khẽ rùng mình, siết chặt quai ba lô “Đã đến tận đây rồi, không lẽ lại quay về? Tớ nghe nói khu này bị bỏ hoang sau một vụ hỏa hoạn không rõ nguyên nhân đấy.”
Hoàng
Hoàng
“Sợ gì chứ? Có tớ ở đây rồi. Chính xác là 4 đứa mình sẽ oanh tạc cái chốn này!”
Minh bật cười, một nụ cười nhạt nhẽo ẩn khuất trong bóng tối. Thực tế, anh đã định mời thêm vài người nữa để không khí bớt phần âm u, nhưng rồi anh lại thôi. Càng đông càng khó kiểm soát, vả lại… thâm tâm anh có một dự tính khác.
Minh
Minh
​“Được rồi,” giọng anh trầm xuống đầy vẻ chỉ huy. “Để cho nhanh, chúng ta nên tản ra xung quanh khám phá trước. Sau đó mười lăm phút nữa hội quân tại sảnh chính để xem có tìm thấy gì hay ho không. Các cậu thấy sao?”
Quân
Quân
gật đầu “Tản ra sẽ quan sát được nhiều góc hơn. Biết đâu lại tìm thấy mấy món đồ cổ còn sót lại. Cậu thấy vậy được không?”
​“Ok, tại chỗ này nhé!”
Cả nhóm đồng thanh rồi nhanh chóng khuất dạng vào những hành lang tối tăm của khu nhà. Cộp... cộp... Tiếng bước chân của họ xa dần, bỏ lại Minh đứng đó với một ánh mắt lạnh lẽo đến rợn người.
HỒI 2: KỊCH BẢN MÁU
Minh bắt đầu bước đi. Cộp… cộp… Tiếng đế giày nện xuống sàn gỗ mục nát vang vọng lên tận trần nhà cao vút. Mọi thứ xung quanh thật hoang tàn và u ám. Mùi ẩm mốc hòa lẫn với mùi vôi vữa cũ kỹ xộc thẳng vào mũi.
Bỗng nhiên, một tiếng thét thất thanh xé toạc không gian tĩnh lặng.
​“ÁAAAAAA!”
Minh
Minh
Khựng lại, tim anh đập loạn nhịp, nhưng không phải vì sợ, mà vì hưng phấn. “Không… không kịp rồi… nhanh… nhanh lên nào… bọn chúng…”
Anh bắt đầu chạy. Không phải chạy đến cứu bạn, mà là chạy để thực hiện bước tiếp theo của bản kịch. Phía sau anh, trong căn phòng tối mịt, là xác của Quân. Một cảnh tượng kinh hoàng: khuôn mặt của Quân bị rạch nát bét, máu tươi bắn tung tóe lên những bức tường bong tróc.
Minh cố chạy, hơi thở dồn dập. Hộc... hộc... Anh vờ như không thể nhìn lại cái xác bê bết máu dưới sàn kia
Minh
Minh
​“Nhanh lên… nhanh lên nữa… phải nhanh lên…” anh tự nhủ, giọng thì thầm như kẻ mất trí.
Lần lượt, những âm thanh ghê rợn vang lên khắp dãy hành lang. Rắc... rắc... Tiếng xương gãy, tiếng vật nặng va chạm vào tường. Đầu bị đập nát… tay chân bị bẻ gãy một cách tàn nhẫn… Chỉ trong tích tắc, 3 người trong nhóm đã nằm xuống. Linh, Hoàng và Quân... những người bạn thân thiết nhất giờ chỉ còn là những cái xác không còn hình hài nguyên vẹn.
​“Chắc bạn của mình đã phải đau đớn lắm nhỉ...” anh khẽ lẩm bẩm, một giọt mồ hôi chảy dài xuống cằm
HỒI 3: KẺ SĂN MỒI TRẦM LẶNG
Minh dừng lại, dựa lưng vào bức tường phủ đầy rêu xanh, hơi thở đứt quãng. Anh đưa tay quẹt đi một vệt máu bắn lên má mình.
​“Tại sao… tại sao tôi phải chạy chứ? Đi đâu… phải chạy về lối nào đây?” Anh giả vờ thốt ra những lời tuyệt vọng cho bóng tối nghe thấy
Cơ thể anh dần kiệt sức, mệt lả. Minh nghiến răng ken két, âm thanh sắc lạnh vang lên trong không gian tĩnh mịch. Bàn tay anh siết chặt thứ trong túi
Một con dao.
Lưỡi dao vẫn còn nhỏ giọt máu tươi tỏng... tỏng... Thứ máu nóng hổi của những người bạn vừa nằm xuống. Minh đứng thẳng người, vẻ sợ hãi biến mất, thay vào đó là đôi mắt rực lên sự điên cuồng. Anh nghiến răng lẩm bẩm
Minh
Minh
​“Thằng còn lại chạy đâu rồi…?”
Minh
Minh
Trong nhóm 5 người, vẫn còn một kẻ nữa chưa xuất hiện nãy giờ “Nó không thể chạy thoát được đâu… Nó đang trốn loanh quanh đây thôi…”
Minh nhìn xuống con dao. Chính nó là thứ anh đã dùng để rạch nát khuôn mặt của thằng kia để cảnh sát không thể nhận dạng nổi. Anh muốn tạo ra một tác phẩm nghệ thuật bằng máu, nơi không ai có thể biết nạn nhân là ai và hung thủ là kẻ nào.
Xoạt
Tiếng lá khô phía ngoài cửa sổ khẽ động. Minh quay phắt đầu lại, ánh mắt sắc như dao cạo.
Minh
Minh
​“Ra đây đi… trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi mà.”
Một bóng đen cao lớn từ từ bước ra từ góc khuất của hành lang. Hắn không phải là người bạn còn lại. Hắn đeo một chiếc mặt nạ cười trắng nhợt nhạt, trên tay cầm một sợi xích sắt đang kéo lê trên sàn nhà, tạo ra tiếng rít… rít… chói tai.
Minh không sợ hãi. Anh liếm nhẹ môi, siết chặt cán dao. Kẻ đi săn giờ đây gặp phải một kẻ săn mồi khác.
Minh
Minh
​“Thì ra mày là nhân vật mới của đêm nay sao?” Minh cười thích thú “Thú vị đấy.”
Dưới ánh trăng tàn, hai bóng ma đứng đối diện nhau, chuẩn bị cho một cuộc thảm sát thực sự. Tiếng gió ngoài kia vẫn rít lên như tiếng khóc than của những linh hồn vừa lìa đời.
Người kể truyện
Người kể truyện
Ý là thấy cx gây cấn đó nên tạo cho 2 mẻ bộ riêng ko nhỉ
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play