Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bẫy Ngọt Tuổi 25

Chương 1:

Tôi là Đặng Uyên Nhi, 25 tuổi, nhân viên của một công ty truyền thông báo chí - nơi deadline nhiều hơn số lần tôi kịp thở, còn cà phê là thứ duy nhất giúp tôi sống sót qua ngày.

Sáng nay, phòng nhân sự thông báo: “Chiều nay có sếp mới.”

Tin đó khiến cả phòng rộn ràng hơn cả lễ tăng lương. Ai cũng mừng vì cuối cùng đã tống cổ được ông sếp cũ chuyên bắt tăng ca, họp gấp, và gửi mail lúc 11 giờ đêm.

Chỉ có tôi là vừa mừng vừa run. Kiểu “tránh được cọp, lại gặp sư tử” ấy.

Trong đầu tôi, sếp mới chắc chắn sẽ là một ông chú trung niên bụng bia, đầu hói, giọng oang oang kiểu:

“Tôi từng có hai mươi năm kinh nghiệm trong ngành! Nên các anh các chị làm việc cho cẩn thận vào, không thì tiền lương tháng này không có đâu!”

Ai ngờ…

Là một anh chàng trẻ hơn tôi hai tuổi, cao gần mét tám, vest vừa khít, giày da sáng bóng, gương mặt đẹp trai đến mức…camera phòng họp cũng phải tự điều chỉnh ánh sáng.

Khi anh bước vào, cả văn phòng im phăng phắc. Áo sơ mi trắng, cổ tay áo hơi xắn lên, lộ chiếc đồng hồ bạc tinh gọn. Ánh đèn hắt xuống làm đường xương quai xanh của anh nổi nhẹ dưới cổ áo đủ để khiến dân công sở vốn thiếu vitamin tình yêu như tôi suýt ngất tập thể.

Giọng anh trầm, rõ, mà lạnh lạnh kiểu người ít nói nhưng nói câu nào là chí mạng câu đó:

“Tôi là Lê Minh Khang, 23 tuổi. Từ giờ sẽ phụ trách bộ phận này. Mong mọi người hợp tác.”

Hợp tác?

Tôi hợp tác sao nổi khi đang bận ngắm hàm xương quai xanh ló ra khỏi cổ áo sơ mi của sếp?

Ngon, trẻ, lại chức cao hơn tôi hẳn một cái đầu.

Đúng kiểu “hồng hài nhi nhà người ta”, vừa bước vào đã khiến mọi chị gái công sở phải cắn răng giữ thần kinh thép.

Tôi cứ tưởng mình đi làm để viết bài, ai ngờ lại được xem nam chính ngôn tình đứng trực tiếp ngay giữa phòng họp.

Trời ạ, tỉnh lại đi Nhi!

Đây là công ty truyền thông, không phải TikTok để ngắm trai 4K HDR đâu!

Khi vị sếp ấy vào trong phòng làm việc, đám đồng nghiệp nữ ở ngoài đã nhao nhao như ong vỡ tổ.

“Trời ạ, sếp mới mà đẹp trai thế này thì ai làm được việc nữa trời?”

“Tao mà bị mắng chắc cũng không dám cãi, chỉ dám nhìn…”

“Uây! Thề, tao tình nguyện đi làm cả ngày Chủ nhật luôn!”

"Ê Nhi, mày độc thân mà, nhanh chân đi. Sếp trẻ, lương cao, thần thái có, gu cũng có!”

Tôi phẩy tay, ra vẻ tỉnh bơ:

 

“Hồng hài nhi không phải gu tao nhá!”

Bỗng, cánh cửa phòng làm việc bật mở. Âm thanh “cạch” vang lên giữa không gian im phăng phắc, như một tín hiệu khiến cả phòng lập tức đứng hình.

Dáng người cao đi từng bước chậm mà dứt khoát.

Ánh sáng từ cửa sổ phản chiếu lên hàng cúc áo bạc, khiến gương mặt anh hiện rõ dưới thứ nắng nhạt mờ, vừa lạnh vừa điềm tĩnh.

Giọng anh trầm, rõ ràng, không cần cao mà vẫn đủ khiến không khí đông lại:

“Có ai rảnh lắm không?”

Ngay lập tức, cả đám đồng nghiệp quay ngoắt sang tôi. Nhanh đến mức tôi tưởng mình vừa lạc vào một bộ phim tài liệu về “phản bội tập thể”.

“Cái Nhi đấy sếp! Nó đứng chơi từ nãy rồi, sếp trừ lương nó đi!”

Tôi há hốc miệng, muốn ngất luôn tại chỗ. Cái lũ này đúng là không có tình người!

Tao ghi lòng tạc dạ hết nhá, chờ đấy, hôm nay về tao nguyền cho chúng mày ế tập thể, ế đến đời con cháu luôn!

Anh hơi nhíu mày. Động tác đơn giản thôi mà đủ khiến không khí trong phòng lạnh đi vài độ.

Ánh mắt anh quét qua từng người chậm rãi, sắc đến mức ai bị nhìn cũng tự động thẳng lưng, nuốt khan.

Rồi ánh nhìn ấy dừng lại. Ngay. Trên. Tôi.

“Ai là Nhi?”

Câu hỏi vang lên, trầm và rõ, đủ để tim tôi giật thót.

Ê…

Khoan, trừ lương thật à?!

Tôi toát mồ hôi trong một giây, đầu óc tua nhanh cả danh sách chi tiêu tháng này. Nào là tiền nhà, tiền ăn, tiền quần áo, tiền skincare… Thế là tháng này chắc ăn mì tôm rồi.

Tôi nuốt nước bọt, giơ tay yếu ớt như học sinh bị điểm danh giữa lớp:

“À…vâng, là tôi ạ. Sếp…có chuyện gì cần tôi giúp ạ?”

Anh gật nhẹ, mắt vẫn điềm tĩnh như không có chuyện gì:

“Cô có thể dẫn tôi đi tham quan công ty của mình được không?”

Tôi chớp mắt liên tục.

Gì cơ?

Dẫn đi tham quan thôi á? Không phải kiểm tra công việc, không phải báo cáo, không phải deadline???

Thế thì… dễ thở thật đấy!

“Vâng, được ạ! Sếp chờ em một tí nhé, em cất tập tài liệu một chút ạ.”

Tôi cứ thao thao bất tuyệt, nói hết chuyện công ty rồi lại lạc sang chuyện… con mèo nhà hàng xóm, đến mức chính tôi cũng thấy mình nói hơi nhiều.

Sếp mới thì vẫn lặng yên, gật đầu đúng lúc, nhưng mắt… lại chẳng dính dáng gì đến những bộ phận tôi đang chỉ.

Thỉnh thoảng, tôi liếc qua…

Ơ!

Hình như sếp đang nhìn tôi chứ không phải nhìn tài liệu?!

Cái gì vậy trời, tốn bao nhiêu calo, bao nhiêu nước bọt để nói chi tiết mà sếp chẳng buồn nghe, chỉ nhìn tôi mãi là sao.

Mặt tôi có chữ “SALE OFF” à?!

Hay là…sếp đang âm thầm body Samsung tôi?

Coi dáng tôi là “cú pháp lạ” trong môi trường công sở hả gì?!

Tôi còn đang tự biên tự diễn trong đầu thì bất ngờ, Lê Minh Khang khẽ đưa tay nắm lấy cổ tay tôi.

Cả người tôi khựng lại.

Cái chạm ấy không mạnh, nhưng đủ để tim tôi… đứng hình toàn tập.

Ánh mắt anh nghiêm lại, giọng trầm xuống chẳng còn cái vẻ lạnh lùng, kiêu ngầu như mấy phút trước nữa.

“Chị ơi… chị thật sự không nhớ ra em sao ạ?”

???

Tôi sững người. Não tôi đang xử lý tốc độ 0.5x.

Chị-em? “Nhớ”? Who are you?!

Khoan!! Cái quần đùi gì đang diễn ra thế này?!

Chương 2:

"Cậu… à không, sếp… Sếp nói cái gì ạ?”

Anh khẽ nghiêng đầu, giọng nói thấp, ấm đến mức khiến tôi thấy hơi choáng:

“Chị không nhớ ra thằng bé hồi nhỏ bị chị chọc suốt sao? Thằng bé đấy là em đây mà.”

Tôi cứng người, xịt keo cứng ngắc.

…Khoan, đừng nói với tôi là…

“Là…cái thằng bé tôi từng chê lùn, bảo suốt đời chẳng cao nổi hả?!”

Anh khẽ cười, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi. Nụ cười ấy chậm rãi, thong thả, như thể anh cố tình kéo dài để tôi ngộp trong cái giọng trầm ấm quen quen ấy.

“Vâng.” - anh nói, giọng trầm mà êm - “Thằng bé chị từng bảo ‘chẳng cao nổi’ giờ cao hơn chị gần một cái đầu rồi đấy.”

“...”

Tôi nhớ vào năm lớp Tám, tôi từng có một giai đoạn… gọi là “trẻ trâu rực rỡ”.

Lúc ấy, chẳng hiểu nghĩ gì, tôi vớ ngay một thằng nhóc lớp Sáu, lùn hơn tôi hẳn một cái đầu, rồi mở miệng buông đúng một câu định mệnh:

“Vãi, lùn thế, xì trum à?! Há há há há há há!!"

Tiếng cười của tôi còn vang tận sân sau trường, để rồi hôm sau, tôi phải xách tiền túi ra mua hẳn một cây kẹo mút ở canteen để dỗ cho thằng nhóc kia hết giận.

Cái thời đó ngây ngô mà “ác khẩu” hết phần thiên hạ.

Ai ngờ đâu… Giờ cái tên nhóc bị tôi cười đến đỏ tai năm ấy lại đang đứng ngay trước mặt tôi. Cao hơn tôi hẳn một cái đầu mà lại còn là sếp của tôi nữa? Ông trời thật biết cách đùa người khác đấy!! Cay thật đấy!

Tôi giật nhẹ cổ tay, tim đập thình thịch. Tình huống này…ngàn phần ngại, vạn phần muốn độn thổ.

“Sếp ơi, sếp buông tay ra đi ạ…” - tôi lắp bắp, cố gắng nặn ra một nụ cười méo xệch. - “Ở nơi công ty mà như này… người ta lại lời ra tiếng vào đấy sếp!”

Lê Minh Khang hơi nghiêng đầu, khoé môi khẽ cong, ánh mắt lại như đang cố tình châm chọc:

“Thế hoá ra chị vẫn sợ tin đồn à? Em tưởng người từng cười nhạo chiều cao người khác giữa sân trường thì gan to lắm cơ.”

Cái gì mà “người từng cười nhạo chiều cao” chứ!?

Tôi muốn cãi, nhưng nhìn ánh mắt cười nhạt của thằng nhóc đấy thì… thôi khỏi. Cãi lại khéo mai khỏi cần chấm công luôn.

Tôi hít sâu, nghiêm túc nói nhỏ:

"Sếp ơi, mình có thể… coi như chưa từng quen nhau được không ạ?”

Cậu khẽ cười, buông tay ra thật, nhưng giọng thì nhẹ như gió mà lại khiến tôi gai cả sống lưng:

“Không được. Em chờ ngày chị nhớ ra em lâu lắm rồi đấy.”

Mắc cỡ quá hai ơi! Bình tĩnh lại đi, tập trung làm việc đi nào, Uyên Nhi. Tác phong chuyên nghiệp lên!!

Tôi vừa bước đi vừa ra vẻ hướng dẫn chuyên nghiệp:

“Đây là khu làm việc của bọn tôi ạ, còn bên kia là phòng họp. Sếp mà muốn tìm chỗ nào có điều hòa mát nhất thì…à không, ý em là… ừm… phòng họp ạ!”

Cậu liếc tôi, khoé môi khẽ cong lên như nén cười:

“Vậy chị hay trốn vào đó để làm gì à?”

“Ơ… đâu có! Tôi chỉ… thỉnh thoảng thôi sửa soạn lại phòng họp thôi ạ.”

Có chết tôi cũng không nhận là từng ngủ gục trong đó!

Chúng tôi đi qua dãy hành lang dài, ánh đèn vàng chiếu hắt lên gương mặt anh. Gương mặt lạnh lùng, nghiêm túc, nhưng đôi mắt thì lại sáng, sâu, và…nguy hiểm.

Kiểu ánh nhìn khiến người ta vừa muốn ngoảnh đi, vừa không dám chớp mắt.

Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:

“Ừm… đây là khu pantry, mọi người hay xuống pha cà phê nghỉ trưa. À, sếp có hay uống cà phê không ạ?

“Có. Nhưng chỉ khi cần tỉnh táo.”

“Chắc là mỗi ngày sếp uống mười ly ha?”

Minh Khang quay sang, ánh mắt vừa nghiêm vừa như cười:

“Ý chị là gì thế ạ?”

Tôi lắp bắp, tay chỉ bừa ra máy pha cà phê:

“Ý tôi là… sếp bận rộn, nên… chắc phải tỉnh táo suốt ạ!”

Một thoáng im lặng trôi qua. Tôi còn nghe được tiếng của “quạc quạc” của mấy con chim bay trên đầu.

Rồi cậu nghiêng đầu, nói khẽ, cái kiểu vừa như đùa, vừa khiến người khác không biết nên né hay nên đỏ mặt:

“Không cần cà phê cũng tỉnh được… nếu cấp dưới nói chuyện thú vị như chị.”

Tôi hoá đá lúc nào không hay.

Rồi não mới kịp nhận ra, sếp vừa trêu tôi.

Mà giọng lại trầm, ấm, nghiêm túc đến mức nếu không tinh ý, ai cũng tưởng cậu đang bàn chuyện công việc thật.

Tôi hắng giọng, cố lảng sang hướng khác:

“Đây là khu in tài liệu. Cái máy này hay bị kẹt giấy lắm, bọn tôi phải vỗ vào nó mới chịu chạy.”

Khang điềm nhiên gật đầu:

“Giống như con người ấy. Cũng phải tác động nhẹ mới chịu hoạt động.”

Sếp này không chỉ đẹp mà còn nguy hiểm thật sự.

Tôi là người đối diện trực tiếp với sếp. Tôi cam đoan rằng cậu ta red flag. Các chị em hãy chạy đi, bảo vệ trái tim của mình đi!! Để tôi hy sinh thân mình giữ chân cậu ta cho!

Cuối cùng…tôi cũng được thả về với thiên nhiên.

Tự do! Không deadline! Không sếp! Không ai bắt sửa bản kế hoạch đến lần thứ mười!

“Quá đãaa!! Hú hú hú há há há khẹc khẹc khẹc!!”

Tôi hét lên như thể vừa thoát khỏi trại giam khổ sai. Ôi, phải phóng thật nhanh về với chiếc giường thân yêu thôi, nơi duy nhất luôn dang tay đón tôi dù tôi có tàn tạ đến mấy.

Tôi nhảy phắt lên xe, đề máy. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên.

Linh cảm của tôi mách bảo có gì đó… không lành.

Nhưng máu liều trong người tôi còn nhiều hơn máu não, nên…

“Không sao! Cố thêm phát nữa! Xe ơi, tao tin mày!”

Tôi dốc hết niềm tin còn sót lại, bấm đề.

Lần này, nó nổ thật!

Âm thanh vang lên như khúc khải hoàn ca của dân công sở vừa trốn được deadline.

“A ha ha ha!! Tự do ơiiiii, Nhi đến đâyyyy!!!”

Tôi gào lên giữa bãi giữ xe, vừa phóng đi vừa cười khoái chí.

Chương 3:

Được một đoạn thì…

“XÌIIII!!!”

Tôi giật nảy người, tim suýt bắn ra khỏi lồng ngực, xe khựng lại ngay giữa đường.

“Cái… cái quần gì đấy?!”

Tôi cúi xuống, nhìn bánh sau và suýt khóc. Nó bẹp lép.

Như trái tim tôi mỗi khi nhìn thấy deadline tháng.

“Đứa nào dám chơi xì lốp xe của bà đây?!!” - tôi tru tréo, hai tay chống nạnh giữa con phố vắng - “Bà mà bắt được, bà cho ăn kẹo đồng nguyên cây, nhai suốt đời luôn nhá!!”

Gió thổi qua, tóc tôi bay phần phật, mang theo tiếng chó sủa “ẳng ẳng” từ đâu đó vọng lại, nghe như đang phụ họa cho nỗi đau nhân sinh.

Tôi đảo mắt nhìn xung quanh. Không một bóng người, không một tia hi vọng.

Chỉ có tôi, chiếc xe hấp hối, và bầu trời hoàng hôn đỏ rực như đang cười khẩy vào mặt tôi:

“Tưởng tự do dễ lấy được à? Đâu có dễ.”

Tôi thở dài, chắp tay cầu nguyện:

“Xin vũ trụ thương con. Chỉ cần có người giúp, con liền sẽ lấy người đấy làm chồng!”

Như nghe được tiếng lòng tôi, một giọng nói trầm ấm vang lên ngay phía sau:

"Xe bị làm sao thế ạ?”

Tôi quay ngoắt lại và tim tôi suýt bay ra khỏi lồng ngực.

Sao tôi thấy hồn của sếp Minh Khang hiện ngay trước mắt tôi vậy?

Là thật đấy à?!

Không, riêng cái người này thì con không lấy làm chồng đâu!!

Trời ơi, ông trời trêu tôi à?

“Tôi… bị xì lốp xe ấy mà. Sếp mau về đi, kẻo trễ!”

“Ra khỏi công ty rồi, chị đừng gọi em là sếp nữa. Gọi em là Khang thôi được rồi ạ.”

Ơ kìa, cái giọng nói vừa trầm vừa nhàn nhạt ấy nghe sao mà dịu, mà…khiến người ta muốn phạm lỗi chính tả ngay tại chỗ.

Chưa kịp phản ứng, cậu ta đã cúi xuống xem xét bánh xe, tay áo sơ mi trắng xắn lên cao để lộ bàn tay thon dài, đầy gân xanh nhìn là mê, động tác gọn gàng mà dứt khoát. Rồi cậu ngẩng lên nhìn quanh:

“Để em dắt xe chị đến tiệm sửa gần đây. Chị đứng ở đây chờ nhá, em quay lại liền.”

“Ơ… thôi, sếp kè xe tôi được mà. Để sếp làm thế tôi ngại lắm…”

Khoé môi cậu khẽ cong, không hẳn là cười, chỉ đủ để người ta thấy được một tia trêu nhẹ như gió lướt qua:

“Xe ô tô sao mà kè xe máy được ạ?”

MÁ!!!!! Cậu ta đang flex trước mặt tôi đấy hả? Tôi đã xem và đánh rắm!

Đúng là tuổi trẻ tài cao, mới 23 tuổi đã sắm cho mình con “chiến mã premium” rồi cơ à?! Tôi cảm thấy mình bị sỉ nhục bởi một thằng oắt kém mình đúng hai tuổi.

Tôi nhìn theo bóng lưng Minh Khang đang dắt xe đi, dáng người cao, áo sơ mi nổi bật giữa con đường vắng. Nắng chiều đổ xuống, chiếu lên vai cậu một lớp sáng mỏng như phim điện ảnh.

Đẹp thì có đẹp đấy…

Nhưng mà vẫn cay!

Tôi lặng lẽ giơ ngón tay “thân thiện” lên, vẫy vẫy trong không khí.

“Không phải chửi đâu nhá!” - tôi thì thầm với chính mình - “Chỉ là… ngón tay nó hơi mỏi thôi, duỗi cho đỡ tê thôi!”

Một con gió thổi qua, như thể trời đất cũng nghe thấy lời biện minh vô tội vạ của tôi. Từ trên cây, một chiếc lá rơi trúng ngay mũi, tôi hắt xì một cái.

Hoá ra, ông trời cũng đang đánh giá tôi.

Minh Khang quay lại, lái chiếc ô tô đen bóng loáng, sáng đến mức tôi soi thấy rõ luôn khuôn mặt mình trong gương xe và nó đang… méo xệch như cá dĩa bị ép vào tường.

Xe dừng lại, cửa ghế phụ mở cạch một tiếng, cậu bước ra, giọng trầm, điềm nhiên như phim ngôn tình:

“Chị lên đi ạ.”

Tôi hoảng hồn xua tay lia lịa, miệng cười trừ như người vừa phạm lỗi giao thông:

“Không cần đâu sếp, tôi ngồi ghế sau cũng được ạ.”

Cậu nghiêng đầu, ánh mắt nửa như cười, nửa như đang đo độ thông minh của tôi:

“Chị tính coi em là tài xế à?”

Ừ… nghe hợp lý phết.

Tôi há miệng, chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì não đã phản chủ, tự thốt lên trong đầu:

Thật ra nhìn góc này trông cũng ra dáng tài xế sang chảnh lắm đó, Khang ơi…

Nhưng dĩ nhiên, tôi không ngu đến mức nói ra.

Đành cười méo miệng, trượt vào ghế phụ với tâm thế một phạm nhân tự giác ra đầu thú.

Cửa xe vừa đóng lại, tôi đã khẽ chắp tay, khấn thầm:

"Lạy trời, nếu thằng nhóc này có bạn gái, xin cho cô ấy đang đi nối mi hoặc đắp mặt nạ than hoạt tính… chứ đừng bắt gặp cảnh này. Con còn muốn sống, còn muốn lĩnh lương tháng này ạ…”

Minh Khang bước vòng qua đầu xe, mở cửa ghế lái rồi ngồi xuống.

Tiếng động cơ khẽ rền lên, êm đến mức tim tôi cũng như rung theo.

Tôi còn đang loay hoay vật lộn với cái dây an toàn, thứ dây dẻo quẹo mà tôi vừa kéo được nửa chừng thì nó bật “phựt” trở lại thì bỗng, có một bóng người nghiêng sang.

Khoảng cách… bị rút ngắn đột ngột.

Gần đến mức tôi có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ người bên cạnh, mùi hương nam tính của cậu vờn quanh sống mũi, cùng tiếng thở trầm thấp khẽ chạm vào tai.

“Để em.” - giọng cậu vang lên, trầm, gọn, đủ khiến nhịp tim tôi nhảy cóc một nhịp.

Tôi đơ ra, chẳng dám nhúc nhích. Tay cậu luồn qua vai tôi, động tác nhanh gọn mà lại… dịu đến lạ.

Dây seatbelt kéo ngang ngực, “tách” một tiếng khô giòn, nghe thôi cũng đủ khiến người ta lạc nhịp.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play