Yêu Em. [ Nguyên Văn/ Yuan Wen ]
01
Ánh tà dương nhuốm màu má.
Dương Bác Văn khóc đến mức nước mắt giàn giụa, ôm chặt Trương Quế Nguyên đầy máu vào lòng. Anh trông thật thảm hại, trên người có vài vết thương sâu hoắm trông rất kinh khủng. Hung khí lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo nằm cách đó không xa.
Anh nhìn cậu với ánh mắt lưu luyến, giọng nói nhẹ nhàng hơn một chút nhưng vẫn đầy mạnh mẽ.
Trương Quế Nguyên
Không được khóc, lão... Anh đưa em về nhà.
Dương Bác Văn
Được, em không khóc.
Dương Bác Văn
Chúng ta cùng nhau về nhà.
Trương Quế Nguyên
Anh tên là Trương Quế Nguyên, đời này em không được phép quên tên này.
Dương Bác Văn
Sẽ không quên, sẽ không bao giờ quên.
Dương Bác Văn
Đừng nói gì nữa.
Toàn thân cậu run rẩy, giọng nói nghẹn lại như bị nghẽn, không thể thốt nên lời.
Đôi mắt Trương Quế Nguyên cũng đỏ hoe, máu từ miệng anh không ngừng chảy ra, mặc cho Dương Bác Văn có lau thế nào cũng không hết.
Anh gượng cười, lau đi nước mắt của cậu rồi khẽ nói.
Trương Quế Nguyên
Anh là một người nhát gan, Dương Bác Văn kiếp sau đến tìm anh, được không?
Dương Bác Văn
Em không cần kiếp sau.
Dương Bác Văn
Em muốn anh cùng em về nhà! Không được ngủ! Anh không được ngủ!
Bất kể Dương Bác Văn gào thét như thế nào, cậu chỉ có thể cảm nhận được độ ẩm trong lòng ngực mình dần dần trở nên lạnh lẽo.
Người đã yêu cậu nhiều năm và lặng lẽ bảo vệ cậu bấy lâu nay, cuối cùng vẫn vì bảo vệ cậu mà mãi mãi nhắm mắt lại.
Trong một phòng học ngập tràn ánh nắng, Dương Bác Văn nhắm mắt lại ghé vào trên bàn, nhíu mày, đôi môi run rẩy như đang lẩm bẩm điều gì đó.
"Dương Bác Văn? Bác Văn!"
Cậu giật mình mở bừng mắt, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cậu hoảng loạn nhìn quanh.
Một phòng học sáng sủa, sạch sẽ, những chiếc bàn vẽ được bày biện gọn gàng và ánh nắng ấm áp đang chiếu lên người cậu.
Dương Bác Văn
Đây, đây là đâu?
Cậu không phải đang ở trong phòng mình sao?
Dương Bác Văn vừa tỉnh lại sau cơn ác mộng đau lòng, hàng mi còn đọng nước mắt, đôi mắt ngấn nước như một chú nai con lạc đường, ánh nhìn ngây thơ nhưng đầy hoảng loạn.
Ngô Hiểu Dĩnh bị vẻ đẹp của cậu đánh gục, trái tim đập thình thịch, tiếng hét trong lòng gần như muốn xé toạc bầu trời, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc.
"Sắp vào tiết rồi, tớ thấy cậu ngủ nên gọi cậu một tiếng."
Dương Bác Văn
Hiện tại là năm nào?
Dương Bác Văn hỏi. Cậu nhìn nữ sinh trước mặt và một ý tưởng không thể tin nổi xuất hiện trong đầu.
Đây là bạn học đại học của cậu, cậu không lâu trước đây còn đi dự đám cưới của cô ấy, vậy mà giờ phút này cô lại đứng trước mặt cậu, khuôn mặt trẻ hơn vài tuổi.
Cậu lặng lẽ nhéo vào đùi mình, cơn đau khiến hốc mắt cậu lập tức đỏ hoe.
Đây là sự thật, không phải đang mơ.
Ngô Hiểu Dĩnh không hiểu nguyên do, nói cho cậu biết ngày hôm nay.
Cậu thế mà đã quay về tám năm trước?
Dương Bác Văn kích động đứng lên, mũi cậu cay cay, nước mắt lập tức tuôn rơi. Thời gian này, người kia vẫn còn sống, anh còn chưa chết, cậu phải đi tìm anh!
"Này, cậu muốn đi đâu? Sắp vào học rồi."
Ngô Hiểu Dĩnh thấy cậu đứng dậy và vội vàng định lao ra ngoài, vội vàng kéo lại.
Dương Bác Văn
Không học nữa.
Cậu muốn đi tìm người kia, không thể chờ thêm một giây phút nào nữa.
Dương Bác Văn vừa lao ra khỏi phòng học thì đụng phải một người, khi thấy rõ người đó là ai thì cơ thể cậu cứng lại.
"Văn Văn, là thấy anh đến tìm cậu nên ra đón anh sao?"
Trước mặt cậu, Nam Ân cười đến ôn nhu và đẹp trai, dáng vẻ như gió xuân thổi qua nhưng lại khiến Dương Bác Văn sởn gai ốc, lưng lạnh toát, không tự giác lùi về sau vài bước.
Trên cổ cậu như vẫn còn cảm thấy sự lạnh lẽo của vũ khí lạnh kia.
Biểu cảm của Nam Ân ngừng lại, anh ta nhíu mày.
"Văn Văn, có phải có người bắt nạt cậu không? Sao cậu lại khóc."
Dương Bác Văn nghiêng đầu né tránh bàn tay anh ta duỗi tới, không nói một lời mà bước nhanh lướt qua anh ta, chạy đi.
02
Nam Ân nhìn bóng lưng cậu, ánh mắt hơi trầm xuống. Một con thỏ nhỏ với khóe mắt đọng nước mắt thật đáng thương, chỉ muốn làm người ta bắt nạt hung hăng hơn, làm cho con thỏ nhỏ khóc đến thảm hại hơn.
Dương Bác Văn không biết ý tưởng của anh ta và cũng không để ý, cậu hiện tại chỉ muốn đi gặp người kia.
Đại học A và một trường dạy nghề tên Tương Tư Hồ ở cạnh nhau, người mà Dương Bác Văn ngày đêm mong nhớ đang học ở đó. Cậu bắt xe đến cổng trường, vừa xuống xe đã bất ngờ nhìn thấy mặt của người kia.
Người kia bị mọi người vây quanh từ cổng trường đi ra, trên mặt thần sắc nhàn nhạt, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, đôi mắt chứa một tia sắc lạnh, nhìn qua rất hung dữ.
Có người nói chuyện với anh, anh ngậm một điếu thuốc chưa châm lửa, nghe không chút để ý, mí mắt lười biếng cụp xuống.
Dương Bác Văn nhìn thấy bóng dáng anh thì nước mắt không ngừng tuôn rơi, làm mờ tầm mắt. Cậu lập tức lau sạch nước mắt, không dám chớp mắt, sợ hãi khi mở mắt ra người kia đã không còn thấy tăm hơi.
Dương Bác Văn lau khô nước mắt, cậu không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng xấu xí khi khóc của mình, chỉ là nước mắt sao cũng không ngăn được. Khi đi đến trước mặt người kia thì tầm mắt lại mơ hồ.
Cậu nhào vào lòng anh, đôi tay gắt gao ôm lấy eo anh. Độ ẩm của đối phương truyền tới, trái tim cậu đập nhanh đến mức gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Này, cậu là ai? Dám ôm Trương ca?!"
Những người đi theo bên cạnh Trương Quế Nguyên đều trợn tròn mắt, điếu thuốc trong miệng cũng sợ đến mức rơi xuống.
Dương Bác Văn hoàn hồn, lúc này mới phát hiện nước mắt của mình đã làm ướt quần áo của người ta, vội vàng buông một tay ra để lau, nhưng tay còn lại thì không buông.
Giọng cậu mềm mại, còn mang theo tiếng nức nở.
Dương Bác Văn
Xin lỗi, em không cố ý.
Trương Quế Nguyên không nói gì.
Người vừa nãy lên tiếng lại mở lời.
"Trương ca, anh ta là bạn của anh hả?"
Trương Quế Nguyên không thèm liếc nhìn anh ta một cái, môi anh mím rất chặt.
Dương Bác Văn đột nhiên phản ứng lại. Hiện tại trong mắt Trương Quế Nguyên, cậu hẳn là lần đầu tiên gặp anh, vậy mà cậu lại ôm chầm lấy anh như một kẻ biến thái. Không biết Trương Quế Nguyên sẽ nghĩ gì về cậu.
Nghĩ đến đây, mặt Dương Bác Văn lập tức đỏ bừng, cậu lén lút nhìn trộm Tạ Phong. Cậu chỉ là quá kích động, không phải cố ý.
Trương Quế Nguyên buông tay, lòng bàn tay là một loạt vết móng tay thật sâu. Anh mặt không biểu cảm kéo tay cậu ra khỏi eo mình, ánh mắt nhìn chằm chằm cậu.
Trương Quế Nguyên
Cậu quen tôi?
Dương Bác Văn thấy vẻ mặt hung dữ của anh, tuy không muốn, nhưng vẫn theo sức lực của anh mà rời khỏi vòng tay anh.
Dương Bác Văn
Quen, anh là Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Tìm tôi có chuyện gì?
Giọng Trương Quế Nguyên nhàn nhạt, làm Dương Bác Văn trong lòng rất thấp thỏm, nước mắt vừa ngưng lại có xu hướng lan tràn. Cậu không muốn khóc, nhưng cậu không thể khống chế.
Trương Quế Nguyên
Tại sao lại xin lỗi?
Trương Quế Nguyên sờ túi, trong mắt hiện lên sự khó chịu.
Trương Quế Nguyên
Ai mang theo khăn giấy? Lấy ra đây cho tôi.
Mười mấy người xung quanh nhìn nhau.
"Trương ca, một đám đàn ông như chúng tôi sao lại mang khăn giấy chứ."
Trương Quế Nguyên liếc anh ta một cái.
Trương Quế Nguyên
Nếu không có thì còn đứng đực ra đó làm gì?
Trương Quế Nguyên
Còn không mau cút đi mua!
03
Khăn giấy lập tức không mua được, Trương Quế Nguyên nhìn chú thỏ nhỏ khóc đến thảm hại trước mặt, trong lòng có chút bực bội.
Trương Quế Nguyên
Lão tử không bắt nạt cậu, không được khóc.
Dương Bác Văn khóc đến đỏ bừng cả mặt, nước mắt lưng tròng nhìn anh, vươn tay kéo kéo vạt áo anh.
Dương Bác Văn
Em không khóc, anh đừng giận.
Trương Quế Nguyên kéo vạt áo mình ra khỏi tay cậu.
Trương Quế Nguyên
Rốt cuộc cậu muốn làm gì?
Dương Bác Văn có thể một lần nữa nhìn thấy Trương Quế Nguyên nên vô cùng vui vẻ. Nhưng thái độ này của anh lại khiến cậu hơi hoảng loạn.
Trương Quế Nguyên lúc này không phải đã thích cậu rồi sao? Sao còn hung dữ với cậu? Chẳng lẽ anh đang thẹn thùng?
Dương Bác Văn cảm thấy mình đã tìm ra chân tướng, cậu giơ lên một nụ cười.
Dương Bác Văn
Em muốn cùng anh làm bạn!
Trước tiên cứ làm bạn, rồi bồi dưỡng tình cảm.
Đám bạn bè của Trương Quế Nguyên không nhịn được cười, họ lần đầu tiên thấy có người muốn kết bạn mà lại vừa khóc vừa nhào vào lòng người kia.
Trương Quế Nguyên
Ồ, tôi không muốn làm bạn với cậu.
Trương Quế Nguyên nhìn điếu thuốc trong tay, không nhìn đôi mắt đỏ hoe của chú thỏ nhỏ.
Dương Bác Văn kiên định rằng anh nói vậy vì thẹn thùng. Nhưng trong lòng vẫn có chút tủi thân, trông càng muốn làm người ta bắt nạt hơn.
Dương Bác Văn
Anh làm bạn với em được không? Em sẽ đối với anh rất tốt, rất tốt, em cái gì cũng nghe lời anh.
Trương Quế Nguyên nhìn thấy đám người hóng hớt chướng mắt kia, ánh mắt bát quái của họ gần như muốn làm mù mắt anh.
Anh kéo Dương Bác Văn đến một góc không người, cười khẩy nói.
Trương Quế Nguyên
Muốn làm bạn với tôi? Cậu là ai của tôi? Tôi dựa vào cái gì phải nghe lời cậu?
Dương Bác Văn
Vậy anh thế nào mới chịu làm bạn với em?
Trương Quế Nguyên thờ ơ nghịch điếu thuốc trong tay, thuận miệng nói bâng quơ.
Trương Quế Nguyên
Tôi chỉ nghe lời bạn trai tôi nói, cậu lại không phải bạn tr....
Không đợi Trương Quế Nguyên nói xong, Dương Bác Văn liền không chút do dự nhón chân lên, hôn một cái lên má trái của anh.
Hốc mắt cậu đỏ hồng, chiếc mũi nhỏ tinh xảo cũng đỏ hồng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đến lạ thường.
Dương Bác Văn
Vậy, vậy em làm bạn trai anh.
Vừa dứt lời, Dương Bác Văn liền mất thăng bằng ngã vào người Trương Quế Nguyên.
Trương Quế Nguyên theo bản năng ôm lấy cậu, định buông ra thì lại nhớ đến cái gì đó, anh dừng lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hài hước.
Trương Quế Nguyên
Nhóc con, cậu đang đùa giỡn với mọi người sao? Tôi muốn tìm bạn trai, là người có thể hôn môi, có thể lên giường, chứ không phải...
Trương Quế Nguyên cười khẩy, ánh mắt lướt qua đôi môi mềm mại của Dương Bác Văn.
Trương Quế Nguyên
Một nhóc con chỉ biết hôn má.
Dương Bác Văn mở to mắt nhìn, đồng tử ngấn nước phản chiếu khuôn mặt của Trương Quế Nguyên.
Ánh mắt cậu tập trung vào đôi môi có hình dáng đẹp của đối phương. Màu môi hơi nhạt, trông rất dễ hôn.
Dương Bác Văn nuốt một ngụm nước bọt, ma xui quỷ khiến nhón chân ngậm lấy đôi môi của Trương Quế Nguyên. Mềm mại, ngọt ngào, giống như món thạch trái cây cậu rất thích ăn.
Cậu không nhịn được vươn lưỡi liếm một chút, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua khe môi của Trương Quế Nguyên rồi lại thu về. Như thể nếm được một món ngon, cái lưỡi tự động vươn ra lần nữa.
Bốn phía trở nên thật yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập nặng nề của đối phương.
Dương Bác Văn khẽ liếm môi, cảm thấy môi của Trương Quế Nguyên thật ngon, ngọt ngào hơn cả loại thạch trái cây nhập khẩu mà anh trai cậu mua cho cậu.
Giây tiếp theo, môi hai người tách ra.
Dương Bác Văn luyến tiếc nhìn bờ môi anh, sau đó mềm mại hỏi.
Dương Bác Văn
Em hôn anh rồi, bây giờ anh có phải là bạn trai của em không?
Trương Quế Nguyên "......'
Dương Bác Văn lại lặp lại câu hỏi của mình.
Trương Quế Nguyên nhặt điếu thuốc trên đất lên, bật lửa "bật" một tiếng châm thuốc, như thể muốn dùng việc hút thuốc để che giấu điều gì đó.
Trương Quế Nguyên
Cho cậu một cơ hội để hối hận. Cậu rời đi ngay bây giờ, lão tử sẽ không so đo chuyện cậu vừa mạo phạm tôi.
Dương Bác Văn quật cường nhìn anh.
Dương Bác Văn
Em không hối hận. Em muốn làm bạn trai của anh.
Một người yêu cậu như vậy, nếu bỏ lỡ thì cậu mới hối hận.
Trương Quế Nguyên cười lạnh một tiếng.
Trương Quế Nguyên
Mạnh miệng.
Mới chap 3 mà cỡ đó, bạo tí bù cho truyện kia, truyện kia ngược từ đầu truyện đến cuối truyện luôn, cái truyện đó kh thay đổi được đâu mấy bà ơi, ráng đọc truyện này đi, khác nhân vật tí thôi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play