[LOTENG] Nàng Hầu Và Tên Hống Hách
Chap 1
Từ xa xưa, khi nhắc đến hai chữ "AUSTIN GIA" là người ta đã rùng mình, sỡn gai óc, dựng tóc gáy cả lên
Austin Gia không phải là nơi muốn ra thì ra muốn vào thì vào
Đó là một nơi heo hút, hẻo lánh, lạnh lẽo đến đáng sợ. Là một nơi có quy tắc, tôn ti trật tự từ bao đời và cho đến hiện nay, người trong Austin Gia vẫn giữ quy tắc đó
Ngoài ra, đó còn là nơi nương tựa cho những kẻ hầu người hạ. Những người cần tồn tại, họ sẽ tự bán mình vào đây để làm hầu hoặc có chốn dung thân
Nhưng một khi đã vào đây thì sẽ không có con đường ra, Nếu thoát ra được, người đó chắc hẳn đã tích phước từ ngàn kiếp hoặc có tổ tiên phù hộ độ trì
/ Lâu đài cổ - Austin Gia /
Chung quanh toàn là cây cối um tùm với sương mù dày đặc và Austin Gia nằm ở địa phận chủ yếu là đồi với đèo. Về đêm chắc chắn sẽ rất lạnh, núi rừng càng thêm âm u, huyền bí và ẩn chứa những bất trắc khó lường
Nếu nói không có những căn nhà xung quanh thì là không hẳn, chúng ta đi chừng khoảng mấy chục dặm sẽ thấy lác đác một vài căn nhà
Là năm huy hoàng của những kẻ hống hách, kêu ngạo và tàn bạo khét tiếng. Bọn chúng chẳng xem ai ra gì, hơn nữa là xem mạng người như cỏ rác. Bọn chúng lộng hành như vậy là vì chúng nó nắm trong tay một thế lực khủng khiếp
Quan trọng hơn hết là bọn chúng có TIỀN và QUYỀN !
Chạng vạng chiều tối, nửa bầu trời tàn dương...
Những con quạ khoác trên mình một màu đen xì đậu trên cành cây trước nơi lạnh lẽo đó phát ra những tiếng kêu ghê rợn, chết chóc sẽ báo hiệu điềm gì đây ?
Bên ngoài là tiếng kêu không có sự sống của đàn quạ, ấy vậy mà bên trong Austin Gia là những tiếng la oan khốc thê thảm của bọn người hầu
👤: Áaa... !! mợ ba... hức... làm ơn tha cho tôi... * đau đớn *
👤: mợ ba... hức... tôi sẽ không dám tái phạm hức... nữa đâu ạ * quỳ lạy *
Son Emyli ( mợ ba )
Dám cả gan làm bể cái bình quý nhất của tao
Son Emyli ( mợ ba )
BỌN MÀY CHÁN SỐNG RỒI HẢ !?
Mụ ta vừa dùng roi ngựa quất vừa nói ra những lời cay nghiệt với người hầu đó
CHẾT ĐI CÁI CON NGHIỆT SÚC, CẶN BÃ ! * quất *
👤: Áaa... hức hức... * ôm người quằn quại *
Những người hầu còn lại thì quỳ xung quanh mà chỉ có thể xót thương, họ không dám làm gì cả, bởi họ yếu thế hơn
Chỉ là làm bể cái bình có cần phải đánh đến mức như thế không ?
Đa số những người hầu trong đây, họ thường sẽ ăn roi thay cơm với lý do là...không có lý do
Nhà trên thì là tiếng la oai oái của kẻ hầu đó
Bên dưới căn hầm rượu là tiếng la hét, tiếng khóc và rồi tiếng van xin pha lẫn vào nhau
Engfa Waraha ( Nàng )
Áaaa !! * hét *
Engfa Waraha ( Nàng )
D... dừng lại... hức... * đẩy người cô ra *
Charlotte Austin ( Cô )
Engfa Waraha !
Tên đó hung hăng quát tháo
Charlotte Austin ( Cô )
Cô dám ra lệnh với tôi !? * hung hăng *
Sau tiếng quát, cô quất liên tục vào lưng nàng
Engfa Waraha ( Nàng )
Hức... làm ơn..
Engfa Waraha ( Nàng )
Dừng hức.. lại đi mà hức... * thều thào *
Nàng nhắm chặt mắt cố chịu đựng những lần roi thô bạo từ cô
Charlotte Austin ( Cô )
Làm hầu thì phải nghe lời chủ !
Charlotte Austin ( Cô )
Làm bất cứ thứ gì chủ nhân muốn !
Charlotte Austin ( Cô )
Không có quyền cãi ! * quất mạnh *
Giọng cô như từ âm phủ vọng về, âm u lạnh buốt
Engfa Waraha ( Nàng )
Hức... tha cho hức... tôi * mím chặt môi *
Sau nhiều giờ đồng hồ thì nàng ngất lịm đi
thấy nàng như vậy, cô vô nhân tính bước ra ngoài mặc kệ sự sống của nàng
Chap 2
Cô bước vào nơi cư ngụ cùng với người bên canh
Cô đi trước, người đó đi theo sau
( Nhiều hầu )
1: Ngài Char * cúi đầu *
Charlotte Austin ( Cô )
* Lướt ngang qua *
Nhìn andrew trông có vẻ thư sinh nhưng đừng nhìn mặt mà bắt hình dong. Cậu là trợ thủ đắc lực của cô, rất giỏi về các ngành IT và võ nghệ cao cường
( Nhiều hầu )
2: * thấy cô + cúi đầu * dạ... chào ngài
Charlotte Austin ( Cô )
* ngẩng cao đầu mà đi ngang qua *
Bọn hầu thấy cô đi vào liền dừng hành động dọn dẹp mà nghiêm mình chào cô
Aboli
Ng... ngài Char * cúi đầu *
Aboli
"Sắp rồi... ngài ấy sắp đi tới mình rồi" * bồi hồi *
Aboli vừa vui nhưng cũng vừa run sợ và hồi hộp khi cô sắp sửa đi tới
Bởi lẽ aboli đã thích thầm cô từ khi cô về nước
Charlotte Austin ( Cô )
* đi đến trước mặt aboli *
Đôi mắt của cô lạnh lẽo, chán ghét người trước mặt
Aboli
* run * "tim mình đập nhanh quá"
Aboli vẫn cúi gầm mặt xuống đất mà không dám ngước nhìn cô
Charlotte Austin ( Cô )
Tránh đường !
Charlotte Austin ( Cô )
A... d... dạ * luống cuống *
Aboli cuống quýt, đứng nép sang một bên để nhường lối cho cô
Sở dĩ cô đi về hướng Aboli là vì cô ấy đang đứng lau dọn tại lối cô muốn đi xuống hầm rượu
Charlotte Austin ( Cô )
Vướng chân !
Cô lườm nguýt Aboli rồi bỏ đi theo lối dẫn xuống căn hầm
Cô đang đi thì bỗng nghe tiếng của một cậu nhóc khiến cô phải chú ý đến
Cậu nhóc khoảng chừng 10 tuổi mà giựt nhè góc váy của nữ hầu kia đang dọn dẹp
Leon Waraha
Chị... chị ơi chị...
Bianca ( hầu )
Hửm, nhóc sao thế ? * nhìn xuống *
Leon Waraha
Chị có thấy chị hai của Leon đâu hong ạ ?
Bianca ( hầu )
* Ngồi xuống cho bằng nhóc *
Bianca ( hầu )
Em tìm chị Engfa hả ?
Leon Waraha
Dạ * gật gật *
Bianca ( hầu )
Tiếc cho nhóc rồi, từ chiều đến giờ chị không thấy chị hai của nhóc đâu hết
Leon Waraha
* mắt ngấn lệ *
Bianca ( hầu )
Ay nè... !! Nhóc... * bối rối *
Leon Waraha
Leon tìm chị hai từ chiều đến giờ hong thấy... hic... * quẹt nước mắt *
Leon Waraha
Chị hai... hic... đi bỏ Leon * thút thít *
Bianca ( hầu )
N... nè... không có đâu * xua tay *
Bianca ( hầu )
Chắc chị hai nhóc đu lau dọn quanh đây thôi
Bianca ( hầu )
Chị đưa nhóc đi tìm nhé ?
Leon Waraha
Um... chị đưa Leon đi tìm chị hai ạ * gật gật *
Bianca ( hầu )
* mỉm cười + xoa đầu Leon *
Sau đó, Bianca nắm tay cậu nhóc Leon đi tìm chị hai của cậu nhóc ấy
Leon là em ruột của nàng. Nhóc 10 tuổi, nàng thì 23 tuổi. Cách tuổi nhau chừng ấy nhưng chị em nàng rất khắn khít, yêu thương vô cùng
Charlotte Austin ( Cô )
* cười khẩy *
Cô nhìn một màn hỏi thăm của cậu nhóc chỉ biết nhếch môi cười khẩy
Và cô vừa đi vừa hỏi Andrew
Charlotte Austin ( Cô )
Nhóc bốn mắt đó là ai ?
Andrew
Dạ thưa ngài, cậu bé đó là Leon, là em ruột của cô hầu Engfa
Charlotte Austin ( Cô )
Em ruột ?
Charlotte Austin ( Cô )
Sao đó giờ tôi không thấy thằng nhóc đó ?
Andrew
Dạ thưa, ngài không thấy cũng đúng
Andrew
Từ khi ngài còn nhỏ đã qua nước ngoài học tập thì gia đình cô Waraha đã xin vào đây làm hầu...
Andrew
Tới khi ngài về đây được hai tháng, ngài thường xuyên ra ngoài nên ngài không thấy cậu nhóc đó là lẽ đương nhiên
Charlotte Austin ( Cô )
Vậy gia đình cô ta vào đây làm hầu lâu rồi ?
Charlotte Austin ( Cô )
Bán vào đây làm hầu ?
Charlotte Austin ( Cô )
Giấy bán vào đây làm hầu đâu ?
Andrew
Dạ đang ở mật thất bên khu A
Charlotte Austin ( Cô )
Tôi lấy được ?
Andrew
Tôi e là không thưa ngài
Charlotte Austin ( Cô )
* nhìu mày quay lại nhìn Andrew *
Andrew
D... dạ tại chìa khoá phòng mật thất đang ở chỗ...
Đi một hồi thì cô cũng đã tới trước lồi dẫn xuống căn hầm, và dường như cô không để tâm đến việc này cho lắm nên đã cắt ngang lời của Andrew
Charlotte Austin ( Cô )
Được rồi, đi làm việt của cậu đi
Andrew
Vâng, tôi xin phép * rời đi *
Cô đưa tay áp vào tường, bức tường liền chuyển động, nó mở ra 1 khe nhỏ để cô có thể đi vào bên trong
Charlotte Austin ( Cô )
* đi xuống tầng *
Khi xác định cô đã đi xuống dưới tầng, bức tường liền trở lại như cũ
Cô vừa đi vào cũng là lúc nàng vừa khoác xong chiếc áo có gài cúc vào xong
Nhưng nàng có gài lại được đâu..., vì cúc áo đã bung hết rồi...
Engfa Waraha ( Nàng )
"Mất hết cúc rồi" * cười khổ *
Engfa Waraha ( Nàng )
* túm áo lại *
2 tay nàng túm áo lại rồi nhẹ nhàng xuống giường
Charlotte Austin ( Cô )
* lấy rượu trên kệ
Từng hành động của nàng đều đã được thu hết vài tầm mắt của kẻ ác nhân đó
Nghe tiếng mở nắp của chai rượu, nàng giật mình quay sang nhìn
Charlotte Austin ( Cô )
Chà ~
Charlotte Austin ( Cô )
Coi bộ còn đi được ?
Cô vừa nói vừa đổ rượu ra ly
Engfa Waraha ( Nàng )
... * run rẩy *
Cô nhìn một lượt từ trên xuống dưới thân thể nàng, đâu đâu cũng là vết tích của mình
Charlotte Austin ( Cô )
* nhếch môi *
Charlotte Austin ( Cô )
Dơ
Charlotte Austin ( Cô )
Bẩn !
Cô nhàn hạ, thốt lên hai từ sỉ vả nàng
Với lòng tự tôn của bản thân, nàng không cho phép ai được sỉ nhục bản thân mình cả
Engfa Waraha ( Nàng )
Vậy thì ngài đừng chạm vào tôi !
Nước mắt lưng tròng, nàng nắm chặt áo như muốn quát vài mặt kẻ coi thường mình
Charlotte Austin ( Cô )
* nhướng mày nhìn nàng *
Engfa Waraha ( Nàng )
Chê bai người khác nhưng bản thân lại không tốt đẹp gì...
Engfa Waraha ( Nàng )
Chẳng khác nào chó chê mèo lắm lông
Charlotte Austin ( Cô )
* cau mày *
Charlotte Austin ( Cô )
Ỷ vào lợi thế của mình để bắt nạt người khác thì cũng chỉ là những kẻ hèn hạ !
Nàng vừa dứt lời, cô liền đập cái ly rượu trên tay xuống sàn khiến miểng văng khắp nơi...
Charlotte Austin ( Cô )
* tiếng tới giựt tóc nàng ra sau *
Engfa Waraha ( Nàng )
Ahhh.... !!
Nàng đau đớn mà vịnh tay cô lại. Cô nghiến răng nói
Charlotte Austin ( Cô )
Gan to nhỉ !? * siết chặt *
Engfa Waraha ( Nàng )
Aa... bỏ... bỏ ra !! * nhăn mặt *
Charlotte Austin ( Cô )
Xem lại mình đi rồi hãy nói tôi
Charlotte Austin ( Cô )
Bản thân thấp hèn mà dám lên tiếng chỉ trích lại người khác à !?
Engfa Waraha ( Nàng )
Hức... hức... * nước mắt tèm lem *
Charlotte Austin ( Cô )
Cô muốn chết ?
Engfa Waraha ( Nàng )
Tôi thấp hèn nhưng tôi... không có xem thường người khác như ngài... hức...
Charlotte Austin ( Cô )
Những kẻ khác thì tôi không quan tâm * bóp chặt cằm nàng *
Engfa Waraha ( Nàng )
Ư.. * nhăn nhó *
Charlotte Austin ( Cô )
Tôi chỉ cần biết và đang được biết...
Charlotte Austin ( Cô )
Kẻ trước tôi đang bị tôi xem thường ! * trợn mắt *
Engfa Waraha ( Nàng )
Ư... * yếu ớt vùng vẫy *
Charlotte Austin ( Cô )
* cúi xuống cắn vào nhũ hoa nàng *
Engfa Waraha ( Nàng )
Áaaa !! Làm ơn đừng mà... hức... * bật khóc *
Cô định đưa bàn tay to lớn của mình vào nơi ấy của nàng thì bất ngờ có tiếng chuông điện thoại... làm cô phải sững người lại
Nàng thấy thế, nhanh chóng chớp thời cơ
Engfa Waraha ( Nàng )
* dồn lực đẩy cô ra *
Charlotte Austin ( Cô )
* loạng choạng lùi về sau *
Engfa Waraha ( Nàng )
Hic... * ráng lê thân ra ngoài căn hầm *
Căn hằm có 2 lối đi, 1 lối đi ra đi vô bức tường và 1 lối thì có cầu thang dẫn lên
Nàng không thể đi lối có bức tường, vì bức tường không có dấu vân tay của nàng
Charlotte Austin ( Cô )
... * nhìn theo nàng *
Charlotte Austin ( Cô )
Hừ !
Nàng cố gắng lê thân về phòng thì bất ngờ gặp cô bạn thân của mình đi từ nhà vệ sinh ra
Hình như cô bạn ấy vừa mới khóc xong thì phải ?
Engfa Waraha ( Nàng )
S... Selina !? * rũ rượi *
Selina ( Em )
Engfa !? C... cậu...
Em hốt hoảng, vội vàng lê thân tàn ma dại đến nàng
Engfa Waraha ( Nàng )
Hức hức... * bật khóc *
Selina ( Em )
Ngoan... hic... có mình đây * ôm nàng vỗ về *
Em vừa thút thít vừa an ủi nỗi lòng của nàng vì em biết, nàng đã bị những gì
Selina ( Em )
* rời ôm * cậu... hic... lại bị...
Em nhìn bộ dạng của nàng, tay còn túm chặt áo thì liền hiểu
Engfa Waraha ( Nàng )
Um... hic... * gật đầu *
Engfa Waraha ( Nàng )
Mắt đỏ hoa, cậu mới khóc sao ? * lo lắng *
Engfa Waraha ( Nàng )
Ngài ấy lại...
Selina ( Em )
Hic... hức... * gật gật *
Mắt em bỗng nhoè đi, em khóc vừa là sợ vừa là ấm ức, tim đập chân run...
Engfa Waraha ( Nàng )
* cười khổ *
Selina ( Em )
Tại sao số tụi mình hức... lại khổ như vậy chứ ?
Selina ( Em )
Mình... mình... hức..
Em nghẹn ngào, bất lực trước hoàn cảnh hiện tại mà khó có thể thốt thành lời
Engfa Waraha ( Nàng )
Số mệnh... của tụi mình như vậy rồi...
Engfa Waraha ( Nàng )
Trách ai được bây giờ ?
Nàng nở nụ cười chua chát trong nước mắt
Selina ( Em )
M... mình muốn ra khỏi đây
Selina ( Em )
Ở đây thật đáng sợ... hức... * run lẩy bẩy *
Selina ( Em )
Mình sợ con người ngài ấy... hức.. * nức nở *
Nói đến đây thì nước mắt em lại tuông trào hơn, không ngừng chảy...
Phải vậy, nàng và em rất sợ... sợ nơi đây... sợ những con người nơi đây !
Engfa Waraha ( Nàng )
* ôm em mà vỗ về * hic...
Leon Waraha
Ahh, chị hai của Leon kìa ! * chỉ *
Leon một tay nắn tay Bianca mà giựt giựt, một tay thì chỉ liên tục về phía trước
Bianca ( hầu )
Ờ... ờm... chị hai của nhóc đó * cười *
Và thế là Leon buông tay của Bianca mà chạy lon ton về phía nàng
Leon Waraha
Chị hai ! * vui mừng *
Chap 3
Leon buông tay Bianca mà chạy lon ton về phía nàng
Leon Waraha
Chị hai ơi... * vui mừng *
Nàng nghe tiếng Leon mà hốt hoảng vội rời ôm em
Engfa Waraha ( Nàng )
* nhanh chóng núp sau lưng em *
Leon Waraha
Ơ ? Chị... hai ? * nghiêng đầu nhìn *
Engfa Waraha ( Nàng )
* túm chặt áo *
Nàng là sợ nhóc con ấy thấy mình trong bộ dạng tả tơi thê thảm cùng với bộ quần áo xộc xệch nên mới trốn sau lưng em
Selina ( Em )
* lau nước mắt * chào... Leon nhé ?
Leon Waraha
Dạ Leon chào chị Selina
Leon Waraha
Chị Selina khóc ạ ?
Selina ( Em )
À không, ch... chị bị bụi bay vào mắt thôi * dụi mắt *
Leon Waraha
Vậy chị đỡ chưa, có cần Leon thổi giúp chị hong ?
Selina ( Em )
Cảm ơn Leon, chị đỡ hơn nhiều rồi * cười *
Leon Waraha
Dạ chị * cười *
Bianca ( hầu )
Cậu cũng ở đây sao Selina ?
Selina ( Em )
À... ừm, mình mới từ nhà vệ sinh ra
Selina ( Em )
Cậu với Leon đi đâu vào giờ này vậy ?
Bianca ( hầu )
Mình dẫn Leon đi tìm Engfa
Bianca ( hầu )
Ai ngờ đâu Engfa đứng đây với cậu
Selina ( Em )
* cười trừ + gãi đầu *
Bianca ( hầu )
Engfa, Leon tìm cậu nè !
Engfa Waraha ( Nàng )
Ừm mình biết rồi
Leon Waraha
Mà... chị hai... * định đi ra sau lưng em *
Selina ( Em )
* Hoảng hốt *
Engfa Waraha ( Nàng )
Leon, đứng im đó !
Leon Waraha
Dạ ? * đứng im *
Engfa Waraha ( Nàng )
Leon về phòng trước đi, lát hai về sau
Leon Waraha
Um... Leon hong chịu * lắc đầu *
Leon Waraha
Leon đợi hai về ngủ chung
Engfa Waraha ( Nàng )
* thở hắt *
Leon Waraha
Mà hai chơi trốn tìm ạ ? Cho Leon chơi với * hớn hở *
Engfa Waraha ( Nàng )
Nè nhóc con, ai lại chơi trốn tìm vào giờ này ?
Engfa Waraha ( Nàng )
Hai đang sửa áo giúp chị Selina thôi
Selina ( Em )
À ừm... chị hai của nhóc đang sửa áo giúp chị
Selina ( Em )
Nhóc về phòng trước nhé ?
Leon Waraha
Dạ cũng được * gật đầu *
Leon Waraha
Vậy là hong chơi trốn tìm ời * hụt hẫng *
Engfa Waraha ( Nàng )
Bianca, mình nhờ cậu đưa Leon về phòng giúp mình nhé
Bianca ( hầu )
Được rồi, để mình đưa Leon về phòng cho
Engfa Waraha ( Nàng )
Cảm ơn cậu
Bianca ( hầu )
Không có gì đâu * mỉm cười *
Bianca ( hầu )
Leon, theo chị về phòng nào * nắm tay Leon *
Leon Waraha
Chị Selina ngủ ngon, Leon về phòng đây ạ * vẫy tay *
Selina ( Em )
Leon cũng ngủ ngon nha
Thế là chú bé Leon được Bianca dẫn về phòng để ngủ
Selina ( Em )
Em cậu dễ thương thật * cười *
Engfa Waraha ( Nàng )
Cậu quá khen rồi * mỉm cười *
Engfa Waraha ( Nàng )
Nhóc con ấy kháu khỉnh, tinh nghịch lắm
Engfa Waraha ( Nàng )
Quên nữa, cậu đừng nghĩ nhiều đến việc đó, cứ an nhàn mà sống thôi
Selina ( Em )
Phận làm hầu thấp bé như tụi mình thì biết chừng sao mới được bình yên đây ?
Engfa Waraha ( Nàng )
* ngậm ngùi lắc đầu *
Selina ( Em )
Được rồi, mình hiểu
Selina ( Em )
Cậu mau về phòng thay đồ rồi ngủ đi, khuya lắm rồi
Engfa Waraha ( Nàng )
Ừm, cậu cũng vậy
Engfa Waraha ( Nàng )
Về phòng ngủ ngon nhé
Selina ( Em )
Cậu cũng thế * cười nhẹ *
Engfa Waraha ( Nàng )
* mỉm cười *
Cả hai tạm biệt nhau mà trở về phòng để ngủ
Mỗi người hầu sẽ có phòng ngủ riêng, tuy không được rộng rãi và ấm cúng nhưng đủ để có thể ngủ và đựng ít đồ
Nàng và Leon ngủ chung vì Leon còn nhỏ
5 giờ sáng là tất cả người hầu đã phải dậy để làm việc
Có cả quản gia theo sau quan sát nên việc trốn tránh công việc là không bao giờ xảy ra
Quản gia Woo
Nè nè, nhanh cái chân lên ! * hối thúc *
Quản gia Woo
Muốn tôi nói lại với chủ nhân không hả !?
Pha lẫn trong tiếng hối thúc của quản gia Woo là tiếng chân chạy đôn chạy đáo của những người hầu, họ nhanh chóng đứng vào vị trí làm việc của mình
Emma ( hầu )
Suốt ngày cứ nói lại với chủ chủ chủ * khó chịu *
Emma vừa dọn dẹp vừa dè bĩu quản gia Woo
Engfa Waraha ( Nàng )
* nghe thấy + phì cười *
Nàng đứng kế bên dọn dẹp cũng phải lắc đầu bó tay với cô bạn của mình
Engfa Waraha ( Nàng )
Nè, cậu nói nhỏ thôi
Engfa Waraha ( Nàng )
Coi chừng bị nghe thấy thì không hay đâu
Emma ( hầu )
Mình sợ chắc ?
Emma ( hầu )
Suốt ngày cứ chem chép chem chép cái mỏ lên méc với mách là mình thấy khó ưa rồi
Selina ( Em )
* phì cười * mình thấy đó giờ cậu có ưa ai
Emma ( hầu )
Mình ghét tất cả mọi người, chỉ ưa đúng 1 mình bản thân mình
Emma ( hầu )
Sẵn đây mình nói 2 cậu nghe, trên thế gian này không ai yêu mình bằng chính bản thân mình đâu
Emma ( hầu )
Nên hay tự yêu lấy bản thân mình nhiều vô
Selina ( Em )
Cậu nói cũng đúng, bản thân mình là trên hết mà
Emma ( hầu )
Ph... * bị cắt ngang lời *
Quản gia Woo
Nè nè 3 cô kia ! Nói chuyện riêng à ! * đi tới *
Quản gia Woo
Có tin tôi mách lại với chủ nhân không hả ?
Emma ( hầu )
Nè bà quản gia không bị điếc như bị điếc kia
Quản gia Woo
Cô... cô... * ngỡ ngàng *
Engfa Waraha ( Nàng )
'Cậu...' * nắm góc áo của Emma + khẽ lắc đầu *
Emma không thèm để tâm tới nàng
Emma ( hầu )
Bọn tôi là đang chia nhau công việc để làm
Emma ( hầu )
Nhờ đó mà có thời gian làm những việc khác nhanh hơn
Emma ( hầu )
Còn như ai kia, suốt ngày chỉ biết đi mách lẽo * xem móng tay *
Quản gia Woo
* tức xì khói * cái con hầu lắm mồm này !
Emma ( hầu )
Trời ơiii~ nói người ta mà không xem lại mình
Emma ( hầu )
Cũng làm hầu như người khác thôi mà nói ai * chề môi *
Quản gia Woo
* nghiến răng *
Selina ( Em )
Cậu đừng nói nữa mà * hoảng sợ *
Em bắt đầu hoảng sợ vì nếu Emma cứ nói như vậy thì không biết chuyện gì sẽ đến với cô bạn của mình đây
Engfa Waraha ( Nàng )
Quản gia Woo, tôi thay mặt cậu ấy xin lỗi bà * khẩn cầu *
Emma ( hầu )
Có gì mà phải sợ, cũng là hầu như nhau thôi
Quản gia Woo
Mày... !! * định giơ tay lên tát *
Son Emyli ( mợ ba )
Quản gia Woo, vào đây giúp tôi 1 tay ! * hét ra *
Emma ( hầu )
Nghe chưa ? Chủ kêu kìa !
Emma ( hầu )
Nhanh nhanh cái chân lên nào ~ * nhại lại giọng quản gia Woo *
Quản gia Woo
Được lắm... * hậm hực *
Quản gia Woo
Mày chờ đó đi * dậm chân bỏ đi *
Emma ( hầu )
Mày chờ đó đi ~ * chề môi *
Engfa Waraha ( Nàng )
Nè bộ cậu không sợ bà ấy mách lại với mợ hay sao mà chọc như vậy ?
Emma ( hầu )
Nếu tôi sợ thì tôi đâu có chọc bà ta ? * nhướng mày *
Engfa Waraha ( Nàng )
Haizz... * thở dài *
Engfa Waraha ( Nàng )
Mình bó tay với cậu
Selina ( Em )
Thôi làm việc đi, nói nữa là nhịn ăn nguyên ngày luôn đó
Emma ( hầu )
Ờ... * đảo mắt *
Rồi họ lại tiếp tục làm việc
Nàng vào phòng mình để kêu Leon dậy
Engfa Waraha ( Nàng )
Leon, dậy đi em * lay người Leon *
Engfa Waraha ( Nàng )
Sắp tới giờ em đi học rồi
Leon Waraha
Ưm ~ * nheo mắt *
Leon Waraha
Ch... chị hai.. * dụi mắt *
Engfa Waraha ( Nàng )
Hửm ? * xếp quần áo *
Leon Waraha
Leon hong muốn đi học
Leon Waraha
Leon muốn ở nhà phụ hai
Engfa Waraha ( Nàng )
* xoa đầu nhóc * Leon đi học là đã phụ hai rồi đi học cho hai
Leon Waraha
Hai kì quá đi, có Leon phụ làm việc mà hong chịu * phồng má *
Engfa Waraha ( Nàng )
* nựng má nhóc * Leon đi học về rồi phụ hai cũng được mà, phải không ?
Leon Waraha
Leon sẽ nhanh chóng học về ời phụ hai * đứng phắt dậy *
Rồi Leon nhanh chân vào nhà vệ sinh mà VSCN
Lâu lâu thì Leon cũng đòi nàng VSCN hộ nhưng hôm nay lại không
Còn nàng trong lúc đợi nhóc thì tranh thủ làm bữa sáng cho nhóc con ấy
Leon Waraha
* ngậm miếng sanwich trong miệng *
Engfa Waraha ( Nàng )
* chỉnh lại trang phục cho Leon *
Mark ( hầu )
Hai chị em xong chưa đó ? * đạp xe đến *
Leon Waraha
Ah anh Mark ! Leon chào anh ạ * vui vẻ *
Mark ( hầu )
Chào nhóc nhé * cười *
Mark ( hầu )
Em chào chị * nhìn nàng + gãi đầu *
Engfa Waraha ( Nàng )
Ừm, chào em
Mark ( hầu )
Leon, lên đây anh chở * vỗ vỗ lên chỗ ngồi phía sau *
Leon Waraha
Dạ dạ * chạy ra + leo lên ngồi *
Leon Waraha
Leon đi học nha hai * vẫy tay *
Engfa Waraha ( Nàng )
Bé con đi học ngoan nha * cười *
Mark ( hầu )
* say đắm nụ cười của nàng *
Leon Waraha
Anh ơi, đi đi ạ
Mark ( hầu )
Ờ ừm... em đi nha chị
Engfa Waraha ( Nàng )
Ừm, đi cẩn thận * mỉm cười *
Mark ( hầu )
Dạ * ngại + vội đạp đi *
Engfa Waraha ( Nàng )
* nhìn theo *
Mark là hầu trong vườn, sáng là Mark sẽ chở Leon đi học vì Mark có thể bước ra khỏi Austin Gia dưới sự cho phép của Lão phu nhân, với nhiệm vụ là chở Leon đi học
Engfa Waraha ( Nàng )
* giật mình quay lại * là cậu sao ?
Bianca ( hầu )
Ừm... Leon đi học rồi à ?
Engfa Waraha ( Nàng )
Ừm, vừa mới đi
Engfa Waraha ( Nàng )
Cậu gọi mình có gì không ?
Bianca ( hầu )
'Là... là ngài Char... gọi cậu...'
Engfa Waraha ( Nàng )
* nắm chặt tay *
Bianca ( hầu )
Ngài Char... kêu cậu mang... đồ ăn sáng cho ngài ấy
Bianca nói với chất giọng đầy lo lắng và run rẩy
Bởi chính Bianca cũng phải khiếp sợ trước con người hống hách ấy
Engfa Waraha ( Nàng )
* hít 1 hơi sâu *
Engfa Waraha ( Nàng )
Cảm ơn cậu, mình biết rồi
Engfa Waraha ( Nàng )
Cậu làm việc đi, mình sẽ mang đồ ăn sáng cho ngài ấy
Bianca ( hầu )
Cậu... * nắm tay nàng *
Engfa Waraha ( Nàng )
... * nhìn tay Bianca *
Bianca ( hầu )
Nhớ... cẩn thận ! * lo sợ cho nàng *
Engfa Waraha ( Nàng )
* mỉm cười gật đầu * ừm
Sở dĩ nàng tỏ ra sắc thái tươi rói là vì nàng không muốn cô bạn của mình phải lo lắng
Nhưng làm sao qua mắt được cô bạn Bianca trong khi cô ấy luôn an ủi nàng mỗi khi nàng bị cô "bắt nạt và ức hiếp" ?
Rồi nàng đi vài bếp mà chuẩn bị đồ ăn sáng cho kẻ đã làm mình đau khổ...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play