Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[EmiBonnie] Ba Năm Sau Khi Cưới

ShortFic. Ba Năm Sau Khi Cưới 1

Ngày hôm nay - Tôi kết hôn rồi. Nhưng tôi không yêu chị ấy...
Ai đó nói hôm nay trời đẹp, gió hiền...Vừa vặn cho một khởi đầu mới. ... Tôi chỉ thấy khó thở. Chị ấy ở bên cạnh...Nắm tay tôi thật chặt , tay chị ấy rất nhỏ , lại còn hơi run. Tôi nhìn xuống , cố nặn ra một nụ cười để xoa dịu người trước mắt. Tôi biết , mình nợ chị ấy cả một đời...Và cũng chính vì vậy mà hôm nay tôi ở đây. Giữa tiếng nhạc , giữa pháo hoa và những lời chúc phúc hoa mỹ, vốn dĩ không thuộc về tôi. Có người nói với tôi rằng 'Hôn lễ là hạnh phúc của một đời người'. Nhưng hôn lễ của tôi...không hề hạnh phúc.
Mọi thứ diễn ra như một vở kịch đã sắp đặt sẵn. Tôi chỉ việc bước lên sân khấu , đọc đúng lời thoại và cố diễn thật trọn vai của mình. Nhạc vang lên, tiếng chúc tụng nối dài, tôi nắm lấy tay chị. Tay tôi đưa lên vuốt nhẹ lọn tóc rũ trước mắt chị , động tác hơi khựng một chút...Đơn giản vì tôi không muốn làm thế , chỉ là...một chút an ủi , một chút trách nhiệm. Tôi ngập ngừng , muốn nói với chị ấy một câu khích lệ, nhưng lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Đừng sợ...
Chị ấy hơi tròn mắt nhìn tôi , rõ ràng là rất bất ngờ. Rồi tôi thấy chị ấy cười , chỉ là nụ cười của chị ấy...Hơi thiếu một chút gì đó.
-
Tôi cũng không biết mọi chuyện bắt đầu từ đâu... Chỉ nhớ là trước mắt tôi , đèn đường nhoè đi trong cơn mưa nặng hạt , tiếng phanh xe rít lên đến đau đầu. Tôi đứng chết chân ở giữa con dốc , không kịp nghĩ , không kịp tránh. Rồi ai đó lao đến , đẩy tôi ra. Mọi thứ diễn ra như chỉ trong một nhịp thở. Khi tôi lấy lại được ý thức , người nằm trên vũng máu là chị ấy.
Tôi biết chị. Người học khoá trên tôi một lớp , chị ấy hay cười , hay giúp đỡ mọi người. Chị ấy là điển hình của một cá thể lạc quan , rực rỡ. Người mà cả trường đều biết… thích tôi. Khi còn đi học , tôi chưa từng để tâm đến chị. Cũng không biết vì sao một người như chị lại phải lòng một đứa nhóc như tôi. Suốt khoảng thời gian đến trường , tôi và chị ấy không nói chuyện nhiều. Một ánh nhìn lướt qua, một lời chào hờ hững, thế thôi. Vậy mà lúc ấy , giữa tiếng còi xe và từng đợt phanh vang đến điếc tai...Chị ấy lại là người đầu tiên chạy đến bên tôi. Tôi từng thấy chị tham gia các cuộc thi ca hát , nhảy múa. Nên tôi đoán ước mơ của chị là được toả sáng trên sân khấu đầy màu sắc...Nhưng tiếc thay , vì cứu tôi... Tất cả mọi thứ của chị đã sụp đổ , tương lai của chị vỡ vụn. Họ nói chị mất nhiều máu , cột sống bị tổn thương , sẽ không thể tự do bay nhảy trên đôi chân của mình nữa. Tôi không biết phải nói gì... chỉ thấy mọi thứ trở nên im lặng đến đáng sợ.
Mẹ tôi khóc lóc nói rằng tôi phải chịu trách nhiệm với chị. Còn tôi...tôi chỉ gật đầu. Tôi thấy mẹ tôi nói đúng , mạng sống của tôi chính là được chị ấy lấy về. Chỉ là...tôi không yêu chị ấy.
...
4 ngày sau , khi tinh thần của tôi đã ổn định. Và chị cũng từ cõi chết trở về. Tôi đứng cạnh giường bệnh của chị , lặng nhìn những vết thương được bao bọc bởi những lớp băng gạc trắng toác , chói mắt vô cùng. Cả phòng bệnh im lặng chỉ còn âm thanh tít tít từ các thiết bị y tế. Mùi thuốc sát trùng cứ xông sốc vào mũi khiến tôi nhăn mặt khe kẽ. Tôi nghĩ một hồi không biết nên nói gì trước Cuối cùng tôi chỉ thốt ra một câu cứng nhắc
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Em sẽ chịu trách nhiệm.
Chị khẽ cười. Nụ cười không vui.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em không cần làm thế , đây là lựa chọn của chị.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Nếu được quay lại thời khắc đó hàng vạn lần...
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị vẫn sẽ chọn như vậy.
Tôi hơi sững người , cố nặn ra một nụ cười méo mó
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị có biết mình đang nói gì không ?
Cánh cửa bật mở. Mẹ cô bước vào, dáng người gầy, áo mưa còn ướt. Bà né ánh nhìn của tôi, chỉ ngồi xuống bên giường con gái, giọng nhỏ mà gấp
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Nhà họ muốn cưới thật đấy , con à. Nếu đồng ý, họ sẽ lo cho viện phí… chu cấp , lại còn có sính lễ. Con nói xem...em trai của con còn có thể đi học lại , tương lai của nó cũng sẽ dễ dàng hơn
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mẹ !
Chị ngắt lời, giọng yếu ớt lại còn run run
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mẹ xem con là cái gì vậy ?
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Thế mày muốn gì ?
Giọng bà cao lên, nghẹn vì bức bách.
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Nhà mình nợ nần , em mày thì lêu lỏng bỏ học. Mày nghĩ xem , người ta sẵn lòng chịu trách nhiệm
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Vậy mà mày còn muốn tự trọng gì nữa hả ?
Tôi thấy chị quay mặt đi , nước mắt rơi lã chã. Tôi chỉ đứng đó , không biết nên làm gì
Rồi mẹ chị nhìn sang tôi , ánh mắt vừa van nài...vừa doạ nạt
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Con nói đi , con có thật lòng muốn chịu trách nhiệm không ?
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Hay là chỉ nói cho xong ?
Tôi cứng họng. Lúc đó chị nắm chặt góc chăn , giọng còn pha lẫn tiếng nức nở
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mẹ , thôi đi...con mệt rồi
Mẹ chị quay đi , khẽ thở hắt một hơi
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Nếu mày biết nghĩ cho gia đình , thì mày biết sẽ phải làm gì. Mày nghĩ mày còn có thể nuôi sống gia đình được sao ? Bây giờ mày còn không đứng được kia kìa.
Cửa khép lại. Trong phòng chỉ còn tiếng mưa và tiếng máy móc tít tít vang đều
Chị nhìn tôi , mắt đỏ hoe
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em về đi , từ nay về sau đừng đến nữa.
Tôi đứng yên, muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ gật đầu. Khi tôi bước ra khỏi cửa , tôi nghe tiếng chị nức nở thật khẽ. Tôi chỉ mím môi , không quay đầu lại.
-
Mấy ngày sau , tôi được gọi về nhà. Trong phòng khách , không khí ngột ngạt đến khó thở. Ba mẹ tôi ngồi ở đầu bàn , bên kia là mẹ chị. Trông già đi cả chục tuổi chỉ trong vài ngày. Tôi ngồi im , nghe giọng ba trầm xuống.
Ba Bonnie
Ba Bonnie
Chuyện của con bé Emi , nhà người ta đã nói hết rồi.
Ba Bonnie
Ba Bonnie
Giờ nó như vậy , danh tiếng của con cũng không còn sạch nữa. Cưới đi , cũng như làm phúc...và giữ mặt mũi cho cả hai bên.
Tôi mở miệng
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ba con đâu c-
Mẹ Bonnie
Mẹ Bonnie
Không phải chuyện thích hay không thích.
Mẹ tôi ngắt lời, giọng mẹ đanh đanh
Mẹ Bonnie
Mẹ Bonnie
Là chuyện nên hay không nên.
Mẹ chị ngồi bên , giọng run run
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Tôi cũng không phải làm khó gì. Mà bây giờ con bé Emi nhà tôi , nó không còn cơ hội nào nữa rồi. Chỉ mong anh chị giúp con bé một tay đỡ đần gia đình.
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Phần còn lại chúng tôi sẽ không đòi hỏi gì nữa
Tôi nhìn xuống bàn tay mình. Móng tay khứa vào lòng bàn tay đến bật máu mà tôi vẫn chẳng thấy đau. Ba tôi khẽ đẩy tách trà về phía tôi
Ba Bonnie
Ba Bonnie
Kết thúc ở đây đi , còn hơn để người ta bàn tán con làm con gái người ta như vậy rồi bỏ đi.
Tôi không đáp. Trong căn phòng, mọi người đều nhìn tôi chờ đợi. Ánh đèn vàng rọi xuống bàn, hắt bóng tôi dài và méo mó. Tôi chỉ nhớ rõ khoảnh khắc mình gật đầu. Không phải vì muốn. Chỉ là vì… không biết làm sao để từ chối nữa.
Ngày hôm sau, mẹ chị gọi đến, nói rằng con gái bà đã đồng ý. Tôi không hỏi lý do. Có lẽ vì tôi sợ...Sợ rằng câu trả lời sẽ làm mình thấy tệ hơn. Hôm ấy, trời lại mưa.
-
Tiệc cưới kéo dài tới tối. Chị ngồi im lặng suốt buổi , chỉ cười khi có người nhìn thấy Tôi thấy rõ ràng trong mắt chị...có thứ gì đó đang tắt dần.
Mẹ chị cười nói vui vẻ với khách. Ba tôi thì thở phào như trút bỏ được gánh nặng ''mặt mũi''. Chỉ có tôi và chị...đứng giữa đám đông, mà lạc nhau mãi mãi.
...
Trong đêm tân hôn , chị ngồi bên cửa sổ. Nhìn ngắm bầu trời.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Trời lại mưa...
Tôi không đáp
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em có hối hận không ?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Vì chuyện gì ?
Chị khẽ cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Vì đã cưới chị.
Tôi quay đi, tránh ánh mắt ấy.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Em không biết...
Tôi biết , bây giờ tôi nói không hối hận thì là lừa người dối mình. Nhưng nếu tôi nói có , thì quá tàn nhẫn.
Chị gật đầu, ánh mắt xa xăm.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị hiểu.
-
Đã ba tháng kể từ lúc kết hôn.
Ngôi nhà vẫn như thế , chỉ khác là bên trong luôn phát ra âm thanh bánh xe lăn kêu lách cách trên nền nhà. Vì để thuận tiện cho việc di chuyển , tôi sắp xếp cho chị một căn phòng dưới lầu. Đỡ phải di chuyển lên xuống. Sáng nào cũng vậy , chị luôn dậy sớm , pha cà phê và chuẩn bị bữa sáng rồi ngồi đọc sách bên hiên nhà. Thi thoảng thì chị vẽ tranh , tỉa hoa. Nói thật , tôi cũng không biết sao chị có thể làm được những việc bếp nút....trong khi cơ thể chị đã không còn linh hoạt như trước. Thắc mắc là vậy , nhưng tôi không hỏi. Nhìn từ xa, trông chị như một người bình thường. Mỗi khi tôi đến gần , chị luôn cười. Nhưng nụ cười của chị...không phải từ niềm vui, không phải từ hạnh phúc. Tôi không rõ
Có lần tôi hỏi
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị không mệt sao?
Chị cười cười , lắc đầu.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không mệt.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Làm gì đó còn đỡ hơn là ngồi không.
Tôi không biết đáp gì.
Có những đêm tôi tỉnh giấc, bước xuống lầu thì thấy chị vẫn ngồi đó, bên cửa sổ, ánh đèn bàn hắt lên gương mặt nhợt nhạt. Chị nhìn ra ngoài trời, nơi chẳng có gì ngoài bóng tối.
-
Sáu tháng sau khi cưới - Hôm nay là sinh nhật chị
Tôi nhớ ra đều đó nhờ tờ lịch mẹ tôi đã dán sẵn trong phòng. Chị không nhắc, không đòi hỏi cũng chẳng tỏ vẻ mong chờ. Chị vẫn sống như bao ngày khác. Pha cà phê , vẽ tranh và nhìn trời.
Hôm nay tôi tan làm sớm hơn mọi khi. Không biết nên mua gì, cuối cùng tôi ghé vào một tiệm nhỏ, chọn đại một chiếc vòng tay bằng bạc mảnh, có gắn một hạt đá xanh nhạt. Người bán nói vòng tay này rất hợp với người mơ mộng... Tôi không biết chị có còn mơ mộng không , nhưng tôi vẫn mua. Rồi tôi ghé vào mua một chiếc bánh kem nho nhỏ. Bánh kem Vani , có phủ dâu. Khi tôi về , chị đang ngồi bên hiên nhà ,chiếc xe lăn hướng ra vườn, trong tay cầm cuốn sách gấp nửa.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Hôm nay em về sớm à ?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Tôi đặt chiếc hộp bánh lên bàn, hơi gãi đầu
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Hôm nay là sinh nhật chị
Chị khựng lại , mắt hơi mở to
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em biết à ?
Tôi không trả lời, chỉ cúi xuống mở hộp. Chị nhìn tôi , đáy mặt ẩn hiện điều gì khó nói.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Còn mua cả bánh ?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ừ , mua đại. Người ta bảo vị này ngon
Căn phòng chỉ có tiếng bật lửa. Tôi cắm cây nến nhỏ, ánh lửa run run phản chiếu trong mắt chị
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ước đi.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị không biết...
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Thì cứ ước đại đi
Chị nhìn ngọn nến , khẽ cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Ước cho Bonnie phải thật hạnh phúc.
Tôi sững lại vài giây. Không nói gì... Sau khi chị thổi nốt ngọn nến thì tôi móc trong túi ra một chiếc hộp. Đặt xuống trước mặt chị
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Quà.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không phải có bánh kem rồi sao ?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Bánh kem không tính.
Chị bật cười. Lần đầu tiên tôi thấy chị cười suốt sáu tháng qua...nụ cười này có niềm vui, có hạnh phúc. Chị đeo chiếc vòng tôi tặng , ánh bạc phản chiếu một ánh sáng mỏng lên gương mặt chị.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Đẹp lắm...
Tôi chỉ gật đầu.
...
Hôm sau, khi tôi đi làm về, thấy có đôi giày nữ cũ đặt ở cửa. Trong nhà vang lên giọng quen thuộc... là giọng của mẹ chị
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Nhờ con mà em trai con đã được đi học lại. Nhà cũng trả bớt nợ rồi
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Mẹ mừng lắm
Tôi khựng lại, dừng ngay ngưỡng cửa.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mẹ lo giữ nó cho kỹ , không nó lại phá sạch tiền.
Chị ngồi trên ghế, tách trà nguội trên tay. Mặt chị bình thản, nhưng ngón tay lại khẽ run.
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Biết rồi. Mà mẹ nói , con lo mà làm hài lòng người ta. Con sống vậy là tốt lắm rồi, đừng nghĩ linh tinh nữa.
Câu nói đó nhẹ tênh, nhưng tôi thấy rõ ánh mắt chị khẽ chao đi.
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Mẹ nói thật, có khi tai nạn đó lại là may, nhờ vậy mà con có chỗ dựa. Con nhìn mà xem, giờ thằng em con sung sướng...còn con có nhà, có hôn nhân tử tế. Ông trời cũng công bằng lắm chứ.
Tôi không kịp phản ứng. Còn chị… chỉ im lặng. Nụ cười trên môi chị như bị cố định lại, mỏng như sợi chỉ sắp đứt.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mẹ uống thêm trà đi.
Chị nói nhỏ, tay rót nước, nhưng nước lại tràn ra khỏi tách.
Bà vẫn cười, không nhận ra gì, chỉ liên tục kể chuyện về đứa em trai sống tốt thế nào, về việc nhà sắp sửa đổi mái, và về tất cả mọi thứ... Trừ con gái mình.
Đêm đó trời đổ mưa nhẹ. Tôi thức muộn để xử lý vài giấy tờ, đến khi đứng dậy mới nhận ra đồng hồ đã chỉ gần hai giờ sáng. Tôi xuống lầu , muốn lấy một cốc nước nhưng rồi nghe thấy một âm thanh lạ...nhỏ, run rẩy. Là tiếng nức nở. Chị khóc.
-
Chín tháng từ lúc kết hôn - Gió mùa về sớm hơn mọi năm
Tôi về muộn hơn dự định. Trên đường, gió lạnh luồn vào cổ áo, mùi rượu còn vương trong hơi thở. Bạn bè cũ, câu chuyện cũ...mọi thứ làm tôi quên mất thời gian, cho đến khi điện thoại rung lên báo nửa đêm. Căn nhà tối, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ phòng khách. Chị vẫn chưa ngủ.
Chị ngồi trên xe lăn, khoác chiếc áo len cũ, tay xoa lên vai. Lúc tôi bước vào, chị ngẩng lên cười cười.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em về rồi.
Tôi treo áo khoác, bình thản đáp
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ừ , bạn cũ lâu rồi mới gặp
Chị chỉ khẽ gật, không trách, không hỏi gì thêm. Chỉ quay mặt đi, giọng nhỏ như hơi thở
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Trời lạnh rồi, em nên về sớm hơn một chút.
Tôi không biết phải đáp thế nào, đành gật đầu, nói “Ừ” cho xong. Lúc tôi định quay về phòng thì nghe từ phía sau vang lên âm thanh đổ vỡ. Chị đánh rơi cốc nước trên bàn. Tôi vội chạy đến , đẩy xe chị lui một chút.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị sao vậy
Không nhận được câu trả lời , tôi cúi xuống xem thì thấy mặt chị tái nhợt. Trên trán hiện rõ một tầng mồ hôi lạnh. Chị lắc đầu nhưng môi thì mím chặt. Tôi kéo xe chị vào phòng , bật lò sưởi và trùm kín cho chị.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị đỡ chưa ?
Chị gật đầu
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị xin lỗi.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Phiền em rồi
Tôi đang chỉnh lại giường một chút thì nghe chị nói. Im lặng một lúc rồi tôi mới đáp
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Không phiền.
Đây không phải lần đầu tôi gặp chuyện này , có đợt trời đột ngột trở lạnh. Cả ngày tôi không thấy chị ra khỏi phòng , hơi tò mò nên có vào xem. Chỉ thấy chị đang cuộn tròn trong chăn , nhú ra một phần đầu nho nhỏ. Tôi kiểm tra thì thấy mặt chị tái nhợt , không còn giọt máu , mồ hôi thấm ướt hết một lớp áo. Tôi vội đưa chị đến bệnh viện. Bác sĩ bảo là do trở trời , không khí lạnh làm vết thương cũ đau nhức. Tôi thì không hay biết gì cả. Lúc đó tôi mím môi nhìn về phía chị. Nếu thời khắc đó chị không lao đến , thì có lẽ chị đã không phải khổ sở như vậy. Sau lần đó , tôi gọi thêm giúp việc đến...Đáng ra tôi phải làm sớm hơn mới phải.
-
Thật ra... Tôi đã từng rất ghét chị ấy. Ghét cái cách mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, nói rằng tôi “may mắn” khi có người sẵn sàng hy sinh vì mình. Ghét việc bị buộc phải kết hôn với chị ấy...Cứ như thể tờ giấy đăng ký kết hôn là bản án cho một lỗi lầm tôi chưa từng cố ý gây ra. Tôi nhớ rõ ngày đầu tiên chị đến nhà tôi. Chị được đẩy vào trên chiếc xe lăn có hơi lộc cộc...Hôm đó chị mặc một chiếc váy màu trắng , nụ cười nhẹ Nụ cười khiến tôi cảm thấy ngột ngạt đến mức tức ngực. Ban đầu , tôi cố tình tránh đi. Tôi đi làm sớm , về nhà muộn...Thậm chí tôi còn kiếm cớ ngủ lại công ty , thi thoảng thì thuê chỗ ngủ ở bên ngoài. Ở nhà , có lúc tôi cảm thấy bực bội khi nghe tiếng chị đẩy xe sinh hoạt. Khi đó tôi chỉ bỏ đi , khi thì lên lầu khoá chặt cửa...Khi thì đi ra ngoài giết thời gian. Tôi nhìn chị ấy , chỉ cảm thấy phiền phức. Khi về nhà chỉ muốn chạy tọt lên phòng , đóng chặt cửa... Tôi không tiếp xúc , không bắt chuyện... Chắc hẳn chị cũng biết nên chưa từng cố gắng làm thân với tôi , chị chỉ nhìn tôi , xong lại cười nếu thấy tôi nhìn lại.
Có những đêm tôi nghe tiếng chị khóc trong phòng khách, khẽ khàng, đè nén đến mức nghẹt thở. Tôi không bước ra. Không phải vì không nghe thấy, mà vì… nếu nhìn thấy, tôi sẽ phải thừa nhận rằng mình đang làm tổn thương một người vô tội. Vậy nên tôi giả vờ không nghe, giả vờ không biết. Giờ nghĩ lại có lẽ từ chính lúc đó, giữa chúng tôi đã không còn là ơn nghĩa...Mà là một vết thương âm ỉ, cứ lớn dần lên theo năm tháng. Lần đầu tiên tôi nhận ra , có lẽ tôi chưa từng nhìn thấy chị sống trong căn nhà này. Chị chỉ...cố gắng tồn tại.
Sau đó...tôi dần thích nghi với cuộc sống có chị. Tôi hay về nhà hơn , hay giúp chị một số thứ lặt vặt. Như thể đó là trách nhiệm , như thể đó là điều tôi buộc phải làm... Chị yêu tôi , tôi biết. Nhưng tôi chỉ có thể hành động như một con máy đã được lên code sẵn , không cảm xúc , không rung động. Chỉ đơn giản đó là điều mà tôi cần phải làm.
-
Trời cuối năm se lạnh. Thành phố bên ngoài sáng rực lên bởi pháo hoa và tiếng người đếm ngược...còn trong căn nhà này, chỉ có hai người và tiếng đồng hồ chạy chậm rãi. Đêm nay là giao thừa đầu tiên kể từ khi chúng tôi kết hôn. Trong phòng khách, chỉ có ánh đèn bàn vàng nhạt hắt xuống, soi lên gương mặt chị. Gầy hơn so với trí nhớ của tôi.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em không ra ngoài à ?
Chị hỏi tôi , giọng nhẹ bẫng như đang sợ làm vỡ không gian yên tĩnh lúc này
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Không.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Đông lắm
Tôi đáp ngắn gọn, không ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại.
Ánh pháo sáng lóe ngoài cửa sổ, phản chiếu trong mắt chị. Chị nhìn nó rất lâu, rồi buông một tiếng thở dài.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Hồi nhỏ , mẹ chị hay bảo...giao thừa là lúc người ta cầu nguyện cho năm mới bình an , tài lộc.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Bà ấy có gọi cho chị chưa ?
Chị khẽ lắc đầu
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không đâu, bây giờ bà chắc hẳn đang chuẩn bị cho thằng Jin. Năm sau nó vào đại học rồi.
Jin...em trai của chị. Người mà mẹ chị luôn đặt ở đầu trái tim. Tôi không trả lời..chỉ thấy chị cười , nụ cười chị nhợt nhạt đến mức làm tôi thấy khó chịu Tiếng pháo hoa ồn ã vang lên , môi tôi mấp máy. Nhưng rồi không nặn được chữ nào ra hồn , chỉ đành quăng ra một câu sáo rỗng
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chúc mừng năm mới.
Chị gật đầu, mỉm cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chúc mừng năm mới... Năm sau Bonnie cũng phải thật hạnh phúc nhé.
Tôi bối rối. Tôi không yêu chị , và chưa từng muốn ở đây. Tôi từng nghĩ chị chỉ đang đóng vai người tốt, cố tỏ ra cao thượng. Nhưng hôm đó, giữa ánh sáng pháo hoa đầu năm, tôi thấy rõ chị không nói dối. Chị thực sự muốn tôi hạnh phúc. Dù hạnh phúc ấy, có thể chẳng liên quan gì đến chị. Khung cảnh khiến giác quan tôi tê dại , tôi không biết nói gì thêm. Chỉ gật đầu cho qua chuyện Ngoài kia, pháo hoa rực sáng. Còn trong phòng, chỉ có mùi trà nguội và ánh đèn vàng buồn bã phủ lên hai con người không biết mình đang ở bên nhau để làm gì.
...
Hôm sau mẹ tôi gọi từ sớm , bà bảo sẽ qua ăn trưa và chúc tết, nhắc tôi phải ở nhà. Tôi chỉ 'vâng' cho có rồi dọn dẹp qua loa. Khi xe dừng trước cổng nhà , tôi thấy chị đã ngồi sẵn trong phòng khách , tay đặt ngay ngắn bên đùi. Khi thấy ba mẹ tôi bước vào , chị vội vàng chấp tay gật đầu chào hỏi
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Con chào hai bác ạ.
Mẹ Bonnie
Mẹ Bonnie
Con dạo này gầy hơn thì phải
Mẹ tôi nói, mắt đảo quanh căn nhà.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Vậy ạ...
Ba tôi ngồi xuống , cười cười
Ba Bonnie
Ba Bonnie
Hiếm khi thấy con ở nhà dịp này , Bonnie.
Tôi đáp cho qua
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Vâng , dạo này ngoài đường đông đúc.
Mẹ tôi cười nhẹ
Mẹ Bonnie
Mẹ Bonnie
Năm mới hai đứa cũng nên thuận theo duyên số. Duyên sao thì biết vậy , đừng vì chuyện cũ mà nặng lòng
Tôi thấy chị khẽ gật đầu , tay vẫn yên vị trên đùi
Bữa cơm trôi qua êm. Toàn những câu xã giao chuyện hàng xóm, chuyện bạn bè tôi, chuyện mấy đứa “con gái nhà người ta” mới cưới. Chị bên cạnh chỉ im lặng gắp thêm đồ ăn cho ba mẹ tôi , rồi tự cười khi được mẹ tôi khen 'khéo tay' Khi ra về , chị vẫn tiễn họ ra tới cửa
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Hai bác đi cẩn thận ạ...
Mẹ Bonnie
Mẹ Bonnie
Con cần gì cứ nói với Bonnie , không cần ngại
Rồi mẹ quay sang dặn dò tôi
Mẹ Bonnie
Mẹ Bonnie
Con xem mà để ý nó một chút , dạo này thấy gầy lắm rồi.
Tôi hơi cau mày , nhưng vẫn chọn gật đầu. Vốn dĩ bọn tôi không thân tới mức có thể quan tâm đến vấn đề cân nặng hay dễ hiểu hơn là từng bữa ăn của nhau. Chị nhìn tôi , môi hơi mím lại
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Con không sao đâu ạ
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Bác đừng rầy em ấy.
Mẹ tôi liếc tôi một cái. Tôi chỉ nhún vai mà không đáp. Sau khi ba mẹ tôi ra về , tôi đẩy chị vào trong. Chị không nói gì , chỉ cười cười. Có lẽ hôm nay chị rất vui.
Tối đó , tôi nằm mãi không ngủ được. Tôi bước nhẹ xuống lầu , muốn tìm một ít cồn để dễ ngủ hơn. Ngoài phòng khách vẫn còn ánh đèn vàng, hắt qua khe cửa mờ mờ. Giọng chị nhỏ như gió , tôi khựng lại một chút.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Dạ con biết rồi
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mai con gửi thêm cho mẹ , mẹ đừng cho thằng Jin thấy nữa...
Một khoảng im lặng. Rồi tiếng thở dài rất khẽ.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mẹ không hỏi thăm con một câu được à ? Sao cứ tiền tiền tiền
...
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Con mệt rồi , cúp máy đây ạ.
Tôi không hiểu vì sao mình lại bước ra, cũng chẳng biết định nói gì. Nhưng khi nhìn thấy chị ngồi yên vị trên xe , lưng hơi cong , điện thoại đặt trên đùi. Tôi lại nghe chị nức nở....Chị lại khóc. Tôi lặng người một chút rồi quyết định lên tiếng.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị chưa ngủ à ?
Chị giật mình , vội vàng lau qua mấy giọt lệ còn vương trên mi mắt.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
À ừ...chị không ngủ được.
Tôi chỉ ậm ừ
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Khuya rồi , đi nghỉ đi
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị biết rồi , cảm ơn em.
Tôi quay đi. Nhưng tiếng “cảm ơn” ấy cứ mắc lại trong đầu tôi suốt cả đêm. Không biết vì sao... Lần đầu tiên, tôi thấy giọng chị nghe mệt đến thế.
...
Vài ngày sau , tôi bắt đầu dậy sớm hơn. Không rõ từ khi nào, tôi đã cố ý lắng nghe tiếng bánh xe lăn nhẹ mỗi sáng...tiếng kim loại cọ vào nền gạch, rất khẽ, nhưng quen. Chị thường dậy sớm hơn tôi , vẫn pha cà phê rồi ngồi ngoài hiên nhìn nắng. Chị chẳng nói nhiều , chỉ im lặng ngồi đó. Tôi không biết chị suy nghĩ cái gì , cứ yên vị như thế...Trong thế giới của riêng mình. .... Tôi lại nhớ đến câu mọi người thường nhắc nhở tôi Rằng chị cũng khổ , tôi ráng một chút , người như chị quá tội nghiệp... Tôi không biết ai 'tội' hơn ai... Chị vì tôi mà mất cả một đời Hay tôi...sống trong một cuộc sống mà mỗi ngày luôn bị gán lên đầu câu chuyện hi sinh , bắt tôi phải như mắc nợ...Trả giá từng ngày. Nhưng.... Mãi đến sau này tôi mới hiểu... Chị không cần tôi trả nợ Chị muốn tôi hạnh phúc.
-
Sinh nhật tôi - tôi không định nói với ai
Cả ngày hôm đó, tôi vẫn đi làm như bình thường. Bạn bè nhắn vài dòng chúc mừng, rủ đi uống, nhưng tôi từ chối. Không biết vì sao gần đây tôi muốn về nhà sớm hơn một chút. Khi về đến nhà, trời đã đổ mưa lất phất. Căn nhà tối, chỉ có ánh đèn bếp hắt ra mờ vàng. Chị đang ở bên bàn , một chiếc bánh nhỏ được đặt trước mặt. Là loại bánh kem vani đơn giản , bên trên cắm một cây nến mảnh...Chập chờn sắp tắt. Chị nghe tiếng cửa mở , khẽ ngẩn lên nhìn. Lúc thấy tôi , chị cười cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em về rồi...
Tôi đứng lặng vài giây.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị biết à ? Sinh nhật em...
Chị mỉm cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Biết mà...
Tôi bước lại, nhìn chiếc bánh nhỏ trước mặt. Không có hoa, không có quà. Chỉ có dòng chữ nguệch ngoạc bằng kem trắng 'Bonnie sinh nhật vui vẻ' Chị nhấc nhẹ chiếc bánh lên , một tay che đậy ngọn đến đang lung lay. Ánh nến hắt lên gương mặt chị , ánh mắt chị nhìn như nước...Trong veo.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em ước đi
Tôi nhìn ngọn nến nhỏ lung linh. Ngẫm nghĩ một lúc , tôi lấy một hơi dài rồi thổi nến. Chị giật mình đẩy nhẹ vai tôi.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Ơ , em không ước à ?
Tôi hơi khựng người vì chị chủ động chạm vào tôi. Nhận thấy chuyện mình vừa làm chị hơi xấu hổ , cúi đầu giọng lí nhí
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị xin lỗi...
Tôi buồn cười , khịt mũi một cái rồi đáp
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Em không tin vào điều ước
Chị ngẩn đầu hơi khó hiểu nhìn tôi
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Hả ?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Em không tin một cái bánh kem hay một ngọn nến có thể giúp điều ước mình thành sự thật
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Vậy...Tại sao lần trước em lại kêu chị ước đi ?
Tôi nhìn chị rồi nhún nhẹ vai
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Vì em nghĩ rằng...có thể chị tin nó.
Chị bật cười , lần này chị cười thành tiếng. Nhìn chị cười...Môi tôi cũng bất giác cong lên. Tôi không rõ.... Tôi lấy mẩu nến sang một bên , để gọn gàn. Rồi tôi vơ lấy chiếc muỗng nhỏ chị đã đặt sẵn bên cạnh. Múc một muỗng lên bề mặt bánh kem. Vị ngọt từ kem béo , mùi vani thoang thoảng nhanh chóng bao bọc lấy đầu lưỡi tôi.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Bánh kem này chị mua à ? Tự đi ?
Chị nhìn tôi , rồi lại nhìn chiếc bánh trên bàn.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị nhờ chị Pan mua...Nhưng mà chị muốn tự viết lời chúc mừng trên bánh. Thế nên chị nhờ chị ấy xin một ít kem riêng...
Chị nhìn dòng chữ trên bánh rồi quay sang nhìn tôi
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Thế nên nó hơi méo mó một chút. Xin lỗi em nhé
Tôi quệt một lớp chữ cho vào miệng
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Vẫn ngon.
Chị cười cười, có lẽ hơi ngượng ngùng.
Tối hôm đó, sau khi chị ngủ. Tôi len lén xuống bàn ăn , lấy cái bánh kem dở dang từ trong tủ lạnh. Rồi lại mang cái nến chính tay tôi đã cất gọn từ trước cắm lên. Tôi chưa từng tin mấy chuyện đó. Nhưng không hiểu sao, đêm nay… tôi lại thấy muốn thử. Tôi nhìn về cánh cửa đóng chặt , nơi chị đang an giấc. Giọng tôi khe khẽ , như sợ chính tôi nghe thấy.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ước gì...
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ước gì chị không còn đau nữa.
Một lời ước vụn nhỏ, chẳng ai nghe. Nhưng tim tôi lại thấy nặng trĩu, như thể đã lỡ nói ra điều mà mình giấu suốt bấy lâu. Tôi không ước cho mình hạnh phúc. Tôi ước cho chị...Ước cho một phần linh hồn của chị , sẽ không còn phải đau đớn nữa.
-
Kỷ niệm một năm kết hôn. Cũng là hơn một năm chị gặp tai nạn , hơn một năm chị bị giam trong chính cơ thể của mình. Hôm nay tôi mở tủ , thấy hộp quà mình mua cách đây vài hôm. Tôi do dự... Bên trong là một chiếc khăn len màu nâu nhạt , tôi đã lựa chọn kỹ càng , vải nó rất ấm. Thích hợp cho chị. Tôi không mong chị vui. Cũng chẳng biết tôi tặng chị vì điều gì. Có lẽ...chỉ để mọi thứ nhìn cho phải phép. Buổi chiều, trời se se lạnh. Chị ngồi ngoài hiên , ánh nắng cuối ngày chiếu lên gương mặt xanh xao, có phần hốc hác của chị. Tôi nhận ra...chị lại gầy thêm một chút. Tôi bước đến đặt nhẹ hộp quà lên bàn
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Cho chị , kỷ niệm một năm
Chị ngẩng lên , thoáng ngạc nhiên rồi mỉm cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Lại có quà cho chị à ?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Tình cờ thôi...
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị mở được không ?
Thấy tôi gật đầu , chị cười cười mở ra chiếc hộp. Chạm tay vào lớp vải mịn , xoa nhẹ trên bề mặt của chiếc khăn len. Tôi thấy chị mãi không chịu choàng vào nên tôi tiến tới , lấy chiếc khăn ra rồi tự choàng lên cho chị. Chị khẽ giật mình
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Gì vậy ?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Choàng lên đi , kẻo lạnh
Chị cười cười Nhưng tôi thì không cười nổi , bàn tay tôi khẽ chạm qua vai chị. Xương vai chị gồ lên...Gầy đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng sợ sẽ làm chị đau. Tôi quay đi, giấu đi cái thở dài không kịp nén. Lúc này tôi thấy mẹ tôi lại đúng , chị cứ càng gầy đi. Lần đầu tiên , tôi muốn tự mình bồi dưỡng chị. Đột nhiên tôi muốn hỏi
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị có hối hận không ?
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không hối hận...
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không phải chị đã nói rồi sao. Dù có quay lại hàng vạn lần...chị cũng sẽ chọn như vậy.
Chị cười khẽ , bàn tay chạm nhẹ lên chiếc khăn len ở cổ
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chỉ là...nếu được làm lại , chị sẽ không để mình chọn cách sống như thế này nữa.
Tôi nhìn xuống bàn tay chị , gầy...trắng đến gần như trong suốt. Một năm. Tôi mới nhận ra, trong khi tôi mãi sống trong cái cảm giác nợ nần , tôi đổ lỗi cho số phận. Đổ lỗi cho mọi thứ...Rồi đặt ra hàng trăm điều nên làm để trả món nợ từ trên trời rơi xuống. Thì chị lại lặng lẽ sống trong một nỗi đau không một ai nhắc đến , không một ai hỏi han. Chị tự mình vùng vẫy , không tức giận , không than vãn. Và lần đầu tiên tôi tự hỏi Chị đã phải cô đơn đến mức nào...đã phải chịu đựng bao nhiêu.
-
Hai tháng sau , tôi về sớm hơn một chút...Không vì dịp gì cả. Trên tay tôi cầm một túi đồ ăn nhỏ , dự định là sẽ nuôi béo chị. Nghĩ tới cảnh chị mập mạp tròn trịa , tôi khẽ cười. Cảm thấy nếu chị tròn trịa như vậy...rất đáng yêu. Nhưng vừa bước vào cửa , tôi lại nghe những âm thanh cãi vã. Giọng đàn bà chát chúa, quen thuộc. Là mẹ chị.
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Con nhỏ này! Mày nghĩ là mày bước chân vào được nhà giàu rồi thì muốn làm gì thì làm à ?
Tôi bước vào. Căn phòng khách bừa bộn, ly vỡ tung tóe, tủ ngăn kéo bị lôi ra, tiền giấy rải khắp sàn. Chị rồi trên xe lăn , mặt tái nhợt , tay chị run run nắm chặt chiếc ví Cạnh mẹ chị là cậu em trai , tôi nhớ không lầm là Jin. Một thằng nhóc mới lớn , quần áo xộc xệch, trông bẩn mắt vô cùng.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Con vừa gửi mẹ vài hôm trước mà...
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Thì sao ? Bây giờ tao cần thêm , mày quên là tao đã nuôi nấng mày nên người thế nào à ?
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mẹ , con không còn nhiều... con còn phải sống nữa
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Mày thì cần sống cái gì ? Thân mày què quặt như thế , ngửa tay xin là nhà bên kia lại bố thí cho chứ gì. Hay mày hết thương em trai mày rồi ? Tao nuôi nấng mày để bây giờ mày thành đứa ích kỷ như thế à ?
Tôi đứng khựng lại. Chỉ thấy chị cuối gằm mặt , nước mắt trực trào
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mẹ , đừng nói nữa....
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Tao nói sai à ? Không phải vì tao lo cho thằng Jin , đi van xin nhà bên kia thì có cái mắt mà họ rước mày về !
Chị cắn môi , vai co lai. Tôi nhìn không nổi. Vội bước đến
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Thôi đi.
Mẹ chị giật mình , vội vàng quay sang giở giọng giả lả
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Ở con về rồi ạ , bác chỉ dạy nó một chút thôi. Nó cứng đầu lắm
Tôi nhìn thằng nhóc , tay còn cầm tờ tiền nhăn nhúm. Tôi thật sự thấy thằng này rất bẩn mắt.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Trả lại
Nó chần chừ. Tôi lặp lại, giọng nặng hơn.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Tôi nói trả lại.
Thằng nhỏ ném phịch tờ tiền xuống bàn rồi lẩm bẩm chửi thề. Mẹ chị kéo tay nó ra cửa, còn quay lại buông thêm
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Thương thì giữ kỹ, chứ để nó đói khát là lại bò về nhà tao than. Khi đó đừng có trách.
Cánh cửa đóng cái rầm. Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Chị ngồi im , mắt nhìn xuống sàn nhà. Tôi cúi xuống nhặt từng tờ tiền rơi vãi, đặt lại trước mặt chị
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Sao chị lại để họ chà đạp chị như vậy ?
Chị lắc đầu , hơi nức nở
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Bà ấy... là mẹ chị mà.
Tôi siết tay lại, lòng nghẹn đến khó thở. Người trước mặt tôi đang chịu đựng từng nhát dao đến từ chính người sinh ra mình.

shortfic. BNSKC 2

Tối hôm đó tôi không ngủ được. Câu nói của chị cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Bà ấy là mẹ chị...Tôi biết , nhưng mẹ chị có thương yêu chị không ? Tôi không dám nghĩ. Tôi ngồi trong bóng tối , đột nhiên nhớ về thời còn đến trường. Khi đó tôi biết chị , nhưng chưa từng thực sự để tâm. Chị , người được thầy cô nhắc đến như một tấm gương nghèo vượt khó. Thỉnh thoảng trong câu chuyện của mấy đứa bạn tôi , chị lại xuất hiện. Bọn nó kể rằng chị vừa đi học , vừa đi làm. Sáng thì học đến chiều muộn , tối lại phải đến quán nhậu bưng bê , rửa bát. Hôm nào nghỉ học thì chị xin vội một việc chạy vặt cho mọi người trong xóm. Lúc đó tôi biết , mẹ chị không lo cho chị ăn học. Tiền học phí là chị tự chạy đôn chạy đáo kiếm được, đôi khi mẹ chị còn tới tận trường , đòi chị phải mua cho thằng Jin cái này , mua cho nó cái kia , đôi khi còn phải giúp đỡ nó nộp phạt tội gây rối , đánh nhau. Tôi còn nghe bọn nó kể , có lần chị ngất xỉu giữa giờ học. Khi cô giáo đến kiểm tra thì thấy người chị đầy vết bầm đen đỏ...Mọi người sợ chị bị bắt nạt , vội vàng gặn hỏi. Cuối cùng vỡ lẽ là do em trai chị đánh , nó xin tiền đi game nhưng chị không cho , cuối cùng bị nó đánh cho phát sốt. Chúng nó còn nói , số chị khổ nhưng chị lúc nào cũng cười , thầy cô rất quý chị. Có đứa còn bảo chị không có cảm xúc , không biết buồn là gì. Lúc đó tôi không quan tâm , cũng đồng ý. Có thể chị là người đặc biệt , không có cảm xúc. ... Nhưng bây giờ tôi biết rồi. Không phải là chị vô cảm...Mà do chị che giấu quá xuất sắc. Tấm màn của chị quá hoàn hảo , nếu không gặp lại chị , có lẽ cả đời này tôi cũng không biết được.
...
Hôm sau , trời còn sớm. Mưa đêm qua khiến không khí se lại. Tôi bước xuống bếp, định pha cà phê. Mùi thuốc xoa từ phòng khách thoang thoảng ra thứ mùi hăng nhẹ mà tôi đã quen thuộc từ khi sống cùng chị Chị vẫn ngồi ngoài hiên , khoác lên cổ chiếc khăn tôi đã tặng , tay chị cầm tách trà nghi ngút khói. Tôi đứng nhìn một lát rồi cất tiếng gọi.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị dậy sớm vậy ?
Chị hơi giật mình , quay lại cười cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Hơi đau lưng nên không ngủ được. Em cũng dậy sớm mà
Tôi không biết phải đáp gì. Chỉ khẽ “ừ”, rồi quay vào bếp. Khi pha xong tách cà phê , tôi khẽ liếc nhìn lên móc treo tường , thấy chiếc áo khoác mình hay mặc đi làm. Không hiểu sao chân tôi tự động bước đến. Chị vẫn ngồi đó , ánh mắt nhìn xa xăm. Tôi tiến lại , nhẹ nhàng choàng áo khoác lên vai chị. Chị giật mình , quay lại
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em làm gì thế ?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ngoài này lạnh , mặc vào đi. Kẻo lại đau thêm...
Chị cười khẽ , kéo áo sát lên một chút.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Cảm ơn em
Tôi không trả lời. Chỉ đứng đó, nhìn đôi vai nhỏ bé dưới lớp áo khoác của mình. Tôi không nhịn được mà bật thành tiếng
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị ăn nhiều một chút , dạo này gầy lắm rồi.
Chị cười cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Vẫn ăn mà.
-
Tôi nhận ra dạo này chị ít ra khỏi phòng hơn. Mỗi sáng lúc tôi đi làm , cũng không thấy chị hay ngồi ngoài hiên nữa. Đêm về chị vẫn trong phòng , ánh sáng bên trong hắt nhẹ qua khe cửa. Tôi không biết chị làm gì trong phòng , nhưng tôi không dám hỏi. Có lần , vì quên điện thoại nên tôi quay lại nhà. Thấy chị đã dọn bàn ra ngoài hiên , trên bàn là một chiếc laptop. Có lẽ chị mới mua. Tôi không chắc. Tôi thấy chị hơi cúi đầu , bàn tay khẽ run gõ lên từng phím. Cốc cà phê đặt cạnh đã nguội lạnh từ lâu , mặt nước loang váng dầu. Tôi đứng lặng một lúc lâu rồi hỏi khẽ
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị đang làm gì vậy ?
Chị giật mình , xoay người lại.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Ơ...em chưa đi à ? Chị đang làm chút việc , dịch tài liệu thuê thôi...Việc online ấy mà
Tôi chau mày
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ngồi cả ngày như thế ?
Chị cười cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Thì bình thường chị vẫn ngồi đấy thôi
Tôi nhìn màn hình toàn chữ nhỏ li ti, từng dòng dày đặc.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị tìm việc làm gì ? Chị đâu cần phải-
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị không thể ngửa tay nhận tiền của em mãi được. Chị cũng có lòng tự trọng mà
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Ít nhất ,công việc này cho chị thấy...chị vẫn có giá trị.
Tôi lặng người , không biết phải nói gì thêm. Lúc rời khỏi nhà , tôi ngoái nhìn lại...Thấy chị vươn vai , xoa cổ rồi tiếp tục gõ. Bỗng dưng, trong lòng tôi dấy lên cảm giác gì đó nhoi nhói. Chị vẫn luôn như vậy , âm thầm chịu đựng một mình.
...
Tối hôm đó , tiếng bàn phím vẫn vang đều, xen trong tiếng gió rít ngoài cửa. Tôi mở cửa phòng, bước ra hành lang. Cả căn nhà chìm trong ánh sáng xanh nhạt hắt ra từ phòng khách. Chị vẫn ngồi đó , dáng nhỏ nhỏ , lưng khẽ cong... Tôi đứng nhìn một lúc , chợt như có thứ gì đó trong tôi thôi thúc. Tôi vào bếp pha một ly sữa ấm. Mùi sữa béo thơm thoang thoảng trong không khí Tôi đặt ly sữa cạnh bàn phím , chị ngẩng lên , có vẻ hơi giật mình.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em chưa ngủ à ?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Khuya rồi, chị uống đi rồi ngủ
Chị nhìn ly sữa một lúc , rồi cười. Lần này , tôi lại thấy được nụ cười hạnh phúc của chị , không gượng ép , không qua loa... Nhìn chị cười...tôi lại cảm thấy trong lòng mình như có gì đó rực lên , ấm nóng mà lại dễ chịu.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Cảm ơn em...
Tôi nhún nhẹ vai
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Pha đại thôi...
Chị khẽ gật đầu , hai tay ôm ly thổi nhẹ Tôi định quay đi nhưng bị âm thanh khẽ khàng từ chị kéo lại. Chị nói rất nhỏ , không biết là đang lo sợ cái gì...
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị không quen nhận được quan tâm từ người khác...nên có hơi vụng về. Em đừng cười nhé
Tôi dừng bước, quay lại nhìn chị Chị vẫn cười, nhưng đôi mắt hoen ướt, lấp lánh ánh đèn. Tôi thầm vỡ lẽ Hoá ra người luôn gồng mình mạnh mẽ như chị Lại chỉ vì một chút quan tâm mà bỏ xuống tất cả phòng vệ , lộ ra một mặt yếu đuối , rụt rè đến vậy
-
Vài tuần sau , nhà hôm nay hơi ồn. Mấy người bạn của tôi kéo đến, mang theo cả tiếng cười, tiếng chạm ly và những câu đùa cũ kỹ. Chị vẫn ngồi yên ở góc bàn , trong chiếc áo len mỏng. Chị ít nói , chỉ khẽ cười mỗi khi có ai đó bắt chuyện. Đột nhiên một trong những đứa bạn của tôi cất tiếng
A
A
Ê , cô ấy là người cứu mày hả ?
Tôi chưa kịp đáp thì nó lại nói thêm
A
A
Đúng là trông mỏng manh thật. Cũng tội...nhưng chắc là giờ toàn ở nhà thôi nhỉ ?
Không khí trôi qua một nhịp lặng. Tôi cố nở nụ cười
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ừ , chị ấy ở nhà
A
A
Tiếc ghê...trông rõ xinh vậy mà
Bên kia , chị cười cười đáp lễ, nhưng tôi thấy rõ...Ánh mắt chị không hề có ý cười, môi chị khẽ run. Sau buổi đó, khi mọi người đã về, nhà chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc. Tôi gọi chị Pan đến dọn dẹp , rồi ra ngoài hiên ngồi cạnh chị. Cùng với hai tách trà nóng , một cho chị...Một cho tôi. Chị ngồi đó , khoác lên mình một chiếc chăn mỏng , hơi ngước lên nhìn bầu trời đen thẫm. Do dự một hồi , tôi khẽ mở lời
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Hay cuối tuần này ra ngoài một chút nhé ? Em dẫn chị đi.
Chị khẽ lắc đầu
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không cần đâu , chị di chuyển không tiện mà...Phiền lắm.
Tôi im lặng một lúc. Mùi trà hòa cùng hơi lạnh khiến lòng hơi se lại.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị biết không...em cứ nghĩ mãi.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Nếu hôm đó chị không liều mạng như vậy-
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em sẽ chết. Có đúng không ?
Chị ngắt lời , giọng nhẹ như gió Tôi hơi khựng lại
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị không hối hận đâu.
Chị tiếp tục nói , mắt vẫn hướng về xa xăm
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Thật ra , lúc nhận ra người đứng ở đó là em , đầu chị chẳng kịp nghĩ gì cả.
Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt chị trong ánh đèn vàng yên tĩnh, mệt mỏi... Cả hai im lặng một lúc. Gió thổi qua hàng cây, mang theo mùi ẩm ngai ngái. Chị là người cất lời trước
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em còn nhớ hồi học cấp ba không , chị trên em một lớp
Tôi nhíu mày, cố lục lại trí nhớ.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Mờ mờ thôi, sao vậy?
Chị hơi cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Ừ , chị biết là em không nhớ đâu
Chị hít một hơi , rồi tiếp tục
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Hồi đó có một khoảng thời gian chị...muốn biến mất khỏi thế giới này.
Tôi hơi nhìn chị. Giọng chị nhẹ như gió , cứ như lời chị vừa nói chỉ là một câu nói đùa...Tôi cố gắng tìm ra nét đùa cợt trên mặt chị. Dù là một chút thôi cũng được... Nhưng tôi không tìm thấy. Tay tôi hơi siết lại. Thời còn đi học , mọi người đều nói rằng chị rất lạc quan và rực rỡ... Vậy mà giờ đây , kẻ lạc quan mà mọi người truyền miệng , đang ở trước mặt tôi...thừa nhận rằng chị ấy từng muốn buông bỏ mạng sống của mình thế nào... Tôi chỉ nhìn chị , cổ họng nghẹn lại không thốt ra được một từ nào hoàn chỉnh
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Lúc đó nhà chị nợ chồng nợ. Mẹ chị chỉ thương thằng Jin , còn chị là người cung cấp đời sống cho họ. Chị tự trả học phí , trả điện nước , mua đồ ăn...Thi thoảng may mắn còn dư thì tiền đó sẽ dành ra trả lãi nợ nần
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Có hôm chị than mệt...Mẹ chỉ bảo chị làm màu , giả vờ yếu đuối để trốn việc.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Còn nó...
Chị khựng lại một chút , tôi nhận ra vai chị đang run lên khe khẽ.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Nó đánh chị...Khi mẹ vắng nhà.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị nói với mẹ , nhưng bà không tin. Bà mắng chị là kẻ dối trá , vu khống cho con trai của bà...Chị biết , bà ấy rõ ràng nhận ra , chỉ là bà không muốn đứng về phía chị mà thôi.
Chị cười khẽ, một nụ cười nhạt nhẽo
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị vẫn đi học , vẫn cười , vẫn ngoan ngoãn. Ai cũng nói chị mạnh mẽ , tích cực. Nhưng chẳng ai biết mỗi tối chị chỉ ước...nếu có thể , sáng mai xin đừng tỉnh dậy nữa
Tôi ngôi bên cạnh , không biết phải an ủi thế nào , cũng không biết phải phản ứng ra sao. Tôi chỉ ngồi đó , im lặng nhìn chị. Chị nhìn xuống hai bàn tay gầy gò, giọng chậm lại.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Hôm đó chị mang giấy thôi học lên , định rằng sẽ ra đời bương chải. Nhưng trời lại mưa to...Chị trượt ngã , đầu gối rách một đường
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không đau mấy , nhưng chị không đứng dậy. Chị ngồi đó , nhìn máu hoà cũng nước mưa dưới sàn mà nghĩ...nếu chị nằm lại đó , chắc cũng chẳng ai biết đến mà tìm.
Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Tay hơi run lên.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Rồi em xuất hiện...
Tôi ngẩng lên , sững người
...
-
Sàn gỗ dưới chân lạnh buốt. Cổ tay cô còn vết bầm tím cũ lẫn mới. Dấu vết của những lần không tránh kịp cơn giận vô cớ từ em trai. Buổi sáng, mẹ cô lại nói rằng
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Mày là con gái , học cao làm gì ? Chi bằng mày thôi học đi , đỡ phải tốn thêm một mớ tiền học phí.
Câu đó lặp lại đủ nhiều để trở thành nhịp thở trong đầu cô. Lúc đó , Emi không khóc. Không phải vì quá mạnh mẽ , mà là vì...không còn đủ sức để khóc. Thậm chí ngay cả việc giữ mình tồn tại… cũng là quá sức. Trong khoảnh khắc tâm trí trượt xuống đáy sâu nhất, cô chỉ nghĩ “Hay… mình dừng lại ở đây được rồi.”
Và đúng lúc đó có tiếng bước chân Là em , đứa nhóc nổi tiếng nghịch gợm , con nhà giàu nên rất có tiếng trong trường. Emi không để tâm , chỉ biết qua những lời đồn thổi từ các bạn học trong lớp. Em vẫn còn mặc đồng phục, vai áo ướt mưa, trên tay cầm đống giấy tờ gì đó của CLB. Rõ ràng là chỉ ghé ngang, chẳng có ý định tìm người. Bonnie đi được nửa bước thì thấy cô , em chỉ nhìn vài giây rồi thở dài đặt mớ tài liệu lên bệ cửa sổ , mặc cho nó bị nước mưa thấm ướt. Em bước đến , nắm nhẹ bắp tay Emi mà đỡ dậy
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ngốc à , trời mưa mà sao lại ngồi đựt mặt ra đấy vậy.
Emi không đáp , chỉ nương theo lực tay của Bonnie mà từ từ đứng dậy. Khi cẳng chân thẳng ra , cơn đau từ vết thương đột ngột kéo đến khiến Emi hơi chau mày mà hít một hơi. Bonnie để ý thấy , không nói gi mà chỉ móc từ trong túi ra một chiếc khăn tay. Cúi xuống đặt nhẹ lên chân cô. Rồi em ngẩng lên
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Giữ khăn lại đi , đang chảy máu đấy.
Emi gật gù cúi xuống giữ cố định chiếc khăn trên đầu gối. Bonnie rút tay ra , rồi quay lại bưng mớ tài liệu khi nãy. Em vừa nói
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Vào trong đi , ngoài này lạnh lắm. Kẻo ốm đấy....
Nói rồi em ngưng một lúc
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chẳng phải chị sắp tham gia buổi văn nghệ trường à ? Ốm là không còn hát được đâu...nhiều người mong đến buổi diễn lắm đấy.
Giọng em không mang theo cảm xúc. Không thương hại. Không quan tâm quá mức. Emi không phản ứng ngay. Cô đã quá quen với những lời nhắc nhở về tiền, về trách nhiệm, về việc phải mạnh mẽ. Nhưng khi nói về sở thích của bản thân , tim cô khẽ run lên một nhịp Emi chợt nhận ra, đã rất lâu rồi không ai nhắc đến điều cô từng muốn trở thành. Không ai hỏi cô còn muốn đứng trên sân khấu không. Thậm chí… chính cô cũng không còn nhớ rõ mình từng muốn điều đó đến mức nào. Không phải vì ước mơ chết đi. Mà vì cô đã chủ động quên, để dễ sống hơn. Bonnie không biết rằng, giữa một ngày tưởng như vô nghĩa , nhưng chỉ một câu nói vô tình của em Đã làm cho một người vốn sụp đổ...cố gắng chắp vá thêm một chút
Tối hôm ấy, lần đầu tiên sau rất nhiều năm Emi tự hỏi “Nếu không phải vì tiền, vì nghĩa vụ, vì người khác… mình đã muốn sống như thế nào?” Cô không có câu trả lời.
Sau hôm đó, Emi không còn nghĩ đến việc thôi học nữa. Khi mẹ nhắc đến chuyện nghỉ học để ở nhà đi làm toàn thời gian lần đầu tiên cô không im lặng. Cô nói , giọng run run
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Vốn dĩ tiền đi học là tự con trả
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mẹ lấy quyền gì mà cấm con
Mẹ cười nhạt, hỏi lại bằng giọng quen thuộc
Mẹ Emi
Mẹ Emi
Mày là con gái , học cao làm gì cho phí của? Để tiền đấy lo cho gia đình thì còn có cái đức đấy con ạ
Cô nhìn thẳng , mắt ngấn nước từ lúc nào
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mẹ làm gì cũng được...nhưng làm ơn đừng ép con thôi học nữa có được không ?
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Con sẽ không thôi học đâu
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Con sẽ làm thêm việc để kiếm thêm ít tiền. Mẹ yên tâm , con không để con trai mẹ đói đâu
Mẹ cô cứng họng , chỉ lầm bầm rồi bỏ đi
Cô bắt đầu nhận thêm việc, làm nhiều hơn, ngủ ít hơn. Mệt, nhưng không còn mông lung như trước. Ít nhất, cô đang cố gắng giữ lại thứ gì đó cho riêng mình. Và cũng từ lúc đó, Emi bắt đầu để ý đến Bonnie. Không phải theo cách ồn ào hay lộ liễu. Chỉ là thỉnh thoảng nhìn theo khi em đi ngang qua, để ý những điều nhỏ nhặt mà trước đây cô chưa từng chú ý. Bonnie khác xa những lời đồn. Em lúc nào cũng trông khó gần. Lông mày cau lại, ánh mắt khó chịu , giọng nói thì cộc lốc Emi từng nghĩ em là người không quan tâm đến ai ngoài bản thân. Nhưng dần dần, cô nhận ra mình đã nhìn nhầm. Emi từng thấy em nhường phần việc nhẹ hơn cho người khác, nhận phần khó về mình mà không than vãn một lời Thấy em ở lại dọn dẹp sau khi mọi người đã về hết, nhặt từng thứ nhỏ nhặt rồi cất gọn vào thùng rác Thấy em lẻn mang thức ăn cho con mèo hoang ở sau trường. Vô tình nghe được em nói đỡ cho bạn học khác với thầy chủ nhiệm. Thấy em trả tiền hộ phần ăn cho cậu bạn khó khăn trong lớp ,chỉ lặng lẽ thanh toán rồi rời đi ngay... Có lần, cô quên mang áo khoác. Trời trở gió, cô ngồi thu mình lại. Em từ đâu bước đến Không hỏi, không nhìn lâu, chỉ lẳng lặng đặt chiếc áo lên lưng ghế bên cạnh rồi đi chỗ khác. Cô không biết em làm vậy cho riêng mình, hay cho bất kỳ ai trong hoàn cảnh tương tự. Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là...cô để ý.
Và cô, người đã quá quen với việc không ai để ý đến mình, bắt đầu nhìn em lâu hơn một chút. Em không dịu dàng...nhưng em là một người tử tế Chính lúc đó cô nhận ra , trái tim cô vì em mà bắt đầu đập nhanh hơn một nhịp Cô thích em...
-
Tôi không hiểu. Thật sự là không hiểu nổi. Chị ấy kể xong, nói đó là lúc bắt đầu thích tôi, còn tôi thì chỉ thấy…hoang mang Chỉ vài câu nói vớ vẩn, vài chuyện chẳng đáng để nhớ, vậy mà đủ để chị ấy đổi cả cuộc đời mình?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chỉ vậy thôi?
Chị ấy không né tránh Chỉ nhìn tôi, rất lâu. Rồi chị ấy nói không cao giọng, không biện minh
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Với em thì là chuyện nhỏ
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Nhưng với chị. Lúc đó chị đã sụp đổ rồi, chị không còn động lực để bước tiếp nữa...
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Và em là người cho chị thấy , chị vẫn còn lý do , chị vẫn còn sở thích...chị vẫn là một cá thể độc lập.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em làm chị nhận ra , chị đã chưa từng thử sống cho mình...dù chỉ một chút.
Tôi muốn phản bác. Muốn nói rằng tôi không làm gì cả. Rằng tôi chỉ đi ngang qua, nói vài câu cho xong. Nhưng cổ họng tôi nghẹn lại. Chị ấy nói tiếp, giọng đều đều như đang kể một sự thật hiển nhiên
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chỉ một câu nói thôi… nhưng nó đã níu lấy chị.
Tôi định nói gì đó, thì chị ấy đã tiếp
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Hôm đó, chị không nghĩ được nhiều...Chỉ kịp nhận ra người ở đó là em
Chị ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt rất tĩnh.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Nghe này...
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị đã từng đứng trước một lựa chọn khác...là buông tay khỏi cuộc sống này
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Nhưng em đã kéo chị lại
Giọng chị nhỏ đi.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Vậy nên khi thấy em sắp 'rơi xuống'...chị không nghĩ đó là hi sinh
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chỉ là đến lượt chị kéo em lại mà thôi
Chị ấy không đợi tôi trả lời. Chỉ quay mặt đi, ánh mắt đặt lên bầu trời như thể đã nói xong phần cần nói. Còn tôi thì ngồi đó, siết chặt tay Có người đã đặt mạng sống của mình vào tay tôi, không phải vì tôi xứng đáng, mà vì tôi từng là điều duy nhất giữ họ ở lại với thế giới này. Dù cho chỉ là vô tình , chỉ là vội lướt qua nhau. Dù cho...tôi chưa từng muốn.
-
Vài hôm sau, tôi nghỉ phép. Không có lý do gì đặc biệt. Chỉ là buổi sáng hôm đó, nhìn lịch làm việc rồi tôi bỗng thấy nó… không cần thiết đến vậy Tôi bước đến phía sau chị , kéo nhẹ khăn choàng hơi tuột xuống
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Hôm nay ra ngoài chút không ?
Chị ấy ngẩng lên, có vẻ bất ngờ.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Ra ngoài ?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Hóng gió
Chị im lặng vài giây, rồi lắc đầu.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không cần đâu
Tôi biết chị sợ phiền. Cũng biết chị quen ở yên một chỗ. Hay là chị sợ việc người khác nhìn vào chị... Nhưng tôi không rút lời.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ở nhà nhiều quá cũng không tốt. Em sẽ ở ngay cạnh mà, đừng lo.
Câu đó nghe rất… giống người khác. Không giống tôi chút nào. Chị ấy nhìn tôi, ánh mắt có gì đó lay động. Như thể đang cân nhắc một điều vốn không thuộc về thói quen. Cuối cùng, chị gật đầu. Tôi thở phào một hơi , không nhịn được mà khẽ cười. Tôi đặt tay lên tay cầm phía sau xe lăn. Thoáng chần chừ. Tôi không quen làm việc này, sợ đẩy mạnh quá, sợ làm chị khó chịu. Bánh xe kêu khẽ khi tôi đẩy thử một chút.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em làm gì vậy?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Đẩy như vầy...có làm chị khó chịu không
Tôi vừa nói vừa đẩy thử một đường
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không sao
...
Trời hôm nay rất hợp để đi dạo. Nắng không cao Không khí mát mẻ , không làm người ta khó chịu. Là kiểu thời tiết mà nếu bỏ lỡ, sẽ thấy tiếc nuối Tôi đẩy xe lăn ra ngoài. Bánh xe lăn đều trên nền gạch , phát ra vài âm thanh lốc cốc Tôi giữ tốc độ chậm, vừa đủ để gió lùa qua mái tóc chị. Ra đến khoảng sân rộng, ánh nắng rơi xuống vai chị làm bật lên màu da vốn đã trắng giờ còn trắng hơn. Tôi nhận ra đã rất lâu rồi mình không đi chậm như vậy. Không có điểm đến cụ thể. Không cần đến đúng giờ. Chúng tôi đi thêm một đoạn nữa thì chị lên tiếng
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Hôm nay trời đẹp thật
Tôi không biết đáp gì , chỉ "ừ" cho qua. Chúng tôi dừng lại ở ghế đá dưới tán cây. Tôi khóa bánh xe rồi đứng sang bên cạnh, vốn không biết nên ngồi hay nên đứng. Cuối cùng vẫn là đứng đó. Chị ấy nhìn những người đi ngang qua. Một cặp đôi trẻ, một đứa bé chạy theo quả bóng, một bà cụ dắt chó đi dạo. Những hình ảnh rất bình thường, nhưng ánh mắt chị lại chăm chú đến lạ.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Lâu rồi chị mới thấy lại mấy cảnh này...
Tôi không đáp ngay. Chỉ đứng đó, nghe gió thổi qua kẽ lá, nghe tiếng xe chạy xa xa. Một lúc sau, tôi hỏi
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị có mệt không ?
Câu hỏi vụng về. Không phải kiểu tôi hay nói. Chị ấy quay sang nhìn tôi, hơi ngạc nhiên rồi lắc đầu.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không mệt
Tôi đứng cạnh chị thêm một lúc. Không vội vàng. Không xem giờ. Và lần đầu tiên, tôi nhận ra mình không ở đây vì nghĩa vụ, mà vì tôi muốn ở lại.
Khi tôi cúi xuống mở khóa bánh xe để chuẩn bị đi tiếp tôi chợt thấy tay chị run nhẹ. Không rõ là vì gió, hay vì mệt. Chị nhanh chóng nắm lại vào thành xe, như thể không muốn tôi nhận ra. Động tác rất nhanh , kiểu của người đã quen với việc che giấu. Tôi giả vờ không thấy. Nhưng từ lúc đó, tôi đẩy xe chậm hơn một chút. Chị không nói mình mệt. Tôi cũng không hỏi. Chúng tôi đi thêm một vòng nữa. Qua một xe bán đồ ăn vặt dựng ven đường, mùi chiên nóng lan ra trong không khí mát mẻ. Tôi dừng lại trước khi kịp nghĩ.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị ăn không ?
Cô ấy ngẩng lên nhìn bảng menu, chần chừ.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị không đói lắm...
Tôi nhìn chị, gầy đến mức vai áo rộng gần như trễ cả vai. Nghĩ một chút rồi nói
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Vẫn là nên ăn.
Tôi mua một phần bánh nóng, thêm ly sữa đậu nành rồi mang đến trước mặt chị
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Cẩn thận nóng
Chị cầm miếng bánh, nhìn một lúc rồi mới bắt đầu ăn Chị ăn từng miếng nhỏ như sợ làm phiền không khí yên tĩnh này. Tôi đứng bên cạnh giả vờ nhìn người qua lại, nhưng thật ra để ý xem chị ăn được bao nhiêu. Tôi muốn chị ăn nhiều một chút. Muốn chị mập mạp , tròn trịa hơn...ít nhất thì còn có sức sống hơn Không còn mong manh như thể gió mạnh hơn một chút cũng có thể thổi bay. Chị uống một ngụm sữa, khóe môi dính lên một chút bọt sữa. Tôi đưa khăn giấy qua, không nói gì. Chị nhận lấy lau đi rồi khẽ cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Lâu rồi chị mới ăn ngoài như này...hoài niệm thật
Tôi gật đầu.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Sau này sẽ dẫn chị ra ngoài nhiều hơn. Không cần phải hoài niệm nữa.
Lúc đó tầm nhìn tôi lạc qua một xe bán kẹo hồ lô cách đây không xa. Những xiên kẹo đỏ au, trong veo dưới nắng, xếp thành hàng. Tôi dừng lại Chị ấy nhìn theo ánh mắt tôi, rồi khẽ nói
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em muốn ăn hả ?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Là cho chị ăn
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không , chị-
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ăn được.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị đợi em một lát
Không đợi chị trả lời , tôi vội bước đến hàng kẹo mua về một cây Chị nhận lấy, do dự một chút rồi cắn một miếng rất nhỏ. Lớp đường vỡ ra, kêu tách khẽ. Chị nhíu mày rồi bật cười. Nụ cười hiếm hoi, không che giấu.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Ngọt quá...
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Có đường mà
Chị gật đầu, ăn chậm hơn. Chúng tôi tiếp tục đi. Chị cầm xiên kẹo trước mặt, còn tôi thì ở phía sau đẩy xe cho chị. Trời vẫn đẹp. Nắng vẫn dịu. Tôi nhìn chị rồi khẽ bật cười. Tự nhiên thấy chị...đáng yêu?
Chúng tôi vừa đi được vài bước thì tôi nhận ra ánh nhìn quanh mình đổi khác. Có người chậm lại, liếc qua chiếc xe lăn. Có người thì thầm gì đó, tay khẽ chỉ về phía trước. Tôi nhìn theo hướng ấy. Chị đang cầm xiên kẹo bông hồ lô ăn chậm , hoàn toàn không nhận ra. Nhưng tôi biết sớm muộn gì chị cũng sẽ cảm thấy. Tôi liếc về phía mấy người đó, chỉ một cái nhìn thôi. Không gay gắt. Nhưng đủ để họ quay đi.
-
Về đến nhà, tôi đẩy xe vào chỗ cũ rồi buông tay. Chị vẫn cầm xiên kẹo , viên cuối cùng chưa ăn. Ngón tay dính chút đường, lấp lánh dưới ánh đèn. Một lúc sau, chị nói
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Hôm nay...vui thật
Không phải kiểu vui bộc lộ. Chỉ là một câu nói nhẹ nhàng , cảm thán Tôi đứng sau lưng chị, không đáp ngay. Trong đầu tôi lướt qua từng đoạn đường, từng ánh nắng, từng khoảng gió mát ban trưa.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Tôi không phủ nhận Vì hôm nay, thật sự… tôi cũng thấy dễ chịu. Lâu lắm rồi tôi mới có một ngày trôi qua nhẹ nhàng như thế Chị quay đầu lại nhìn tôi
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Cảm ơn em
Tôi gật đầu, không nói gì thêm. Nhưng trước khi đi vào trong, tôi buột miệng
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Lần sau...trời đẹp thì mình lại đi
Câu nói rơi ra rất tự nhiên Không hứa hẹn. Không chắc chắn. Chị hơi sững lại, rồi mỉm cười. Còn tôi thì quay đi, giấu cảm giác vừa nhen lên trong lòng một cảm giác rất lạ Tôi muốn giữ lại những ngày hôm nay...lâu hơn một chút.
-

c3. 3NSKC - Bước tiếp

Sau hôm đó, tôi bắt đầu về nhà sớm hơn. Không phải ngày nào cũng vậy. Chỉ là mỗi khi công việc xong, tôi không còn cố tìm thêm việc để lấp đầy thời gian nữa. Có lần đồng nghiệp rủ đi ăn tối. Tôi nhìn đồng hồ. Rồi từ chối. Đến khi ngồi trên xe về nhà, tôi mới nhận ra mình chẳng có việc gì gấp. Nhà vẫn vậy. Chị vẫn ở đó. Nhưng không hiểu sao, ý nghĩ chị đang đợi ở nhà khiến tôi vô thức tăng ga.
Dần dần, tôi nhớ được nhiều thứ. Nhớ chị không thích ăn đồ quá cay. Nhớ giờ giấc sinh hoạt của chị. Nhớ chị hay quên uống thuốc nếu mải đọc sách. Nhớ khung giờ nắng đẹp nhất trong ngày chiếu vào cửa sổ phòng khách. Có những chuyện nhỏ đến mức chẳng đáng để ghi nhớ. Vậy mà tôi lại nhớ rất rõ.
Một hôm, trên đường về, tôi nhìn thấy quầy bán bánh cá nướng ven đường. Tôi dừng xe. Mua hai cái. Đến lúc về tới nhà mới nhận ra mình thậm chí còn không biết chị có thích ăn hay không. Thế nhưng khi đưa cho chị, nhìn chị hơi bất ngờ rồi nhận lấy, tôi lại thấy quyết định dừng xe ấy chẳng có gì kỳ lạ. Kỳ lạ là ở chỗ khác. Là tôi bắt đầu quen với việc nghĩ đến chị trước. Như thể giữa những ngày lặp đi lặp lại ấy, sự tồn tại của chị đã lặng lẽ chen vào từng khoảng trống mà chính tôi cũng không phát hiện.
Và điều đáng sợ nhất là… Tôi không thấy phiền. Ngược lại. Có đôi lúc tan làm trên đường về nhà, tôi chợt nghĩ Không biết hôm nay chị đã ăn tối chưa Rồi chính tôi cũng giật mình vì ý nghĩ đó. Bởi trước đây, tôi chưa từng bận tâm đến ai như vậy.
-
Hôm đó tôi tan làm sớm. Vừa bước vào phòng khách đã thấy chị đang ngồi trên xe lăn, trước mặt là một chậu cây nhỏ. Chậu cây đáng thương đến mức tôi phải đứng lại nhìn thêm vài giây. Lá rũ xuống. Đất thì ướt sũng. Rõ ràng là sắp chết.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị làm gì vậy?
Chị ngẩng đầu lên.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Cây này sắp chết rồi...chị thử cứu nó một chút
Tôi nhìn cái cây. Rồi nhìn chị.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Nhìn chị giống đang giết nó hơn
Chị lập tức nhíu mày.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em thì biết gì về cây cối
Lần đầu tôi thấy chị nhíu mày với tôi Lần đầu tôi thấy giọng chị đanh lại Đột nhiên tôi cảm thấy buồn cười, tôi mừng...Mừng vì đây là một dấu hiệu tốt. Dấu hiệu rằng chị đã và đang dần thoải mái ở nơi này, thoải mái với cả tôi
Rồi tôi hắn giọng
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ít nhất thì em biết là cây không thể uống nửa bình nước một ngày
Thế là cuộc tranh cãi bắt đầu. Vì một cái cây. Một tiếng sau, giúp việc đi ngang qua phòng khách ba lần. Lần thứ nhất thấy tôi đang tra cách chăm cây trên điện thoại. Lần thứ hai thấy chị đang cố chứng minh mình làm đúng. Lần thứ ba thì thấy cả hai cùng ngồi nhìn cái cây như đang chờ phép màu xuất hiện.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị cá là nó sẽ sống
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Em cá là nó sẽ chết thôi
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Tàn nhẫn
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Là sự thật
Ba ngày sau. Cái cây ra một mầm non mới. Chị thắng. Tối hôm đó, tôi vừa về nhà đã thấy chị chờ sẵn ở phòng khách. Không nói gì. Chỉ đưa ngón tay chỉ về phía cái mầm nhỏ xíu kia.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em thấy chưa?
Tôi nhìn cái cây. Im lặng.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Thấy chưa?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Em có mắt
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em sai rồi
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
....
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em sai rồi
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Nghe rồi !!
Chị bật cười. Lần này không nhịn nữa. Tiếng cười vang khắp phòng khách. Tôi ngồi xuống ghế đối diện, chống cằm nhìn cái cây. Rõ ràng chỉ là một cái mầm bé tí. Nhưng không hiểu sao nhìn chị vui vẻ như vậy… Tôi lại thấy đáng giá hơn nhiều so với việc thắng một cuộc cá cược vô nghĩa.
Tôi nhìn cái cây một lúc rồi buột miệng
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Đến cái cây sắp chết còn mọc lại được
Chị quay sang.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Sao?
Tôi nhìn mầm non xanh biếc giữa đám lá úa.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Vậy nên...chị cũng phải cố gắng sống thêm lần nữa nhé?
Không khí im lặng trong vài giây. Chị hơi sững lại. Rồi hơi cười cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị vẫn đang sống đây mà
Tôi nhìn chị. Thật lâu. Lâu đến mức nụ cười trên môi chị dần nhạt đi. Cuối cùng tôi mới lên tiếng
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Em biết
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Nhưng từ những gì chị kể
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị chẳng giống đang sống chút nào cả...
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị chỉ đang cố gắng tồn tại mà thôi
Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Mẹ chị. Em trai chị. Gia đình chị. Ngay cả khi nói về tương lai, chị cũng luôn nói về trách nhiệm. Chưa bao giờ là về chính mình. Tôi nhìn cái cây lần nữa.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị biết không
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Thứ làm em ngạc nhiên không phải vì cái cây sống lại
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Mà là nó vẫn muốn sống.
Chị không nói gì. Tôi cũng không nhìn chị.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Vậy nên...nếu được
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Thì chị hãy sống cho bản thân một lần
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Thật sự sống.
Không phải sống để trả ơn ai. Không phải sống vì nghĩa vụ. Cũng không phải sống vì trách nhiệm. Chỉ đơn giản là sống như cô gái từng muốn đứng trên sân khấu, muốn hát đến khản giọng, muốn được người khác nhìn thấy. Một lúc rất lâu sau. Tôi nghe thấy chị cười khẽ. Nhưng lần này, trong tiếng cười ấy có thứ gì đó rất khác. Như thể một cánh cửa đã đóng quá lâu… Cuối cùng cũng được ai đó gõ vào.
Chị không trả lời ngay Tôi cũng không thúc giục. Có những câu hỏi phải mất rất lâu mới trả lời được.
Một lúc sau, chị mới lên tiếng
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em có biết điều đáng sợ nhất là gì không?
Tôi nhìn chị.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không phải là đánh mất ước mơ.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Mà là quên đi chính ước mơ của mình
Tôi khựng lại. Gió ngoài cửa sổ thổi vào, làm vài chiếc lá khẽ rung lên. Chị cười. Một nụ cười rất bình thản.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị từng nghĩ mình sẽ đứng trên sân khấu.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị từng nghĩ mình sẽ đi rất xa
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị còn từng tưởng tượng sau này mình sẽ sống ở đâu, gặp những người nào…
Chị ngừng một chút.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Nhưng không biết từ lúc nào, những thứ đó biến mất
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Đến mức nếu em không nhắc…
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị cũng không nhớ nổi mình đã từng muốn gì.
Tôi không biết phải nói gì. Vì tôi nghe thấy sự tiếc nuối trong giọng chị. Không phải tiếc cho hiện tại. Mà tiếc cho chính mình của ngày xưa. Người đã từng có rất nhiều ánh sáng trong mắt. Chị nhìn cái mầm cây, bỗng bật cười.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Buồn cười thật
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Lúc này chị lại cảm thấy ghen tị với một mầm cây...
Tôi nhíu mày nhìn chị Chị đưa tay chỉ cái mầm non.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Nó còn nhớ phải mọc về phía mặt trời
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Còn chị thì quên mất rồi.
Tôi nhìn chị. Lần đầu tiên, tôi thấy chị nói những lời ấy mà không cố tỏ ra ổn. Không né tránh. Không cười cho qua. Chỉ đơn giản là thừa nhận. Rằng chị đã mệt. Rằng chị đã lạc đường rất lâu. Tôi im lặng một lúc. Rồi với tay, xoay nhẹ chậu cây để mầm non hướng về phía cửa sổ nhiều nắng hơn.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Từ giờ nhớ lại là được.
Chị ngẩng đầu nhìn tôi. Tôi nhún vai.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chậu cây này cũng đâu mọc lại trong một ngày
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị cũng vậy
Chị nhìn tôi rất lâu Rồi bất ngờ cúi đầu xuống Ban đầu tôi còn tưởng chị đang cười Nhưng vài giây sau, tôi nghe thấy tiếng hít thở đứt quãng Rất khẽ Như thể chị đang cố giấu đi
Tôi ngồi xuống bên cạnh Lúng túng mất vài giây Rồi đưa tay đặt lên đầu chị Động tác vụng về đến mức chính tôi cũng thấy kỳ quặc Bàn tay khựng lại một chút Sau đó mới nhẹ nhàng xoa tóc chị
Một lúc lâu sau, tôi mới lên tiếng.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị biết mà
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Thật ra cái cây này cũng đâu tự mọc lại được
Chị ngẩng đầu lên. Tôi đưa tay gạt đi giọt nước còn đọng trên má chị. Động tác vụng về đến mức chính tôi cũng không quen
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Nó cần có người tưới nước
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Có người thay đất
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Người mang nó ra chỗ nắng...
Tôi cúi đầu nhìn chậu cây.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Không ai bắt một cái cây sắp chết phải tự cứu lấy mình cả.
môi chị run lên. Tôi biết chị hiểu tôi đang nói gì
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Và chị cũng vậy
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Không cần phải tự mình cố gắng nữa.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Không cần lúc nào cũng phải gồng lên để sống
Tôi khẽ thở ra.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Nếu chị quên mất ước mơ của mình thì từ từ nhớ lại
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Nếu chị không đi nổi thì cứ đi chậm
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Nếu chị mệt thì nghỉ
Chị khựng lại. Tôi nhìn thẳng vào mắt chị. Lần đầu tiên nói ra những lời mà bình thường tôi sẽ chẳng bao giờ nói.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Mầm cây cũng đâu có lớn lên trong một đêm
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị cứ việc là mầm cây từ từ nảy mầm.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Những thứ còn lại…
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Để em vun là được.
Căn phòng bỗng im lặng Chị bật khóc thành tiếng Còn tôi chỉ ngồi đó Lần đầu tiên không thấy khó xử trước nước mắt của ai Bởi tôi biết. Có lẽ điều chị cần nghe từ rất lâu rồi… Không phải là “cố gắng lên”. Mà là “Lần này, chị không phải một mình nữa.”
Chị khóc rất lâu Không phải kiểu mất kiểm soát Chỉ là nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống, như thể những uất ức tích tụ suốt bao năm cuối cùng cũng tìm được một khe hở để tràn ra Tôi ngồi bên cạnh Không giục chị nín Không nói thêm gì Chỉ ở đó
Một lúc sau, chị khàn giọng hỏi
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em có biết mình đang hứa gì không?
Tôi nhìn chị
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Biết.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không đâu...
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em không biết
Ánh mắt chị cụp xuống.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị rất phiền phức
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Có rất nhiều chuyện
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Rất nhiều gánh nặng
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Rất nhiều ngày tệ đến mức chính chị cũng không muốn sống nữa
Tôi im lặng nghe.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Chị không giống cái cây
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Không phải chỉ tưới nước rồi đem ra nắng là sẽ ổn
Tôi nhìn đôi bàn tay đang siết chặt của chị Nhìn người phụ nữ đã quen gánh vác mọi thứ một mình đến mức chẳng tin ai có thể ở lại. Rồi tôi đưa tay gỡ từng ngón tay của chị ra
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Không giống...
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Thì mình tìm cách khác
Chị ngẩng lên
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Em không biết tương lai sẽ thế nào.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Không biết có làm được hết những gì vừa nói không
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Nhưng ít nhất ngày mai khi chị thức dậy
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Em vẫn ở đây.
Chị nhìn tôi, ánh mắt dâng lên một mớ cảm xúc khó gọi tên Tôi hơi siết lấy bàn tay chị
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Tối mai cũng vậy
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Tuần sau cũng vậy
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Em không không hứa được cả đời
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Nhưng em hứa sẽ không biến mất đột ngột
Cổ họng chị nghẹn lại. Tôi biết. Bởi có lẽ trong suốt cuộc đời mình, chị đã gặp quá nhiều người chỉ biết rời đi Người đầu tiên bỏ chị lại là mẹ. Sau đó là những người chỉ tìm đến khi cần điều gì đó Chưa từng có ai nói với chị rằng họ sẽ ở lại dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn Tôi nhìn cái mầm non ngoài cửa sổ Lá của nó vẫn còn rất nhỏ nhưng đã bắt đầu hướng về phía ánh nắng Có lẽ con người cũng giống vậy. Không cần mặt trời xuất hiện ngay lập tức Chỉ cần biết ánh sáng vẫn còn ở đó Thì sẽ có dũng khí để tiếp tục lớn lên.
-
Sau cuộc trò chuyện hôm đó, tôi không nhắc lại chuyện ước mơ nữa. Một phần vì tôi không giỏi an ủi người khác. Những lời như thế, nói được một lần đã là quá sức với tôi rồi. Nhưng dù không nói, tôi vẫn nhận ra chị đang thay đổi. Sự thay đổi ấy rất nhỏ. Nhỏ đến mức nếu không để ý kỹ sẽ chẳng thể nhận ra. Chị bắt đầu ăn uống đàng hoàng hơn. Không nhiều, nhưng ít nhất không còn bỏ bữa như trước. Có những hôm tôi đi làm về, giúp việc mang thức ăn lên vẫn còn nguyên. Bây giờ thì đĩa cơm đã vơi đi một nửa, đôi khi còn sạch sẽ hơn tôi tưởng.
Có lúc chị sẽ nhìn đám trẻ chơi đùa ngoài sân rất lâu. Có lúc lại chăm chú quan sát người giúp việc cắt tỉa cây cối. Thậm chí có lần tôi còn thấy chị ngồi xem một con mèo hoang nằm phơi nắng gần nửa tiếng đồng hồ. Những chuyện rất nhỏ. Nhưng lại khiến căn nhà này có thêm sức sống. Một buổi tối, tôi về nhà khá muộn. Đèn phòng khách vẫn còn sáng. Chị đã ngủ quên trên ghế sofa. Cuốn sổ nhỏ đặt trên đùi, cây bút vẫn còn nằm trong tay.
Tôi khẽ thở dài Từ ngày đó, chị bắt đầu có thói quen viết linh tinh vào cuốn sổ ấy Mỗi lần tôi hỏi thì chị đều giấu đi. Như thể đó là bí mật gì ghê gớm lắm Tôi bước tới kéo chiếc chăn đang rơi xuống mép ghế lên cho chị Đúng lúc đó, cuốn sổ trượt khỏi đùi chị Rơi xuống sàn Một vài tờ giấy kẹp bên trong bung ra Tôi cúi xuống nhặt rồi vô tình nhìn thấy Không phải nhật ký. Không phải tâm sự. Mà là một danh sách. Danh sách những điều chị muốn làm Nét chữ ngay ngắn trải kín mấy trang giấy
“Muốn học nấu một món ăn thật ngon.” “Muốn tự trồng được một chậu hoa.” “Muốn đi ngắm tuyết một lần.” “Muốn nuôi một con mèo.” “Muốn thử đi du lịch bằng tàu hỏa.” “Muốn chụp thật nhiều ảnh.”
Tôi đọc từng dòng. Rất lâu. Rồi bỗng thấy sống mũi cay cay Bởi những điều được viết trong đó chẳng hề lớn lao. Không có tiền tài. Không có danh vọng Không có những giấc mơ xa vời Chỉ là những điều bình thường đến mức nhiều người có thể thực hiện bất cứ lúc nào Nhưng với chị… Có lẽ đó là những điều chị đã không dám nghĩ đến suốt nhiều năm Tôi lật sang trang cuối Ở đó có một dòng chữ được khoanh tròn rất nhiều lần Nét bút mạnh đến mức gần như làm rách giấy
"Muốn một lần nữa được đứng trên đôi chân của mình"
Tay tôi khựng lại. Cả căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh. Ngoài cửa sổ, gió đêm khẽ lay những tán cây. Còn tôi chỉ đứng đó. Nhìn dòng chữ ấy thật lâu.
Người ta không phải lúc nào cũng cần một giấc mơ lớn để tiếp tục sống. Đôi khi chỉ cần bắt đầu mong chờ một ngày mai thôi… Đã là một điều vô cùng dũng cảm rồi.
Tôi nhẹ nhàng đặt lại những tờ giấy vào cuốn sổ. Kéo chăn lên vai chị lần nữa. Lúc chuẩn bị rời đi, tôi bỗng nghe thấy chị nói mớ trong giấc ngủ. Giọng rất nhỏ. Nhỏ đến mức gần như tan vào không khí. Nhưng tôi vẫn nghe rõ. Chị nói
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Liệu...có làm được không?
Tôi đứng lặng vài giây. Rồi cúi xuống Khẽ vuốt lại mái tóc đã rơi xuống trước trán chị
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Được.
Tôi đáp. Dù biết chị chẳng nghe thấy
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chắc chắn được
-
Sáng hôm sau, chị thức dậy với vẻ mặt hoàn toàn bình thường Ít nhất là chị nghĩ vậy Nhưng lúc ăn sáng, tôi vẫn thấy chị thỉnh thoảng liếc về phía cuốn sổ đang đặt trên kệ sách. Ánh mắt thấp thỏm như đang lo tôi đã nhìn thấy thứ gì đó Tôi giả vờ không biết Cho đến khi chị không nhịn được nữa
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Hôm qua...chị ngủ quên ở phòng khách
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Ừm
Tay chị khựng lại.
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Quyển sổ...chị để trên người
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em có thấy không?
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Lần này chị hoàn toàn im lặng Tôi nhìn thấy vành tai chị đỏ lên từng chút một Một người gần ba mươi tuổi lại đang lo lắng vì bị phát hiện cuốn sổ ghi những điều mình muốn làm Nghĩ thế nào cũng thấy buồn cười
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em có đọc không?
Cuối cùng chị vẫn hỏi Tôi chống cằm nhìn chị Cố tình kéo dài vài giây Rồi gật đầu
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Có...
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Đọc rồi.
Chị lập tức cúi đầu
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Đừng nhìn chị !
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Tại sao?
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Xấu hổ
Tôi nhìn chị một lúc. Rồi chậm rãi nói
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị biết điều em thích nhất trong quyển sổ đó là gì không?
Chị lắc đầu
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Tất cả đều là chuyện của chị.
Căn phòng bỗng yên tĩnh.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Từ đầu đến cuối không có mẹ chị
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Không có em trai chị
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Không có ai hết
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chỉ có chị.
Tôi cười.
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Nhìn thấy những thứ đó...
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Làm em thấy vui
Tôi đứng dậy chuẩn bị đi làm Trước khi ra cửa, tôi bỗng nhớ ra điều gì đó
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
À
Chị ngẩng lên Tôi chỉ vào cuốn sổ trên kệ
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Tất cả những điều được viết trong đó...
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chắc chắn sẽ làm được
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Muốn cái gì thì làm cái đó
Tôi ngưng một chút
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Kể cả điều ở trang cuối cùng.
Căn phòng bỗng yên tĩnh Tôi thấy mắt chị từ từ đỏ lên liền cau mày
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị lại khóc?
Giọng tôi hơi gắt Không phải vì khó chịu Mà vì tôi lúng túng Chị vội quay mặt đi
Emi Thasorn
Emi Thasorn
Em nói dễ quá
Tôi thở dài
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Khó thì làm lâu hơn
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Tốn thời gian thì chịu tốn thời gian
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Chị đã bỏ lỡ nhiều năm như vậy rồi
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Không lẽ định bỏ luôn phần còn lại?
Khóe môi chị run lên Tôi biết chị sắp khóc thật Nên đành nói nốt điều mình nghĩ
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Yên tâm...
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Trong lúc chị thực hiện đống này
Bonnie Pattraphus
Bonnie Pattraphus
Em vẫn ở đây.
End c3
Ui bỏ em này lâu lắm rồi nay mới viết lại nè. Nủ vẫn không biết là nên theo mạch truyện trầm lắng, hơi u sầu xíu hay là chữa lành, tươi sáng hơn một xíu nữa Kết thì nủ cũng phân vân lắm 😔 SE thì tội cho E quá, khổ quá trời rồi mà vậy thì khum nỡ. Thôi cứ từ từ he😋
Không biết cái độ mắc nói của nủ thì có shortfic được không nữa. Có thể là sẽ thành fic dài lun á hihi

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play