Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ BHTT ] Chuyển Kiếp Tầm Phu Quân ( Freenbecky )

Chương 1 : Đây là đâu ? Ngươi là ai ? O.o

Nếu hỏi Tây Đô vì cái gì lại trở nên phồn hoa như thế , dân chúng Tây Đô chắc chắn sẽ trả lời ngươi 3 chữ "Quyền Du Lợi " . Lại hỏi Tây Đô vì sao luôn tấp nập đầy người , dân chúng Tây Đô sẽ trả lời ngươi 3 chữ " Quyền Du Lợi " ..... Và nếu cứ tiếp tục hỏi dân chúng Tây Đô vì sao và tại sao nơi này như thế nào lắm thứ mới lạ như vậy , câu trả lời ngươi nhận được cũng chỉ có thể là 3 chữ " Quyền Du Lợi ".
_ Tại sao ư ? Bởi vì đặc sản Tây Đô chính là " Quyền Du Lợi " , mà thương hiệu Tây Đô cũng chỉ có " Quyền Du Lợi" . Từ đầu thành đến cuối thành , trên các con đường ngõ hẻm trên dưới lớn nhỏ đều sẽ thấy ấn ký "Quyền Du Lợi " bên trên . Kể từ 5 năm trước đây , khi cái người một thân trang phục lạ lẫm xuất hiện tại thành Tây Đô , cũng biến thành cơn lốc xoáy xoay vòng thành Tây Đô trở nên như thế này phồn hoa bậc nhất cả nước . Bởi nhân vật này đem đến nhiều truyền kỳ , thời điểm xuất hiện là khi cả thành Tây Đô bị dịch tả hoành hành đến khốn khổ , tang thương đầy rẫy khắp nơi . Các thần y được điều tới dường như cuối mặt , bịt mũi chạy trối chết , kinh thành khi đó cũng điều người xuống phong tỏa vay thành , lệnh tử ban xuống trăng tròn lần 2 bệnh dịch không thể kiểm soát chỉ có thể hoả thiêu ngăn chặn dịch bệnh .
Khi đó vị Quyền Du Lợi ăn mặc lạ lùng trang phục xuất hiện , một đồng mua cái mần thầu cũng không có mà mua , lại đơn giản đổi một bữa ăn no mà cứu được cả nhà 6 người lão Hư bán tàu hủ đường hết bị dịch tả . Quan phủ hay tin mang người đến nhờ vả vị " thần y "Quyền Du Lợi cứu một thành gần ngàn người dân thoát khỏi đại dịch . Vị " thần y " Quyền Du Lợi chỉ chớp mắt nhìn , nhịp ngón tay trên bàn nhìn vị quan già trước mặt chỉ đơn giản kêu chuẩn bị một ấm lò nước sôi cùng đường với muối . Cứ như vậy mà làm thành " thuốc "cứu cả thành Tây Đô thoát khỏi nạn dịch tả cùng lệnh tử từ kinh thành , cũng từ ngày đó trở thành vị " Phật sống " được dân chúng Tây Đô " cung phụng ".
Nhưng đó chỉ là một mẫu chuyện nhỏ trong tuyển tập truyền kỳ " Quyền Du Lợi " mà thôi , sau khi được vua luận công ban thưởng cho vạn lượng vàng , phủ đệ cùng 10 mẫu ruộng đất thì mới là lúc 3 chữ " Quyền Du Lợi" trở thành câu cửa miệng của dân chúng Tây Đô . Từ y quán đến thư quán , từ khách điếm đến tửu điếm , từ thanh lâu đến sòng bạc , từ trang phục đến trang sức ... Cứ mọc lên như nấm với chiêu bài Quyền Du Lợi rải rác khắp nơi trong thành Tây Đô , thì đất nước Thiên Thánh năm đó xuất hiện thêm một vị phú hào họ Quyền nổi danh nhưng đầy bí ẩn ... ............
** Bìa rừng thành Tây _ Tây Đô ** Dựa lưng nằm dưới tàn cây cổ thụ , bạch y nam tử môi ngậm nhánh cỏ thơm mắt nhìn cảnh hoàng hôn đang dần buông xuống chân núi , một tiếng thở dài nhè nhẹ đánh rơi không gian yên tĩnh ...
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
_ Haizz lại một ngày nữa trôi qua ahhh~~~
1569 ngày cũng bước qua năm thứ 5 Du Lợi đến cái thế giới này , trải qua nhiều ngày như vậy vẫn không hiểu như thế nào và tại sao bản thân lại xuyên tới nơi này . Càng không biết đất nước này tồn tại năm nào đời nào trong lịch sử , chỉ biết bản thân ở nơi này như thế nào trở nên cường đại ah . Du Lợi thầm hỏi bản thân ở thế giới 21 có thể nói không quá tầm thường , lại càng không phải người phi thường . Ngoại trừ giỏi tính toán , có đôi mắt tinh 11/10 , cùng với thể lực do luyện võ từ nhỏ mà trở nên khỏe mạnh cũng nhanh nhẹn hơn một chút thì thật sự chỉ là một người rất bình thường . Là chủ của một quầy hàng bán thức ăn nhanh với cafe sáng , ban đêm là võ sư ở trung tâm thiếu nhi thì có gì đặc biệt hay khác biệt đây .
Thế quái nào chỉ vì một ngày tối trời trên đường về nhà , bị một tên say rượu lái xe tông phải thì một phát xuyên đến cái thế giới cổ đại này . Bản thân Du Lợi sau khi trải qua 5 năm sống ở nơi này mới cảm nhận cùng thấu hiểu sâu sắc vì sao người ta gọi thời cổ đại .
Thứ nhất là từ " cổ " đúng là một cái cổ lỗ sĩ , tư tưởng cổ hủ nam tôn nữ ti , thì cái thể loại văn thơ cổ nghe muốn ngủ kia đi đâu cũng thấy cái thể loại đứng đâu cũng tức cảnh thành thơ sầu bi hoài niệm . Khiến một người " dưng " như Du Lợi không khỏi nghe muốn chán nhìn muốn chán , lơ ngơ đến muốn chán ... Thứ hai là từ " đại " đúng với cái nghĩa phóng đại , treo đầu dê bán thịt tý hừ hừ . Trước kia nghe rượu càng cổ càng quý , thế quái nào về thế giới đúng cổ lại uống rượu không khác gì nước pha cồn , khiến một đứa hiện đại không uống được nữa chai rượu vang đã quắc cần câu như Du Lợi lại trở thành ngàn chén không say .
Hai cái thứ tự kết hợp đúng là hoàn hảo , phóng ( đại ) tới đâu ( cổ ) hủ hóa đến đó làm cái người tính tình phóng khoáng như Du Lợi đến từ thế kỷ 21 cũng phải lắc đầu ngán ngẫm . Sau 1569 ngày Du Lợi lăn tăn như cá gặp nước bày đủ thứ trò chơi tiêu khiển cũng sớm không còn hứng thú để vùng vẫy nữa rồi . Cảm giác nhớ thương cái không khí náo nhiệt của thành phố về đêm , ánh đèn neon đủ màu sắc nhấp nháy của bảng hiệu bên đường . Hay đơn giản là cái nhộn nhịp xô bồ của phố xá , những con đường đầy nghẹt xe tiếng còi thúc giục inh ỏi mỗi ngày .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
_ Haizz ta nhớ thành phố của ta ah !
Tự cảm thán tự bùi ngùi , Du Lợi như chìm đắm trong những dòng ký ức của mình . Một đạo ánh sáng bạc lóe lên , xé không khí lao thẳng về yết hầu của Du Lợi , cảm giác đau rát trên cổ mang kẻ ngẩn ngơ kéo về thực tại .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
_ Ắc ?!
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
_ Đây là đâu ? Ngươi là ai ?
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
_ O.o wtf *💬 suy nghĩ *
Mặt Du Lợi ngốc tại chỗ nhìn nữ tử kề kiếm trên cổ mình , gương mặt sát ý lạnh lùng như đang nói cho cô biết .
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
_ Ngươi không trả lời ta liền hạ kiếm
Du Lợi trong lòng không khỏi gào thét .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
_ Bà cô nhỏ ah ? Không thấy rừng sao ? Còn hỏi đây là đâu ...Ngu ngốc sao ? Ta là ai kệ ta mắc mớ gì ngươi hỏi móp méo gì ah ~~
Trên cổ lại truyền đến cảm giác ran rát , khiến Du Lợi dù không muốn trả lời câu hỏi có phần thiếu i-ốt kia vẫn phải đối đáp .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
_ khu rừng phía Nam của thành Tây Đô ! Ta là dân trong thành Tây Đô !
Nữ tử trầm mặc nhìn Du Lợi như nghiền ngẫm , một khắc sau lại lên tiếng .
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
_ Ngươi có thể đem ta vào trong thành tá túc một đêm hay không ?
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
_ Vị tiểu thư này nếu yêu cầu giúp đỡ cũng nên đem kiếm kia lấy xuống khỏi cổ ta nha !
Nữ tử thu hồi kiếm vào vỏ chỉ có điều động tác tay không được linh hoạt , Du Lợi liếc nhìn theo lại cúi người phủi y phục xoay người rời đi . Nữ tử nhìn hành động có phần bình thản của Du Lợi có chút ngoài dự đoán ...
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
💬 " Không phải thư sinh sao "
Du Lợi ngậm cỏ đi lưng tưng phía trước , chẳng buồn ngoáy đầu nhìn người phía sau có đuổi kịp hay không . Trong đầu lại nhiều hơn vài cái suy nghĩ sẽ làm gì với kẻ ngoại nhân dám vuốt râu lão hổ ngay trên địa bàn của mình .
* Bịch *
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
💬 " Mít ở đâu rụng thế "
Du Lợi ngơ ngơ tự hỏi , khi quay người nhìn lại thấy nữ tử sát khí vừa rồi muốn cắt cổ mình , thế nhưng biến thành trái mít " rụng " nằm phía kia . Ngước mặt lên trời than thở , không phải xui xẻo vậy chứ , ngày này 5 năm trước bản thân xuyên một cái bịch xuống đây . 5 năm sau lại tại nơi này lại đột nhiên xuất hiện một hung sát vừa định cắt miếng thịt của ta , ngoảnh mặt quay lưng chỉ cái xoay người đã hóa thành trái mít rụng nằm chình ình ở kia .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
_ Lão thiên ah , ngươi là thử thách sự kiên nhẫn của ta đó ha ?!
Cuối người ngồi xuống nhìn quả mít ngất lịm kia , vươn tay vén mái tóc sang bên . Cặp mắt sáng quắc nhìn rõ ràng nét mặt xinh đẹp kia , mày nhíu chặt có phần đau đớn ...
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
_ Coi như vì ngươi có chút nhan sắc ta mới có lòng hảo tâm cứu ngươi ...* chọt chọt má * Nhớ lấy thân báo đáp ah ~~😘😘
Cuối người bế nữ tử kiểu công chúa , Du Lợi thong thả mang nữ tử hướng cổng thành đi tới . Nữ tử trong ngực cô ủi ủi mặt vào người cô rên đau khẽ , Du Lợi cúi đầu nhìn người trong ngực mặt có chút lạnh tanh .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
_ Đùa ah cắt ta một nhát giờ lại ăn đậu hủ của ta , xú nha đầu xem ta thu thập ngươi hừ hừ .
......//......//......//......//......//......

Chương 2 : Đậu hũ nào mềm hơn ?

Mấy tên gác cổng thành thấy Du Lợi tiến vào còn ôm trong ngực một cái ôn nhuyễn nữ nhân không khỏi kinh ngạc 😯😯 , thật muốn tò mò hỏi một chút lai lịch nhưng sợ nhất mặt lạnh của ai kia làm ra bộ dạng nghiêm chỉnh đứng canh cổng .
Tuy nhìn thẳng bước về xe ngựa đứng chờ phía bên đường , dù vậy Du Lợi dễ dàng nhận ra cái nhìn tò mò của đám lính canh cổng . Tiểu Trương kéo màn cho chủ tử cũng có phần kinh ngạc , từ lúc hắn theo hầu bên cạnh Du Lợi đây là lần đầu tiên hắn thấy chủ tử mang theo người lạ về cùng . Chủ tử mỗi lần ra thành đều một mình xuất hành , không cho bất luận ai theo cùng . Nay về còn ôm theo nữ nhân về , nói không thấy kinh ngạc mới là lạ ah~~... Hạ màn che rất nhanh nghe thanh âm trầm thấp vang lên .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Đến y quán , cho người chuẩn bị y dược dụng cụ trị thương !
Tiểu Hàn
Tiểu Hàn
- Dạ !
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Nhanh nhưng đừng làm xe sốc nảy
Tiểu Trương
Tiểu Trương
-......* mồ hôi tuôn rơi *
Tiểu Trương theo phân phó liền hướng thẳng đường đi đến y quán mà chạy , lúc chủ tử phân phó thì Tiểu Hàn đã phi ngựa chạy đi chuẩn bị . Tiểu Trương chỉ cần đánh tốt xe ngựa đến là được . Bên ngoài Tiểu Trương chăm chú đánh xe , bên trong Du Lợi tựa người dựa lưng nhìn người trong lòng có phần nóng sốt ủi vào ngực mình . Vương tay khẽ xoa mày đẹp đang nhíu chặt của nàng , tay còn lại nắm lấy cổ tay bắt mạch . Mạch tượng cho thấy ngũ tạng cũng không bị thương nặng .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Như thế nào hôn mê sâu ?
Du Lợi không khỏi có phần phán đoán ngoại thương mất máu nhiều , nhưng y phục trên người không có dấu hiệu thấm ướt của máu . Có Có phần cảm thán thật muốn đem y phục của người này cởi ra để nhìn vết thương như thế nào lại có tình trạng thế này , nhưng trong xe ánh sáng không đủ tốt vẫn là nhẫn nhịn xuống xung động tay chân . Xe chạy vào sân sau Y quán , màn vừa được vén lên đã thấy Du Lợi ôm đối phương tiến vào phòng chuyên dụng của mình . Bên trong Minh Cẩn sớm đem hòm thuốc đợi sẵn , trên bàn nước ấm cùng khăn sạch đã bày bố hoàn hảo . Đặt người xuống giường , Du Lợi liền vương tay muốn đem y phục nàng cởi ra .
Minh Cẩn
Minh Cẩn
- Chủ tử nàng là nữ tử !
Minh Cẩn nhìn một loạt hành động của chủ tử liền kinh hãi , không khỏi nhắc nhở chủ tử bình tĩnh dù gì nam nữ thụ thụ bất thân ah~~
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- ......* trầm mặt tay ngưng động *
Minh Cẩn
Minh Cẩn
- Chủ tử để ta làm vẫn tiện hơn , người ra phòng ngoài ngồi nghỉ ngơi ah .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Ta ngồi đây không nhìn là được , ngươi mau xem nàng ta thương thế như thế nào nặng lại hôn mê sâu hơn một canh giờ rồi .
Minh Cẩn
Minh Cẩn
- Hảo !
Du Lợi xoay người đi đến bàn ngồi xuống tự châm trà , không nhanh không chậm uống vẫn lắng nghe động tĩnh sau lưng mình . Minh Cẩn đem y phục cởi ra , không khỏi hít lấy một ngụm khí thân thể nữ tử này thế nào trắng trơn đến vậy . Du Lợi nghe thấy thanh âm hít một hơi cứng đờ của Minh Cẩn không khỏi nhíu mày
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Thế nào thương thế rất nặng sao ?
Minh Cẩn
Minh Cẩn
- Ắc ... Dạ chủ tử vai phải bầm tím , có khả năng bị lệch xương vai . Nhưng trên cánh tay có một dấu châm ngân đã chuyển sắc tím nhạt ...
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Trúng độc ?
Minh Cẩn
Minh Cẩn
- Có thể là mê châm !
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Hửm ?
Minh Cẩn
Minh Cẩn
- Châm là được bắn xuyên cánh tay của nàng ta , có thể thấy đối phương phải trong phạm vi hai bước chân .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Uhm
Minh Cẩn
Minh Cẩn
- Cũng không quá nghiêm trọng cứ giao nàng cho ta chăm sóc , chủ tử người về phủ nghỉ ngơi vẫn hơn .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Cũng tốt ! Khi nào nàng tỉnh báo tin cho ta !
Minh Cẩn
Minh Cẩn
- Dạ !
Đứng dậy rời đi , Du Lợi đem tính toán trong lòng liền muốn an bài xuống cho người đi điều tra chút sự tình . Dù gì cũng nhàn rỗi có việc tìm vui cũng tốt .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Tiểu Trương đến Hoa Lâu , hôm nay ta muốn nghỉ ngơi ở đó .
Tiểu Trương
Tiểu Trương
- Dạ !
Xe ngựa lần nữa rong ruổi trên đường , chạy đến thanh lâu lớn nhất trong thành Tây Đô . Gác cổng vừa thấy xe của chủ tử đến không khỏi khẩn trương , kẻ vào báo với tú bà , người chạy đến nghênh đón .
vệ sĩ
vệ sĩ
- Chủ Tử ngài đến rồi ^^
Đi vào cửa khách khứa đã đông thành một đoàn , hướng lên lầu đi tới đã thấy Thôi Tú Anh sớm cùng vài tỷ muội đứng chờ đón .
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
- Hôm nay ngày lành gì lại khiến chủ tử đại giá quan lâm ah ~~
Thôi Tú Anh tay cầm khăn lả lướt đi tới dựa vào vai Du Lợi giọng nói như bột nhão , đôi mắt ướt át quăng tới ánh nhìn đầy mời gọi .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Đưa ta đến phòng !
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
- Azda ~~ chưa gì đã gấp gáp đến vậy ah ~~... Mới mấy ngày liền nhớ người ta đến vội vã rồi ~~
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
-...... * đen mặt *
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
- Hắc hắc
Bông đùa là vậy nhưng vẫn không dám quá trớn với " đại gia " nhà mình , tú bà nhà họ Thôi vẫn đem người đến phòng chỉ dành riêng cho Du Lợi . Đem cửa đóng lại , đi đến ghế quý phi nằm dài tay phe phẩy quạt hoa nhìn Du Lợi cười nói .
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
- Nghe nói người đưa mỹ nữ cùng về thành , sao lại đến nơi này nghỉ ngơi vậy nè ?!
Đem áo choàng cởi ra để trên bàn liền đi đến cửa nhỏ trong phòng mở ra bên trong hơi nước lượn lờ .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Tin tức cũng nhanh nhỉ !
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
- Haha dĩ nhiên phải nhanh , chuyện liên quan đến tình địch làm sao ta có thể chậm trễ nha ~~
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Nơi của ngươi vài ngày nay có gì lạ ?
Đi vào phòng đóng cửa lại , đem y phục cởi bỏ bước vào bồn nước lớn phủ đầy hoa bưởi trắng ánh như ngọc trai không khỏi cảm thán .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
* Hoa bưởi mùa này thật thơm mát ! *
Thôi Tú Anh nhai mức quả , nằm dựa người lười biếng nói chút sự tình cho " đại gia " đang thư thả ngâm người trong phòng tắm .
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
- Bữa giờ vẫn bình thường , chỉ có hôm nay có chút khác nha ... Nay mỹ nữ đầu bản đấu giá đêm xuân đầu tiên của nàng , khách đến không chỉ có trong thành mà lân cận thành bên cũng đến mua vui . Chỉ là có hai phòng thượng hạng được một nhóm 6 người thuê không rõ kỳ hạn , nhìn như họ đến từ kinh thành . Trên người đều có vũ khí , lệnh bài đeo trên người chắc của phủ quan lớn chỉ là không xác định được danh tính ... Còn có một trong 6 người có một vị công tử dung mạo tuấn tú , trên người sát khí nhàn nhạt . Trước đó họ có đến khách điếm cũng trọ lại 3 người ở đó , ta nói bên tửu lâu cũng có vài người lạ mặt .
Du Lợi thay một bộ bạc sắc , ngoại bào chỉnh chu bước ra khỏi phòng tắm . Đai lưng ánh bạc , ngọc bội phỉ thúy trắng khắc một đóa hoa sen sắc sảo .
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
- Ta nói " đại gia " người ngày nào xuất hiện cũng lãnh tuấn như vậy , hỏi sao mấy tú nữ trong lâu này mê mẩn đến phát hận nha ... Trêu hoa trong thành muốn ở giá chỉ đợi người đem hết bọn họ về làm ấm giường đi .
Thôi Tú Anh liếc Du Lợi một cái sắc bén , đáp lại thái độ quá khích của Tú bà lả lơi này chỉ là cái nhìn lạnh nhạt của đối phương .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Ngươi lo công việc của ngươi là được , chuyện giường chiếu của ta không cần ngươi đến quản . Kêu bọn A Thanh , A Phúc chú ý động tĩnh của đám khách nhân kia .
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
- Hảo ! Nhưng người nghĩ đến đám khách nhân này có liên quan đến nữ nhân người mang về hay không ?
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Có lẽ !
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
Thôi Tú Anh , Thôi Tú bà
- Được rồi ta xuống kêu bọn họ mang thức ăn đến cho người , hôm nay nghỉ lại nơi này một hôm cho bọn tỷ muội có chút hơi thở của người mà có sức làm việc đi ah ~~~
Phẩy khăn lướt qua gương mặt tuấn lãnh của đối phương , Thôi Tú Anh mới hả dạ vui vẻ rời khỏi phòng .
Du Lợi đem đống giấy tờ trên bàn nhìn , môi mỏng không khỏi nhếch lên cái cười thích thú . Trong đám tranh dung này , gương mặt tuấn tú lại mang chút sát khí kia không ai khác chính là Hạo An Kỳ .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
" nhân vật thế nào lại dẫn sói đến đây ?! "
* Ken két * Cửa phòng mở ra Tiểu Trương cùng hai tiểu nhị mang thức ăn vào , sắp xếp ổn thỏa liền nhanh chóng rời đi ra khép kín cửa .
Tiểu Trương
Tiểu Trương
- Chủ Tử trong thành xuất hiện nhóm người phân tán rộng khắp nơi như tìm kiếm gì đó . Có người cũng đến y quán tìm người trị thương , bên các lâu đều có động tĩnh lớn nhỏ .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Ưhm !
Tiểu Trương
Tiểu Trương
- Cái kia ... Vị khách ở y quán kia , Minh Cẩn sợ sơ xuất nên nói A Trung mang đến đây !
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- * Nhíu mày * Sao không đưa người về phủ mà lại đem đến đây ?
Tiểu Trương
Tiểu Trương
- Ắc ... Chủ Tử , không có lệnh của người nên không dám mang về phủ .
Tiểu Trương gương mặt có phần hoảng sợ nhìn Chủ Tử nhíu mày , oan uổng hắn ah , phủ đâu phải ai cũng được quyền ra vào . Vị chủ tử này của hắn chính là khách không có lệnh , thì vạt áo cũng không qua được cửa phủ mà vào ah ...
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Người đâu ?
Tiểu Trương
Tiểu Trương
- Ắc ... Dạ được bọc chờ bên ngoài .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Đem vào .
Tiểu Trương
Tiểu Trương
- Dạ vâng !
Tiểu Trương lại một lần nữa ra cửa khinh vào một cái chăn lớn được cuộn tròn , lại đứng sớ rớ không biết làm sao .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- * Nhíu mày * Sao lại như vậy ?
Tiểu Trương
Tiểu Trương
- Ắc ... Cái này ... Minh Cẩn nói là đang trong lúc đắp dược liệu băng bó vai và tay cho nàng ta , lại có người muốn tra tìm nên vội vã lấy chăn bọc nàng lại giao cho A Trung đem đến cho Chủ Tử . * mồ hôi lạnh tuôn đầy người *
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Đặt lên giường đi !
Vội vã thi hành lệnh , Tiểu Trương làm xong nhanh chóng đến bên cạnh Du Lợi chờ lệnh .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Được rồi , ngươi đi xuống cùng A Trung ăn tối đi . Nói bọn họ đừng ai đến phiền ta nghỉ ngơi .
Tiểu Trương
Tiểu Trương
- Dạ! Chủ Tử .
Căn phòng lần nữa im ắng lại , nhìn bàn thức ăn mỹ vị như đậu hủ non chưng bách hoa cũng không thể nếm ngay được đã làm ai đó có phần sinh khí . Đi đến bên giường mở cái " túi chăn " kia ra , liền lộ ra một thân tuyết trắng , nửa thân trên đã bị cởi ra áo ngoài chỉ còn mỗi cái yếm đỏ che lấy đôi thỏ trắng bên trong , vai phải bị băng lại vải trắng một vùng . Sắc xuân đập vào mắt không khỏi khiến Du Lợi nhìn ngốc tại chỗ , nhìn gương mặt xinh đẹp của đối phương không khỏi hít lấy một ngụm tâm rung lên .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
" Đúng là vưu vật ! "
Tay không tự chủ được đưa tới chạm vào gương mặt xinh đẹp của nàng , cảm xúc mềm lạnh truyền từ tay có chút như bị điện giật .
* Có thể còn mềm hơn cả đậu hủ non ấy nhỉ !? *
Nghĩ đến đây mắt không tự chủ chạy xuống , dừng ở vùng núi có đôi thỏ trắng béo ú đang ẩn mình dưới lớp vải lụa đỏ chói mắt kia . Tay như bị thôi miên , cũng muốn theo đôi mắt chuyển dời đi xuống ...
Ps : Cái hố này không ai bị lọt rồi .😂😂😂

Chương 3 : Nàng không phải tiểu nương tử của ta thì muốn là tiểu nương tử của ai

Tay như tâm ma buông xuống nơi nhấp nhô bên dưới cái yếm đỏ , tim theo nhịp đập gia tốc trong lòng ngực không khỏi khiến Du Lợi hô hấp tựa hồ như trì trệ ...
_ ' Cốc cốc '
vệ sĩ
vệ sĩ
- Chủ Tử , Thôi Tú bà mời người xuống xem đấu xuân !
Bàn tay chưa kịp trộm 🍑 đã vội vã rụt lại , Du Lợi không khỏi đỏ mặt tím tai thanh âm có chút khàn khàn trả lời
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Cứ tiếp tục , ta hôm nay muốn hảo nghỉ ngơi , không có việc gấp không cần đến quấy nhiễu !
vệ sĩ
vệ sĩ
- Dạ Chủ Tử .
Nghe tiếng bước chân vội vã rời đi mất dạng , Du Lợi thấy nhịp 💓 vẫn như cũ không thể bình tĩnh . Nhìn xuống người trên giường vẫn bất tỉnh nhân sự , không chút động đậy không khỏi thở hắt ra một hơi .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
" Thỏ trắng nàng thật là yêu nghiệt , thế nào làm ta động tâm ma nha ! Hừ hừ "
Đi đến bên tủ tìm một bộ y phục có thể gói nàng thỏ trắng lại , để nàng ta không thể quấy nhiễu tâm 👻 trong lòng mình . Du Lợi không hề biết chính khoảnh khắc này , bản thân đã quên mất chính mình nơi nào tới . Định lực tự kiềm chế thế nhưng lại bị một người xa lạ làm cho náo loạn , nhưng dù gì cũng là đến từ thế kỷ 21 , bản thân lại là người trưởng thành thế nào không hiểu bản thân là đang động tâm .
Đỡ nàng dậy bản thân ngồi dựa lưng vào thành giường để nàng tựa người vào ngực mình . Tay lần xuống nơi gần eo đem dây áo yếm nàng cột lại , trong bụng lại nghĩ có nên làm cho nàng một cái áo ngực hay không ?! O.o Như vậy có thể cất giấu đôi thỏ nhà nàng an toàn hơn ah~~ . Nghĩ thì nhất định làm chỉ là hiện tại mặc tốt y phục cho nàng vẫn là điều cấp thiết . Nên " đại gia " Du Lợi lại chuyên tâm vào công việc lớn , đem nàng mặc y phục nghiêm chỉnh rồi lại đặt nàng nằm xuống đem chăn đắp lại cho nàng . Lại cuối xuống hôn lên trán nàng xem như thu phí làm công ^^ , đi đến cửa phân phó người nấu chút cháo hoa chờ nàng tỉnh lại có cái lót dạ , an bài ổn thỏa mới đi đến bàn ăn cơm tối có phần nguội lạnh của mình .
Lúc Du Lợi đi xem một chút buổi đấu xuân , không khỏi kinh ngạc trước sự sôi nổi phía dưới lầu . Tiền đấu đã lên đến con số trăm vạn rồi , Thôi Tú bà môi cười đến quên đất trời khi thấy người tới người vung tiền càng cao .
người bí ẩn
người bí ẩn
- 500 vạn !
Cả lầu đều ồ lên kinh ngạc nhìn quanh tìm vị nào vừa treo giá cao ngất ngưởng như vậy .
Lầu 2 bàn chữ Thiên dựng đối diện với đài , nam nhân tuấn tú một bộ y phục lam y bằng lụa thượng hạng đang nhàn nhã uống rượu trong tay . Sau lưng y có hai nam nhân nghiêm chỉnh đứng hầu , nhìn ra thân phận không nhỏ . Các công tử đang tranh giá nhìn thấy có phần rụt rè , xì xào tìm hiểu xem có ai biết đối phương có thân phận gì .
Du Lợi nhìn An Hạo Kỳ đang có hứng thú " tầm hoa " dưới kia không khỏi cười nhạt , nam nhân cổ đại đều như nhau khó qua ải mỹ nhân . Kỳ An có thể nói là nằm trong top 10 người đẹp nhất Thiên Thánh hiện nay , một thân tài hoa chỉ là số mệnh không tốt liền lưu lạc đến chốn phong hoa này . Nàng ta hôm nay treo chiêu bài đấu xuân , cũng cho thấy quyết tâm đoạn tuyệt hoàn toàn với đoạn tình cảm kia . Hành động tuy ngu ngốc nhưng mỗi người đều có quyết định của bản thân , người khác không thể xen vào .
Nhìn một đoàn người dè dặt không biết nên theo hay không , mà xôn xao càng nhiều . Thôi Tú bà cứ thế vang lên 3 lần liền chốt hạ giá đấu , An Hạo Kỳ vung tay áo quay về phòng lưu lại một bóng lưng tà mị khiến không ít cô nương nơi này hít thở không thông .
............
Lúc Du Lợi quay về phòng trăng đã treo cao , mây trắng nhạt nhòa không che được ánh sáng bạc huyền bí của ánh trăng . Nhìn giường đã bị người ta chiếm cứ , Du Lợi chỉ cười cười đi đến bệ cửa sổ ngồi dựa lưng ngắm trăng bạc đêm rằm . Ở nơi này mới có thể ngắm nhìn , nếu là trước đây chỉ có thể đến những vùng quê hoặc leo núi mới có thể ngắm cảnh bầu trời đầy sao sáng , trăng bạc to tròn trên đỉnh đầu mà thôi . Du Lợi không hề hay biết bản thân xuất thần ngắm trăng đã bỏ lỡ khoảnh khắc nữ nhân trên giường mở to mắt nhìn mình có phần nghiền ngẫm .
...............
Một đêm mơ màng bên bệ cửa sổ , đầu có chút lơ lửng như trên không . Ngoài cửa hạ nhân đã đem nước rửa mặt đứng đợi sẵn , điểm tâm cũng đã chuẩn bị tốt chờ lệnh đem lên .
Tiểu Trương
Tiểu Trương
- Chủ Tử !
Tiểu Trương đứng bên ngoài cửa nhẹ giọng hỏi , hắn canh chuẩn thời gian chủ tử thức giấc lại sợ quấy rầy bên trong phòng .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Vào đi !
Tiểu Trương
Tiểu Trương
- Chủ Tử sớm !
-...
Tiểu Trương quen thuộc thói quen của chủ tử , tự mình bày ra một bàn thức ăn phong phú trên bàn . Xong xuôi lại kéo những tấm bình phong ngăn cách tầm nhìn giữa bàn ăn và giường ngủ . Tạo thành một lối đi đến phòng tẩy rửa thay nước sạch , đem y phục bẩn thành thục gói gọn để hạ nhân đem về phủ giặt giũ . Đem mọi thứ thu xếp hoàn hảo liền đem đám người lui ra ngoài khép cửa kĩ càng , canh giữ bên ngoài trả lại không gian yên tĩnh cho người trong phòng .
Du Lợi ngồi đăm chiêu một lúc cũng đứng dậy đi vào phòng đem mình tẩy rửa một chút , tươm tất mới trở ra đi đến bên giường nhìn ngắm nữ tử vẫn im lìm cả một đêm kia . Đưa tay vén tóc mai có chút hỗn loạn của đối phương , tâm lại có chút xao động . Chỉ là hành động tiếp theo lại làm người ta không khỏi trợn mắt nhíu mày ...
* chọt chọt má *
- Nàng bất động đến khi nào ah ~~
-...* bất động *
* chọt chọt má *
- Nếu nàng cứ tiếp tục bất động ta không chắc bản thân có tiếp tục không động hay không ah~* bóp bóp má *
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
-...* mở trừng mắt *
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Hoàn hảo !
* béo nhẹ má , buông tay * không khỏi khen ngợi làn da hảo mềm mại .
Đối tượng nằm trên giường bị mình trêu chọc vẫn trừng mắt nhìn mình , không khỏi khiến Du Lợi tâm tình vui vẻ .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Ta nói tiểu nương tử nàng thế nào cứ thích trưng bộ mặt hung như mèo xù lông như vậy ah ~
Tay vươn tới má mềm mại của đối phương muốn hạ thủ , không nghĩ đến cách một phân lại bị một cánh tay khác tán một cái mạnh bạo bạo đánh văng ra , * chát * âm thanh vang dội trong căn phòng vốn yên tĩnh , tạo thành tiếng động vang vọng không hề nhỏ .
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Sắc lang !
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
-... * đen mặt *
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Ngươi còn động ta liền chặt tay ngươi !
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Hừ sau này có cầu ta cũng không động nữ nhân hung dữ như nàng .
Đứng phất dạy tay phủi áo có chút nếp nhăn , lạnh mặt liếc mắt người trên giường quay người rời đi , để lại một bóng lưng lạnh lùng . Ngồi xuống bàn tự mình ăn điểm tâm vẫn tỏa ra hơi nóng cùng hương thơm kích thích khứu giác , chỉ là chút tâm tình không vui khiến mỹ vị vào miệng không mang chút mùi vị gì .
Cách nhau một bức bình phong , Bối Cơ trên giường tâm tình cũng ngưng trọng không kém gì người kia . Bản thân có chút tức giận trước hành động thân mật của đối phương , tuy không chán ghét nhưng kiểu ngôn từ như hoa tặc trêu hoa ghẹo nguyệt kia , khi nghe thấy không hiểu sao bản thân không kìm nén được xung động . Chỉ là động thủ xong rồi , nhìn thấy đối phương ném cho mình một bóng lưng lạnh lùng rời đi . Chút cảm giác hối hận vì hành động cùng lời nói vừa rồi lại như gió lốc thổi đi , lấp đầy bằng cảm giác tức giận không hiểu được trong lòng .
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
" Hừ ! Kiểu quen miệng quen tay này không biết đã trêu chọc bao nhiêu người rồi ! "
( TG.TG : Au nói gái ah như thế nào lại nổi bão vô lý như vậy )
Chống tay ngồi dậy nhìn băng trắng quấn quanh vai và tay phải không khỏi thở dài .
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
" Điệu này truy ngựa về thành là cả một vấn đề ah ! "
Chân chạm đất mới biết bên dưới nào có hài của mình , mày không khỏi nhíu lại . Mang theo chút tức giận lời nói bắn về phía người ngồi ăn bên kia bình phong
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Hài của ta đâu ?
Đáp lại nàng là âm thanh gắp thức ăn , mày đẹp lại nhíu lại thành một đoàn .
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Ngươi đem hài đến cho ta !
Âm thanh lạnh lùng cùng ngữ điệu giận dỗi có phần ngạo kiều ra lệnh của nàng , khiến người nào đó vẫn đang giận dỗi bên bàn ăn cũng nổi lửa . * Cạch * đập đôi đũa ngọc xuống bàn lực đạo có chút mạnh đem đôi đũa gãy làm đôi . Du Lợi như cơn lốc xoáy đi vào bên trong giường bế bổng ai đó lên , khiến người trong lòng giật mình " Ah " Một tiếng kinh hãi , bất giác vòng tay ôm cổ Du Lợi giữ thăng bằng .
Bối Cơ quên mất chính mình một tay đang bị thương , hành động cảm tính không khỏi khiến cánh tay cùng vai nhói lên rên đau thành tiếng . Hai tiếng hét đan xen nhau đem Du Lợi vốn sinh khí trầm xuống , có chút bất động tại chỗ cuối đầu nhìn biểu cảm ăn đau của đối phương mà lo lắng cùng đau lòng .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Xin lỗi ta không cố ý làm nàng đau !
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Hừ Sắc lang ! Ta nói ngươi đem hài cho ta , ngươi xem ngươi đang làm gì ?
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- * nhướng mày * Thì ta đem hài cho nàng ah ~
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- * nhăn mặt * Hài đâu ra , ngươi rõ ràng ôm ta ah !
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- * cười cười * Dưới chân ta nè ! Không phải nàng đang sử dụng rất tốt sao ?! * tay ôm cố tình nới lỏng rồi giữ lại *
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Ah ! Siết tay trái giữ lấy vai , trừng mắt * Hỗn đán *
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Hahaha
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Ngươi còn cười * đen mặt , tay vươn lên nhéo tai ai đó *
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Ắc ... đau ah~~ tiểu nương tử nhẹ nhẹ tay ah !
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Hừ * tay tăng thêm lực đạo * ngươi kêu loạn cái gì !
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- ...* cắn răng chịu đau , ôm ai đó vào phòng tắm *
Du Lợi nghiêng người để Bối Cơ vững vàng đạp lên chân mình đứng trụ , một tay vòng qua eo nàng giữ thăng bằng cho nàng dựa vào người mình .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Hoàn hảo ! Nàng rửa mặt đi điểm tâm bên ngoài cũng muốn nguội lạnh luôn rồi . * Vắt khăn đưa đến bên mặt *
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Ta còn có tay ! * kiêu ngạo vươn tay trái đoạt lấy khăn *
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Uhm hửm ! * cười cười , cúi nhìn * ta nghĩ nàng sẽ tát nước lên mặt trước mới lau mặt không nghĩ nàng khác biệt mọi người ah ~~
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- ... * nhăn mặt vứt khăn lên tay ai đó *
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- * cười như hoa loa kèn * * đưa chén nước có chút dược liệu * Hảo xúc miệng không cần giận dỗi với ta đói hại thân . Ngoan ah !
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- ... Ngươi đem đầu nghiêng chỗ khác nhắm mắt lại , ta rửa mặt súc miệng ngươi nhìn loạn cái gì ?!
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Hảo hảo ! Tiểu nương tử nàng tính tình hảo nóng * bỉu môi , xoay mặt chỗ khác *
Dằn vặt nhau một đoạn thời gian trong phòng chỉ để lau mặt súc miệng , đợi đến hai người một đôi chân đi ra trên bàn ăn sớm bày thêm vài món nóng tỏa hương lan khói khác . Bối Cơ bị kẻ mặt dày Du Lợi đặt ngồi trong lòng , lấy lý do quang minh chính đại .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Tay nàng không thuận tiện để ta giúp nàng !
Một chén cháo hoa rất nhanh rót vào bụng nhỏ của Bối Cơ , hơn ai hết nàng là người thích ăn món ăn thanh đạm không quá nhiều thịt mỡ . Cả một đêm không ăn uống gì cũng phá lệ luôn thói quen ăn mèo con của nàng . Một chén cháo hoa cùng ít món mặn lạ miệng mà trước giờ nàng chưa từng nếm qua .
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Món này là gì ? * chỉ vào dĩa có những khối thịt màu nâu bóng loáng *
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Thịt kho đường nâu ! * gắp một khối đưa đến miệng nàng * , ăn ngon không ?!
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Cũng tạm được ! * hé miệng ăn *
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Uhm hửm
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Còn cái này ! * dĩa có những viên tròn tròn màu trắng như viên sỏi *
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Bong bóng cá chưng mật !
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- ... * chỉ vào dĩa có những miếng cắt thành sợi ngắn *
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Ah đó là thân nấm trầm tương ! Ta nghĩ đối với người ăn thanh đạm như nàng hẳn sẽ thích những vị này !
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Ngươi điều tra được ta ?!
Bối Cơ không khỏi nhíu mày nghi hoặc nghiêng đầu nhìn đối phương , đáp lại câu hỏi của nàng là nụ cười nhẹ cùng giọng nói trầm vang lên một cách bình thản .
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Trịnh Bối Cơ - đại tiểu thư của phủ Trịnh tướng quân , năm nay 17 tuổi hiện đang giữ chức phó soái giữ 20 vạn binh ở Biên Thành dẹp loạn phỉ . Tính tình lạnh lùng , thích yên tĩnh , đọc sách , đánh cầm , thích ăn món ăn thanh đạm không dầu mỡ ....
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- * kinh ngạc nhìn * Sao ngươi có thể tra ra chỉ trong bấy nhiêu thời gian ?
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- Hửm * nhíu nhíu mày * nàng là tiểu nương tử của ta sao ta lại không biết nàng ra sao ?
Trịnh Bối Cơ
Trịnh Bối Cơ
- Ngươi nói loạn cái gì ! * vùng vẫy muốn đứng lên * Ai là tiểu nương tử của ngươi ?
Freen Quyền Du Lợi
Freen Quyền Du Lợi
- * Siết chặt ôm vào lòng , khóa chặt , gác cầm lên vai * Cùng ta ở chung phòng cả đêm , y phục cũng tháo ra mặc vào . Ngủ trên giường của ta , ăn đồ ăn trên tay ta , ngự trong lòng ta . Nàng không phải tiểu nương tử của ta thì muốn là tiểu nương tử của ai ?
...........................

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play