[ Đã Từng...] [Gl]
1#
Tôi khi ấy là tiểu thư một gia đình tài phiệt, nhưng lại bị phân biệt đối xử. Lúc chưa được sinh ra, tôi rất được kì vọng sẽ là nam nhân nhưng tiếc thay, lại là nữ.
Từ ngày cả dòng họ biết tôi là nữ, họ đối xử với tôi còn không bằng con chó được nuôi trong gia đình, mỗi ngày đều phải ăn thức ăn thừa của nó, nhiều lúc chó nó ăn hết rồi thì hôm đó tôi nhịn, bị người hầu khinh thường, cha mẹ thì xa lánh. Không hiểu sao tôi có thể sống sót được đến giờ.
Chắc một phần là nhờ "người ấy"
Tưởng chừng cuộc sống vẫn cứ trôi qua như thế, cho đến khi tôi 15 tuổi, hôm đấy tôi được "cha" bắt đi tắm rửa, rồi cho mặc đồ đẹp. Chắc chắn rằng, "cha" làm vậy cũng chẳng có ý tốt gì.
Đúng như những gì đã nghĩ trong đầu, "cha" có dự định bán tôi cho ông nhìn mặt còn già hơn cả người tôi gọi là cha.
Liễu Dạ Nguyệt
Cha ơi...//ngước mắt lên nhìn "cha"//
ông ta( cha)
Hả, sao thế con iu//cuối xuống nhìn em//
Liễu Dạ Nguyệt
Cha đang dẫn con đi đâu thế ạ...//nghiêng đầu//
ông ta( cha)
Đi gặp một người bạn của cha thôi ^^
Liễu Dạ Nguyệt
Con không đi được không ạ.
ông ta( cha)
Không, con phải đi^^
Lúc ấy, tôi chỉ biết im lặng, để người "cha" ấy dắt đi gặp kẻ đó. Không thể làm gì hơn, vì biết nếu trái lời "cha" thì tôi nghĩ kết cục sẽ thảm hơn thế.
Cùng lắm thì chết thôi...
Một lúc sau, "ông ta" dắt tôi đến được một cánh cửa lớn, nhìn từ ở ngoài có vẻ là sạch sẽ, nhưng đến khi vào được bên trong. Nó chính là cảnh tượng kinh tởm nhất tôi từng được thấy trên cuộc đời này.
Bên trong toàn là nữ nhân. Nhưng bọn họ lại nằm lê lết dưới sàn người thì như...khát t*nh, người thì như thiếu thuốc, gần đấy thì có người tiểu tiện tại chỗ,... Còn giữa phòng thì có một gã đàn ông béo phì, trên tay là điếu xì gà, gần như trần truồng, ngồi trên chiếc ghế với nụ cười thoả mãn.
Liễu Dạ Nguyệt
Cha ơi, con sợ-//run người nhẹ, nói nhỏ đủ "ông ta" nghe//
ông ta( cha)
Không sao đâu con iu, nhìn vậy thôi, chứ bác" ấy tốt lắm^^// nói nhỏ đủ em nghe//
Liễu Dạ Nguyệt
*Rõ ràng là không ổn*
Liễu Dạ Nguyệt
*Mình phải trốn khỏi đây, phải trốn*
Liễu Dạ Nguyệt
Con mắc vệ sinh ạ
Liễu Dạ Nguyệt
Con muốn đi //kéo nhẹ tay áo "cha"//
ông ta( cha)
Bây giờ không phải lúc đâu con iu^^
Liễu Dạ Nguyệt
Nhưng cha à
ông ta( cha)
Nhưng gì con iu^^//bóp nhẹ gáy em//
Liễu Dạ Nguyệt
Dạ- ạ//đau//
gã đàn ông đó
Haha, đến rồi à//nhìn chằm chằm em từ trên xuống dưới//
gã đàn ông đó
Con bé mắc vệ sinh thì cứ để nó đi đi, dù sao thì về sau muốn đi cũng khó~
ông ta( cha)
Nghe theo ông vậy.
ông ta( cha)
Đi//dắt tay em đi vệ sinh//
"Cha" nghĩ tôi dù sao cũng chỉ là một đứa con nít 15 tuổi bình thường thôi nên cũng chả buồn dắt theo vệ sĩ đi theo. Nhưng "cha" à, cha nghĩ, một đứa trẻ được nuôi dạy trong môi trường tàn khốc đó mà lại như đứa trẻ bình thường à.
Tôi cũng chỉ đơn giản là canh lúc ông ta đang lơ là. Một dao vào chân, lúc ông ta khụy xuống một nhát vào cổ.
Liễu Dạ Nguyệt
*ấy chết, có người đến, chạy thôi*
Đa nhân vật
Vệ sĩ của "gã đàn ông đó": bắt nó lại, đừng để nó thoát!!!
Lúc bị rượt tôi còn tưởng mình là ngôi sao hạng A hay gì mà bị theo đuổi ghê thế.
Nhưng thật may mắn làm sao chạy được một lúc lâu tôi cắt đuôi được bọn chúng.
Liễu Dạ Nguyệt
hah- hah- mắc gì đuổi dai thế không biết//nói nhỏ//
Liễu Dạ Nguyệt
Chạy mệt lả cả người.//thở dồn dập//
Liễu Dạ Nguyệt
Mà đây là đâu đây trời//nhìn ngó xung quanh//
Lúc này tôi mới chịu để ý rằng mình đã chạy được tới đâu rồi, đang lớ ngớ mò đường thì đột nhiên.
Tôi đạp trúng thứ gì đó, có vẻ là cơ quan ẩn nào đấy và đúng như dự đoán, tôi bị rơi xuống một cái hố đen nào đấy.
Liễu Dạ Nguyệt
Ah-//vội bị miệng để không phát ra tiếng động quá to//
Liễu Dạ Nguyệt
*Cái quái gì đây*//ánh mắt dần trở nên hoảng loạng//
Vừa mới được đáp đất, tôi vội ngồi dậy với cơn đau nhức nhẹ trên người. Xung quanh khá tối, chỉ thấy được mờ mờ một số thứ thôi.
Lúc chân còn đang tập làm quen với mặt đấy thì...
Tôi bị một người lạ mặt chụp thuốc mê.
Đa nhân vật
1: lại có thêm một con chuột nữa này.
Đa nhân vật
3: mà sao lần này chỉ có một đứa thôi vậy? Bình thường nhiều lắm mà.
Đa nhân vật
1: kệ đi, vừa hay đang thiếu, lỡ con chuột này thành công thì sao.
Đa nhân vật
3: nhìn con bé này yếu ớt thế thì chắc cũng thất bại.
Đa nhân vật
1: đại đi, sao cũng được.
Đó là những câu tôi nghe được trước khi hoàn toàn vào cơn mê.
Khi ấy tôi cũng ngờ ngợ ra được sau khi vào tay lũ này thì cuộc sống về sau có vẻ sẽ không được yên ổn rồi nữa đây...
2#
Tôi dần mơ màng tỉnh giấc
Thứ đập vào mắt tôi đầu tiên chính là một căn phòng tối đầy ẩm thấp và tôi thì đang bị nhốt trong đó như thể là một tù nhân phạm trọng tội.
Liễu Dạ Nguyệt
*Lại địa ngục nào nữa đây...*//sắc mặt tối dần//
Đa nhân vật
2: con bé lúc này tỉnh rồi kìa bây, vào đây nhanh.
Đa nhân vật
3: biết rồi, bọn tao tới liền.
Đa nhân vật
1: tch, cái con chuột lúc nãy lại thất bại, bắt con bé đấy vào đây nhanh đi.
Kẻ đó nói xong thì 2 người kia vào phòng giam kéo tôi đi tới giường chuyên dụng để phẫu thuật.
Liễu Dạ Nguyệt
Các ông tính làm gì tôi!!// vùng vẫy//
Liễu Dạ Nguyệt
Thả tôi ra!!!//thét lớn//
Đa nhân vật
1: bây bị ng* à, d*ll biết lấy cái gì bịt mồm nó lại à, hét nhức cả đầu!
Đa nhân vật
1: còn con nhóc này nữa, hét cũng chả có bố nào bên ngoài nghe đâu, khôn thì im để bọn tao tiêm vài liều, còn sống hay không thì tùy
Nghe đến đấy thì tôi cũng im vì biết bản thân giờ hét hò này nọ cũng chả được gì
Cũng có hét được đâu mà hét// bất lực//
Đa nhân vật
2: có phải biết điều vậy chả tốt hơn không.
Liễu Dạ Nguyệt
*im lặng...và...*
Canh lúc bọn chúng tháo xong xích chân để đặt tôi lên giường phẫu thuật tôi liền vùng ra khỏi họ, may mắn làm sao lúc đó chúng bị hoảng vì tôi vùng ra quá đột ngột.
Hoảng vì kẻ thì đang cuối xuống tháo xích chân, kẻ thì đang chuẩn bị dụng cụ, kẻ còn lại thì đang bận gọi điện với ai đó.
Liễu Dạ Nguyệt
*Hahaha, mấy người còn non lắm, bắt được con này đâu dễ*// chạy thật nhanh//
Đa nhân vật
2: ê bây! Nó chạy rồi kìa!!// hoảng//
Đa nhân vật
1: tch- giữ có con nhóc chạc 15 tuổi cũng chả nên thân.
Đa nhân vật
3: chill thôi, tao có gọi ông chủ rồi, sắp thôi con nhóc lanh lỏi đó cũng về đây thôi.//nhấp ngụm trà//
Liễu Dạ Nguyệt
*Tch- đâu ra mà nhiều người thế mém nữa bị bắt rồi*
Liễu Dạ Nguyệt
*Uầy cổng ra kia rồi*
Nếu để ý kĩ ta sẽ thấy cánh cổng lớn gần chỗ tôi đứng.
Như thể nhìn thấy vì sao sáng trong lòng, tôi canh lúc chả thì chuẩn bị leo rào đi ra.
Liễu Dạ Nguyệt
um-// ngất lịm đi//
Đa nhân vật
56:muốn chạy cũng đâu dễ// cười khinh//
Đa nhân vật
56: lôi nó vào phòng thí nghiệm đặc biệt nhanh đi
Tôi tỉnh dậy không còn là chiếc phòng giam ẩm thấp nữa mà là nằm luôn trên giường phẫu thuật.
Liễu Dạ Nguyệt
*nữa, lần này khó thoát rồi*
Đa nhân vật
1: lần trước có thể là mày chạy được, nhưng lần này thì không thể như lần trước được nữa đâu~
Đa nhân vật
3: nhanh đi mày, nhiều lời với nó làm gì.
Đa nhân vật
1: biết rồi, lần này chắc tao thử mix nhiều loại để xem thử nó ra cái gì.//rộn các ống nghiệm lại với nhau, mỗi loại 1 ít//
Đa nhân vật
2: nhưng ông chủ bảo bắt buộc phải loại xz12 mà bây
Đa nhân vật
1: không sao đâu, tao biết tao đang làm gì.
Gã tiến lại gần, đưa vào người tôi một chất chả rõ tác dụng là gì
Nhưng tôi có thể chắc chắn rằng, nó rất không an toàn cho tính mạng của tôi
Thứ dung dịch đó bắt đầu lan đi khắp các cơ quan nội tạng của tôi.
Tôi dần cảm thấy cơ thể như bị hàng trăm hàng ngàn con kiến paraponera đốt vậy
Mỗi cơn hiện lên lại càng dữ dội và mãnh liệt hơn, với cơ thể của một cô bé 15 tuổi như tôi làm sao có thể chịu đựng được như thế, lúc sắp ngất đi cơn đau đớn ấy lại cuộn trào như sóng dữ mà vồ lấy cơ thể yếu ớt này làm tôi tỉnh lần nữa, cứ như thể mà tôi nằm quằn quại.
Chịu đựng được một lúc thì tôi đã hoàn toàn mất ý thức và sau đó tôi bỗng bàng hoàng chợt tỉnh ở một nơi có vẻ rất quen.
Liễu Dạ Nguyệt
*Hửm, đây là...*
Lúc đang còn đơ ra như khúc gỗ thì bỗng gần đấy phát ra một âm vang rất quen thuộc, nó giống...
Liễu Dạ Nguyệt
*Tiếng khóc của mình lúc bé*//bừng tỉnh//
3#
Tôi liền tiến gần lại chỗ đó để xem rõ hơn.
Và thật bất ngờ, tôi đã nhìn thấy một người mà tôi khó thể quên, người mà tôi yêu thương và biết ơn nhất.
Liễu Dạ Nguyệt( lúc bé)
A Như ơi.
Tiêu Nguyệt Như
Tiểu thư có việc gì gọi tôi?
Liễu Dạ Nguyệt( lúc bé)
Đi chơi với Nguyệt Nguyệt, đi ra cánh đồng hoa.
Liễu Dạ Nguyệt
Là tỷ ấy...
Liễu Dạ Nguyệt( lúc bé)
A Như, tỷ đan vòng hoa đẹp ghê luôn á// loay hoay với đống hoa trên tay//
Tiêu Nguyệt Như
haha- tiểu thư nói quá rồi, nếu tiểu thư cần tôi sẽ hướng dẫn người đan
Liễu Dạ Nguyệt( lúc bé)
Tỷ đừng gọi Nguyệt Nguyệt là tiểu thư nữa, phải là A Nguyệt.// ánh mắt hờn dỗi//
Tiêu Nguyệt Như
Vâng vâng, từ đây sẽ gọi người là A Nguyệt//vừa thấy dễ thương vừa cảm thấy bất lực//
Liễu Dạ Nguyệt( lúc bé)
Yêu tỷ nhất trên đời!//chạy vòng quanh người Như//
Tiêu Nguyệt Như
A Nguyệt thật là quá khả ái rồi //nói nhỏ//
Liễu Dạ Nguyệt
Không ngờ mình cũng từng cười được như thế, chắc chỉ có ở bên tỷ ấy mới có thể cười sảng khoái vậy được thôi.//cười khẽ//
Liễu Dạ Nguyệt
Mà hình như chả ai thấy mình, trốn làm gì không biết.
Trong lúc đang nhìn ngắm khung cảnh ấy thì bỗng không gian bị biến dạng, sao đó thì tôi lại xuất hiện ở một không gian khác, nơi đó lại chính là ở gần phòng khách biệt thự cũ
Một tiếng hét thảm thiết của một người phụ nữ, nghe được tiếng đó thì tôi hoảng hốt chạy đến khu phòng khách thật nhanh nhưng lúc đến nơi thì thấy...
ông ta( cha)
Hah- đã được ta "ban phước" cho mà còn chống cự, chết đi là vừa.// cười khinh//
Liễu Dạ Nguyệt( lúc bé)
hức-A Như, tỷ đừng ngủ, ta xin tỷ-// giọng run rẩy//
ông ta( cha)
Còn con ranh kia nữa, khôn thì hốt xác ả đó đi đi, để đó bẩn cả mắt.
Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi ngã khụy xuống rồi lại ngất đi.
Tôi lại mơ hồ tỉnh dậy, lúc này đã không còn trong mơ mà là ở ngoài đời thực và dừng như tôi đang ở một nơi nào đó mà...bẩn và... cực kỳ hôi.
Đây không phải bãi rác, cụ thể hơn là bãi x.á.c
Liễu Dạ Nguyệt
tch- hôi kinh.// nhăn mặt//
Tôi cứ đi và đi trong vô định vì bây giờ chả biết phải đi hướng nào để đi.
Đang mơ hồ thì bỗng máu từ trong miệng vào mũi chảy ra từng giọt từng giọt.
Liễu Dạ Nguyệt
Hửm, gì đây?//lấy tay chạm vào vết máu chảy ra//
Một cơn đau đầu xuất hiện, tôi nhắm tịt mắt lại vì đau, sau đấy thì bỗng dưới chân tôi xuất hiện một vòng tròn ma thuật.
Dây xích bắt đầu từ dưới vòng tròn nhô lên rồi chúng trói tứ chi tôi vào, lúc đầu tôi rất vùng vẫy những khi thấy những sợi dây xích ấy có vẻ ôn hoà và nó chả làm tôi đau nên tôi cũng im lặng đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Những dòng năng lượng kì lạ bắt đầu hoà nhập lại với tôi, sau đấy thì trong đầu tôi hiện lên những dòng chữ kì lạ, cụ thể hơn là cách xài dòng năng lượng ấy.
Sau khi truyền đạt xong thì những sợi dây xích và vòng tròn ma thuật cũng biến mất, để lại trong lòng tôi sự hoang mang tột độ .
Đi thập thững được vài bước thì lại ngất đi.
Nhưng cơ thể yếu thì chịu thôi.
Mở được cặp mắt ra, vẫn ở cái chỗ tôi vừa ngất lúc nãy nhưng khác là giờ trời đã tối, mà quên nhắc là chỗ lúc nãy tôi ngất có vẻ là trong rừng nên giờ chắc hơi nguy hiểm.
Liễu Dạ Nguyệt
Có vẻ giờ nên kiếm chỗ để trốn thôi, nhưng ở đâu mới được.
Loay hoay đi vòng vòng tìm chỗ để trú thì bỗng gần đấy lại vang lên một âm vang rất khẽ...
Tôi cảm thấy có mùi nguy hiểm ở xung quanh, tính chạy nhưng khó rồi đây.
Một đống con sói bắt đầu bước ra từ bụi rậm, bao quanh tôi.
Liễu Dạ Nguyệt
Tch- cái đám ch.ó ho.ang này đâu ra vậy//đưa mắt nhìn xung quanh//
Chúng nó cứ gầm gừ rồi sau đó có 1 con lên trước, nó lao đến tấn công nhưng với chiếc skill né chiêu cực đỉnh, tôi đã né được cú vồ ấy.
Liễu Dạ Nguyệt
sao giờ trời...
Liễu Dạ Nguyệt
à, mấy cái sức mạnh vừa nãy, sẵn test thử luôn, lý thuyết là đã nắm chắc còn thực hành thì chưa.
Theo như lý thuyết thì phải biết tưởng tượng, ngắn gọn 4 chữ.
Liễu Dạ Nguyệt
Tưởng tượng à....
Liễu Dạ Nguyệt
*Chẳng hạn như những thanh băng sắc nhọn, lơ lửng rồi...tấn công*
Những thanh băng bắt đầu xuất hiện rồi tấn công những con sói hoang đó
Liễu Dạ Nguyệt
Bây giờ chắc phải tìm khu đất trống vậy....
Sau một hồi mày mò thì tôi cũng tìm thấy được một khu đất trống.
Liễu Dạ Nguyệt
*một nhà nhỏ nhỏ xinh xinh..*
Nhưng làm xong được căn nhà thì tôi lại ngất đi lần nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play