[Garra X Naruto] Nơi Gió Dừng Lại.
Chapter 1: The Wind Toward the Desert | Gió thổi về phía sa mạc
Nắng Làng Cát không khác mấy so với trong ký ức, chỉ là giờ đây, mọi thứ yên hơn.
Đường dẫn vào làng đã được lát lại, hàng rào gió chắn cát dựng đều, bóng người đi qua mang theo âm thanh kim loại chạm vào nhau khẽ khàng.
Uzumaki Naruto
/Đứng nhìn quanh một lúc, mắt hơi nheo vì nắng./
Uzumaki Naruto
“Bao nhiêu năm rồi nhỉ, kể từ lần cuối cùng mình đặt chân đến nơi này?”
Hòa bình khiến thời gian đi chậm hơn, nhưng những ký ức vẫn cứ nhanh như gió. Thỉnh thoảng lại quét qua, để lại một lớp bụi mỏng khó gọi tên.
Cậu đến đây vì công việc. Một cuộc họp thường niên giữa các Kage, nghe nói lần này Làng Cát là nơi đăng cai.
Nhưng trong lòng Naruto vẫn cảm thấy hơi lạ, một thứ cảm giác không liên quan đến nhiệm vụ, mà giống như…có điều gì đó cậu chưa làm xong.
Từ xa, một bóng áo choàng màu đỏ cát bước lại. Không nhầm được vẫn dáng người ấy, vẫn ánh mắt nhìn thẳng, nhưng bình yên hơn trước.
Sabaku no Gaara
Đã lâu không gặp, Naruto.
Uzumaki Naruto
Ừ. Lâu thật đấy, Gaara.
Không cần bắt tay. Cũng chẳng cần nói thêm điều gì.
Khoảng lặng ở giữa họ tự nhiên đến mức không khiến ai thấy gượng. Như thể, nếu có điều gì còn sót lại sau bao năm, thì đó chính là sự im lặng này.
Gaara dẫn cậu đi qua những con đường lát đá mới, nói vài câu về việc mở rộng khu dân cư, về cách họ trồng cây chắn gió ở phía nam. Naruto nghe, thỉnh thoảng gật đầu.
Cậu để ý thấy Gaara nói nhiều hơn trước, không còn phải tìm từng từ một.
Cũng giống như chính cậu, cuối cùng cũng học được cách giữ cho lòng mình bớt ồn.
Đến cuối con đường, gió thổi mạnh hơn. Gaara hơi nghiêng đầu, tóc bị hất ra sau.
Naruto chợt nhớ đến hình ảnh năm xưa – cậu bé tóc đỏ, đứng giữa bão cát, ánh mắt như không còn tin vào ai.
Uzumaki Naruto
Cậu vẫn như xưa thật đấy. /bậc cười/
Sabaku no Gaara
Còn cậu, vẫn nói những câu chẳng ai hiểu hết được.
Họ cùng cười. Gió mang tiếng cười đó đi, tản ra giữa không trung khô nóng.
Một thoáng, Naruto nhận ra:
Uzumaki Naruto
“Có lẽ, cuối cùng thì gió cũng tìm được nơi để dừng lại.”
Buổi tối, Làng Cát lặng hơn mọi nơi khác.
Không có tiếng ếch, cũng chẳng có tiếng gió mạnh như Làng Lá. Chỉ còn những đốm sáng thưa, lẫn trong màu cát nhạt.
Naruto đứng ngoài ban công phòng khách, dựa vào lan can. Trước mắt cậu là cả biển cát trải dài, và phía xa, tòa nhà Kazekage thấp thoáng ánh đèn vẫn sáng.
Uzumaki Naruto
Làm việc khuya thế nhỉ… /lẩm bẩm, rồi tự cười/
Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.
Gaara xuất hiện, vẫn bộ áo choàng cũ, tóc có vài sợi rối vì gió.
Sabaku no Gaara
Cậu chưa ngủ à?
Uzumaki Naruto
Ờ, chưa. Ở đây yên quá, ngủ cũng không quen.
Sabaku no Gaara
/Bước đến cạnh lan can, đứng im nhìn ra xa./
Sabaku no Gaara
Tôi thì ngược lại. Về Làng Lá, lại thấy ồn.
Uzumaki Naruto
Ờ, ồn thiệt. Nhưng vui.
Sabaku no Gaara
Còn tôi thích yên.
Uzumaki Naruto
Biết rồi, ông trùm im lặng của năm. /bật cười/
Sabaku no Gaara
/Chỉ khẽ liếc sang, đôi môi nhếch nhẹ./
Sabaku no Gaara
Vẫn hay nói như trước.
Uzumaki Naruto
Ờ, ít nói thì ai kéo cậu ra khỏi phòng làm việc hả?
Cả hai cùng im sau câu đó. Gió lướt qua, mang theo chút hơi ấm của đêm.
Uzumaki Naruto
/Nghiêng đầu, nhìn thấy ánh đèn trong mắt Gaara phản chiếu mờ./
Uzumaki Naruto
Cậu bận thật à?
Sabaku no Gaara
Không. Chỉ là chưa ngủ được.
Uzumaki Naruto
Trùng hợp ghê.
Sabaku no Gaara
Mà cũng nhiều năm rồi nhỉ.
Uzumaki Naruto
Ừ. Nhanh ghê.
Sabaku no Gaara
Hồi đó, tôi không nghĩ là mình sẽ sống yên đến bây giờ.
Uzumaki Naruto
Tớ cũng vậy.
Cả hai không nhìn nhau, chỉ cùng hướng ra phía sa mạc.
Naruto cười khẽ, lần này không có vẻ đùa:
Uzumaki Naruto
Giờ nghĩ lại, thấy hồi đó bọn mình…đúng là trẻ thật.
Sabaku no Gaara
Nhưng cũng nhờ vậy, tôi mới gặp cậu.
Uzumaki Naruto
/Khựng nhẹ./
Uzumaki Naruto
/Cậu quay sang, nhưng Gaara vẫn nhìn phía trước, nét mặt không đổi./
Ánh đèn phản chiếu trong đôi mắt ấy khiến cậu chẳng nói gì thêm.
Uzumaki Naruto
Ờ…cậu đúng là biết nói mấy câu khiến người ta khó đỡ.
Sabaku no Gaara
Chẳng phải cậu dạy tôi sao?
Uzumaki Naruto
/Bật cười thành tiếng./
Phía xa, ánh đèn trong tòa nhà Kazekage tắt dần.
Cả hai vẫn đứng đó, cho đến khi cát lấp mất chân trời.
Chapter 2: The Light Through the Sand | Ánh sáng qua lớp cát
Buổi sáng ở Làng Cát bắt đầu bằng màu trời nhạt như sữa.
Cát vẫn phủ khắp nơi trên những con đường, bậc thang, cả kẽ áo. Naruto ngáp dài, vươn vai nhìn ra ngoài cửa sổ nhà khách, rồi cười khẽ khi thấy bóng người đi qua quảng trường.
Uzumaki Naruto
Không ngủ bao lâu mà dậy sớm ghê…
Uzumaki Naruto
Cậu lẩm bẩm, rồi kéo áo khoác lên, đi ra ngoài.
Phòng họp nằm ở tầng cao nhất của tòa Kazekage.
Gaara đã ngồi đó từ trước, tay lật mấy bản báo cáo. Temari đang kiểm tra giấy tờ, Kankuro thì vừa ngáp vừa vẽ phác thảo gì đó.
Temari
Lại đến trễ hả Naruto? /nhướng mày/
Uzumaki Naruto
Biết mà, em chỉ ‘trễ đúng giờ’ thôi.
Kankuro
Cái lý lẽ nghe quen ghê. /Cười mỉa, giọng khàn vì thiếu ngủ./
Gaara không nói gì, chỉ khẽ gật đầu khi Naruto ngồi xuống bên cạnh.
Không khí trong phòng thoáng nghiêm hơn khi cuộc họp bắt đầu — bàn về việc hợp tác giữa hai làng, nguồn nước, tuyến vận chuyển, và mấy thứ khô khan đến mức Naruto phải cắn môi để không gục đầu ngủ.
Một lúc sau, Temari rời đi cùng đoàn cố vấn, để lại Gaara và Naruto thu dọn giấy tờ.
Sabaku no Gaara
Cậu vẫn không đổi.
Sabaku no Gaara
Không giỏi ngồi yên lâu.
Uzumaki Naruto
Ờ, tớ có bao giờ giỏi mấy vụ này đâu. Nhưng mà…
Uzumaki Naruto
Nhìn cậu làm việc chăm thật đấy. Không biết mấy năm qua cậu ngủ đủ chưa nữa.
Sabaku no Gaara
/Ngẩng lên./
Sabaku no Gaara
/Một thoáng, đôi mắt ấy dịu lại, rồi khẽ hạ xuống./
Sabaku no Gaara
Có lẽ…quen rồi.
Uzumaki Naruto
Nè, quen cũng không có nghĩa là tốt đâu.
Uzumaki Naruto
Ừ, biết mà vẫn cố.
Naruto thở ra, nửa trách nửa cười.
Uzumaki Naruto
/Đứng dậy, đi đến chỗ cửa./
Ánh nắng tràn vào, phản chiếu lên cát, làm căn phòng sáng lóa.
Uzumaki Naruto
/Nheo mắt, quay đầu lại./
Uzumaki Naruto
Nếu có lúc nào thấy mệt, nhớ nói nha. Dù là cậu, cũng không cần lúc nào cũng mạnh mẽ đâu.
Gaara hơi nghiêng đầu, như muốn đáp lại, nhưng rồi chỉ mỉm cười rất khẽ.
Sabaku no Gaara
Cậu vẫn nói nhiều thật.
Uzumaki Naruto
Ờ, mà cậu vẫn nghe hết đó thôi.
Một thoáng, gió từ sa mạc thổi qua khe cửa, làm đống giấy trên bàn xao động. Naruto giơ tay giữ lại vài tờ, cười:
Uzumaki Naruto
Đó, gió tới kìa. Cậu có nghe tiếng nó không?
Sabaku no Gaara
Có. Ở đây, gió mang cát. Nhưng hôm nay…nghe nhẹ hơn.
Câu nói ấy trôi qua chậm, để lại dư vị yên tĩnh lạ lùng. Naruto nhìn Gaara thêm giây lát, rồi gãi đầu:
Uzumaki Naruto
Thôi được rồi, đi ăn sáng không? Tớ nghe nói Temari nấu mì ngon lắm.
Sabaku no Gaara
Tôi tưởng cậu thích ramen của riêng mình hơn?
Uzumaki Naruto
Ờ thì…thay đổi khẩu vị cũng đâu có chết ai.
Hai người cùng bước ra khỏi phòng, bóng họ hòa trong nắng sớm, dài trên lớp cát vàng.
Chapter 3: Beneath the Desert Sun | Dưới mặt trời sa mạc
Sa mạc giữa trưa giống như mặt trời đang thở ngay bên tai.
Nhiệt rung trên không khí, làm những tảng đá mé xa như đang chảy.
Naruto kéo khăn che đầu, nhìn quanh bãi cát kéo dài vô tận, miệng lẩm bẩm:
Uzumaki Naruto
Trời ơi, nóng kiểu này chắc tan luôn quá.
Sabaku no Gaara
Cậu nói y như hồi còn Genin.
Uzumaki Naruto
Ờ, hồi đó ít nhất có bóng cây chứ ở đây toàn cát!
Gaara đi trước vài bước, bước chân không chệch dù gió cát tạt mạnh.
Hai đội hộ tống theo sau, mang theo bản đồ và vài cuộn giấy phong ấn.
Đợt này, họ đang khảo sát tuyến di chuyển mới giữa Làng Cát và vùng biên phía tây — nơi chỉ toàn đá và gió.
Uzumaki Naruto
Cậu không mệt hả? /đi cạnh/
Sabaku no Gaara
Tôi quen rồi.
Uzumaki Naruto
Lại câu đó nữa…
Uzumaki Naruto
Mệt thì có, nhưng thấy cậu đi trước tớ thì cũng không nỡ than.
Gaara khẽ quay đầu, ánh mắt dưới nắng như phủ một lớp sáng nhạt.
Sabaku no Gaara
Cậu vẫn có lý do kỳ lạ để chịu đựng.
Uzumaki Naruto
Ờ, miễn có người đi cùng, tớ chịu được hết.
Gió nổi lên, cát bốc mù. Đội phía sau vội kéo khăn che mặt. Gaara giơ tay, chakra trải ra tạo thành lớp chắn cát mỏng.
Naruto nép lại gần, giọng nửa đùa nửa thật:
Uzumaki Naruto
Cậu đúng là cứu tinh lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc.
Sabaku no Gaara
Thói quen thôi.
Uzumaki Naruto
Ừ…tớ biết. Nhưng mà…cảm ơn.
Cát dần rơi xuống, để lại bầu trời trong hơn.
Naruto nhìn quanh, rồi bật cười khẽ:
Uzumaki Naruto
Nếu không có cậu, chắc tớ bị chôn luôn rồi đó.
Sabaku no Gaara
Cậu sẽ tự thoát thôi. Như mọi lần.
Uzumaki Naruto
Không phải lần nào cũng vậy đâu. /nói nhỏ/
Sabaku no Gaara
…/Không đáp, chỉ nhìn sang./
Một sợi tóc rơi ngang trán Naruto, dính chút cát.
Sabaku no Gaara
/Giơ tay, chạm khẽ gạt đi./
Động tác tự nhiên đến mức chính cậu cũng dừng lại nửa giây.
Uzumaki Naruto
Cát của cậu dính qua người tớ rồi đó. /nhìn, cười nhỏ./
Sabaku no Gaara
Vẫn là gió thổi mà.
Uzumaki Naruto
Ờ. Vậy chắc gió đang đùa thôi.
Không ai nói thêm. Cát vẫn vàng, trời vẫn sáng, nhưng không còn nặng nề như lúc đầu.
Đến khi đội phía sau báo hiệu đã đến điểm đánh dấu, Gaara mới hạ tay, giọng đều:
Sabaku no Gaara
Nghỉ mười phút. Sau đó quay lại.
Ninja làng cát
Vâng! /đồng thanh/
Uzumaki Naruto
/Ngồi xuống tảng đá gần đó, uống nước, rồi nhìn quanh./
Cậu thấy Gaara đứng hơi xa, lặng người giữa nắng, bóng đổ dài trên mặt cát.
Một giây, Naruto nghĩ cậu giống như gió vậy. Nhìn thì yên, nhưng bên trong luôn chuyển động.
Uzumaki Naruto
Cậu có bao giờ nghĩ gió với cát không nên tách nhau không?
Uzumaki Naruto
Tại…gió đi đến đâu cũng mang cát theo. Còn cát, chỉ đứng yên khi gió dừng.
Sabaku no Gaara
/Mắt khẽ hạ xuống./
Nắng chiếu nghiêng qua vai cậu, tạo một vệt sáng trên lớp áo màu đỏ sậm.
Sabaku no Gaara
Nếu gió dừng lại, liệu cát có thấy bình yên không? /nói nhỏ/
Uzumaki Naruto
Có lẽ…nếu cát muốn vậy. /mỉm cười/
Download MangaToon APP on App Store and Google Play